10. Venerable Viradhammo: So What

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 2749)
10. Venerable Viradhammo: So What


SeeingTheWay_BSeeing The Way

 

* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com

 

____________________


SO WHAT - Venerable Viradhammo

 

 

Venerable Viradhammo (Vitauts Akers) was born at Esslingen in Germany in 1947 to Latvian refugee parents. They moved to Toronto, Canada, when he was 5 years old. He studied engineering at the University of Toronto but became disillusioned with academic life, and left in 1969 to go and work in Germany. Later, while living in India, he encountered Buddhism, meeting the late Samanera Bodhesako, who introduced him to the writings of Venerable Nyanavira Thera. He eventually travelled to Thailand to become a samanera at Wat Mahathat and took -- upasampada -- in 1974 at Wat Pah Pong. He was one of the first residents at Wat Pah Nanachat.

 

Having spent four years in Thailand, he went back to Canada and Germany to visit his family in 1977. Instead of returning to Thailand, he was asked by Ajahn Chah to join Ajahn Sumedho at the Hampstead Vihara, in London. In subsequent years, he was involved in the establishment of both Chithurst and Harnham monasteries.

 

In 1985, on invitation by the Wellington Theravada Buddhist Association, he moved to New Zealand, accompanied by Venerable Thanavaro. At first they lived in the city of Wellington itself, moving two years later to a 43-acre site in Stokes Valley, 29 km away. The monastery was named 'Bodhinyanarama' by Ajahn Sumedho, who conducted the first -- upasampada -- ceremony there in 1989.

 

Venerable Viradhammo undertakes a wide range of teaching activities, including monthly visits to a vihara which has been established in Auckland. On occasion he also teaches in the South Island.

 

The following teaching on the 'Four Noble Truths' is taken from a talk given by Venerable Viradhammo during a ten-day retreat conducted in Bangkok for Thai lay people, in June 1988.

 

 

 

"This teaching is not aimed at just getting

another kind of experience.

It is about complete freedom within any experience."

 

 

THIS EVENING WE MIGHT BEGIN by considering the legend of the life of the Lord Buddha. Now we could consider this story as factual history. Or, we could also look at it as a sort of myth -- a story that reflects back on our own development as beings seeking truth.

 

In the story we are told that before his enlightenment, the Bodhisatta (Buddha-to-be) lived in a royal family with a lot of power and influence. He was a very gifted person, and had all that any human being could wish for: wealth, intelligence, charm, good looks, friendship, respect, and many skills. He lived the princely life of luxury and ease.

 

The legend has it that when the Bodhisatta was first born, his father the king received a prediction from the wisemen. They said there were two possibilities: either this son would become a world-ruling monarch, or he would become a perfectly enlightened Buddha. Of course the father wanted his son to carry on the business of being a monarch; he didn't want him to become a renunciant. So everybody in the palace was always trying to protect the prince. Whenever anyone grew vaguely old or sick they were taken away; nobody wanted the prince to see anything unpleasant that might cause him to leave.

 

But then at the age of twenty-nine, curiosity struck. The prince wanted to see what the world outside was like. So off he went out with his charioteer and --what did he see? The first thing he saw was a sick person -- all covered with sores, in pain, and lying in his own filth. A thoroughly wretched human condition.

 

'What's that?' the prince asked his attendant. The attendant replied: 'That's a sick person.' After a discussion the prince realised, for the first time, that these human bodies can become sick and painful. The attendant pointed out that all bodies had this potential. This came as a great shock to the prince.

 

The following day he went out again. This time he saw an old person: all bent over with age, shaking, wrinkled, grey-haired, barely able to hold himself up. Again, shocked by what he saw, the prince asked: 'What's that?' 'That's an old person,' the attendant replied. Everybody grows old.' So the prince realised that his body too had this potential to become old. With that he went back to the palace quite bewildered by it all.

 

The third time he went out, and saw a dead person. Most of the townsfolk were busy, happily waving at their attractive prince, thinking he was having a great time. But behind the crowds, there were people carrying a stretcher with a corpse on it, going to the funeral pyre. That was a really powerful one for him. 'And what is that?!' he asked. So the attendant replied: 'That's a corpse. All bodies go that way; your body, my body, they all die.' That really shocked him.

 

The next time the Bodhisatta went out he saw a mendicant monk -- sitting under a tree meditating. 'And who is that?' he asked. The attendant replied: 'That's a sadhu -- someone who is seeking the answers to life and death.'

 

So we have this legend. Now what does this mean for you and me? Is it just a historical tale to tell our children, a tale about a person who didn't see old age, sickness or death until he was twenty-nine?

 

For me, this story represents the awakening of a human mind to the limitations of sensory experience. Personally I can relate to this from a time when I was at university. I questioned life a lot: 'What is it all about?' 'Where is this all going to?' I used to wonder about death, and started thinking: 'What is the point of getting this university degree? Even if I become a famous engineer, or if I become rich, I'm still going to die. If I become the best politician, or the best lawyer, or the best whatever... Even if I was to become the most famous rock star that ever existed... Big deal.' At that time, I think Jimi Hendrix had just taken too much heroin and died.

 

Nothing I thought of could answer the question of death. There was always: 'So what?... So if I have a family? So if I am famous? So if I'm not famous? So if I have a lot of money? So if I don't have a lot of money?' None of these things resolved this doubt: 'What about death? What is it? Why am I here? Why seek any kind of experience if it all goes to death anyway?'

 

Questioning all the time like this made it impossible for me to study. So I started to travel. I managed to distract the mind for a time, because travelling was interesting: Morocco, Turkey, India... But I kept coming back to this same conclusion: 'So what? So if I see another temple, if I see another mosque, if I eat yet another kind of food -- so what?'

 

Sometimes this doubt arises for people when somebody they know dies, or if they become sick, or old. It can also come from religious insight. Something in the mind clicks, and we are awakened to the fact that no matter what experiences we have, they all change, they come to an end, they die. Even if I'm the most famous, powerful, richest, influential person in the world, all that is going to die. It's going to cease. So this question 'So what?' is an awakening of the mind.

 

If we were to do this ten-day retreat with the idea of getting 'a meditation experience', then 'So what?' We still have to go back to work, still have to face the world, still have to go back to Melbourne, still have to go back to New Zealand.... So what! What is the difference between 'a meditation experience' and doing a cruise on The Queen Elizabeth II? A bit cheaper maybe!

 

The Buddhist teaching is not aimed at just getting another kind of experience. It is about understanding the nature of experience itself. It is aimed at actually observing what it means to be a human being. We are contemplating life, letting go of delusion, letting go of the source of human suffering and realising truth, realising Dhamma. And that's a different process altogether.

 

When we're doing 'mindfulness of breathing' -- anapanasati -- we're not doing it with the effort to get something later. We're doing it to simply be with what is: just being with an in-breath, being with an out-breath. And what is the result when we're being mindful in this way? Well, I think we can all see. The mind becomes calm, our attention is steady -- we are aware and with the way things are.

 

So already we are able to see that calming the mind is a healthy and compassionate thing to do for ourselves. Also, notice how this practice creates space in the mind. We can see now the potential for really 'being attentive' to life. Our attention is not caught up. We're not being 'kidnapped' all the time. We can really work with attention.

 

If we're obsessed with something, then our attention is absorbed into the object of obsession. When we're worried, exhausted, upset, excited, desiring, depressed and so on, our attention energy is lost. So by calming the mind we're creating space and 'freeing' attention.

 

And there is a beauty in that. When we go outside after this meditation period, maybe we'll notice things in a different way -- the green trees, the smells, what we're walking on, the little lotuses in bloom. These pleasant experiences calm and relax us and are very helpful -- the same as going on a cruise. In New Zealand they go trekking in the mountains for relaxation.

 

But this kind of happiness, or sukha, is not the full potential of the Buddha. A lot of joy can come with this level of practice, but that is not enough. The happiness of a relatively calm mind is not complete freedom. This is still just another experience. It's still caught in 'So what!'

 

The complete freedom of the Buddha comes from the work of investigation --dhammavicaya. It is completely putting an end to all conflict and tension. No matter where we are in life, there are no more problems. It's called 'the unshakable deliverance of the heart' -- complete freedom within any experience.

 

One of the wonderful things about this Way is that it can be applied in all situations. We don't have to be in a monastery, or even to have a happy feeling, to contemplate Dhamma. We can contemplate Dhamma within misery. We often find that it is when people are suffering that they start coming to the monastery. When they're happy and successful it probably wouldn't occur to them. But if their partner leaves home, or they lose their job, get cancer, or something, then they say, 'Oh, what do I do now?'

 

So for many of us, the Buddha's teaching begins with the experience of suffering -- dukkha. This is what we start contemplating. Later on we find that we also need to contemplate happiness -- sukha. But people don't begin by going to the Ajahn, saying: 'Oh Venerable Sir, I'm so happy! Help me out of this happiness.'

 

Usually we begin when life says: 'This hurts.' Maybe it's just boredom; for me it was the contemplation of death -- this 'So what?' Maybe it's alienation at work. In the West we have what's called 'the middle-age crisis'. Men around the age of forty-five or fifty start to think: 'I've got it all,' or, 'I haven't got it all, so what?' 'Big deal.' Something awakens and we begin to question life. And since everybody experiences dukkha, in its gross and refined aspects, it's beautiful that the Teaching begins here -- the Buddha says, 'There is dukkha.' No one can deny that. This is what the Buddhist teaching is based upon -- actually observing these experiences we have -- observing life.

 

Now the worldly way of operating with dukkha is to try to get rid of it. Often we use our intelligence to try and maximise sukha and minimise dukkha. We are always trying to figure out how to make things more convenient. I remember a discourse that Luang Por once gave about this.

 

In the monastery we used to all join in hauling water from the well. There would be two cans of water on a long bamboo pole, and a bhikkhu at each end to carry them. So Ajahn Chah said: 'Why do you always carry water with the monk that you like? You should carry water with the monk you dislike!' This was true. I was a very speedy novice and would always try to avoid carrying water with a slow old bhikkhu in front. It drove me crazy. Sometimes I'd get stuck behind one of them, and be pushing away...

 

So having to carry water with a monk I disliked was dukkha. And, as Ajahn Chah said, I would always try to figure out how to have things the way I wanted. That's using intelligence to try to maximise sukha and minimise dukkha. But of course even if we do get what we want, we still have dukkha; because the pleasure of gratification is not permanent -- it is anicca. Imagine eating something really delicious; in the beginning it would feel pleasurable. But if you had to eat that for four hours! It would be awful.

 

So what do we do with dukkha? The Buddhist teaching says: use intelligence to really look at it. That's why we put ourselves in a retreat situation like this with the Eight Precepts. We're actually looking at dukkha rather than just trying to maximise sukha. Monastic life is based on this also; we're trapped in these robes. But then we have an incredible freedom to look at suffering -- rather than just ignorantly trying to get rid of it.

 

Wearing these robes in the West can be really difficult. It's not like wearing a robe in Thailand! When we first moved to London I felt so out of place. As a lay person I always dressed to not be noticed, but in that situation we were up front all the time. That was dukkha for me; I felt very self-conscious. People were looking at me all the time. Now, if I had had the freedom to maximise sukha and minimise dukkha, I would have put on a pair of jeans, a brown shirt, grown a beard and been one of the mob. But I couldn't do that because I had renunciation precepts. Renunciation is giving up the tendency to always try to maximise pleasure. I really learned a lot in that situation.

 

We all have responsibilities: family, job, career and so on. And these are kinds of limitations, aren't they? What do we do with them? Rather than resent these limitations and say: 'Oh if only it were different, I would be happy,' we can consider: 'Now this is a chance to understand.' We say: 'This is the way it is now. There is dukkha.' We actually go towards that dukkha; we make it conscious -- bring it into mind. We don't have to create dukkha especially, there's already enough suffering in this world. But the encouragement of the teachings is to actually feel the dukkha that we have in life.

 

Maybe on this retreat you find during a sitting that you are bored and restless, and waiting for the bell to ring. Now you can actually notice that. If we didn't have this form, then we could just walk out. But what happens if I walk out on restlessness? I might think I've gotten rid of restlessness, but have I? I go and watch T.V. or read something -- I keep that restlessness going. And then I find my mind is not peaceful: it's filled with activity. Why? Because I've followed sukha and tried to get rid of dukkha. That is the constant, painful, restlessness of our lives. It is so unsatisfactory, so unpeaceful -- not Nibbana.

 

The First Noble Truth of the Buddhist teaching is not saying, 'Get this experience.' It says look at the experience of dukkha. We are not expected to merely believe in Buddhism as a 'teaching', but to look at dukkha -- without judging. We are not saying I shouldn't have dukkha. Nor are we just thinking about it. We're actually feeling it -- observing it. We're bringing it to mind. So, there is dukkha.

 

The teaching then goes on to consider that dukkha has a cause and also that it has an end. A lot of Westerners think that Buddhism is a very negative teaching, because it talks about suffering. When I first had the inspiration to become a Buddhist monk, I was in India. Then my grandfather died so I went back to Germany for the funeral. I tried to talk to my mother about ordination. But when I mentioned suffering, she got quite upset; she took it quite personally. She didn't understand what I was saying: that this is simply what human beings have to go through.

 

So the Buddha wasn't just talking about dukkha. He was also talking about the cause of dukkha, the end of dukkha and a path to that end. This teaching is about enlightenment -- Nibbana. And that is what this Buddha-image is saying. It's not an image of the Buddha suffering. It's of his enlightenment; it's all about freedom.

 

But to be enlightened we have to take what we've got, rather than try to get what we want. In the worldly way we usually try to get what we want. All of us want Nibbana -- right? -- even though we don't know what it is. When we're hungry, we go to the fridge and get something, or we go to the market and get something. Getting, getting, always getting something.... But if we try to get enlightenment like that, it doesn't work. If we could get enlightenment the same way as we get money, or get a car, it would be rather easy. But it's more subtle than that. It takes intelligence --pa񱡮 It takes investigation, dhammavicaya.

 

So now we're using intelligence not to maximise sukha and minimise dukkha, but to actually look at dukkha. We're using intelligence to consider things skilfully. 'Why am I suffering?' So you see, we're not dismissing thought, thought is a very important faculty. But if we can't think clearly then it's not really possible to use the Buddhist teachings. However, you don't need a Ph.D. in Buddhism either.

 

Once when I was in England, we went to go see a chap in Lancaster. He had just finished a 'Master's' thesis on sunyata -- ten thousand words on emptiness. He wanted to make us a cup of coffee. So he put the coffee in the cups with the sugar and milk, and offered them to us -- forgetting to put in the water. He could do a 'Master's' degree on emptiness, but it was more difficult to mindfully make a cup of coffee. So intelligence in Buddhism isn't just an accumulation of ideas. It's more grounded than that. It's grounded in experience.

 

Intelligence is the ability to observe life and to ask the right questions. We're using thought to direct the mind in the right way. We're observing and opening the mind to the situation. And it is in this openness, with the right questions, that we have vipassana practice: insight into the way we are. The mind is taking the concepts of the teaching, and channelling intelligence towards human experience. We're opening, being attentive, and realising the way things are. This investigation of the Four Noble Truths is the classic application of intelligence in Theravada Buddhism.

 

So simply observing dukkha is not trying to get an experience, is it? It is accepting responsibility for our dukkha -- our inner conflict. We feel the inner conflict -- 'I am suffering.' And we ask: 'What is the cause?'

 

The teaching says, dukkha begins and ends -- it's not permanent. Suppose I'm feeling uncomfortable during the sitting, and I turn to that dukkha and ask: 'What is the cause of this suffering?' 'It's because the body is uncomfortable,' comes the answer. So I decide to move. But after five minutes, I find the body is uncomfortable again. So this time, I look at the feeling a little more closely. And I notice something more: 'I don't want discomfort. I want pleasant feeling.' Ah! So it's not the painful feeling that's the problem -- it's the not wanting the painful feeling. Now that is a very useful insight, isn't it? That's a bit deeper. I find that now I can be at peace with painful feeling and don't have to move. I don't get restless and the mind becomes quite calm.

 

So I've seen that the cause of the problem isn't the painful feeling --it's the 'not wanting' that particular feeling. 'Wanting' is quite tricky stuff. It comes in many forms. But we can always apply this same investigation: 'What is it I want now?' The Second Noble Truth -- samudaya -- says that the cause of suffering is attachment to wanting -- tanha. It makes us feel that if we get what we want we'll be fulfilled: 'If I have this' or 'If I become that' or 'If I get rid of this and don't have that'.... And that's samsara rolling on. Desire and fear, pushing beings into always becoming: always seeking rebirth, leading endless busy lives.

 

But the Buddha says that there is also 'a way out'. There is an end to suffering. The end of suffering we call nirodha -- cessation -- or Nibbana. When I first read about Nibbana, I understood it to mean no greed, no hatred and no delusion. So I thought if only I can get rid of all greed, hatred and delusion, then that would be Nibbana -- it seemed that way. I tried and it didn't work. I got more confused.

 

But as I continued to practise, I found that the 'cessation of suffering' meant the ending of these things in their own time -- they have their own energy. I couldn't say to myself: 'OK, Tomorrow I'm not going to be greedy or afraid.' That was a ridiculous idea. What we have to do is to 'contain' these energies until they die -- until they cease. If I felt angry and were to act on it, maybe I would kick someone in the shins. Then they'd kick me back, and we'd have a fight. Or, I'd go back to my hut and meditate, and hate myself. It goes on and on because I've reacted to it. If I'm either following it or trying to get rid of it, then it doesn't cease. The fire doesn't die.

 

The Teaching of the Four Noble Truths says then: we have suffering --dukkha; there is a cause -- samudaya; there is an end -- nirodha; and a path to that end -- magga. This is such a practical teaching. In any situation of inner conflict we can take responsibility for what we're feeling: 'Why am I suffering. What am I wanting now?' We can investigate -- using dhammavicaya.

 

It is important that we actually apply these Teachings. Luang Por used to say: 'Sometimes people who are very close to Buddhism are like ants that crawl around on the outside of the mango. They never actually taste the juice.' Sometimes we hear the structure of the teachings and think we understand -- 'It's just a way of observing life,' we say. But the teachings are not just an intellectual structure. They are saying that experience itself has a structure which must be understood.

 

So we're not merely using intelligence to maximise sukha and minimise dukkha. We are using it to free the mind, to go beyond, to realise the unshakeable deliverance of the heart, to realise Nibbana. We're using intelligence for freedom, not just frivolity; to liberate the mind, not just to be happy. We're going beyond happiness and unhappiness. We're not just trying to get another experience -- it is a different attitude altogether.

 

I'll leave you with that for tonight.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 11085)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 5211)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 6108)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 4972)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 4368)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 5003)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 5168)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 4340)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 4506)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 4654)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 4338)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 4904)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 4392)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 4803)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 4817)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 4603)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 5277)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 4655)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 4413)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 4116)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 4375)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 4213)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 4139)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 4438)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 4232)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 4809)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 6559)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 8428)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 5218)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 5228)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 4368)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 5394)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 11085)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 4139)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 4060)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 6816)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 6447)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng