Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ, Cẩm Nang Của Người Tu Thiền - Mindfulness, Bliss And Beyond, A Meditator's Handbook

04 Tháng Giêng 20161:08 CH(Xem: 8337)
Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ, Cẩm Nang Của Người Tu Thiền - Mindfulness, Bliss And Beyond, A Meditator's Handbook

TuChanhNiemDenGiacNgo


Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ, Cẩm Nang Của Người Tu Thiền
Mindfulness, Bliss And Beyond, A Meditator's Handbook

 Ajahn Brahm - Nguyên Nhật Trần Như Mai dịch 
(Source-Nguồnwww.dhammaloka.org.au - Thư Viện Hoa Sen & Trang Nhà Quảng Đức)

____________________


(Một Phần Của Quyển Sách Nầy)
CHƯƠNG 1: CĂN BẢN PHÁP HÀNH THIỀN I

 

Trong chương này, chúng ta sẽ nói đến bốn giai đoạn sơ khởi của hành Thiền. Có thể các bạn muốn lướt qua thật nhanh các giai đoạn đầu, nếu vậy bạn hãy hết sức thận trọng. Nếu bạn vượt qua các giai đoạn đầu quá nhanh, có thể bạn sẽ thấy việc chuẩn bị chưa được đầy đủ. Cũng giống như bạn cố gắng xây một căn nhà trên một cái nền tạm bợ - cấu trúc nhà sẽ vươn lên rất nhanh, nhưng nó sẽ sớm sụp đổ! Là người khôn ngoan, bạn sẽ bỏ thời giờ xây dựng nền móng thật vững chắc. Rồi khi bạn tiến lên xây các tầng cao hơn - giống như những trạng thái hỷ lạc của Thiền- căn nhà của bạn sẽ vững vàng.

 

Giai Đoạn 1:

 

Tỉnh Giác Về Giây Phút Hiện Tại

 

Khi tôi giảng dạy phương pháp hành Thiền, tôi thích bắt đầu bằng giai đoạn đơn giảnbuông bỏ gánh nặng của quá khứ và tương lai. Có lẽ bạn nghĩ rằng đây là một việc dễ làm, nhưng không phải vậy đâu. Buông bỏ quá khứ nghĩa là không nghĩ đến công việc, gia đình, những cam kết, những trách nhiệm, những quãng đời niên thiếu của bạn với tất cả chuyện vui buồn, v.v... Bạn buông bỏ mọi kinh nghiệm quá khứ bằng cách không nghĩ đến chúng nữa. Trong lúc hành Thiền, bạn trở thành một con người không có quá khứ. Bạn không nghĩ đến việc bạn sống ở đâu, bạn sinh ra ở đâu, cha mẹ bạn là ai, bạn được nuôi dưỡng như thế nào. Bạn từ bỏ tất cả quá khứ đó. Bằng cách này, nếu bạn đang cùng hành Thiền với những người khác, tất cả trở thành bình đẳng - bạn chỉ là một thiền sinh. Không có gì quan trọng dù bạn là một hành giả nhiều kinh nghiệm hay chỉ là kẻ tập sự.

 

Nếu chúng ta buông bỏ tất cả quá khứ ấy, chúng ta trở nên bình đẳngtự do.Chúng ta tự giải phóng mình khỏi một số điều bận tâm, những tri giác, hay tư tưởng có thể làm giới hạn, ngăn cản ta phát triển sự an tịnh phát sinh nhờ tâm buông bỏ. Mỗi phần đời quá khứ của ta cuối cùng được giải phóng, ngay cả ký ức về những gì chỉ xảy ra vài giây phút trước đây. Dù bất cứ cái gì xảy ra cũng không làm chúng ta quan tâm, chúng ta buông xả hết. Chúng không còn vang vọng trong tâm ta.

 

Tôi mô tả việc phát triển tâm giống như một căn phòng nhỏ có bọc nệm cách âm. Khi có một kinh nghiệm, một tri giác hay tư tưởng chạm phải bức tường của căn phòng này, nó không dội lại. Nó chỉ chìm sâu vào trong lớp nệm bọc và ngừng ngay. Quá khứ không vang vọng trong tâm thức ta. Một số người nghĩ rằng nếu họ quán tưởng về quá khứ, họ có thể rút ra bài học và giải quyết được vấn đề của họ. Nhưng khi chúng ta nhìn về quá khứ, chúng ta thường nhìn qua một lăng kính lệch lạc. Dù ta nghĩ chúng như thế nào đi nữa, thật sự chúng chẳng phải y như vậy! Đó là lý do tại sao người ta thường tranh cãi về những gì xảy ra thậm chí chỉ vài phút trước đây.

 

Giới chức cảnh sát điều tra về tai nạn giao thông thường biết rất rõ là hai nhân chứng khác nhau, cả hai đều hoàn toàn thành thật, có thể đưa ra những lời tường thuật mâu thuẩn nhau về cùng một tai nạn. Khi chúng ta thấy được ký ức của chúng ta không đáng tin cậy chút nào, chúng ta sẽ không còn đánh giá quá cao về quá khứ. Chúng ta có thể chôn vùi nó, giống như chúng ta chôn vùi một người đã chết. Chúng ta chôn vùi chiếc quan tài hay hỏa thiêu thi hài người chết, thế là xong.

 

Đừng vương vấn quá khứ. Đừng tiếp tục mang theo các quan tài chất đầy những khoảnh khắc đã qua. Nếu bạn làm như vậy, bạn sẽ tự đè nặng mình bằng những gánh nặng mà thật ra không còn thuộc về bạn. Khi bạn buông bỏ quá khứ, bạn sẽ được tự do trong giây phút hiện tại. Còn đối với tương lai - những dự đoán, sợ hãi, kế hoạch, và mong đợi – cũng cần phải buông bỏ. Có lần Đức Phật đã dạy,” Bất cứ các ông nghĩ đến một việc gì sẽ xảy ra như thế nào, nó sẽ luôn luôn xảy ra khác với điều các ông nghĩ “(Trung BK, 113, 21). Đối với bậc hiền trí thì tương lai rất mơ hồ, không biết được, không tiên đoán được. Dự đoán về tương lai thật là vô ích, và đó luôn luôn là một việc đại lãng phí thì giờ trong lúc hành Thiền.

 

Tâm Tuyệt Vời và Lạ Lùng

 

Khi bạn làm việc với tâm, bạn thấy nó thật lạ lùng. Tâm có thể làm được những việc bất ngờ và tuyệt diệu. Những thiền sinh gặp khó khăn khi họ không đạt được trạng thái tâm an tịnh, đôi lúc bắt đầu nghĩ:”Đây nữa, ta lại phải chịu thêm một giờ bực bội”. Nhưng thường lại có chuyện lạ xảy ra: Mặc dù họ đang đự đoán một sự thất bại, họ lại đạt đến một trạng thái hành thiền rất an tịnh.

 

Mới đây, tôi nghe nói đến một thiền sinh lần đầu tiên tham dự một khóa thiền ẩn cư mười ngày. Sau ngày đầu tiên, anh ta cảm thấy đau nhức đến nỗi anh ta xin được về nhà. Vị thầy hướng dẫn bảo:” Tôi hứa với bạn là chỉ cần ở lại thêm một ngày nữa thôi, bạn sẽ hết đau nhức”. Thế là anh ta ở lại thêm một ngày nữa, nhưng cơ thể anh vẫn đau nhức tệ hơn. Một lần nữa, anh ta lại muốn về nhà. Vị thầy lặp lại lời hướng dẫn, “Chỉ thêm một ngày nữa thôi, cơn đau nhức sẽ hết”. Anh ta ở lại qua ngày thứ ba, nhưng cơ thể vẫn đau nhức tệ hại hơn nữa. Mỗi buổi tối trong chín ngày đầu tiên, anh đều đến gặp vị thầy để xin về nhà. Và vị thầy chỉ nói, “Chỉ thêm một ngày nữa thôi là hết đau”. Ngày cuối cùng của khóa tu, trong buổi ngồi thiền đầu tiên, anh hết sức kinh ngạc khi thấy cơn đau nhức biến mất và không còn trở lại. Anh có thể ngồi lâu hơn mà không đau chút nào. Anh ngạc nhiên thích thú khi thấy tâm kỳ diệu biết bao trước những kết quả thật bất ngờ anh có thể đạt được. Vì vậy bạn không thể biết được tương lai. Những gì sẽ xảy ra trong tương lai có thể thật lạ lùng, kỳ quặc, vượt ra ngoài những dự đoán của bạn. Những kinh nghiệm của thiền sinh này có thể giúp bạn có đủ trí tuệcan đảm để buông bỏ mọi ý nghĩmong đợi về tương lai.

 

Trong lúc hành thiền mà bạn cứ nghĩ:”Còn bao nhiêu phút nữa đây? Ta còn phải chịu đựng như thế này đến bao giờ?” nghĩa là bạn đang phóng tâm vào tương lai. Cơn đau nhức có thể biến mất trong nháy mắt. Bạn không thể biết được khi nào chuyện ấy sẽ xảy ra.

 

Trong một khóa thiền ẩn cư bạn có thể nghĩ rằng không có buổi thiền tập nào của bạn thành công cả. Nhưng trong buổi hành thiền tiếp theo, có thể khi ngồi xuống bạn lại cảm thấy tâm thật thoải máian tịnh. Bạn nghĩ: “Ồ, bây giờ mình có thể thiền được rồi”. Nhưng rồi buối ngồi thiền tiếp theo bạn lại cảm thấy bực bội như những lần đầu. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

 

Vị thầy đầu tiên dạy Thiền cho tôi nói với tôi những điều nghe có vẻ rất lạ vào thời đó. Thầy nói rằng không có cái gọi là hành thiền yếu kém. Thầy nói đúng. Tất cả những buổi thiền tập mà bạn gọi là yếu kém hay đầy bực bội ấy chính là giai đoạn bạn làm việc cật lực để được “lãnh lương”. Cũng giống như một người làm việc suốt ngày Thứ Hai mà cuối ngày chẳng nhận được đồng nào. Anh ta nghĩ:” Ta làm việc như thế này để làm gì nhỉ?”. Anh ta lại làm việc suốt ngày Thứ Ba và rồi cũng chẳng nhận được đồng nào. Lại một ngày không ra gì. Cứ thế suốt ngày Thứ Tư đến Thứ Năm anh ta tiếp tục làm việc nhưng vẫn không thấy được đền đáp công lao khó nhọc. Bốn ngày tệ hại liên tục. Cho đến ngày Thứ Sáu. Anh vẫn làm việc y hệt những ngày trước, và cuối ngày ông chủ đã đến trả lương cho anh. Ồ! tại sao mỗi ngày lại không phải là ngày lãnh lương nhỉ?

 

Tại sao mỗi buổi hành thiền lại không phải là ngày lãnh lương? Bạn hiểu được ví dụ ấy không? Trong những lần cố gắng hành thiền một cách khó nhọc, bạn đã tích lũy vốn liếng, nhân duyên cho sự thành công sau này. Chính các buổi thiền tập đầy khó khăn ấy đã giúp bạn tích lũy sức mạnh để tạo thành động lực đưa đến an tịnh. Rồi khi vốn liếng đã đầy đủ, tâm tự nhiên tiến vào một trạng thái an tịnh thật tốt đẹp, và đó là ngày lãnh lương. Nhưng bạn nên nhớ rằng chính trong những buổi hành thiền bạn cho là yếu kém ấy thân tâm đã chuẩn bị phần lớn các điều kiện để đưa đến kết quả tốt đẹp cuối cùng.

 

Quá khứ và tương lai là những gánh nặng

 

Trong một khoá thiền do tôi hướng dẫn, vào buổi tham vấn, một phụ nữ nói với tôi là bà ấy đã giận tôi suốt ngày vì hai lý do khác nhau. Trong những buổi thiền tập đầu tiên, bà đã gặp nhiều khó khăn và đâm ra giận tôi vì tôi đã không rung chuông sớm hơn để chấm dứt buổi tập. Trong những buổi hành thiền sau đó bà đã đạt được trạng thái tâm an tịnh tuyệt vời và bà lại giận tôi vì tôi đã rung chuông quá sớm. Thật ra, các buổi thiền tập đều có một thời lượng giống nhau, mỗi buổi đúng một giờ.

 

Khi bạn chờ đợi tương lai bằng cách suy nghĩ:” Còn bao nhiêu phút nữa thì chuông reo nhỉ?” bạn đã tự hành hạ mình. Vì thế hãy thận trọng đừng vác lên vai gánh nặng của thời gian “Còn bao nhiêu phút nữa đây?” hay “Ta phải làm gì tiếp theo nhỉ?”. Nếu đó là điều bạn đang suy nghĩ, thì bạn đã không chú tâm đến những gì đang xảy ra trong hiện tại. Bạn chẳng phải đang hành thiền, mà bạn đang mời sự phiền bực đến quấy nhiễu bạn đấy.

 

Trong giai đoạn thiền tập này hãy giữ sự chú tâm vào ngay giây phút hiện tại, thậm chí đến mức độ bạn không còn biết ngày giờ, sáng hay chiều? - không cần biết! Bạn chỉ biết có một điều là ngay giây phút này đây. Bằng cách ấy bạn đi vào “thời khắc của tu viện” tuyệt vời, nơi bạn đang hành thiền trong lúc này. Bạn không cần biết bao nhiêu phút đã trôi qua và bao nhiêu phút còn lại. Thậm chí bạn cũng không còn nhớ là ngày nào nữa.

 

Khi còn là một tăng sinh trẻ tuổi ở Thái Lan, thật sự tôi đã quên đó là năm nào! Thật là kỳ diệu khi được sống trong một cảnh giới phi thời gian, một cảnh giới được tự do hơn nhiều so với cái thế giới bị thời gian chi phốichúng ta đang sống. Trong cảnh giới phi thời gian, bạn cảm nhận được phút giây hiện tại - giống như tất cả bậc hiền trí đã từng thể nghiệm được giây phút này hàng ngàn năm nay. Bạn đã đi vào thực tại của bây giờ và ở đây.

 

Thực tại của bây giờ và ở đây thật huy hoàng và đáng kinh ngạc. Khi bạn đã từ bỏ hết cả quá khứ và tương lai, bạn như là người mới sống lại. Bạn ở đây, bạn đang giữ chánh niệm. Đây là giai đoạn đầu của hành thiền, chỉ cần giữ vững chánh niệm trong giây phút hiện tại. Đạt đến giai đoạn này, bạn đã trải qua nhiều nỗ lực. Bạn đã buông bỏ gánh nặng đầu tiên vốn làm trở ngại cho bước tiến sâu hơn vào thiền định. Vì vậy điều quan trọng là bạn cần nỗ lực nhiều hơn nữa để củng cố cho giai đoạn đầu tiên này thật mạnh mẽ, ổn định và vững chắc.

 

Giai Đoạn Hai:

 

Tỉnh Giác Im Lặng Về Phút Giây Hiện Tại

 

Trong phần giới thiệu tôi đã phác họa sơ lược mục tiêu của hành thiền là đạt đến sự im lặng tuyệt vời, tĩnh lặng, và tâm sáng suốt để giúp phát triển nhiều tuệ giác thâm sâu. Bạn đã buông bỏ gánh nặng đầu tiên làm trở ngại cho bước tiến sâu vào thiền định.Bây giờ bạn phải tiến đến một trạng thái tâm yên lặng đích thực và tuyệt vời hơn nữa.

 

Im Lặng Nghĩa Là Không Bình Luận

 

Trong khi thảo luận về giai đoạn hai, cũng cần nói rõ sự khác nhau giữa trải nghiệm tỉnh giác im lặng về phút giây hiện tại vàsuy nghĩ về phút giây hiện tại. Tôi dùng ví dụ việc xem một trận đấu quần vợt trên màn ảnh truyền hình để giúp bạn hiểu được điểm này. Có thể bạn để ý rằng có hai trận đấu đang diễn ra cùng một lúc: Trận đấu bạn thấy trên truyền hình và trận đấu bạn nghe người bình luận mô tả. Người bình luận thường thiên vị. Thí dụ, nếu một tay vợt người Úc đang đấu với một tay vợt người Mỹ, thì bình luận viên thể thao của Úc rất có thể sẽ đưa ra những lời bình luận khác hẳn với bình luận viên của Mỹ. Trong thí dụ này, xem truyền hình mà không bình luận gì cả tượng trưng cho sự tỉnh giác im lặng về phút giây hiện tạitrong thiền tập, còn chú ý đến lời bình luận tượng trưng cho suy nghĩ về phút giây hiện tại. Bạn phải nhận thức rằng bạn đến gần với sự thật hơn khi bạn quan sát mà không bình luận gì cả, khi bạn chỉ thể nghiệm sự nhận biết im lặng về phút giây hiện tại mà thôi.

 

Đôi lúc chúng ta tưởng rằng chính thông qua sự bình luận nội tâm mà ta biết được thế giới. Thật ra, tiếng nói nội tâm ấy chẳng biết gì về thế giới cả. Chính tiếng nói nội tâm ấy đã thêu dệt ra những vọng tưởng khiến ta đau khổ. Tiếng nói nội tâm khiến ta tức giận đối với kẻ thù và tạo ra những gắn bó nguy hiểm với những người ta yêu mến. Tiếng nói nội tâmnguyên nhân tạo nên mọi vấn đề của cuộc sống. Nó tạo nên sự sợ hãimặc cảm tội lỗi, lo âu và trầm cảm. Nó dựng lên những ảo tưởng này cũng tài tình như những diễn viên khéo dùng thủ đoạn kích động khán giả để tạo ra sự kinh sợ hay bi thương. Vì vậy nếu bạn đi tìm chân lý, bạn phải biết quý trọng sự tỉnh giác im lặng, và khi bạn hành thiền, bạn phải xem việc này quan trọng hơn ý niệm nào khác.

 

Chính vì con người lúc nào cũng cho những ý niệm của mình có giá trị cao khiến điều này trở thành một chướng ngại cho sự tỉnh giác im lặng. Sáng suốt loại bỏ tầm quan trọng ta gán cho suy luận và hiểu được rằng sự tỉnh giácim lặng giúp ta hiểu biết vạn vật chính xác hơn, như vậy sẽ mở cánh cửa cho ta bước vào sự tĩnh lặng nội tâm.

 

Một phương cách hữu hiệu để vượt qua sự bình luận nội tâm là phát triển sự tỉnh giácim lặngthật tinh tế về giây phút hiện tại. Bạn quan sát mỗi phút giây thật chặt chẽ đến nỗi bạn không còn thì giờ để bình luận về những gì vừa xảy ra. Một niệm khởi lên thường là một ý kiến về những gì vừa xảy ra. “Điều ấy tốt”. “Điều kia xấu”. “Cái gì vậy?”. Tất cả những lời bình luận ấy thuộc về trải nghiệm trước đây. Khi bạn đang ghi nhận hay bình luận về một trải nghiệm đã qua, bạn không còn chú ý đến trải nghiệm vừa mới đến. Bạn đang tiếp xúc với khách cũ và bỏ quên mất những người khách mới đến.

 

Để triển khai ẩn dụ này, hãy tưởng tượng tâm bạn như một người chủ nhà tổ chức một buổi dạ tiệc, bạn đứng đón khách trước cửa. Nếu một người khách bước vào và bạn bắt đầu trò chuyện với người này, thì bạn không làm tròn nhiệm vụ là phải chú ý chào từng người khách khi họ bước vào. Vì mỗi lúc đều có khách bước vào, bạn chào người này xong là phải chào ngay người đi vào kế tiếp. Bạn không thể có đủ thời giờ để nói chuyện với bất cứ người nào, dù là một cuộc trò chuyện ngắn nhất, vì như thế có nghĩa là bạn phải bỏ sót người bước vào kế tiếp. Trong thiền tập, sự việc cứ hiện đến trong tâm ta hết chuyện này đến chuyện kia qua cửa ngõ của giác quan. Nếu bạn chú tâm đón nhận một sự việc và bắt đầu đàm thoại với nó thì bạn bỏ sót mất sự việc kế tiếp đang xảy ra ngay sau đó.

 

Khi bạn hoàn toàn sống trong giây phút hiện tại với từng sự việc, với từng người khách hiện ra trong tâm bạn, thì bạn không còn khoảng trống cho suy luận nội tâm. Bạn không thể đàm luận với chính mình bởi vì bạn hoàn toàn bận rộn chú tâm vào việc đón nhận mọi việc ngay lúc nó vừa xuất hiện. Đây là lúc bạn đang tinh tế thanh lọc sự nhận biết về giây phút hiện tại đến mức độ nó trở thành sự tỉnh giác im lặng vềhiện tại trong từng giây phút.

 

Trong lúc phát triển sự im lặng nội tâm, bạn đang từ bỏ một gánh nặng rất lớn khác. Giống như bạn đã đeo một cái ba-lô nặng chĩu trên lưng trong suốt ba chục hay năm chục năm ròng rã, và trong suốt thời gian ấy bạn đã lê bước chân mệt nhọc trên nhiều dặm đường dài. Giờ đây bạn đã có được can đảm và trí sáng suốt để cởi cái ba lô ấy ra và đặt nó xuống đất trong chốc lát. Bạn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, thật là thanh thản, thật là tự do, khi bạn đã đặt được gánh nặng xuống đất.

 

Một phương cách hữu ích khác để phát triển sự im lặng nội tâmnhận diện khoảng cách giữa các ý niệm, hoặc giữa những thời khắc đối thoại nội tâm. Hãy theo dõi thật kỹ với sự nhận biết nhạy bén khi một ý niệm vừa tan biến và trước khi một ý niệm khác khởi lên - Đấy! Khoảng cách đó chính làsự tỉnh giác im lặng. Lúc đầu, khoảng cách đó có thể chỉ trong giây lát, nhưng khi bạn đã nhận ra sự im lặng thoáng qua ấy bạn sẽ dần dần quen thuộc với nó. Và khi bạn đã quen thuộc với nó, sự im lặng sẽ kéo dài lâu hơn. Cuối cùng khi bạn đã tìm thấy nó, bạn bắt đầu vui hưởng sự im lặng, và đó là lý do khiến nó kéo dài lâu hơn. Nhưng nên nhớ rằng sự im lặng rất dễ mắc cở. Nếu sự im lặng nghe bạn nói về nó, nó sẽ biến ngay lập tức!

 

Im Lặng Thật Là Thích Thú!

 

Thật tuyệt diệu nếu mỗi chúng ta có thể từ bỏ tất cả tiếng nói nội tâman trú trong sự tỉnh giác im lặng về giây phút hiện tạitrong một thời gian vừa đủ dài để cảm nhận được điều này làm ta thích thú biết chừng nào. Im lặng giúp phát triển trí tuệ và óc sáng suốt nhiều hơn suy nghĩ. Khi ta nhận thức được điều này, sự im lặng trở nên hấp dẫn và quan trọng hơn. Tâm ta sẽ hướng về sự im lặng, tìm kiếm nó không ngừng, cho đến mức độ là tâm chỉ dấn thân vào quá trình suy nghĩ khi nào thật cần thiết, chỉ khi nào có việc gì đáng suy nghĩ. Một khi chúng ta nhận thức được rằng phần lớn những suy nghĩ của chúng ta thật ra chẳng đáng bận tâm chút nào, chẳng đi đến đâu, mà chỉ làm chúng ta nhức đầu, chúng ta sẽ vui vẻ và dễ dàng dành nhiều thì giờ hơn để tìm về sự tỉnh lặng nội tâm. Như vậy, giai đoạn hai của thiền tập là sự tỉnh giác im lặng về giây phút hiện tại. Chúng ta có thể muốn dành nhiều thì giờ chỉ để phát triển hai giai đoạn đầu tiên này, bởi vì nếu chúng tathể đạt đến điểm này, chúng ta đã đi được một đoạn dường dài trong nỗ lực thiền tập. Trong sự tỉnh giác im lặng về ‘ngay phút giây này’, chúng ta đã cảm nhận được rất nhiều an tịnh, hỷ lạctheo sau đó là trí tuệ.

 

Giai Đoạn Ba:

 

Tỉnh Giác Im Lặng Về Hơi Thở Trong Giây Phút Hiện Tại

 

Nếu chúng ta muốn đi xa hơn nữa, thì thay vì tỉnh giác im lặng về những gì hiện ra trong tâm, chúng ta chọn sự tỉnh giác im lặng về một đối tượng mà thôi. Đối tượng đó có thể là cảm nhận về hơi thở, ý tưởng về lòng từ bi (mettā), một vòng tròn đầy màu sắc hiển thị trong tâm (kasina), hay nhiều đề mục quán niệm thông thường khác. Ở đây tôi sẽ mô tả sự tỉnh giác im lặng về hơi thở trong phút giây hiện tại.

 

Hợp Nhất Đối Lập Với Đa Dạng

 

Chọn một đối tượng để tập trung chú ý nghĩabuông bỏ sự đa dạng và tiến đến phía đối lập với nó, là sự hợp nhất. Khi tâm bắt đầu hợp nhất và duy trì sự chú ý về một đối tượng mà thôi, thì ta cảm thấy sự an tịnh, hỷ lạc và nội lực gia tăng đáng kể. Ở đây chúng ta khám phá rằng sự đa dạng của tâm thức cũng là một gánh nặng khác. Giống như bạn có sáu máy điện thoại trên bàn cùng reo lên một lượt. Dẹp bỏ sáu máy này và chỉ cho phép một đường giây điện thoại riêng trên bàn mà thôi, điều đó thật nhẹ người đến mức phát sinh an lạc. Hiểu được sự dạng là một gánh nặng là điều rất quan trọng để có thể tập trung chú tâm vào hơi thở.

 

Kiên Nhẫn Thận TrọngCon Đường Nhanh Nhất

 

Nếu bạn đã phát triển được sự tỉnh giác im lặng về giây phút hiện tạimột cách thận trọng trong một thời gian dài, bạn sẽ thấy thật dễ dàng hướng sự tỉnh giác ấy vào hơi thởtheo dõi hơi thở từng phút giây không gián đoạn. Đó là nhờ bạn đã vượt qua được hai trở ngại lớn của pháp Quán Niệm Hơi Thở. Trở ngại đầu tiên là tâm thường có khuynh hướng rong ruỗi về quá khứ hay tương lai, và trở ngại thứ hai là tiếng nói nội tâm. Vì vậy mà tôi đã giảng về hai giai đoạn mở đầu là tỉnh giác về giây phút hiện tạivà tỉnh giác im lặng về giây phút hiện tạinhư là sự chuẩn bị vững chắc cho bước tiến vào mức thiền định thâm sâu hơn về hơi thở.

 

Thông thường thiền sinh bắt đầu pháp Quán Niệm Hơi Thở khi tâm họ vẫn còn đang chạy nhảy lăng xăng về quá khứ hay tương lai, và khi những suy luận nội tâm làm nhận chìm mức độ tỉnh giác. Không chuẩn bị đúng đắn khiến họ thấy việc theo dõi hơi thở thật khó khăn, thậm chí không thể làm được, và bỏ cuộc trong sự bực bội. Họ bỏ cuộc vì họ đã không bắt đầu đúng chỗ. Họ đã không thực hiện công việc chuẩn bị trước khi dùng hơi thở làm trọng tâm của sự chú ý. Tuy nhiên, nếu tâm bạn đã được chuẩn bị tốt bằng cách hoàn tất hai giai đoạn nêu trên, thì khi bạn hướng tâm về hơi thở bạn sẽ có thể dễ dàng duy trì sự chú tâm vào nó. Nếu bạn thấy theo dõi hơi thở thật khó khăn, đây là dấu hiệu chứng tỏ bạn đã quá vội vàng vượt qua hai giai đoạn đầu. Hãy quay trở lại các bài thực tập đầu tiên. Kiên nhẫn thận trọngcon đường nhanh nhất!

 

Bạn Theo Dõi Hơi Thở Từ Điểm Nào Không Thành Vấn Đề

 

Khi bạn tập trung sự chú ý vào hơi thở, bạn chú tâm theo dõi hơi thở đang xảy ra ngay bây giờ. Bạn cảm nhận hơi thở đang diễn tiến như thế nào, nó đang đi vào, đi ra, hay đang ở nửa chừng. Vài vị thầy dạy rằng phải theo dõi hơi thở ở chóp mũi, vài vị khác bảo phải theo dõi hơi thở ở bụng, vài vị khác nữa lại bảo phải chuyển hơi thở đến chỗ này xong rồi chuyển nó đến chỗ kia. Từ kinh nghiệm bản thân, tôi thấy rằng bạn theo dõi hơi thở từ điểm nào không thành vấn đề. Thật ra, tốt nhất là đừng ấn định vị trí nào cho hơi thở. Nếu bạn theo dõi hơi thở tại chóp mũi thì nó sẽ trở thành “tỉnh giác về chóp mũi”, không phải tỉnh giác về hơi thở, và nếu bạn theo dõi hơi thở từ bụng thì nó trở thành “tỉnh giác về bụng”. Bạn chỉ cần tự hỏi mình “Tôi đang thở vào hay đang thở ra? Làm sao tôi biết được điều này?”. Đấy! Cảm nhận sẽ cho bạn biết hơi thở đang làm gì, đó là điều bạn cần tập trung chú ý. Đừng quan tâm về việc hơi thở được đặt ở đâu. Chỉ cần tập trung chú ý vào chính cảm nhận hơi thở ra vào.

 

Khuynh Hướng Kiểm Soát Hơi Thở

 

Một vấn đề phổ biến ở giai đoạn này là khuynh hướng kiểm soát hơi thở, và điều này làm cho việc theo dõi hơi thở không được thoải mái. Để vượt qua điểm khó khăn này, hãy tưởng tượng bạn chỉ là một hành khách ngồi trong xe nhìn hơi thở qua cửa sổ. Bạn không phải là người lái xe, cũng không phải là người chỉ đường ngồi ở ghế sau. Vậy hãy ngừng ra lệnh, hãy buông thư và vui hưởng cuộc hành trình. Hãy để cho hơi thở thực hiện công việc thở ra vào, bạn chỉ theo dõi mà thôi.

 

Khi bạn đếm hơi thở ra thở vào khoảng một trăm lần liên tục, không bỏ sót lần nào, bạn đã đạt được điều mà tôi gọi là giai đoạn ba của nỗ lực hành thiền, giai đoạn này liên hệ đến việc duy trì sự chú tâm vào hơi thở. Lần này sẽ an lạc hơn giai đoạn trước. Để tiến sâu hơn, bước kế tiếp bạn sẽ nhắm đến giai đoạn hoàn toàn duy trì sự chú tâm vào hơi thở.

 

Giai Đoạn Bốn:

 

Hoàn Toàn Duy Trì Sự Chú Tâm Vào Hơi Thở

 

Giai đoạn bốn xảy ra khi sự chú tâm của bạn tiến đến việc theo dõi hơi thở trong từng mỗi phút giây. Bạn nhận biết hơi-thở-vào ngay từ giây phút đầu tiên, khi cảm giác thở vào bắt đầu khởi lên. Rồi bạn quan sát cảm giác ấy phát triển từ từ trong suốt tiến trình di chuyển của một lần thở-vào, không bỏ sót một giây nào của hơi-thở-vào. Khi hơi-thở-vào chấm dứt, bạn biết rõ giây phút đó. Trong tâm mình, bạn thấy rõ bước di chuyển cuối cùng của hơi-thở-vào. Rồi bạn thấy giây phút tiếp theo như là khoảng ngừng giữa các hơi thở, và nhiều khoảng ngừng nữa cho đến khi hơi-thở-ra bắt đầu. Bạn thấy được giây phút bắt đầu của hơi-thở-ra và mỗi cảm giác tiếp theo sau khi hơi- thở-ra diễn tiến, cho đến khi hơi-thở-ra tan biến lúc nó đã hoàn tất chức năng của mình. Tất cả việc này được thực hiện trong im lặng và ngay trong phút giây hiện tại.

 

Đứng ngoài cuộc

 

Bạn cảm nghiệm từng phần của mỗi hơi-thở-vào và hơi-thở-ra liên tục mấy trăm lần trong một lúc. Vì vậy nên giai đoạn này được gọi là hoàn toàn duy trì sự chú tâm vào hơi thở. Bạn không thể đạt đến giai đoạn này bằng cách ép buộc, nắm giữ hay bám chặt. Bạn chỉ có thể đạt đến mức độ an tịnh này bằng cách buông xả mọi chuyện trong toàn thể vũ trụ ngoại trừ cảm nghiệm tức khắc về hơi thở đang xảy ra trong im lặng. Thật ra, “bạn” không đạt đến giai đoạn này, mà chính là “tâm” đã đạt được. Chính “tâm” tự làm việc này. Tâm nhận ra giai đoạn này sẽ là nơi cư trú thật an vui, chỉ có một mình tâm cùng với hơi thở mà thôi. Đây là nơi mà kẻ chủ động, là phần lớn của tự ngã con người, bắt đầu biến mất.

 

Bạn thấy rằng sự tiến bộ diễn ra thật tự nhiên vào giai đoạn thiền tập này. Chúng ta chỉ cần đứng ngoài cuộc, buông bỏ, và quan sát tất cả những gì đang xảy ra. Chỉ cần bạn để mặc nó, tâm sẽ tự động hướng về sự hợp nhất thật đơn giản, bình yên và thú vị, đó là được ở một mình với một đối tượng, chỉ việc hòa nhập với hơi thở trong từng mỗi phút giây mà thôi. Đó là sự hợp nhất của tâm, hợp nhất trong từng giây phút, hợp nhất trong tĩnh lặng.

 

Bắt Đầu Hơi Thở Tuyệt Đẹp

 

Giai đoạn thứ tư này tôi gọi là “tấm ván lấy đà để nhảy” của thiền tập, bởi vì từ đây bạn có thể lấy đà để chìm sâu vào những trạng thái hỷ lạc. Khi chúng ta chỉ cần duy trì sự hợp nhất của tâm thức bằng cách không can thiệp, thì hơi thở sẽ bắt đầu tan biến. Hơi thở có vẻ như mờ nhạt dần vì bây giờ tâm tập trung chú ý vào trọng điểm của cảm nghiệm về hơi thở, đó là sự an tịnh, tự dohỷ lạc diệu kỳ.

 

Vào giai đoạn này, tôi dùng từ “hơi thở tuyệt đẹp”. Ở đây, tâm nhận thấy rằng hơi thở an bình này thật vô cùng tuyệt diệu. Chúng ta nhận biết hơi thở tuyệt đẹp này một cách liên tục, giây phút này nối tiếp giây phút kia, không bị gián đoạn chút nào trong chuổi cảm nghiệm này. Chúng ta chỉ nhận biết hơi thở tuyệt đẹp mà không cần có nỗ lực nào và trong một thời gian rất dài.

 

Giờ đây như tôi sẽ giải thích trong chương kế tiếp, khi hơi thở biến mất, tất cả còn lại là “cái đẹp”. Cái đẹp vô hình trở thành đối tượng duy nhất của tâm. Tâm bây giờ lấy chính tâm mình làm đối tượng. Bạn không còn biết gì về hơi thở, thân thể, ý niệm, âm thanh, hay thế giới bên ngoài. Tất cả những gì bạn nhận biết là cái đẹp, sự an bình, hỷ lạc, ánh sáng, hay bất cứ điều gì mà tri giác của bạn sẽ đặt tên sau này. Bạn đang cảm nghiệm cái đẹp mà thôi, một cách liên tục, không cần nỗ lực gì cả, đó là trạng thái‘Không’ tuyệt đẹp! Từ lâu, bạn đã buông bỏ đàm luận, buông bỏ mọi mô tả hay đánh giá. Giờ đây, tâm bạn tĩnh lặng đến nỗi nó không thể nói gì được nữa. Bạn bắt đầu cảm nghiệm niềm hỷ lạc đang nở hoa trong tâm. Niềm hỷ lạc ấy sẽ nẩy nở, phát triển, và trở nên vững chắc, mạnh mẽ. Rồi sau đó bạn có thể bước vào những trạng thái nhập địnhđược gọi là các tầng Thiền (jhānas).

 

Tôi đã mô tả bốn giai đoạn đầu của thiền tập. Mỗi giai đoạn phải được phát triển tốt trước khi tiến đến giai đoạn tiếp theo. Xin hãy dành nhiều thời giờ cho bốn giai đoạn đầu tiên này, luyện tập chúng thật vững vàng và ổn định trước khi tiến bước xa hơn. Bạn phải có khả năng giữ vững giai đoạn bốn thật thoải mái, hoàn toàn duy trì sự chútâm vào hơi thở, theo dõi mỗi hơi thở không một lần gián đoạn trong hai hoặc ba trăm lần liên tục. Tôi không nói bạn phải đếm hơi thở trong giai đoạn này; tôi chỉ cho phỏng định khoảng thời gian hành giả cần phải có khả năng giữ vững trong giai đoạn bốn trước khi tiến tới xa hơn. Trong thiền tập, như tôi đã nói trước đây, kiên nhẫn thận trọngcon đường nhanh nhất.

(A Part From This Book)
THE BASIC METHOD OF MEDITATION I 

 

In this chapter we will cover the four initial stages of meditation. You may wish to go through the initial stages quickly, but be very careful if you do. If you pass through the initial steps too quickly, you may find that the preparatory work has not been completed. It’s like trying to build a house on a makeshift foundation—the structure goes up very quickly, but it may come down too soon! You would be wise to spend a lot of time making the groundwork and foundations solid.Then, when you proceed to the higher stories—the bliss states of meditation— they will be stable.

 

Stage One:

Present-Moment Awareness

 

When I teach meditation, I like to begin at the simple stage of giving up the baggage of past and future.You may think that this is an easy thing to do, but it is not. Abandoning the past means not thinking about your work, your family, your commitments, your responsibilities, your good or bad times in childhood, and so on.You abandon all past experiences by showing no interest in them at all.During meditation you become someone who has no history.You do not think about where you live, where you were born, who your parents were, or what your upbringing was like. All of that history you renounce. In this way, if you are meditating with others, everyone becomes equal—just a meditator. It becomes unimportant whether you are an old hand at meditation or just a beginner.

 

If we abandon all that history,we are equal and free.We free ourselves of some of the concerns, perceptions, and thoughts that limit us, that stop us from developing the peace born of letting go. Every part of our history is finally released, even the memory of what happened just a moment ago. Whatever has happened no longer interests us, and we let it go. It no longer reverberates in our mind.

 

I describe this as developing a mind like a padded cell. When any experience, perception, or thought hits the wall of this cell, it does not bounce back. It just sinks into the padding and stops. The past does not echo in our consciousness. Some people think that if they contemplate the past, they can somehow learn from it and solve their problems. But when we gaze at the past we invariably look through a distorted lens. Whatever we think it was like, in truth it was not quite like that at all! This is why people argue about what happened even a few moments ago. It is well known to police who investigate traffic accidents that two different eyewitnesses, both completely honest, may give conflicting accounts of the same accident. When we see just how unreliable our memory is, we will not overvalue the past.We can bury it, just as we bury a person who has died.We bury the coffin or cremate the corpse, and it is done with.

 

Do not linger on the past. Do not keep carrying around coffins full of dead moments. If you do, you weigh yourself down with heavy burdens that do not really belong to you. When you let go of the past, you will be free in the present moment. As for the future—the anticipations, fears, plans, and expectations—let that go too. The Buddha once said,“Whatever you think it will be, it will always be something different” (MN 113,21). This future is known by the wise as uncertain, unknown, and unpredictable. It is often useless to anticipate the future, and in meditation it is always a great waste of time.

 

The Mind Is Wonderful and Strange

 

When you work with your mind, you find that it is so strange.The mind can do wonderful and unexpected things. Meditators who are having a difficult time achieving a peaceful state of mind sometimes start thinking,“ Here we go again, another hour of frustration.” But often something strange happens: although they are anticipating failure, they reach a very peaceful meditative state.

 

Recently I heard about a man on his first ten-day retreat. After the first day, he was in such pain that he asked to go home. The teacher said,“Stay one more day and the pain will disappear, I promise.”So he stayed another day, but the pain only got worse. So again he wanted to go home. The teacher repeated his instruction,“Just one more day and the pain will go.” He stayed for a third day, but the pain was even worse. Every evening for each of the first nine days he would go to the teacher and ask to go home. And the teacher would say, “Just one more day and the pain will disappear.” To his complete surprise,on the first sit in the morning of the final day, the pain disappeared and it did not come back. He could sit for long periods with no pain at all. He was amazed at how wonderful this mind is and how it can produce such unexpected results. So you cannot know the future. It can be so strange, so weird, so completely beyond what you would expect. Experiences such as this man’s can give you the wisdom and courage to abandon all thoughts and expectations about the future.

 

When you think during your meditation,“How many more minutes are there to go? How much longer do I have to endure this?” that is just wandering off into the future. The pain could disappear in a twinkling. You simply cannot anticipate when that is going to happen.

 

During a retreat you may think that none of your meditations were any good. But in the next meditation session you might sit down and everything becomes so peaceful and easy.“Wow!” you think.“Now I can meditate!” But then the next meditation is as awful as the first ones. What’s going on here?

 

My first meditation teacher told me something that at the time sounded quite strange. He said that there is no such thing as a bad meditation. He was right. All those meditations that you call bad or frustrating are where you do the hard work for your “wages.” It’s like a person who on Monday works all day but gets no money at the end of the day.“What am I doing this for?” he thinks. He works all day Tuesday and still gets nothing. Another bad day. All day Wednesday and Thursday he works, and still nothing to show for it.Four bad days in a row.Then along comes Friday. He does exactly the same work as before, and at the end of the day the boss gives him his wages.Wow! Why can’t every day be a payday?

 

Why can’t every meditation be a payday? Do you understand the simile? During the difficult meditations you build up your credit, the reason for your success. In the hard meditations you build up your strength, which creates the momentum for peace. Then when there is enough credit, the mind goes into a good meditation, and it is a payday. But you must remember that it was in the so-called bad meditations that most of the work was done.

 

The Past and Future Are Burdens

 

In one retreat that I gave, during an interview a woman told me that she had been angry with me all day,but for two different reasons. In her early meditations she was having a difficult time and was angry with me for not ringing the bell to end the meditation early enough. In the later meditations she got into beautiful, peaceful states and was angry with me for ringing the bell too soon. The sessions were all the same length, exactly one hour.

 

When you anticipate the future by thinking,“How many more minutes until the bell rings?” you torture yourself. So be very careful not to pick up the heavy burden of “How many more minutes to go?” or “What should I do next?” If that is what you are thinking, you are not paying attention to what is happening now.You are asking for trouble. You are not doing the meditation.

 

In this stage of meditation keep your attention right in the present moment,to the point where you don’t even know what day it is or what time it is. Morning? afternoon?—don’t know! All you know is what moment it is right now. In this way, you arrive at this beautiful “monastery time,” where you are just meditating in the moment.You’re not aware of how many minutes have gone or how many remain.You cannot even remember what day it is.

 

Once as a young monk in Thailand, I had actually forgotten what year it was! It is marvelous to live in the realm that is timeless, a realm so much more free than the time-driven world we usually live in. In the timeless realm, you experience this moment—just as all wise beings have been experiencing this moment for thousands of years.You have arrived at the reality of now.

 

The reality of now is magnificent and awesome.When you have abandoned all past and all future, it is as if you have come alive.You are here. You are mindful. This is the first stage of meditation, just this mindfulness sustained only in the present. Reaching this stage, you have done a great deal.You have let go of the first burden that stops deep meditation. So it is important to put forth a lot of effort to make this first stage strong, firm, and well established.

 

Stage Two:

Silent Present-Moment Awareness

 

In the introduction I outlined the goal of this meditation: beautiful silence, stillness, and clarity of mind pregnant with the most profound insights.You have let go of the first burden that stops deep meditation. Now you should proceed to the even more beautiful and truthful silence of the mind.

 

Silence Means No Commentary

 

In discussing stage two it is helpful to clarify the difference between experiencing the silent awareness of the present moment and thinking about it. The simile of watching a tennis match on TV helps.You may notice that two matches are occurring simultaneously: the match that you see on the screen and the match that you hear being described by the commentator. The commentary is often biased. If an Australian is playing an American, for example, an Australian sportscaster is likely to provide a very different commentary from an American one. In this simile, watching the TV screen with no commentary stands for silent awareness in meditation, and paying attention to the commentary stands for thinking about it.You should realize that you are much closer to truth when you observe without commentary, when you experience just the silent awareness of the present moment.

 

Sometimes we assume it is through the inner commentary that we know the world. Actually, that inner speech does not know the world at all. It is the inner speech that spins the delusions that cause suffering. Inner speech causes us to be angry with our enemies and to form dangerous attachments to our loved ones. Inner speech causes all of life’s problems. It constructs fear and guilt, anxiety and depression. It builds these illusions as deftly as the skillful actor manipulates the audience to create terror or tears. So if you seek truth, you should value silent awareness and, when meditating, consider it more important than any thought.

 

It is the high value that one gives to one’s own thoughts that is the main obstacle to silent awareness.Wisely removing the importance that one gives to thinking, and realizing the greater accuracy of silent awareness, opens the door to inner silence.

 

An effective way to overcome the inner commentary is to develop a refined present-moment awareness.You watch every moment so closely that you simply don’t have the time to comment about what has just happened. A thought is often an opinion on what has just happened: “That was good.”“That was gross.”“What was that?” All of these comments are about the previous experience.When you are noting or making a comment about an experience that has just passed, you are not paying attention to the experience that has just arrived.You are dealing with old visitors and neglecting the new arrivals.

 

To develop this metaphor, imagine your mind to be a host at a party, meeting the guests as they come in the door. If one guest comes in and you start talking with this person about this or that, then you are not doing your duty of paying attention to every guest who enters. Since a guest comes in the door every moment, you must greet each one and then immediately greet the next.You cannot afford to engage even in the shortest conversation with any guest, since this would mean missing the one coming in next. In meditation, experiences come one by one through the doors of our senses into the mind. If you greet one experience with mindfulness and then start a conversation with it, you will miss the next experience following right behind.

 

When you are perfectly in the moment with every experience, with every guest that comes into your mind, then you simply do not have the space for inner speech.You cannot chatter to yourself because you are completely taken up with mindfully greeting everything just as it arrives. This is refining present-moment awareness to the level that it becomes silent awareness of the present in every moment.

 

In developing inner silence you are giving up another great burden. It is as if you have been carrying a heavy rucksack on your back for thirty or fifty years continuously, and during that time you have wearily trudged for many,many miles.Now you have had the courage and found the wisdom to take that rucksack off and put it on the ground for a while.You feel so immensely relieved, so light, and so free, now that you are unburdened.

 

Another useful technique for developing inner silence is recognizing the space between thoughts, or between periods of inner chatter. Attend closely with sharp mindfulness when one thought ends and before another thought begins—there! That is silent awareness! It may be only momentary at first,but as you recognize that fleeting silence you become accustomed to it. And as you become accustomed to it, the silence lasts longer.You begin to enjoy the silence, once you have found it at last, and that is why it grows. But remember, silence is shy. If silence hears you talking about her, she vanishes immediately!

 

Silence Is Delightful

 

It would be marvelous for each one of us if we could abandon all inner speech and abide in silent awareness of the present moment long enough to realize how delightful it is. Silence is so much more productive of wisdom and clarity than thinking. When one realizes that, silence becomes more attractive and important. The mind inclines toward it, seeks it out constantly, to the point where it engages in the thinking process only if it is really necessary, only if there is some point to it. Once we have realized that most of our thinking is really pointless, that it gets us nowhere and only gives us headaches, we gladly and easily spend much time in inner quiet. This second stage of the meditation, then, is silent presentmoment awareness. We may want to spend much time developing just these first two stages, because if we can reach this point, we have come a long way indeed in our meditation. In that silent awareness of “just now,”we experience much peace, joy, and consequent wisdom.

 

Stage Three:

Silent Present-Moment

 

Awareness of the Breath

 

If we want to go further, then instead of being silently aware of whatever comes into the mind,we choose silent present-moment awareness of just one thing. That one thing can be the experience of breathing, the idea of loving-kindness (mett›), a colored circle visualized in the mind (kasi°a), or several other less common focal points for awareness. Here I will describe silent present-moment awareness of the breath.

 

Unity versus Diversity

 

Choosing to fix one’s attention on one thing is letting go of diversity and moving to its opposite, unity. As the mind begins to unify and sustain attention on just one thing, the experience of peace, bliss, and power increases significantly. Here we discover that the diversity of consciousness is another heavy burden. It is like having six telephones on your desk ringing at the same time. Letting go of this diversity and permitting only one telephone (a private line at that) on your desk is such a relief that it generates bliss.The understanding that diversity is a heavy burden is crucial to being able to focus on the breath.

 

Careful Patience Is the Fastest Way

 

If you have developed silent awareness of the present moment carefully for long periods of time, then you will find it quite easy to turn that awareness onto the breath and follow that breath from moment to moment without interruption. This is because the two major obstacles to breath meditation have already been overcome.The first of these two obstacles is the mind’s tendency to go off into the past or future, and the second obstacle is inner speech. This is why I teach the two preliminary stages of present-moment awareness and silent present-moment awareness as a solid preparation for deeper meditation on the breath.

 

It often happens that meditators start breath meditation when their minds are still jumping around between past and future, and when awareness is being drowned out by inner commentary.Without proper preparation they find breath meditation difficult, even impossible, and give up in frustration.They give up because they did not start at the right place. They did not perform the preparatory work before taking up the breath as a focus of their attention. However, if your mind has been well prepared by completing these first two stages, then when you turn to the breath you will be able to sustain your attention on it with ease. If you find it difficult to attend to your breath, this is a sign that you rushed the first two stages. Go back to the preliminary exercises. Careful patience is the fastest way!

 

It Does Not Matter Where You Watch the Breath

 

When you focus on the breath, you focus on the experience of the breath happening now. You experience what the breath is doing, whether it is going in, going out, or is in between. Some teachers say to watch the breath at the tip of the nose, some say to watch it at the abdomen, and some say to move it here and then move it there. I have found through experience that it does not matter where you watch the breath. In fact it is best not to locate the breath anywhere. If you locate the breath at the tip of your nose then it becomes “nose awareness,” not breath awareness, and if you locate it at your abdomen then it becomes “abdomen awareness.” Just ask yourself right now:“Am I breathing in or breathing out? How do I know?” There! The experience that tells you what the breath is doing, that is what you focus on. Let go of the concern about where this experience is located. Just focus on the experience itself.

 

The Tendency to Control Breathing

 

A common problem at this stage is the tendency to control the breathing, and this makes the breathing uncomfortable. To overcome this difficulty, imagine that you are just a passenger in a car looking through the window at your breath.You are not the driver, nor a backseat driver. So stop giving orders, let go, and enjoy the ride. Let the breath do the breathing and simply watch.

 

When you know the breath is going in or going out for about one hundred breaths in a row, not missing one, then you have achieved what I call the third stage of this meditation, which involves sustained attention on the breath. This again is more peaceful and joyful than the previous stage.To go deeper, you aim next for full sustained attention on the breath.

 

Stage Four:

Full Sustained Attention on the Breath

 

The fourth stage occurs when your attention expands to take in every single moment of the breath.You know the in-breath at the very first moment,when the first sensation of inbreathing arises.Then you observe as those sensations develop gradually through the whole course of one in-breath, not missing even a moment of the in-breath. When that inbreath finishes, you know that moment.You see in your mind that last movement of the in-breath.You then see the next moment as a pause between breaths, and then many more moments of pause until the outbreath begins.You see the first moment of outbreathing and each subsequent sensation as the out-breath evolves, until the out-breath disappears when its function is complete. All this is done in silence and in the present moment.

 

Getting Out of the Way

 

You experience every part of each in-breath and out-breath continuously for many hundred breaths in a row. That is why this stage is called full sustained attention on the breath.You cannot reach this stage through force, through holding or gripping.You can attain this degree of stillness only by letting go of everything in the entire universe except for this momentary experience of the breath happening silently. Actually “you” do not reach this stage, the mind does. The mind does the work itself. The mind recognizes this stage to be a very peaceful and pleasant place to abide, just being alone with the breath. This is where the doer, the major part of one’s ego, starts to disappear.

 

One finds that progress happens effortlessly at this stage of meditation. We just have to get out of the way, let go, and watch it all happen. The mind will automatically incline, if we only let it, toward this very simple, peaceful, and delicious unity of being alone with one thing, just being with the breath in each and every moment. This is the unity of mind, the unity in the moment, the unity in stillness.

 

The Beginning of the Beautiful Breath

 

The fourth stage is what I call the “springboard” of meditation, because from it one may dive into the blissful states. When we simply maintain this unity of consciousness by not interfering, the breath will begin to disappear.The breath appears to fade away as the mind focuses instead on what is at the center of the experience of breath, which is awesome peace, freedom, and bliss.

 

At this stage I introduce the term “beautiful breath.” Here the mind recognizes that this peaceful breath is extraordinarily beautiful.We are aware of this beautiful breath continuously, moment after moment, with no break in the chain of experience.We are aware only of the beautiful breath, without effort and for a very long time.

 

Now as I will explain further in the next chapter, when the breath disappears, all that is left is “the beautiful.” Disembodied beauty becomes the sole object of the mind. The mind is now taking the mind as its own object.We are no longer aware of the breath, body, thought, sound, or outside world. All that we are aware of is beauty, peace, bliss, light, or whatever our perception will later call it. We are experiencing only beauty, continuously, effortlessly, with nothing being beautiful! We have long ago let go of chatter, let go of descriptions and assessments. Here the mind is so still that it cannot say anything. One is just beginning to experience the first flowering of bliss in the mind.That bliss will develop, grow, and become very firm and strong. And then one may enter into those states of meditation called the jhanas.

 

I have described the first four stages of meditation. Each stage must be well developed before going on to the next. Please take a lot of time with these four initial stages, making them all firm and stable before proceeding. You should be able to maintain with ease the fourth stage, full sustained attention on the breath, during every moment of the breath without a single break for two or three hundred breaths in succession. I am not saying you should count the breaths during this stage; I am just giving an indication of the approximate span of time that one should be able to stay in stage four before proceeding further. In meditation, as I indicated earlier, careful patience is the fastest way! 

____________________


Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ, Cẩm Nang Của Người Tu Thiền
PDF

TuChanhNiemDenGiacNgo (Nguyên Tập)

____________________


Mindfulness, Bliss And Beyond, A Meditator's Handbook (Chapter 1 to Chapter 4)

PDFMindfulnessBlissAndBeyond (Whole Book)

____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 2020(Xem: 1019)
02 Tháng Bảy 201911:36 SA(Xem: 1751)
Đức Đạt Lai Lạt Ma (được dịch là "Trí Tuệ Như Biển") đời thứ 14, sinh ngày 6/7/1935, tên ngài lúc mới sinh là Lhamo Thondup. The 14th Dalai Lama (loosely translated "Ocean of Wisdom") was born Lhamo Thondup on July 6, 1935.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 57)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 135)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 139)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 149)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 178)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 196)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 191)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 185)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 190)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 203)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 181)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 223)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 230)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 265)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 281)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 250)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 322)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
19 Tháng Sáu 20204:48 CH(Xem: 317)
Lúc còn nhỏ, khi đến thiền viện, tôi phải có cha mẹ đi cùng, và không được đi hay ngồi chung với các sư. Khi các sư giảng Pháp, tôi luôn ngồi bên dưới, chỉ đủ tầm để nghe. Vị thiền sư đáng kính dạy chúng tôi cách đảnh lễ Đức Phậttụng kinh xưng tán ân đức của Ngài. Thiền sư khuyến khích chúng tôi rải tâm từ cho mọi chúng sinh,
18 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 264)
Nhiều người thường thắc mắc làm thế nào để thực tập thiền trong đời sống hàng ngày. Tham gia một khóa thiền và thực tập nghiêm túc là sự rèn luyện tích cực trong môi trường đặc biệt. Đây là một việc hữu ích và quan trọng, nhưng việc thực tập thực sự - nếu thiền có một giá trị thực sự nào đó - phải là trong cuộc sống hàng ngày
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1255)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2836)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4349)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Sáu 20205:26 CH(Xem: 418)
I am very impressed by the thoroughness and care with which Dr. Thynn Thynn explains the path of mindfulness in daily life in her book. This has not been emphasized as strongly in the monastic and meditative teachings of Buddhism that have taken root in the West.
11 Tháng Sáu 20205:08 CH(Xem: 422)
Tôi rất cảm phục Bs Thynn Thynn khi bà đã tận tình giải thích thấu đáo, trong quyển sách của bà, về cách sống tỉnh giác trong đời sống thường ngày. Trước đây, điểm nầy chưa được nhấn mạnh đúng mức trong giáo lý Phật-đà tại các thiền việntu việnTây phương. Trong thực tế, phần lớn các phương pháp tu hành ở Á châu đều theo
14 Tháng Năm 202010:20 CH(Xem: 619)
Trong mấy năm qua, một vài ông bà — cụ thể là Mary Talbot, Jane Yudelman, Bok Lim Kim và Larry Rosenberg—đã đề nghị tôi “Khi nào Sư sẽ viết hướng dẫn về hành thiền hơi thở?” Tôi đã luôn nói với họ rằng cuốn Giữ Hơi Thở Trong Tâm (Keeping the Breath in Mind) của Ajaan Lee là hướng dẫn thực hành tuyệt vời, nhưng họ
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 621)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 621)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 733)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1055)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1263)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1136)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.