Viên Ngọc Trong Tâm - The Inner Jewel

07 Tháng Mười 20157:50 SA(Xem: 5179)
Viên Ngọc Trong Tâm - The Inner Jewel


InACupOfTea
(Nguồn Của Hình: www.flickr.com/photos/slazebni/2096762792)


Viên Ngọc Trong Tâm - The Inner Jewel
Jenifer Edwards - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: viewonbuddhism.org

__________________


Viên Ngọc Trong Tâm 

 

Hãy trông kìa, ông lữ khách đang lê bước chân, mỏi mệt;

Trông ông đau khổ biết dường nào, vì ông đang gánh vác trên vai, tất cả tài sản của ông,

Tài sản của mười năm ông làm việc,

Tài sản của hai mươi năm ông làm việc,

Bạn có bao giờ, tự hỏi tại sao,

Ông lữ khách lại giận dữ, về những năm tháng đã trôi qua.

Khi đã có nhiều người mở lòng từ bi, cho ông vào nhà,

Giúp cho ông nơi trú ẩn, để tránh đi cơn bão tố đang liên tục thổi ngoài trời.

Tuy nhiên, cơn bão thật sự, là sự giận dữ, đang ào ào thổi trong lòng ông.

Vì cơn bão giận dữ nầy, mà ông luôn luôn tìm thấy nhiều điều sai quấy;

"Cái giường nầy cứng quá"

"Họ chẳng tử tế gì cả"

"Bất cứ nơi nào tôi đến, tôi cũng chẳng được ai hoan nghênh"

"Đây không phải là sự thật, mà tôi muốn tìm kiếm".

 

Một ngày kia, ông lữ khách gặp một người đàn ông có tâm an lạc

Ông không thể lay chuyển được người nầy, ngay cả trong cơn giận dữ.

Hai người cúi đầu chào nhau, bằng những nụ cười,

Một ông thì thân thiện, còn ông kia thì giả tạo.

Ông-an-lạc hỏi, "Mời ông uống trà với tôi nhé?"

Ông-giận-dữ trả lời, "Dạ có, cảm ơn ông."

Sau đó, ông-an-lạc bắt đầu công việc nấu trà

Ông để ông-giận-dữ ngồi chờ ở đó, thật lâu.

Trong khi ông khách chờ đợi uống trà, cơn giận dữ của ông lại nổi lên,

Giống y như cơn bão biển đang thét gào, hung dữ.

Ông khách ngồi suy ngẫm, ông chủ nầy quả là người thô lỗ,

Vì ông đã để cho ta, phải ngồi chờ đợi quá lâu,

Rồi, ta biết ta sẽ phải nói gì, khi ông ta trở lại;

Ta sẽ cho ông ta một bài học, về sự khiêm nhường.

Rồi nhiều giờ trôi qua, ông khách chờ đợi từ ban ngày, nay đã là ban đêm.

Cuối cùng, ông-an-lạc đã trở lại, tay chỉ cầm theo một tách trà.

 

"Trong làng của chúng tôi, đây là tách trà thơm ngon nhất." ông nói,

"Chúng tôi chỉ phục vụ trà nầy cho những vị khách mời, thân quý nhất.

Chúng tôi cần một thời gian rất lâu, để nấu trà nầy,

vì chúng tôi chỉ có thể hái được lá trà nầy, ngay vào thời điểm lá xanh non, đúng theo-tiêu-chuẩn của chúng tôi, rồi sau đó chúng tôi thả trà vào nước."

Ông-giận-dữ ngồi nghe, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào cái tách trà đẹp đẽ,

cùng với nước trà nóng đang bốc khói bên trong

Trong tách trà đó, ông có thể trông thấy nhiều người đang hái trà.

Ông có thể nghe thấy những lời họ nguyện cầu, và những lời tụng kinh của họ,

Ông có thể nhìn thấy những nụ cười của họ,

Dù cho gánh trên lưng của họ, có nặng nề,

Nhưng, cuộc sống của họ, sao lại có vẻ nhẹ nhàng

Khi ông nhìn sâu sắc hơn, ông có thể nhìn thấy đất trời đang nở hoa

Qua những nét đẹp đơn giản của cây cối, và hoa lá.

Ở dưới đáy tách, ông còn trông thấy một lá trà duy nhất

Cuộn tròn lại như một viên ngọc trai

Ông khách nói thầm thì, "Ông để quên một vật gì đó trong tách trà của tôi."

 

Ông-an-lạc mỉm cười, và ông khẽ chạm vào đôi tay của ông khách.

Rồi ông-an-lạc trả lời, "Có nhiều người thích trang sức bằng những viên ngọc quý." 

"Tuy nhiên, viên ngọc đẹp đẽ, và to lớn nhất, là viên ngọc trong tâm.

Nằm ẩn mình, bên dưới nơi mỏng manh, và dễ-xúc-động nhất của chúng ta,

Nằm ẩn mình, rất cách xa, nơi tầm mắt chúng ta trông thấy mỗi ngày,

Chôn kín, vào trong những nơi, mà chúng ta không muốn đặt chân đến,

Bên dưới, nơi các nỗi đớn đau, mà chúng ta không muốn nhìn nhận,

Vì vậy, trong tách trà của chúng tôi, chiếc lá xanh cuộn tròn là một lời nhắc nhở,

Chúng ta phải luôn luôn mài dũa những viên ngọc trong tâm, mà chúng ta đã không nhìn thấy được."

 

Ông-giận-dữ hỏi, "Như vậy, tại sao ông lại tặng viên ngọc quý cho tôi?"

"Tôi là người không xứng đáng với những món quà nầy.

Tôi là người hay giận dữ, và có lòng thù hận, tôi cũng là người vô ơn, và không có lòng tử tế.

Tôi là người ngu xuẩn, điên khùng, độc ác, và mù quáng.

Tôi chỉ làm tổn thương người khác, và tôi chẳng giúp ích gì cho ai cả,

tôi cũng làm cho nhiều người giận dữ, và tôi đã lợi dụng nhiều người.

Tại sao, ông lại tặng tôi món quà nầy?

Tại sao, ông lại muốn chia sẻ với tôi "viên ngọc quý"?

 

"Bạn của tôi ơi, mọi người đều là những người xứng đáng.

Vì, mọi người đều có viên ngọc trong tâm,

Cho dù, họ đã vùi chôn viên ngọc, xuống đáy sâu,

Cho dù, họ sẽ phải mất thật nhiều thời gian, để đi tìm kiếm.

Chúng tôi chỉ trao tặng cho bạn, những gì cần phải trao tặng

Và chúng tôi sẽ không đòi hỏi, bạn phải đáp đền.

Bạn của tôi ơi, hãy uống trà đi,

Chúng ta hãy vui vẻ làm việc, để cùng phát triển, và cùng sẻ chia

những gì tốt đẹp nhất của chúng ta

Chúng ta không thể nào, làm ngừng được những cơn giông bão,

Nhưng chúng ta luôn luôn có thể học hỏi, để hành động với lòng thương yêu, chứ không phải là hành động với lòng thù hận."

The Inner Jewel 

 

See the weary traveler;

How he suffers carrying everything he owns,

Ten years worth,

Twenty years worth,

Wondering why.

Upset at how the years have gone.

And many have taken him in,

Offering him shelter from the constant storms.

But the storms are within him.

And in his anger, he can always find something wrong;

"The bed is too hard"

"They were not so kind"

"I am not welcome anywhere"

"This is not the truth I was meant to find".

 

One day he met a calm man

That in anger, he could not shake.

The men greeted each other with smiles and bows,

One in kindness, the other, fake.

"Would you take tea with me?", the calm man asked

"Yes thank you." the angry man replied.

So the man set off to make his tea

Leaving the angry man there for awhile.

And while he waited, his anger grew,

Harsh and loud like a storm of the sea.

He thought long about how rude his host was

For keeping him waiting,

And what he would say when he returned;

How he would show him humility.

Hours past and day became night

Finally the calm man returned with just one cup of tea.

 

"This is the best tea from my village." he said,

"We serve it for only most honored guests.

It takes a very long time to brew

because we can only pick and steep the leaves

when the leaves are just right."

The angry man sat staring at the beautiful tea cup

and the hot tea steaming inside

In it, he could see the many people picking the leaves.

He could hear their prayers and chants,

He could see their smiles,

How heavy their burdens were,

And yet, how light their lives seemed.

He looked deeper and could see the earth blossoming

The simply beauty of both flowers and trees.

At the bottom of the cup there was a single tea leaf

Rolled up like a pearl

"You left something in my tea." he said quietly.

 

The calm man smiled and touched the man's hands.

"Many decorate themselves with jewels." he said,

"But the grandest most beautiful jewel of all, is within.

Hidden beneath our fragility,

Hidden far beyond our every day sight,

Buried in the places we'd rather not go,

Beneath all the hurt we'd rather deny,

So in our tea, the curled green leaf is a reminder

to cultivate the inner jewels that cannot be seen."

 

"Then why did you offer it to me?" the angry man asked,

"I am not worthy of such things.

I hate and rage, am ungrateful and unkind.

I am a foolish man, foolish, cruel and blind.

I have hurt more than I have helped,

and have left so many feeling angry and used.

Why give me such a gift?

Why share with me this "precious jewel"?

 

"Every being is worthy.

Every being has such worth inside,

No matter how deep they bury it,

No matter how hard it is to find,

We offer only what we have to give

And ask nothing of you in return.

Drink the tea my friend,

May we all work with joy to cultivate and share

the very best of ourselves

We cannot always stop the storms,

But we can always learn to act in love, not abuse."



Source-Nguồn: http://viewonbuddhism.org/resources/heart_stories.html


_________________


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 20187:22 CH(Xem: 33)
Cần phải biết doanh nhân tìm đến Đạo Phật nhằm mục đích gì? Có thể có doanh nhân làm ăn thất bại, nên đến với Đạo Phật để tìm cách làm ăn thành công hơn. Thật ra, Phật giáo không loại trừ điều này (kinh doanh → lợi nhuận), vì đó là một trong những nhu cầu sinh tồn của loài người. Nếu một người thông suốt được phương diện đạo đức
14 Tháng Mười 20187:25 SA(Xem: 42)
Chánh niệm là trở về trọn vẹn với hiện tại nhưng không tự mãn với hiện tại mà cần phải tỉnh giác soi sáng hiện tại nữa mới được, nếu thiếu tỉnh giác tức sự sáng suốt biết mình thì đức Phật gọi là đắm chìm trong hiện tại. Nói rõ hơn, chánh niệm tỉnh giác là không truy tìm bản ngã trong quá khứ, không ước vọng bản ngã trong tương lại,
13 Tháng Mười 20182:52 CH(Xem: 47)
Tu Phật có ba trình độ: 1) Sống đạo hay sống thuận pháp là cao nhất, nên gọi là Đạo Phật. Đây là thời kỳ Chánh pháp. 2) Tôn giáo có tên là Phật Giáo lấy giáo lý của một trong những tông phái làm lý tưởng của mình. Đây là thời kỳ tượng pháp. 3) Tín ngưỡng tuy tự xem là Phật giáo nhưng nặng hình thức đức tin dân gian
12 Tháng Mười 201810:36 CH(Xem: 42)
Thực tánh chân đế có hai: Một là Tánh đế, như thấy sân đúng với thực tánh của nó hoặc thay vì cho là "Ta" biết thì thấy đó chỉ là tánh biết, cho là thân của "Ta" thì thấy đó chỉ là tứ đại giả hợp. Hai là Thánh đế, như thấy tâm hoàn toàn rỗng lặng trong sáng không còn tham sân si hay thấy Niết-bàn.
11 Tháng Mười 20184:05 CH(Xem: 51)
Bài học thấy ra đâu là nguyên nhân đau khổ & Niết-bàn - Là ngay trong chính mình và cuộc sống chứ không phải cố gắng để đạt đến một trạng thái lý tưởng ở tương lai... - Lắng nghe, quan sát lại chính mình trong tương giao với cuộc sống, sẽ thấy ra (vipassati) mọi chân lý mà chư Phật đã chứng ngộ.
10 Tháng Mười 20183:08 CH(Xem: 49)
Nhận thức đúng về Tứ Diệu Đế không phải là hiểu biết trên ngôn từ kinh giáo mà trên sự thật về từng nỗi khổ, niềm vui bạn đang trải nghiệm hàng ngày, từ đó thấy ra chính thái độ phản ứng của bạn tạo ra những nỗi khổ niềm vui ấy, chứ không phải do ai hay nguyên nhân nào khác cả, bên ngoài chỉ là duyên,
09 Tháng Mười 20189:04 CH(Xem: 66)
Thiền không phải là kiểm soát tâm mà hoặc là buông thư cho tâm nghỉ ngơi vô sự thì tâm tự tịnh (thiền định), hoặc là chỉ thuần soi chiếu những trạng thái tâm thôi thì tâm tự sáng (thiền tuệ). Nếu kiểm soát thì liền có cái "Ta kiểm soát" điều khiển cái "tâm của Ta", như vậy không thể định mà cũng không có tuệ.
08 Tháng Mười 20182:00 CH(Xem: 56)
"Không làm các việc ác, thường làm các việc lành, giữ tâm ý thanh tịnh" là được. Việc ác là việc hại mình hại người, việc lành là việc tốt mình tốt người. Tâm thanh tịnh là tâm sáng suốt, định tĩnh, trong lành - không tham, sân, si. Ngoài ra, đọc kinh sách, nghe thuyết giảng để nhận thức cho đúng, có nhận thức đúng thì hành vi mới đúng,
07 Tháng Mười 20183:15 CH(Xem: 64)
Khả năng thấy được bản ngã lại là vô ngã. Thấy được bản ngã là tốt rồi, do đó cứ thấy đi thì cái ngã sẽ tự biến mất khi thời tiết đến, vội gì con. Vội cũng là bản ngã đó nghe! Có bản ngã không thể thấy và sống đúng với thực tánh chân đế (sự thật rốt ráo) được. Có bản ngã thì vẫn làm đúng tốt được nhưng chỉ đúng tốt tương đối
06 Tháng Mười 201810:31 CH(Xem: 71)
Trong thiền Vipassanà thấy tức là hành chứ không phải hành là áp dụng theo một phương pháp để cố gắng làm gì với ý đồ đạt được điều mình mong muốn. Cái mong muốn luôn ở tương lai, trong khi cái được thấy chỉ ở ngay đây, trong hiện tại, như nó đang là. Thấy là phát hiện ra sự thật, thấy ra thực tánh của pháp đang vận hành
05 Tháng Mười 201811:03 CH(Xem: 61)
...Cái thực là cái như nó đang là, không cần ai biết đến nó vẫn thực, không phải cái mà bản ngã ảo tưởng cho nó là, đòi hỏi nó phải là, hay mong cầu nó sẽ là. Như vậy cái thực chỉ hiện diện tại đây và bây giờ, và thấy thì thấy ngay, đừng khởi tâm lăng xăng tìm hiểu (sở tri) hay cố gắng nắm bắt (sở đắc), vì tất cả kiến thức và sở hữu đều là ảo tưởng ảo giác mà thôi.
04 Tháng Mười 20189:11 CH(Xem: 68)
Trong thời buổi mà con người, nhất là giới doanh nhân, trí thức đang mất mát niềm tin nơi chính mình và với xã hội, nhiều người tìm đến tôn giáo như một cứu cánh, nhưng bị lạc giữa mê cung của biết bao trường phái và còn lúng túng hơn… thì sự trở lại với đạo Phật nguyên thủy, trong sáng của Hòa thượng Viên Minh
04 Tháng Mười 201810:00 SA(Xem: 453)
Đức Phật dạy rằng tất cả mọi sự vật trong thế giới vật chất, bao gồm những hoạt động tinh thần và các trải nghiệm thuộc về tâm lý, được đánh dấu bởi ba đặc tính - vô thường, đau khổ (hoặc không như ý, hoặc không hoàn hảo), và vô ngã. Qua việc kiểm tra cùng với sự hiểu biết thấu đáo về ba dấu ấn nầy giúp chúng ta từ bỏ sự nắm giữ
03 Tháng Mười 20181:45 CH(Xem: 70)
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống làm đồ gỗ mỹ nghệ lâu đời của Đồng Kỵ, Bắc Ninh. Cùng với niềm đam mê, tài năng và sự cố gắng của mình, cô không chỉ đưa công ty ngày càng phát triển, mà còn góp phần đưa thương hiệu gỗ Đồng Kỵ nổi tiếng khắp cả nước và được nhiều bạn bè trên thế giới biết đến.
02 Tháng Mười 20182:48 CH(Xem: 152)
A famous sutra in Mahāyāna Buddhism; its Sanskrit title means "The Heart of the Perfection of Understanding". The text is very short, and it is generally believed to be Buddhist apocrypha written in China using excerpts of a translation of the Mahaprajnaparamita Sutra. The earliest extant text of the Heart Sūtra is the palm-leaf manuscript
02 Tháng Mười 20182:05 CH(Xem: 104)
Đa số Phật tử tu theo đạo Phật không nhiều thì ít đều có liên tưởng đến những hiện tượng huyền bí, đó là thần thông. Vậy thần thông có phải là cái chúng ta nương tựa, để cho chúng ta tin cậy, để cho chúng ta học hỏi luyện tập không? Khi Phật cón tại thế, Tôn Giả Mục Kiền Liên sau khi chứng quả A La Hán, Ngài có đủ lục thông.
01 Tháng Mười 20188:25 CH(Xem: 69)
Nhiều Phật tử đi chùa quy y đã lâu, biết tụng kinh niệm Phật, thế mà đối với lý nhân quả chưa đủ lòng tin. Nếu chưa đủ lòng tin nhân quả thì giáo lý Phật coi như chưa hiểu gì cả, vì lý nhân quả là nền tảng của Phật pháp. Tin lý nhân quả là điều thiết yếu nhưng không phải tin suông, tin mù quáng mà là một sự kiện thực tế,
30 Tháng Chín 201810:34 CH(Xem: 54)
Chánh báo là quả báo gốc hay là quả báo chủ yếu của nghiệp nhân đã tạo, còn y báo là quả báo nương nơi chánh báo mà có như nhà cửa cảnh vật xung quanh... chánh báo và y báo là chỉ cho con người và cảnh vật thuộc về con người. Vậy chánh báo và y báo cái nào là gốc cái nào là ngọn? Nếu chúng ta không hiểu sẽ bị lầm lẫn
29 Tháng Chín 20182:33 CH(Xem: 79)
Nghiệp là thói quen huân tập tạo thành sức mạnh chi phối tất cả mọi sinh hoạt trong cuộc sống của con người từ khi mở mắt chào đời cho đến khi nhắm mắt và những đời kế tiếp. Nếu người Phật tử tu mà không hiểu rõ về nghiệp thì khó mà ứng dụng tu hành để tới chỗ an lạc. Chữ nghiệp trong nhà Phật không có nghĩa một chiều,
28 Tháng Chín 20189:56 CH(Xem: 64)
Nghiệp là động lực dẫn chúng ta đi trong luân hồi sanh tử, nên rất hệ trọng đối với sự tu hành. Vậy nghiệp là gì? Nghiệp được dịch từ chữ Phạn Karma nghĩa là hành động lặp đi lặp lại nhiều lần thành thói quen. Thói quen đó gọi là nghiệp. Ví dụ giáo viên dạy học, dạy từ năm này qua năm khác, được gọi là nghề giáo
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 704)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 1476)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
19 Tháng Sáu 20186:17 CH(Xem: 967)
Mấy ngày gần đây, một số thanh niên nam nữ Phật tử đến chùa gặp thầy hỏi về tình hình đất nước. Các bạn nói rằng, hiện nay nhà nước sắp cho người nước ngoài thuê ba khu vực trọng yếu của Việt Nam là Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang để làm đặc khu kinh tế, thời hạn cho thuê là 99 năm.
24 Tháng Chín 20186:00 CH(Xem: 2203)
Chúng ta khổ nên cầu giải thoát? Nhưng ai làm chúng ta khổ và ai giam giữ chúng ta? Người đời làm chúng ta khổ, cuộc đời giam giữ chúng ta chăng? Chính cái Ta (ngã) làm chúng ta khổ, và cũng chính cái Ta giam giữ chúng ta trong luân hồi sinh tử. Vì nếu không có Ta thì ai chịu khổ, không có Ta thì ai sinh, ai tử?
31 Tháng Năm 201810:49 SA(Xem: 939)
Ngài Thiền Sư Pháp Minh là một trong những vị Cao Tăng, chân tu, thực hành Hạnh Đầu đà vô cùng tinh tấn của Hệ phái Tăng già Nguyên Thủy Việt Nam. Ngài ra đi nhưng Ngài vẫn còn sống mãi với hình ảnh là một bậc chân tu khả kính, thực hành Giới-Định-Tuệ, in đậm nét trong tâm trí của toàn thể chư Tăng, Tu nữ và hàng Phật tử gần xa.
09 Tháng Tư 201810:21 CH(Xem: 1143)
Quyển sách này gồm các bài kinh theo các chủ đề được tuyển chọn bởi vị nhà sư Tỳ Kheo Bồ-Đề, trong thời gian thầy dịch lại các bộ kinh Nikaya Pali. Đây là một công trình rất hữu ích cho nhiều Phật tử và độc giả trên khắp thế giới. Cũng như vậy, tôi dịch tập tuyển kinh này vì hy vọng nó sẽ rất hữu ích và thuận tiện cho nhiều người Việt Nam:
02 Tháng Mười 20182:48 CH(Xem: 152)
A famous sutra in Mahāyāna Buddhism; its Sanskrit title means "The Heart of the Perfection of Understanding". The text is very short, and it is generally believed to be Buddhist apocrypha written in China using excerpts of a translation of the Mahaprajnaparamita Sutra. The earliest extant text of the Heart Sūtra is the palm-leaf manuscript
31 Tháng Năm 201810:49 SA(Xem: 939)
Ngài Thiền Sư Pháp Minh là một trong những vị Cao Tăng, chân tu, thực hành Hạnh Đầu đà vô cùng tinh tấn của Hệ phái Tăng già Nguyên Thủy Việt Nam. Ngài ra đi nhưng Ngài vẫn còn sống mãi với hình ảnh là một bậc chân tu khả kính, thực hành Giới-Định-Tuệ, in đậm nét trong tâm trí của toàn thể chư Tăng, Tu nữ và hàng Phật tử gần xa.
08 Tháng Tư 20189:32 CH(Xem: 717)
"Từ kiếp nầy sang kiếp kia, những hạt giống tiếp tục được gieo trồng như thế; Từ kiếp nầy sang kiếp kia, thần mưa tiếp tục tưới rải nước mưa như thế; Từ kiếp nầy sang kiếp kia, người nông dân tiếp tục trồng trọt trên cánh đồng như thế; Từ kiếp nầy sang kiếp kia, thực phẩm tiếp tục tăng trưởng trong cõi người như thế;
30 Tháng Giêng 20181:00 CH(Xem: 3594)
"Một bản chú giải thật sinh động được lưu truyền qua bao thế hệ trên đảo Tích Lan. Nhưng vì tác phẩm viết bằng thổ ngữ địa phương nên sự lợi lạc chẳng đến được các xứ xa xôi. Không chừng tác phẩm sẽ góp phần đắc lực trong việc mang lại an lạc cho hết thảy nhân loại".
12 Tháng Mười Hai 201710:00 SA(Xem: 6127)
Khi Bồ-tát Quán Tự Tại hành sâu Bát-nhã Ba-la-mật-đa, ngài soi thấy năm uẩn đều KHÔNG, liền qua hết thảy khổ ách. Này Xá Lợi Phất! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức cũng lại như thế.
02 Tháng Mười Hai 20172:57 CH(Xem: 2589)
(182) Khó mà sinh được làm người, Rồi ra sống được trọn đời khó hơn, Được nghe chánh pháp tuyên dương. Cũng là điều khó trăm đường mà thôi, Duyên may gặp Phật ra đời. Là điều hy hữu, tuyệt vời biết bao.