05. Venerable Khemadhammo: Responding to Pain

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 1790)
05. Venerable Khemadhammo: Responding to Pain

SeeingTheWay_BSeeing The Way


* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com



RESPONDING TO PAIN - Venerable Khemadhammo


Venerable Khemadhammo (Alan Adams) was born in Portsmouth, England in 1944, and trained at drama school to become an actor. In his seven-year acting career he travelled worldwide (including a 14,000-mile tour of the U.S.) and spent three years with the National Theatre Company. Becoming interested in Buddhism, he eventually decided to go to Thailand to become a bhikkhu.


In 1971 he became a samanera at Wat Mahathat with Tan Chao Khun Demp Siddhumani. One year later he went to Wat Pah Pong, and received -- upasampada -- (1972). He accompanied Ajahn Chah and Ajahn Sumedho to England in 1977, taking up residence at the Hampstead Vihara. During this time he developed an interest in working with prisoners, which Ajahn Chah encouraged. This work has developed steadily over the years, and in 1984 Venerable Khemadhammo formed a Buddhist prison chaplaincy organization, 'Angulimala'. Officially recognized by the Home Office, its patrons include Venerable Dr. Saddhatissa, Venerable Sangharakshita, Ajahn Sumedho and Lord Avebury.


Venerable Khemadhammo spent five years at a vihara which he founded on the Isle of Wight, during which time he featured in the BBC television documentary 'In More Ways Than One'. In 1985 he moved to his current residence, the Forest Hermitage, in Warwickshire. A stupa was built there in 1988, known as the 'English Shwe Dagon'. Presently he lives with several other bhikkhus, continuing to visit prisons, teach meditation, and lecture regularly on Buddhism for Warwick University's Open University Programme.


This article was prepared by Venerable Khemadhammo at the request of 'Caduceus' magazine and appeared

in their December 1987 issue.




"Insight practice uses everything;

it turns everything to an advantage."



PAIN AND SUFFERING ARE ONLY TOO WELL KNOWN to require much of an introduction. Suffering describes the experience of varying degrees of discomfort, and pain is the alarm which forces us to attend to that discomfort. Neither the experience nor the alarm are pleasant and, naturally, we would all prefer a world in which neither existed. The search for perfect health, or for a system whereby perfect health might be attained, is a response to this wish for a more satisfactory state of affairs.


Let us think of a house in which many important and valuable objects are kept and which is equipped with the very latest electronic alarm system. While all is left undisturbed the system remains quiet. There may be the minor irritation of having to check and maintain it and it may occasionally raise a false alarm, but essentially it is silent and of no trouble to the owner. Then suddenly, quite unexpectedly, after months or years of inactivity, one is wrenched from one's slumber by the searing pain of bells, sirens and flashing lights and one knows that something is wrong -- one's treasure is being plundered. How do you respond to that? Some people turn over and go back to sleep; some reach for the bottle, and drug themselves into oblivion; some panic; and some quietly set about dealing with the intrusion. The last is the proper response to pain.


Now there are two basic approaches: you can fight to get your valuables back, the intruder captured and removed, the status quo restored and the alarm reset; or you can try to accept and understand what has happened. If you only do the former, the best you can achieve is simply to get back to where you started, but with less security. Despite your efforts, your attachments have been threatened and it could happen again -- you've not only gained nothing, but you're losing ground. Conversely, if you choose the latter response, you're bound to benefit. You may not restore your possessions, but you will be encouraging a healthy attitude which, if fully developed, will mean that never again can alarm bells spoil your repose. Tempting, isn't it?


My Buddhist monastic training, which has included detailed contemplation of the body, has led me to have little sympathy with health regimes, special diets and the like, and in the past I've occasionally enjoyed tweaking a few attachments with dietary advice based on plenty of jam doughnuts. The Buddha has pointed out that it is sheer foolishness to claim that one's body is healthy even for a moment -- in this ever-changing phenomenon, there is always something not quite right. Nevertheless, you will find that the Buddha is referred to as the 'peerless physician', whose concern is the cure of all greed, hatred, and delusion -- the ending of real suffering.


That analogy is frequently played on and extended. At the opening ceremony of The Forest Hermitage, one of our most senior monks took it up again and compared this place to a small hospital, with myself as the house surgeon. What I am saying, then, is that there is health and Health: the former has its place, but in the long run is futile; while the latter must surely become the purpose of living.


Of course, by all means take care of your body, but reflect that whatever you do it may still be easily broken and one day it is sure to die. Of the two, a healthy mind is of much more use than a healthy body. If you're in wondrous physical shape, but your mind is disordered, you're in bad trouble. But if your body is wasted, eaten up with disease or otherwise beyond repair, and your mind is bright with wisdom, you'll be all right.


Let's go back to the analogy of the house: to sit in your house, jealously guarding its contents, polishing and improving the alarm system, equates with the ordinary health of the special diets and fitness regimes; to understand, to develop a healthy attitude, is real Health. Real Health is worthy of us. It comes through facing up to life, including pain and suffering, observing it, investigating it and comprehending its nature and its source. I think it's often obvious that those who've suffered have grown; but we must be careful, as it's not necessarily the case. It's not pain alone that generates the growth, it's how you view and use your experience. You must have the proper response -- then and only then, will wisdom emerge out of suffering.


I remember being told once by an experienced burglar that he enjoyed the challenge of an elaborate alarm system; and I suspect he might also have said that where there was an alarm, he knew there was something worth having -- and the more complex the alarm, the more valuable and desirable were the things to steal. Think about it: if you haven't got anything or if you have no attachment to things surrounding you, you don't need any protection. If they're there, fine; if they're not there, fine! And you sit undisturbed, content with things as they are. A healthy attitude, then, is found in a mind that has matured and grown out of desire and attachment -- the mind is cool and there are no more alarms to ring. In other words, there is no more pain and suffering.


The Buddha referred to twelve kinds of suffering, which may be reduced to three, and ultimately to one. The twelve are: birth, decay, death, sorrow, lamentation, pain, grief, despair, association with the unpleasant, separation from the beloved, not to get what one desires, and the Five Aggregates. Reduced to three, there are: the ordinary suffering of aches and pains, the suffering dependent on impermanence, and the discomfort of attachment to the Five Aggregates. Reduced to one, it is conditioned existence or just the Five Aggregates that is suffering.


Most of this is quite obvious, but perhaps I'd better enlarge on these mysterious Five Aggregates, which is how Buddhism analyses a person. They are: Form, Feeling, Perception, Habitual Tendencies, and Consciousness, none of which are stable, lasting or possessed of any inherent self-hood. We sometimes refer to them as a psycho-physical process. Form obviously corresponds to the body: it is just matter, numerous particles vibrating together, in the process of becoming and breaking up, but without any ability to know an object. The remaining four -- feeling, perception, habitual tendencies and consciousness -- correspond to mind, and are capable of knowing an object. These Five Aggregates are all dependent on other things, and exist in interdependence with each other; as a human being, you don't have one without the others. Together they create a formation -- a formation, which, like that of geese or aircraft in the sky, is continually in a state of forming as the components interact and respond to conditions.


Thus mind affects body and body affects mind. This formation arise dependent on conditions, it grows or develops according to conditions and persists where the conditions persist. For example, sight-consciousness or seeing and the pleasure or pain, perception and other mental factors that accompany a consciousness, depend on there being an object to be seen, eyes and a contact between the two. You don't see without eyes, you don't see what's behind you and you can't see anything if there's nothing to be seen. If you develop awareness and the meditation that produces insight, you will see that your world, the entire range of your experience, is just the Five Aggregates; and that suffering depends on your attachment to them -- an unhealthy attitude.


Our experiential world is a complex play of these aggregates: consciousness, resting on its physical base, arise where there is an object, and is always accompanied by feeling (liking, disliking or indifference), and perception (recognising and marking the object), as well as a variety of other habitual tendencies that colour the experience. This all happens so quickly that an illusion, analogous to that produced when still pictures or sound vibrations are run at a certain speed, results. This is the illusion of self.


To be aware, you will need to slow down and watch yourself carefully; then as you go on you will perceive that the phenomena that flow unceasingly before you have no intrinsic substance, are constantly on the move, and that to try to attach, grasp or reject them is bound to be frustrating. Watching the procession of thoughts, feelings and other experiences, self begins to drop out of the picture and attachment to self is correspondingly reduced. There is a shift in attitude and a disengagement. You are beginning to see things in their true nature. This insight accumulates and this is how wisdom is established. Understanding the way things are, there is contentment; you neither want them to be otherwise nor are you attached -- thus, a healthy attitude.


In his first sermon, the Buddha spoke of Four Noble Truths which he had to understand fully, work with and realize before his attainment of enlightenment was complete. They are: suffering; craving, the origin of suffering; the end of suffering; and the way to realise the end of suffering. Buddhist therapy is essentially a response to suffering and the complete method includes morality, mental training and wisdom.


For us, meditation is the principal exercise in mental training, and means the process of calming and clarifying the mind. If you can imagine a precious jewel at the bottom of a lake: when the waters are turbulent, whipped up by the violence of the storm and the confusing patterns of the wind, there's no chance of your being able to look over the side of your boat and admire the brilliance of that jewel. The water's stained with mud and sand, frothing and tipping your boat this way and that, and the jewel is totally obscured. But when the storm is over and the waters have become calm, and the mud and sand has settled, then without difficulty you may pull across the lake and looking over the side, be dazzled by the luminous intensity that now shines forth unobstructed.


In the same way, the confused and turbulent mind obscures one's inherent wisdom. Of course, working with the mind is not quite as simple as the analogy of the jewel in the lake. After all, the absence of wisdom encourages the turbulent mind and we cannot afford to sit back and wait for nature to take its course and the mind to quieten of itself. But, nevertheless, the training is composed of concentration and insight, or calm and clear, which working together support each other. At the Forest Hermitage the general advice that I give is to calm the mind by concentrating on loving-kindness; followed by the practice of vipassana, or insight meditation, which is developed through the cultivation of mindfulness.


When sitting in meditation, you will experience pain. It may be pins and needles or aching knees, or it may be an unpleasant thought or memory. The way you use it depends on whether it is concentration or insight that you are emphasising in your practice. In both cases the pain is recognised, but when simply trying to concentrate and calm your mind your duty is to avoid dwelling on that pain, by returning to your meditation subject with greater and more intense concentration.


Using the loving-kindness practice, it may be helpful to view the pain with loving-kindness; this softens your attitude to the pain and brings you back to your meditation subject. Your use of the pain in the concentration practice is simply as a resistance. You will appreciate that working against resistances brings energy and sharpens your attitude to whatever you are doing. Please be quite clear that this is not a case of repression -- you do not try to deny your pain nor even get rid of it -- you simply concentrate with greater intensity on your meditation subject, spurred on by the resistance that your pain has set up.


When developing insight, however, you use your pain by being mindful of it and watching it. The insight practice is essentially one in which a concentrated awareness is developed, with each and every experience being subject to a bare knowing. There are various techniques which help this process and it is best to familiarise yourself with such a practice, if it interests you, under proper guidance. As soon as pain is seen in this way it loses its power. Sometimes it disappears altogether, but if not, as soon as you start relating to it as just feeling, only sensations, you relax and the discomfort reduces. You then start to examine it and you will find out that it's not PAIN, not a static thing, but rather a shifting, ever-moving succession of experiences that flow into and out of each other. You are now on the way to realising insight. As you work with pain in this way, so you cope with it better and you learn from it. Your pain can teach you a great deal: you will see that it is never still for an instant, that you contribute to it through your fear and dislike of it, that you even attach to it, and that lurking behind it is that ignorant mind that always wants things to be other than they are -- the unhealthy attitude. Suddenly such awfulness is being turned to your advantage and you're winning.


This is the wonderful thing about insight practice; it uses everything, brings everything alive and turns everything to advantage. Whatever arises, it is your duty to observe it with bare attention. Not doing anything with it, not giving in to the mind of desire and wishing it were otherwise, but content with things as they are, mindful and watchful. In daily life too, be mindful, watchful and content. Things are as they are, they can't be otherwise. They might have been, but they're not. They are as they are. In the future it might all be different, but right now it's as it is and it's wonderful. The present is all we really have and here we will find wisdom. So give up that gaining mind, rest content, be mindful, and understanding the true nature of things, be possessed of a healthy attitude. Let go and be happy.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 7452)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 3193)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 3841)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 2997)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 2555)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 1712)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 1736)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 1349)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 1547)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 1593)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 1471)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 1626)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 1514)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 1798)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 2046)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 1736)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 2151)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 1651)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 1670)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 1510)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 1617)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 1655)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 1583)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 1559)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 1383)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 3241)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 5017)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 6680)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 2167)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 2153)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 1997)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 1945)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 7452)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 1716)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 1801)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 4699)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 3666)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng