Niệm Hơi Thở - Ᾱnāpānassati, Mindfulness Of Breathing

03 Tháng Mười 201710:51 CH(Xem: 4384)
Niệm Hơi Thở - Ᾱnāpānassati, Mindfulness Of Breathing

Meditation_1A

Niệm Hơi Thở - Ᾱnāpānassati, Mindfulness Of Breathing
Pa-Auk Tawya Sayadaw [Edited 2013]

Source-Nguồn: paauktawyausa.org, daitangkinhvietnam.org


__________________

Niệm Hơi Thở 

 

BÀI DẪN NHẬP

 

Hôm nay, chúng tôi sẽ cho quí vị một số hướng dẫn cơ bản về cách phát triển định tâm bằng Niệm hơi thở (Anapanasati)

 

Có hai loại thiền là thiền Định (Samatha) và thiền Quán Vipassana. Thiền Định là sự phát triển định tâmthiền quán Vipassana là sự phát triển trí tuệ. Thiền Định (Samatha) là nền tảng quan trọng cho thiền quán Vipassana. Trong kinh Tương Ưng Uẩn và kinh Tương Ưng Sự Thật, Đức Phật dạy: “Samadhiṁ, bhikkhave, bhavetha. Samahito, bhikkhave, bhikkhu yathabhutaṁ pajanati.”

 

Này các Tỷ- kheo, hãy tu tập định. Với định, này các Tỷ- kheo, Tỷ- kheo ấy như thật rõ biết (pajanati) các Pháp như nó thực sự là.

 

Đây chính là lí do tại sao những người mới bắt đầu được khuyến khích thực hành thiền định trước, để phát triển định tâm sâu và mạnh mẽ. Sau đó thực hành thiền Vipassana, để thấy rõ bản chất thật của các pháp. Có tẩt cả 40 đề  mục thiền định nhưng chúng tôi thường dạy cho những người mói bắt đầu niệm hơi thở Bởi vì hầu hết các thiền sinh đều thành công với đề mục này.

 

Trong kinh Tương Ưng, Đức Phật tán thán về niệm hơi thở (Anapanasati): “Này các Tì Kheo, định niệm hơi thởhơi thở ra này được tu tập, được làm cho sung mãntịch tĩnh thù diệu, thuần nhất (Asecanako), lạc trú, làm cho các ác, bất thiện pháp đã sinh biến mất, tịnh chỉ lập tức (thanaso).

 

Trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) còn nói rằng: “Niệm hơi thở này kể như một đề mục tu tập thiền định, đề mục trước tiên trong số những đề mục thiền mà tất cả chư Phật, (một số) Đức Phật Độc Giác và (một số) Thánh Thanh Văn đã sử dụng làm căn cứ để đạt đến thiền chứnghiện tại lạc trú.

 

Vì vậy, quí vị phải có niềm tin mạnh mẽ với đề mục thiền này và thực hành với sự kính trọng to lớn. Giờ đây chúng tôi sẽ hướng dẫn cho quí vị những bước căn bản về cách thực hành niệm hơi thở.

 

BƯỚC 1:

 

Ngồi thẳng lưng, quý vị có thể chọn bất kì tư thế ngồi nào thích hợp cho quý vị nhất. Nếu quý vị cảm thấy khó khăn thì không cần phải ngồi tréo chân. Quý vị có thể ngồi để 2 chân đặt bên cạnh nhau trên nền nhà (không xếp chồng lên nhau) ngồi trên một chiếc đệm có độ dày thích hợp giúp quý vị cảm thấy thoải máicho phép quý vị dễ dàng giữ thẳng lưng. Sau đó buông lỏng từng phần một, từ đầu đến chân. Bảo đảm không có bất kì sự căng gồng nào trên cơ thể. Nếu có thì hãy cố gắng thả lỏng hoàn toàn để có thể thư giản và tự nhiên. Nếu không, sự căng gồng sẽ làm cho quý vị khó chịu và đau nhức. Hãy đảm bảo buông lỏng toàn thân mỗi khi quý vị bắt đầu ngồi thiền.

 

BƯỚC 2:

 

Bỏ qua một bên tất cả những suy nghĩ, kể cả những lo lắng và các kế hoạch. Quý vị phải quán tưởng rằng tất cả mọi pháp hữu vivô thường. Nó không theo sự mong muốn của quý vị mà nó chỉ diễn ra theo qui luật của nó mà thôi. Thực là vô ích nếu cố nắm bắt chúng. Thật là lợi ích khi đặt nó qua một bên, đừng bận tâm đến nó trong lúc quý vị hành thiền. Khi tâm quý vị bận rộn suy nghĩ, quý vị phải tự nhắc nhở mình rằng: bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để quý vị lo nghĩ. Bây giờ là lúc quý vị phải chỉ giữ tâm trên đề mục thiền hơi thở. Nếu quý vị chợt nhớ điều gì đó rất quan trọng và nghĩ rằng quý vị phải nhớ nó hay phải suy nghĩ về nó, đừng làm như thế trong lúc quý vị đang hành thiền. Nếu thật sự cần thiết, quý vị có thể viết điều quan trọng đó vào cuốn sổ tay bên cạnh và rồi không nghĩ về nó nữa khi đang hành thiền.

 

Nếu quý vị thực sư muốn thành công trong niệm hơi thở (Anapanasati), quý vị phải bỏ qua tất cả các đối tượng khác. Có nhiều hành giả muốn phát triển định tâm nhưng không chịu từ bỏ các dính mắc của mình trong đời thường. Kết quả là tâm của họ trở nên trạo cử luôn lang thang giữa hơi thở và các đối tượng của đời thường, mặc dù họ cố găng giữ tâm yên tịnh, nhưng hoàn toàn thất bại: chỉ vì họ không chịu từ bỏ các dính mắc vào các đối tượng khác. Sự dính mắc chính là sự trở ngại lớn nhất cho sự tiến bộ hành thiền. Vì thế điều rất quan trọng là quý vị phải cương quyết chấm dứt suy nghĩ trong lúc hành thiền.

 

BƯỚC 3:

 

Trở nên quen thuộc với hơi thở qua việc thực hành. Sau khi thư giản toàn thânchấm dứt tất cả các suy nghĩ, quý vị phải đặt tâm tại vùng là nơi các hơi thở vào-ra xúc chạm trên da quý vị: điểm xúc chạm đó là vùng xung quanh mũi và đỉnh môi trên. Cố gắng biết hơi thở, tại một trong 2 nơi này, rồi giữ cho tâm bám sát hơi thở, phải luôn hay biết hơi thở. Quý vị hãy cố gắng hay biết hơi thở một cách tự nhiên khách quan như là một người quan sát mà thôi. Đừng kiểm soát hơi thở hay can thiệp vào hơi thở tự nhiên: chỉ cần biết nó như nó đang là. Nếu quý vị kiểm soát hơi thở, quý vị có thể cảm thấy tức ngực. Một điều quan trọng là quý vị chỉ chú ý hơi thở tại điểm xúc chạm mà quý vị đã chọn, quý vị không nên đi theo hơi thở vào bên trong hay ra bên ngoài cơ thể. Nếu quý vị theo hơi thở vào bên trong hay ra bên ngoài, quý vị sẽ không thể nào hoàn thiện định tâm của quý vị được. Để giải thích điều này, bộ Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) cho một thí dụ về người gác cổng. Người gác cổng không quan tâm tới những người đã đi vào trong hay ra ngoài thành: anh ta chỉ chú ý đến những người đi qua ngay tại cổng mà thôi. Cũng y như vây, hành giả không quan tâm đến việc hơi thở đi vào bên trong hay ra bên ngoài, hành giả chỉ quan tâm hơi thở tại điểm xúc chạm (tại cổng) thôi.

 

Một điều quan trọng khác nữa là: quý vị không được chú ý đến các đặc tính của Tứ đại trong hơi thở của mình. Quý vị không được chú tâm đến các đặc tính của địa đại như (cứng, nhám, nặng, mềm, trơn, nhẹ), cũng không được chú tâm đến đặc tính thủy đại (chảy và dính) cũng không chú tâm đến đặc tính của hỏa đại (nóng và lạnh) cũng không được chú ý đến đặc tính của phong đại (đẩy và hổ trợ) trong hơi thở của quý vị. Nếu quý vị tập trung chú ý đến bất kì đặc tính trên thì những đặc tính khác cũng sẽ trở nên càng hiển lộ rõ ràng trong thân và sẽ quấy nhiễu sự định tâm của quý vị, việc duy nhất quý vị phải làm là biết đến hơi thở, quý vị phải biết hơi thở như là một khái niệm chung.

 

Thỉnh thoảng hành giả thấy khó nhận biết hơi thở. Điều đó không có nghĩa là hành giả không còn thở nữa mà do hơi thở trở nên vi tếhành giả chưa quen như vậy mà thôi. Do đó, hành giả chỉ cần giữ tâm tại điểm xúc chạm với một cái tâm an tịnhtỉnh giác. Khi nó càng trở nên khó nhận biết, hành giả không nên làm gì cả mà chỉ cần biết rẳng mình vẫn đang thở mà thôi. Rồi với sự nhẫn nại và chánh niệm, hành giả sẽ dần biết được hơi thở vi tế. Nếu hành giả cố gắng nhiều lần hành giả sẽ quen định tâm trên đối tượng hơi thở. Điều này rất có ích cho hành giả phát triển định tâm sâu. Trong khi cố gắng trở nên quen thuộc với hơi thở, quý vị phải theo con đường trung đạo: quý vị phải tinh tấn đúng mức: đừng nên cố gắng quá sức, bởi vì quý vị có thể bị rắc rối như căng cứng, nhức đầu, căng mắt. Lại nữa, cũng đừng dùng quá ít nỗ lực vì quý vị sẽ rơi vào hôn trầm thụy miên. Vì thế phải bảo đảm là quý vị tinh tấn đúng mức để luôn nhận biết hơi thở.

 

Khi những suy nghĩ khởi lên trong tâm, quý vị chỉ cần phớt lờ nó đi và đem tâm trở về với hơi thở. Thật vô ích nếu nổi giận với các suy nghĩ ấy hay bực bội với chính mình. Quý vị nên chấp nhận rằng, sự xuất hiện của các suy nghĩ nổi lên trong tâm là một điều tự nhiên và không nên vướng vào nó. Bằng cách phớt lờ các suy nghĩ, quý vị sẽ thoát khỏi chúng. Bằng cách luôn biết hơi thở, quý vị quen dần với hơi thở. Đó là cách đúng đắn để đối trị phóng tâm. Nếu tâm quý vị thường lang thang đây đó, quý vị có thể giữ tâm lại với hơi thở bằng cách ghi nhận: khi hơi thở vào hay ra thì nhận biết vào, ra; vào, ra…. Quý vị cũng có thể dùng phương pháp đếm, khi thở vào ghi nhận: vào; khi thở ra, ghi nhận: ra; và vào cuối hơi thở ra, quý vị đếm 1. Quý vị có thể đếm theo cách này, đếm ít nhất là 5 nhưng không quá 10. Ví dụ, nếu bạn chọn đếm đến 8 thì bạn sẽ đếm từ một cho đến 8, cứ thế đếm lại từ 1 đến 8 nhiều lần. Nhưng khi quý vị đếm hơi thở thì đối tượng của quý vị vẫn là hơi thở chứ không phải là số đếm, số đếm chỉ là công cụ để giúp quý vị giữ tâm trên hơi thở mà thôi. Quý vị nên tiếp tục đếm cho đến khi tâm trở nên an tịnhvững vàng. Lúc đó quý vị không đếm nữa mà chỉ cần nhận biết hơi thở vô - ra mà thôi.

 

BƯỚC 4:

 

Tập trung trên hơi thở. Khi quý vị có thể nhận biết hơi thở liên tục từ 15 đến 20 phút, quý vị có thể được xem là trở nên hoàn toàn quen thuộc với hơi thở. Quý vị có thể bắt đầu tập trung nhiều hơn, định tâm nhiều hơn trên hơi thở. Ở giai đoạn trước, khi quý vị ý thức về hơi thở, quý vị cũng biết điểm xúc chạm. Nhưng ở giai đoạn này, quý vị cố gắng bỏ qua điểm xúc chạm và chỉ chú ý trên hơi thở mà thôi. Làm như thế, tâm của quý vị sẽ trở nên càng định hơn. Tuy nhiên, nếu quý vị làm điều này quá sớm (trước khi làm quen với hơi thở) thì quý vị sẽ vướng phải sự căng cứng trên mặt.

 

BƯỚC 5:

 

Khi quý vị có thể định tâm một cách miên mật trên hơi thở được trên 30’, sự tập trung của quý vị có thể được xem là khá tốt. Bây giờ, quý vị phải cố gắng tập trung sự chú ý trên toàn thân hơi thở từ đầu cho đến kết thúc hơi thở. Tại một điểm, quý vị chú ý hơi thở vào từ lúc vừa bắt đầu cho đến lúc kết thúc. Rồi cũng tại điểm đó, quý vị tập trung chú ý hơi thở ra, từ lúc vừa bắt đầu cho đến lúc vừa kết thúc. Bằng cách này, không có kẽ hở, tâm không thể thoát ra ngoài và đi lang thang đây đó được, và sự định tâm của quý vị trở nên ngày càng sâu hơn. Quý vị sẽ thấy hơi thở của mình thỉnh thoảng dài hoặc ngắn. Dài và ngắn ở đây có nghĩa là thời gian dài - ngắn, chứ không phải là chiều dài. Khi thở chậm nghĩa là hơi thở dài; khi thở nhanh nghĩa là hơi thở ngắn. Quý vị phải để nó diễn ra một cách tự nhiên: quý vị không được làm cho nó dài hay ngắn theo ý mình. Quý vị chỉ cần hay biết toàn thân hơi thở, bất kể nó dài hay ngắn.

 

Nếu quý vị kiên nhẫn thực hành theo cách này, định tâm của quý vị sẽ dần dần ổn định vững chắc. Khi quý vị có thể tập trung liên tục trên hơi thở hơn một giờ đồng hồ trong mỗi thời ngồi, trong hơn 3 ngày liên tục, quý vị có thể sớm thấy hơi thở của quý vị trở thành Nimitta (tướng hơi thở) chính là ấn chứng củađịnh.

 

TÓM TẮT:

 

Đây là những bước cơ bản thực hành niệm hơi thở (Anapanasati), quý vị hãy nhớ và thực hành đúng. Quý vị phải thực hành trong mọi oai nghi. Không được ngừng thực hành khi thời ngồi thiền chấm dứt. Trong khi mở mắt, thư giãn đôi chân, đứng dậy… cũng phải tiếp tục hay biết hơi thở. Trong khi đi, đứng, ngồi, nằm… cũng cố gắng luôn hay biết hơi thở. Không nên để tâm bắt đối tượng khác. Hãy để khoảng trống thiếu chánh niệm tỉnh giác trên hơi thở ngày càng ít dần. Nếu quý vị thực hành liên tục sẽ gần như không còn khoảng trống, quý vị phải thực hành một cách miên mật và kiên nhẫn theo cách này từ lúc quý vị thức dậy cho đến khi ngủ thiếp đi vào buổi tối. Nếu quý vị làm như thế, quý vị có thể sẽ thành công trong việc đắc các thiền chứng ngay trong khóa thiền. Đó là lí do tại sao Đức Phật bảo niệm hơi thở (anapanasati) cần phải được thực hành và làm cho sung mãn.

 

Quý vị phải ngưng ngay việc nói chuyện, đặc biệt là trong phòng quý vị: quý vị chỉ nói khi trình bày kinh nghiệm hành thiền của quý vị với Thiền Sư mà thôi và vào lúc thật cần thiết. Tổ chức một khóa thiền là điều không phải dễ, ban tổ chức và người trợ giúp mất rất nhiều công sức để tạo mọi điều kiện thuận lợi cho khóa thiền. Người thí chủ cúng dường tứ vật dụng với lời ước nguyện tất cả các thiền sinh đều thành tựu trong khóa thiền, và nhờ đó họ có nhiều phước báu. Đó chính là các lý dochúng ta phải nỗ lực hành thiền chăm chỉ. Nhưng cũng không được kì vọng mọi thứ đều hoàn hảo, quý vị phải hoan hỉ với mọi tiện nghibao dung với bất kì sự bất tiện mà bạn gặp phải. Thay vì than phiền, hãy để tâm luôn hay biết hơi thở. Bắt đầu ngay từ bây giờ.

 

Chúc tất cả quý vị thành công trong hành thiền.

Ᾱnāpānassati, Mindfulness Of Breathing

 

AN INTRODUCTION

 

Today we would like to give you some basic instructions on how to develop concentration with ānāpānasati (mindfulness-of-brea­thing).

 

There are two kinds of meditation: Samatha and Vipassanā. Samatha is the development of concentration, and Vipassanā is the development of wisdom. Samatha is a very important foundation for Vipassanā. In the Khandha Saṁyutta and Sacca Saṁyutta, The Buddha says:

 

Samādhiṁ, bhikkhave, bhāvetha.

 

Samāhito, bhikkhave, bhikkhu yathābhutaṁ pajānāti.

 

(Bhikkhus, cultivate concentration.

 

With concentration, bhikkhus, a bhikkhu understands things as they really are.)

 

This is why beginners are greatly encouraged to practise first Samatha, so as to develop deep and powerful concentration. Then they can practise Vipassanā, to see the true nature of things.

 

There are forty Samatha meditation subjects, but we usually teach beginners ānāpānasati (mindfulness-of-breathing), be­cause most yogis succeed with this method.

 

In the Saṁyutta Nikāya, the Buddha praises ānāpānasati:[1]

 

Bhikkhus, this concentration through mindfulness of breathing, when developed and practised much, is both peaceful and sublime. It is an unadulterated blissful abiding, and it banishes and stills evil unwholesome thoughts as soon as they arise.

 

The Visuddhimagga says also:[2]

 

Mindfulness-of-breathing as a meditation subject is foremost among the various meditation subjects of all Buddhas, [some] Pacceka Buddhas, and [some] Buddhas’ disciples as a basis for attaining distinction and abiding in bliss here and now.

 

So you should have strong faith in this meditation subject, and practise it with great respect.

 

Now we would like to give you some basic steps on how to practise ānāpānasati.

 

STEP ONE

 

Sit upright. You may choose any sitting posture you like. If you find it difficult, you do not need to sit cross-leg­ged. You may also sit with both legs side by side on the floor (neither pressing the other). Sitting on a cushion of a suitable thickness helps you feel comfortable, and allow you easily to straighten your upper body.

 

Then relax your body part by part, from head to foot. Make sure there is no tension in any part of your body. If there is tension, try to release it, and remain relaxed and natural. Otherwise, the tension will eventually cause discomfort and pain. So be sure to relax your whole body every time you start your sitting meditation.

 

STEP TWO

 

Put aside all thoughts, including all worries and plans. You should reflect on the fact that all conditioned things are impermanent. They will not follow your wishes but will follow only their own courses. It is useless to try to grasp them. It is useful to put them aside while you are meditating.

 

Whenever you get entangled in thoughts, you should remind yourself that now is not the time for you to worry; now is the time for you to keep your mind on only the object of meditation: the breath.

 

If you happen to remember something very important, and think you must remember it or think it over, do not do so when you are meditating. If necessary, you can write the important thing down in a notebook that you keep beside you, and then not think about it as long as you are meditating.

 

If you really want to succeed in ānāpānasati, you have to put aside all other objects. Some yogis want to develop concentration, yet cannot give up their attachment for many worldly things. As a result, their mind becomes restless, always wandering between the breath and worldly objects. Even though they try hard to calm their mind, they fail: only because they are unable to give up their attachment for other objects. Such attachment is a great obstacle to one’s progress in meditation. So it is very important that you make a strong resolution to stop all other thoughts while you are meditating.

 

STEP THREE

 

Become familiar with the breath through practice. After you have relaxed your body, and have resolved to stop all other thoughts, you should place your mind on the area where your in & out breaths touch your skin: the touching point. It is the area around your nostrils and the top of the upper lip. Try to feel the breath in one of those two places. Then keep your mind with the breath, and be aware of it all the time. You should try to know the natural breath objectively, as if you are an onlooker. Do not control or interfere with the natural breathing: just know it as it is. If you control your breathing, you may feel discomfort in your chest.

 

One important thing is that you be aware of the breath only at the touching point you have chosen, that you do not follow the breath into or out of your body. If you follow the breath in and out, you will not be able to perfect your concentration.

 

To explain this, the Visuddhimagga gives a simile: the simile of the gate-keeper. A gate-keeper does not pay attention to people who have already gone inside or outside the town: he pays attention only to people who arrive at the gate. In the same way, the breaths that have gone inside and outside are not the yogi’s concern. His concern is only the breaths that arrive at the touching point (the gate).

 

Another important thing is that you should not concentrate on the characteristics of the four elements in your breath. You should not concentrate on the characteristics of the earth-element in your breath (hardness, roughness, heaviness, softness, smoothness or lightness), nor on the characteristics of the water-element (flowing and cohesion), nor on the characteristics of the fire-element (heat and cold), nor on the characteristics of the wind-element (pushing and supporting) in your breath.

 

If you concentrate on any of those characteristics, the others will also become more and more obvious in your body, and that will disturb your concentration. What you should do is only to know the breath. You should know the breath as a general concept.

 

Sometimes a yogi may find it difficult to perceive the breath. This is not because he is no longer breathing: it is because the breath is subtle, and he is not yet familiar with it. Hence, he should just keep his mind on the touching point with a cool and alert mind. When it becomes difficult for him to perceive the breath, he needs do no more than know that he is still breathing. Then, with patience and mindfulness, he will gradually be able to know the subtle breath. If he tries again and again, he will get used to concentrating on it. That will be very helpful for him to develop deep concentration.

 

While trying to become familiar with the breath, you should follow the middle way: you should put forth just the right amount of effort. Do not put forth too much effort, because you may then have trouble such as tension, headaches get lost in daydreams or fall asleep. So it is good to make sure that your effort is just sufficient for you always to know the breath.

 

Whenever thoughts occur in your mind, just ignore them and bring your mind back to the breath. It is useless to get angry at the thoughts or at yourself. You should accept that the occurrence of thoughts in the mind is a natural thing, and should not get entangled in them. By ignoring the thoughts, you remove yourself from them. And by always knowing the breath, you make yourself familiar with the breath. That is the right way to deal with wandering thoughts.

 

If your mind wanders frequently, you may help it stay with the breath by noting: when knowing the in & out breath, note it as:

 

‘in – out; in – out; in – out…’.

 

You may also count the breaths, that is to say, when breathing in, you note: ‘in’; when breathing out, you note ‘out’; and at the end of the out-breath you count ‘one’. You can count in this way up to at least five, but not to more than ten. For example, if you choose to count up to eight, you should count from one to eight again and again. But, as you count the breaths, your object should still be the breath, not the numbers that you count. The numbers are just a tool to help you stay with the breath. You should continue counting until your mind becomes calm and stable. Then you can stop counting, and just know the in & out breath.

 

STEP FOUR

 

Focus on the breath. When you are able to be aware of the breath continuously for 15 to 20 minutes, you may be said to have become quite familiar with the breath. You may then begin to focus more, and concentrate more on the breath. At the previous stage, when you were aware of the breath, you knew also the touching point. But at this stage, you try to ignore the touching point, and focus on the breath alone. By doing so, your mind will become more concentrated. If, however, you do it too soon (before you are familiar with the breath), you will find that tension gathers in your face.

 

STEP FIVE

 

When you can concentrate continuously on the breath for more than 30 minutes, your concentration may be said to be quite good. Now you should try to concentrate on the whole breath from beginning to end. At one point, you concentrate on the in-breath from its very beginning to its very end. Then, from the same one point, you concentrate on the out-breath, from its very beginning to its very end. This way, there is no gap, the mind cannot escape and go wandering, and your concentration will become deeper and deeper.

 

You will find that your breath is sometimes long and sometimes short. Long and short here means the duration, not the distance. When your breathing is slow, you breath is long; when your breathing is quick, you breath is short. You should let it be as it is: you should not make it long or short on purpose. You should just know the whole breath, regardless of whether it is long or short.

 

If you persevere in practising this way, your concentration will gradually become stable. When you can concentrate on the breath continuously for more than one hour in every sitting, for more than three days in a row, you may find that your breath soon becomes a nimitta, the sign of concentration.

 

SUMMARY

 

These are some basic steps on how to practise ānāpānasati. You should remember them and practise accordingly. You have to practise in every posture. Do not stop your practice when the sitting meditation session ends. While opening your eyes, relaxing your legs, getting up, etc., try to continue knowing the breath. While standing, walking, lying down, etc., try always to know your breath.

 

Do not let your mind take any other objects. Let the gaps in your practice become fewer and fewer. If you practise all the time, there will be almost no gaps. You must practise with diligence and perseverance in this way, from the time you wake up in the early morning, till you fall asleep at night. If you do so, you are likely to succeed in attaining jhāna at this very retreat. That is why the Buddha said ānāpānasati should be developed and practised much.

 

You should stop talking, especially in your room: you should talk only when you report your meditation experience to your meditation teacher, and when it is necessary. Holding a meditation retreat is not easy. The organizers and helpers take great pains to make everything suitable for meditation. The donors offer requisites with the good wish that every yogi may succeed in meditation, and thereby they gain great merit. So there is every reason for you to meditate diligently.

 

But, do not expect everything to be perfect. You should appreciate every convenience you receive, and tolerate any inconvenience that you meet. Instead of complaining, let your mind stay always with your breath. Start right now.

 

May you all succeed in meditation.

 

——————————

 

[1] S.V.X.i.9 ‘Vesālī Sutta’ (‘Vesali Sutta’)

 

[2] Vs.VIII ‘Anussati Kammaṭṭhāna Niddesa’ (‘Recollection Subjects Explanation’)

__________________


Xem thêm - See more articles:

Thiền - Meditation (Nhiều Tác Giả - Many Authors)


_________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1004)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1365)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 969)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 946)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 947)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 891)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1157)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 986)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1061)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1081)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1003)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 1026)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 1070)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 983)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 1020)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 2461)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 975424)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1972)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 2190)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 1893)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 2016)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1707)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1810)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 1498)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1579)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1661)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 2051)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1444)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1591)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1762)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1502)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 2213)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 2108)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2724)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 4434)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 6158)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 1300)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 1299)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 1258)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 1157)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 6435)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 1117)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 1127)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 3860)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 2842)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng