TẬP 1

07 Tháng Giêng 20205:39 CH(Xem: 156)
TẬP 1

AutumnBuddha_BTập Thơ Thích Tánh Tuệ
Nguồn: thuvienhoasen.org
 
____________________



TẬP THƠ NHƯ-NHIÊN THÍCH TÁNH TUỆ 
MỤC LỤC - TẬP 1

Bài Học Nửa Đời
Bỏ Lại Bên Đời
Bởi Mẹ Là Lẽ Sống Của Đời Con
Chờ Con
Chi Rồi Cũng Qua
Chiếc Ô Thiền
Cùng Một Chuyến Đi
Đóa Tâm Khai
Đời Ta
Hạnh Phúc Là Khi
Hai Giọt Mực
Happy Thanksgiving
Hoa Bình Minh
Khi Đời Chưa Khép Lại
Khi Trời Chớm Thu
Là Thế Chuyện Đời
Lẫn Trong Nhau
Lặng Ngắm Phù Hư
Lắng Nghe Tim Mình Lên Tiếng
Mây Trắng Ngoài Song

Ngắm Lại Người Trong Gương
Ngát Hương Xuân
Người Tàn Mộng
Nhận Biết Như Là
Nhẹ Bước Về Thảnh Thơi
Nhìn Lại Một Năm Qua
Như Thị Nhân Gian
Pháp Kiều
Phút Trải Lòng
Sống Trọn Niềm Thương.
Sống Với Nhau
Thói Thường
Tĩnh Lặng Giữa Đôi Bờ
Tĩnh Tại
Tôi Là Mộng Mị
Trầm Tỉnh Sống
Tự Biết Mình
Tự Lực
Tu Từ Trong Ruột Tu Ra
Từng Ngày Nhớ Phật
Vân Du
Về Trong Tỉnh Thức


____________________


Tập Thơ Như-Nhiên Thích Tánh Tuệ, Tập 1

 

Bài Học Nửa Đời

 

Nửa đời người tôi hiểu được

Vô thường - ấy lẽ thường nhiên

Và ta chỉ là chiếc lá

Trong rừng nhân loại vô biên..

 

Nếu có một điều vĩnh cữu

Thì đó chính là đổi thay

Đổi thay - chẳng hề thay đổi

Đành hanh.. tại thế gian này!

 

- Điều ta cho là Hạnh phúc

Nào phải cứ là bên nhau

Dẫu hai phương trời cách biệt

Vẫn vui ý hợp tâm đầu!

 

- Không phụ thuộc vào năm tháng

Mà đo Sống ít hay nhiều.

Chính là cách mình đã Sống

Mỗi ngày Tỉnh thức bao nhiêu..

 

Nửa đời trầm tư hiểu được

Bản chất kiếp người lẻ loi

Đã biết nhân sinh hữu hạn

Lấp đầy - vẫn thiếu mà thôi!

 

- Con sóng phủ thềm năm tháng

Xóa nhòa, cuốn nỗi niềm trôi

Chỉ cần nhận ratrầm tĩnh

Đớn đau nào cũng phai phôi.

 

Nửa đời người tôi học được

Tan hợp, thăng trầm.. bởi duyên

Lúc muôn sự về chốn cũ

Nhẹ nhàng, đâu bận niềm riêng.

 

Nửa đời người khi tỏ ngộ

Phân trần đen, trắng mà chi!

Thế gian mĩm cười đối diện

Sống với cõi lòng vô vi.

 

                        Thích Tánh Tuệ



Bỏ Lại Bên Đời

 

Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời

Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi...

Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ

Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm thảnh thơi.

 

Lấy, bỏ, ghét, thương ... Chuyện của người

Chung tình hay sống bạc như vôi

Kẻ theo chân Chúa, người theo Phật

Xem lại ... Không là chuyện của tôi!

 

Ngẫm trăm năm trước ta chưa có

Vẫn nhấp nhô đời .... Sống khổ, vui

Trần gian tám gió không ngừng thổi

Bản chất nhân hoàn mãi thế thôi!

 

Chuyện của tương lai, chuyện đất trời

Âu sầulo nghĩ... sống không vui...

Đường đời vốn dĩ không bằng phẳng

Chấp nhận vô thường .... Sống nhẹ lơi!

 

Chẳng phải chuyện ta, khéo biết lờ!

Sự đời sai, đúng .... rối vò tơ

Lắm khi càng gỡ càng thêm rối

Sinh tử, về lo một ván cờ!

 

- Thôi nhé, vẫy chào những được, thua...

Lao xao trần mộng đã bao mùa

"Bốn nơi quán niệm" nay nhìn lại

Để biết tâm này... đã sáng chưa?

 

                                   Như Nhiên

 

Bởi Mẹ Là Lẽ Sống Của Đời Con!



Con mài miệt theo dòng đời cơm áo

Bấy lâu rồi sống lỗi đạo làm con

Có thì giờ cho bè bạn, tình son.. 

Mà quên mất mẹ cũng cần san sẻ.



Ngày hai buổi vẫn đi, về bên mẹ

Nào thấy đâu màu tóc mẹ dần phai 

Lá thu rơi.. lòng mẹ có u hoài?

Khi con sống vô tình như chiếc bóng..



Vì dõi mắt hướng tiền tài, danh vọng

Dệt giấc mơ đời diễm mộng ở tương lai

Con ơ thờ không nhận diện hôm nay

Còn có mẹ giữa đời là hạnh phúc! 



Mẹ vẫn sống âm thầm như mọi lúc

Sáng chiều quanh bếp núc với vườn rau.

Nhà quạnh hiu mẹ đứng cạnh giàn bầu..

Con dăm đứa vì đâu... giờ xa vắng!



Ngày tháng vẫn cứ trôi đi thầm lặng

Con quen dần sống ích kỷ, nhỏ nhen

Hững hờ quên câu hiếu đạo thánh hiền

Quên hạnh phúc thiêng liêng còn có Mẹ!



- Đời vạn nẻo nhiều lần con vấp té

Khó khăn tìm nhân thế một bàn tay!

Khi đường trần nhiều thua thiệt, đắng cay

Con bừng ngộ, may mắn thay còn Mẹ!!



Ôi! Có mẹ, mọi điều đều còn có thể.. 

Một tình thương trời bể của đời con

Nguyện từ nay không để mẹ mỏi mòn 

Mẹ yêu kính, con ngàn lần tạ lỗi!



Nay đã đến mùa Vu Lan thắng hội

Con quay về bên nguồn cội yêu thương

Cầu xin cho Cha Mẹ mãi thọ trường

Ai còn mẹ trong mười phương hạnh phúc.



Hoa hồng đỏ nâng niu cài lên ngực

Tạ ơn Người - lẽ sống của đời con!..



                Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

                   Mùa Hiếu Hạnh 2016

 

Chờ Con

 

Dường như trời đã chớm thu
Thoảng nghe gió nhắn mùa Vu Lan về
Rưng rưng lá rụng bên hè
Nghiệp trần lưu chuyển người về nơi nao ..
Con đi từ độ thu nào
Mẹ hiền đôi mắt dạt dào nhớ thương..
Con như nước chảy quên nguồn
Mẹ ngồi tựa cửa.. tuyết sương mái đầu.

 

Nắng chiều vàng ngọn cây cau
Đốt hương rồi Mẹ bấm đầu ngón tay..
Con chừ tựa cánh chim bay
Sau lưng mắt Mẹ tháng ngày dõi theo..
Bờ lau in bóng liêu xiêu
Đường trần con hỡi lãng phiêu chốn nào!

 

.. Chiều quê hương lúa ngạt ngào
Chỗ nằm con, mẹ vẫn vào viếng thăm.
Ba mươi, mùng một, ngày rằm
Từng đêm khấn nguyện âm thầm cho con 
Đường công danh được vẹn toàn
'' Đá mền chân cứng '' vuông tròn ước mơ..

 

 

- Mẹ xưa đi chợ con chờ
Chừ khôn lớn.. Mẹ từng giờ đợi con
Mây trời xuống ngủ đầu non
Ầu ơ.. tiếng Mẹ ai còn nhớ chăng..
Những lời khuyên bảo, dạy răn
Còn theo con vạn bước trần gieo neo?

Con ơi tuổi Mẹ đã chiều
Vẳng nghe trời đất nhủ điều trăm năm
Đôi khi dừng bước thăng trầm
Con về cho Mẹ được cầm đôi tay!
Một mai mẹ hóa thành mây
Muộn màng.. con ngắm một cây nhang buồn..

 

Vu Lan.. thoảng lại hồi chuông 
Giật mình, ngỡ tiếng vô thường vọng sang
Ai xuôi ngược.. buổi chiều tàn
Về mau, kẻo Mẹ hôn hoàng nắng thu..

                         Như Nhiên
                           T T Tuệ

 

Chi Rồi Cũng Qua

 

Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn
Đường đời mấy độ bước trầm, thăng
Niềm vui, nỗi khổ tìm mây khói
Còn lại yên bình mỗi bước chân.

Rồi cũng nhòa trôi những nụ cười.
Tiệc tùng, hoa lệ hẹn.. phai phôi
Ai người thấu hiểu đời như mộng
Chẳng tiếc ngày qua, chẳng ngậm ngùi.

Đôi lúc.. nghe lòng như khói sương!
Cõi tình hư thực giữa vô thường
Trăm năm bóng nguyệt dòng lưu thủy
Mong vớt làm chi chuốt đoạn trường.

Rồi cũng qua dần bao giấc mơ
Trả ta về lại thuở hoang sơ
Hỏi người thiên cổ từng xây mộng
Đã toại nơi lòng hay vẫn chưa?

Rồi cũng xuôi dòng trôi tháng năm
Bồng bềnh danh, lợi cuốn xa xăm.
Đã quá nửa đời nay mới hiểu
Cội nguồn gia bảo vốn nơi tâm.

Ngày cũng trôi qua giống mọi ngày
Khác là Tỉnh Thức giữa cuồng say
Xưa tìm hạnh phúc nơi phiền muộn
Giờ Sống bây chừ, Sống tại đây.

                      Như Nhiên- 
                      Thích Tánh Tuệ

Bồ Đề Đạo Tràng mùa chớm lạnh -Nov -2015 )



Chiếc Ô Thiền

 

Con về trời đổ mưa to

Thầy trao con một chiếc Ô che đầu

Con không cần trả lại đâu!

Giữ mà che lúc dãi dầu nắng sương.. 

Ô này tên gọi Tình Thương

Che con trước những nhiễu nhương cuộc đời

Trước bao thuận nghịch, đổi dời

Hàng ngày đối diện vẫn cười an nhiên.

 

- Không nghe, không nói, không nhìn

Thật ra chỉ được bình yên nhất thời !

Khéo tu, con bỏ .. ''cái Tôi''

Là Ô che mát.. mọi nơi an nhàn..

 

Thị phiphải trái ngoài đàng

Vẫn nghe như gió.. qua màn lưới giăng

Lòng mình vẫn sáng như trăng

Vì buông thành kiến, biệt phân mọi điều..

 

Mưa và nắng cách bao nhiêu ?

Buồn và vui bởi .. ghét, yêu chập chùng..

Tình đời giông tố, bão bùng

Chiếc Ô Hỷ Xả .. con dùng để che..

 

Đi về, vững bước con nghe!

Ô là.. bóng mát Bồ Đề tặng con .. 

 

                    Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ

 

Cùng Một Chuyến Đi


Mình chỉ đi chung một chuyến đò

Nhọc gì hơn thiệt với đôi co..

Chốc lát tôi, người chia mỗi ngã

Một chỗ ngồi, nhường không đắn đo.

Chẳng hẹn mà lên một chuyến tàu

Dăm điều nghịch ý.. có sao đâu!

Hành trình muôn dặm, đời muôn lối 

Người xuống ga kề, biết gặp nhau ?

Sương khói mà thôi một lộ trình

Vui, buồn, thương, ghét.. cuộc ba sinh.

Nhẹ nhàng chân bước qua đời mộng

Lưu giữ chi, phiền muộn trái tim!

- Đâu ai thấu được chuyện ngày mai

Kẻ đến, người đi giữa chốn này?

Chắc gì về được sân ga cuối

Khoan thứ khi đời chưa đổi thay.

Ngắn ngủi cùng đi một đoạn đường

Tuổi chiều tóc bạc ngắm tà dương. 

Mỉm cười, hai kẻ nhìn nhau gật:

'' Ừ! chẳng chi ngoài Sống để Thương ''. 


              Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

 

Đóa Tâm Khai

 

Người ơi! mở cánh cửa lòng

Để cho trời đất mênh mông hiện vào

Mỗi bình minh đến ngọt ngào

An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.



Ai ơi! tỉnh thức lặng thầm

Phút giây, hơn cả nghìn năm mê mờ.

Nhìn đời ánh mắt trẻ thơ

Lòng không biên giới.. chạm bờ yêu thương .

- Hay chăng, đời đó hạt sương

Được, thua chi cũng.. vô thường cuốn trôi!

Buông đi, một lúc riêng ngồi

Ngắm vầng hồng rạng bên trời hạo nhiên

Trăm năm rộn rã ưu phiền..

Biết chân hạnh phúc- bình yên tại lòng ?



- Ai về gạn đục khơi trong

Sẽ nghe từ ái bên lòng nở hoa..

Sẽ thương yêu cõi ta bà

Vòng tay ôm trọn hằng sa hữu tình

Vì rằng muôn vạn hàm linh

Chung cùng bản thể, giống mình khác chi!

Khi hồn mê muội vỡ đi

Nghìn năm giọt nước trở về đại dương..



- Ai hay giữa chốn vô thường

Một cành sen nở miên trường thảnh thơi

Dừng chân xuôi ngược giữa đời

Lặng nghe.. tâm lượng- đất trời chẳng hai..

Khi đời một đóa tâm khai

Càn khôn là giấc mộng dài chẳng qua!

Ân cần chắp lại tay hoa

Ca cùng sinh tử bài ca Chân thường..

                                   Như Nhiên 

                                Thích Tánh Tuệ

 

Đời Ta

 

Đời ta chiếc lá Bồ Đề

Thăng trầm muôn nỗi rồi về cội xưa

Đời ta là tiếng chuông chùa

Ngân nga theo gió bốn mùa nhân gian

Đời ta là một nén nhang

Tỏa làn hương nguyện bình an khắp cùng

Thu tàn, Đông đến, sang Xuân

Thì ta vẫn thế, sống trong hiện tiền.

 

- Đời ta, bỏ lại niềm riêng

Trồng hoa Bi Trí trên miền bể dâu

Dòng sanh tử lắm thương đau

Dang tay bắt một nhịp cầu Đạo tâm

Đời ta sương đọng đêm thâm

Bình minh thức dậymê lầm thoát thai

 

Đời ta, về với Như Lai

Ngắm nhìn vạn loại nào ai khác mình.

Tim ta son sắt hữu tình

Riêng ngồi một chỗ dáng hình khắp nơi

Mênh mang hòa điệu đất trời

Ngàn sông trăng hiện tuyệt lời nói năng

 

Đời ta, hạt bụi dưới chân

Của người tỉnh thức một lần ghé qua

                Như Nhiên-Thích Tánh Tuệ

 

Hạnh Phúc là khi..

 

Hạnh phúc là khi biết trở về

Từ hun hút mộng nẻo sơn khê

Từ trong tăm tối bao mờ mịt

Chợt ánh dương bừng soi bến mê .

 

Hạnh phúc là khi biết được Người

Đôi bàn tay đã biết buông lơi

Những ngọn gió trần.. thôi vướng bận

Mặc nắng, mưa qua.. giữa cuộc đời..

 

- Xưa là hạnh phúc bên kia núi

Là..'' cỏ bên đồi ngan ngát xanh ''

Ngày nay chưa sống, mơ ngày tới

Thực tại vùi quên rất đoạn đành..

 

Hạnh phúc giờ đây buổi sớm mai

Mỉm cười nhận diện lá hoa phai

Mùa thu đã đến trong thầm lặng

Bên những dòng xe nối miệt mài.. 

 

Thanh thản là khi tóc đổi màu

Hiểu ngày sắp tới sẽ về đâu..

Biết trăm năm hẹn cùng sương khói

Vạn sự trôi về nơi bể dâu..

 

Hạnh phúc là khi giữa đổi thay

Lắng yên - trọn vẹn phút giây này..

Ngắm bình minh đến, hoàng hôn lại

Thả hết ưu phiền.. theo gió bay..

 

                Như Nhiên-  (Thích Tánh Tuệ) 

 

HAI GIỌT MỰC

 

Giọt mực rơi vào ly nước
Nước kia liền biến đổi màu
Những con mắt nhìn e ngại
Chắc là không uống được đâu!

 

Giọt mực rơi vào đại dương
Vẫn một màu xanh bất biến 
Chẳng vì chút nhỏ khác thường
Mà đổi thay, mà bất tiện!

 

Hai giọt rơi- cùng sự kiện
Nội hàm Ý nghĩa khác xa
- Bởi lượng nước nhiều, nước ít
Khổ, Vui xuất hiện đây là..

 

Sống giữa nhân hoàn tâm địa
Khó lòng dung thứ, bỏ qua..
Ta thành nước hoen màu mực
Làm sao có thể .. pha trà !

 

Hạnh phúc do mình biết cách
Chuyện lớn biến thành nhỏ nhoi
Chuyện nhỏ nhìn như mây khói
Lòng ta - biển rộng bên đời..

                     Như Nhiên
                           T T Tuệ

 

Happy Thanksgiving

 

Tạ ơn nước cho làn da sáng lạn

Giọt cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm

Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn

Sự sống này ai tính chuyện trăm năm?

 

Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,

Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi.

Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ

Giữa bôn ba cơm áo...chợt môi cười.

 

Ôi vô lượng! Ôi ơn đời vô lượng!

Một lần thôi sao nói hết "Tạ ơn!"

Bao hạnh phúc... chỉ cần ta nhận diện

Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn...

 

-Xin lặng lẽ dập đầu chân Đức Phật

Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương

Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý

Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.

 

Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả...

Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương

                   

                                     Thích Tánh Tuệ

 

Hoa Bình Minh

 

Hãy bắt đầu ngày mới

Hồn nhiên một nụ cười!

Nụ cười thành hoa nắng

Gửi đất trời.. Muôn nơi..

- Đừng ước mơ thay đổi

Cả thế giới quanh mình

Đó chỉ là ảo tưởng

Hãy đổi thay cách nhìn.



- Nếu đời quăng trái chanh

Nhớ làm ly giải khát

Nhỡ gặp người tệ, ác

Biến rác thành bông hoa!

Đừng quan trọng thái quá

Mọi việc nơi trần gian

Chuyện chi rồi cũng vậy

Rủ nhau cùng.. mây tan!



Mấy mươi năm mở mắt

Rồi ngủ vùi đất sâu..

Sống một ngày Tỉnh Thức 

Ấy - đã là thiên thâu.

Niềm an vui vốn dĩ

Từ nội tâm yên bình

Khi lòng đầy hoan hỉ

Thế giới này đẹp xinh. 

 

      Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ

 

Khi Đời Chưa Khép Lại

 

Khi ngày chưa khép lại

Sống-ai tin tưởng mình

Chớ nên lừa dối họ

Hãy thật thà, phân mình.

 

Khi bước đời chênh vênh

Ai chìa tay giúp đỡ

Đừng vội quên, hãy nhớ...

Thuở cơ hàn, xót xa...

 

Kẻ hết lòng thương ta

Đừng cũ vong, mới chuộng

Lợi, danh rồi gió cuốn

Tấm chân tình vĩnh miên...

 

Biển sóng, đời ngữa nghiêng

Về ngồi yên tĩnh lặng

Hết mưa rồi lại nắng

Hận sầu thành an nhiên

 

Chớ buộc ràng chi thêm!

Khi biết trần quán trọ

Sống giữa lòng mưa, gió

Để thắm đời biển dâu...

 

Khi tháng ngày qua mau

Đừng dệt nhiều giấc mộng

Ngưng "thả mồi bắt bóng"

Cốt vẹn toàn hôm nay

 

Thế sự mãi vần xoay

Bốn mùa thay sắc áo

Mộng trùng trùng mộng ảo

Mời Tỉnh thức đong đầy

 

- Khi đời chưa khép lại

Hãy sống đúng bây giờ

Đừng muộn màng sực tỉnh

Lúc đời vào cơn mơ!

                      Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ

 

Khi Trời Chớm Thu

 

Dặn em thôi những vội vàng
Ngước nhìn mấy cụm mây ngàn giữa thu
Bôn ba chi cõi sương mù
Trăm năm ngó lại cũng như.. khóc chào!

Dặn em ngày tháng hư hao
Hãy thôi mở mắt chiêm bao, dật dờ
- Dù đời đó một cơn mơ
Cũng xin dệt nốt bài thơ thiện lành.

Dặn em học để mà hành
Phải đâu mỗi chút hơn tranh với người,
Ai chen đua, ấy chuyện đời!
Nguyện làm sen trắng bên trời tỏa hương..

Dặn em sống Hiểu và Thương
Vì Tâm, cảnh ấy vô thường cả hai 
Nhân gian tô vẽ hình hài
Em ngồi, soi lại một đài gương tâm.

Dặn em quên những thăng, trầm
Đừng ôm dĩ vãng - âm thầm viễn mơ.. 
- Về đây, thôi sống hững hờ
Xưa, sau là mộng. Bây giờ trạm nhiên.

Dặn em, lắng giọt ưu phiền
Nhìn thu trải nắng trên miền cỏ hoa 
Chi rồi cũng sẽ phôi pha
Trăm năm đó chẳng qua là một hơi!

- Dặn em quên lối ngược, xuôi
Ngồi yên, thở nhẹ, biết trời chớm Thu..

                 Như Nhiên
             Thích Tánh Tuệ

 

Là Thế Chuyện Đời

 

Cuộc đời chẳng lợi thì danh

Không danh thì lợi - Chẳng tranh mới nhường

Lòng người không ghét thì thương

Không thương thì ghét, không buồn thì vui.

Đường đời không tới thì lui

Không thăng thì giáng, không lùi thì lên. 

Ân tình không nhớ thì quên

Không thân, không thế - Không tiền, không yêu.

 

Tình đời nắng sớm mưa chiều

Mang lòng Thị Nở, Thúy Kiều ngoài da. 

Tâm hồn không Phật thì Ma

Vòng vo trăm kiểu nào qua Tình, Tiền

Trường đời không chức, không quyền

Không trên thiên hạ, không yên trong lòng.

Sự đời mới chuộng cũ vong

Không thương, ai giận, ai mong, ai chờ?

 

Sang giàu không hết bơ vơ

Nghèo xơ xác, vẫn biết Cho, không nghèo 

Nhân tình thế thái eo xèo

Tấm thân tứ đại bọt bèo sắc, không.

 

Thiên thu vẫn thế lòng vòng

Nghêu ngao điệp khúc bềnh bồng, đổi thay

Mênh mang hư thực kiếp này

Hai bờ buông xuống, là đây lối về.

Sắc, thinh.. bỏ lại bên lề

Ngồi yên lặng lẽ tràn trề thái hư.

 

Người về trong cõi Như Như

Thương người ôm mộng khư khư.., cũng đành!

 

                           Như Nhiên 

                       Thích Tánh Tuệ

 

Lẫn Trong Nhau

 

Khổ đau là bạn an vui
An vui đích thực không rời khổ đau
Thong dong ngay giữa cõi sầu
Niết Bàn chung một nhịp cầu thế gian.

 

Trong mưa có giọt nắng vàng
Nơi bùn thoang thoảng.. mơ màng hương sen
Giữa ngày nghiêng bóng màn đêm
Canh khuya chợp mắt, nắng lên ngập hồn.

 

Sau niềm vui có nỗi buồn
Trong tù ngục thấy con đường thoát ly .
Nơi dung nhan tuổi xuân thì
Có đôi mắt Mẹ xếp li buổi chiều.

 

Ghét người, bởi chính vì Yêu 
Yêu bao nhiêu Hận bấy nhiêu cũng là..
Trong chùa có cả ta bà
Trong ta bà ẩn một toà Như Lai.

 

Nơi điều '' nghịch ý trái tai ''
Lặng mà nghe - tỏ một bài Pháp âm.
À ơi, dưới võng con nằm
Cũng là giấc ngủ ngàn năm đi về...

Trong phiền não có Bồ đề
Dạt dào sóng gợn.. bốn bề đại dương.

Ngay tim ta có tình thương
Thương như lưới cá - tơ vương.. nhọc mình!

Trong sinh tử gặp Vô sinh
Bên đời huyên náo lặng thinh Phật ngồi.
Trong ta có cả vạn đời
Lặng yên.. tràn ngập đất trời xưa, sau..

                                      Như Nhiên 
                                      Thich Tanh Tue

 

Lặng Ngắm Phù Hư

 

Cái Tôi thường thấy tổn thương
Khi đời chê bai, xúc phạm
Mặc kệ, cứ để nó buồn!
Đừng trốn chạy, đừng đeo bám..

 

Những khi được người tán thán
Cái tôi sung sướng ngẩng đầu.
Biết- vui nào rồi cũng cạn
Bao làn sóng cả chìm sâu..

 

Tổn thương hay niềm hạnh phúc..
Từng đợt sóng vùng biển dâu
Đến đi giữa miền tâm thức
Rồi mây theo nước qua cầu..

 

Hãy trả sóng về cho biển
Trả buồn lại bởi niềm vui.
Lặng ngắm dòng sông tĩnh tại
Mặc tình hoa rác nỗi trôi..

 

Đâu có cái '' Tôi giải thoát ''
Giải thoát chính : '' lìa cái tôi ''
Nhìn sâu vào lòng sinh, diệt...
Gặp lại bình yên muôn đời..

                 Như Nhiên
                       T T Tuệ

 

Lặng Nghe Tim Mình Lên Tiếng !

Mỗi người chỉ một trái tim,

Nhưng có hai Tâm nhĩ thất. 

Một tâm chứa đựng niềm vui, 

Một tâm muộn phiền dấu cất.


Khi vui, nếu cười lớn tiếng

Sẽ đánh thức buồn bên kia.

Lúc buồn, nếu tràn mưa lệ

Niềm vui nghẽn lối không về!


Mỗi người chỉ một trái tim

Nửa mỏi mệt đời cơm, áo.. 

Nửa nặng chấp nê.. phiền não..

Khiến tim tiều tụy tháng ngày.


Sống hiểu 
điều chi là Nặng

Thì mới biết.. Nhẹ nhàng buông!

Sống hiểu nguồn tâm bình lặng

Tim gầy mới thoát đau thương..


Đừng tưởng 
cuộc đời vĩnh viễn

Thật ra ngắn đến.. không ngờ

Đoái nhìn con tim bé bỏng

Làm việc suốt 24 giờ !!.


- Hãy sống như hoa 
mùa Hạ

Lìa đời tựa lá mùa Thu 

Nhân sinh.. thoảng làn gió vội!

Đừng nhốt tim trong ngục tù...


                        Như Nhiên 

                        Thích Tánh Tuệ

 

 

Mây Trắng Ngoài Song

 

Cho dù mạnh mẽ đến đâu

Cũng có khi ta mềm yếu

Một lời lân mẫn trao nhau..

Vực dậy niềm tin kỳ diệu.

 

Sẽ có lúc hồn vắng thiếu

Dù ngồi trên đỉnh thành công

Hạnh phúc là Thương, là Hiểu

Nên cần chia sẻ, cảm thông..

 

- Hôm nao sống ngày nhung lụa

Khối kẻ một chiều trắng tay

Chẳng thiết ôm ghì cái của..

Đâu tiếc khi đời đổi thay!

 

Phút trước, cười vui hỉ hạ

Giờ sau, lả chả giọt hồng

Chuyện bình thường, đâu có lạ!

Thành, bại đó là.. hư không..

 

Điệu sống thăng trầm muôn thuở

Bên đời những phút lặng yên

Mắt từ hòa- Tâm rộng mở

Một ngày cũng đã vô biên...

 

- Sáng nay bình minh nắng đẹp

Vừa qua một cơn bão lòng.

Khi buồn đừng nên khép cửa

Ơ kìa! mây trắng ngoài song..

             Như Nhiên - T Tánh Tuệ

 

NGÁT HƯƠNG XUÂN

 

Mùa Xuân ta lên núi
Giọt nắng vàng trôi theo
Ngập ngừng dừng trên lối
Nghe chuông vang lưng đèo.

Mỏi chân ngồi thở nhẹ
Ơ, núi rừng thở theo!
Kìa nụ mai vàng hé
Soi xuống dòng trong veo.

- Xuân dâng cành lộc biếc
Lá tàn đông rụng vùi
Đời sinh sinh, diệt diệt
Có thế thì mới vui!

Mùa Xuân ta lên núi
Hái một cụm mây ngàn
Tặng người trong cõi bụi
Tất bật ngày Xuân sang..

Mùa Xuân như nhiên đến
Sảng khoái đời tiêu dao
Núi rừng vang oanh, yến
Đón Xuân tươi, ngọt ngào.

Ngày đầu Xuân Di Lặc
Ươm trồng hạt Từ Bi
Nguyện cầu cùng khắp chốn
Thoát khổ nàn, lâm ly..

Mùa Xuân ta lên núi
Đốt một nén hương trầm
Hương xông cùng Pháp giới
Thơm ngát đầy cõi tâm .

                     Như Nhiên


                 Thích Tánh Tuệ

 

Ngắm Lại Người Trong Gương

 

Phải chăng chê ai lầm lỗi
Làm tăng giá trị mình lên
Phải đâu làm người khác khổ
Mà đời ta hạnh phúc thêm?

Phải đâu chê người khác dại
Bỗng ta tài trí hơn người!
Phải chăng lời qua tiếng lại
Mà lòng an lạc, thảnh thơi?

- Trước khi chê người khác xấu
Ta nhớ mượn đời tấm gương
Nếu '' người trong gương '' không đẹp
Chê người, chê chính mình luôn!

Đem lòng xét soi trần thế
Quay về thẩm phán nội tâm 
Đem tâm dễ dãi với mình
Trải ra đong đầy cõi sống.

Ở đời, ít ai toàn vẹn
Từ biđộ lượng giữ lòng
Cách sống để mình không thẹn
Là sống chan hòa, cảm thông..

                            

                               Như Nhiên

 

Nhận Biết Như Là 

 

..Bởi cái vui ta thường hay ôm giữ

Trong vòng tay, thế giới của riêng mình,

Niềm vui đó đâu thể nào lan tỏa

Đến chân trời.. đến khắp cả muôn sinh ?..

 

Bởi cái khổ ta vẫn thường xua đuổi

Đuổi không đi, khổ dội lại nơi lòng

Khổ dồn nén.. tháng ngày ta cằn cỗi..

Ta trách đời sao thiếu vắng cảm thông!!

 

Buồn san sẻ..  hồn nguôi cơn giông bão

Vui sớt chia, vui vỗ cánh ngàn phương.

Lòng thêm khổ vì ta nuôi phiền não

Đời yên bình khi sống biết yêu thương.

 

- Niềm vui đó vốn bao la trời đất

Nỗi buồn kia dường bể cả, trùng khơi..

Hãy đón nhận niềm vui - không bám víu

Và buồn kia hiện hữu.., mặc , rong chơi!

 

Đời có cả mật ngọt và mật đắng

Có những ngày mưa nắng hên hò nhau, 

Hồn như núi soi xuống dòng tĩnh lặng

Trong an nhiên thuyền lướt giữa vui, sầu..

                                     Như Nhiên

                                Thích Tánh Tuệ

 

Người Tàn Mộng

 

Khi nằm mộng ai biết mình đang mộng

Tỉnh giấc rồi mới biết đã từng mơ?.

Người tu Đạo, hỏi bao giờ hết mộng

Thưa, là khi Khai ngộ, thoát mê mờ.

 

- Này hành giảcon đường nào khai ngộ

Cuốn kinh nào mở ngỏ chốn Vô sanh?

Rừng Phật Pháp.. nơi nao bày quang lộ

Chữ nghĩa đầy.. con kiến mãi bò quanh.

 

- Khi học Phật nên vén màn ngôn ngữ!

Đạt ý rồi ngay đó hãy vong ngôn.. (*)

Giới, Định, Tuệ ba khóa vàng nên giữ

Chánh Niệm trên Thân, Ngữ với Tâm hồn..

 

Có đôi lúc mãi lo tìm chìa khóa

Trong túi chìa vẫn đó lại không hay!

Hãy ngồi xuống Lặng Yên và Nhận Biết

Mặt trời hằng sau lớp lớp mây bay..

 

- Lúc thất vọng, hồn chìm trong quá khứ

Khi âu lo là sống ở tương lai .

An trú Xả, Tuệ tri cùng thực tại

Mộng mê đời.. thôi dứt kể từ đây!

 

                    Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

(*)  Y nghĩa bất y ngữ .

 

Nhẹ bước về thảnh thơi!


Nhiều người làm không nói

Lắm kẻ nói không làm.

- Tu là thường quán chiếu

Cẩn ngôn lúc nhàn đàm..


Thật giàu thì không khoe

Khoe vì.. che nghèo khó

Chân nhân thường bất lộ..

Lộ - thường có vấn đề! 


Lời thật thường 
mất lòng

Được lòng, chưa chắc thật

Ai không vì được, mất

Ắt nói lời trung ngôn..


- Làm trăm nghìn việc tốt

Đời chưa nhớ một lần

Một chút ta lầm lỗi..

Đà trở thành tội nhân.


Vui đời, vui trong khổ

Khổ đạo, khổ thành vui.

- Hết mơ màng vui, khổ.

Nhẹ bước về thảnh thơi!

                     Như Nhiên 

                  Thích Tánh Tuệ 

 

Nhìn Lại Một Năm Qua

 

Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn..
Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương.

 

Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
Bước chân còn chưa hướng đến vị tha..

 

- Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
Nước rơi ngoài chưa xóa bụi trần tâm
Dù vẫn biết.. cuộc đời như gió vội
Hồn băn khoăn.. chưa chọn lối trăng rằm.

 

Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
Với bao lần sống thực Hiểu và Thương ?
Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
Sống hay đang tồn tại.. sống qua đường!

 

Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
Khu vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu ?
Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù..

 

- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
Mở tâm hồn cho nắng rọi vào tim!
Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
Xuân mới về , xin đổi mới, quang minh...

                                     Như Nhiên

 

Như thị nhân gian

 

Gạn hỏi lòng mình thực tỉnh chưa

Hay hoài dan díu níu .. dây dưa ?

Nụ cười Linh Thứu nghìn năm vẫn..

Chỉ tại trần tâm cứ lững lờ.

 

Gạn hỏi mùa Thu mấy tuổi rồi

Lá vàng mấy độ lặng thầm rơi

Ai đi hun hút phương trời mộng

Sáu nẻo trầm luân có rã rời ?

 

Gạn hỏi dòng sông, chạnh nhớ nguồn

Với mây hiền hậu ngủ đầu non 

Nghìn trùng lưu thủy sông còn nhớ

Hay cách xa, lòng quên sắt son ?

 

Gạn hỏi con đường chạy mãi đâu

Có nhớ nguyên lai thuở bắt đầu ?

Gót chân phiêu lãng mờ nhân ảnh

Cố quán nay chìm trong bể dâu.

 

Gạn hỏi hoa Tường Vi trước sân

Nở, tàn sao dạ khách bâng khuâng!

Có gã thi nhân lòng mê muội

Lưu lạc thiên thu với lục trần.

 

Gạn hỏi từ đây chuyện tử sinh

Thắp hồn say mộng.. một câu Kinh

Hay là vẫn thói đời du tử

Ưa thú đau thương, kiếp gập ghềnh ? 

 

- Thôi, đừng gạn hỏi thêm chi nữa

Ai về, ai ở, chẳng ai trông!

Nhân gian như thị từ muôn thuở

Kìa, mảnh thuyền trôi giữa sắc, không.

 

                          Như Nhiên

                       (Thích Tánh Tuệ)

 

PHÁP KIỀU

 

Chiếc cầu Giáo Pháp đã sẵn
Việc tu như bước qua cầu
Bên ni, bên tê gần lắm
Không bước, gần mà xa nhau.

Không bước thì vẫn khổ đau
Tóc phai.. từng chiều phiền muộn.
Bước đi sẽ thấy nhiệm mầu
Lòng trần hư vô gió cuốn.

Hạnh phúc là thôi tham muốn.
Vô minh tựa vách núi ngăn
Sự Thật gần trong gang tấc
Chỉ vì ta mãi lăng xăng...

GATE GATE, PARAGATE...
Bodhgaya 3/7/2013
                      Thích Tánh Tuệ

 

Phút Trải Lòng

 

Này em cứ trải lòng mình
Dẫu từng khóc tủi với nghìn đau thương!
Niềm đau, nỗi khổ là sương
Sẽ tan tựa sóng trùng dương vỗ bờ..

Này em, chớ sống hững hờ
Ơn người mở lượng tóc tơ một lần 
Giữa đời có bốn cái Ân
Dầu khôn đáp tạ, tình trần nhớ ghi..

Này em, vạn nẻo đường đi
Nếu từng gục ngã, kiên trì, đứng lên
Đạo, đời hai lối chông chênh
Công thành không kể, kể bền lòng ta..

Này em, Đạo lý xưa xa
Thứ tha lầm lỗi, chính ta nhẹ lòng!
Biển đời lúc đục, lúc trong ..
Nhân hoàn mấy kẻ từng không lỗi lầm?

Cùng tôi, em hãy mở tâm..
Về xoa dịu những vết bầm, tổn thương..
Đời ai vui mãi không buồn?
Cõi tâm khoáng đạt vì nhường nhịn nhau.

Thế thường khóc trước, cười sau
Kẻ giòn cười lại.. cứ sầu quanh năm 
Thế gian vốn dĩ thăng, trầm
Dại, khôn.. thua một nét tâm thật thà..

Mong manh là cõi ta bà
Này em, hãy sống '' đang là '', hôm nay!
Ngày mai ai biết, ai hay
Bàn tay con tạo lá lay đổi dời..
Khi danh, khi lợi.. qua rồi
Cuối đường lưu dạ nét cười.. trẻ thơ.

Cuộc đời thấp thoáng cơn mơ
Thế nên, hãy sống như chưa sống từng..
Này em đôi lúc biết dừng
Thản nhìn mây nước ung dung qua cầu..

Vài lời thương mến cho nhau
Thôi, mình Sống lại từ đầu, nghe em!

                       Như Nhiên
                   (Thích Tánh Tuệ)

 

 

Sống Trọn Niềm Thương

 

Cứ sống và thương trọn một giờ

Vì đời.. thoáng chốc đã hư vô

Âu lo, toan tính.. lòng thêm nặng

Lặng ngắm Thu vàng bao lá thơ ..

 

Cứ sống và thương trọn một ngày

Ánh nhìn độ lượng khắp quanh đây

- Những điều to tát chưa làm được

Việc nhỏ hết lòng cũng quí thay!

 

- Gặp gỡ trong đời một chữ duyên

Trân trọng bên nhau phút hiện tiền

Người đến, ân cần cho hết dạ 

Người về, thôi vướng bận niềm riêng.

 

Hãy sống sao không thẹn với lòng

Dẫu người cô phụ bước sang sông

Dù hoa kia chẳng vì ta nở..

Chờ mong chi.. suối chảy ngược dòng!

 

Hãy sống cho.. tròn vẹn kiếp người

Vui buồnthành bại.. cũng qua thôi!

Xuân xôn xao lá chờ Thu rụng

Sống đề thương cùng - sống thảnh thơi!

 

                                Như Nhiên 

                                Thích Tánh Tuệ

 

Sống Với Nhau

 

Lần nọ một người hỏi đất
Đất sống với nhau thế nào?
Chúng tôi bao hàm, chấp nhận
Tô bồi, xây đắp cho nhau.

 

Lần kia người hỏi rừng cây
Cây sống làm sao với bạn?
Chúng tôi vui mọc sum vầy
Chở che nhau, cùng hoạn nạn..

 

Người hỏi mây trời phiêu lãng
Thế nào bay lượn cùng nhau?
Chúng tôi lòng không giới hạn
Tan vào nhau thuở ban đầu!

 

Rồi người hỏi thầm lá cỏ
Chung sống bạn bè ra sao?
_ Mặt đất đan xen, nương tựa
Chia từng sương nắng.. gửi, trao.

 

 

Hỏi dòng sông xuôi năm tháng
Thế nào nước nhịp nhàng trôi?
Chúng tôi quyện hòa nhau chảy
Dù khi sóng dập gió dồi..

 

Rồi người gạn hỏi từng người
Với nhau, thế nào ta sống?
Không ai một tiếng trả lời
Những pho tượng cười..,di động.

 

- Đời còn dẫm nhau mà sống
Người còn nặng những niềm riêng..
Vì ngỡ kiếp đời miên viễn
Tình Người, đạo đức xô nghiêng..

 

Người về thương người nhỏ lệ
Cúi mình lạy khắp thiên nhiên..

                       Như Nhiên 
                        (phóng tác)

 

THÓI THƯỜNG ..

 

Vắng rồi, mới thấy lòng đau
Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ
Khuất rồi, quay quắt, thẩn thờ
Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau.
Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau
Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều!

- Biệt rồi, mới biết là yêu
Hỏi thời gian có ngược chiều được chăng?
Xa rồi, mới thấy ăn năn
Chưa lời tha thứ lòng băn khoăn hoài!
Giận rồi, mới hiểu mình sai
Người đi thôi hết còn ai tự tình.
Mất rồi, mới biết đoái nhìn
Còn đây chỉ một tấm hình lặng im.

- Hết rồi, nhịp đập trái tim
Mới hay một kiếp vô minh sống cùng
Đông rồi, tiếc những ngày Xuân
Thả mồi bắt bóng.. hư không cuối đời.

Mưa rồi, nhớ sực áo phơi
Khóc rồi, tiếc hận bao lời đã buông.
Mẹ Cha thuận thế vô thường
Ngàn muôn hiếu hạnh, nhớ thương cũng hoài!

Chiều tàn, mới biết mĩm cười
Toan cười.. thì đã ngập trời bóng đêm.
Đi rồi, mới nhớ gọi tên
Người xuôi vào cõi lãng quên mịt mờ..

- Tỉnh rồi, mới ngộ rằng mơ!
Thế nên Sống trọn từng giờ hôm nay..
Người không hết dạ lúc này
Đời mang hối tiếc đong đầy vị lai...

                       Như Nhiên
                    Thích Tánh Tuệ 

 

 

Tĩnh Lặng Giữa Đôi Bờ

 

Có Được thì có Mất

Có Buồn ắt có Vui 

Cả hai đều chẳng thật

Không hân hoanngậm ngùi.

 

Dứt Mưa thì tới Nắng

Hết Trắng rồi đến Đen..

Dáng ai ngồi lẳng lặng

Nhìn mây trôi êm đềm.

 

- Hôm nao vừa hội ngộ

Sáng nay chia đôi đường

Thoảng gặp rồi ly biệt

Xót xa vì tơ vương 

 

Có Yêu thì có Phụ

Nốt Thăng bạn nốt Trầm

Bấp bênh, đời '' như thị ''

Trách ai - mình khổ tâm..

 

Hôm nay rồi cũng sẽ

Trở thành ngày hôm qua,

Và ngày mai cũng thế 

Lùi quá khứ nhạt nhòa..

 

Biết hai từ: Chấp Nhận

Là biết sống Tùy Duyên

Kiếp nhân hoàn lận đận

Chấp mê làm đảo điên..

 

Qua phố lòng Tĩnh lặng

Ngắm dòng đời biến thiên

Biết trăm năm là mộng 

Chuốc chi thêm ưu phiền!..

                  Như Nhiên

                Thích Tánh Tuệ

 

TĨNH TẠI

 

Có đôi khi niềm hạnh phúc
Giữ cho mình được dịu dàng
Và lắm khi lòng nhẫn nhục
Giữ đời ta được bình an.

 

Có khi gặp nhiều nhịch cảnh
Giúp ta mạnh mẻ, kiên cường
Đối diện muộn phiền, bất hạnh
Khiến lòng thêm lớn Hiểu -Thương

 

Có khi công thànhhiển đạt
Giúp mình hưng phấn, tự tin.
Đôi khi bị đời phụ bạc
Thương người lẻ bóng, chênh vênh..

 

Lắm khi đường đời thất bại
Giữ mình nhẫn nại, khiêm cung
Bao lần thương đau nếm trải
Để lòng.. độ lượng không cùng...

 

- Hãy cảm ơn những mùa Đông
Thấu hiểu tình người ấm lạnh
Tạ ơn giữa lúc Hạ nồng
Có hạt mưa về lấp lánh .

 

Thuận, nghịch vốn nơi trần cảnh
Chớ để lòng bị '' đóng khung ''
- Giữa vô thường ngồi tĩnh tại
Nụ cười trải đến vô chung.. (*___*)

                            Như Nhiên- 
                              T T Tuệ

 

''Tôi'' là mộng mị

 

Cái Tôi là cái chi chi..

Mà hoài quanh quẩn chưa khi nào rời

Thuở còn bé dại nằm nôi

Đã cao giọng khóc cho.. đời biết tên.

Điều gì cũng dễ lãng quên

Cái tôi - sâu đậm nhớ bền chẳng phai.

 

- Sớm mai đã ngắm hình hài

Thế gian kia hỏi mấy ai hơn mình.

Điểm tô, trau chuốt dáng hình

Thèm thuồng thiên hạ cái nhìn, xuýt xoa..

 

Cái tôi theo tháng ngày qua

Măng non thành cụm tre già dặn hơn. 

Trong nhà, cuối xóm, đầu thôn

Tôi là số một, tôi '' ngon '' hơn người.

Tôi khóc, không muốn ai cười

Thấy ai thành đạt tôi thời chẳng vui,

Tôi nói ngược, chớ nói xuôi

Một khi tôi muốn có trời mới can!

 

Tôi thành cái rốn không gian

Bên ngoài nảy nởbất an trong lòng.

Truy tìm hai chữ thành công

Nên đường Danh, Lợi đèo bồng ngược xuôi.

Chiều cao chỉ một mét thôi

Nhưng muốn đời phải ngước đôi mắt nhìn,

Muốn nhân tâm hướng về mình

Dành bao thiện cảm, tâm tình cho tôi.

Tôi đi, tôi đứng, tôi ngồi

Là trung tâm điểm cho người ước mơ...

 

- Chiều nay, bỗng thật tình cờ

Vào chùa Sư cụ ngó lơ, tôi buồn!

Sư rằng: '' Vạn sự vô thường,

Thân, tâm chiếc bóng trên tường, huyễn hư!

Con người khổ bởi khư khư

Ôm cái huyễn ngã, Chân như đoạn lìa..''

 

- Ôi! thanh âm chốn Bồ Đề

Nghe như vụn vỡ u mê nghìn đời.

- Còn ''tôi'', còn nặng luân hồi

Buông tôi - nghe nhẹ đất trời thênh thang.

- Có ''tôi'', trăm mối lo toan

Vắng ''tôi'', đời sống bình an mọi bề.

 

Lời Sư, trăng rọi lối về

Xưa nay nằm mộng, chưa hề có tôi!

- Ngước hư khôngbẽn lẽn cười

Thương '' cái tôi '' của một thời trẻ con..

 

                  Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

 

 

Trầm Tĩnh Sống

 

Niềm vui dù quá lớn

Sẽ dần dần trôi qua,

Và nỗi đau cùng cực

Rồi cũng tìm phôi pha..

 

Biết thế đừng tự phụ

Vì thành công hôm nay

Cũng không sầu ủ rũ

Lúc gặp điều không may!..

 

- Sao trẻ con hay khóc

Mà hiếm khi chúng buồn ?

Người lớn năng cười cợt

Giữa tiếng lòng lệ tuôn!

 

Trẻ thơ hôm nay giận

Ngày mai ngồi với nhau

Người lớn '' biết tha thứ ''

Lại nhắc hoài mãi sau.

 

- Thật hiếm khi tìm gặp

Bình an ở bên ngoài .

An bình chỉ có thể

Gặp trong lòng ta thôi!

 

Ngày qua, ngày mới đến

Người đi, kẻ khác về

Chỉ có tình thương mến

Đọng lại cùng sơn khê..

                      Như Nhiên 

                   Thích Tánh Tuệ

 

Tự Biết Mình 



Quay về, tôi kiếm lỗi tôi

Quán sâu mới thấy.. lôi thôi đủ điều

Tham lamsân hận, mạn kiêu

Chê bai, xét nét.. Nói nhiều hơn tu

Bấy lâu nay bị cầm tù

Trong bao cám dỗ, mịt mù lợi, danh

Một lời nói cũng hơn tranh

Tham áichấp ngã quẩn quanh giữa đời.

Loay hoay tóc đã bạc rồi

Sống trong phiền lụy một đời đa mang!..



Chiều nay thắp một nén nhang

Chí thành trước Phật ăn năn tội tình

- Con vì bóng tối vô minh

Trần duyên phủ áng Tâm kinh bụi mờ

Việc tu lần lữa, chần chờ

Việc đời tham vọng chưa giờ lãng xao. 



Phước duyên tỉnh thức, hồi đầu

Nguyện theo chân Phật qua cầu tử sanh

Từ nay xin trọn ý lành

'' Phản quan tự kỷ '' tịnh thanh nghiệp trần

Ngày đêm tu tập tinh cần

Bước qua thất niệm để gần Đạo tâm

Nguyện không gây tạo lỗi lầm

Nguyện nhìn nhân thế với tầm mắt thương..

Từ bi, khiêm hạ, nhịn nhường

Cõi lòng an tịnh giữa buồn, lúc vui.. 

Con xin dưới bóng Phật ngồi

Đường Tu vững tiến không lùi từ đây.

Hương hoa chẳng ngược gió bay

Hương người đức hạnh.. Biết ''quay trở về ''..

                     Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ

 

Tự Lực

 

Đôi khi đường đời chắn lối

 Tự mình phải biết vượt qua

Đời chụp vào ta bóng tối

 Hãy tự thắp đèn bước ra.

 

Lắm lúc hồn ta nhỏ lệ

Trời.. còn sớm nắng chiều mưa!

 Hãy tự lau khô phiền muộn

 Tàn Đông, Xuân lại sang mùa

 

Có những ngày vui đã mất

 Luyến lưu, tìm được chăng là ?

 Hãy tự đối đầu hiện thực

 Dù hiện thực đầy xót xa..

 

- Thất bại chưa làm ta khổ

Khổ vì đuổi bóng thành công.

 Mất mát không làm siêu đổ

 Đổ vì.. tư tưởng chưa thông!.

 

Thành công, ấy là phương tiện

 Mở ra hạnh phúc cho đời.

 Hạnh phúc chính là chìa khóa

 Sống giữa thăng, trầm.. vẫn vui.

 

Có những nụ cười đã tắt

 Tự mình thắp lại bình minh

 Thế gian nghĩa tình lạnh ngắt

 Tự lòng độ lượng nhân sinh..

 

- Có nhiều điều trong cuộc sống

 Khôn ai giúp được cho mình.

 Người biết tự mình đứng dậy

 Bước về nẻo sáng quang minh..

                  Như Nhiên

                Thích Tánh Tuệ

 

Tu Từ Trong Ruột Tu Ra

 

Chắp tay đâu chỉ khép hờ

Mà còn thể hiện vô bờ kính tin 

Lễ lạy, khúm núm, cầu xin

Đâu bằng bỏ thói ngông nghênh với đời.

Lâm râm niệm Phật đầu môi

Thị phi.. không dứt, ấy thời uổng công.

Bố thí chẳng với Tấm Lòng

Kể công kể trạng, Đức không còn gì!

Học nhiều nuôi lớn thức tri

Sớm chiều hơn thiệt, sân si.., cũng thừa!

Tu theo ''hiện tượng'', theo mùa

Quẩn quanh trước ngõ.. còn chưa lối vào.

 

Vui mừng không phải xôn xao

Mà tâm an lạc khác nào lưu ly

Miệng dầu ''Mô Phật, Từ bi''

Sao bằng lặng lẽ sống vì tha nhân.

Vàng Y Pháp phục ly trần

Nếu không buông bỏ.. vô phần Giác tâm.

 

Trong khi đi, đứng, ngồi, nằm

Tâm luôn có mặt với thân, tức Thiền

Dẫu còn sống giữa trần duyên

Tham, Sân.. chẳng khởi ấy miền Lạc bang

Dù không thắp một nén nhang

Vẹn toàn giới hạnh.. cúng dàng Thích Ca..

 

Tu từ trong ruột tu ra

Chớ tu vì.. mắt người ta ngó mình,

Mong manh cái kiếp hữu tình

Vướng chi mấy chuyện linh tinh.. hết giờ!

 

Mấy dòng thô thiểnđơn sơ

Tu là trở lại bến bờ tự tâm

Ngày đêm quán niệm âm thầm

Mây tan ló diện trăng rằm Tuệ quang...

                         Như Nhiên

                        Thich Tanh Tue

 

Từng Ngày Nhớ Phật

 

Mùa Xuân ngồi niệm Phật
Lượng đất trời rộng thênh
Thấy Xuân về rót mật
Với yêu thươngthanh bình.

Mùa Hạ ngồi niệm Phật
Nắng trải vàng tâm tư
Cõi đời dù oi bức
Vẫn thanh lương, khoan từ.

Mùa Thu ngồi niệm Phật
Lá u sầu nhẹ buông
Nghe muộn phiền nhân thế
Thoáng mây về xa phương..

Mùa Đông ngồi niệm Phật
Niệm dần vào lắng sâu
Thân và tâm hợp nhất
Đau thương hóa nhiệm mầu.

- Bốn mùa con niệm Phật
Mời Phật vào trong tâm
Rải lòng từ khắp cả..
Tây Phương nào xa xăm.

Từng ngày con nhớ Phật
Gỗ mục thành phong lan.
Cùng con ong, cái kiến..
Sẽ thành Phật xếp hàng.

Từng giờ con nhớ Phật
Đời bao dung, dịu dàng!
Chợt hiểu tâm là Phật
Phật không rời thế gian.

Namo Buddhaya

               Như Nhiên 
            Thich Tanh Tue

 

Vân Du

 

Ta về bên đỉnh gió
Làm bạn với mây ngàn
Nghe đất trời mở ngõ
Hiện giữa lòng thênh thang.

Ta cùng mây du thủ..
Sau một ngày rong chơi
Kết mây làm gối ngủ
Buồn, vui.. bỏ bên đời..

                Như Nhiên

                Bhutan Sept 2015

 

Về Trong Tỉnh Thức

 

Em đừng mãi loay hoay tìm chỗ đứng
Cần hỏi mình rằng : '' phải Sống làm sao? ''
Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng
Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!.

Đời lắm lúc vui cũng làm ta khóc,
Mà buồn tênh.. vẫn khiến rộn môi cười?
Hạnh phúc đến từ những điều bình dị
Trong chập chùng mưa nắng, giữa buồn, vui..

Đời đau khổ vì biến thành nô lệ
Cho '' hồn ma bóng quế '', những phù hư..
- Người nghèo khó dẫu tiền rừng bạc bể
Còn ta giàu dù.. túi chẳng một xu.

Em đừng mãi đi xa tìm hạnh phúc
Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh..
Có đôi lúc thiên đường và địa ngục
Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..

Đời bể khổ - ta có quyền không khổ
Thân buộc ràng, ai nhốt được hồn mây?
Lòng thanh thản niềm vui tìm bến đổ
Khổ vì ưa ước hẹn kiếp lưu đày.

Thôi đừng mãi băn khoăn tìm lẽ sống
Lý tưởng là... tưởng có lý thôi em!
Sống Tỉnh Thức giữa chập chùng ảo mộng
Hạnh phúc theo hơi thở đến bên thềm...

                              Như Nhiên 
                          Thích Tánh Tuệ



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Giêng 2020(Xem: 194)
05 Tháng Giêng 2020(Xem: 340)
23 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 355)
06 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 434)
05 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 604)
03 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 445)
02 Tháng Mười Một 2019(Xem: 554)
30 Tháng Mười 2019(Xem: 603)
23 Tháng Mười 2019(Xem: 690)
19 Tháng Mười 2019(Xem: 924)
22 Tháng Tám 2019(Xem: 700)
23 Tháng Giêng 20207:37 SA(Xem: 96)
Trong tập sách nhỏ này, tôi đã bàn đến hầu hết những gì mọi người đều công nhậngiáo lý tinh yếu và căn bản của đức Phật. Đấy là những thuyết Tứ diệu đế, Bát chánh đạo, Ngũ uẩn, Nghiệp báo, Luân hồi, Duyên khởi, Vô ngã (Anatta), Niệm xứ (Satipatthàna). Dĩ nhiên sẽ có những từ ngữ chắc phải lạ lùng đối với độc giả phương Tây.
23 Tháng Giêng 20207:17 SA(Xem: 144)
Mỗi ngày, hình như ai trong chúng ta cũng có soi gương. Khi soi, chúng ta chỉ thấy mặt mình trong đó, chúng ta có học được bài học gì không? Đời sống của chúng ta luôn là sự tiếp xúc với người, với các sự việc, với vô số vấn đề của đời sống. Chúng ta có trốn chạy, có lựa chọn được không? Những con người, chúng ta từng gặp gỡ,
22 Tháng Giêng 20209:00 SA(Xem: 155)
Kinh Pháp Cú là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo phổ thông nhất và đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới. Pháp (Dhamma) có nghĩa là đạo lý, chân lý, lời dạy của Đức Phật; Cú (Pada) là lời nói, câu kệ. Ngoài ra, trong ngữ văn Pali, "Pada" còn có nghĩa là con đường.
21 Tháng Giêng 20206:30 SA(Xem: 119)
Tăng NiPhật tử là hai bộ phận không thể thiếu một trong Phật giáo, họ đều là đệ tử của Đức Như Lai, không thể lìa nhau mà phải nương tựa vào nhau để làm nền tảng cho sự trường tồn Phật pháp, vững mạnh Giáo hội. Hai bộ phận đệ tử này có vai trò, vị trí khác nhau trong Phật giáo nhưng họ lại có mối quan hệ liên đới lẫn nhau.
20 Tháng Giêng 202011:18 SA(Xem: 191)
Phần đông chúng ta đi qua cuộc sống bám víu rất chặt vào những gì người khác nghĩ về chúng ta. Ta cố gắng tỏ ra tốt đẹp và làm cho người khác nghĩ về ta một cách tích cực. Ta bỏ nhiều thì giờ cố gắng để là cái mà ta nghĩ người khác muốn mình phải là như thế, nhưng điều này khiến chúng ta trở nên hoang mang, vì mỗi người lại đòi hỏi
19 Tháng Giêng 20207:00 SA(Xem: 213)
Dòng đời cứ chảy trôi, đông qua xuân đến, đất trời cũng dần thay màu áo mới, mặt nước hồ xuân trong vắt xua tan đi cái rét buốt của mùa đông ưu sầu, ảm đạm. Người người nhà nhà lại háo hức du xuân, hòa mình trong cái không khí hân hoan của đất trời. Theo thường lệ, mỗi năm Ban Văn hóa chùa Hoằng PhápViệt Nam
18 Tháng Giêng 202010:10 SA(Xem: 202)
- Con ạ! Mất sắn và trộm sắn không phải là vấn đề của chúng ta! Là kẻ tu hành, vấn đề của chúng ta là, nhân đó, ta thử lắng nghe lại lòng mình một cách trung thực hơn. Ta sẽ lắng nghe rằng: ta có thể rộng lượng tha thứ được cho người chăng?
17 Tháng Giêng 20208:00 SA(Xem: 194)
Khi hơi thở đều đặn ta sẽ lấy đó làm đề mục hành thiền. Lúc thở vào, đoạn đầu của hơi thở ở tại chót mũi, đoạn giữa tại lồng ngực, và đoạn cuối ở bụng. Đó là con đường của hơi thở. Khi thở ra, đoạn đầu của hơi thở ở bụng, đoạn giữa ở lồng ngực, và đoạn cuối cùng ở chót mũi.
16 Tháng Giêng 20207:23 SA(Xem: 194)
Triêu nhan vốn là một loài dây leo bình dị, gần gũi có thể mọc ở khắp mọi nơi. Màu sắc và hình dáng của hoa luôn ở bên cạnh bước chân và cái nhìn của ta. Thế nhưng đôi khi chúng ta quên lãng sự có mặt của nó, có lẽ vì nó quá bình thường. Nhưng sẽ có một lúc nào đó bất chợt, sự hiện diện của hoa bừng sáng trước mắt ta, trong lòng ta
15 Tháng Giêng 20206:38 CH(Xem: 11871)
Những cử chỉ mang tính biểu tượng của bàn tay Đức Phật, được gọi là Thủ Ấn, là những biểu tượng hình ảnhý nghĩa sâu xa: - The symbolic gestures of the hands of Buddha images, called mudras, are picture tools of identification of deeper meaning:
14 Tháng Giêng 20201:11 CH(Xem: 256)
Bankei, con người đã giác ngộ, chia sẻ với chúng ta kinh nghiệm của ngài với tư cách một con người bằng máu thịt và nói lên những lời chân thực từ kinh nghiệm riêng ngài. Lời khuyên của ngài đi thẳng vào tim người, đấy là những lời nhắm thẳng vào con người trước mặt
14 Tháng Giêng 20208:19 SA(Xem: 168)
Trước đây tôi là người không kiên nhẫn, rất dễ bị lay động bởi những gì người khác nói hay làm. Nhưng các em học viên đã mở rộng tầm nhìn của tôi. Tôi nhận thấy rằng người khác có thể có những suy nghĩ mà mình chẳng bao giờ nghĩ đến trước đây. Khi lắng nghe các em, tôi đã trưởng thành thêm nhiều. Tôi nghĩ đó là cách Đức Phật đã dạy bảo tôi,
13 Tháng Giêng 202012:54 CH(Xem: 209)
Khi đã hướng về tâm linh, ta thường nghĩ rằng mình đã bỏ những tính xấu của thế tục lại đằng sau. Nhưng cách suy nghĩ theo thói quen không biến mất; chúng vẫn đi theo ta, phủ trùm con đường tiến đến sự tu tập tâm linh của chúng ta. Vì tất cả chúng ta đều đã được huấn luyện thành những người tiêu dùngtrình độ
11 Tháng Giêng 20204:45 CH(Xem: 276)
Chúng ta đến với cuộc đời bằng một cái tâm, và khi từ bỏ cuộc đời cũng với một cái tâm. Trái tim không còn đập nữa, nhưng tâm vẫn chung thủy bên ta. Những bài pháp, lời giảng dạy yêu thương, câu nhắc nhở chân tình trong quyển sách nhỏ này là món quà, là đôi chút trang điểm cho nội tâm của bạn. Hãy đọc với tâm tình rộng mở,
11 Tháng Giêng 202010:20 SA(Xem: 239)
Người khép cửa giã từ trò chơi giỡn. Đứng bên lề ta len lén ngó qua. Hai mươi năm… tưởng chừng một sát na. Nhìn tóc bạc da nhăn… mà thấy lạ. Đã hết thuở giành ăn la chí choé. Mừng trăng thu cùng bách bộ ngoài đường. Đi bên nhau dàn hàng dưới mù sương. Nghe hạnh phúc mênh mang về tỏa khắp. Đã hết thuở quần chằm, áo vá…
09 Tháng Giêng 202011:25 SA(Xem: 338)
Mấy ông thầy Đại Đăng khi qua Boston phụ dọn dẹp chuẩn bị lễ khánh thành thiền viện Bồ Đề, mặt mũi lem luốc vì xi măng quét tường tô trần, đóng nẹp, nối ống..., quần ống thấp ống cao, áo vạt cao vạt thấp, đã tức cảnh sinh... thơ rằng: - Áo em vạt ngắn vạt dài. Nghiệp em quá nặng bị đày đến đây. - mà cười tươi rói.
09 Tháng Giêng 20209:54 SA(Xem: 208)
Ngoài việc phá rừng khai hoang chúng tôi còn đối mặt với đặc sản nơi đây: Muỗi sốt rét hoành hành! Chúng tôi luân phiên ngã bệnh, luôn phải uống ký ninh ngừa sốt rét, người nào cũng xanh dờn, không khỏe. Các bác sĩ bằng hữu thỉnh thoảng ra thăm, khám sức khỏe cho chúng tôi và nhắc nhở: “Quý vị tranh thủ nhín thời gian đi tắm biển đi!”.
07 Tháng Giêng 20203:57 CH(Xem: 289)
Cái tôi theo tháng ngày qua. Măng non thành cụm tre già dặn hơn. Trong nhà, cuối xóm, đầu thôn. Tôi là số một, tôi "ngon" hơn người. Tôi khóc, không muốn ai cười. Ai thành đạt thấy tôi thời chẳng vui, Tôi nói ngược, chớ nói xuôi. Một khi tôi muốn có trời mới can! Tôi thành cái rốn không gian.
06 Tháng Giêng 202012:02 CH(Xem: 235)
Xuất Gia Balamật - Trong một tiền kiếp khi Đức Phật là Ngài Temiya, Ngài thực hành hạnh Xuất Gia Balamật bằng cách giả làm người ngu độn, không làm được việc gì. Vua cha sai người đánh xe chôn sống Ngài. Temiya biểu hiện một lòng dũng cảm phi thường và sau đó, quyết định sống đời xuất gia.
05 Tháng Giêng 20205:29 CH(Xem: 340)
Tập sách gồm những bài pháp do Ngài Thiền Sư Khippapanno Kim Triệu ban giảng trong khóa thiền thứ 21 Mùa Đông 1986, được tổ chức tại Chùa Kỳ Viên, Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ. Những bài pháp này vừa có tính cách dẫn giải, khuyến tu cho các thiền sinh, vừa mang chứa những lợi lạc thiết thực đến thân tâm cho tất cả chúng ta.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 340)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 1957)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 3285)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
23 Tháng Giêng 20207:37 SA(Xem: 96)
Trong tập sách nhỏ này, tôi đã bàn đến hầu hết những gì mọi người đều công nhậngiáo lý tinh yếu và căn bản của đức Phật. Đấy là những thuyết Tứ diệu đế, Bát chánh đạo, Ngũ uẩn, Nghiệp báo, Luân hồi, Duyên khởi, Vô ngã (Anatta), Niệm xứ (Satipatthàna). Dĩ nhiên sẽ có những từ ngữ chắc phải lạ lùng đối với độc giả phương Tây.
22 Tháng Giêng 20209:00 SA(Xem: 155)
Kinh Pháp Cú là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo phổ thông nhất và đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới. Pháp (Dhamma) có nghĩa là đạo lý, chân lý, lời dạy của Đức Phật; Cú (Pada) là lời nói, câu kệ. Ngoài ra, trong ngữ văn Pali, "Pada" còn có nghĩa là con đường.
20 Tháng Giêng 202011:18 SA(Xem: 191)
Phần đông chúng ta đi qua cuộc sống bám víu rất chặt vào những gì người khác nghĩ về chúng ta. Ta cố gắng tỏ ra tốt đẹp và làm cho người khác nghĩ về ta một cách tích cực. Ta bỏ nhiều thì giờ cố gắng để là cái mà ta nghĩ người khác muốn mình phải là như thế, nhưng điều này khiến chúng ta trở nên hoang mang, vì mỗi người lại đòi hỏi
26 Tháng Mười 20199:33 CH(Xem: 585)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
21 Tháng Chín 20198:40 SA(Xem: 1481)
Kinh Pháp Cú (TTS), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26 (Kệ 1-423 - Verses 1-423) - Translated By: Acharya Buddharakkhita - Dịch từ tiếng Hán: Thích Thiện Siêu - Illustrations by - Tranh Vẽ: Mr. P. Wickramanayaka
21 Tháng Tám 201910:09 CH(Xem: 1154)
Sở dĩ ảnh hưởng rộng lớn như thế là vì Pháp cú kinh tuy ngắn nhỏ nhưng bao hàm đầy đủ giáo lý căn bản của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, như Tứ diệu đế, lý Duyên khởi, định luật Vô thường, v.v., những lời Phật dạy thật thực tiễn, gần gũi, dễ hiểu, dễ ứng dụng trong đời sống đạo đức hàng ngày, cho cả hai giới xuất giatại gia.
20 Tháng Tám 201911:33 CH(Xem: 997)
Kinh Pháp Cú là cuốn kinh chọn lọc những lời dạy của đức Phật Thích Ca Mâu Ni khi còn tại thế. Suốt trong 45 năm thuyết pháp, đức Phật đã nói rất nhiều Pháp ngữ, bao gồm nghĩa lý thâm thiết để cởi mở nghiệp khổ cho chúng sanh mà đưa họ đến Niết-bàn an lạc. Những giáo pháp ấy, ngay ba tháng sau khi Phật diệt độ, các vị Cao đồ đã hội họp
22 Tháng Sáu 20194:39 CH(Xem: 2026)
"Ở gần tỉnh Benares, trong công viên nai ở Isipatana, Bậc Giác Ngộ, bậc hoàn hảo, bậc hoàn toàn tỉnh thức, tức là Đức Phật đã lăn Bánh-Xe-Pháp cao-quý nhất. Và bánh xe pháp nầy không thể nào bị quay ngược (trở lại) bởi bất cứ người nào trên thế giới, dù cho: đó là nhà sư tu khổ hạnh, hoặc là vị Bà La Môn, hoặc là vị trời, hoặc là Ma Vương,
20 Tháng Sáu 201910:54 CH(Xem: 1782)
Tại thành phố Sāvatthī (Xá Vệ). "Nầy các Tỳ Kheo, ta sẽ giảng dạy, và phân tích cho các ông nghe về con đường cao quý có tám phần. Khi ta nói, các ông hãy chú ý và lắng nghe." "Bạch Thế Tôn, dạ vâng," họ cùng trả lời. Rồi, Đức Phật nói như sau: "Con đường cao quý có tám phần là gì? Con đường nầy gồm có: cái-nhìn-đúng, suy-nghĩ-đúng,