Phật Tử Có Nên Biểu Tình?

19 Tháng Sáu 20186:17 CH(Xem: 1674)
Phật Tử Có Nên Biểu Tình?

BieuTinh_1A
Bac-Van-Phong_1A
(Vị trí Bắc Vân Phong trên bản đồ. Ảnh: Lê Anh Hùng)
 
 
Phật Tử Có Nên Biểu Tình?
Thích Chân Tính
Nguồn: chuahoangphap.com.vn
 
___________________

 

 

Mấy ngày gần đây, một số thanh niên nam nữ Phật tử đến chùa gặp thầy hỏi về tình hình đất nước. Các bạn nói rằng, hiện nay nhà nước sắp cho người nước ngoài thuê ba khu vực trọng yếu của Việt Nam là Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang để làm đặc khu kinh tế, thời hạn cho thuê là 99 năm.

 

Các bạn cho rằng: “Nếu chính quyền cho người nước ngoài, cụ thể là người Trung Quốc thuê đất trong 99 năm thì có nguy cơ mất nước. Hiện nay, Trung Quốc ngang nhiên xây dựng đảo nhân tạo trên địa phận lãnh hải của Việt Nam, trên đó có cả sân bay cũng như khu quân sự để kiểm soát vùng biển và vùng trời. Thậm chí, họ còn ngang nhiên đem các tàu cá đánh bắt trong vùng biển Việt Nam, đâm cả tàu đánh cá của người Việt. Nhà nước cũng không can thiệp được. Đó là những biểu hiện cho thấy hành vi Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, nhưng chính quyền dường như không có cách nào ngăn cản. Nếu nước mình cho Trung Quốc thuê 3 đặc khu này trong 99 năm, nhà nước có kiểm soát được họ hay không? Lúc đó, dân Trung Quốc sẽ tràn qua sinh sống và làm việc, dần dần biến Việt Nam thành khu tự trị của Trung Quốc.

 

Thế giới đang nhìn về Trung Quốc với tên gọi “Chủ Nghĩa Đế Quốc Chủ Nợ”, khi nước này bỏ tiền ra mua một loạt các cảng biển ở Hy Lạp, Úc và Châu Phi, tạo thành một vành đai kinh tế và quân sự. Bài học về khu tự trị sờ sờ trước mắt là hai quốc gia Sri Lanka và Cam-pu-chia. Vào tháng 12 năm 2017, chính phủ Sri Lanka không có khả năng chi trả các khoản nợ đã vay từ Trung Quốc, cho nên buộc họ phải giao quyền quản lý chính thức cảng biển Hambantota cho nước này, mặc dù dân chúng dấy lên làn sóng phẫn nộ cùng những phản đối mang tính chất bạo lực. Trường hợp tương tự xảy ra đối với cảng biển Mombasa của Kenya. Mô hình đặc khu tại tỉnh Koh Kong ở Cam-pu-chia lại là một bài học xương máu, Trung Quốc thuê đất trong 99 năm và đặt tên nơi này là “khu thử nghiệm”. Họ tiến hành xây dựng một cảng biển, một sân bay quốc tế và một thành phố trên phần diện tích 45.000 m2, các nhà đầu tư dần dần biến tỉnh này thành một thành phố độc lập về kinh tế dành riêng cho người Trung Quốc. Giá thuê đất chỉ khoảng 30 đô-la cho một hecta đất, trong khi tổng kinh phí dự án là 3,8 tỉ đô-la, một con số chênh lệch quá lớn. Ban đầu, chính phủ Cam-pu-chia nghĩ rằng đặc khu kinh tế này sẽ đem lại cơ hội việc làm cho người dân, cũng như những lợi ích nhất định nào đó về mặt cơ sở vật chất, thúc đẩy kinh tế phát triển. Trên thực tế, người dân địa phương bị ép buộc phải rời khỏi đất canh tác của họ, nhà cửa bị đốt sạch, thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng. Người dân nước này không hưởng được gì sự đầu tư đến từ Trung Quốc. Thường xuyên có những cuộc xung đột xảy ra giữa người dân, những nhà hoạt động môi trường và các công ty Trung Quốc. Ngay như Việt Nam, một số khách sạn và nhà hàng do người Trung Quốc đầu tư tại một số khu du lịch như Đà Nẵng hay Nha Trang đã lựa chọn khách hàng, chỉ tiếp người Trung Quốc và dùng đồng Nhân Dân Tệ để chi trả, đó là điều chúng ta hết sức lo lắng. Nếu người Trung Quốc tự do ồ ạt di cư vào Việt Nam, sinh con đẻ cháu, hình thành những khu phố Tàu, họ chỉ cần đứng lên tổ chức một cuộc trưng cầu ý dân trước vấn đề nào đó là chúng ta thua cuộc. Đến lúc đó, con cháu mình không được đặt chân vào chính mảnh đất của cha ông bởi những hàng rào kẽm gai và tường cao ngăn cách. Người đời sau có trở tay cũng không kịp vì sự bất cẩn của chúng ta.

 

Từ hàng ngàn năm về trước cho đến tận ngày nay, người Trung Quốc luôn có âm mưu xâm lược nước ta. Lịch sử dân tộc Việt Nam đã chứng kiến nhiều cuộc xâm lăng của giặc ngoại bang phương Bắc. Máu và nước mắt của ông cha ta đã đổ xuống khắp non sông để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Âm mưu muốn đánh chiếm Việt Nam để mở mang bờ cõi của nước láng giềng này sẽ không bao giờ dừng lại. Nhà nước cho thuê đất 99 năm là tạo cơ hội tốt cho họ xâm chiếm và biến Việt Nam thành thuộc địa của Trung Quốc một cách hợp pháp và dễ dàng. Vì nếu họ đem quân xâm lược Việt Nam như những năm 1979 sẽ bị quốc tế lên án. Bây giờ, họ thuê đất của ta 99 năm, ba đặc khu này sẽ biến thành 3 nơi để người Trung Quốc vào Việt Nam một cách dễ dàng, hợp pháp. Sắp tới đây, Quốc Hội sẽ họp bàn và thông qua luật cho thuê 3 đặc khu này với thời gian là 99 năm.

 

Nhiều người trí thức bình dân, nam phụ lão ấu, thanh niên, học sinh, sinh viên yêu nước rất bức xúc và phản đối việc cho thuê đất 99 năm này. Họ khuyến khích chúng con tham gia biểu tình để phản đối dự luật này trước khi Quốc Hội biểu quyết cho thuê đất. Đó là cách thể hiện lòng yêu nước của người dân đối với tổ quốc”. Các bạn hỏi thầy:

 

- Thưa thầy, người Phật tử có nên tham gia biểu tình hay không?

 

Thầy nói:

 

- Đây là câu hỏi rất khó trả lời. Trước khi trả lời, thầy xin kể hai câu chuyện xảy ra tại Ấn Độ cách đây hơn 2600 năm.

 

Vì mối tư thù, vua Tỳ-lưu-ly xứ Kosala đem quân đánh chiếm kinh thành Ca-tỳ-la-vệ, vương triều của dòng họ Thích Ca. Lúc này, đức Phật đang ở thị trấn Mê-đá-tá-lum-pá, biên giới hai nước. Ngài biết trước sự việc này nên nấn ná chờ đợi vua. Khi quân kéo đến, vua nhìn thấy Phật ngồi dưới một gốc cây cành lá thưa thớt, trong khi xung quanh đó là những cây cao bóng mát, vì kính nể ngài nên vua đến thưa:

 

- Bạch đức Thế Tôn, sao ngài không ngồi dưới những tàn cây mát mà lại ngồi ở chỗ trơ trọi và trống không trên đầu như thế này?

 

Phật đáp:

 

- Bóng râm của cây lá, không làm mát mẻ ta đâu, tâu đại vương.


Ông hỏi lại:

 

- Trẫm chưa hiểu thưa Thế Tôn.

 

Phật nghiêm trang trả lời:

 

- Phải, đại vương cần suy nghĩ mới hiểu được. “Bóng râm của thân tộc” mới thật sự làm ta mát mẻ, thưa ngài.

 

Sau đó, vua rút quân về, hôm sau vua đi đường khác lại tiếp tục gặp Phật. Biết trước âm mưu tàn sát dòng họ Thích Ca của vua Tỳ Lưu Ly, đức Phật đã ba lần can ngăn nhưng vẫn không được. Thế Tôn là người sống có tình nhưng hiểu lý, ngài biết rõ nghiệp báo của chúng sanh, nên ngài chỉ dùng lòng từ để hóa giải những bạo động, dùng trí tuệ để soi xét khi làm bất cứ việc gì. Hình ảnh đức Phật ngồi dưới tán cây để ngăn chặn cuộc tiến quân của vua Tỳ Lưu Ly, có phải cũng là một hình thức biểu tình bất bạo động hay không?

 

Nói một cách nào đó, đức Phật của chúng ta không thờ ơ trước thời cuộc. Một lần khác, đức Phật đứng ra dàn xếp cuộc chiến tranh tại biên giới Rohini giữa hai dòng họ nội là Sakya và ngoại là Koliya. Khi hai dòng họ này tranh nhau nguồn nước con sông Rohini.

 

Trở lại câu hỏi trên của các bạn, thầy có ý kiến như sau: Đối với người Phật tử, Phật dạy rằng trước khi mình làm gì cần phải suy xét thật kỹ, xem việc làm đó có đem lại lợi ích tốt đẹp cho bản thân, gia đình, xã hội và đất nước hay không. Nếu có lợi ích và là việc thiện thì nên làm. Ngược lại, nếu việc làm đó gây hại cho bản thân, gia đình, xã hội, đất nước thì đó là việc xấu, không nên làm.

 

Trong Bài Học Ngàn Vàng có câu: “Phàm làm việc gì, trước phải xét đến hậu quả của nó”. Trong Bát Chánh Đạo, tám phương pháp đem đến an lạc, hạnh phúc mà đức Phật đã chỉ dạy cho chúng ta, đầu tiên là chánh kiến. Chúng ta là người Phật tử, đi theo dấu chân ngài, cũng phải có sự hiểu biết đúng đắn. Muốn thấy biết đúng, chúng ta phải tìm hiểu cho thật kỹ, nghiên cứu cho thật tường tận. Khi có trí tuệ dẫn đầu, chúng ta mới suy nghĩ đúng, đó gọi là chánh tư duy, có lời nói đúng gọi là chánh ngữ, hành động đúng gọi là chánh nghiệp,… Vậy, muốn có hành động đúng, chúng ta cần phải có cái thấy biết đúng, từ đó việc làm của mình sẽ tốt đẹp, dẫn đến an lạc hạnh phúc cho tự thân, gia đình, xã hội, đất nước.

 

Là người dân sống trong một đất nước, mỗi người cần phải có trách nhiệm đối với việc thịnh suy, còn mất, an ninh của đất nước. Do vậy, chúng ta cần có sự tham gia, đóng góp với nhà nước về việc phát triển đất nước và bảo vệ tổ quốc. Chúng ta có thể bày tỏ chánh kiến của mình thông qua việc viết những suy nghĩ rồi đăng trên facebook, hoặc viết thư gửi cho thủ tướng hay Quốc Hội. Thậm chí, mình có thể biểu tình để bày tỏ tinh thần yêu nước, nhưng phải biểu tình trong tinh thần ôn hòa, không bạo động. Theo thầy được biết, đầu thế kỷ thứ 20 tại Ấn Độ có thánh Gandhi đã chủ trương biểu tình bất bạo động để phản đối chính quyền thực dân Anh. Có những lần, số người dân Ấn bị thực dân Anh bắt giam lên đến gần 60 ngàn người. Chưa kể những người bị đánh đập, bắn chết. Thế nhưng, nhờ tinh thần bất bạo động kiên trì, lâu dài, bền chí này mà người dân Ấn Độ đã giành lại độc lập tự do cho đất nước, dù có những người đã phải hy sinh nằm xuống.

 

Trước năm 1963 tại miền Nam Việt Nam, chính quyền Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo. Họ đánh đập, bắn, giết Tăng Ni và Phật tử. Trước sự kỳ thị và bất công về tôn giáo của Ngô Đình Diệm, Tăng Ni cùng Phật tử Việt Nam phải đứng lên biểu tình bất bạo động để đòi lại sự tự do bình đẳng tôn giáo. Có những Tăng Ni đã tự thiêu để cảnh tỉnh chính quyền nên xem lại hành động sai trái của mình. Nhờ vào những cuộc biểu tình bất bạo động và sự tự thiêu của các Tăng Ni cũng như Phật tử, đã góp phần bảo vệ Phật pháp trường tồn, làm sụp đổ chế độ độc tài gia đình trị của Ngô Đình Diệm.

 

Một người học Phật muốn thành tựu mục đích lý tưởng giải thoát cần phải thực hành thập độ Ba-la-mật một cách viên mãn. Thập độ Ba-la-mật là: bố thí, trì giới, xuất gia, trí tuệ, tinh tấn, nhẫn nại, chân thật, phát nguyện, tâm từ và tâm xả. Trong 10 Ba-la-mật này, chúng ta phải thực hành trong rất nhiều ngàn kiếp mới có thể thành tựu quả vị giải thoát. Trong 10 Ba-la-mật có 3 bậc là bậc hạ, bậc trung và bậc thượng. Thí dụ chúng ta thực hành pháp bố thí Ba-la-mật ở vào bậc hạ là bố thí những vật ở ngoài thân như tiền, của, vật chất, vợ chồng, con cái. Thế nhưng, sự bố thí đó không làm tổn hại đến cơ thể và tính mạng của mình. Bố thí Ba-la-mật bậc trung là bố thí một phần thân thể như cho người quả thận, lá gan hoặc cặp mắt của mình. Thế nhưng, việc bố thí này cũng không làm tổn hại đến tính mạng. Bố thí Ba-la-mật bậc thượng là bố thí cả thân mạng của mình để đem lại lợi ích cho nhiều người. Như vậy, chỉ có một pháp bố thí trong 10 pháp Ba-la-mật mà chúng ta đã phải trải qua nhiều đời nhiều kiếp hy sinh, từ những vật ngoài thân đến một phần cơ thể, thậm chí cả tính mạng, từ đó mới có thể thành tựu mục đích giải thoát.

 

Trở lại vấn đề câu hỏi của các bạn trẻ, thầy không khuyến khích cũng không bác bỏ việc biểu tình. Thầy chỉ khuyên rằng: Các bạn là Phật tử, cần phải có trí tuệ, khi làm việc gì phải xét đến hậu quả của nó. Chúng ta cần có cái nhìn chính xác về vấn đề trước khi hành động, theo tinh thần chánh kiến và chánh mạng mà đức Phật đã dạy trong Bát Chánh Đạo. Nếu như việc làm đó là chân chính, đem lại lợi ích, an lạc cho bản thân, gia đình, xã hội và đất nước, thì chúng ta sẵn sàng làm, dù có hy sinh tính mạng cũng không tiếc. Hành động nhân nghĩa vì người khác quên mình chính là để thành tựu bố thí Ba-la-mật. Cũng có nghĩa là viên mãn quả vị Phật của mình trong tương lai. Chúc các bạn có đầy đủ bi, trí, dũng để thực hiện hoài bão tốt đẹp, cao thượng của mình đối với bản thân, gia đình, xã hội, đạo pháp và đất nước.

 

 

____________________

 

YouTube: Phật Tử Có Nên Biểu Tình? - Thích Chân Tính - Chùa Hoằng Pháp -[HD-720P]



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Ba 201910:22 SA(Xem: 28)
Khoảng thời gian qua con sống rất phiền muộn, lo toan, sợ hãi đủ thứ. Nhưng cũng nhờ thế mà con cũng thấy mặt mũi con phần nào. Tham lam có, dính mắc có, yếu đuối có, ngã mạn có, lợi danh có... mọi thứ trên đời đều có. Và con lấy sự sinh diệt trong tâm và sự đến đi của pháp mà sống. Nó đến rồi đi. Mọi sự đều thế. Không là gì cả
21 Tháng Ba 20199:07 SA(Xem: 51)
Vì sự khác biệt này mà nhà khoa học tuy thấy rõ vô thường mà vẫn không thể giác ngộ - giải thoát được. Trong khi Phật giáo có thể đạt được mục đích giác ngộ - giải thoát vì thái độ nội tâm không còn bị trói buộc bởi sự biến đổi vô thường của muôn loài vạn vật. Về mặt kiến thức chúng ta đều biết với thời gian ai cũng sẽ già đi,
20 Tháng Ba 201910:10 SA(Xem: 56)
Buông là thái độ để yên mọi sự mọi vật như nó đang là và chỉ thấy nó như nó đang là thôi chứ không cho là, phải là, sẽ là gì cả. Nếu là thật sự buông thì tánh biết rỗng lặng trong sáng sẽ thấy pháp một cách hoàn hảo, và tánh biết tự nhiên sẽ tự biết lúc nào nên thả lỏng, lúc nào nên dụng công, mà không cần bản ngã xen vào phân vân tính toán.
19 Tháng Ba 20191:51 CH(Xem: 53)
Sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha chính là đang thể hiện lý trong sự. Đó là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi không ngừng. Sự điều chỉnh này không nhằm hướng đến tương lai mà chỉ cốt trọn vẹn (trung chính) trong từng “thời vị” - tại đây và bây giờ. Sự trọn vẹn với thực tại trong từng giây phút chính là sự hoàn hảo của tương lai.
18 Tháng Ba 20198:57 SA(Xem: 72)
Con đã ly hôn nhưng chồng cũ của con luôn quấy rầy, luôn gây áp lực cho con. Con giải thích thế nào cũng không chịu nghe, thường nói xấu con trước con cái để con cái suy nghĩ và buồn bã. Con sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm lý con cái của con. Con luôn phải nhịn và không dám phản ứng gì. Khi con có người yêu khác thì chồng cũ lại quậy phá,
17 Tháng Ba 20198:26 SA(Xem: 65)
Từ khi còn bé con đã là một Phật tử, nhưng con ít thích đọc kinh sách, với con đơn giản là đến chùa làm phước thì thấy lòng mình vui và thanh thản. Nhưng từ khi ba con mất, con đi tìm hiểu về thế giới tâm linh với niềm khao khát mãnh liệt là được gặp lại ba một lần nữa, được nghe tiếng nói hoặc biết nguyện vọng của ba mình,
16 Tháng Ba 20198:40 CH(Xem: 63)
Tuy mới gặp gỡ để nghe Thầy giảng Pháp có hai buổi ở Melbourne, nhưng đối với con đây là một phước duyên quá lớn trong đời này. Vì con hiểu được những Pháp Thầy đã truyền trao và chỉ có một đường duy nhất để con đi trong suốt thời gian còn lại của kiếp người. Đó là y giáo phụng hành! Tùy duyên, thuận Pháp, vô ngã, vị tha.
15 Tháng Ba 201911:22 CH(Xem: 69)
Con đã giới thiệu trang web của Thầy cho anh, không biết anh đã đọc tới đâu và có nhận ra được điều gì không. Bản ngã và sở đắc hiện nay chính là trở ngại lớn nhất của anh nhưng bản thân anh không hề hay biết. Tuy nhiên pháp thiền của anh cũng không phải là vô ích, anh vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật ghép thận rất đau đớn.
14 Tháng Ba 20198:30 CH(Xem: 78)
Bây giờ con lại đang có một vấn đề cần sự chỉ bảo của Thầy ạ. Từ sau khi được Thầy chỉ dẫn, con đã tìm và đã đọc gần hết số sách Thầy giới thiệu, cùng với các Hỏi Đáp mới nhất, trừ cuốn Niết Bàn con không tìm thấy. Nhờ đó mà bây giờ kiến thức về Phật Pháp của con đã vững hơn trước rất nhiều, nhưng hình như “cảnh giới” của con
13 Tháng Ba 20192:14 CH(Xem: 84)
Câu chuyện của con dài lê thê, có viết hàng nghìn chữ cũng không đủ, nếu muốn dùng ngôn ngữ và tâm tham cầu, bám víu, si mê để bộc lộ. Vì vậy, con sẽ không thể kể, con biết, đó là phần việc mà con phải tự làm, phải tự trải nghiệm đơn độc và nhận ra bài học cho mình. Giờ đây con xin thầy lời chỉ dạy về "đạo" mà con chưa được sáng tỏ:
12 Tháng Ba 20199:38 CH(Xem: 74)
Có thể con trình bày vấn đề hơi rối nhưng hiện nay nhàm chán, thời gian rỗi, làm việc một mình, suy nghĩ viển vông và việc giảm quyết tâm, kiên nhẫn ... có liên quan với nhau và thành một cụm vấn đề (hay bài học) của con trong giai đoạn này. Thực ra nó cũng giúp con hiểu được tính chất bất toại nguyện của sự vật cũng như sự vô ích
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
10 Tháng Ba 20197:26 SA(Xem: 78)
Ý thầy nói là đừng phân chia bạn đời hay bạn đạo, vì dù đời hay đạo thì cũng có người tốt người xấu. Con nói do nghiệp tức là đã công nhận nghiệp xấu, nghiệp tốt, nghiệp đúng, nghiệp sai, nghiệp thiện, nghiệp ác rồi, phải không? Nhưng nếu con cứ đổ cho nghiệp thì sao phải "chọn bạn mà chơi", "gần mực thì đen gần đèn thì sáng",
09 Tháng Ba 201910:43 SA(Xem: 90)
Sau buổi học pháp lần đầu tiên, ngày CN 27/03/11 vừa rồi, con đã nhận ra rằng 10 năm nay con chẳng có tu gì cả, một đống tật xấu vẫn còn nguyên, ngồi thiền nhiều để được chút phước hơn là ở ngoài đời thôi. Con cảm thấy tủi thân quá Thầy ạ (nói đến đây con không cầm được nước mắt)! Thầy thế độ xuất gia của con là một vị Tăng
08 Tháng Ba 201910:05 SA(Xem: 115)
Có trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính khái niệm ngôn từ đã có sẵn
07 Tháng Ba 20194:16 CH(Xem: 106)
Hỏi: Thưa Sư ông cho con hỏi, con đọc trong sách có câu "Hạnh phúc không phải là đích tới mà chính là con đường". Kính xin sư ông dạy thêm ạ! - Đúng vậy, nếu hạnh phúc ở cuối con đường thì bao lâu chưa đến đó hạnh phúc vẫn còn trong mơ tưởng, vậy từ đây đến đó chẳng lẽ chỉ toàn đau khổ thôi sao? Rồi khi đạt đến mục đích chắc gì đó là hạnh phúc
06 Tháng Ba 20198:36 CH(Xem: 109)
- Tánh không vừa là thái độ tâm rỗng lặng, không tạo tác, tự nhiên vô vi; vừa là bản chất của tất cả pháp dù đó là pháp tướng sinh diệt hay pháp tánh bất sinh. - Tánh không của tâm là rỗng lặng (santabhāva). Tánh không của pháp là tự nhiên (sabhāva). Do đó khi tâm rỗng lặng thì thấy pháp tự nhiên.
05 Tháng Ba 20192:32 CH(Xem: 125)
Con xin hỏi thêm thầy cho rõ hơn về vấn đề hữu vi - vô vi, chấp có - chấp không. Như con đã trình bày qua với thầy, con bắt đầu vào Đạo từ không môn (Lão Tử, Bát-nhã và Thiền đốn ngộ). Con nghĩ khá nhiều Phật tử Việt Nam cũng bắt đầu tiếp xúc với đạo Phật theo cách thức này do sự phổ biến các kinh sách của Thiền Tông và văn hệ Bát-nhã.
04 Tháng Ba 20191:02 CH(Xem: 126)
Con tên Đông, 51 tuổi, có vợ và hai con trai. Gia đình theo Phật giáo Nguyên thủy từ đời bố mẹ. Bản thân con cũng thực hành thiền Nguyên thủy theo cách tự học qua sách vở hay kinh điển. Con đã đọc sách của Thầy viết, nghe các bài Pháp thoại của Thầy giảng giải. Qua đó con nhận thấy kiến thức của Thầy thật uyên bác
03 Tháng Ba 20196:38 CH(Xem: 136)
...Kính thưa Thầy, khi chưa được học với Thầy mà chỉ nghe Thầy giảng trên Pháp Thoại ở trang web trungtamhotong.org thôi, đối với con những điều Thầy giảng thật hay thật hợp lý nhưng để thực tập quả là một điều hơi xa vời với con Thầy ạ. Nhưng đến khi gặp Thầy rồi con mới thấy thiền sao mà đơn giản và nhẹ nhàng đến vậy.
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 518)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1438)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2284)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1088)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
27 Tháng Mười Một 20186:47 SA(Xem: 1045)
Kinh Pháp Cú (PKK), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
24 Tháng Chín 20186:00 CH(Xem: 3131)
Chúng ta khổ nên cầu giải thoát? Nhưng ai làm chúng ta khổ và ai giam giữ chúng ta? Người đời làm chúng ta khổ, cuộc đời giam giữ chúng ta chăng? Chính cái Ta (ngã) làm chúng ta khổ, và cũng chính cái Ta giam giữ chúng ta trong luân hồi sinh tử. Vì nếu không có Ta thì ai chịu khổ, không có Ta thì ai sinh, ai tử?
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 568)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 680)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 3974)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 340)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 341)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,