Viên Ngọc Trong Tâm - The Inner Jewel

07 Tháng Mười 20157:50 SA(Xem: 5493)
Viên Ngọc Trong Tâm - The Inner Jewel


InACupOfTea
(Nguồn Của Hình: www.flickr.com/photos/slazebni/2096762792)


Viên Ngọc Trong Tâm - The Inner Jewel
Jenifer Edwards - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: viewonbuddhism.org

__________________


Viên Ngọc Trong Tâm 

 

Hãy trông kìa, ông lữ khách đang lê bước chân, mỏi mệt;

Trông ông đau khổ biết dường nào, vì ông đang gánh vác trên vai, tất cả tài sản của ông,

Tài sản của mười năm ông làm việc,

Tài sản của hai mươi năm ông làm việc,

Bạn có bao giờ, tự hỏi tại sao,

Ông lữ khách lại giận dữ, về những năm tháng đã trôi qua.

Khi đã có nhiều người mở lòng từ bi, cho ông vào nhà,

Giúp cho ông nơi trú ẩn, để tránh đi cơn bão tố đang liên tục thổi ngoài trời.

Tuy nhiên, cơn bão thật sự, là sự giận dữ, đang ào ào thổi trong lòng ông.

Vì cơn bão giận dữ nầy, mà ông luôn luôn tìm thấy nhiều điều sai quấy;

"Cái giường nầy cứng quá"

"Họ chẳng tử tế gì cả"

"Bất cứ nơi nào tôi đến, tôi cũng chẳng được ai hoan nghênh"

"Đây không phải là sự thật, mà tôi muốn tìm kiếm".

 

Một ngày kia, ông lữ khách gặp một người đàn ông có tâm an lạc

Ông không thể lay chuyển được người nầy, ngay cả trong cơn giận dữ.

Hai người cúi đầu chào nhau, bằng những nụ cười,

Một ông thì thân thiện, còn ông kia thì giả tạo.

Ông-an-lạc hỏi, "Mời ông uống trà với tôi nhé?"

Ông-giận-dữ trả lời, "Dạ có, cảm ơn ông."

Sau đó, ông-an-lạc bắt đầu công việc nấu trà

Ông để ông-giận-dữ ngồi chờ ở đó, thật lâu.

Trong khi ông khách chờ đợi uống trà, cơn giận dữ của ông lại nổi lên,

Giống y như cơn bão biển đang thét gào, hung dữ.

Ông khách ngồi suy ngẫm, ông chủ nầy quả là người thô lỗ,

Vì ông đã để cho ta, phải ngồi chờ đợi quá lâu,

Rồi, ta biết ta sẽ phải nói gì, khi ông ta trở lại;

Ta sẽ cho ông ta một bài học, về sự khiêm nhường.

Rồi nhiều giờ trôi qua, ông khách chờ đợi từ ban ngày, nay đã là ban đêm.

Cuối cùng, ông-an-lạc đã trở lại, tay chỉ cầm theo một tách trà.

 

"Trong làng của chúng tôi, đây là tách trà thơm ngon nhất." ông nói,

"Chúng tôi chỉ phục vụ trà nầy cho những vị khách mời, thân quý nhất.

Chúng tôi cần một thời gian rất lâu, để nấu trà nầy,

vì chúng tôi chỉ có thể hái được lá trà nầy, ngay vào thời điểm lá xanh non, đúng theo-tiêu-chuẩn của chúng tôi, rồi sau đó chúng tôi thả trà vào nước."

Ông-giận-dữ ngồi nghe, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào cái tách trà đẹp đẽ,

cùng với nước trà nóng đang bốc khói bên trong

Trong tách trà đó, ông có thể trông thấy nhiều người đang hái trà.

Ông có thể nghe thấy những lời họ nguyện cầu, và những lời tụng kinh của họ,

Ông có thể nhìn thấy những nụ cười của họ,

Dù cho gánh trên lưng của họ, có nặng nề,

Nhưng, cuộc sống của họ, sao lại có vẻ nhẹ nhàng

Khi ông nhìn sâu sắc hơn, ông có thể nhìn thấy đất trời đang nở hoa

Qua những nét đẹp đơn giản của cây cối, và hoa lá.

Ở dưới đáy tách, ông còn trông thấy một lá trà duy nhất

Cuộn tròn lại như một viên ngọc trai

Ông khách nói thầm thì, "Ông để quên một vật gì đó trong tách trà của tôi."

 

Ông-an-lạc mỉm cười, và ông khẽ chạm vào đôi tay của ông khách.

Rồi ông-an-lạc trả lời, "Có nhiều người thích trang sức bằng những viên ngọc quý." 

"Tuy nhiên, viên ngọc đẹp đẽ, và to lớn nhất, là viên ngọc trong tâm.

Nằm ẩn mình, bên dưới nơi mỏng manh, và dễ-xúc-động nhất của chúng ta,

Nằm ẩn mình, rất cách xa, nơi tầm mắt chúng ta trông thấy mỗi ngày,

Chôn kín, vào trong những nơi, mà chúng ta không muốn đặt chân đến,

Bên dưới, nơi các nỗi đớn đau, mà chúng ta không muốn nhìn nhận,

Vì vậy, trong tách trà của chúng tôi, chiếc lá xanh cuộn tròn là một lời nhắc nhở,

Chúng ta phải luôn luôn mài dũa những viên ngọc trong tâm, mà chúng ta đã không nhìn thấy được."

 

Ông-giận-dữ hỏi, "Như vậy, tại sao ông lại tặng viên ngọc quý cho tôi?"

"Tôi là người không xứng đáng với những món quà nầy.

Tôi là người hay giận dữ, và có lòng thù hận, tôi cũng là người vô ơn, và không có lòng tử tế.

Tôi là người ngu xuẩn, điên khùng, độc ác, và mù quáng.

Tôi chỉ làm tổn thương người khác, và tôi chẳng giúp ích gì cho ai cả,

tôi cũng làm cho nhiều người giận dữ, và tôi đã lợi dụng nhiều người.

Tại sao, ông lại tặng tôi món quà nầy?

Tại sao, ông lại muốn chia sẻ với tôi "viên ngọc quý"?

 

"Bạn của tôi ơi, mọi người đều là những người xứng đáng.

Vì, mọi người đều có viên ngọc trong tâm,

Cho dù, họ đã vùi chôn viên ngọc, xuống đáy sâu,

Cho dù, họ sẽ phải mất thật nhiều thời gian, để đi tìm kiếm.

Chúng tôi chỉ trao tặng cho bạn, những gì cần phải trao tặng

Và chúng tôi sẽ không đòi hỏi, bạn phải đáp đền.

Bạn của tôi ơi, hãy uống trà đi,

Chúng ta hãy vui vẻ làm việc, để cùng phát triển, và cùng sẻ chia

những gì tốt đẹp nhất của chúng ta

Chúng ta không thể nào, làm ngừng được những cơn giông bão,

Nhưng chúng ta luôn luôn có thể học hỏi, để hành động với lòng thương yêu, chứ không phải là hành động với lòng thù hận."

The Inner Jewel 

 

See the weary traveler;

How he suffers carrying everything he owns,

Ten years worth,

Twenty years worth,

Wondering why.

Upset at how the years have gone.

And many have taken him in,

Offering him shelter from the constant storms.

But the storms are within him.

And in his anger, he can always find something wrong;

"The bed is too hard"

"They were not so kind"

"I am not welcome anywhere"

"This is not the truth I was meant to find".

 

One day he met a calm man

That in anger, he could not shake.

The men greeted each other with smiles and bows,

One in kindness, the other, fake.

"Would you take tea with me?", the calm man asked

"Yes thank you." the angry man replied.

So the man set off to make his tea

Leaving the angry man there for awhile.

And while he waited, his anger grew,

Harsh and loud like a storm of the sea.

He thought long about how rude his host was

For keeping him waiting,

And what he would say when he returned;

How he would show him humility.

Hours past and day became night

Finally the calm man returned with just one cup of tea.

 

"This is the best tea from my village." he said,

"We serve it for only most honored guests.

It takes a very long time to brew

because we can only pick and steep the leaves

when the leaves are just right."

The angry man sat staring at the beautiful tea cup

and the hot tea steaming inside

In it, he could see the many people picking the leaves.

He could hear their prayers and chants,

He could see their smiles,

How heavy their burdens were,

And yet, how light their lives seemed.

He looked deeper and could see the earth blossoming

The simply beauty of both flowers and trees.

At the bottom of the cup there was a single tea leaf

Rolled up like a pearl

"You left something in my tea." he said quietly.

 

The calm man smiled and touched the man's hands.

"Many decorate themselves with jewels." he said,

"But the grandest most beautiful jewel of all, is within.

Hidden beneath our fragility,

Hidden far beyond our every day sight,

Buried in the places we'd rather not go,

Beneath all the hurt we'd rather deny,

So in our tea, the curled green leaf is a reminder

to cultivate the inner jewels that cannot be seen."

 

"Then why did you offer it to me?" the angry man asked,

"I am not worthy of such things.

I hate and rage, am ungrateful and unkind.

I am a foolish man, foolish, cruel and blind.

I have hurt more than I have helped,

and have left so many feeling angry and used.

Why give me such a gift?

Why share with me this "precious jewel"?

 

"Every being is worthy.

Every being has such worth inside,

No matter how deep they bury it,

No matter how hard it is to find,

We offer only what we have to give

And ask nothing of you in return.

Drink the tea my friend,

May we all work with joy to cultivate and share

the very best of ourselves

We cannot always stop the storms,

But we can always learn to act in love, not abuse."



Source-Nguồn: http://viewonbuddhism.org/resources/heart_stories.html


_________________


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Năm 20199:00 SA(Xem: 2058)
Tôi bắt đầu đến với Đạo Phật vào lúc 15 tuổi, nhân dịp lên chùa làm lễ cầu siêu cho ông nội tôi. Rồi từ đó tôi mua sách Phật đọc thường xuyên và thấy thấm thía làm sao. Năm 23 tuổi vào chùa đi tu, tôi tự nhủ thầm phải làm sao giác ngộ giải thoát ngay trong đời này, cố gắng noi theo gương của chư Tổ thuở xưa.
25 Tháng Năm 20198:00 SA(Xem: 1956)
Hãy khoan nói đến chuyện kiến tánh thành Phật, bản lai diện mục hay vãng sanh Cực Lạc, mà hãy nhìn lại hiện tại. Chúng ta có biết sống hạnh phúc với chính bản thân mình và những người xung quanh không? Dù tu theo bất cứ pháp môn nào, nếu không thấy bớt khổ, thêm vui thì ta có thể xem đó không đúng là đạo Phật.
24 Tháng Năm 20197:51 SA(Xem: 2158)
Nhiều người đến với đạo Phật để tìm cách giải trừ phiền não, khổ đau, họ đọc tụng kinh chú, ăn chay, niệm Phật, làm công quả, cúng dường, bố thí, nhưng không biết diệt trừ bản ngã. Trải qua bao nhiêu năm trong đạo vẫn chấp vào cái Ta, kiêu căng, ngạo mạn,
19 Tháng Năm 20196:24 SA(Xem: 88)
Chào mừng các bạn đã đến với lớp học. Tôi rất vui khi gặp các bạn. Như tôi đã từng nói, hình ảnh đẹp nhất là hình ảnh một thiền sinh đang ngồi thiền, thật là đẹp. Từ khi còn là một cậu bé, mỗi lần nhìn thấy một người đang ngồi thiền là thế nào tôi cũng đứng nán lại một chút để xem; dáng ngồi thật tĩnh lặng, thân hình tĩnh lặng
18 Tháng Năm 201911:26 SA(Xem: 71)
* Tôi đã thấy biết bao người giàu có. Chưa bao giờ từ bỏ tánh tham lam. Vẫn mãi mê ham của cải bạc vàng. Vẫn khao khát chạy hoài theo khoái lạc. * Tôi đã thấy biết bao là vua chúa. Chưa bao giờ an phận với giang san. Dù biên cương giáp bốn biển ngút ngàn. Vẫn muốn nữa, muốn biên thùy rộng mãi. * Người thế gian, từ bần dân, vua chúa.
17 Tháng Năm 20192:36 CH(Xem: 81)
Giờ Đức Phật thuyết về chánh niệm và sự hiểu biết rõ ràng (tỉnh giác). Đây là phương cách mà giáo lý của Ngài phát triển trong rất nhiều bản kinh: đầu tiên, gìn giữ giới luật; sau đến kiềm chế các căn; rồi đến chánh niệm và sự hiểu biết rõ ràng (tỉnh giác). Hai điểm sau cùng đi đôi với nhau, thường được nhắc đến cùng lúc.
16 Tháng Năm 201910:56 CH(Xem: 68)
Chúng tôi đến thăm Việt Nam một vài lần, tôi nhớ có lần chúng tôi đang ở Hà Nội. Lúc đó là Đại hội Phật Giáo, tôi cũng có buổi thuyết trình cùng với những vị khác nữa. Hôm đó đang ngồi đợi, thì có một vị Thầy trẻ người Việt đến chào, sau khi hỏi từ đâu đến, tôi nói tôi đến từ Australia. Thầy ấy nói, oh… woh… vậy Thầy có biết vị Tăng tên Ajahn Brahm không?
15 Tháng Năm 201910:12 CH(Xem: 75)
Nếu ta không hoàn toàn chú tâm đến từng chi tiết, ta sẽ chẳng bao giờ chuyển hóa đến chỗ tuyệt đối. Chú tâm đến chi tiết là cốt lõi của chánh niệm. Tuy nhiên, phần đông không được hướng dẫn hoặc không thực sự thực hành chánh niệm. Hiểu biết qua sách vở là một chuyện, thực hành lại là chuyện khác. Chánh niệm là cốt lõi của trí tuệ,
14 Tháng Năm 20195:40 CH(Xem: 121)
Chúng ta hãy nói một chút về việc hành thiền (thiền tứ niệm xứ). Quí vị cần phải biết một số điểm quan trọng trước khi bắt đầu thực hành. Hành thiền có nghĩa là gì? Quý vị thực hành như thế nào? Trạng thái tâm quan sát ra sao, thái độ thế nào? Mục đích hành thiền của quý vị là gì? Quý vị cần có một ý niệm và mục đích rõ ràng
13 Tháng Năm 20199:32 CH(Xem: 110)
Tôi muốn bày tỏ sự cám ơn đối với tất cả các thiền sinh. Những khó khăn, vướng mắc và những câu hỏi của họ đã đưa đến những câu trả lời và những điểm diễn giảng được trình bày trong cuốn sách này. Tôi thực sự hy vọng rằng cuốn sách này sẽ giúp các thiền sinh hiểu rõ hơn về thiền chánh niệm và giúp cho pháp hành của họ thêm phần sâu sắc.
12 Tháng Năm 20199:16 CH(Xem: 111)
Tu viện này giống các tu viện trong rừng ở Miến Điện. Tôi muốn sống một thời gian tại một tu viện trong rừng. Năm ngoái tôi tới đây và đã thực hiện được mong muốn đó, mặc dầu không hề có ý định trước. Khi tới đây tôi rất thích chỗ này. Tôi nhận ra rằng đối với tôi đây là nơi tu thiền rất tốt. Khung cảnh ở đây đúng là khung cảnh của một tu viện
10 Tháng Năm 201911:05 CH(Xem: 87)
Vào năm 2007, Sayadaw U Tejaniya, một nhà sư người Miến điện, đến thăm các trung tâm Phật Pháp Phương Tây tại Mỹ lần thứ hai. Tôi đã có cơ hội đến nghe Thầy giảng pháp ở một vài nơi, phỏng vấn Thầy và người phiên dịch xuất sắc của Thầy là cô Tet- Tet và trò chuyện với các thiền sư và thiền sinh về kinh nghiệm của họ trên cách tiếp cận mới mẻ của Thầy
09 Tháng Năm 201910:48 CH(Xem: 108)
Cách đây gần một năm, khi con đến vấn đạo, Thầy nhớ là đã phân tích những nguyên nhân của phiền não khổ đau và con đường đi đến giải thoát ra khỏi những trói buộc ấy. Một cách tóm tắt, con đường đó là một đời sống sáng suốt, định tĩnh và trong lành. Hôm nay Thầy nhắc lại một số nét chính yếu để con nắm vững nguyên lý đời sống giác ngộ.
08 Tháng Năm 20199:37 CH(Xem: 128)
Con thích thiền định? đó là một ý hướng tốt nhưng cũng có thể là một trong những mâu thuẫn đưa đến dồn nén của con hiện nay. Thiền định phải hiểu và hành đúng mức bằng không sẽ là con dao hai lưỡi: một là thăng hoa thành diệu dụng, hai là dồn nén và sinh ra biến chứng tâm thần. Thiền định là một mức sống tâm linh cao nhưng
07 Tháng Năm 20198:42 CH(Xem: 91)
Chà, trông L đường đường một đấng nam nhi như thế mà sao hơi yếu đó nghe! Ai lại đi mơ một cảnh Tịnh Độ ở ngoài cuộc đời nắng lửa như một kẻ mê tín vậy. Lại còn mê ba cái ông du tăng trong Thiền Luận nữa chứ! Không biết các ông du tăng ngày xưa ra sao chứ cứ mà làm biếng, vô trách nhiệm cái kiểu ông VT với một số du sĩ ngày nay
06 Tháng Năm 20198:18 SA(Xem: 88)
Thầy tự trách là quá thờ ơ với những nỗi khổ của con. Nhưng Thầy cũng trách con là đã không nói thật hoàn cảnh của con cho Thầy biết. Con sợ làm phiền Thầy, con sợ đánh mất sự thanh thản của Thầy, và vì vậy con đóng kịch để Thầy yên tâm. Con đã lầm với thiện ý ấy. Chính ra Thầy cần phải biết mọi nỗi khổ ở đời để sửa sai mình và nuôi lớn
05 Tháng Năm 20199:53 CH(Xem: 125)
Khi người ta nói “một tâm hồn thánh thiện trong một cơ thể tráng kiện” là người ta lý tưởng hóa đời sống quá, người Tây phương ưa cái gì cũng hoàn hảo như thế đó. Trái lại người bình dân Đông phương có khi thực tế hơn. Họ nói: “Một mái nhà tranh, hai quả tim vàng”. Hai vấn đề tuy không cùng một lãnh vực vậy mà vẫn nói lên
04 Tháng Năm 201910:23 CH(Xem: 109)
Thư con viết khá rành mạch chứng tỏ con có tiến bộ nhiều. Diễn tả rành mạch nội tâm mình là kết quả của chánh niệm tỉnh giác. Một người thiếu sáng suốt, thiếu tỉnh thức và tự tri không làm được điều đó. Những điều con giải bày chứng tỏ con đã bắt đầu lãnh hội và thể nghiệm được những gì Thầy đã hướng dẫn, Thầy mừng cho con.
03 Tháng Năm 201911:21 CH(Xem: 104)
Những ngày lưu lại Đà Nẵng Thầy thấy con siêng năng đi chùa, học hỏi giáo lý và tinh tấn tu tập Thầy rất hoan hỷ. Giữa xã hội loài người hiếm thay là người theo đạo, giữa những người theo đạo, hiếm thay là người theo đạo chánh, giữa những người theo đạo chánh hiếm thay là người hiểu đạo lý, giữa những người hiểu đạo lý hiếm thay là người thực hành
02 Tháng Năm 201910:51 CH(Xem: 127)
Đã lâu không nhận được thư con, Thầy nghĩ là con đã trở lại bình thường. “Trở lại bình thường”, Thầy nói đây, không phải theo nghĩa thông thường, mà là “bình thường tâm thị đạo”. Than ôi! Chúng sinh ít ai có thể trở lại bình thường vì họ hoặc là đã quá tầm thường, quá bất thường hay quá phi thường. Người tầm thường là người bị cuộc sống cuốn trôi
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 840)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1784)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2636)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
25 Tháng Năm 20199:00 SA(Xem: 2058)
Tôi bắt đầu đến với Đạo Phật vào lúc 15 tuổi, nhân dịp lên chùa làm lễ cầu siêu cho ông nội tôi. Rồi từ đó tôi mua sách Phật đọc thường xuyên và thấy thấm thía làm sao. Năm 23 tuổi vào chùa đi tu, tôi tự nhủ thầm phải làm sao giác ngộ giải thoát ngay trong đời này, cố gắng noi theo gương của chư Tổ thuở xưa.
25 Tháng Năm 20198:00 SA(Xem: 1956)
Hãy khoan nói đến chuyện kiến tánh thành Phật, bản lai diện mục hay vãng sanh Cực Lạc, mà hãy nhìn lại hiện tại. Chúng ta có biết sống hạnh phúc với chính bản thân mình và những người xung quanh không? Dù tu theo bất cứ pháp môn nào, nếu không thấy bớt khổ, thêm vui thì ta có thể xem đó không đúng là đạo Phật.
24 Tháng Năm 20197:51 SA(Xem: 2158)
Nhiều người đến với đạo Phật để tìm cách giải trừ phiền não, khổ đau, họ đọc tụng kinh chú, ăn chay, niệm Phật, làm công quả, cúng dường, bố thí, nhưng không biết diệt trừ bản ngã. Trải qua bao nhiêu năm trong đạo vẫn chấp vào cái Ta, kiêu căng, ngạo mạn,
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 602)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 858)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 1076)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 4247)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 581)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 580)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,