02. Phương tiện thiện xảo - Skillful Means

18 Tháng Mười Hai 20199:47 SA(Xem: 1276)
02. Phương tiện thiện xảo - Skillful Means
ThayBietBayGioODay_A

Thấy Biết: Bây Giờ Và Ở Đây, Mười Bài Pháp Thoại
(To Be Seen) Here And Now, Ten Dhamma Talks
Sister Ayya Khema - Việt dịch: Diệu Liên Lý‎ Thu Linh

Nguồn: accesstoinsight.org, thuvienhoasen.org


__________________

02. Phương Tiện Thiện Xảo

  

   Sự hiện hữu của ta bao gồm thân và tâm.  Ta cần quan tâm đến cả hai, dầu thiền là một hoạt động của tâm, chứ không phải thân.

 

   Những câu hỏi của người mới bắt đầu hành thiền là: “Tôi phải ngồi như thế nào?”  “Làm sao để không bị đau khi ngồi?”  Những điều này chỉ có thể được giải quyết trong quá trình tu tập, cứ tiếp tục thực hành mà thôi. Lúc đầudĩ nhiên là không ai quen ngồi tréo chân trên sàn nhà.

 

   Chúng ta có thể dùng cơ hội này như một phương tiện tu tập thiện xảo.  Khi thân phát khởi đau, khó chịu, ta tập chú tâm đến phản ứng của tâm, không lập tức thay đổi thế ngồi.

 

   Tất cả mọi người trên thế giới này đều muốn thoát khỏi sự khó chịu, đau đớn, bằng những phản ứng quán tính, tức thời.  Không phải là chúng ta không muốn tránh sự đau đớn, khó chịu, nhưng để sự hành thiền của ta được có kết quả, ta phải tập bỏ các phản ứng theo quán tính, tức thời.  Chính các hành động đó khiến ta phải ở mãi trong vòng luân hồi khổ đau.

 

   Quan trọng là ta phải nhận thức được điều gì đang xảy ra bên trong ta, khi cảm thọ khổ phát khởi.  Ta thấy có sự xúc chạm giác quan.  Thân đang có những xúc chạm; đầu gối tiếp xúc với sàn, hai chân chéo nhau, nhiều sự xúc chạm đang xảy ra nơi thân.  Do các sự tiếp xúc này, cảm thọ phát sinh.  Không có cách gì tránh khỏi, làm con người thì phải chịu thế thôi.  Đức Phật đã dạy về nhân quả, rằng tùy theo sự tiếp xúc của các giác quancảm thọ phát sinh.  Có ba loại cảm thọ: khổ, lạc và xả (trung tính).  Tuy nhiênít khi chúng ta để ý đến cảm thọ trung tính.  Thực ra, nó cũng có thể được coi là lạc thọ, vì ít nhất nó không tạo khổ cho ta.  Trong thế ngồi thiền, sau một khoảng thời gianxúc giác sẽ tạo ra cảm giác khó chịu.  Phản ứng tức thời là chuyển động.  Hãy khoan!  Hãy quán sát!  Khi hiểu được tâm mình, là ta hiểu được thế giớivũ trụ.  Tâm tất cả mọi người đều có hạt giống giác ngộ.  Tuy nhiênnếu không biết tâm mình, chúng ta không thể phát triển, vun trồng hạt giống đó.  Hiện tại tâm đang tiếp xúc với một cảm thọ khổ, tưởng liền lên tiếng: “Đau quá”.  Tiếp theo đó là các tâm hành, mà cũng là hành nghiệp, vì ta đang tạo nghiệp quả trong quá trình tư duy.

 

   Đầu tiên là sự xúc chạm giác quan, rồi cảm xúc phát khởi.  Kế là ý nghĩtiếp nối bằng khổ thọ.  Ngay giây phút đó, chỉ có cách thoát là chuyển đổi vị thế. Vậy là tạo nghiệp.  Dầu là nghiệp xấu nhỏ, nhưng vẫn xấu, vì tâm ở trong trạng thái tâm sân hận khi nói, “Tôi không thích điều này”.

 

  Tâm có thể bắt đầu đủ thứ lý luận: “Tiếc là mình không mang theo ghế”; “Tôi không thể ngồi được nữa”; “Ở tuổi tôi, lý ra tôi không được làm những việc như thế này”; “Thiền quá khó hành”.  Không có lý giải nào có giá trị đích thực.  Chúng chỉ là phản ứng của tâm đối với cảm thọ khổ.  Nếu không huân tập để biết rõ các phản ứng của tâm, là ta không biết sử dụng thiền một cách tốt nhất.

 

   Biết cảm thọ khổ rồi, giờ ta có thể cố gắng nhận biết bản chất thực sự của nó.  Chúng ta sống tùy thuộc vào các cảm thọ của mình.  Vì thế nếu ta không ý thức về các phản ứng của tâm đối với chúng, là ta sống một cách lơ mơ.  Có một quyển sách nhỏ rất hay, có tựa đề Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức.  Phép lạ ở đây không gì khác hơn là chánh niệmbiết điều gì đang xảy ra bên trong.  Khi ý thức được rằng mình muốn thoát khỏi cảm thọ khổ, thì chúng ta có thể cố gắng trốn tránh nó, nhưng chỉ là trong giây lát.  Chỉ có các bậc A-la-hán mới có khả năng hoàn toàn giải thoát, còn chúng ta chỉ có thể làm thế trong một thời gian ngắn ngủi.  Cảm thọ khổ phát khởi không phải do ta mời gọi, nên ta không nên xem chúng là của ta.  Hãy để chúng chỉ là một cảm thọ.

 

   Nếu ta có thể làm thế dù trong giây phút, rồi quay trở về với đối tưọng thiền, là ta đã chiến thắng phản ứng tiêu cực của bản thân.  Trái lại là ta đã để cho các cảm thọ khổ làm chủ tâm ta bằng mọi cách.  Tất cả mọi chúng sanh đều chạy đuổi theo các lạc thọlảng tránh khổ thọ.  Chí ít ta cũng phải biết điều đó, nếu không ta không có căn cớ gì để thay đổi nội tâm.  Hiện tại có thể ta chưa thay đổi được các phản ứng, nhưng ít ra ta cũng biết điều gì đang xảy ra.

 

  Sau khi đã biết được ý hướng của tâm, chúng ta có quyền chuyển động, thay đổi thế ngồi của mình. Tóm lại, không có gì sai khi thay đổi thế ngồi, nhưng sai, nếu ta làm điều đó bằng thói quen, theo quán tính.  Thiền có nghĩa là hoàn toàn tỉnh thức.  Tỉnh thức không trái nghĩa với đang ngủ; mà trái ngược lại với sự ù lì, đần độn.  Trạng thái tâm đó đa phần là do sự thiếu ý chí để quan sát chính cái khổ của bản thân.  Ta thà là chôn giấu nó dưới đám sương mù.  Trong thiền điều đó không thể xảy ra.  Đức Phật bảo rằng thân này là ung thư; toàn thân ta là ổ bệnh, khi ngồi yên, ta có thể cảm nhận nó trở nên khốn khổ như thế nào.

 

  Thiền có nghĩa là samatha và vipassana, định và tuệ.  Nếu không biết về những giới hạn cũng như tiềm năng của chúng, ta không thể thực hành đúng.  Trong mỗi thời khóa thiền, chúng ta thường sử dụng cả hai, nhưng ta phải biết phân biệt chúng.  Nếu tâm không biết điều gì đang xảy ra, thì sương mù sẽ bao phủ nó.

 

   Ai cũng thích sự bình an, tĩnh lặng, hạnh phúc.  Đó là ước muốn tự nhiên.  Trong thiền, ta có thể tìm được chúng, khi thực hành thuần thục và có chút duyên lành.  Tuy nhiên, chúng không phải là mục đích của thiền.  Mục đích của thiền là tuệ.  Ta cần có phương tiện thiện xảo để đạt được tuệ và chúng thường được tìm thấy trong thiền định.

 

   Sau nhiều công phu thực hànhsử dụng đề mục thiền quán, tâm có thể trụ vào đó một khoảng thời gian.  Giả dụ rằng tâm có thể trụ vào hơi thở dù chỉ trong một thời gian ngắn, ta cũng có thể cảm nhận sự bình lặng phát khởi sau đó, do tâm không nghĩ suy.  Quá trình tư duy trong tâm mọi người khó có bao giờ dừng.  Tâm luôn nghĩ suy.  Giống như thân luôn thở, tâm luôn hoạt động.  Và đa số những thứ nó thải ra đều không quan trọng, phóng dậtvô ích, mà nếu không có chúng, ta sẽ thấy hạnh phúc hơn nhiều.

 

   Tâm trong bản thể ban đầu của nó rất thuần khiết.  Nó rõ ràngtrong sáng, uyển chuyển, phóng khoáng.  Chính tư duy là cặn bẩn, là vật cản đường.  Gần như không có ai là không suy nghĩ suốt ngày, dầu một cách vô thức.  Nhưng khi bắt đầu hành thiền, ta trở nên ý thức về sự lăng xăng trong tâm.  Ta nhận ra rằng thật khó giữ tâm trụ vào đề mục thiền quán, vì tâm thích suy nghĩ hơn hành thiền.  Khi nhận ra được thói quen suy nghĩ này (dầu cần có thời gian tu tập trước khi điều đó xảy ra), tức là ta đã thành tựu được hai thứ.  Ta trở nên ý thức về các hoạt động của tâm, cũng như nội dung suy tư.  Ta sẽ nhận ra ngay rằng các suy nghĩ của mình không đáng kể, không có ý nghĩa gì to tát.  Nhờ đó, ta có thể buông bỏ nó khá dễ dàng để quay về với đề mục thiền quán.  Chúng ta phải tạo khả năng đứng lùi lại, quan sát quá trình tư duy mà không cảm thấy vướng mắc với nó.  Trái lại ta sẽ cứ tiếp tục suy nghĩ thay vì hành thiền.

 

   Tâm là công cụ vĩ đại nhưng mong manh nhất trong vũ trụ.  Ai cũng có tâm, nhưng ít ai biết chăm sóc nó đúng cách.  Ai cũng lo chăm sóc thân.  Lo cho nó ăn, ngủ, tắm rửa, tập thể dục, khám bệnh, cắt móng, cắt tóc, chữa răng, làm đủ mọi thứ cần thiết để thân được khỏe mạnh, thoải mái.  Thực ra, thân là đầy tớ, tâm mới là ông chủ.  Té ra ta lo phục vụ đầy tớ mà bỏ quên ông chủ.  Nếu trong gia đình mà chúng ta làm thế, thì loạn.  Đó là một trong những lý do tại sao thế giới dường như đang đảo lộn.  Người ta giết hại lẫn nhau, trộm cướp của nhau, không chung thủy, gian dối, dèm pha, nói xấu nhau.  Không ai nghĩ rằng tâm là tài sản quý giá nhất.  Nó mang đến cho ta những gia tài không gì có thể so sánhvậy mà ta không biết cách chăm sóc nó.

 

   Chúng ta phải chăm sóc cho tâm giống như cho thân.  Ta phải cho nó nghỉ ngơi.  Thử tưởng tượng nếu chúng ta không ngủ ba hay bốn ngày, ta sẽ cảm thấy thế nào?  Ta sẽ thiếu sinh lựcmệt mỏi, khổ sở.  Thân cần được nghỉ ngơi, tâm cũng thế.  Cả ngày nó phải suy nghĩ, đêm thì mộng mị.  Nó luôn bận rộn.  Sự nghỉ ngơi thực sự mà nó có thể có được, để có năng lượng thúc đẩy nó trở nên trong sángnhu nhuyến, là được trụ vào các đề mục thiền quán.

 

   Tâm cần được tẩy rửa, có nghĩa là thanh tịnh hóa.  Điều này chỉ có thể xảy ra khi tất cả mọi nghĩ suy được dừng lại trong một khoảng thời gian, nhờ vào sự nhất tâm.  Một giây phút định là một giây phút thanh tịnh.  Ở thời điểm đó tâm không thể có ác ý hay tham dục, hay bất cứ sự tiêu cực nào khác.  Khi xả định, tâm trở về lại với những hoạt động bình thường.  Nếu khi hành thiền chúng ta thấy rằng tâm thanh tịnh đem lại cho ta hạnh phúc, thì tự nhiên là ta sẽ cố gắng duy trì quá trình thanh tịnh hóa tâm trong cả những sinh hoạt hằng ngày.

 

   Tâm cần những hoạt động không hướng tới việc chiến thắng hay đạt được bất cứ điều gì, mà chỉ cần hành.  Khi ta muốn tâm trụ trên đề mục thiền, nhưng nó chạy đi chỗ khác, ta biết ngay rằng ta không phải là chủ của tâm mình, mà nó chỉ làm những gì nó thích.   Khi nhận ra điều đó, ta sẽ ít bám vào quan điểmý kiến của mình nữa, nhất là khi chúng bất thiện, vì ta biết là tâm chỉ suy nghĩ theo thói quen.  Chỉ qua quá trình hành thiền chúng ta mới ý thức được điều đó.

 

   Tâm cũng cần có thực phẩm riêng cho nó.  Vi trong khi hành thiền, chúng ta có thể đạt đến các trạng thái tâm thức cao hơn, nhờ đó ta có thể nuôi dưỡng tâm theo cách mà quá trình tư duy thông thường không thể thực hiện được.  Hạnh phúcbình an phát khởi mà không tùy thuộc vào các điều kiện bên ngoài, cho ta sự tự do mới mẻ.

 

   Tâm của mọi chúng sanh đều có sẵn hạt giống Niết bàn.  Chúng ta cần huấn luyện tâm để nhận biết điều gì đang che mờ tầm nhìn của ta.  Rồi hạt giống đó mới có thể được vun trồng, phân bón cho đến lúc ra quả, hoàn mãn.  Vì tâm có những khả năng như thế, nó cũng tiềm tàng sự bình anhạnh phúc mà mọi người kiếm tìm.  Phần đông chúng ta cố gắng thỏa mãn nhu cầu đó bằng cách kiếm tìm những đối tưọng vật chất, bằng cách nhìn, xúc chạm, nếm hay ý thức về chúng.  Đặc biệt là muốn có nhiều thêm và giữ chặt lấy chúng.

 

   Sự bám víu đó chắc chắn đưa đến khổ đau.  Khi nào ta còn tùy thuộc vào những điều kiện bên ngoài, dẫu đó là con ngườiquốc giatôn giáo, tiền tài hay danh vọng, ta còn phải luôn sợ mất chúng, vì mọi thứ đều chuyển đổi và biến hoại.  Cách duy nhất để có được hạnh phúcbình an thực sự, là phải độc lập với tất cả mọi thứ quanh ta.  Có nghĩa là đạt được tâm thanh tịnh không vướng mắc, là có thể trụ được vào đề mục thiền quán đủ lâu để tâm thức có thể chuyển đổi.  Tâm thức nghĩ suy là thức mà tất cả chúng ta đều biết đến.  Nó luôn lên xuống, thích hoặc không thích, mong cầu ở tương lai, ân hận chuyện quá khứ, hướng tới tương lai hay hoài niệm quá khứ.  Lúc nào tâm cũng xao động, ta không thể mong nó hoàn toàn được bình an.

 

   Chúng ta ai cũng quen thuộc với một loại thức khác, thí dụ khi ta yêu thương ai rất mực.  Tình cảm đó chuyển đổi tâm thức đến độ ta hoàn toàn quên mình.  Cũng thế khi nó liên quan đến vấn đề tôn giáo, khi tín tâm phát khởi.  Chúng ta hiến thân cho một lý tưởng.  Dầu những thứ này không tồn tại lâu, và tất cả đều tùy thuộc vào các điều kiện bên ngoài.

 

   Qua việc hành thiền, chúng ta có thể chuyển đổi tâm thức đến chỗ ý thức được sự thuần khiết bên trong ta, thứ mà tất cả chúng ta đều sở hữu, chỉ là hiện tại đang bị che mờ bởi vô minh.  Chúng ta sẽ ý thức được rằng sự bình anhạnh phúc tự tại đó chỉ có thể có mặt khi “cái tôi”, “cái của tôi” được gạt qua một bên, dù chỉ trong chốc lát, khi ý nghĩ “tôi muốn được hạnh phúc”, được dẹp bỏ.  Ta không thể có bình anhạnh phúc khi còn nghĩ đến “cái tôi”.  Đó là cái ta cần hiểu trước hết khi đức Phật nói về vô ngã (anatta), là cách thoát khổ (dukkha).

 

   Vì tâm khó trụ vào đề mục thiền quán, ta phải sử dụng tất cả mọi thứ có thể để phát khởi tuệ giác.  Dần dần tâm trở nên trong sáng, nhạy bén và không còn bị các hành ở bên ngoài làm ảnh hưởng đến, như là âm thanh hay tư tưởng, là những thứ thường xảy ra.  Cuối cùng định sâu thẳm có thể đạt tới.

 

   Khi các cảm thọ khó chịu phát khởi, hãy sử dụng chúng để phát triển tuệ giác.  Chúng ta không mời chúng đến, tại sao lại nhận chúng là ta?  Chắc chắn chúng sẽ thay đổi, sẽ tệ hơn hay tốt hơn, chúng chuyển vị thế, và chúng cho ta thấy rõ ràng có thân là khổ (dukkha).

 

   Thân không làm gì cả, chỉ ngồi, vậy mà chúng ta thấy khổ, chỉ vì lý do đơn giản là ta không thích cái cảm thọ vừa phát khởi.  Khi ta sử dụng khổ thọ đó để thực sự ý thức về đế thứ nhất và thứ hai của tứ diệu đế, là tâm ta đang tiến gần hơn đến với Pháp.  Đế thứ nhất là diệu đế về khổ, đế thứ hai là nguyên nhân của khổ, là ái dục.  Trong trường hợp này, chúng ta tham muốn thoát khỏi các cảm giác khó chịu.  Nếu ta hoàn toàn chấp nhận các cảm thọ, không đánh giá ưa ghét, sẽ không có khổ.

 

   Chúng ta có thể cố gắng buông xả ái dục này trong chốc lát; bất cứ ai với chút ý chí đều có thể làm được.  Chỉ chấp nhận cảm giác đó như nó là, không ghét bỏ, không bám víu, thì sẽ không có khổ, trong chỉ giây phút đó.  Nhưng đó là một sự trải nghiệm sâu sắc về tuệ giác, vì nó cho ta thấy không chút nghi ngờ rằng nếu ta buông bỏ được các ái dụckhổ sẽ biến mất.  Dĩ nhiên khi thân đang đau, ta khó thể buông bỏ ước muốn được thoát khỏi sự đau đớn, khó chịu.  Tuy nhiên, nếu chỉ trong phút giây thì ai cũng có thể làm được, và đó là một sự trải nghiệm căn bản, sâu sắc trong Pháp.

 

   Khi ta có thể lùi lại để quan sát quá trình tư duy của mình, ta sẽ thấy là tâm không dừng suy nghĩ.  Đối với người chưa có kinh nghiệm hành thiền trước đó, có thể họ phải mất từ 5-10 phút để ý thức về điều đó.  Đối với người đã có kinh nghiệm thì chỉ mất vài giây.  Sau đó ta có thể xét xem mình đắm chìm trong những suy nghĩ gì.  Càng thường xuyên quan sát như thế, ta càng ít chìm đắm trong đó.  Ta trở nên ý thức rằng đó là cách mà tâm chúng sanh hoạt động, không chỉ tâm của ta, mà là của mọi người, như thế là ta biết được một sự thật về tâm.  Không có gì đáng để quan sát hơn việc đó.  Khi ta thấy rằng sự suy tưởng cứ triền miên, tầm phào như thế, ta sẽ dễ dàng buông bỏ hơn.  Ta cũng thấy các ý tưởng này rất chóng qua, chúng luôn đến rồi đi.  Lúc đó, chúng ta sẽ biết từ chính kinh nghiệm bản thân rằng không thể có hạnh phúc thực sự trong những gì quá ngắn ngủi, tạm bợ, vậy mà cả thế giới đều cố gắng đạt được hạnh phúc bằng cách đó.  Chúng ta còn không thể nhớ mình đã nghĩ gì mấy phút trước đó, thì làm sao nó có thể mang hạnh phúc đến cho ta?  Tuệ giác đó giúp ta buông bỏ các vọng tưởng và trở về với đề mục thiền quán.

 

   Chúng ta sử dụng cả hai phương pháp định và tuệ chung với nhau.  Khi định đã được thiết lập vững chãi, tuệ sẽ tự động phát sinh.  Điều quan trọng cần nhớ là thiền định là căn bản.  Không phải là việc ta có thích hay không thích hành nó.

 

   Nếu biển đang động, có sóng lớn mà ta muốn nhìn xuống dưới đáy sâu thì ta không thể nhìn thấy gì cả.  Vì có quá nhiều chuyển động, tất cả đều bị xáo trộn, nên ta không thể nhìn thấy gì.  Khi sóng tan, mặt biển trở nên bình lặng, trong suốt, thì ta có thể nhìn xuống dưới đáy sâu để thấy cát, thấy san hô và cá đủ màu sắc.  Tâm ta cũng thế.  Khi tâm đang dậy sóng với nghĩ suy, sự biến động đó trong tâm khiến nó không thể nhìn thấy thực tại tuyệt đối.  Hơn nữa, tâm từ chối không muốn nhìn quá cái hiểu biết thông thường của nó.  Nhưng khi tâm trở nên hoàn toàn tĩnh lặng, không có những phán đoánchúng ta có thể dễ dàng thấy những gì nằm dưới bề mặt.

 

   Để hiểu được giáo lý của đức Phậtchúng ta phải đào sâu dưới bề mặt, nếu không sự hiểu biết của ta thật nông cạn, giả tạo.  Tâm bình lặng là công cụ giúp ta đào sâu xuống khỏi thực tại tương đối.  Khi ta cố gắng để đạt được tĩnh lặng, đồng thời quan sát một cách khách quan tất cả những gì phát khởi trong tâm, thì càng lúc ta càng thấy có nhiều cơ sở để buông bỏ vọng tưởng.  Ta càng ít dựa vào những nghĩ suy của mình, thì ta càng ít mong chờ, đòi hỏi, và ta càng hạnh phúc hơn khi buông bỏ chúng.  Lúc đó ta sẽ biết thế nào là sự bình anhạnh phúc nội tại.

 

   Các cảm xúc nội tại này sâu sắc nhất trong thiền, nhưng cũng có thể mang vào cuộc sống hằng ngày một cách nhẹ nhàng hơn, chính là vì tâm biết rằng nó luôn có thể trở về với sự bình an, tĩnh lặng trong thiền, mà không phải phụ thuộc vào bất cứ hoàn cảnh hay bất cứ ai.  Những vấn đề thế gian không còn cay đắng như xưa; chúng chỉ xảy ra, thế thôi, cũng như nghĩ suy, cảm xúc cứ sinh, diệt, mà không có ai là chủ nhân hay người tạo ra chúng.

02. Skillful Means

 

The two aspects of our being are mind and body. We have to pay attention to both of them, even though meditation is a mind exercise, not a body exercise.

 

Some of the most common questions are: "How am I going to learn to sit?" "How am I not going to have any pain?" That is only possible through continued application, doing it again and again. In the beginning, the body just doesn't like sitting cross-legged on the floor.

 

We can use this situation as skillful means. When discomfort arises in the body, we learn to pay attention to the mind's reaction, and do not move automatically. Everybody in the world is trying to get out of any kind of discomfort with an instinctive, immediate reaction. It's not that we're not going to get out of discomfort, but in order to make meditation pay off, we have to learn to get out of instinctive, immediate reactions. It's those that land us in dukkha over and over again.

 

When there is an uncomfortable feeling, it is essential to realize what is happening within. We notice that there is a sense contact, in this case "touch!" The body is making contact; the knees with the pillow, the legs with each other, several contacts are happening. From all sense contacts, feelings arise. There is no way out of that, this is how human beings are made. The Buddha taught cause and effect, that dependent upon any sense contact, feeling results. There are three kinds of feelings, pleasant, unpleasant and neutral. We can forget about the neutral ones, because we are hardly ever aware of them. Neutral is actually considered pleasant, because at least it doesn't hurt. From this particular touch contact that is being made through the sitting posture, there arises, after a while, an unpleasant feeling. The immediate reaction is to move. Don't! Investigate! By getting to know our own mind, we get to know the world and the universe. All minds contain the seed of enlightenment. Unless we know our own mind, we cannot develop and cultivate that seed. here the mind has been contacted with an unpleasant feeling, our perception says: "this is painful." Our next step are the mental formations, which are also kamma formations, because we make kamma through our thought processes.

 

First came the sense contact, secondly feeling arose. Then perception, naming it, followed by dislike. At the moment of dislike, there is the running away through changing our position. That is the kamma making aspect. This is minor negative kamma, yet it's negative, because the mind is in a state of ill-will by saying "I don't like it."

 

The mind may start all kinds of rationalizations: "I wish I'd brought my own little chair"; "I can't sit"; "At my age I shouldn't do things like this"; "Meditation is too difficult." None of these explanations have any intrinsic validity, they are only a mind reacting to an unpleasant feeling. Unless we become acquainted with our mind's reactions, we're not using meditation in the most beneficial manner.

 

Knowing the unpleasant feeling, we can now try to acquaint ourselves with its true nature. Our whole life is lived according to our feelings. Unless we become aware of our reactions to feelings, we remain half asleep. There is a beautiful little book called The Miracle of Being Awake. This miracle is nothing but mindfulness, knowing what's going on within. When we have realized we want to get rid of the unpleasant feeling, then we can try to disown it for a moment. Only the arahant is fully capable of complete detachment, but we can do so for a short time. The unpleasant feeling has arisen without our asking for it and we don't have to believe it to be ours. We can let it be just a feeling.

 

If we do that for a moment, we can get back to the meditation subject, and have won a victory over our own negative reactions. Otherwise we are letting our unpleasant feelings rule us in whatever way they want. The whole of humanity runs after pleasant feelings, and away from unpleasant ones. Unless we at least know that, we have no reference point for inner change. It may not be possible to reverse that reaction yet, but at least we know it is happening.

 

After we have become aware of our mind's intention, we're free to move and change our sitting position. There is nothing wrong with changing one's posture but there's something wrong with instinctive, impetuous habits. Meditation means total awareness. Being awake is not the opposite of being asleep; it is the opposite of being dull and foggy. Such mind states are mostly due to an unwillingness to look at our own dukkha. We'd rather hide in a fog. In meditation that won't do. The Buddha said that this body is a cancer; the body as a whole is a disease, and we can experience that when just sitting still, it becomes uncomfortable.

 

Meditation means samatha and vipassana, calm and insight. Unless we know the limitations of each and also their possibilities, we won't be able to make good use of the practice. We are generally applying both of them in every session, but we must be able to distinguish between them. If there is no understanding of what's happening in the mind, the fog settles down in it.

 

Everybody would like bliss, peace and happiness. That is a natural wish. They are available in meditation, with a lot of practice, and some good kamma. However they are not the goal of meditation. The goal of meditation is insight. Yet skillful means for gaining insight are needed and are found in tranquillity meditation.

 

Making use of a meditation subject, the mind, after some training, will be able to stay on it for a while. Presuming that the mind is able to focus on the breath for even a short time, we realize afterwards that some peace arose, because the mind was not thinking. The thinking process in everybody's mind is hardly ever profound. It's just thinking. Just as the body breathes, so the mind keeps churning. And it keeps churning out mostly irrelevant, unsubstantial and unimportant details, without which we would be much happier.

 

The mind in its original form is pure. It's clear and lucid, luminous, pliable and expandable. Our thinking is the impurity and the blockage. There's hardly a person who doesn't think all day long, probably without even being aware of it. But when we start meditating, we do become aware of our inner restlessness. We realize we can't keep the mind on the meditation subject, because we are thinking instead of meditating. The moment we experience our thinking habit (even that takes time to realize) we accomplish two things. We become aware of our mind's activity and also the content of our thoughts. We will realize immediately that our thinking is irrelevant and makes little or no sense. Because of that, we can let go of it fairly easily and return to the meditation subject. We have to be able to stand back and watch the thinking process and not get involved in it. Otherwise we'll just keep on thinking instead of meditating.

 

The mind is the greatest and most delicate tool existing in the universe. All of us have it, but few look after it properly. Practically everybody is interested in looking after their bodies. Eating, sleeping, washing, exercising, seeing the doctor when the body is sick, cutting hair, nails, filling teeth, doing everything that's necessary to keep the body functioning well. In reality, the body is the servant and the mind is the master. So we are looking after the servant and forgetting the master. If we do that in our homes, we create chaos. That's one of the reasons why the world looks as chaotic as it does. People kill each other, steal from each other, are unfaithful, lie, gossip and slander. Most have absolutely no ideas that the mind is our most precious asset. It gives us wealth beyond compare and yet we don't know how to look after it.

 

We have to do exactly the same thing for the mind as we do for the body. We need to give it a rest. Imagine if we didn't go to sleep for three or four days, how would we feel? Without energy, without strength, pretty terrible. The body needs a rest, but the mind does too. During the day it thinks, at night it dreams. It's always busy. The only real rest it can ever get, which energizes and gives the needed boost to become clear and lucid, is to stay on the meditation subject.

 

The mind needs a clean-up, which means purification. This happens when all thinking is stopped for a while, because of one-pointed concentration. One moment of concentration is one moment of purification. At that time the mind cannot contain ill-will or sensual desire, or any other negativity. When the concentration ceases, the mind reverts to its usual behavior again. In meditation we can experience that a purified mind gives us happiness, and quite naturally we will try to keep that purification process going also in daily living.

 

The mind needs the kind of exercise that is not geared towards winning or achieving anything, but just to obey. When we ask the mind to stay on the meditation subject, yet it runs away from it, we know immediately that we are not the master of our mind, but that the mind does what it pleases. When we have realized that, we will be less likely to believe our own views and opinions, particularly when they are unwholesome, because we understand that the mind is simply thinking habitually. Only through the meditation process can we become aware of that.

 

The mind also requires the right kind of food. Because in meditation we can reach states of higher consciousness, we are thereby able to nourish the mind in a way which cannot happen in the ordinary thinking process. Tranquillity meditation leads the mind into realms which are totally unavailable to us otherwise. Happiness and peacefulness arise without dependence on outer conditions, which give us a new freedom.

 

The mind of every human being contains the seed of Nibbana. We need training in order to realize what is obscuring our vision. Then the seed can be cultivated and nurtured to full growth. Because our minds contain such a potential, they also contain the peace and happiness which everybody wants. Most people try to find fulfillment through acquiring material objects, seeing or touching, eating or knowing them. Particularly having more and keeping it all safe.

 

This dependency is a guarantee for dukkha. As long as we depend on outer conditions, whether people, experiences, countries, religions, wealth or fame, we are in constant fear of losing our footing, because everything changes and vanishes. The only way we can have real peace and happiness, is by being independent of all around us. That means gaining access to the purity of our mind without thinking, which involves staying on our meditation subject long enough for our consciousness to change. The thinking consciousness is the consciousness we all know. It contains constant ups and downs, either liking or disliking, wanting something in the future or regretting something about the past, hoping for better days or remembering worse ones. It is always anxious and cannot be expected to be totally peaceful.

 

We are familiar with a different consciousness also, for instance when we love someone very much. That emotion changes our consciousness to where we are only giving from the heart. We know a different consciousness when we are involved with religious activities, with faith and confidence aroused. We are giving ourselves to an ideal. None of that lasts through, and all depends upon outer conditions.

 

Through meditation we can change our consciousness to an awareness of purity within, which all of us have, only obscured through thinking. At that time we realize that such an independent peace and happiness are only possible when the "me" and "mine" are forgotten for a moment, when "I want to be happy" is eliminated. It is impossible to have peace when thinking about "self." This will be our first inkling of what the Buddha meant, when he said non-self (anatta) is the way out of dukkha.

 

Because it is difficult for the mind to stay on the meditation subject, we have to use everything that arises for insight. Eventually the mind becomes clear and sharp and is no longer bothered by the outer manifestations that touch upon it, such as sound and thought, which are the most common ones. Finally a depth of concentration is reached.

 

When unpleasant feelings arise let us use them for insight. We didn't ask for the feelings, why are they ours? They are certainly changeable, they get worse or better, they move their position, and they give us a very good indication that the body is dukkha.

 

The body isn't doing anything except sitting, and yet we have dukkha, for the simple reason of not liking the feeling as it is. When we use the unpleasant feeling to actually realize the first and second noble truths, we've come nearer to the Dhamma in our hearts. The first noble truth being the noble truth of dukkha, the second being the reason for dukkha, namely craving. In this case, we're craving to get rid of the unpleasant feelings. If we were totally accepting of the feeling, not making any value judgments, there would be no dukkha.

 

We can try letting go of this craving for a moment; anyone with some strength of mind can do that. Just accepting the feeling as it is, not disliking it. Then there's no dukkha, for just that moment. That will be a profound insight experience, because it will show without the shadow of a doubt, that if we drop our desires, dukkha disappears. Naturally when the body feels uncomfortable, it's difficult to drop the craving to get rid of that discomfort. But anybody can do it for just one moment, and it's an essential and in-depth experience of the Dhamma.

 

When we are able to step back to observe our thought processes we realize that the mind is continually thinking. It may take from 5-10 minutes to become aware of that, for someone who hasn't practiced meditation previously. For an experienced meditator it may only take a second or two. Next we can see what kind of thinking we are indulging in and the more often we see it, the less enraptured we'll be with it. We become aware of the fact that this is the way the human mind acts, not just ours, but everybody's and we'll know the truth about the mind. There is nothing else to be seen except that. When we observe that the thinking goes on and that it is insignificant, it will be so much easier to let go. We also see how very fleeting thoughts are, how they come and go all the time. We'll know from experience then, that no real happiness is to be found in something so short-lived, yet the whole world is trying to achieve happiness that way. We can't even remember what we thought a moment ago, how can that bring happiness? Such insights make it possible to drop the distractions and get back to the meditation subject.

 

We are using the two approaches of calm and insight in conjunction with each other. When calm is firmly established, insight arises spontaneously. It's important to realize that calm meditation is essential. If isn't as if some people like it and others don't.

 

If the ocean has high waves and we want to look beneath the surface to see what can be found there, we can't recognize anything at all while the waves are rising. There is too much movement, all is stirred up and nothing is to be seen. When the waves subside and the ocean surface becomes calm and transparent, then we can look underneath the surface of the water and see sand, coral and multi-colored fish. It's the same in the mind. When the mind has all the waves and motions of thinking, that churning in the mind makes it impossible to see absolute reality. On the contrary, the mind refuses to look beyond ordinary knowing. But when the mind becomes totally calm, then there is no value judgment, and we can see easily what lies underneath the surface.

 

In order to understand the Buddha's teaching, we have to get below the surface, otherwise our insights will be superficial. The calm mind is the means for delving below relative reality. While we are trying to become calm, at the same time we're objectively examining all that arises, so that there is more and more support for letting go of the thinking. The less we believe in our thoughts, the less we expect of them and the happier we will be to let them go. Then we get an inkling of what inner peace and happiness mean.

 

These inner feelings are most pronounced in meditation, but can be carried into daily living in a milder form, primarily because the mind knows it can always return to peace and happiness in meditation, without having to depend on any situation or any person. Worldly affairs no longer have the former sting in them; they are just happening, that's all, the same as thinking and feeling are arising and ceasing, without an owner or a maker.


__________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 5315)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1651)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1803)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1574)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1272)
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 61)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 113)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 116)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
25 Tháng Mười Một 202011:39 CH(Xem: 156)
Thưa Thầy! Tôi nay đã 70 tuổi, vừa mới về hưu, vợ thì đã qua đời cách đây hơn chục năm. Tưởng chừng ở tuổi này tôi có thể an dưỡng tuổi già nhưng không Thầy ạ, tôi không biết mình từng tạo nghiệp gì để bây giờ con cháu suốt ngày gây sự với nhau. Cháu đích tôn của tôi hồi đó đặt kỳ vọng bao nhiêu, bây giờ lại ăn chơi lêu lổng,
24 Tháng Mười Một 20209:29 CH(Xem: 163)
Khi mới xuất gia, tôi không có ý định trở thành một dịch giả. Vị thầy đầu tiên của tôi là một tu sĩ người Việt, và tôi ở với thầy tại California trong thập niên 1960. Thầy đã chỉ cho tôi thấy tầm quan trọng trong việc học các loại ngữ văn của kinh điển Phật giáo, bắt đầu là tiếng Pāli, như là một công cụ để thông hiểu Giáo Pháp. Khi tôi đến
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 191)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười Một 202010:24 CH(Xem: 198)
Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: "Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả !". Như vậy thì chúng ta sẽ nên lưu lại cho con cháu mình
21 Tháng Mười Một 20206:28 CH(Xem: 217)
Mười bốn câu trích dẫn lời của Đức Phật dưới đây được chọn trong số 34 câu đã được đăng tải trên trang mạng của báo Le Monde, một tổ hợp báo chí uy tínlâu đời của nước Pháp. Một số câu được trích nguyên văn từ các bài kinh, trong trường hợp này nguồn gốc của các câu trích dẫn đó sẽ được ghi chú rõ ràng, trái lại các câu
20 Tháng Mười Một 20201:53 CH(Xem: 212)
Điều trước nhất, ta nên thấy được sự khác biệt giữa một cái đau nơi thân với phản ứng của tâm đối với cái đau ấy. Mặc dù thân và tâm có mối liên hệ rất mật thiết với nhau, nhưng tâm ta không nhất thiết phải chịu cùng chung một số phận với thân. Khi thân có một cơn đau, tâm ta có thể lùi ra xa một chút. Thay vì bị lôi kéo vào, tâm ta có thể
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 287)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
18 Tháng Mười Một 20206:45 CH(Xem: 232)
Bài viết dưới đây, nguyên gốc là tài liệu hướng dẫn thực hành Phật Pháp, được phổ biến nội bộ trong một nhóm học Phật. Nhóm này có khoảng 10 thành viên nồng cốt, thường cùng nhau tu tập vào mỗi chiều tối thứ Sáu tại gia, về sau được đổi qua mỗi sáng thứ Bảy do đa phần anh chị em trong nhóm đã nghỉ hưu. Qua cơn bão dịch
14 Tháng Mười Một 20202:41 CH(Xem: 260)
Từ khổ đau đến chấm dứt khổ đau cách nhau bao xa? Khoảng cách ấy ta có thể vượt qua chỉ trong một chớp mắt. Đó là lời Phật dạy trong kinh Tu Tập Căn (Indriyabhavana Sutta), bài kinh cuối của Trung Bộ Kinh, số 152. Trong một trao đổi với một người đệ tử của Bà la môn tên Uttara, đức Phật mở đầu bằng sự diễn tả một kinh nghiệm
13 Tháng Mười Một 20208:24 CH(Xem: 270)
- Trong các kinh điển có nhiều định nghĩa khác nhau nhưng chữ Niết Bàn (Nirvana) không ngoài những nghĩa Viên tịch (hoàn toàn vắng lặng), Vô sanh (không còn sanh diệt) và Giải thoát v.v... những nghĩa này nhằm chỉ cho người đạt đạo sống trong trạng thái tâm thể hoàn toàn vắng lặng, dứt hết vọng tưởng vô minh.
12 Tháng Mười Một 20207:33 CH(Xem: 257)
Tại sao người hiền lành lại gặp phải tai ương? Câu hỏi này đặc biệt thích hợp khi áp dụng vào bối cảnh đại dịch Covid-19 đang diễn ra. Bệnh Covid-19 không chừa một ai, từ người giầu có đến người nghèo, từ người quyền quý đến người bình dân, từ người khỏe mạnh đến người yếu đuối. Tuy nhiên, ngay cả trong đời sống hàng ngày,
11 Tháng Mười Một 202011:43 CH(Xem: 256)
Có một anh thương gia cưới một người vợ xinh đẹp. Họ sống với nhau và sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Nhưng người vợ lại ngã bịnh và mất sau đó, người chồng bất hạnh dồn tất cả tình thương vào đứa con. Đứa bé trở thành nguồn vui và hạnh phúc duy nhất của anh. Một hôm, vì việc buôn bán anh phải rời khỏi nhà, có một bọn cướp
10 Tháng Mười Một 20208:33 CH(Xem: 558)
Sáng nay, Thánh Đức Đạt Lai Lạt Ma đã viết thư cho Joe Biden để chúc mừng Ông được bầu làm Tổng thống tiếp theo của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ngài viết: “Như có lẽ bạn đã biết, từ lâu tôi đã ngưỡng mộ Hoa Kỳ như một nền tảng của sự tự do, dân chủ, tự do tôn giáo và pháp quyền. Nhân loại đã đặt niềm hy vọng lớn lao vào tầm nhìn
09 Tháng Mười Một 20208:19 CH(Xem: 293)
Có một chuyện kể trong Phật giáo như sau, có một vị tăng nhân cứu được mạng sống của một người thanh niên tự sát. Người thanh niên sau khi tỉnh dậy, nói với vị tăng nhân: “Cảm ơn đại sư, nhưng xin ngài đừng phí sức cứu tôi bởi vì tôi đã quyết định không sống nữa rồi. Hôm nay cho dù không chết thì ngày mai tôi cũng vẫn chết”.
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 353)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 382)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
05 Tháng Mười Một 20208:12 CH(Xem: 306)
Tất cả chúng ta đều nghĩ đến và chăm lo sức khỏe của mình, chỉ ít hay nhiều tùy theo mình còn trẻ hay già yếu và ốm đau. Thế nhưng sức khỏe không phải chỉ thuộc lãnh vực thân xác mà còn liên quan đến lãnh vực tâm thần. Như vậy thì tín ngưỡng nói chung và Phật giáo nói riêng có giữ một vị trí hay vai trò nào đối với mối quan tâm
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2186)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3877)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5497)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 287)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 353)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 382)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 191)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5315)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 443)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 454)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2960)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1984)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng