Hạnh Phúc Cuối Con Đường

18 Tháng Tư 201810:02 CH(Xem: 3466)
Hạnh Phúc Cuối Con Đường
 
Buddha_Apr-18-2018_1A
(Nguồn Của Hình: Thus Have I Heard)
 
 
Hạnh Phúc Cuối Con Đường
Tâm Lực, Kính Đức
Nguồn: chuahoangphap.com.vn
 
____________________

 

 

Trời nhá nhem tối. Từng bước chân vội vã đang cuốn theo dòng đời tất bật. Nhưng khác lạ thay, cũng đôi chân như bao nhiêu người, đang bước đi cho trọn kiếp con người, họ lại có được sự an nhiên, thảnh thơi như một chuyến dạo chơi: đến để rồi đi, không vướng bận điều gì. Vậy họ là ai? Và họ đã sống như thế nào để có được thành quả ấy? Hãy nghe những lời tâm sự của những người tôi sắp kể...

 

 

Câu chuyệnhiện tại:

 

- Trời gần tối rồi, em lên xe anh chở về cho lẹ.

 

- Thôi anh ra trước đi, em đi bộ theo sau cũng được.

 

Giọng người đàn ông nhỏ nhẹ như năn nỉ:

 

- Lên xe anh chở nào.

 

- Đang leo dốc kìa, anh sẽ mệt đấy.

 

- Ừm... không sao đâu, anh chở em cả đời rồi, nay mệt chút ít, anh chịu được mà.

 

- Đường về nhà còn xa, anh để dành sức, lát về anh than mệt em không chở được đâu nha.

 

- Vậy em chịu khó đi bộ tí nha, anh ra trước sẽ chờ em ngoài cổng.

 

Tình cờ nghe được cuộc trò chuyện thật thân mật của hai người, tôi tò mò lén quay người lại xem ai cho biết. Vì trong tôi, thật ngưỡng mộ họ. Ở cái thời mà những cuộc trò chuyện luôn hiển thị trên màn hình chiếc iphone, ipad, smartphone... là những dòng tin nhắn cụt ngủn không đầu đuôi, hay những sticker, những ký hiệu của ngôn ngữ tuổi teen, thật khó để hiểu họ đang diễn đạt và nói với nhau điều gì? Nhưng vẫn còn đây, những lời nói, tiếng cười được thể hiện một cách chân thực bởi những người đang sống thật với chính mình. Tuy nghe những lời ấy hơi sến nhưng dễ thương đến lạ thường.

 

Thật bất ngờ, hiện ra trước mắt tôi, là một đôi bạn già. Chính họ đã nói lên những lời đầy ắp yêu thương đó. Ông chậm rãi dẫn chiếc xe đạp cũ kĩ, còn bà một tay phụ đẩy xe một tay xách chiếc giỏ trong ấy lộ ra hai cuốn kinh Phật và tấm áo tràng. Một hình ảnh thật đẹp, trong một buổi chiều tà, làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc vì thấy tình người ấm áp biết bao.

 

Tôi mỉm cười cúi chào họ và hỏi thăm:

 

- Dạ thưa hai bác! Hai bác đi chùa về ạ?

 

Hai ông bà nhìn nhau, ánh mắt của bà như hối thúc ông trả lời câu hỏi của tôi. Còn ông cứ thung thăng như kẻ nho sĩ vừa hớp ngụm trà vừa gật gù cái đầu, không gì khiến ông phải vội vàng:

 

- Mô Phật, thưa thầy, hai vợ chồng tôi nay vào chùa tu một ngày, giờ tranh thủ về kẻo trời tối không thấy đường.

 

- Thế hai bác đi chùa đã lâu chưa?

 

- Vợ chồng tôi đi được chín, mười năm rồi. Từ khi con cái trưởng thành, nó đi lấy chồng lấy vợ. Trong nhà chỉ còn mỗi hai vợ chồng, mỗi ngày ra đồng kiếm bó rau, con cá về cũng đủ hai bữa cơm canh đạm bạc, không phụ thuộc vào con cháu, vì chúng nó còn nghèo lắm thầy ạ. Vợ chồng tôi nghĩ, mình còn sức khỏe, không nên làm gánh nặng cho con cháu. Và nhờ thế mà vợ chồng tôi mới rảnh rỗi đi chùa thầy ạ!

 

- Dạ con thấy hai bác thật hạnh phúc. Nay con cái đã trưởng thành, không phải bận tâm nhiều, lại còn biết đến chùa tu tập, quả thật là một phước duyên lớn.

 

- Đi chùa là vợ tôi dụ tôi đi đó thầy ơi. Tôi đâu có muốn đi, nhưng do vợ không biết đi xe, nên tôi phải nai lưng ra làm tài xế không lương đó chứ. (Ông vừa nói vừa nhìn sang bà mỉm cười). Nhưng đi tu được vài lần, tôi ghiền luôn. Hễ chùa có khóa tu, lễ sám hối, hay những ngày lễ lớn là tôi và vợ đều tham dự.

 

Nãy giờ bà im lặng chỉ nghe ông nói. Nhưng khi ông chồng vừa dứt câu nói trên thì bà vỗ nhẹ vai ông: “Ơ... nhờ em dụ nên có người mới bỏ được rượu chè, anh không biết cám ơn, lại còn nói xấu! Em cũng đâu cần anh chở, do anh tình nguyện mà”.

 

Ông bật cười sang sảng.

 

- “Ừ, thì anh cám ơn em!”

 

Tạm khép lại nụ cười, ông quay lại nhìn thôi nói tiếp:

 

- Thôi, vợ chồng tôi xin phép thầy đi về kẻo muộn. Xin chào thầy.

 

- Dạ hai bác về thong thả. Con chào hai bác!

 

Cuộc trò chuyện qua lại chỉ mấy câu, nhưng đã để lại cho tôi bao dư âm để chiêm nghiệm về giá trị của cuộc đời. Gió chiều lồng lộng thổi qua mọi ngõ ngách của con đường. Nắng đã tắt từ lâu. Hai vợ chồng già từng bước ra khỏi cổng. Tôi dõi mắt nhìn theo bóng dáng hai người đang nhỏ dần nhỏ dần và mất hút trong những tia nắng còn sót lại của buổi hoàng hôn. Họ đã ấp ủ một niềm hạnh phúc, mà nơi gần cuối đường đời mới gặp nhau. Đó là biết đến chùa học đạo, chuyển hóa thân tâm, hướng đến một tương lai tươi sáng.

 

Hình ảnh đôi vợ chồng già cùng đến chùa tu tập, làm tôi gợi nhớ đến một câu chuyện thuở quá khứ, thời đức Phật Dìpankara cách đây khoảng chừng bốn A-tăng-kỳ và một trăm ngàn đại kiếp. Câu chuyện này được đức Phật Thích-ca kể lại:

 

Thuở ấy, có một chàng thanh niên Sumedha xuất thân trong một gia đình Bà-la-môn danh vọng, cao quý, đầy quyền lựctiền của. Bẩm tính thông minh, nên ngay khi còn tầm bé chàng đã vượt trội hơn mọi người. Khi trưởng thành, chàng là một người khôi ngô tuấn tú, sở học uyên bác, thông tuệ các giáo lý. Vì vậy, Sumedha luôn trở thành tầm ngắm của biết bao thiếu nữ say mê, muốn chiếm hữu. Nhưng chàng lại cự tuyệt tất cả những thú vui của thế gian. Sau khi cha mẹ qua đời, chàng đã thực hiện cuộc cách mạng để thay đổi cuộc đời mình. Chàng đã bố thí tất cả tài sản cha mẹ để lại cho những người nghèo khổ, cần sự giúp đỡ. Chàng đã thể hiện một sự viễn ly vĩ đại, để trở thành đạo sĩ bần hàn, an cư nơi núi rừng tịch tĩnh. Tuy cuộc sống cơ hàn, khát uống nước suối, đói ăn trái cây rừng, nhưng nhờ tinh thần tu tập tinh chuyên, đạo sĩ đã đắc bát địnhngũ thông sau những tháng năm ròng rã cần khổ. Tuy nhiên, cái sở tu mà đạo sĩ đạt được vẫn là một dấu chấm hỏi, vì nó chưa thể giải ra bài toán phiền não, đau khổ mà chàng đang gút mắc.

 

Một hôm, khi xuống núi để hành đạo, chàng đạo sĩ Sumedha đến thành phố Rammavàti thấy dân chúng ở đây náo nhiệt, xôn xao hơn mọi ngày. Hỏi ra mới biết, mọi người đang háo hức đón tiếp đức Phật và chư vị thánh Tăng. Nghe đến danh từ Phật, tâm chàng như bừng tỉnh, chấn động đến mãnh liệt, như có động lực nào đó thôi thúc chàng phải tìm về với Ngài cho bằng được. Chàng nghĩ: “Chỉ có đức Phật mới làm cho ta sáng tỏ những ẩn số mà mình còn vướng mắc trên tiến trình tu học”. Ngày mà đức Phật ghé thăm thành phố, dân chúng tập trung hai bên đường rất đông để đón chào Ngài. Để thể hiện lòng cung kính dâng lên đức Phật, dân chúng có người thì tung hoa; có người dùng những vải, lụa sang trọng để lót đường Ngài đi; có người lại chuẩn bị những vật thực nào là những mâm trái cây, những nắm cơm vắt trắng ngần nóng hổi để dâng lên cho Ngài thọ trai... Nhìn chung quanh, thấy ai cũng có lễ vật để dâng lên cho Phật, chàng suy nghĩ: “Lần đầu tiên đến gặp thỉnh giáo với Ngài ta chẳng lẽ đến tay không!”, chàng đưa mắt để tìm kiếm trong dòng người đang đổ về thành phố mỗi lúc một đông, xem có thứ gì mà chàng có thể dâng cúng cho đức Phật. Trong đám đông ấy, chàng chợt nhìn thấy một thiếu nữ Bà-la-môn trên tay đang cầm tám bông hoa sen. Để đáp lại ánh mắt của chàng đạo sĩ, cô gái xinh đẹp, diễm lệ cũng đưa mắt nhìn chàng say đắm. Hai ánh mắt mãi nhìn nhau, như hai tinh minh đang hút lấy nhau, như thế giới này đang nhỏ dần lại, như không gian này chỉ dành riêng cho hai người! Cô gái tên là Sumittà, với cái nhìn đầu tiên về chàng đạo sĩ, đã cảm mến ngay. Con tim của nàng lúc này không chịu sự kiểm soát của lý trí nữa, nó tự làm cái việc riêng của nó mà không hỏi ý kiến ai, cứ vẫy vùng, nhảy múa rạo rực.

 

Chàng đạo sĩ cố giữ lại sự điềm tĩnhngỏ lời với cô gái:

 

- Chào nàng, ta là đạo sĩ Sumedha. Hôm nay đến đảnh lễ đức Thế Tôn, ta muốn học đạo giải thoát của Ngài, nhưng không có gì để dâng lên cho bậc giác ngộ. Ta thấy trên tay nàng có những bông hoa sen, không biết nàng có thể nhường cho ta năm bông được không. Nếu được, ta sẽ rất mang ơn nàng suốt đời và ta hứa sẽ làm tất cả những gì nàng sai bảo xem như trả ơn.

 

Sumittà cúi đầu im lặng hồi lâu, cuối cùng nàng cũng lên tiếng:

 

- Chàng ơi, không biết vì duyên nợ nào của tiền kiếp mà ngay từ ánh mắt đầu tiên, thiếp đã cảm mến chàng ngay. Chàng không cao sang, lộng lẫy như những người đàn ông trước đây thiếp đã gặp. Trên người chàng chỉ khoác lên mình chiếc áo từ vỏ cây kết lại, nhưng lại toát lên khí chất của một người đầy kiêu hãnh và thanh cao như thách đố mọi đức hạnh của trời đất, như xem thường tất cả tối tăm và xấu ác của thế gian. Và thiếp đã rung động trước chàng. Thiếp muốn tặng những bông hoa này cho chàng, nhưng với một điều kiện...

 

Sumedha im lặng như đang dõi theo những gì nàng nói.

 

- Nếu chàng hứa với thiếp là trong kiếp này và những kiếp ở tương lai thiếp được làm vợ của chàng mãi mãi thì thiếp sẽ tặng chàng năm bông hoa để chàng dâng cúng bậc giác ngộ.

 

Nói xong, đôi má của Sumittà ửng nắng hồng trong e thẹn. Chàng đạo sĩ chần chừ hồi lâu rồi lên tiếng:

 

- Nàng là cô gái rất dễ thươngchân thật. Mới gặp lần đầu, ta đã cảm mến nàng ngay. Nhưng ta là người có chí hướng đến đời sống giải thoát, làm sao có thể sánh đôi cùng nàng được đây? Và khi có vợ ta sẽ bị ràng buộc, làm sao có thể tự do đi tìm đạo được?

 

Nàng Sumittà nói tiếp:

 

- Chàng cứ hứa với thiếp đi. Thiếp nguyện với lòng rằng mỗi khi chàng muốn ra đi tìm đạo, thiếp sẽ không ngăn cản, trái lại sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ để chàng sớm được thành tựu.

 

Nghe Sumittà nói như thế, chàng đạo sĩ Sumedha mỉm cười, vui vẻ đồng ý.

 

Cô gái đưa cho chàng đạo sĩ năm bông hoa, cả hai cùng nắm tay nhau đi đến dâng cúng đức Phật. Khi những bông hoa được dâng cúng cho đấng giác ngộ xong, chàng đạo sĩ chắp tay trang nghiêm phát nguyện: “Xin nguyện công đức lành của ngày hôm nay, mai sau con sẽ đắc thành quả vị Chánh Đẳng Giác và sẽ đem lợi ích an vui đến cho mình, cho chư thiên và loài người”. Nàng Sumittà đứng nép sau lưng chàng cũng thầm cầu nguyện: “Con nguyện đời đời kiếp kiếp luôn ở bên chàng, luôn đồng cam cộng khổ, luôn ủng hộ, giúp đỡ cho chàng sớm thành tựa đạo quả”.

 

Kể đến đây, đức Phật hướng tâm nhìn về công nương Yasodharà. Giờ đây Yasodharà cũng trở thành một Tỳ-kheo Ni mẫu mực trong hàng đệ tử của Như Lai. Đức Phật nói tiếp:

 

- Nàng Sumittà trong quá khứ chính là Yasodharà, còn chàng đạo sĩ Sumedha chính là Như Lai đây. Không những ở những kiếp quá khứ, mà Yasodharà ngày nay cũng luôn âm thầm giúp đỡ Ta hoàn thành sở nguyện. Ngay trong đêm Ta rời bỏ kinh thành, nàng đã tinh ý biết tất cả mọi ý định của ta. Nàng đã nằm ngủ. Nhưng Như Lai biết, nàng chỉ giả vờ nằm thôi, vì Yasodharà chưa bao giờ ngủ mê đến đỗi không hay biết gì cả! Chính nhờ đức hạnh hy sinh, luôn âm thầm giúp đỡ của Yasodharà mà ta mới sớm thành tựu đạo quả như ngày nay. Ta thật biết ơn Yasodharà. Nàng là một bậc thiện tri thức của Ta. Kể đến đây, đức Phật lại mỉm cười nhìn về Yasodharà ánh mắt đầy trìu mến.

 

Công nương Yasodharà cũng mỉm cười, xen lẫn dòng nước mắt tuôn ra vì hạnh phúc: “Không có gì giấu được Ngài, xưa vẫn vậy và nay vẫn thế”.

 

Ở đời, tiền bạc và danh vọng không phải là những thứ quý giá nhất trên đời. Tiền bạc và danh vọng có thể sáng vào cửa trước, tối ra cửa sau, vội đến vội đi không bền vững. Nhưng sự hiểu biết và lòng thương yêu mới thực sự quý nhất trên đời. Nếu có được hai chất liệu ấy, thì con người sẽ luôn sống trong hạnh phúc. Chàng Sumedha và nàng Sumità đã sống hạnh phúc với nhau trong nhiều đời nhiều kiếp là nhờ hai người có được sự hiểu biết và lòng thương yêu. Hai người luôn bên nhau, cùng thương yêu hiểu biết và cùng giúp đỡ tiến tu trên con đường giải thoát. Quả thật hai người như một tấm gương sáng cho thế nhân học tập; là một đôi bạn đồng tu cùng giúp nhau thăng hoa trên lộ trình giải thoát, khiến chúng sanh phải cúi đầu quy kính.

 

Quay lại hiện tại, hình ảnh đôi bạn già tìm được niềm hạnh phúc khi cùng đến chùa tu tập. Họ đã may mắn hơn rất nhiều người. Bởi con người từ khi sinh ra đến khi nhắm mắt, buông tay cứ mãi lo toan, bận rộn đủ bề. Lúc còn bé lo học hành, lớn lên xây dựng sự nghiệp, lập gia đình lại trở ngăn vì vợ vì con. Cả quãng đời thanh xuân họ đã hy sinh cho con cái, ngỡ tưởng mai này chúng lớn lên sẽ có được phút giây thảnh thơi, an lạc. Nhưng không! Hết con rồi lại cháu, họ vẫn bộn bề, ràng buộc bởi đồng công mối nợ. Thử hỏi có bao nhiêu người thức tỉnh để tìm lại với chính mình? Chúng ta hãy chính là hóa thân của nàng Sumittà, cùng giúp đỡ, ủng hộ, tạo mọi điều kiện cho những người quanh ta được bén duyên với Phật pháp, được đến chùa tu học. Ta không nên tạo ra mọi chướng duyên, nghịch cảnh để cản bước người tìm cầu chân lý giải thoát. Chúng ta đã không thể đồng hành cùng những người thân yêu tu sửa thân tâm, vun bồi phước đức, thì đừng nên làm cho hạt giống bồ đề của họ khô héo, úa tàn.

 

Đã qua cái thời với quan niệm sai lầm “Trẻ vui nhà, già vui chùa”. Ông bà, cha mẹ hãy là chiếc cầu nối để con trẻ biết đến Phật pháp. Vì đến chùa học đạo không chỉ dành riêng cho người lớn, mà cho tất cả mọi tầng lớp, không phân biệt già trẻ, gái trai, giàu nghèo, chủng tộc... Hãy cùng nhau dìu bước để mở toang cách cửa Phật pháp. Đúng như tinh thần “tự lợi – lợi tha”, đem lợi ích đến cho mình và cho tất cả chúng sanh. “Tre già măng mọc”, nếu những người đi trước không hướng dẫn, đưa lối chỉ đường cho con trẻ, thì khi tre già ngã xuống, búp măng kia sẽ trở nên chơi vơi, lạc lõng giữa dòng đời.

 

Viễn cảnh ở tương lai, vào một ngày nào đó, nơi cuối con đường mang tên hạnh phúc, hình ảnh hai ông bà nắm tay nhau đến chùa, đứa cháu nhỏ chạy lẽo đẽo theo sau: “Ông ơi, bà ơi! Chờ cháu với, cháu muốn đến chùa để cúng dường Phật mấy viên kẹo và xem Phật mỉm cười với con!”.

 

(Tâm Lực)

 

 

____________________

 

 

 

Lời chấp bút của “Tiểu Đồng Kính Đức”:

 

Khi tác giả đưa tôi xem qua bài viết này, anh nhờ tôi có ý gì cần bổ sung hay sửa đổi thì cứ việc. Tôi đọc một lượt qua bài viết và trầm ngâm suy nghĩ: không có gì để thêm, để bớt hay để sửa, bởi tự thân ý tứ của bài tản văn đã quá đầy đủ cho chúng ta những suy nghiệm đầy giá trị giữa cuộc đời. Tôi chỉ mạo muội chấp bút đôi lời để nói lên cảm nghĩ của mình: Những dòng tư tưởng lan man, nhưng đôi khi chính nó là bài học giác ngộ cho ai đó.

 

Trong vô lượng kiếp tử sinh, ai cũng đã từng yêu rất nhiều lần, từng thề non hẹn biển với rất nhiều người. Và ngay trong kiếp sống này, chúng ta dù ít dù nhiều cũng đã từng phải lòng một bóng dáng thiên thần nào đó. Khi yêu, trong mắt và tim của người này chỉ có hình ảnh, giọng nói, tiếng cười của người kia. Có những người đang yêu quên đi thế giới xung quanh, quên gia đình, bè bạn, sẵn sàng sống chết để có thể “đọa đày chung thân” với một người.

 

Xuân Diệu, một nhà thơ tình nổi tiếng của Việt Nam đã từng thốt lên rằng: “Yêu là chết trong lòng một ít, vì mấy khi yêu mà chắc được yêu”. Phải “chết” trong lòng một ít mới đáng được gọi là một mối tình hay sao? Hay đó chỉ là tham áivô minh đang ẩn tàng dưới định nghĩa “tình yêu”.

 

Vậy mà, lắm kẻ trên đời này khi đã đến được với nhau thì một năm, hai năm, năm năm hay mười năm sau, người ta lại xem người mình từng yêu như oan gia trái chủ. Liệu có mấy người “giữ lửa tình nồng” như giây phút ban đầu. Ngày mới yêu nhau, “trong đối mắt anh em là tất cả”, “anh là vầng dương soi sáng suốt đời em”. Nhưng khi “ván đã đóng thuyền rồi” thì cơm, áo, gạo, tiền,... sẽ là những tác nhân chi phối, “mụ vợ” lúc này dễ trở thành “la sát” và “thằng chồng” sớm biến thành “kẻ bất lương”. Chưa kể, những bất đồng tư tưởngquan điểm cá nhân sẽ chen vào cuộc tình, đó chính là mồi nổ cho những cuộc cãi vã, tranh chấp, hờn giận,... cuối cùng đưa đến ly tan, đổ nát.

 

Do đó, khi tôi đọc câu chuyện đầu tiên và biết rằng đây là câu chuyện có thật, thì trong lòng tôi ngưỡng một hai ông bà vô cùng. Đến cái tuổi “thất thập cổ lai hy” mà người ta còn dành cho nhau trọn cái tình, ân nghĩa, sự tương kính, đức hy sinh, lòng độ lượng bao dung và tình yêu thương trìu mến. Trong đầu tôi lúc đó là hình ảnh nụ cười hiền lành của bà cụ, dáng vẻ từ hòa của ông cụ, và còn cả sự quan tâm mà hai người đã trao trọn cho nhau.

 

Tôi thèm được chạy đến hai người đó mà ôm chầm lấy họ, vì họ sống sao mà đẹp quá! Tôi cũng biết rằng, sóng gió trên đường đời đôi lúc cũng đẩy ông bà vào những trầm luân khổ ải, có đôi khi họ cũng xích mích với nhau, nhưng chính tình thươnghiểu biết đã giúp hai người vượt qua bao gian khó. Đó là bài học chung cho giới trẻ bây giờ.

 

Những lời nói đầu môi êm ái ngọt ngào, vẻ bề ngoài xinh đẹp, những phụ kiện đi cùng là vật chất cao sang, đó chỉ là cái chớp nhoáng ngay trước mắt. Người ta thường bị “ấn tượng” bởi cái nhìn đầu tiên, ngoại hình giúp cuốn hút người khác về phía mình, nhưng những thứ còn lại “sau cơn mưa” mới chính là nội hàm bên trong của mỗi con người. Bạn gái có thật sự nhu hòa, đằm thắm, ngoan hiền, nết na, thùy mỵ, đảm đang; bạn trairộng lượng, bao dung, cương trực, thẳng thắng, hiền lành, gan dạ, dũng cảm; cả hai người có hàm chứa những chất liệu từ bitrí tuệ hay không, chính những điều này mới là hành trang vững chắc cho một hôn nhân bền vững. Đó là phần chìm của tảng băng trôi níu giữ bước chân người viễn xứ. Khi một trong hai đã thiếu đi những đức tính đó, trong khi người còn lại thì dư dả cái mà đối tượng kia cần, thì một trong hai người đành phải nói lời từ biệt, vì đơn giản một điều: vạn hữu trên cuộc đời này đều cần một đặc tính chung là “hòa hợp”.

 

Tôi lại trầm mình trong muôn vàn tư tưởng khi đến với câu chuyện thứ hai. Ồ, cái “duyên” đưa chúng sinh vào muôn trùng sinh tử. Khi đã có duyên thì thế nào cũng gặp lại. Có nhiều cô gái xinh đẹp, ngoan hiền lấy phải một ông chồng bặm trợn, vũ phu, ham chơi hơn ham làm, cờ bạc rượu chè, ăn chơi trác táng. Có những chàng trai học rộng hiểu nhiều, uyên bác quảng lãm, nhưng “rinh” phải một cô vợ không ra gì, thích trang điểm hơn dạy con, từ sáng sớm đến chiều tối nàng ngồi lê đối mách nhà hàng xóm, tâm của cô như một nồi lẩu thập cẩm dung chứa những gì tệ hại nhất: chanh chua, xảo trá, điêu ngoa, lọc lừa, gian dối,... Trên đời này không thiếu những đôi đũa lệch như thế. Ấy vậy mà, những ông chồng hay bà vợ đáng thương kia vẫn phải sống lầm lũi cả một đời trong chốn địa ngục trần gian do chính mình gây tạo, một phút sa chân mà hối hận ngàn đời. Phải chăng, mối lương duyên của họ đã từng được gắn kết từ vô lượng kiếp tử sinh, để rồi khi gặp lại trong cái chớp mắt này, người ta “bỗng dưng” vừa lòng nhau và từ đó đọa đày chung thân viễn mộng? Tôi bỗng rùng mình ớn lạnh: “Không biết trong một kiếp xa xôi nào đó, có bao giờ mình kết duyên với một người mang trong tâm đầy những chủng tử dạ xoa?” Nguyện cho con đừng bao giờ “nối lại tình xưa” với những người như thế.

 

Lại một suy tư nữa, một người học Phật khi đã nhận thức được bản chất của cuộc đờivô thường, vô ngã, duyên sinh. Nếu “lỡ” yêu nhau thì hãy cùng người ấy dựng xây nên những điều tốt đẹp, mai này có gặp lại người kia trên vạn nẻo đường trần, thì cùng bước chân trên lộ trình giải thoát. Đừng dắt tay nhau vào bể khổ trầm luân, đừng cùng gây tạo ác nghiệp để rồi gồng gánh nhau trong những thân phận đọa đày. Gặp nhau là một chữ duyên, vậy tạo sao không đồng hành để tạo ra duyên tốt? Người ta thề thốt rằng muôn kiếp nguyện có nhau, nhưng có bao nhiêu người biết cách gắn kết yêu thương và tạo thuận duyên để được cùng nhân cùng quả.

 

Lời kết là tâm sự của một người sắp được đặt chân lên con đường xuất thế. Người xuất gia cũng đang xây đắp cho mình một cuộc tình, chắc hẳn những ai từng có lương duyên với đạo thì kiếp này mới được khoác chiếc áo nâu sòng. Và mối lương duyên tốt đẹp ấy là nhân để hành giả đặt chân vào lộ trình giải thoát. Ngày chúng ta đến với đạo, đó là cái chớp nhoáng của “tiếng sét ái tình”, người đời mến nhau vì ánh mắt, còn người sơ tâm mến đạo vì tiếng kệ lời kinh; người đời quý nhau vì nụ cười, còn người sơ tâm quý đạo vì tấm y vàng hay bóng dáng một vị thầy khả kính. Sau cuộc trùng phùng tương duyên ấy, ta đến chùa học đạophát nguyện xuất gia. Ngày cạo tóc chính là “buổi lễ tân hôn” giữa mình với đạo. Sự ví von ấy nghe sao trần tục quá! Nhưng thực chất đó lại là một sự thật rất hiển nhiên, vì những nét tương đồng không thể khác.

 

Người xuất gia khi đã yêu đạo thì phải biết “chết trong lòng một ít” , bỏ cái tôi của mình đi, quăng cái bản ngã ngàn đời cứ ù lì chi phối chúng ta vào sọt rác. Từ đó, mình mới có thể yên thân ở trong đại chúng để tu hành, nghe lời thầy dạy bảo và khép mình vào giới luật oai nghi. Người xuất gia có “chung tình” với đạo thì mới có thể đi trọn kiếp người trên bước đường tu học.

 

Nếu “Có những phút em rong chơi trên cuộc đời hư ảo, một bóng hồng xao xuyến trái tim ai”, thì hãy “chợt giật mình nhớ tình thầy cao vợi, nghĩa đệ huynh đẹp tựa áng mây hồng”. Ân thầy cao như núi, tình huynh đệ đẹp hơn tranh. Tam Bảo chính là nơi nương tựa trong một kiếp phù vân cho những tấm thân trôi dạt nghìn trùng. Còn lỡ như không chịu nổi dục tình mà đã “lén phén” với một ai, thì phải làm cuộc ly hôn, không thể nào “đồng sàng dị mộng”, ôm người này lại nhớ bóng hình kia. Khi đã đi xa nhưng lại muốn trở về, hãy cứ vất bỏ gánh đời mà quỳ bên chân Phật để “gắn kết ân tình cũ”.

 

Còn nữa, ta đến với đạo trong tâm thế người sơ cơ chỉ như một “người dưng” có cảm tình với một “người dưng”. Muốn vun bồi tâm bồ đề để thành tựu sự nghiệp thì chí nguyện chính là ngọn đèn sáng soi dẫn lối. Trí tuệ, từ bi, kiên trì, nhẫn nại, chân thật, tinh tấn là những yếu tố cần có để dựng xây một đời sống tốt đẹp thanh cao.

 

Ngoài đời, khi hai người lấy nhau sẽ có những lúc xích mích; trong đạo, một người tu cũng có những lúc buông lung, phóng túng, thất niệm, tán tâm. Người đời giải quyết bất hòa bằng tâm yêu thươngthông cảm, còn người tu giải quyết phiền não bằng chánh niệm và tỉnh giác. Hoa trái của tình yêu là một chúng sanh bụ bẫm ra đời, còn hoa trái của con đường giác ngộNiết Bàn giải thoát.

 

Nhưng đây là điểm không tương đồng giữa đời và đạo. Đứa con là biểu tượng cho sự tiếp nối, duy trì nòi giống, kế tục mai sau, đó cũng chính là mở đầu cho vòng luân hồi luẩn quẩn, là đầu mối của sự tái sinh trong muôn nghìn kiếp. Bản chất của đứa con đem đến sự khó khăn về kinh tế, bất hòa trong gia đình, vì con cái đầu thai là đến đòi món nợ đời từ muôn kiếp trước, chúng là nguyên nhân “làm bạc mái đầu xanh”. Còn Niết Bànbiểu tượng cho sự giải thoát khỏi khỏi luân hồi, không còn khổ đau trong cõi trần bi lụy, đó là sự viễn ly, đoạn trừ, xa lìa, cắt đứt phiền não, chấm dứt sinh tử, khước từ mọi khởi duyên, là an lạc hạnh phúc, an vui, tự tại... Hai thứ đó chúng khác nhau nhiều quá. Và hữu duyên thay cho những ai nhìn thấy con đường đạo đẹp thênh thang.

 

Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, chẳng ai giống ai trong một pháp giới trùng trùng duyên khởi. Nhưng dù chúng ta đi con đường nào thì cũng phải dựng xây, cũng nên cố gắng. Dẫu có sướng, khổ, vui, buồn thì mình cũng phải bước đi cho đến cuối con đường. Người khôn lựa đường ít người đi, tuy có khó khăn nhưng không nhiều vướng bận; người ít khôn hơn thì thấy đường nào đông vui là chạy theo người để hái hoa bắt bướm. Đến khi sứ giả báo tin buồn thì khóc hận đến ngàn thu.

 

(Kính Đức)

 

 

____________________

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 152)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 219)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 262)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 254)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 250)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 325)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 5277)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 418)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 441)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 557)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 481)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 560)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 377)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 480)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1722)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 943495)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1231)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1332)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 1159)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1251)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1218)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1359)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 1096)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1184)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1237)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1559)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1119)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1207)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1309)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1165)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1737)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1567)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2174)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3858)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5468)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 264)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 345)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 371)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 152)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5277)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 426)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 434)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2931)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1957)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng