Một Chữ Cũng Là Đủ - Even One Word Is Enough

16 Tháng Bảy 20184:43 CH(Xem: 116)
Một Chữ Cũng Là Đủ - Even One Word Is Enough

Buddha_2-10-2017_B

Một Chữ Cũng Là Đủ - Even One Word Is Enough
Ajahn Chah - Người dịch: Lê Kim Kha


__________________

Một Chữ Cũng Là Đủ 

 

[27] Những gì các thầy dạy cũng không nằm ngoài ba mảng giới, định, tuệ [sīla, samādhi, paññā]; hoặc có thể nói ba phần đó là tâm rộng lượng (bố thí), đạo đức và thiền tập.

 

Người dân vốn còn ngu mờ. Các thầy phải nhìn vào những người mình đang dạy để hiểu họ. Ngay đó- vì họ còn ngu mờ bối rối nên các thầy phải nói ra thứ gì họ có thể liên hệ được. Cứ nói: ''Hãy tin đi, làm đi!'' là không đúng. Tạm gác cách nói đó qua một bên. Ở Thái Lan nếu nói kiểu cùn cùn như vậy với họ, họ sẽ không thích. Nếu tôi nói cùn như vậy nhiều lúc họ không sao, vì họ vốn thích nghe tôi nói. Còn nếu họ nghe từ các thầy mới, nếu các thầy nói cùn cùn như vậy, có thể họ sẽ bực mình.

 

Các thầy có thể đã nói tốt rồi, nhưng cần phải biết khéo léo. Đúng không thầy Sumedho? Đúng vậy không?

 

Thầy Ajahn Sumedho: Thưa sư ông đúng vậy. Họ [các sư thầy] nói sự thật, nhưng họ chưa nói khéo léo, do đó các Phật tử tại gia không muốn lắng nghe. Một số thầy chưa có có các phương tiện thiện xảo.

 

Thầy Ajahn Chah: Đúng vậy. Họ chưa có ''kỹ thuật''. Họ chưa có kỹ thuật thuyết giảng. Giống như trong xây dựng- tôi có thể xây nhiều thứ, nhưng tôi không có kỹ thuật xây dựng bài bản để xây nhà cửa đẹp đẽ và bền chắc. Tôi có thể nói, ai cũng nói được, nhưng để làm thì phải có kỹ thuật đầy đủ. Nếu có kỹ thuật thuyết giảng thì dù nói một chữ cũng mang lại lợi ích cho người nghe. Nếu không thì nói gì cũng tạo ra rắc rối.

 

27 [Giảng cho các tăng sĩ người Âu Mỹ mới đến tu ở Anh Quốc năm 1979].

 

Ví dụ, người ở xứ này học thức rất nhiều. Đừng lên giọng nói họ: ''Cách của tôi là đúng! Cách của quý vị là sai!''. Đừng làm vậy. Và cũng đừng cố tỏ ra mình thâm sâu. Coi chừng có thể làm người nghe phát điên. Chỉ cần nói rằng: ''Đừng bỏ những cách mà quý vị đã học được. Nhưng tạm thời, xin quý vị hãy tạm gác chúng qua một bên và tập trung vào cách chúng ta đang tập thực hành ở đây''. Chẳng hạn như đang thực tập chánh niệm về hơi thở. Đó là cách tất cả các thầy đều có thể dạy cho họ. Chỉ cần dạy họ chú tâm vào hơi thở đi-vào và đi-ra. Chỉ cần dạy họ cách như vậy, và để họ từ từ hiểu ra cách thực hành đó có ích lợi gì. Khi các thầy đã thành thục dạy một bài nào đó thì kỹ năng dạy sẽ phát triển và sau đó các thầy có thể dạy nhiều đề tài khác nhau. Biết làm rành một thứ thì sau đó làm được những thứ khác. Điều đó tự xảy ra theo tiến trình. Nhưng nếu các thầy muốn nhảy vào dạy cho họ nhiều thứ một lần, kết quả là họ không hiểu rành được thứ nào. Nếu các thầy chỉ dạy cho họ biết rành về một thứ, dần dần sau đó họ sẽ biết rành nhiều thứ khác.

 

Giống như những người theo Thiên Chúa giáo đến đây hôm nay. Họ đã nói một điều. Họ nói một điều với trọn ý nghĩa: ''Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau ở nơi sự thật tuyệt đối''. Chỉ cần một câu này là đủ. Đó là lời nói của một người trí tuệ. Dù ta có theo đạo nào, nếu chúng ta không chứng ngộ sự thật tuyệt đối (paramattha-dhamma) trong tim ta thì ta chưa đạt đến sự hoàn mãn.

 

Ví dụ như thầy Sumedho dạy tôi điều gì; tôi phải nhận lấy giáo lý đó và đưa vào thực hành. Khi thầy Sumedho dạy tôi hiểu, nhưng đó chưa phải là sự hiểu biết thực thụ, bởi lúc đó tôi chưa thực hành nó. Khi tôi thực sự thực hành và chứng được kết quả, có nghĩa là tôi đã đạt đến điều đó và đã thực thụ thấy biết ý nghĩa của nó. Lúc đó tôi có thể nói tôi biết thầy Sumedho. Tôi gặp thầy Sumedho tại nơi đó. Nơi đó chính là thầy Sumedho. Bởi vì thầy ấy đã dạy điều đó, đó chính là Sumedho.

 

Khi tôi dạy về Đức Phật thì cách cũng giống như vậy. Tôi nói Phật chính là chỗ đó. Phật không phải ở chỗ lời dạy. Khi nghe vậy người ta ngạc nhiên (tại sao những lời Phật nói không phải là Phật?). ''Ụa không phải Phật đã dạy những lời đó hay sao?''. Thì đúng là Phật đã dạy... Nhưng đây là đang nói về sự thật tuyệt đối. Nơi sự thật tuyệt đối mới chính là Phật. Người ta chưa hiểu được ý đó.

 

Cái tôi hay nói với mọi người là trái táo, trái táo có thể nhìn thấy bằng mắt. Mùi vị của trái táo không phải là thứ ta có thể biết do nhìn. Ta nhìn trái táo thì biết trái táo, nhưng để thực thụ biết mùi vị của nó thì ta phải ăn nó. Nói cách như vậy người ta mới dễ nghe và dễ hiểu. Ta không thể nhìn thấy mùi vị, ta phải thực sự cắn ăn nó, nếm trải nó thì mới biết. Ta có thể nghe Giáo Pháp, nhưng để thực thụ biết được Giáo Pháp ta phải tự thực hành và chứng nghiệm nó.

 

Ta phải thực hành Giáo Pháp, sau đó mới thực sự hiểu biết Giáo Pháp. Mùi vị trái táo không thể được biết bằng mắt và sự thật Giáo Pháp không thể được biết bằng tai. Khi nghe ta cũng hiểu biết, đó là sự hiểu biết, nhưng nó chưa thực sự đạt đến cái thực. Người ta phải đưa nó vào thực hành. Sau đó trí tuệ sẽ khởi sinh và người tu tự mình nhận thấy sự thật rốt ráo tột cùng. Người tu nhìn thấy Phật ở đó. Đây là Giáo Pháp sâu sắc. Nhưng tôi có thể dùng ví dụ trái táo để nói cho nhóm người theo Thiên Chúa giáo hôm nay để họ dễ hiểu.

 

Cách nói nào nghe “mặn mà”?28. Mặn là tốt. Ngọt là tốt, chua là tốt. Có nhiều cách dạy tốt. Nếu các thầy có ý muốn nói gì, các thầy cứ nói ra hôm nay. Bởi mai mốt chúng ta đâu còn cơ hội để đàm đạo như vầy nữa...Thầy Sumedho chắc không còn gì để nói nữa phải không.

 

Sumedho: Thưa thầy, nhiều lúc con thấy ngán việc giảng giải cho mọi người.

 

Ajahn Chah: Đừng như vậy. Thầy không thể chán ngán như vậy.

 

Sumedho: Dạ, con sẽ cố dẹp bỏ sự chán ngán đó.

 

Ajahn Chah: Sư phụ còn không thể làm vậy. Rất nhiều người muốn tu hướng đến Niết-bàn, họ đang rất cần thầy.

 

Đôi lúc lời dạy đến rất dễ. Đôi lúc chúng ta chẳng biết nói gì. Chữ nghĩa mất tiêu và không nói được lời nào. Nhưng đôi lúc không nói được là do thầy không muốn nói, không hứng nói. Nhưng nếu chịu tu tập chỗ này cũng tốt cho thầy.

 

Sumedho: Mọi người ở đây khá tốt. Họ không thô thiển, không xấu bụng hay rắc rối. Những thầy tu Thiên Chúa giáo ở đây không hề ghét chúng ta. Những câu hỏi họ đặt ra là về những vấn đề theo quan niệm của họ về Chúa Trời. Họ muốn biết Chúa là gì và Niết-bàn là gì. Một số họ nghĩ rằng Phật giáo dạy về chủ nghĩa tự diệt.

 

Ajahn Chah: Điều đó có nghĩa sự hiểu biết của họ còn chưa chín chắn và trọn vẹn. Họ sợ mọi thứ sẽ bị chấm dứt, họ sợ thế giới sẽ đi đến chấm dứt. Họ coi Giáo Pháp như thứ trống không và mang nghĩa tự diệt, do vậy họ thấy u sầu. Cách họ nghĩ như vậy (là tiêu cực và không thực tế) chỉ dẫn đến nước mắt.

 

28 [Nghĩa của chữ ‘mặn’ ở đây là trực tiếp, thẳng thắn].

 

Các thầy có hình dung ra cảnh người ta sợ hãi sự ''trống không'' chưa?. Các chủ nhà lật đật gom hết của cải tài sản và canh chừng sợ mất, họ giống như chuột vậy. Làm như vậy có bảo vệ họ khỏi sự trống không của sự hiện hữu hay không? Sự sống là tính không. Đến lúc nào đó họ cũng biến thành tro, mọi thứ đều mất hết. Nhưng khi còn sống họ cố ôm giữ mọi thứ, mỗi ngày đều sợ mất của, họ cố né tránh sự trống không, họ sợ không có gì. Ôm giữ mọi thứ có khổ không? Dĩ nhiên họ thực sự khổ cả đời. Đó là do họ không hiểu tính-không và tính-không-thực bên trong tất cả mọi thứ. Do không hiểu về tính không nên người đời không biết hạnh phúc.

 

Bởi họ chẳng bao giờ nhìn vào chính mình, họ không thực sự biết chuyện gì thực sự đang xảy ra trong khiếp sống của mình. Làm sao họ hết ngu mờ cho được. Ai cũng tin rằng: ''Đây là ta. Đây là của ta''. Nếu chúng ta nói họ về sự thật không-có-cái-ta, chẳng có gì là ‘ta’ hay ‘của ta’, họ sẽ gân cổ lên cãi cho đến chết.

 

Ngay cả Phật, sau khi đạt đến sự hiểu biết đó Phật cũng cảm thấy chán ngán khi quán xét điều đó. Ngay sau khi giác ngộ, Phật thấy rất khó giải thích con đường đạo cho người khác nghe. Nhưng sau đó Phật cũng nhận thấy thái độ nản chí như vậy là không đúng.

 

Nếu chúng ta không chỉ dạy cho mọi người, ai sẽ dạy họ Giáo Pháp? Đây là câu hỏi tôi đã từng tự hỏi mình vào thời tôi thấy chán nản và không muốn dạy giáo pháp cho ai nữa. Ai sẽ dạy nếu chúng ta không chỉ dạy những người còn ngu si? Thiệt tình không còn cách nào khác. Khi chúng ta thấy chán ngán và muốn bỏ đi đến nơi tránh xa các Phật tử thì chúng ta cũng là kẻ ngu si.

 

Một Tỳ kheo: Chúng ta có thể trở thành những vị Phật Duyên Giác (Pacceka Buddhas).

 

Ajahn Chah: Tốt. Nhưng chưa thực sự đúng, làm Phật Duyên Giác, nếu thầy muốn trốn chạy khỏi mọi thứ. (Không cần truyền dạy cho ai).

 

Sumedho: Chỉ cần sống một cách tự nhiên, trong một môi trường đơn sơ thì chúng ta có thể tự nhiên trở thành Phật Duyên Giác. Nhưng đó là thời cổ xưa, thời bây giờ là không thể được. Môi trường chúng ta đang sống không cho phép điều đó xảy ra. Chúng ta phải sống như những Tỳ kheo.

 

Ajahn Chah: Nhiều lúc ta phải sống trong hoàn cảnh như ở đây, phải có ít nhiều quấy nhiễu... Giải thích đơn giản hơn: nhiều lúc các thầy sẽ thành một vị Phật toàn trí (sabbaññū); có khi trở thành Phật Duyên Giác Pacceka. Điều đó tùy thuộc các điều kiện.

 

Nói về các loại chúng sinh [thành Phật] đó là nói về cái tâm. Không phải người sinh ra là Phật. Cách nói ‘thành-Phật’ chỉ là ''sự nhân cách hóa trạng thái tâm'' (puggalādhitthāna). Làm Phật Duyên Giác, vị đó sống vô tư và không chỉ dạy cho ai hết. Không có nhiều ích lợi từ quả vị đó. Nhưng nếu ai có khả năng truyền dạy cho người khác thì người đó sẽ thị hiện như một vị Phật Toàn Trí.

 

Đó chỉ là những ẩn dụ.

 

Đừng là gì cả! Đừng là bất cứ ai! Làm Phật cũng là gánh nặng. Làm Phật Duyên Giác cũng là gánh nặng. Làm ''Tôi là Tỳ kheo Sumedho'', làm ''Tôi là Tỳ kheo Ānando''... Tất cả cách đó đều là khổ, bởi các thầy còn tin mình hiện hữu như vị Phật này, như một Tỳ kheo kia. ''Sumedho'' chỉ là hiện hữu do quy ước, đó chỉ là quy ước. Các thầy có hiểu không?

 

Nếu các thầy tin ‘mình’ thực sự tồn tại thì cách đó sẽ mang lại khổ. Nếu có Sumedho, thì khi có ai chửi thầy Sumedho sẽ nổi giận. Thầy Ānando nổi giận. Đó là điều sẽ xảy ra nếu các thầy cứ coi cái ‘ta’ hay mọi thứ là thực. Ānando và Sumedho lại dính líu và các thầy lại tranh đấu vì cái ‘ta’ gì gì đó. Nếu không có Ānando hoặc không có Sumedho, thì không có ai ở đó- chẳng có ‘ai’ trả lời điện thoại cả. Chuông reng reng- không ai bắt máy cả. Vậy là các thầy không trở thành gì cả. Không ai là gì cả, và vậy là không có khổ nào cả.

 

Nếu chúng ta coi mình là gì hay là ‘ai’ thì mỗi lần chuông điện thoại reng ta bắt máy và dính líu theo nó. Làm cách nào để thoát khỏi sự dính líu đó? Chúng ta cần nhìn rõ vào chỗ này và phát triển trí tuệ; để không còn có ‘ai’ cả- không còn Ānando hay Sumedho bắt điện thoại. Nếu các thầy còn là Ānando hoặc Sumedho đến bắt điện thoại, thì các thầy còn dính khổ. Vì vậy, đừng là ‘ai’ cả, đừng là Sumedho. Đừng là Ānando. Chỉ nhận biết những cái tên đó ở mức độ quy ước.

 

Nếu có ai khen mình tốt, đừng là vậy. Đừng nghĩ ''ta tốt''. Nếu có ai chê mình xấu, đừng nghĩ ''ta xấu''. Đừng cố là gì cả. Chỉ cần biết cái đang diễn ra. Chỉ cần tỉnh giác biết rõ mọi sự đang diễn ra. Đó chính là sự hiểu biết. Nhưng cũng đừng dính chấp vào sự hiểu biết đó.

 

Người ta không làm được vậy. Họ không hiểu như vậy nghĩa là gì. Khi họ nghe vậy, họ rối trí và không biết tu cách nào. Trước đây tôi đã từng dùng ví dụ lầu trên và lầu dưới. Khi đi xuống lầu, ta ở lầu dưới và nhìn thấy lầu dưới. Khi đi lên lầu, ta ở lầu trên và nhìn thấy lầu trên. Còn cái không gian giữa hai lầu ta không thấy—cái ở giữa thường không nhìn. Có nghĩa là không nhìn thấy Niết-bàn. Chúng ta nhìn thấy những hình sắc hiện vật, nhưng ta không nhìn thấy sự dính chấp: sự dính chấp lầu trên và lầu dưới. Trở thành và sinh thành, trở thành và sinh thành. Liên tục trở thành. Nơi không có sự trở thành là nơi trống không. Chúng ta cố chỉ dạy cho mọi người về cái nơi trống không đó, nhưng sau khi nghe họ tỏ ra thất vọng: ''Chẳng có gì ở đó''. Họ không hiểu. Cũng khó thiệt. Cần phải tu tập thực thụ thì mới hiểu ra chỗ này.

 

Chúng ta dính vào sự trở thành liên tục, dính vào sự chấp-thân và chấp-ta kể từ ngày mới được sinh ra. Khi có ai nói không-có-cái-ta [vô ngã], nghe thấy lạ quá; chúng ta không thể thay đổi cách nhận thức một cách dễ dàng. Do vậy, chúng ta cần phải làm cho cái tâm nhìn thấy lẽ thực [vô ngã] đó thông qua việc tu tập; rồi sẽ đến một lúc chúng ta sẽ có thể nhìn ra lẽ thực đó và thốt lên: ''Ồ! Đúng rồi!''.

 

Khi người ta nghĩ: ''Đây là ta! Đây là của ta!'', họ thấy hạnh phúc. Nhưng khi có thứ gì là ‘của ta’ bị mất đi, họ khóc than tiếc nuối vì nó. Đây chính là mọi sự của con đường đau khổ. Chúng ta có thể quan sát điều này. Nếu không có cái ‘của ta’ hoặc cái ‘ta’, và chúng ta chỉ sử dụng mọi thứ như những phương tiện khi chúng ta có thể sống mà không hề dính chấp ý niệm ‘chúng là của ta’. (Nếu chúng ta nghĩ được và làm được như vậy thì quá tốt). Nếu có thứ gì hư, bể, mất thì đó chỉ là lẽ thường tình của chúng, chúng ta không thấy khổ thấy tiếc vì nó; chúng ta không coi chúng là ‘của ta’ hoặc là ‘của ai’, và chúng ta cũng không coi có một cái ‘ta’ hay cái ‘ai’ cố định hay một cái ‘linh hồn’ nào cả.

 

Giải thích như vậy người nghe tưởng chúng ta đang nói về người điên; thực ra chúng ta đang nói cho những người siêng năng nhiệt thành tu tập. Người nhiệt thành tu tập sẽ biết điều gì là ích dụng, theo rất nhiều cách khác nhau. Nhưng khi người khác nhìn vào những người đó và cố hiểu họ, người khác chỉ thấy họ như người điên.

 

Khi thầy Sumedho nhìn những người tại gia, thầy ấy sẽ thấy họ còn ngu si, giống như những đứa trẻ chưa biết nhiều về sự đời ở ngoài kia. Khi những người tại gia nhìn thầy xem Sumedho, họ sẽ nghĩ thầy ấy là người đã mất hết lẽ sống. Họ nghĩ các thầy không còn quan tâm gì đến những thứ trong cuộc đời, trong khi họ đang sống vì những thứ đó. Nói cách khác, một bậc thánh a-la-hán và một người điên là giống nhau. Hãy nghĩ về điều này. Người điên không còn quan tâm đến thứ gì của cuộc đời. Khi người ta nhìn một vị a-la- hán, họ nghĩ vị ấy là người điên. Nếu họ có chửi mắng vị ấy, vị ấy cũng không quan tâm. Họ có nói gì vị ấy cũng không phản ứng này nọ- vị ấy giống người điên mất trí vậy. Nhưng bậc a-la-hán như điên mà tỉnh giác. Người điên thực sự nghe ai nói gì cũng không quan tâm hay nổi giận, là bởi người đó không còn biết chuyện gì đang xảy ra trên đời. Nhiều người nhìn bề ngoài người điên và a-la-hán thì nghĩ họ giống nhau, đều là kẻ điên. Nhưng người điên thấp kém là điên khùng thực sự, còn người điên cao nhất là bậc a-la-hán. Thấp nhất cao nhất bề ngoài đều trông giống nhau. Nhưng sự tỉnh giác bên trong là khác, cảm nhận của họ về mọi thứ là khác, rất khác nhau. Một là điên thiệt, một là như điên mà tỉnh.

 

Hãy nghĩ về điều này. Khi có ai chửi bới ta mà ta không tức giận và bỏ qua thì họ nghĩ ta là đồ điên. Nếu giải thích chỗ này cho các Phật tử, có thể họ không hiểu được dễ dàng. Điều đó phải được đưa vào trong nội tâm (khi họ biết tu tập cái tâm) thì họ mới thực sự hiểu.

 

Ví dụ, ở đất nước này mọi người thích vẻ đẹp. Nếu ta nói: ''Không, mấy thứ xung quanh không đẹp lắm'' thì họ không muốn nghe. Họ muốn nói nhà cửa, cây cối xung quanh họ là đẹp; họ muốn khen mình đẹp. Nếu ta nói chữ ''Già''- họ không muốn nghe. Chữ ''Chết''- họ càng không muốn nghe. Điều đó có nghĩa họ chưa sẵn sàng hiểu. Nếu họ không tin ta, đừng trách họ vì điều đó. Khi chúng ta nói điều gì với người thường và ở xứ lạ thì cũng giống như ta đang trao đổi thứ gì mới để thay thứ cố cựu của họ: nhưng họ chưa nhận thấy giá trị của cái mới chúng ta đang đưa ra. Nếu điều chúng ta đưa ra là có giá trị cao rõ rệt thì họ sẽ nhận ra ngay và chấp nhận nó ngay. Nhưng hiện thời, tại sao họ chưa tin tưởng các chúng ta? Có lẽ bởi do trí tuệ của ta chưa đầy đủ. Bởi vậy ta cũng không nên bực tức với họ. Đừng hỏi họ tại sao họ không hiểu, tại sao họ không nghe theo. Đừng cho rằng họ mất trí. Đừng làm như vậy!. Chúng ta phải tự dạy cho mình trước, tự thiết lập Giáo Pháp bên trong ta, rồi sau đó phát triển những cách thức phù hợp nhất để trình bày nó cho họ hiểu. Sau đó họ sẽ nghe và chấp nhận nó.

 

Nhiều lúc thầy dạy các đệ tử nhưng các đệ tử đâu tin lời thầy nói. Điều đó có thể làm các thầy khó chịu, nhưng thay vì khó chịu các thầy nên tìm coi lý do nào họ không tin những điều mình nói. Có thể những điều mình nói không mang nhiều giá trị đối với họ; (như: nói chung chung, quanh quanh; nói không rõ ràng; nói cao xa cao siêu; nói không từ cái tâm đã tự trải nghiệm giáo lý đó; nói không đúng đối tượng, nói không đúng lúc...). Nếu các thầy biết cách nói tốt hơn, biết cách đưa ra những điều có giá trị nhiều hơn điều họ đang có, thì chắc chắc họ sẽ muốn nghe.

 

Mỗi khi các thầy sắp bực bội với những đệ tử, hoặc các Phật tử, hoặc những người nghe, các thầy nên nghĩ theo cách như vậy, khi nghĩ vậy mình sẽ hết bực ngay. Tức giận thì chẳng hay ho gì, tức giận là không còn gì tốt.

 

Để các đệ tử hiểu được Giáo Pháp, Phật đã dạy một con đường duy nhất, nhưng dạy theo nhiều cách khác nhau cho những người và tình cảnh khác nhau. Phật không dùng một cách hay một hình thức duy nhất để truyền dạy Giáo Pháp có tất cả mọi người và mọi tình cảnh. Nhưng dù là cách nào, Phật cũng dạy cho một mục đích duy nhất là vượt thoát khỏi khổ. Mọi cách thiền tập Phật đã chỉ cũng cho một mục đích duy nhất đó.

 

Những người ở châu Âu đã có rất nhiều thứ trong đời sống của họ. Họ học nhiều và hiểu biết nhiều kiến thức thực dụng. Họ cũng học biết nhiều về tôn giáo của họ. Nếu các thầy muốn áp đặt tư duy gì to tát hay phức tạp lên họ, có thể họ không chịu nghe liền. Vậy các thầy phải nên chỉ dạy theo cách ra sao? Có ai có gợi ý gì không?

 

Nếu ai có muốn nói gì thì nói, giờ là lúc của các thầy. Sau này chúng ta không còn cơ hội gặp lại nữa...Hoặc nếu các thầy còn gì để đàm đạo, nếu các thầy đã không còn nghi ngờ gì, tôi nghĩ các thầy có thể thành Phật Duyên Giác rồi. (Cười).

 

Sau này, các thầy sẽ trở thành các sư thầy dạy Giáo Pháp (pháp sư). Các thầy sẽ dạy nhiều người. Khi chỉ dạy cho người khác cũng là lúc chỉ dạy cho chính mình...có phải không? Khi đang dạy người là ta cũng đang dạy chính mình. Nhờ đó sự thiện thạo và trí tuệ của mình cũng gia tăng. Khả năng quán xét quán chiếu của mình cũng gia tăng. Ví dụ, khi các thầy dạy cho họ về một giáo lý của Phật. Các thầy đã học giáo lý đó và giờ đi dạy cho Phật tử. Lúc mới dạy cho họ, có thể các thầy còn chưa thấu hiểu tại sao Phật nói giáo lý đó, ý nghĩa của nó thực thụ là gì. Do vậy các thầy bắt đầu suy xét, quán chiếu để tìm ra ý nghĩa thực thụ của nó. Vậy đó, khi đang dạy giáo lý cho người khác là các thầy cũng đang dạy cho chính mình về giáo lý đó. Nếu các thầy có sự chánh niệm, nếu các thầy đang thiền tập, các thầy sẽ thấy rõ điều đó. Đừng nghĩ rằng các thầy chỉ đang dạy người khác; hãy biết rằng đang dạy người là cũng đang dạy chính mình. Dạy người là dạy chính mình- vậy mình không lỗ gì.

 

Thầy Sumedho: Hình như mọi người trên thế giới càng lúc càng bình đẳng với nhau. Tư tưởng giai cấp tầng lớp đang biến mất. Một số người tin vào ngành thiên văn cho rằng vài năm nữa sẽ có nhiều thiên tai lớn gây ra nhiều đau khổ cho thế giới....Con không thực sự biết điều đó đúng sai ra sao....Nhưng họ nghĩ những thiên tai đó vượt quá khả năng chống đỡ của con người, con người còn quá kém xa với sức mạnh siêu nhiên, và con người còn sống phụ thuộc vào những tiện nghi máy móc. Họ cho rằng còn rất nhiều biến cố trong tự nhiên, như động đất, mà không ai có thể nhìn thấy trước.

 

Ajahn Chah: Họ nói vậy chỉ để làm mọi người khổ.

 

Thầy Sumedho: Đúng vậy. Nếu chúng ta không có sự chánh niệm, chúng ta có thể thấy khổ thực sự với những tin đó.

 

Ajahn Chah: Phật dạy về hiện tại. Phật không dạy chúng ta phải lo lắng về chuyện được dự đoán cho mấy năm sau.

 

Mặc dù điều đó là thật! Ngành thiên văn vũ trụ có thể nói về những sự kiện sắp xảy ra trong vài năm tới. (Ví dụ họ có thể dự báo chính xác Sao Chổi Halay sẽ xuất hiện sau 70 năm vào một thời điểm và nơi chốn chính xác). Nhưng đối với các nhà thiên văn, nếu chúng ta nói về hiện-tại thì chưa chắc họ đã biết làm gì. (Họ có thể dự báo năm sau có động đất xảy ra, nhưng nếu ngay bây giờ có động đất thì họ chẳng biết làm gì để đối phó với nó). Đạo Phật thì nói về sự đối phó với mọi thứ ngay bây giờ và tại đây, và do đó làm cho ta luôn luôn sẵn sàng đối diện với mọi sự khởi sinh ngay trong thời khắc hiện tại. Những gì đã xảy ra và sẽ xảy ra trên thế giới bên ngoài thì ta không quá quan tâm. Ta chỉ cần tu tập để phát triển trí tuệ ngay trong hiện tại và làm những gì chúng ta cần làm ngay bây giờ, không phải ngày mai. (Bởi vì mọi sự đều diễn ra ngay trong hiện tại và ta phát triển trí tuệ từ đó, từ mỗi sự khởi sinh trong hiện tại). Cách nào sẽ tốt hơn? Chúng ta có thể chờ ba hay bốn năm nữa trận động đất xảy ra, nhưng thực ra mọi thứ động vọng đang diễn ra ngay trong tâm này ngay trong hiện tại. Mỹ cũng đang bị động đất, thật vậy, chúng ta mới nghe. Mọi người ở đó đang hoang mang, bối rối— nhưng động đất của ta là đang ở đây, ngay trong tâm này. Ta cũng đang đầy hoang mang và phiền não trong tâm này. Nhưng người ở đây không nhận thấy thôi.

 

Động đất lớn lâu lâu mới xảy ra một lần, còn ‘động đất’ trong tâm này của chúng ta thì nó động liên tục từng ngày, từng phút, từng giây. Trong đời tôi ở Thái Lan tôi chưa từng bị trận động đất lớn nào, nhưng loại động vọng trong tâm này thì luôn diễn ra, nó động, đẩy, xô, lắc chúng ta và quay tít chúng ta, làm chúng ta điên đảo. Đó chính là chỗ động vọng mà Phật chúng ta nên nhìn vào.

 

Nhưng đó lại là điều chẳng mấy ai muốn nghe.

 

Mọi sự xảy ra vì những nguyên nhân. Mọi sự chấm dứt cũng do những nguyên nhân làm chấm dứt. Chúng ta không cần quá lo lắng về những dự báo của ngành thiên văn. Chúng ta chỉ cần biết rõ sự gì đang xảy ra ngay tại đây và bây giờ. Tuy nhiên mọi người vẫn hay hỏi những câu hỏi kiểu đó. Ở Thái Lan có nhiều quan chức công vụ đến gặp tôi và hỏi: ''Nếu nước mình có động đất thì mọi sự sẽ ra sao?''.

 

''Chúng ta được sinh ra- chúng ta có thể làm gì được với biến cố đó? Tôi không nghĩ nhiều về vấn đề đó. Tôi vẫn nghĩ rằng, ngay sau khi sinh ra, những ‘biến cố tai ương’ đã luôn rình rập ta hàng ngày mà''. Sau khi tôi trả lời như vậy, họ không nói gì nữa. Họ không hỏi nữa.

 

Mọi người cứ nói về mối hiểm họa thiên tai trong vài năm tới, nhưng Phật đã dạy chúng ta phải sẵn sàng chính mình ngay trong hiện tại, luôn tỉnh giác và biết quán xét về những hiểm họa theo lẽ tự nhiên mà chúng ta phải đang nếm trải trong kiếp sống này. Đây mới là vấn đề lớn, đây mới là điều đáng quan tâm. Đừng lơ tâm, đừng xao lãng tâm! Cứ dựa vào những dự báo của ngành thiên văn trong mấy năm tới thì chẳng giúp gì cho ta nhiều. Nên biết dựa vào cái ''ngành tu theo Phật'', ta không cần phải gặm nhắm quá khứ, ta không cần phải lo âu về tương lai, mà ta chỉ cần nhìn ngay vào hiện-tại. Những nhân khởi sinh ngay trong hiện tại, chúng ta quan sát chúng ngay trong hiện tại.

 

Người đi giảng đạo không lo dạy mà cứ nói về nhưng hiểm họa, chẳng khác nào dạy người ta khổ sở. Nhưng ở đời cũng ngược ngạo, nếu người đó dạy như tôi thì người ta lại nói người đó điên khùng. Cái khó là chỗ đó, nhưng chúng ta cần phải vượt qua. Chúng ta phải từ từ tìm ra cách thức chỉ dạy cho họ đúng pháp.

 

Trong suốt quá khứ, suốt quá trình sống, luôn luôn có những chuyển động, nhưng nó diễn ra từng chút, từ từ, nên chúng ta khó để ý thấy. Ví dụ, thầy Sumedho, khi thầy mới sinh ra thầy đâu có lớn xác như vầy, đúng không? Xác lớn bây giờ là kết quả của những sự chuyển động và thay đổi. Sự thay đổi có tốt không? Dĩ nhiên là quan trọng; nếu không có sự chuyển động và biến đổi, chúng ta đâu thể nào lớn lên. Đó là lẽ tự nhiên rồi. Chúng ta đâu cần phải sợ sệt sự biến chuyển tự nhiên đó.

 

Nếu các thầy biết quán chiếu Giáo Pháp, tôi nghĩ đâu còn thứ gì khác các thầy phải suy nghĩ về chúng. Nếu có ai dự đoán điều gì xảy ra trong mấy năm tới, chúng ta đâu thể cứ ngồi chờ đến lúc đó mà chẳng biết làm gì trong hiện tại. Chúng ta đâu thể sống như vậy. Điều gì cần làm chúng ta phải làm ngay bây giờ, đâu phải cứ ngồi đợi gì điều nào đó sẽ xảy đến.

 

Thời bây giờ nhân chủng đang chuyển động liên tục. Bốn yếu tố tứ đại chuyển động liên tục. Đất, nước, khí, nhiệt chuyển động liên tục. Nhưng người ta không nhận ra trái đất đang chuyển động. Họ cứ lo nhìn đâu xa tận bên ngoài trái đất để không thấy sự chuyển động nào hết ở đây.

 

Trong tương lai, trên thế gian này, nếu người ta cưới nhau và ở với nhau một năm hay hai năm, chắc mọi người sẽ nghĩ là chuyện lạ. Tiêu chuẩn lúc đó chỉ là vài tháng thôi. Mọi thứ đang chuyển động thay đổi liên tục như vậy mà. Chúng ta đâu cần nhìn theo ngành thiên văn. Cứ nhìn ngay vào cái ‘ngành Phật Pháp’ thì có thể hiểu biết điều này.

 

''Thưa sư ông, nếu thiên tai đại họa xảy đến, thầy sẽ đi đâu?''. Lại câu hỏi khác. Đi đâu bây giờ? Chúng ta sinh ra và đối diện với già, bệnh, chết; còn tính đi đâu cho khỏi? Tốt hơn cứ ở ngay đây và đối diện xử lý với những điều đó. Nếu thiên tai có xảy ra ở Thái Lan, chúng ta ở Thái Lan và đối diện với nó. Bộ thiên tai đến rồi ở luôn hay sao? Sao chúng ta phải sợ mãi mãi, sao ‘cứ sống nay mà lo mai’ đâu đâu như vậy?

 

Nếu cứ liên tục lo âu về điều gì đó sẽ xảy ra trong tương lai, thì chẳng bao giờ hết lo âu. Đó chỉ là sự ngu mờ và phỏng đoán. Này thầy Sumedho, thầy có biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra trong một hai năm nữa không? Sẽ chắc có động đất lớn hay không? Khi người ta hỏi thầy về điều đó, thầy nên nói họ đừng lo xa trông rộng đến đó, đó vẫn là những thứ chưa chắc chắn; dù dự báo có chắc chắn nhưng mọi sự vẫn có thể không chắc chắn; vì mọi thứ trên vũ trụ đều luôn chuyển động, đâu phải ai cũng dự đoán chính xác tất cả mọi chuyển động của vũ trụ. Mọi thứ đều chuyển động và biến đổi, hình hài chúng ta bây giờ cũng là do sự biến chuyển liên tục đó từ lúc sơ sinh.

 

Cách mọi người là muốn sống không muốn chết. Ai cũng vậy. Nhưng điều đó có đúng không? Làm gì có chuyện đó, có sinh là có tử. Muốn như vậy chẳng khác nào cứ đổ nước vô ly mà muốn nó không tràn. Sau khi sinh ra, ai cũng muốn sống mãi, không muốn chết. Muốn vậy đâu đúng. Hãy suy xét về điều đó. Nếu sinh ra mà không chết, điều đó có mang lại hạnh phúc không? Nếu ai cũng sinh ra trên thế gian mà chẳng ai chết, chắc mọi thứ sẽ tệ hại hơn nhiều. Nếu không ai chết, chắc chúng ta phải ăn chất thải của nhau chứ đâu đủ thức ăn để ăn! Nếu không ai chết, có đủ chỗ cho tất cả mọi chúng sinh tự cổ chí kim ở trên trái đất này không?. Sao cứ muốn đổ nước vô ly mà không muốn nó tràn. Chúng ta phải nhìn thấu suốt về điểm này. Chúng ta muốn sinh mà không muốn chết. Nếu chúng ta không chết, chắc tất cả chúng ta là những người bất tử, là những pháp vô sinh (amata-dhamma), như Phật đã từng nói. Các thầy có hiểu pháp vô sinh (amata-dhamma) nghĩa là gì không?

 

Bất tử nghĩa là gì- dù ta chết, nếu có trí tuệ thì cũng như không chết. Không chết, không sinh. Đó là nơi mọi thứ kết thúc. Sau khi sinh chỉ muốn được sống hạnh phúc và hưởng thụ mà không chết, đó không phải là cách nhìn đúng đắn. Nhưng mọi người cứ muốn như vậy, bởi vậy chẳng bao giờ kết thúc khổ đau. Người tu tập theo Giáo Pháp thì không bị khổ. Nhưng, những người tu như những Tỳ kheo hay nhà sư bình thường thì vẫn còn khổ, bởi họ vẫn chưa hoàn thành con đường tu tập. Họ chưa chứng ngộ pháp vô sinh đó, nên họ vẫn còn khổ. Họ vẫn còn chết.

 

Amata-dhamma là pháp vô sinh, là trạng thái bất tử. Chúng ta được sinh ra từ bào thai, làm sao tránh chết được? Chỉ có cách tu tập để chứng ngộ sự thật vô ngã thì mói có thể tránh chết được; ngoài ra không còn cách nào khác!. Cái ‘ta’ vẫn còn (cái ‘ta’ ảo tưởng đó chưa chết thì ta vẫn còn chết); những thứ hữu vi (sankhāra) vẫn còn luôn biến đổi sinh diệt, vẫn còn biến đổi theo đường lối tự nhiên.

 

Chỗ này khó nhìn thấy lắm. Người ta khó nghĩ ra chỗ này. Các thầy cần phải thoát khỏi những thứ thế tục, giống như thầy Sumedho đã làm được. Các thầy cần phải từ bỏ nhà cửa sung sướng và cái thế giới tân tiến. Giống như Phật đã làm vậy. Nếu Phật vẫn ở lại cung điện thì Phật đâu thể thành Phật. Chỉ nhờ sự từ bỏ và vô rừng tu tập thì Phật mới đạt đến sự giác ngộ đó. Đời sống hưởng thụ khoái lạc trong cung điện không phải là con đường dẫn đến giác ngộ.

 

Nhưng ai nói cho thầy về những dự báo thiên văn?

 

Thầy Sumedho: Thưa, nhiều người nói lắm, thường thì họ nói như thói quen, hay hứng lên là nói.

 

Ajahn Chah: Nếu đúng thực như những nhà thiên văn đã nói, chúng ta phải làm gì? Họ nói chứ họ đâu chỉ ra con đường nào để mọi người làm theo?. Theo quan điểm của tôi, Phật chỉ rất rõ ràng. Phật đã nói, những điều chúng ta không biết rõ thì rất nhiều, kể từ lúc sinh ra. Ngành thiên văn có thể nói về những tháng sau hay những năm sau, nhưng Phật thì chỉ thẳng vào ngay lúc sinh ra. Dự đoán tương lai sẽ làm cho người ta lo lắng về những điều sẽ xảy ra, nhưng mọi sự bất trắc đều có thể xảy ra trong đời ta, kể từ lúc sinh ra.

 

Mọi người thường thích nghe và tin theo những dự báo tương lai, đúng không?

 

Nếu quý vị [lúc này thiền sư quay sang số Phật tử tại gia cũng đang có mặt lắng nghe cùng với các Tỳ kheo] sợ thì quý vị nên suy xét điều này: giả sử quý vị phạm tội, một trọng tội, và sẽ bị xử tử trong bảy ngày. Điều gì xảy ra trong tâm trí quý vị? Tôi xin hỏi riêng quý vị. Nếu trong bảy ngày sẽ bị xử tử, quý vị phải làm gì? Nếu đã nghĩ đến cái chết, sao quý vị không nghĩ xa hơn một bước, quý vị sẽ thấy chúng ta đang sống cũng như đang mang án tử hình thôi, chỉ có điều là không biết chết lúc nào. Có thể sớm hơn bảy ngày, có thể nhiều hơn bảy mươi năm, nhưng cũng phải chết. Quý vị có biết sau khi sinh ra mình đã mang bản án tử, đúng không? Có ai thoát chết và sống mãi không?

 

Nếu phạm tội nặng và bị kết án tử nặng thì quý vị vô cùng sầu não vì cái chết. Còn môn thiền về cái chết là quán niệm về cái chết đang đến gần kề, quán niệm về cái chết không tránh khỏi. Vậy mà chẳng ai nghĩ về cái chết, và họ cứ sống thản nhiên, vô tư. Nếu ai biết nghĩ đến cái chết tất hữu, điều đó sẽ thúc giục họ dành thời gian tu tập theo Giáo Pháp. Bởi vậy Phật đã dạy chúng ta phải tu tập quán niệm (thiền quán) một cách thường xuyên về cái chết. Những ai không hiểu biết và không thiền quán về cái chết thì thường sống trong sợ hãi. Họ không hiểu biết về bản thân mình. Nhưng nếu quý vị biết quán niệm về cái chết và ý thức biết rõ về bản thân mình, điều đó sẽ dẫn dắt quý vị muốn tu tập Giáo Pháp một cách nghiêm túc; nhờ đó thoát khỏi sự sợ hãi về mối hiểm hoại đó. Còn nếu đạt đến giác ngộ toàn trí thì hoàn toàn thoát khỏi mối hiểm họa đó.

 

Quý vị ý thức biết rõ về bản án tử này, quý vị sẽ muốn đi tìm một giải pháp, đi tìm một con đường thoát. Thường thì chẳng ai muốn nghe nói đến cái chết. Điều đó có nghĩa rằng họ đang ở rất xa với Giáo Pháp, phải vậy không? Phật thúc giục chúng ta quán niệm về cái chết, nhưng mọi người thì khó chịu khi nghe nói đến cái chết. Đó là do nghiệp (kamma) của các chúng sinh. Nghiệp chướng cản trở họ. Họ có biết về lẽ thật cái chết, nhưng sự hiểu biết đó còn chưa được rõ ràng, thấu suốt.

Even One Word Is Enough [1] 

 

[1] To the Western Sangha newly arrived in England, 1979

 

Whatever you will teach , it won’t be outside of sīla, samādhi and paññā, or, to use another standard classification, generosity, morality and meditation.

 

Folks here are already pretty complicated. You have to look at the people you are teaching and understand them. Here, they are compli- cated. So you have to give them something they can relate to. Just to say, “Let go, let go!” won’t be right. Put that aside for the time being. It’s like talking to older people in Thailand. If you try to speak bluntly, they will resent it. If I do that, it’s OK – if they hear it from me, it pleases them – but otherwise they would get angry.

 

You can be able to speak well but still not be skillful. Right, Sumedho? It’s like that, isn’t it?

 

Ajahn Sumedho: It is. They (some of the other monks) speak the truth, but they don’t do it skillfully, and the lay people don’t want to listen. They don’t have the skillful means.

 

Ajahn Chah: Right. They don’t have a “technique.” They don’t have the technique in speaking. Like construction – I can build things, but I don’t have a technique for construction, to make things beautiful and long-lasting. I can speak, anyone can speak, but it’s necessary to have the skillful means to know what is appropriate. Then saying even one word can be of benefit. Otherwise, you can cause trouble with your words.

 

For example, people here have learned a lot of things. Don’t go extolling your way: “My way is right! Your way is wrong!” Don’t do that. And don’t merely try to be profound, either. You can lead people to madness by that. Just say, “Don’t discard other ways you may have learned. But for the time being, please put them aside and focus on what we are practising right now.” Such as mindfulness of breathing. That’s something you can all teach. Teach to focus on the breath going in and out. Just keep teaching in the same way, and let people get an understanding of this. When you become skilled at teaching one thing, your ability to teach will develop of its own, and you will be able to teach other things. Coming to know one thing well, people can then know many things. It happens of its own. But if you try to teach them many things, they don’t get a real understanding of any one thing. If you point out one thing clearly, then they can know many things clearly.

 

Like those Christians who came today. They just said one thing. They said one thing that was full of meaning. “One day we will meet again in the place of ultimate truth.” Just this one statement was enough. Those were the words of a wise person. No matter what kind of Dhamma we learn, if we don’t realize the ultimate truth (paramatthadhamma ) in our hearts, we won’t reach satisfaction.

 

For example, Sumedho might teach me. I have to take that knowledge and try to put it into practice. When Sumedho is teaching me, I understand, but it isn’t a real or deep understanding, because I haven’t yet practised. When I do actually practise and realize the fruit of prac- tising, then I will get to the point and know the real meaning of it. Then I can say I know Sumedho. I will see Sumedho in that place. That place is Sumedho. Because he teaches that, that is Sumedho.

 

When I teach about the Buddha, it’s like that also. I say the Buddha is that place. The Buddha is not in the teachings. When people hear this they will be startled. “Didn’t the Buddha teach those things?” Yes, he did.... This is talking about ultimate truth. People don’t understand it yet.

What I gave those people to think about was, this apple is some- thing that you can see with your eyes. The flavour of the apple isn’t something you can know by looking at it. But you do see the apple. I felt that was as much as they were able to listen to. You can’t see the flavour, but it’s there. When will you know it? When you pick up the apple and eat it.

 

The Dhamma we teach is like the apple. People hear it, but they don’t really know the flavour of “the apple.” When they practice, then it can be known. The flavour of the apple can’t be known by the eyes, and the truth of the Dhamma can’t be known by the ears. There is knowledge, true, but it doesn’t really reach the actuality. One has to put it into practice. Then wisdom arises and one recognizes the ulti- mate truth directly. One sees the Buddha there. This is the profound Dhamma. So I compared it to an apple in this way for them; I offered it to that group of Christians to hear and think about.

 

That kind of talk was a little “salty [1].” Salty is good. Sweet is good, sour is good. Many different ways of teaching are good. Well, if you’ve got something to say, any of you, please feel free to say it. Soon we won’t have a chance to discuss things.... Sumedho’s probably run out of things to say.

 

Ajahn Sumedho: I’m fed up explaining things to people

 

Ajahn Chah: Don’t do that. You can’t be fed up.

 

Ajahn Sumedho: Yes, I’ll cut that off.

 

Ajahn Chah: The head teacher can’t do that. There are a lot of people trying to reach Nibbāna, so they are depending on you.

Sometimes teaching comes easily. Sometimes you don’t know what to say. You are at a loss for words, and nothing comes out. Or is it that you just don’t want to talk? It’s a good training for you.

 

Ajahn Sumedho: People around here are pretty good. They aren’t violent and mean-spirited or troublesome. The Christian priests don’t dislike us. The kinds of questions people ask are about things like God. They want to know what God is, what Nibbāna is. Some people believe that Buddhism teaches nihilism and wants to destroy the world.

 

Ajahn Chah: It means their understanding is not complete or ma- ture. They are afraid everything will be finished, that the world will come to an end. They conceive of Dhamma as something empty and nihilistic, so they are disheartened. Their way only leads to tears.

 

Have you seen what it’s like when people are afraid of “emptiness”? Householders try to gather possessions and watch over them, like rats.

 

[1] Not the same connotation as in English. Here it means ‘hard’ or ‘direct’.

 

Does this protect them from the emptiness of existence? They still end up on the funeral pyre, everything lost to them. But while they are alive they are trying to hold on to things, every day afraid they will be lost, trying to avoid emptiness. Do they suffer this way? Of course, they really do suffer. It’s not understanding the real insubstantiality and emptiness of things; not understanding this, people are not happy.

 

Because people don’t look at themselves, they don’t really know what’s going on in life. How do you stop this delusion? People believe, “This is me. This is mine.” If you tell them about non-self, that nothing is me or mine, they are ready to argue the point until the day they die.

 

Even the Buddha, after he attained knowledge, felt weary when he considered this. When he was first enlightened, he thought that it would be extremely troublesome to explain the way to others. But then he realized that such an attitude was not correct.

 

If we don’t teach such people, who will we teach? This is my ques- tion, which I used to ask myself at those times I got fed up and didn’t want to teach anymore: who should we teach, if we don’t teach the deluded? There’s really nowhere else to go. When we get fed up and want to run away from disciples to live alone, we are deluded.

 

Monk: We could be Pacceka Buddhas[1] .

 

Ajahn Chah: That’s good. But it’s not really correct, being a Pac- ceka Buddha, if you simply want to run away from things.

 

Ajahn Sumedho: Just living naturally, in a simple environment, then we could naturally be Pacceka Buddhas. But these days it’s not possible. The environment we live in doesn’t allow that to happen. We have to live as monks.

 

Ajahn Chah: Sometimes you have to live in a situation like you have here first, with some disturbance.... To explain it in a simple way, sometimes you will be an omniscient (sabbaññū) Buddha; sometimes you will be a Pacceka. It depends on conditions.

 

Talking about these kinds of beings is talking about the mind. It’s not that one is born a Pacceka. This is what’s called “explanation by personification of states of mind” (puggalādhiṭṭhāna). Being a Pacceka, one abides indifferently and doesn’t teach. Not much benefit comes from that. But when someone is able to teach others, then they are manifesting as an omniscient Buddha.

 

[1] The “solitary enlightened ones”

 

These are only metaphors.

 

Don’t be anything! Don’t be anything at all! Being a Buddha is a burden. Being a Pacceka is a burden. Just don’t desire to be. “I am the monk Sumedho,” “I am the monk Ānando”... That way is suffering, believing that you really exist thus. “Sumedho” is merely a convention. Do you understand?

 

If you believe you really exist, that brings suffering. If there is Sumedho, then when someone criticizes you, Sumedho gets angry. Ānando gets angry. That’s what happens if you hold these things as real. Anando and Sumedho get involved and are ready to fight. If there is no Ānando or no Sumedho, then there’s no one there – no one to answer the telephone. Ring ring – nobody picks it up. You don’t become anything. No one is being anything, and there is no suffering.

 

If we believe ourselves to be something or someone, then every time the phone rings, we pick it up and get involved. How can we free ourselves of this? We have to look at it clearly and develop wisdom, so that there is no Ānando or no Sumedho to pick up the telephone. If you are Ānando or Sumedho and you answer the telephone, you will get yourself involved in suffering. So don’t be Sumedho. Don’t be Ānando. Just recognize that these names are on the level of convention.

 

If someone calls you good, don’t be that. Don’t think, “I am good.” If someone says you are bad, don’t think, “I’m bad.” Don’t try to be anything. Know what is taking place. But then don’t attach to the knowledge either.

 

People can’t do this. They don’t understand what it’s all about. When they hear about this, they are confused and they don’t know what to do. I’ve given the analogy before about upstairs and downstairs. When you go down from upstairs, you are downstairs, and you see the downstairs. When you go upstairs again, you see the upstairs. The space in between you don’t see – the middle. It means Nibbāna is not seen. We see the forms of physical objects, but we don’t see the grasping, the grasping at upstairs and downstairs. Becoming and birth; becoming and birth. Continual becoming. The place without becoming is empty. When we try to teach people about the place that is empty, they just say, “There’s nothing there.” They don’t understand. It’s difficult – real practice is required for this to be understood.

 

We have been relying on becoming, on self-grasping, since the day of our birth. When someone talks about non-self, it’s too strange; we can’t change our perceptions so easily. So it’s necessary to make the mind see this through practice, and then we can believe it: “Oh! It’s true!”

 

When people are thinking, “This is mine! This is mine!” they feel happy. But when the thing that is “mine” is lost, then they will cry over it. This is the path for suffering to come about. We can observe this. If there is no “mine” or “me,” then we can make use of things while we are living, without attachment to them as being ours. If they are lost or broken, that is simply natural; we don’t see them as ours, or as anyone’s, and we don’t conceive of self or other.

 

This isn’t just talking about a mad person; this is someone who is diligent. Such a person really knows what is useful, in so many different ways. But when others look at him and try to figure him out, they will see someone who is crazy.

 

When Sumedho looks at lay people, he will see them as ignorant, like little children. When lay people consider Sumedho, they will think he is someone who’s lost it. You don’t have any interest in the things they live for. To put it another way, an arahant and an insane person are similar. Think about it. When people look at an arahant, they will think he is crazy. If you curse him, he doesn’t care. Whatever you say to him, he doesn’t react – like a crazy person. But crazy and having awareness. A truly insane person may not get angry when he is cursed, but that’s because he doesn’t know what’s going on. Someone observing the ara- hant and the mad person might see them as the same. But the lowest is mad, the very highest is arahant. Highest and lowest are similar, if you look at their external manifestation. But their inner awareness, their sense of things, is very different.

 

Think about this. When someone says something that ought to make you angry and you just let it go, people might think you’re crazy. So when you teach others about these things, they don’t understand very easily. It has to be internalized for them to really understand.

 

For example, in this country, people love beauty. If you just say, “No, these things aren’t really beautiful,” they don’t want to listen. “Ageing” – they’re not pleased. “Death” – they don’t want to hear about it. It means they aren’t ready to understand. If they won’t believe you, don’t fault them for that. It’s like you’re trying to barter with them, to give them something new to replace what they have, but they don’t see any value in the thing you are offering. If what you have is obviously of the highest value, of course they will accept it. But now why don’t they believe you? Your wisdom isn’t sufficient. So don’t get angry with them: “What’s wrong with you? You’re out of your mind!” Don’t do that. You have to teach yourself first, establish the truth of the Dhamma in yourself and develop the proper way to present it to others, and then they will accept it.

 

Sometimes the Ajahn teaches the disciples, but the disciples don’t believe what he says. That might make you upset, but instead of getting upset, it’s better to search out the reason for their not believing: the thing you are offering has little value to them. If you offer something of more value than what they have, of course they will want it.

 

When you’re about to get angry at your disciples, you should think like this, and then you can stop your anger. It’s really not much fun to be angry.

 

In order to get his disciples to realize the Dhamma, the Buddha taught a single path, but with varying characteristics. He didn’t use only one form of teaching or present the Dhamma in the same way for everyone. But he taught for the single purpose of transcending suffer- ing. All the meditations he taught were for this one purpose.

 

The people of Europe already have a lot in their lives. If you try to lay something big and complicated on them, it might be too much. So what should you do? Any suggestions?

 

If anyone has something to talk about, now is the time. We won’t have this chance again.... Or if you don’t have anything to discuss, if you’ve exhausted your doubts, I guess you can be Pacceka Buddhas.

 

In the future, some of you will be Dhamma teachers. You will teach others. When you teach others you are also teaching yourselves... do any of you agree with this? When you teach others, you also teach yourself. Your own skillfulness and wisdom increase. Your contemplation increases. For example, you teach someone for the first time, and then you start to wonder why it’s like that, what the meaning is. So you start thinking like this and then you will want to contemplate to find out what it really means. Teaching them, you are also teaching yourself in this way. If you have mindfulness, if you are practicing meditation, it will be like this. Don’t think that you are only teaching others. Have the idea that you are also teaching yourself. Then there is no loss.

 

Ajahn Sumedho: It looks like people in the world are becoming more and more equal. Ideas of class and caste are falling away and changing. Some people who believe in astrology say that in a few years there will be great natural disasters that will cause a lot of suffering for the world.... I don’t really know if it’s true.... But they think it’s some- thing beyond our capabilities to deal with, because our lives are too far from nature and we depend on machines for our lives of convenience. They say there will be a lot of changes in nature, such as earthquakes, that nobody can foresee.

 

Ajahn Chah: They talk to make people suffer.

 

Ajahn Sumedho: Right. If we don’t have mindfulness, we can really suffer over this.

 

Ajahn Chah: The Buddha taught about the present. He didn’t ad- vise us to worry about what might happen in two or three years. In Thailand, people come to me and say, “Oh, Luang Por, the communists are coming! What will we do?” I ask, “Where are those communists?” “Well, they’re coming any day now,” they say.

 

We’ve had communists from the moment we were born. I don’t try to think beyond that. Having the attitude that there are always obstacles and difficulties in life kills off the “communists.” Then we aren’t heed- less. Talking about what might happen in four or five years is looking too far away. They say, “In two or three years Thailand will be com- munist!” I’ve always felt that the communists have been around since I was born, and so I’ve always been contending with them, right up to the present moment. But people don’t understand what I’m talking about.

 

It’s the truth! Astrology can talk about what’s going to happen in two years. But when we talk about the present, they don’t know what to do. Buddhism talks about dealing with things right now and making yourself well-prepared for whatever might happen. Whatever might happen in the world, we don’t have to be too concerned. We just prac- tise to develop wisdom in the present and do what we need to do now, not tomorrow. Wouldn’t that be better? We can wait for an earthquake that might come in three or four years, but actually, things are quaking now. America is really quaking. People’s minds are so wild – that’s your quake right there. But folks don’t recognize it.

 

Big earthquakes only occur once in a long while, but this earth of our minds is always quaking, every day, every moment. In my lifetime, I’ve never experienced a serious earthquake, but this kind of quake is always happening, shaking us and throwing us all around. This is where the Buddha wanted us to look.

 

But maybe that’s not what people want to hear.

 

Things happen due to causes. They cease due to causes ceasing. We don’t need to be worrying about astrological predictions. We can just know what is occurring now. Everyone likes to ask these questions, though. In Thailand, the officials come to me and say, “The whole country will be communist! What will we do if that happens?”

 

“We were born – what do we do about that? I haven’t thought much about this problem. I’ve always thought, since the day I was born the “communists” have been after me.” After I reply like this, they don’t have anything to say. It stops them.

 

People may talk about the dangers of communists taking over in a few years, but the Buddha taught us to prepare ourselves right now, to be aware and contemplate the dangers we face that are inherent in this life. This is the big issue. Don’t be heedless! Relying on astrology to tell you what will happen a couple of years from now doesn’t get to the point. Relying on “Buddhology,” you don’t have to chew over the past, you don’t worry about the future, but you look at the present. Causes are arising in the present, so observe them in the present.

 

People who say those things are only teaching others to suffer. But if someone talks the way I do, people will say they are crazy.

 

In the past, there was always movement, but it was only a little bit at a time, so it wasn’t noticeable. For example, Sumedho, when you were first born, were you this size? This is the result of movement and change. Is change good? Of course it is; if there were no movement or change, you never would have grown up. We don’t need to fear natural transformation.

 

If you contemplate Dhamma, I don’t know what else you would need to think about. If someone predicts what will happen in a few years, we can’t just wait to see what happens before we do anything. We can’t live like that. Whatever we need to do, we have to do it now, without waiting for anything in particular to happen.

 

These days the populace is in constant motion. The four elements are in motion. Earth, water, fire, and air are moving. But people don’t recognize that the earth is moving. They only look at the external earth and don’t see any movement.

 

In the future, in this world, if people are married and stay together more than a year or two, others will think there’s something wrong with them. A few months will be the standard. Things are in constant motion like this; it’s the minds of people that are moving. You don’t need to look to astrology. Look to Buddhology and you can understand this.

 

“Luang Por, if the communists come, where will you go?” Where is there to go? We have been born and we face aging, sickness, and death; where can we go? We have to stay right here and deal with these things. If the communists take over, we will stay in Thailand and deal with that. Won’t they have to eat rice, too?1 So why are you so fearful?

 

If you keep worrying about what might happen in the future, there’s no end to it. There is only constant confusion and speculation. Sumedho, do you know what will happen in two or three years? Will there be a big earthquake? When people come to ask you about these things, you can tell them they don’t need to look so far ahead to things they can’t really know for certain; tell them about the moving and quaking that is always going on, about the transformation that allowed you to grow to be as you are now.

 

The way people think is that having been born, they don’t want to die. Is that correct? It’s like pouring water into a glass but not wanting it to fill up. If you keep pouring the water, you can’t expect it not to be full. But people think like this: they are born but don’t want to die. Is that correct thinking? Consider it. If people are born but never die, will that bring happiness? If no one who comes into the world dies, things will be a lot worse. If no one ever dies, we will probably all end up eating excrement! Where would we all stay? It’s like pouring water into the glass without ceasing yet still not wanting it to be full. We really ought to think things through. We are born but don’t want to die. If we really don’t want to die, we should realize the deathless (amatadhamma ), as the Buddha taught. Do you know what amatadhamma means?

 

[1] Or: the communists will still let us eat rice, won’t they?

 

It is the deathless – though you die, if you have wisdom it is as if you don’t die. Not dying, not being born. That’s where things can be finished. Being born and wishing for happiness and enjoyment without dying is not the correct way at all. But that’s what people want, so there is no end of suffering for them. The practitioner of Dhamma does not suffer. Well, practitioners such as ordinary monks still suffer, because they haven’t yet fulfilled the path of practice. They haven’t realized amatadhamma, so they still suffer. They are still subject to death.

 

Amatadhamma is the deathless. Born of the womb, can we avoid death? Apart from realizing that there is no real self, there is no way to avoid death. “I” don’t die; sa ̇ aras nkh ̄ undergo transformation, follow- ing their nature.

 

This is hard to see. People can’t think like this. You need to get free of worldliness, like Sumedho did. You need to leave the big, com- fortable home and the world of progress. Like the Buddha did. If the Buddha had remained in his royal palace, he wouldn’t have become the Buddha. It was by leaving the palace and going to live in forests that he attained that. The life of pleasure and amusement in the palace was not the way to enlightenment.

 

Who is it that tells you about the astrological predictions?

 

Ajahn Sumedho: A lot of people talk about it, often just like a hobby or a casual interest.

 

Ajahn Chah: If it really is as they say, then what should people do? Are they offering any path to follow? From my point of view, the Buddha taught very clearly. He said that the things we can’t be sure about are many, starting from the time we were born. Astrology may talk about months or years in the future, but the Buddha points to the moment of birth. Predicting the future may make people anxious about what could happen, but the truth is that the uncertainty is always with us, right from birth.

 

People aren’t likely to believe such talk, are they?

 

If you (speaking to a layperson who was present) are afraid, then consider this: suppose that you were convicted of a crime that calls for capital punishment, and in seven days you will be executed. What would go through your mind? This is my question for you. If in seven days you will be executed, what will you do? If you think about it and take it a step further, you will realize that all of us right now are sentenced to die, only we don’t know when it will happen. It could be sooner than seven days. Are you aware that you are under this death sentence?

 

If you were to violate the law of the land and be sentenced to death, you would certainly be most distressed. Meditation on death is recol- lecting that death is going to take us and that it could be very soon. But you don’t think about it, so you feel you are living comfortably. If you do think about it, it will cause you to have devotion to the practice of Dhamma. So the Buddha taught us to practice the recollection of death regularly. Those who don’t recollect it live with fear. They don’t know themselves. But if you do recollect and are aware of yourself, it will lead you to want to practise Dhamma seriously and escape from this danger.

 

If you are aware of this death sentence, you will want to find a solution. Generally, people don’t like to hear such talk. Doesn’t that mean they are far from the true Dhamma? The Buddha urged us to recollect death, but people get upset by such talk. That’s the kamma of beings. They do have some knowledge of this fact, but the knowledge isn’t yet clear.



__________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 201811:02 SA(Xem: 111)
Một người đàn ông đang thất vọng cùng cực nói với một học giả: "Thế là hết! Tôi đã mất tất cả!". Nhà học giả hỏi: "Thế anh vẫn còn nhìn thấy, nghe thấy, đi lại...được đấy chứ?". Người đàn ông đáp:"Vâng!?". Nhà học giả nói: "Vậy thì tôi cho là cái gì anh cũng còn, chỉ có tiền là mất!". Một câu chuyện thật hay, phải không bạn?
06 Tháng Bảy 20186:17 CH(Xem: 346)
Trải qua dòng lịch sử, nhân loại đã thực hiện được nhiều kỳ công vĩ đại, nhưng con người vẫn phải bóp trán suy nghĩ để tìm hiểu ý nghĩa và nguyên nhân của sự đau khổ diễn ra từ khi chào đời cho đến lúc xuống mồ. Con người vẫn luôn hy vọng có một ngày nào đó sẽ tìm ra được những câu giải đáp thỏa đáng cho những điều bí ẩn
05 Tháng Bảy 20189:27 CH(Xem: 248)
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ luôn luôn gặp những người khó chịu và khó tính; và trừ phi bạn muốn sống trong hang núi Hy Mã Lạp Sơn (Himalayan), bạn sẽ phải học cách đối phó với những người nầy. Chúng ta không nên để những người khó tính làm xáo trộn tâm bình yên của chúng ta;
04 Tháng Bảy 20183:00 CH(Xem: 187)
Tôi không tuyên bố rằng, tôi là một ông bố kiên nhẫn nhất trên đời - nhưng đó là mục tiêu của tôi năm nay, và đấy là điều tôi mong muốn để trở thành. Bố mẹ nào cũng thường hay mất kiên nhẫn - đó là một sự thật của cuộc đời. Không có những thiên thần hoàn hảo nào khi nói đến các bà mẹ và các ông bố -
19 Tháng Sáu 20186:17 CH(Xem: 526)
Mấy ngày gần đây, một số thanh niên nam nữ Phật tử đến chùa gặp thầy hỏi về tình hình đất nước. Các bạn nói rằng, hiện nay nhà nước sắp cho người nước ngoài thuê ba khu vực trọng yếu của Việt Nam là Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang để làm đặc khu kinh tế, thời hạn cho thuê là 99 năm.
12 Tháng Sáu 20184:21 CH(Xem: 442)
1) Đảng Cộng Sản Trung quốc từ nhiều thập niên qua đã cố tình lấn chiếm lãnh hải, lãnh thổ nước ta; gần đây đã công khai thực hiện việc quân sự hóa quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tạo sự căng thẳng nghiêm trọng với nguy cơ chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào tại Biển Đông; chúng ta nhất định phải ngày đêm nghiêm nhặt,
11 Tháng Năm 20189:00 SA(Xem: 3575)
Nếu con yêu Mẹ con ơi. Hãy yêu khi Mẹ còn nơi cõi trần. Mẹ còn cảm nhận tình chân. Ngọt ngào, êm dịu con dâng tràn đầy.
11 Tháng Năm 20188:30 SA(Xem: 8022)
Tới giờ con phải đi rồi. Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa. Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền
22 Tháng Tư 201810:21 CH(Xem: 584)
3. "Ở đời đừng có sure 100% về điều gì cả. Sách vở có thể làm hại mình, khiến mình nghĩ rằng đã hiểu biết lắm. Hầu hết những điều ta nói là lặp lại lời của người khác ấy mà": Trái với những lời khuyên thông thường về việc phải đọc sách nhiều vào, thì thầy tôi không thực sự khuyến khích. Sách vở cũng như thức ăn,
28 Tháng Ba 20187:00 SA(Xem: 339525)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
22 Tháng Ba 201811:06 CH(Xem: 1413)
Mấy hôm trước khi nghe pháp Sư giảng lần đầu tiên, con đã rất hỷ lạc suốt mấy ngày liền vì con tin là mình đã tìm được một vị minh sư. Tối hôm qua, khi nghe đến bài " Ai làm cho mình khổ", con lại khóc rất nhiều. Con không ngờ những bài pháp Sư giảng lại tác động mạnh mẽ đến tâm thức con như vậy.
20 Tháng Ba 20188:38 CH(Xem: 453)
Ngày hôm qua, con gặp lại bạn cũ học ĐH và add FB của bạn. Sau khi xem một vài hình ảnh chồng & con lai của bạn (con rất thích con lai) thì tâm con lại bị bấn loạn. Rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu con như: sao mình như vầy (có công việc tốt, ngoại hình ko quá tệ...) mà ko quen được người tử tế? Làm sao để có được một em bé con lai dễ thương như vậy? ...
06 Tháng Ba 201810:35 CH(Xem: 524)
Lần đầu tiên tôi nghe câu chuyện về võ thuật tôi yêu thích nầy, khi tôi mới bắt đầu học võ karate. Giờ đây tôi kể lại chuyện nầy cho những người học trò của tôi, và chẳng có gì là ngạc nhiên, khi tôi kể lại chuyện nầy cho các khách-hàng qua sự trình diễn cá nhân của tôi và khách-hàng doanh nghiệp của tôi. Đấy không phải là những chuyện nhiều kịch tính,
27 Tháng Hai 20188:42 CH(Xem: 479)
Tôi có quen một ông bạn, ông ta nói rằng ông ta thường xuyên quên chỗ để cây bút, và ông cũng thường xuyên mất bút. Vì thế, ông chỉ xử dụng những cây bút rẻ tiền, để ông ta khỏi phải phiền muộn về chuyện mất bút. Ông lo lắng về thói quen bất cẩn nầy.
14 Tháng Hai 20188:00 SA(Xem: 804)
* Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi, mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi. Người thương gia lợi tức, người công nhân ấm no. Thoát ly đời gian lao nghèo khó. * Á a a a. Nhấp chén đầy vơi chúc người, người vui. Á a a a. Muôn lòng xao xuyến duyên đời.
11 Tháng Giêng 201810:29 CH(Xem: 1021)
Hãy làm ơn suy ngẫm để trở thành người hiến tạng, hiến mắt, và hiến mô. Bạn có thể cứu người, hoặc là thay đổi cuộc đời người khác!
25 Tháng Mười Hai 20175:51 CH(Xem: 802)
Hiến tặng mạng sống cho một người đang có nhu cầu, là một hành động và cũng là một món quà cao quý nhất. Hành động Hiến Tặng Bộ Phận Cơ Thể mở ra một cánh cửa hy vọng, dẫn đến một kết quả tốt đẹp, cho tất cả những ai đã tham gia.
19 Tháng Mười Hai 201710:13 SA(Xem: 1490)
Một phim quảng cáo mới cho dịch vụ công cộng (PSA), có tên là "Ông Chủ Và Con Chó", phát trên đài truyền hình nói về mối quan hệ giữa một ông chủ già và con chó của ông, và cũng cho chúng ta thấy lý do con chó được gọi là người bạn thân thiết nhất của con người.
04 Tháng Mười Hai 20177:00 SA(Xem: 10868)
- "Khi anh dùng xong, anh tặng cho em được không?" cậu bé hỏi khi ngồi thẳng lưng lên. Mắt cậu vẫn thế. Miệng cậu hé ra để lộ chiếc răng cửa đã mất. - Người đàn ông quay mặt nhìn cậu bé với vẻ sửng sốt, anh hỏi: - "Quyển sách?" - "Dạ, không," cậu bé trả lời. - "Đôi mắt." cậu tiếp. - Khi cậu vừa nói xong, cậu xúc động. Mắt cậu mở lớn hơn, cho chúng ta nhìn rõ ràng là cậu bé bị mù.
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 206)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 641)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
19 Tháng Sáu 20186:17 CH(Xem: 526)
Mấy ngày gần đây, một số thanh niên nam nữ Phật tử đến chùa gặp thầy hỏi về tình hình đất nước. Các bạn nói rằng, hiện nay nhà nước sắp cho người nước ngoài thuê ba khu vực trọng yếu của Việt Nam là Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang để làm đặc khu kinh tế, thời hạn cho thuê là 99 năm.
31 Tháng Năm 201810:49 SA(Xem: 638)
Ngài Thiền Sư Pháp Minh là một trong những vị Cao Tăng, chân tu, thực hành Hạnh Đầu đà vô cùng tinh tấn của Hệ phái Tăng già Nguyên Thủy Việt Nam. Ngài ra đi nhưng Ngài vẫn còn sống mãi với hình ảnh là một bậc chân tu khả kính, thực hành Giới-Định-Tuệ, in đậm nét trong tâm trí của toàn thể chư Tăng, Tu nữ và hàng Phật tử gần xa.
09 Tháng Tư 201810:21 CH(Xem: 899)
Quyển sách này gồm các bài kinh theo các chủ đề được tuyển chọn bởi vị nhà sư Tỳ Kheo Bồ-Đề, trong thời gian thầy dịch lại các bộ kinh Nikaya Pali. Đây là một công trình rất hữu ích cho nhiều Phật tử và độc giả trên khắp thế giới. Cũng như vậy, tôi dịch tập tuyển kinh này vì hy vọng nó sẽ rất hữu ích và thuận tiện cho nhiều người Việt Nam:
28 Tháng Ba 20187:00 SA(Xem: 339525)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
31 Tháng Năm 201810:49 SA(Xem: 638)
Ngài Thiền Sư Pháp Minh là một trong những vị Cao Tăng, chân tu, thực hành Hạnh Đầu đà vô cùng tinh tấn của Hệ phái Tăng già Nguyên Thủy Việt Nam. Ngài ra đi nhưng Ngài vẫn còn sống mãi với hình ảnh là một bậc chân tu khả kính, thực hành Giới-Định-Tuệ, in đậm nét trong tâm trí của toàn thể chư Tăng, Tu nữ và hàng Phật tử gần xa.
08 Tháng Tư 20189:32 CH(Xem: 570)
"Từ kiếp nầy sang kiếp kia, những hạt giống tiếp tục được gieo trồng như thế; Từ kiếp nầy sang kiếp kia, thần mưa tiếp tục tưới rải nước mưa như thế; Từ kiếp nầy sang kiếp kia, người nông dân tiếp tục trồng trọt trên cánh đồng như thế; Từ kiếp nầy sang kiếp kia, thực phẩm tiếp tục tăng trưởng trong cõi người như thế;
30 Tháng Giêng 20181:00 CH(Xem: 2667)
"Một bản chú giải thật sinh động được lưu truyền qua bao thế hệ trên đảo Tích Lan. Nhưng vì tác phẩm viết bằng thổ ngữ địa phương nên sự lợi lạc chẳng đến được các xứ xa xôi. Không chừng tác phẩm sẽ góp phần đắc lực trong việc mang lại an lạc cho hết thảy nhân loại".
12 Tháng Mười Hai 201710:00 SA(Xem: 5619)
Khi Bồ-tát Quán Tự Tại hành sâu Bát-nhã Ba-la-mật-đa, ngài soi thấy năm uẩn đều KHÔNG, liền qua hết thảy khổ ách. Này Xá Lợi Phất! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức cũng lại như thế.
02 Tháng Mười Hai 20172:57 CH(Xem: 2054)
(182) Khó mà sinh được làm người, Rồi ra sống được trọn đời khó hơn, Được nghe chánh pháp tuyên dương. Cũng là điều khó trăm đường mà thôi, Duyên may gặp Phật ra đời. Là điều hy hữu, tuyệt vời biết bao.
27 Tháng Mười Một 20177:00 SA(Xem: 1792)
Treasury Of Truth, Illustrated Dhammapada, Chapter 01-26 (Kho Báu Sự Thật, Kinh Pháp Cú Minh Họa, Phẩm 01-26) - Ven Weragoda Sarada Maha Thero - Illustrations by Mr. P. Wickramanayaka - Source: buddhanet.net, sleuteltotinzicht.nl