Đức Phật Và Những Viên Đạn - Buddha and Bullets

22 Tháng Hai 201810:01 CH(Xem: 1029)
Đức Phật Và Những Viên Đạn - Buddha and Bullets

BAB_1B
BAB_2B
BAB_3B
BAB_4B
BAB_5B(17 nạn nhân của vụ nổ súng ở Florida - 17 victims of Florida's shooting)


Đức Phật Và Những Viên Đạn - Buddha and Bullets
 Ban Biên Tập Của Tricycle - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: tricycle.org - Đã Đăng Ngày: 15/2/2018
 
__________________


Đức Phật Và Những Viên Đạn 

 

Sau vụ nổ súng ở trường học ở Florida, Thiền Sư Ni Joan Halifax thảo luận về các thử-thách để tránh đi sự vô cảm (hoặc thiếu cảm xúc), và sự thờ ơ.

 

Vào hôm thứ Tư (ngày 14/2/2018), có ít nhất là 17 người thiệt mạng trong vụ nổ súng tại Trường Trung Học Marjory Stoneman Douglas ở Quận Broward, tiểu bang Florida. Cuộc tấn công, được xem là do một học sinh đã bị trục xuất tên Nikolas Cruz, 19 tuổi, là một hành động mới nhất của khuynh hướng bạo động bằng súng khủng khiếp của Hoa Kỳ. Thật là khó khăn cho một người nào sống trong thời của Đức Phật Thích Ca, có thể tưởng tượng được khả năng của cây súng trường AR-15, có thể giết chết một cách rất nhanh chóng rất nhiều người như thế. Và, cũng thật khó tưởng tượng hơn nữa, khi chuyện nầy xảy ra cho các trẻ em học sinh, tại một quốc gia trong thời bình. Khi chuyện bi thảm như thế nầy trở nên quá phổ biến, thì những lời dạy của Đức Phật sẽ giúp ích được gì cho chúng ta?

 

Trang mạng Tricycle đặt các câu hỏi sau đây cho Thiền Sư Ni Joan Halifax, là người sáng lập ra Trung Tâm Thiền Upaya tại Sante Fe, tiểu bang New Mexico.

 

CÂU HỎI:

Ở đây trong văn phòng của Tricycle, tất cả chúng tôi đều nghe tin tức, và thậm chí còn không muốn bật máy truyền hình lên nữa, bởi vì chúng tôi đã xem đoạn tin nầy rất nhiều lần rồi. Làm thế nào để chúng ta tránh được mỏi mệt về tinh thần, bởi một chuyện đã thường xuyên xảy ra?

 

TRẢ LỜI:

Trong nghi lễ buổi sáng của chúng tôi, vị thầy hành lễ đã bật khóc khi thầy yêu cầu tất cả chúng tôi ngồi xuống nghe sự thật về thảm kịch ở tiểu bang Florida. Chuyện nầy vượt ra ngoài sự hiểu biết của thầy, và cũng vượt ra ngoài sự hiểu biết của tôi. Vì vậy, dù cho xem xét dưới góc cạnh nào, một lần nữa chúng ta vẫn không thể nào hiểu được tại sao, hoặc là chúng ta phải làm gì. Tuy nhiên, chúng ta không thể nào ngồi nghỉ mệt trong cơn chấn động nầy. Chúng ta cần nhìn sâu hơn, và suy ngẫm về sự đau khổ của tất cả mọi phía trong thảm kịch khủng khiếp nầy.

 

Sự vô cảm, và sự thờ ơ thiếu đạo đức là một nguy cơ lớn; xây dựng bức tường tách biệt chúng ta ra khỏi sự thật đau khổ, sẽ không chuyển hóa được các giá trị văn hóa, và xã hội của chúng ta, hoặc là giá trị riêng của chúng ta. Tuy nhiên, giữa sự tiếp xúc quá mức với sự đau khổ, cũng như sự thương tổn về đạo đức, và sự giận dữ không kiểm soát được, hầu hết chúng ta cần cân bằng với sự tham gia có trách nhiệm, khôn ngoan và từ bi, bao gồm cả lúc chúng ta ngồi giữa nơi có thảm kịch, và có nhiều người chết nầy. Điều nầy cần có sự nhiệt tình và khả năng phân biệt tốt xấu, sự hỗ trợ của cộng đồng, và sự phản hồi từ những người không bị mất thăng bằng khi đối mặt với loại bạo lực nầy. Điêu nầy cũng có nghĩa là chúng ta hãy xem xét kỹ lưỡng các vấn đề mang tính cách hệ thống, từ cấu trúc kinh tế cho đến các khuôn mẫu (cố định và đơn giản hóa) về giới tính, cho đến cách chúng ta dạy dỗ con cái. Và trong trường hợp của những thanh niên da trắng trẻ tuổi xem súng như là nguồn năng lượng để thể hiện cơn thịnh nộ của họ, và quyền lực (cũng như sự thiếu quyền lực) làm việc trong văn hóa của chúng ta.

 

CÂU HỎI: 

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã gửi một tweet (nhắn tin nhỏ) nhiều ngày trước khi vụ nổ súng, nói rằng, "Mặc dù tôi là một nhà sư Phật Giáo, nhưng tôi tin rằng chỉ có lời cầu nguyện suông sẽ không mang lại hòa bình cho thế giới. Thay vào đó, chúng ta cần phải thể hiện các hành động với lòng nhiệt tình, và với sự tự tin." Các hành động chính trị nào mà Thiền Sư Ni nghĩ rằng cần thiết từ các cộng đồng Phật Giáo?"

 

TRẢ LỜI:

Nếu các chính trị gia của chúng ta không phản ứng lại sự than khóc của quốc gia vào buổi sáng hôm nay, thì chúng ta dùng lá phiếu để loại bỏ họ ra khỏi chức vụ. Chúng ta nhấn mạnh về sự quan trọng của lòng từ bi, nhân cách đạo đức, và sức mạnh đạo đức. Và tôi cũng chia sẻ quan điểm của Đức Đạt Lai Lạt Ma, nói rằng lời cầu nguyện suông sẽ không giải quyết được vấn đề nầy.

 

Mỗi một cộng đồng Phật Giáo thì khác biệt nhau. Một số người nhấn mạnh vào sự thực hành. Những người khác thì tham gia vào các hành động đối đầu với cấu trúc của bạo lực trực tiếp. Một số người làm việc để làm giảm thiểu sự chia rẽ trong các phe nhóm; một số người khác tham gia vào các nỗ lực chính trị, và tham gia vào bầu cử. Một số người nói rằng Phật Giáo không làm chính trị. Những người khác thì không đồng ý. Phật Giáo là một mái nhà lớn. Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, mái nhà nầy không phải là nơi để trú ẩn. Đây phải là nơi để tập họp, rồi sau đó đi vào "chợ đời" với những bàn tay hiến tặng các lợi ích cho người khác. Hơn nữa, vị thầy Phật Giáo thứ hai của tôi, thầy Thích Nhất Hạnh, nói rõ ràng rằng chúng ta phải đứng lên chống lại sự bất công, dù cho điều nầy có thể gây nguy hiểm cho mạng sống của chúng ta.

 

CÂU HỎI:

Biên tập viên và nhà xuất bản, James Shaheen, đã viết về bạo lực bằng súng trong số báo Mùa Đông 2017 của chúng tôi, chỉ trích rằng bạo lực đã trở thành thói quen, và thậm chí cơn giận dữ đã trở nên điên cuồng như thế nào. Ông viết về một thái độ phỏng đoán thông thường: "Sự đồng thuận của những người chấp-nhận thua-cuộc đã không được nói ra: chuyện kinh khủng đã xảy ra, và chuyện nầy sẽ tiếp tục xảy ra nữa." Nếu chúng ta biết rằng chính quyền ở Hoa Thịnh Đốn bị bế tắc về vấn đề nầy, và ngay cả họ không bị bế tắc đi nữa, nếu một ngày nào đó có một vụ nổ súng khác xảy ra lần nữa, chúng ta có thể làm gì, hay nói gì, đối với một người thực hành (Phật Pháp), ngoài những lời nói vô nghĩa để xoa dịu lòng người? 

 

TRẢ LỜI:

Chúng ta cần phải hiểu rõ chúng ta là "người nghe tiếng-vang trong căn phòng-kín" (echo chamber, vì bị nghe ‎tiếng-vang - ở đây là ý tưởng sai lầm - nhiều lần, cho nên tiếng-vang trở nên bình thường, vì thế sau nầy, chúng ta không còn muốn thay thế ‎ ý tưởng sai lầm bằng các ý tưởng đúng đắn nữa), chúng ta bày tỏ mối quan tâm và sự giận dữ điên cuồng, tuy nhiên, chúng ta chẳng làm một hành động gì cả - chúng ta tưởng nhầm rằng các lời nói của chúng ta trên phương tiện truyền thông xã hội thật sự đã làm một điều gì đó, trong khi thực tế, hầu hết chúng ta là "người nghe tiếng-vang trong căn phòng-kín". Tôi cảm thấy rằng các hành động trực tiếp, đúng đắn, và có đạo đức đang được kêu gọi. Khi chúng ta nói rằng "chuyện nầy sẽ tiếp tục xảy ra nữa,", nghĩa là chúng ta chấp nhận một vị trí đã được quy-định sẵn, nghĩa là chúng ta đã chạy trốn trách nhiệm của mình. Hành động từ bi, và can đảm là những gì cần thiết trong thời điểm nầy.

 

CÂU HỎI:

Sáng nay, Thiền Sư Ni đã viết trên Twitter (nhắn tin nhỏ) là, "Tôi muốn sống trong một quốc gia yêu trẻ em của mình, nhiều hơn là súng đạn." Thiền Sư Ni có thể giải thích thêm chi tiết về nhận xét nầy? Một người ủng-hộ súng đạn có thể cảm thấy bị công-kích với lời tuyên bố (của Thiền Sư Ni) là họ không thương yêu trẻ em Mỹ, tuy nhiên, có phải Thiền Sư Ni đang nói rằng hành-động của họ đã nói to hơn là lời-nói của họ không?

 

TRẢ LỜI:

Tôi đã nhìn thấy câu nói nầy ở đâu đó, và tôi nghĩ rằng: câu nói nầy, một cách chính xác, nói dùm các ý nghĩ trong trái tim tôi. Chúng ta sống trong một nền văn hóa bạo lực. Bạo lực cung cấp cho chúng ta mỗi ngày qua nhiều phương cách truyền thông. Chúng ta đói khát bạo lực. Chúng ta tiêu thụ bạo lực. Sau đó, bạo lực thiêu hủy chúng ta, giống như chúng thiêu hủy người thanh niên nầy. Chúng ta biết rằng chúng ta càng tiêu thụ nhiều bạo lực, thì sự nhận thức của chúng ta càng cho phép chúng ta bình-thường-hóa những gì mà nhiều người không thể nào chấp nhận được. Và điều nầy quay trở lại câu hỏi đầu tiên của người phỏng vấn: bao nhiêu (thông tin về bạo lực) là đủ để cho chúng ta hiểu rõ vấn đề, và không làm cho chúng ta bị áp đảo. Chúng ta không thể nào chọn lựa sẵn một quan điểm không-có cảm xúc, hoặc quan điểm bị chi-phối bởi sự giận dữ kinh khiếp về đạo đức. Chúng ta cần phải cư xử cân bằng giữa sự nhạy cảm về đạo đức, và sức mạnh đạo đức. Điều nầy không phải dễ dàng, nhưng là điều cần thiết.

 

* ĐIỀU CHỈNH:

Một phiên bản đầu tiên của câu chuyện nầy, trích dẫn thống kê nói rằng có 18 vụ nổ súng trong trường học vào năm 2018, bản thống kê nầy đếm mỗi lần một khẩu súng nổ trong sân trường bất kể vì lý do gì, dù cho lúc đó trường học có, hay không có học sinh trong trường. Con số thống kê gây hiểu nhầm nầy đã bị chúng tôi xóa bỏ. Chúng tôi xin lỗi quý vị về lỗi lầm nầy.

Buddha and Bullets 

 

In the wake of a school shooting in Florida, Roshi Joan Halifax discusses the challenge of avoiding numbness and apathy.

 

On Wednesday (Feb/14/2018), at least 17 people were killed in a shooting at Marjory Stoneman Douglas High School in Broward County, Florida. The attack, allegedly carried out by expelled student Nikolas Cruz, 19, is the latest manifestation of America’s alarming trend of gun violence. It would be hard for someone from Shakyamuni Buddha’s time to imagine the capabilities of an AR-15, which can kill so many, so quickly. It would be even harder to imagine it happening to school children in a country during peacetime. What can Buddhist teachings offer when something so tragic has become so commonplace?

 

Tricycle brought these questions to Roshi Joan Halifax, founder of the Upaya Zen Center in Santa Fe, New Mexico.

 

QUESTION:

Here in the Tricycle office, we all heard the news and were reluctant to even turn on the TV, having seen this drama played out so many times already. How can we avoid being emotionally exhausted by something that happens so often?

 

ANSWER:

In our morning service, the priest who was officiating broke into tears as he asked us all to sit with the truth of this tragedy in Florida. It was beyond his comprehension, and beyond mine, too. So here we are again, and in a way, we cannot really fathom why or what to do. But we cannot rest in this place of shock. We have to go deeper and look at the suffering on all sides of this terrible equation.

 

Numbing and moral apathy are a great risk; walling ourselves off from the truth of suffering won’t transform the values of our culture, our society, or our own values. Yet most of us need a balance between overexposure to suffering and possible moral injury and outrage, and responsible, wise, and compassionate engagement, including sitting in the charnel grounds of this kind of tragedy. This takes keen inner discernment, a community of support, and feedback from those who are not off-balance in the face of this kind of violence. It also means taking a deep look at systemic issues, from economic structures to gender stereotypes to how we raise our children. And in the case of young white men who pick up guns as a source of power in order to express their rage, how power (and lack of it) works in our culture.

 

QUESTION:

His Holiness the Dalai Lama put out a tweet days before the shooting saying, “Although I am a Buddhist monk, I am skeptical that prayers alone will achieve world peace. We need instead to be enthusiastic and self-confident in taking action.” What political action do you think is necessary from Buddhist communities?

 

ANSWER:

If our politicians do not respond to the outcry in our country this morning, then we vote them out. We emphasize the importance of compassion, moral character, and moral nerve. And I also share His Holiness the Dalai Lama’s perspective that prayer won’t do it. 

 

Every Buddhist community is different. Some will emphasize practice. Others will engage in actions confronting structural and direct violence. Some will work in de-polarizing factions; others will engage in political endeavors, like getting out the vote. Some will say Buddhism is not political. Others will disagree. Buddhism is a big roof. But, from my perspective, this roof is not one to hide under. It is one to gather under and then to go into the “marketplace” with boon-bestowing hands. Furthermore, my second Buddhist teacher, Thich Nhat Hanh, was clear that we have to stand up against injustice, even if it means risking our own life.

 

QUESTION:

Our editor and publisher, James Shaheen, wrote about gun violence in our Winter 2017 issue, decrying how routine even our outrage has become. He wrote of a commonly adopted attitude, “The defeatist consensus was unspoken: yes, it’s terrible, and it’ll happen again.” If we know that Washington is deadlocked on this issue and that, even if they aren’t, another tragic shooting will one day happen again, what can we do or say as practitioners beyond bromides?

 

ANSWER:

We need to be aware of the echo chamber most of us live in, and of expressing concern and outrage but doing nothing—feeling as if our words on social media are actually doing something, when we are just in the echo chamber of people who already feel like us. I feel that principled and direct action is called for. To say, “it will happen again,” is to go to a default position where we abjure our responsibility. Courageous, compassionate action is what is needed at this time.

 

QUESTION:

This morning you wrote on Twitter, “I want to live in a country that loves its children more than its guns.” Can you elaborate on this remark? A gun-rights advocate might take offense to a claim that they don’t love America’s children, but are you saying here that actions speak louder than words?

 

ANSWER:

I saw these words elsewhere and thought: exactly, this expresses my heart. We live in a culture of violence. It is being fed to us every day through all sorts of media. We hunger for it. We consume it. Then it consumes us, as it did this young guy. We know that the more we feed on violence, the more our consciousness allows us to normalize what for many is totally unacceptable. And this goes back to your first question: how much is enough to get us going but not overwhelm us. We cannot just default to a view of emptiness or be caught in the grip of moral outrage. We have to proceed with moral sensitivity and moral nerve in balance. It’s not easy, but necessary.

 

* CORRECTION:

An early version of this story cited statistics that claimed that there were 18 school shootings in 2018, a tally that counted every time a gun went off on school grounds regardless of intention or if school was in session. These misleading numbers have been removed. We apologize for the error. 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Ba 20191:51 CH(Xem: 21)
Sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha chính là đang thể hiện lý trong sự. Đó là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi không ngừng. Sự điều chỉnh này không nhằm hướng đến tương lai mà chỉ cốt trọn vẹn (trung chính) trong từng “thời vị” - tại đây và bây giờ. Sự trọn vẹn với thực tại trong từng giây phút chính là sự hoàn hảo của tương lai.
18 Tháng Ba 20198:57 SA(Xem: 57)
Con đã ly hôn nhưng chồng cũ của con luôn quấy rầy, luôn gây áp lực cho con. Con giải thích thế nào cũng không chịu nghe, thường nói xấu con trước con cái để con cái suy nghĩ và buồn bã. Con sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm lý con cái của con. Con luôn phải nhịn và không dám phản ứng gì. Khi con có người yêu khác thì chồng cũ lại quậy phá,
17 Tháng Ba 20198:26 SA(Xem: 54)
Từ khi còn bé con đã là một Phật tử, nhưng con ít thích đọc kinh sách, với con đơn giản là đến chùa làm phước thì thấy lòng mình vui và thanh thản. Nhưng từ khi ba con mất, con đi tìm hiểu về thế giới tâm linh với niềm khao khát mãnh liệt là được gặp lại ba một lần nữa, được nghe tiếng nói hoặc biết nguyện vọng của ba mình,
16 Tháng Ba 20198:40 CH(Xem: 50)
Tuy mới gặp gỡ để nghe Thầy giảng Pháp có hai buổi ở Melbourne, nhưng đối với con đây là một phước duyên quá lớn trong đời này. Vì con hiểu được những Pháp Thầy đã truyền trao và chỉ có một đường duy nhất để con đi trong suốt thời gian còn lại của kiếp người. Đó là y giáo phụng hành! Tùy duyên, thuận Pháp, vô ngã, vị tha.
15 Tháng Ba 201911:22 CH(Xem: 56)
Con đã giới thiệu trang web của Thầy cho anh, không biết anh đã đọc tới đâu và có nhận ra được điều gì không. Bản ngã và sở đắc hiện nay chính là trở ngại lớn nhất của anh nhưng bản thân anh không hề hay biết. Tuy nhiên pháp thiền của anh cũng không phải là vô ích, anh vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật ghép thận rất đau đớn.
14 Tháng Ba 20198:30 CH(Xem: 61)
Bây giờ con lại đang có một vấn đề cần sự chỉ bảo của Thầy ạ. Từ sau khi được Thầy chỉ dẫn, con đã tìm và đã đọc gần hết số sách Thầy giới thiệu, cùng với các Hỏi Đáp mới nhất, trừ cuốn Niết Bàn con không tìm thấy. Nhờ đó mà bây giờ kiến thức về Phật Pháp của con đã vững hơn trước rất nhiều, nhưng hình như “cảnh giới” của con
13 Tháng Ba 20192:14 CH(Xem: 68)
Câu chuyện của con dài lê thê, có viết hàng nghìn chữ cũng không đủ, nếu muốn dùng ngôn ngữ và tâm tham cầu, bám víu, si mê để bộc lộ. Vì vậy, con sẽ không thể kể, con biết, đó là phần việc mà con phải tự làm, phải tự trải nghiệm đơn độc và nhận ra bài học cho mình. Giờ đây con xin thầy lời chỉ dạy về "đạo" mà con chưa được sáng tỏ:
12 Tháng Ba 20199:38 CH(Xem: 61)
Có thể con trình bày vấn đề hơi rối nhưng hiện nay nhàm chán, thời gian rỗi, làm việc một mình, suy nghĩ viển vông và việc giảm quyết tâm, kiên nhẫn ... có liên quan với nhau và thành một cụm vấn đề (hay bài học) của con trong giai đoạn này. Thực ra nó cũng giúp con hiểu được tính chất bất toại nguyện của sự vật cũng như sự vô ích
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 163)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
10 Tháng Ba 20197:26 SA(Xem: 71)
Ý thầy nói là đừng phân chia bạn đời hay bạn đạo, vì dù đời hay đạo thì cũng có người tốt người xấu. Con nói do nghiệp tức là đã công nhận nghiệp xấu, nghiệp tốt, nghiệp đúng, nghiệp sai, nghiệp thiện, nghiệp ác rồi, phải không? Nhưng nếu con cứ đổ cho nghiệp thì sao phải "chọn bạn mà chơi", "gần mực thì đen gần đèn thì sáng",
09 Tháng Ba 201910:43 SA(Xem: 73)
Sau buổi học pháp lần đầu tiên, ngày CN 27/03/11 vừa rồi, con đã nhận ra rằng 10 năm nay con chẳng có tu gì cả, một đống tật xấu vẫn còn nguyên, ngồi thiền nhiều để được chút phước hơn là ở ngoài đời thôi. Con cảm thấy tủi thân quá Thầy ạ (nói đến đây con không cầm được nước mắt)! Thầy thế độ xuất gia của con là một vị Tăng
08 Tháng Ba 201910:05 SA(Xem: 102)
Có trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính khái niệm ngôn từ đã có sẵn
07 Tháng Ba 20194:16 CH(Xem: 95)
Hỏi: Thưa Sư ông cho con hỏi, con đọc trong sách có câu "Hạnh phúc không phải là đích tới mà chính là con đường". Kính xin sư ông dạy thêm ạ! - Đúng vậy, nếu hạnh phúc ở cuối con đường thì bao lâu chưa đến đó hạnh phúc vẫn còn trong mơ tưởng, vậy từ đây đến đó chẳng lẽ chỉ toàn đau khổ thôi sao? Rồi khi đạt đến mục đích chắc gì đó là hạnh phúc
06 Tháng Ba 20198:36 CH(Xem: 92)
- Tánh không vừa là thái độ tâm rỗng lặng, không tạo tác, tự nhiên vô vi; vừa là bản chất của tất cả pháp dù đó là pháp tướng sinh diệt hay pháp tánh bất sinh. - Tánh không của tâm là rỗng lặng (santabhāva). Tánh không của pháp là tự nhiên (sabhāva). Do đó khi tâm rỗng lặng thì thấy pháp tự nhiên.
05 Tháng Ba 20192:32 CH(Xem: 108)
Con xin hỏi thêm thầy cho rõ hơn về vấn đề hữu vi - vô vi, chấp có - chấp không. Như con đã trình bày qua với thầy, con bắt đầu vào Đạo từ không môn (Lão Tử, Bát-nhã và Thiền đốn ngộ). Con nghĩ khá nhiều Phật tử Việt Nam cũng bắt đầu tiếp xúc với đạo Phật theo cách thức này do sự phổ biến các kinh sách của Thiền Tông và văn hệ Bát-nhã.
04 Tháng Ba 20191:02 CH(Xem: 105)
Con tên Đông, 51 tuổi, có vợ và hai con trai. Gia đình theo Phật giáo Nguyên thủy từ đời bố mẹ. Bản thân con cũng thực hành thiền Nguyên thủy theo cách tự học qua sách vở hay kinh điển. Con đã đọc sách của Thầy viết, nghe các bài Pháp thoại của Thầy giảng giải. Qua đó con nhận thấy kiến thức của Thầy thật uyên bác
03 Tháng Ba 20196:38 CH(Xem: 116)
...Kính thưa Thầy, khi chưa được học với Thầy mà chỉ nghe Thầy giảng trên Pháp Thoại ở trang web trungtamhotong.org thôi, đối với con những điều Thầy giảng thật hay thật hợp lý nhưng để thực tập quả là một điều hơi xa vời với con Thầy ạ. Nhưng đến khi gặp Thầy rồi con mới thấy thiền sao mà đơn giản và nhẹ nhàng đến vậy.
02 Tháng Ba 20191:43 CH(Xem: 88)
Bên cạnh đó, một bộ phận giáo viên và văn hóa gia đình cho rằng: học là con đường duy nhất để thành công và tiến thân. Quan điểm này đôi khi “bóp nghẹt tài năng của đứa trẻ” vì mỗi đứa trẻ luôn khác nhau, chúng có những nét đẹp riêng biệt, khả năng nổi trội cũng do bẩm sinh và môi trường của từng em mà khác nhau.
01 Tháng Ba 20199:59 CH(Xem: 104)
Hóa ra con được sinh ra trong cuộc đời này không phải để thành công, cũng không để làm điều gì to tát, mà là cơ hội để con trải nghiệm và học hỏi những chân lý đời thường như tình cảm cha mẹ - con cái, tình thương vợ - chồng, anh - em, bạn bè,... thông qua những khó khăn, khốn khổ, bệnh tật, mâu thuẫn, hiểu lầm, ganh tị...
28 Tháng Hai 20199:37 SA(Xem: 94)
Con thấy con người con lạ lẫm lắm. Sống và làm vì niềm vui của người khác - hình thành điều này tự bao giờ trong đầu rồi con cũng không biết nữa, giờ thì cứ thực hiện thế thôi. Thí dụ như đi chơi, con cũng lấy niềm vui của chồng, của con, của cha, của má, của người nầy người kia làm niềm vui của mình. Xây nhà cũng thế, muốn cho chồng và con
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 493)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1413)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2257)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1051)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
27 Tháng Mười Một 20186:47 SA(Xem: 1025)
Kinh Pháp Cú (PKK), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
24 Tháng Chín 20186:00 CH(Xem: 3106)
Chúng ta khổ nên cầu giải thoát? Nhưng ai làm chúng ta khổ và ai giam giữ chúng ta? Người đời làm chúng ta khổ, cuộc đời giam giữ chúng ta chăng? Chính cái Ta (ngã) làm chúng ta khổ, và cũng chính cái Ta giam giữ chúng ta trong luân hồi sinh tử. Vì nếu không có Ta thì ai chịu khổ, không có Ta thì ai sinh, ai tử?
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 163)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 542)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 658)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 3959)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 321)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 319)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,