Một Cuộc Phỏng Vấn Gehlek Rimpoche - An Interview With Gehlek Rimpoche

12 Tháng Tư 201811:21 CH(Xem: 1333)
Một Cuộc Phỏng Vấn Gehlek Rimpoche - An Interview With Gehlek Rimpoche

GehlekRimpoche_1


Một Cuộc Phỏng Vấn Gehlek Rimpoche - An Interview With Gehlek Rimpoche

Mark MaGill - Chuyển Ngữ: Diệu Liên Lý Thu Linh
Source-Nguồn: tricycle.org, thuvienhoasen.org

___________________


Một Cuộc Phỏng Vấn Gehlek Rimpoche 

 

Ngài Gehlek Rimpoche chào đờiLhasa, Tây Tạng năm 1939. Năm 4 tuổi, Ngài đã được công nhận là một vị lạt-ma tái sinh. Trước khi rời bỏ Tây Tạng năm 1959, ngài là một trong những vị lạt-ma cuối cùng hoàn tất chương trình tu học tại viện Phật học nổi tiếng và lớn nhất Tây Tạng, Tu viện Drepung.

 

Năm 25 tuổi, ngài hoàn tục. Những năm sau đó ngài làm việc ở đài phát thanh All India Radio, và làm biên tập viên cho Library of Tibetan Works and Archives (Thư Viện Sách và Văn khố Tây Tạng) ở Delhi. Cuối những năm 1970, ngài được hai vị Thầy là ngài Kyabje Ling Rimpoche và ngài Kyabje Trijang Rimpoche, giao trách nhiệm hướng dẫn các đệ tử Tây phương. Năm 1985, ngài thiết lập một trung tâm Phật học tại Hà Lan và năm 1987, lập trung tâm thiền Jewel Heart (Kim Cang) tại Ann Arbor, tiểu bang Michigan, Mỹ. Trung tâm này giờ có nhiều chi nhánh khắp nước Mỹ, cũng như trên thế giới. Ngài Gehlek Rimpoche được cộng tác viên biên tập của tạp chí Tricycle, Mark Magill, phỏng vấn vào tháng tư tại tư gia ở thành phố Nữu Ước.

 

CHÚNG TA LUÔN PHẢI ĐỐI MẶT VỚI NHỮNG MẤT MÁT –MẤT TÀI SẢN, BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN, CHA MẸ. MẤT ĐI SỰ TRẺ TRUNG, TÓC RỤNG, MẮT MỜ, TAI LÃNG, ĐÃNG TRÍCUỐI CÙNG LÀ MẤT CHÍNH THÂN NÀY. VẬY, THƯA NGÀI, CHÚNG TA HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TỪ ĐÓ?

 

Chúng ta chỉ có hai lựa chọn. Một là cố gắng một cách điên cuồng để đảo lộn mọi thứ, hai là cố gắng chấp nhận hoàn cảnh. Luân hồi sinh tử, sự hiện hữu hằng ngày của chúng ta, là khổ. Và sự mất mát cũng là một phần của luân hồi sinh tử. Cá nhân tôi, khi rời bỏ Tây Tạng, tôi đã trải nghiệm việc đánh mất quê hương, tài sản, các vị thầy, đệ tử, bạn bè, thị giả, trong chớp mắt.

 

TA PHẢI HÀNH XỬ THẾ NÀO TRƯỚC NHỮNG MẤT MÁT ĐÓ, THƯA NGÀI?

 

Khi phải chạy trốn cái chết thì những sự mất mát đó không thành vấn đề. Nhưng khi không còn phải chạy nữa, thì bạn bắt đầu nghĩ đến những thứ bạn cần. Bạn cần ăn, nhưng không có thực phẩm. Cần một chỗ trọ, nhưng không có mái nhà. Cần một phương tiện di chuyển nhưng không có…

 

CẦN MỘT TÁCH CÀ PHÊ MÀ KHÔNG CÓ.

 

Không có đến cái bình làm cà phê. Nhưng trong trường hợp của tôi, việc cảm nhận rằng tôi còn được sống khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Điều đó và sự hiểu biết rằng cuộc đời này giống như một màn ảo thuật. Nó có mặt hôm nay, rồi ngày mai biến mất đi. Hiểu được như thế sẽ giúp ta dễ dàng chấp nhận hoàn cảnh hơn. Nếu không, ta sẽ than trách, khổ đau một thời gian dài. Tuy nhiên làm như thế là ta đã tự tước đoạt của bản thân quyền được hưởng thụ cuộc sống tuyệt vời này và nắm bắt được những cơ hội mà nó mang đến cho ta. Đó là sự lựa chọn của bạn. Thế giớichúng ta đang sống là vô thường. Nó có thể thay đổi từ tốt đến xấu hay ngược lại. Chúng ta phải hiểu điều đó. Nhưng cũng không có nghĩa là ta không được quyền than thở. Không có gì sai nếu bạn cảm thấy tiếc nuối. Nhưng khi bạn đã quyết định để nó qua đi, và tiến về phía trước, thì sau đó bạn không nên tiếp tục nghĩ đến nó.

 

NGHĨA LÀ SAO, THƯA NGÀI?

 

Nghĩa là ta phải rèn luyện ý chí. Ta phải sử dụng đến sức mạnh tinh thần, cái mà ta vẫn thường gọi là ý chí.

 

THƯA NGÀI, LÀM SAO ĐỂ PHÁT TRIỂN Ý CHÍ?

 

Đó là bạn phải tự nhủ mình: “Ta còn nhiều việc quan trọng phải làm trong đời. Ta muốn sống có ích cho bản thân và cho người khác. Vậy tại sao ta lại hành động như một con vật ngu ngốc và tự đẩy mình vào hố tuyệt vọng? Sao ta không dùng trí tuệ của mình để hành xử tốt hơn?” Bạn cần lập luận như thế và tự nhắc nhở bản thân rằng bạn đã quyết định quên đi điều bất hạnh của mình. Dĩ nhiên, bạn cần thời gian để than thở, tiếc nuối. Nhưng khi thời gian đó đã qua đi, hãy để nó qua đi. Hai năm trước đây tôi đến Hòa Lan và đánh mất túi xách của mình, trong đó có 10.000 đô tiền mặt. Tiền trong tất cả tài khoản của tôi cộng lại cũng không đến con số đó. Trong túi xách còn có cả thẻ tín dụng và giấy chứng minh của tôi. Đó lại là ngày cuối tuần, tôi không thể làm được gì, kể cả việc rời khách sạn.

 

Trong thời gian đó tôi cho phép mình được than thở về sự mất mát của cải, vì tôi không thể làm gì khác hơn. Nhưng đến sáng thứ hai, tôi quyết định dừng lại. Tôi hồi hướng tài sản bị mất đến tất cả mọi chúng sanh, nhất là đến người đã lấy được nó. Mặc dầu vậy, cứ mỗi hai mươi phút sau tôi lại nghĩ, “Trời ơi, tôi mất quá nhiều. Thật xấu hổ nếu người khác biết được điều đó”. Khi đó, tôi tự nhủ rằng mình đã hồi hướng tài sản đó rồi. Nó không còn là của mình nữa. Nó đã qua đi. Vậy mình than thở cho cái gì?

 

THƯA, NGÀI CHO RẰNG VIỆC TRÂN QUÝ SỰ SỐNG CỦA MÌNH ĐÃ GIÚP NGÀI CHẤP NHẬN CÁC BIẾN ĐỔI KHI NGÀI BUỘC PHẢI RỜI BỎ QUÊ HƯƠNG. NHƯ THẾ CÓ PHẢI LÀ TRONG CHỪNG MỰC NÀO ĐÓ, SỰ TRÂN QUÝ ĐỐI TRỊ ĐƯỢC TÂM TRẠNG TIẾC NUỐI, KHỔ ĐAU VÌ MẤT MÁT?

 

Sự trân quý có thể không phải là thuốc chữa, nhưng nó cũng giúp ta đối phó với hoàn cảnh.

 

Tôi nhận thấy rằng mỗi khi ông mua thứ gì, dù cho cá nhân mình hay cho người khác, ông đều mua loại có chất lượng tốt nhất. Đó cũng là thói quen của tôi từ thuở nhỏ. Gia đình tôi cũng khá giả. Họ không bao giờ mua hàng thứ phẩm. Ngay hiện tại tôi cũng không mua hàng dỏm. Khi tôi để mắt đến thứ gì, hình như nó cũng là thứ đắt tiền nhất. Tôi thà xài giày cũ hơn là mua giày dỏm. Đó là thói quen. Nên ta thấy là thói quen còn khó bỏ hơn là hệ quả của khổ hay ái. Tôi đã đánh mất tất cả khi tôi rời bỏ quê hương, nhưng thói quen thì vẫn theo tôi.

 

THÓI QUEN KHIẾN NGÀI CHỌN LỰA NHỮNG SẢN PHẨM CHẤT LƯỢNG NHẤT. NHƯNG TA KHÔNG THỂ SỞ HỮU CHÚNG MÃI. ĐIỀU ĐÓ CÓ THÀNH VẤN ĐỀ KHÔNG, THƯA NGÀI?

 

Không, không thành vấn đề. Khi nào chúng không còn, thì chúng không còn.

 

Thưa ngài, sở hữu những sản phẩm giá trịích lợi gì không? Ta được gì từ việc trân quý chất lượng? Theo tôi, khả năng cảm nhận là một cách để đo lường. Ta không thể trân quý điều gì nếu ta sợ mất nó.

 

Đúng vậy. Nếu ta thực sự trân quý điều gì, thì ta sẽ tận hưởng nó. Nếu ta không thể thưởng thức, hưởng thụ nó thì nó sẽ trở thành một gánh nặng hơn là một niềm vui. Nỗi lo sợ đánh mất nó sẽ làm chủ ta. Ta phải luôn sống trong nỗi sợ hãi. Đối với quyền lực cũng thế. Ngay tổng thống nước Mỹ cũng trở thành tù nhân. Ông ta đâu thể nói chuyện với bất cứ ai. Ông ta được canh gác, bảo vệ suốt ngày, đêm. Đó là luân hồi. Hỷ lạc bị biến thành ác mộng. Các ngôi sao âm nhạc, tài tử màn ảnh chắc chỉ đở hơn tổng thống chút đỉnh. Họ cũng phải núp sau lưng các vệ sĩ, sợ tai họa có thể xảy ra. Những người bình thường như chúng ta phải trân quý cuộc sống của mình vì sự tự dochúng ta được tận hưởng. Đối với các sở hữu cũng thế. Chúng ta sẽ không thể hưởng thụ chúng khi chúng ta bị nô lệ bởi nỗi sợ phải đánh mất chúng. Vấn đề không phải là vật chất; mà chính là thái độ của chúng ta. Sẽ không có vấn đề gì khi chúng ta có thể trân quý và hưởng thụ chúng.

 

Có lần tôi đến giảng pháp ở Hồng Kong. Sau đó có vị thính giả hỏi tôi, “Vậy con có nên lái xe Rolls Royce nữa không?” Tôi bảo, nếu anh còn lái xe Rolls Royce thì tốt. Nhưng khi anh để chiếc Rolls Royce lái mình thì không được rồi.

 

Chúng ta muốn có quyền lực, địa vị, giàu có, danh phận. Nhưng khi có được chúng rồi, thì chúng ta lại để chúng sai khiến mình. Chúng ta cần phải hiểu rằng tất cả những gì chúng ta đang có sẽ mất đi. Kết thúc của sự giàu sang là nghèo túng. Của danh vọngquên lãng. Của sống là chết. Đó là bản chất của luân hồi sinh tử.

 

SỰ TRÂN QUÝ BẠN BÈ HAY NHỮNG SẢN PHẨM CÓ CHẤT LƯỢNG TỰ ĐỘNG KHIẾN TA THÍCH THÚ, THƯA PHẢI KHÔNG Ạ?

 

Không có gì sai với sự thích thú. Chỉ khi ta bắt đầu bám víu vào đó, ta mới sinh lòng sợ hãi. Khi không bám víu vào đó, ta mới cảm thấy trân quý, và thích thú.

 

Nếu bạn là người keo kiệt, thì sự mất mát sẽ khiến bạn đau khổ hơn. Ngược lại, sự trân quý sẽ giúp bạn không khổ đau vì mất mát.

 

CHÚNG TA CÓ THỂ ÁP DỤNG ĐIỀU NÀY VÀO CÁC MỐI LIÊN HỆ VỚI NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?

 

Hãy dừng tranh cãi với người thân trong gia đình, với bạn bè. Hãy bắt đầu biết trân quý họ. Hãy sống hạnh phúc bên nhau. Đừng tìm lỗi của người. Hãy bắt đầu biết trân quý cá tính của người khác. Cuộc sống rất ngẳn ngủi. Cho dù ta có sống đến trăm tuổi, biết ta sống được bao lâu với đầy đũ ngũ căn?

 

Thời gian chúng ta dành cho nhau khá hạn chế. Làm sao để khi người thân ra đi, ta có thể trân quý khoảng thời gian đã sống với nhau, hơn là hối hận rằng ta đã uổng phí thời gian, rằng giá mà ta đã hành xử tốt hơn. Điều đó là sự an ủi của ta. Nó giúp ta vượt qua sự mất mát, buồn đau.

 

GIẢ THỬ RẰNG TA ĐÃ CÓ THỂ SỐNG NHƯ THẾ. NHƯNG KHI NGƯỜI THÂN YÊU RA ĐI, CHÚNG TA VẪN BUỒN ĐAU. CHÚNG TA PHẢI LÀM THẾ NÀO? THÍ DỤ, NGÀI RẤT THÂN THIẾT VỚI THI SĨ ALLEN GINSBERT. SỰ RA ĐI CỦA ÔNG ẤY ĐÃ ẢNH HƯỞNG ĐẾN NGÀI THẾ NÀO?

 

Allen là một người tuyệt vời –tử tế, cởi mở, thẳng thắng và biết quan tâm đến người. Ông ấy không gian dối ai. Không ích kỷ bao giờ. Nên, tôi rất trân quý các đức tính đó. Khi ông ra đi, tôi rất buồn. Chắc chắn đó là một sự mất mát lớn đối với tôi. Nhưng tôi vui vì ông ấy đã có một đời sống tốt đẹp, sống theo con đường đạo. Ông ấy đã chuẩn bị cho cái chết của mình. Tôi có thể nói từ kinh nghiệm bản thân rằng ông ấy đã chờ đón cái chết thay vì than thở vì nó.

 

THƯA, DẦU VẬY, NGÀI VẪN LUYẾN TIẾC ÔNG ẤY?

 

Chắc chắn là tôi rất nhớ ông ấy. Nhưng nỗi nhớ đó không làm tôi đau khổ, vì tôi biết ông đã ra đi nhẹ nhàng, rằng ông đã mãn nguyện. Ta biết rằng vô thường phải xảy ra. Đó là tiến trình tự nhiên. Ta nhớ người thân đã mất, và ước ao rằng họ vẫn còn với chúng ta. Điều đó không tránh khỏi. Nhưng nếu ta hiểu rằng đó là một tiến trình tự nhiên, thì nó không làm ta bấn loạn.

 

Theo truyền thống Tây Tạng, điều quan trọng là ta phải làm tất cả những gì có thể để giúp người sắp ra đi. Trong trường hợp của Allen, chúng tôi đã tổ chức nhiều nghi lễ. Nếu bạn đã làm tất cả những gì có thể để chắc chắn rằng người thân ra đi nhẹ nhàng, thì bạn phải nên vui mừng chứ, vì đó là sự kết thúc, chấm dứt tốt đẹp.

 

XIN NGÀI HÃY NÓI VỀ SỰ BUÔNG XẢ, VÀ ‘ĐI TỚI’.

 

Đối với những ai tin vào tái sinh thì sự bám víu của chúng ta sẽ khiến cho người chết khó tái sinh. Khi chưa được tái sinh, thì thần thức của người chết không có xác thân để nương tựa. Họ vẫn quẩn quanh bên ta. Họ thấy ta khóc lóc. Nhưng ta không thể thấy họ, khiến họ rất khổ đau. Điều đó còn có thể khiến họ phải chết trong thân trung ấm bardo (khoảng thời gian tiếp nối giữa chết và tái sinh). Vì thế việc ta vẫn bám víu vào người chết không chỉ là tự làm khổ mình mà còn gây khó khăn cho người chết. Đối với bất cứ sự mất mát nào, khi cái gì đã qua, hãy để nó qua đi. Nếu bạn mất đôi mắt, khóc lóc sẽ không giúp bạn nhìn thấy lại được. Nó chỉ khiến bạn khó thích nghi với hoàn cảnh mới mà thôi. Trong trường hợp đó, các giác quan khác sẽ hỗ trợ bạn thôi. Bằng chứng là ta vẫn có thể dạy cho người mù đọc chữ, đi đường và giao tiếp. Đó là cách bạn tôn vinh cuộc sống.

 

THƯA NGÀI, NHƯ THẾ CÓ NGHĨA LÀ CÁC HÀNH ĐỘNG TÍCH CỰC SẼ GIÚP CHÚNG TA BUÔNG XẢ?

 

Đúng vậy.

 

CÒN CÓ GÌ KHÁC NỮA CÓ THỂ GIÚP TA BUÔNG XẢ?

 

Hiểu rằng tất cả đều vô thường. Đó là bản chất thực tại. Không có gì khác hơn là luân hồi sinh tử. Ở phương Tây có câu nói rằng bạn không muốn tai họa xảy ra cho kẻ thù của mình. Trên quan điểm tâm linh, chúng ta cũng có thể có một quan điểm tương tự. Chúng ta có thể chú nguyện rằng sự mất mát đó là để thay thế cho sự mất mát của người khác, để cho dù kẻ thù của ta cũng không phải khổ đau vì mất mát. Đó là một cách hay để buông xả.

 

Sự bám víu tất cả là ở trong tâm. Thay đổi tâm hành sẽ giúp ta chuyển hóa. Cảm xúc, khổ đau hay niềm vui đều chỉ là tâm tưởng. Vì thế chúng ta phải làm chủ tâm. Đó là lý do tại sao tôi đã nói ở trên rằng chúng ta cần phát triển tâm với trí tuệ. Tuệ đến từ việc quán sát, lý luận một cách kiên nhẫn với bản thân. Chúng ta không thể gò ép hay sai sử tâm, nhưng việc chúng ta nhìn bản chất của sự mất mát như thế nào có thể thay đổi tất cả. Có nhiều loại mất mát. Có khi ta đánh mất cả xã hộivăn hóa. Điều đó chắc chắn sẽ tạo ra nhiều đau khổ. Chúng tôi đã mất quê hương, và bao người đã khổ đau. Nhiều truyền thống đã bị mai một. Chính Phật giáo qua bao thể kỷ cũng đã bị loại khỏi quốc gia này đến quốc gia khác, nhưng mỗi lần như thế nó vẫn được phục hồi, có thể còn mạnh mẽ hơn trước đó.

 

VẬY CÒN VẤN ĐỀ CHO RẰNG ĐÂY LÀ THỜI MẠT PHÁP THÌ SAO THƯA NGÀI?

 

Sự mất mát nào cũng có mặt tích cựctiêu cực. Nói chung, thì đúng đây là thời kỳ thoái hóa.

 

Nhưng theo quan điểm của tôi thì chúng ta đang sống trong một thời kỳ tốt đẹp nhất khi mọi con đường tâm linh đều có thể được tìm thấy trên các danh mục quảng cáo. Khi chúng ta bắt đầu nhìn sự mất mát và biến đổi theo quan điểm này, thì câu hỏi được đặt ra là chúng ta nên than thở hay vui mừng vì điều đó.

 

NHƯ THẾ BUÔNG XẢ CÓ NGHĨA LÀ THUYẾT PHỤC TÂM BẰNG SỰ HIỂU BIẾT, TRÍ TUỆ. THƯA NGÀI, VẬY CÒN VIỆC ĐỂ CHO NÓ QUA ĐI, ĐỂ TIẾN LÊN PHÍA TRƯỚC THÌ SAO?

 

Đó là tiếp tục mục đích sống. Tiếp tục đi trên con đường tâm linh. Tiếp tục làm việc. Tiếp tục kiếm sống.

 

CHÚNG TA TRẢI NGHIỆM MỘT SỰ MẤT MÁT. CHÚNG TA THAN KHÓC, RỒI CHÚNG TA BUÔNG XẢ. CHÚNG TA ĐI TỚI. TỪ ĐÓ CHÚNG TA HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ?

 

Khi vị thầy bổn sư của tôi, ngài Kyabje Trijang Rimpoche viên tịch, đó là một cú sốc lớn đối với tôi. Có thể là lớn nhất. Vì ngài giống như một người cha. Tôi tiếp xúc với ngài hầu như mỗi ngày. Khi tôi thắc mắc bất cứ điều gì, ngài luôn có lời khuyên giải cho tôi, dầu đó là câu hỏi về chính trị, kinh tế, tâm linh hay văn hóa. Ngài là nguồn an ủi, động viên và giáo huấn tôi. Nguồn tin cẩn và ánh sáng. Khi nhìn thấy thi thể của ngài và biết rằng nó không còn có thể trã lời tôi, tôi đã thật sự sốc. Kìa là người tôi đã dựa dẫm vào. Người mà tôi nghĩ là hoàn toàn có thể dựa vào. Giờ nền tảng đáng tin cậy, vững chắc đó đã mất đi. Không chỉ mất đi, mà còn bị tiêu hủy, thiêu đốt. Lúc đó tôi hiểu là ngay chính một người mà ta hoàn toàn có thể dựa vào cũng sẽ mất đi.

 

NGÀI ĐÃ ỨNG DỤNG ĐIỀU ĐÓ NHƯ THẾ NÀO?

 

Điều đó có nghĩa là chúng ta có thể dựa vào vị thầy để được dìu dắt, hướng dẫn, nhưng phải biết rằng vị thầy đó sẽ ra đi. Cuối cùng chúng ta chỉ có thể dựa vào bản thân. Chúng ta không thể dựa vào ai hay bất cứ điều gì ngoại trừ bản thân. Theo quan điểm Phật giáo là dầu sống, dầu chết, ta cũng chỉ có thể dựa vào bản thân.

 

CÓ NGƯỜI PHẢN ỨNG LẠI ĐIỀU ĐÓ BẰNG CÁCH NÓI, “NẾU THẾ THÌ TÔI SẼ KHÔNG THÂN CẬN VỚI AI …”.

 

Phản ứng như thế là không đúng. Nói thế có khác gì nói, “Dầu gì tôi cũng chết, vậy hôm nay tôi chết cho rồi”. Nếu thế thật uổng phí cho một kiếp người.

 

THƯA NGÀI, LÀM SAO TA TRÁNH ĐƯỢC THẢM KỊCH ĐÓ?

 

Có thể tất cả đều giống như một màn ảo thuật, nhưng đó là cuộc đời. Chúng ta phải sống với sự hiểu biết rằng tất cả chỉ là mộng, là ảo, nhưng trong cõi mộng ảo đó, chúng ta phải không chỉ như là một người có trách nhiệm, mà còn phải là khuôn mẫu cho người khác nữa. Đó là bổn phận của người biết tu tập. Nếu chúng ta tự tách mình ra khỏi cuộc sống, thì không những ta đã bỏ qua một cơ hội quý hiếm, mà ta còn làm bao người thất vọng.

 

NHƯ THẾ ‘ĐI TỚI’ CÓ NGHĨA LÀ TIẾP TỤC THỂ NHẬP.

 

Vâng, tiếp tục thể nhập với sự hiểu biết rằng đây là vô thường. Với tuệ giác rằng đây là mộng ảo, đây là luân hồi sinh tử. Như thế sẽ giúp chúng ta hiểu bản chất của thực tạibản chất của mất mát. Tuệ tri đó giúp chúng ta biết phải tiếc thương như thế nào. Nó giúp chúng ta biết buông xả như thế nào và tiếp tục sống như thế nào. Đó là cách chúng ta thực sự có thể rèn luyện để biết tôn vinh cuộc sống quý báutuyệt vời này như thế nào.

An Interview With Gehlek Rimpoche 

 

Born in Lhasa, Tibet in 1939, Gehlek Rimpoche was recognized as an incarnate lama at the age of four. Prior to fleeing Tibet during the Chinese invasion in 1959, he was one of the last lamas to be fully educated in the legendary Drepung Monastery, Tibet’s largest monastic institution. At the age of twenty-five, Gehlek Rimpoche gave up monastic life, and in the following years he worked for All India Radio and as an editor for the Library of Tibetan Works and Archives in Delhi. In the late 1970s, he was directed by his teachers, Kyabje Ling Rimpoche and Kyabje Trijang Rimpoche, to begin teaching Western students. He established a teaching center in the Netherlands in 1985 and, in 1987, founded the meditation center Jewel Heart in Ann Arbor, Michigan. It now has chapters across the U.S. and throughout the world. Gehlek Rimpoche was interviewed in April at his New York City apartment by Tricycle contributing editor Mark Magill.

 

WE FACE LOSS OF ONE KIND OR ANOTHER ALL THE TIME — THE LOSS OF POSSESSIONS, OF FRIENDSHIPS, LOVERS, PARENTS. WE LOSE OUR GOOD LOOKS, OUR HAIR, READING VISION, HEARING, MEMORY, AND FINALLY OUR BODIES. WHAT CAN WE LEARN FROM THIS?

 

We have two choices. Either we go crazy and try to turn the sky upside down, or we try to understand the situation. Samsara, our everyday existence, is suffering. And loss is very much a part of samsara. In my case, when I fled Tibet, I had the personal experience of losing my homeland, property, teachers, students, friends, and attendants overnight.

 

HOW DID YOU RESPOND TO THAT LOSS?

 

When you are simply running for your life, the question of loss doesn’t come up. But once you stop running, you begin to miss the things you need. You need food, but you don’t have food. You need shelter, but there is no shelter. You need a horse, but you don’t have a horse.

 

YOU FINALLY STOP TO SMELL THE COFFEE, BUT THERE’S NO COFFEE.

 

Not even a coffeepot. But in my personal case, the appreciation that I was alive made it easier. That and the understanding that this samsaric life is like a magician’s show. It is here now and gone tomorrow. Understanding that helps you to adapt to the situation. Otherwise, you can moan and grieve for a long, long time. You deprive yourself of an opportunity to celebrate this wonderful life and take advantage of what it can offer. It is your choice. The world we are living in is impermanent. It changes from better to worse and vice versa. One has to understand that. That doesn’t mean that you shouldn’t mourn. There’s nothing wrong with feeling loss. But when you decide to let it go, and move on, after a little while you might find you’re still thinking about it.

 

MEANING?

 

You have to develop determination of mind. You have to apply your mental power, what you might call good old-fashioned willpower.

 

HOW IS THAT DEVELOPED?

 

You have to reason with yourself: “I have much more important things to do with my life. I want to be of some benefit to myself and others. Am I going to act like a silly little goat and push myself down into depression? Or am I going to use my intelligence for some good?” You reason like this and you remind yourself that you have already decided to let it go. You allow yourself a certain time for mourning. When that time is over, let it be over. I was in Holland two years ago and I lost my bag. I happened to have ten thousand dollars in cash in that bag. This was much more than I had in all of my bank accounts put together. I also lost my credit cards and identification. This was on a Saturday. I couldn’t do anything or even leave the hotel until Monday. So I allowed myself to mourn the loss of my property, because I had nothing else to do at that time. By Monday morning I decided that it was time to stop. I dedicated the loss of the money to the benefit of all beings and particularly to those who took it. Even so, every twenty minutes I would think, “Oh my God, I lost a lot. How embarrassing if other people know.” When that happened, I told myself that I had already dedicated it. It was no longer mine. It was gone. So what was I crying for?

 

YOU SAY THAT APPRECIATION OF YOUR LIFE HELPED YOU ACCEPT CHANGE WHEN YOU WERE FORCED TO LEAVE YOUR COUNTRY. IS APPRECIATION IN SOME WAY AN ANTIDOTE TO LOSS?

 

Appreciation may not be an antidote, but it helps to cope. I’ve noticed that when you buy something, whether for yourself or others, you only buy the best quality. That is a habit from childhood. My family was quite well off. They wouldn’t own anything shoddy. Even now I don’t buy junk. Wherever my eyes land, it always happens to be on the most expensive things. I would rather have old shoes than buy junk shoes. This is habit. Which shows that habits are more difficult to get rid of than the effects of grief or desire. I lost everything when I left Tibet, but my habits came with me.

 

YOUR HABIT LEADS YOU TO OBJECTS OF THE FINEST QUALITY. BUT YOU ARE NOT GOING TO HAVE THEM FOREVER. IS THIS A PROBLEM?

 

No, it is not a problem. When it is lost, it is lost.

 

IS THERE ANY BENEFIT TO HAVING THINGS OF GREAT QUALITY AROUND? IS THERE ANYTHING THAT COMES FROM THE APPRECIATION OF QUALITY ITSELF? MY VIEW IS, YOUR ABILITY TO APPRECIATE ACTS AS A KIND OF MEASURE. YOU CAN’T APPRECIATE SOMETHING IF YOU ARE AFRAID OF LOSING IT.

 

You are absolutely correct. If you appreciate something, then you will enjoy it. If you cannot enjoy it, it becomes more burden than pleasure. The fear of loss takes over. So you live in constant threat. It is the same way with power. Even the president of the United States becomes a prisoner. He cannot talk to just anyone. He has to be guarded and protected around the clock. This is samsara. Joy and pleasure are changed into a nightmare. Even rock stars or movie stars are only a little better off than the president. They have to hide behind bodyguards in fear of what might happen. Average people like us should really appreciate our lives because of the freedom we enjoy. It is the same with possessions. We lose our appreciation of them when we become controlled by the fear of loss. The problem is not with the objects; it is with our attitude. As long as we can appreciate and enjoy them, fine.

 

I was giving a talk in Hong Kong once. Afterward, a fellow asked me, “Do I have to give up my Rolls Royce?” I told him that as long as he drove the Rolls Royce he was okay. But when the Rolls Royce started driving him, he’d be in trouble.

 

We desire power, prestige, position, wealth, status. But when we have them, we do not enjoy them; we are driven by them instead. We have to understand that whatever we have will be lost. The end of the wealth is poverty. The end of fame is obscurity. The end of life is death. That is the nature of samsara.

 

THIS APPRECIATION OF FRIENDS OR THINGS OF QUALITY AUTOMATICALLY LEADS TO ENJOYMENT, DOESN’T IT?

 

There is nothing wrong with enjoyment.

 

AS LONG AS YOU ARE GRIPPING IT, YOU ARE FEARFUL. WHEN YOU CEASE HOLDING ON TO IT, YOU CAN APPRECIATE AND ENJOY IT.

 

Yes. If you are a miser, loss will make you even more miserable. Again, appreciation will help you not to be miserable about loss.

 

HOW CAN WE APPLY THIS TO OUR RELATIONSHIPS WITH PEOPLE?

 

Stop fighting with your family members, spouse, or friends. Start appreciating. Enjoy each other. Stop looking at the other’s faults. Start to appreciate each other’s qualities. Life is short. Even if you live one hundred years, how long will you live with all your faculties intact? The period we have to appreciate each other is quite limited. When the person goes, you can appreciate the quality of life that you had together, instead of regretting that you wasted time, that you could have done better. That will give you comfort. It will help you to overcome loss and sadness.

 

SO LET’S SAY WE HAVE BEEN ABLE TO LIVE IN THAT WAY. EVEN THEN, WHEN SOMEONE NEAR AND DEAR LEAVES, WE FEEL SADNESS. HOW DO WE DEAL WITH THAT? FOR EXAMPLE, YOU WERE FRIENDS WITH ALLEN GINSBERG. HOW DID HIS DEATH AFFECT YOU?

 

Allen was a wonderful person – kind, caring, open, and straightforward. He had no hidden agenda whatsoever. Not selfish at all. So I appreciate that. At the time he left, I was sad. It was a big loss, no doubt about it. But I appreciated that he had had a good life and was on a spiritual path. He was able to prepare himself for death. I can say from personal experience that he celebrated his dying instead of mourning it.

 

BUT STILL, YOU MISS HIM.

 

Yes, I definitely miss him. But missing him doesn’t torment me, because I know he had a good death, that he is okay. You know that change has to take place. It is a natural process. You remember the person and you wish they were here. That doesn’t go away. But if you understand it correctly, as part of a natural process, it will not traumatize you.

 

From my Tibetan standpoint, it is very important to do whatever we can to help that person in their journey. In the case of Allen, we did the pujas [ritual ceremonies]. If you’ve done what you can to make sure the person is okay, then you should rejoice. That is what brings closure.

 

LET’S TALK ABOUT LETTING GO AND MOVING ON.

 

For those of us who believe in reincarnation, we can make it difficult for the departing soul if we cannot let the person go. Until they take another rebirth, the consciousness of the individual person is formless. They continue to circle around. When they see you crying, they try to tell you that they are still here to get you to stop crying. But you won’t be able to see them, and it upsets them. It can even cause their death in the bardo [intermediate phase between death and rebirth]. So not letting them go not only makes difficulties for yourself, but also causes trouble for the departed soul. With any loss, once something is gone, it is important to let it go. If you lose your eyesight, crying will not bring your vision back. It will only prevent you from adapting to your new situation. The other senses will compensate if you let them. We can teach the blind how to read and how to walk and communicate. This is the way to celebrate life.

 

SO TAKING POSITIVE ACTION HELPS US TO LET GO. 

 

Oh, definitely.

 

WHAT ELSE HELPS LETTING GO?

 

Understanding that everything is impermanent. This is the nature of reality. It is nothing but samsara. In the West, you have the expression that you wouldn’t wish something on your worst enemy. From a spiritual standpoint, we can adopt a similar point of view. If you experience loss, you can pray that your loss may substitute for the loss of others, so that even your worst enemy may not have to suffer. This is a good way of letting go.

 

Grasping is all in the mind. Changing your mental attitude will make a difference. Our feelings, suffering, and joy are the perception of our minds. So we have to exert control over the mind. That is why I said earlier that we need to develop our minds through understanding. Understanding comes from patiently reasoning with yourself. You cannot force your mind or order it about, but how we view the nature of loss can make a big difference. There are many kinds of loss. We lose whole societies and cultures. This creates tremendous suffering, no doubt. We lost Tibet, and many people suffered. Much of our heritage was lost. Buddhism itself has been forced from country to country over the centuries, and yet it has popped back up each time, maybe better than before.

 

WHAT ABOUT THE QUESTION OF THIS BEING A DEGENERATE AGE?

 

Loss has positive and negative consequences. In the general sense, yes, this may be a degenerate age. But from an individual standpoint, we are living in a most fortunate period where every kind of spiritual path is available right in the Yellow Pages. When you begin to look at loss and change in this way, the question arises about whether to mourn or welcome it.

 

SO THE LETTING GO MEANS PERSUADING THE MIND THROUGH UNDERSTANDING. WHAT IS MOVING ON?

 

It is continuing the purpose of your life. Continuing your spiritual journey. Continuing your career. Continuing your livelihood.

 

WE EXPERIENCE A LOSS. WE MOURN IT. WE LET IT GO. WE MOVE ON. WHAT CAN WE LEARN FROM THIS?

 

When my own teacher Kyabje Trijang Rimpoche died, it was a big shock for me. Maybe the biggest. He was like a father. I would see him nearly every day. No matter what I asked him, he would advise me, whether my question was political, economic, spiritual, or cultural. He was a source of comfort and guidance and learning. A source of trust and light. So when I saw his dead body and knew it could no longer answer, I experienced a big shock. Here was someone I had relied on. Someone I thought was absolutely dependable. Now such a solid, reliable base was gone. Not only gone, but cremated. I understood that even such a thoroughly dependable person was impermanent.

 

HOW DO YOU APPLY THIS?

 

You can rely on a teacher for guidance, but that teacher will go. Ultimately the job has to be done by yourself. You cannot rely on anyone or anything but yourself. From a Buddhist perspective, you die, you continue, you still rely on yourself.

 

YOU CAN SEE HOW ONE REACTION TO THAT MIGHT BE TO SAY, “WELL, IT’S ALL GOING TO GO, SO I WON’T GET CLOSE TO ANYTHING . . . ”

 

That is not right. That is like saying, “I am going to die anyway, so I might as well die today.” That is a waste of human life.

 

HOW DO YOU AVOID THAT PITFALL?

 

It may be that this is all like a magician’s show, but this is our life. We have to function with the understanding that this is illusion, but within the illusion you have to act not only as a responsible person but also as a role model for others. That is the duty of spiritual practice. If you cut yourself off from life, not only are you wasting a precious opportunity, but you are also doing a tremendous disservice to others.

 

SO MOVING ON MEANS STAYING INVOLVED.

 

Staying involved, with the knowledge that this is impermanent. With the knowledge that this is illusion. With the knowledge that this is samsara. That helps us to understand the nature of reality and the nature of loss. That understanding helps us know how to mourn. It helps us know how to let go and how to move on. That is how we can really learn how to appreciate this precious and wonderful life.



__________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Hai 2020(Xem: 150)
16 Tháng Giêng 2020(Xem: 413)
17 Tháng Giêng 20207:43 CH(Xem: 844017)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
07 Tháng Giêng 202012:43 CH(Xem: 326)
"Một lời dối trá nếu được lặp đi lặp lại đủ mức thì nó sẽ trở thành sự thật" là nguyên tắc tuyên truyền của Joseph Goebbels, một bộ trưởng tuyên truyền của Phát xít Đức. Các nhà tâm lý học gọi đây là 'ảo tưởng về sự thật' và dưới đây là cách phổ biến mà người ta thường thử nghiệm điều này: Những người tham gia được yêu cầu đánh giá
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 518)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
24 Tháng Mười Một 20199:00 SA(Xem: 2226)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn. Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm. Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia quyến muôn phần yêu thương, Tạ ơn bạn quý muôn phương. Dù là cố cựu hay dường mới quen, Tạ ơn tia sáng êm đềm. Vầng dương sưởi ấm áp thêm tháng ngày,
24 Tháng Chín 201911:37 CH(Xem: 617)
Lời nói đôi khi có những tác dụng không thể lường trước. Có những lời nói có thể đem lại an vui hạnh phúc đến cho mọi người. Có những lời nói có thể đem lại những sự ly tán, tan nát hạnh phúc của các người khác, đôi khi đổ vỡ hạnh phúc gia đình của chính người nói. Có những lời nói, làm cho người nghe, mỉm cười tươi tắn, vui vẻ khỏe khoắn.
22 Tháng Bảy 201910:19 CH(Xem: 787)
8h sáng một buổi sáng mùa hè nắng gắt tháng 6 tại Hà Nội, một chuyến xe hàng nhét chật những thuốc men và thiết bị y tế đậu lại trước văn phòng của một tổ chức thiện nguyện ở Hà Nội. Rồi từ đây, các thiết bị y tế và thuốc men sẽ đi cùng bác sỹ Tadashi Hattori đến nhiều miền quê rất nghèo của Việt Nam.
18 Tháng Bảy 201911:07 CH(Xem: 684)
Đài truyền hình CNN trong Tháng Sáu loan tin, năm 2017, tỉ lệ tự tử ở lứa tuổi giữa 15 và 19 là 11.8/100,000 trong năm. Với lứa tuổi từ 20 đến 24, tỉ lệ là 17/100,000. Trong khoảng bốn tháng từ Tháng Mười Hai, 2018, tới Tháng Ba, 2019, theo ghi nhận của cơ quan cảnh sát miền Nam California, có 17 trường hợp thanh thiếu niên đã chết
17 Tháng Bảy 20198:41 CH(Xem: 1134)
Kyle Huỳnh, 15 tuổi, học lớp 10 tại trung học Bolsa Grande, treo cổ tự tử tại nhà ngày 29 Tháng Mười Một gây xúc động mạnh nơi bạn học, đau buồn nơi gia đình, hoang mang nơi cộng đồng; và trên hết, để lại quá nhiều câu hỏi cho bất cứ bậc phụ huynh nào có con đang bước vào tuổi trưởng thành. Nguyên nhân cái chết thương tâm của Kyle
30 Tháng Sáu 20194:12 CH(Xem: 1398)
Rừng Thu (Autumn Forest) - 50 bài thơ chuyển ngữ Anh Việt. Xuất bản June 2019 - Tác phẩm mới của nhà thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
11 Tháng Sáu 20199:53 CH(Xem: 738)
Trời mang sức mạnh núi này, Mang hùng vĩ của thân cây trên đồi, Hè mang hơi ấm mặt trời, Và bình lặng của biển khơi khắp miền, Mang hồn quảng đại thiên nhiên, Vòng tay an lạc của đêm lặng lờ, Mang thông thái của tuổi già, Tiềm năng chim phượng bay xa vô ngần,
04 Tháng Sáu 201911:04 SA(Xem: 1207)
1. Quy tắc đầu tiên: "Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp cả." Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách tình cờ cả. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta điều gì đó hoặc giúp chúng ta cải thiện tình hình hiện tại.
03 Tháng Sáu 201911:47 SA(Xem: 1990)
Trong một lần bình luận của mình, Glenn Beck đã từng nói rằng: Một người bình thường muốn chứng minh bản thân bình thường là điều hết sức khó khăn. Có lẽ chỉ có người không muốn chứng minh điều gì hết, mới có thể được gọi là một người bình thường. Về sau, rất nhiều người đã để lại lời bình luận của riêng họ
02 Tháng Sáu 20199:08 CH(Xem: 1013)
Phóng viên nổi tiếng Sydney Harries và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo, người bạn mua xong rất lịch sự nói lời "Cám ơn!" nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, một tiếng cũng không thèm mở miệng. Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước, Sydney Harries hỏi:
23 Tháng Năm 20199:43 SA(Xem: 1322)
Tiền kiếp – có hay không? Miêu tả 2500 trường hợp trẻ em thuộc dữ liệu của trường Đại học Virginia (Hoa Kỳ) được các nhà nghiên cứu tìm hiểu cẩn thận kể từ khi bác sĩ Ian Stevenson nghiên cứu trường hợp đầu tiên cách đây 40 năm. Những đứa trẻ này thường bắt đầu kể về kiếp trước ở độ tuổi hai hoặc ba và có thể nói về gia đình lúc trước
21 Tháng Năm 20196:01 CH(Xem: 1695)
Đây là cuốn sách thứ ba, trong loạt sách kể về những câu chuyện của các bệnh nhân của tôi. Tuy nhiên câu chuyện trong sách này có tính hấp dẫn nhất từ trước đến nay mà tôi đã được chứng kiến. Họ là một đôi bạn tri kỷ, mãi mãi gắn chặt vào nhau bằng tình yêu qua hết kiếp này sang kiếp khác. Làm thế nào mà chúng ta có thể tìm gặp
20 Tháng Năm 20199:06 CH(Xem: 1242)
Thời đại ngày nay là thời đại khoa học, nhưng có thể nói chính xác hơn là thời đại khoa học vật chất, còn khoa học tinh thần thì có lẽ mới chỉ là những bước đi chập chững. Từ thượng cổ người ta đã suy nghĩtìm hiểu xem có tiền kiếpluân hồi không, nhưng cho tới nay hầu như chưa có câu trả lời "khoa học". Những ý niệm, khái niệm,
11 Tháng Năm 201910:49 CH(Xem: 1188)
Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh nói: - Thưa thầy con muốn buông vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng. Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong. Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi
19 Tháng Tư 201912:04 CH(Xem: 1198)
Nói dối là một phần được chấp nhận trong cuộc sống, từ việc chúng ta tự động trả lời 'Tốt' khi có ai hỏi 'Hôm nay cậu thế nào?' cho đến lời khen khi một người bạn hỏi chúng ta có thích kiểu đầu mới trông phát gớm của cô ấy không. Ấy vậy mà bất chấp sự phổ biến của nói dối trong cuộc sống chúng ta, đa số chúng ta không thật sự giỏi
18 Tháng Tư 20199:52 CH(Xem: 1040)
Wabi-sabi tạo nơi trú ẩn chống nỗi ám ảnh của thế giới hiện đại về sự hoàn hảo, và chấp nhận sự không hoàn hảo một cách có ý nghĩa hơn và đẹp hơn, theo cách riêng của họ. Rút tay một cách miễn cưỡng ra khỏi chiếc bát đang quay chầm chậm, tôi nhìn thành bát không được đồng đều từ từ dừng lại, mong có thể điều chỉnh nó thẳng lên chút nữa.
17 Tháng Tư 20199:51 CH(Xem: 1035)
Mọi đứa trẻ ở Nhật Bản được dạy dỗ 'gaman', tức là kiên trì nhẫn nại ở các thời điểm khó khăn. Đó có phải một cách để tạo ra một xã hội trật tự, hay 'gaman' có một mặt tối của nó? Ngày làm việc ở Tokyo thường bắt đầu bằng một chuyến đi qua hệ thống tàu điện ngầm nhộn nhịp nhất thế giới. Khoảng 20 triệu người đi tàu ở thủ đô Nhật Bản mỗi ngày.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 518)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2134)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 3514)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
27 Tháng Hai 202010:02 SA(Xem: 29)
Cuối thế kỷ 20, lịch sử Phật giáo sang trang một cách bất ngờ. Khởi nguồn từ một vùng đất nghèo cằn cỗi của vùng đông bắc Thái Lan, tỉnh Ubon-rachathani. Ngày ấy, vị thiền sư tiếp một khách Tăng trẻ từ xa đến xin được tham học đạo thiền. Đó chỉ là lời khẩn khoản bình thường. Nhưng chính vị khách Tăng không giống bất cứ thiền sinh nào
26 Tháng Hai 20208:14 CH(Xem: 52)
Nowadays, when Buddha-dhamma is being disseminated, there should be only one basis of teaching relating to the Middle Way or the Eightfold Path: the practice of morality, concentration, and acquisition of profound knowledge, and the Four Noble Truths.
26 Tháng Hai 20203:56 CH(Xem: 95)
Này các thầy Tỳ Khưu, đây là con đường duy nhất để thanh lọc (tâm) chúng sanh, chấm dứt lo âu phiền muộn, uất ức than khóc diệt khổ thân và khổ tâm, đạt Thánh ĐạoGiác Ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ. Bốn (cách quán sát đó) là gì? Này các thầy Tỳ Khưu,
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 252)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 277)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.
01 Tháng Hai 202010:51 SA(Xem: 418)
“Kinh Chú Tâm Tỉnh Giác” là một trong hai bài kinh căn bảnĐức Phật đã nêu lên một phép luyện tập vô cùng thiết thực, cụ thể và trực tiếp về thiền định, đó là phép thiền định chú tâm thật tỉnh giác và thật mạnh vào bốn lãnh vực thân xác, cảm giác, tâm thức và các hiện tượng tâm thần từ bên trong chúng.
31 Tháng Giêng 20207:00 SA(Xem: 467)
“Kinh Chú Tâm vào Hơi Thở” là một trong hai bài kinh căn bảnĐức Phật đã nêu lên một phép luyện tập vô cùng thiết thực, cụ thể và trực tiếp về thiền định, đó là sự chú tâm thật mạnh dựa vào hơi thở. Bản kinh này được dịch giả Hoang Phong chuyển ngữ từ kinh Anapanasati Sutta (Trung Bộ Kinh, MN 118).
24 Tháng Giêng 20208:00 SA(Xem: 5697)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻhạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
26 Tháng Mười 20199:33 CH(Xem: 741)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.