01A. Dedication - Introduction - A Short Biography of Ajahn Chah

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 1165)
01A. Dedication - Introduction - A Short Biography of Ajahn Chah


SeeingTheWay_BSeeing The Way

 

* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com

 

____________________

 

D E D I C A T I O N


Yo Dhammam desesi, Adhikalyanam,

majjhekalyanam, pariyosanakalyanam.

The Buddha has pointed out the way:

beautiful in the beginning, beautiful in the middle,

and beautiful in the end.

 

Each morning in Theravada Buddhist monasteries around the world, the above stanza is chanted as part of 'The Homage to the Triple Gem'. It could just as well be said of the teaching example of Meditation Master, The Venerable Ajahn Chah.

 

Ajahn Chah, or Luang Por as his disciples called him, possessed that uniquely beautiful quality of being: a quality visible only to a heart seeking The Way of Truth.

 

'Beautiful in the beginning', in Ajahn Chah's case, was his commitment to the life of a renunciant monk (dhutanga bhikkhu). He cultivated impeccable discipline and displayed consistent, daring effort to confront all situations, especially those from which he was inclined to turn away. He gave himself completely to the training and eventually the Way became clear.

 

'Beautiful in the middle' was the selfless sharing of his realisation with all who came to be near him. Regardless of personal discomfort, he ceaselessly offered his body, speech and mind to assist his disciples, lay and ordained alike, to enter the Way. He said of his own teaching method, that it is the example that counts -- not just the words. Those who were able to spend time with him know full well that this is so.

 

And 'beautiful in the end' remains. It is that radiant confidence of heart in thousands of individuals who now walk the Way; that verified faith which most profoundly expresses Dhammam Saranam Gacchami -- 'I go for refuge to the Truth of the Way Things Are.' Without having seen an example of the Way in another, such awakening of confidence might not have taken place; hence it is said 'No gift excels the gift of Dhamma.'

 

____________________

 

 

I N T R O D U C T I O N

 

 

No amount of words can possibly honour a gift

as precious as the Way of Truth itself.

Lives lived in harmony with this Ancient Way,

however, may do so.

 

 

This book is about a community of people endeavouring to do justice to the gift they have received. More precisely, it is a collection of transcribed talks, letters and essays offered by disciples of Luang Por Chah, who are now living at various monasteries around the world. These teachings have been gathered specifically for this publication. It seemed appropriate that a book published in the West to honour the Venerable Ajahn Chah's life should reflect the results of his years of teaching. These are some of the fruits of what he spent his life nurturing. Although some editing was required so that the oral teachings might be accessible in the written form, it is hoped that the spirit of the original presentation has been preserved: that is, the spirit of the living Truth.

The Buddha said that nobody else can walk the Way for us -- but they can point out the way we should go. The directions given will be different for each of us, depending on how far we must go and from where we are starting. There were occasions when people questioned Ajahn Chah about apparent contradictions in his advice. He replied that if he was standing at the end of a road and saw someone coming towards him veering off to the left, he would tell them to go right. If they were veering to the right he would tell them to move left. The instructions were different, but the ultimate direction was the same.

 

Style and emphasis also vary when the Teaching is presented by different individuals. This will become obvious as the reader progresses through this book. The reader may also come across inconsistencies and contradictions. If this is so, it should be remembered that such discrepancies are in appearance only. These words are not presented as the Truth itself but as reflections offered for consideration.

 

Many people have benefitted from Ajahn Chah's ability to point out the Way; and many of these same people have participated in offering this book in commemoration of their teacher. One of the deepest forms of gratitude is that which springs forth from a true appreciation for the beauty of the Way; it is with such gratitude that this offering is made. It is the wish of all who have contributed, that the readers may see, understand, and follow the Way about which all these words have been written.

 
____________________


E V A M

 

A note on hierarchy and the order of presentation

The Buddha instructed that repect should always be shown to those monks who have been in the Order the longest. This holds true regardless of other qualities any individual may possess. Hence, the sequence of this presentation is determined solely with respect for seniority in the bhikkhu-sangha.

These talks are not offered as a progressive teaching. Accordingly, it is recommended that readers feel free to select and read, re-read or omit as they wish.

 

____________________

 


A Short Biography of

VENERABLE AJAHN CHAH 

VENERABLE AJAHN CHAH was born on June 17, 1918 in a small village near the town of Ubon Rajathani, North East Thailand.

After finishing his basic schooling, he spent three years as a novice before returning to lay life to help his parents on the farm. At the age of twenty, however, he decided to resume monastic life, and on April 26, 1939 he received upasampada (bhikkhu ordination).

Ajahn Chah's early monastic life followed a traditional pattern, of studying Buddhist teachings and the Pali scriptural language. In his fifth year his father fell seriously ill and died, a blunt reminder of the frailty and precariousness of human life. It caused him to think deeply about life's real purpose, for although he had studied extensively and gained some proficiency in Pali, he seemed no nearer to a personal understanding of the end of suffering. Feelings of disenchantment set in, and finally (in 1946) he abandoned his studies and set off on mendicant pilgrimage.

He walked some 400 km to Central Thailand, sleeping in forests and gathering alms food in the villages on the way. He took up residence in a monastery where the vinaya (monastic discipline) was carefully studied and practised. While there he was told about Venerable Ajahn Mun Buridatto, a most highly respected Meditation Master. Keen to meet such an accomplished teacher, Ajahn Chah set off on foot for the North East in search of him.

At this time Ajahn Chah was wrestling with a crucial problem. He had studied the teachings on morality, meditation and wisdom, which the texts presented in minute and refined detail, but he could not see how they could actually be put into practice. Ajahn Mun told him that although the teachings are indeed extensive, at their heart they are very simple. With mindfulness established, if it is seen that everything arises in the heart-mind . . . right there is the true path of practice. This succinct and direct teaching was a revelation for Ajahn Chah, and transformed his approach to practice. The Way was clear.

For the next seven years Ajahn Chah practised in the style of the austere Forest Tradition, wandering through the countryside in quest of quiet and secluded places for developing meditation. He lived in tiger- and cobra-infested jungles, using reflections on death to penetrate to the true meaning of life. On one occasion he practised in a cremation ground, to challenge and eventually overcome his fear of death. Then, as he sat cold and drenched in a rain storm, he faced the utter desolation and loneliness of a homeless monk.

In 1954, after years of wandering, he was invited back to his home village. He settled close by, in a fever-ridden, haunted forest called 'Pah Pong'. Despite the hardships of malaria, poor shelter and sparse food, disciples gathered around him in increasing numbers. The monastery which is now known as Wat Pah Pong began there, and eventually branch monasteries were also established elsewhere.

In 1967 an American monk came to stay at Wat Pah Pong. The newly ordained Venerable Sumedho had just spent his fist vassa ('Rains' retreat) practising intensive meditation at a monastery near the Laotian border. Although his efforts had borne some fruit, Venerable Sumedho realised that he needed a teacher who could train him in all aspects of monastic life. By chance, one of Ajahn Chah's monks -- one who happened to speak a little English! -- visited the monastery where Venerable Sumedho was staying. Upon hearing about Ajahn Chah, he asked to take leave of his preceptor, and went back to Wat Pah Pong with the monk.

Ajahn Chah willingly accepted the new disciple, but insisted that he receive no special allowances for being a Westerner. He would have to eat the same simple alms food and practise in the same way as any other monk at Wat Pah Pong.

The training there was quite harsh and forbidding. Ajahn Chah often pushed his monks to their limits, to test their powers of endurance so that they would develop patience and resolution. He sometimes initiated long and seemingly pointless work projects, in order to frustrate their attachment to tranquillity. The emphasis was always on surrender to the way things are, and great stress was placed upon strict observance of the vinaya.

In the course of events, other Westerners came through Wat Pah Pong. By the time Venerable Sumedho was a bhikkhu of five vassas, and Ajahn Chah considered him competent enough to teach, some of these new monks had also decided to stay and train there.

In the hot season of 1975, Venerable Sumedho and a handful of Western bhikkhus spent some time living in a forest not far from Wat Pah Pong. The local villagers there asked them to stay on, and Ajahn Chah consented. Thus Wat Pah Nanachat ('International Forest Monastery') came into being, and Venerable Sumedho became the abbot of the first monastery in Thailand to be run by and for English-speaking monks.

In 1977, Ajahn Chah was invited to visit Britain by the English Sangha Trust, a charity with the aim of establishing a locally-resident Buddhist Sangha. He took Venerable Sumedho and Venerable Khemadhammo along, and seeing the serious interest there, left them in London at the Hampstead Vihara (with two of his other Western disciples who were then visiting Europe).

He returned to Britain in 1979, at which time the monks were leaving London to begin Chithurst Buddhist Monastery in Sussex. He then went on to America and Canada to visit and teach.

After this trip, and again in 1981, Ajahn Chah spent the 'Rains' away from Wat Pah Pong, since his health was failing due to the debilitating effects of diabetes. As his illness worsened, he would use his body as a teaching, a living example of the impermanence of all things. He constantly reminded people to endeavour to find a true refuge within themselves, since he would not be able to teach for very much longer.

Before the end of the 'Rains' of 1981, he was taken to Bangkok for an operation; it, however, did little to improve his condition. Within a few months he stopped talking, and gradually he lost control of his limbs until he was virtually paralysed and bed-ridden. From then on, he was diligently and lovingly nursed and attended by devoted disciples, grateful for the occasion to offer service to the teacher who so patiently and compassionately showed the Way to so many.

 

 

____________________
 
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4858)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1392)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1422)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1288)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1016)
27 Tháng Mười 20209:49 CH(Xem: 11)
Những ngày qua con có nhiều thời gian hơn để thực hành, hiếm khi nào mà sự thu thúc, độc cư lại được hợp thức hóa như vậy, thật là thuận lợi. Con có dịp xem xét lại quá trình thực hành của mình từ đầu đến nay, ghi lại những điểm căn bản trong từng lá thư của Thầy, và tiếp tục thực hành những bài tập đó. Con thấy những điều đó
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 74)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 150)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 155)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 184)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 218)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4858)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 223)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 239)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 225)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 274)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 301)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 263)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 259)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 328)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2589)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2054)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 310)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2840)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 341)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1976)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3652)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5202)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4858)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2840)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4257)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4858)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 223)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 239)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2589)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1693)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1605)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.