13. Venerable Sucitto: Kwan Yin and the Noble Elephant

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 1257)
13. Venerable Sucitto: Kwan Yin and the Noble Elephant


SeeingTheWay_BSeeing The Way

 

* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com

 

____________________


KWAN YIN AND THE NOBLE ELEPHANT - Venerable Sucitto

 

 

Venerable Sucitto was born in London in 1949, but moved to the small town of Dunstable in his teens. His first encounter with Buddhism came through an interest in Japanese literature while at grammar school, but he found nothing to follow it up in his local town. The continuing interest in literature carried him through a B.A. in English and American Literature at Warwick University in 1971. After that, the search for a meaningful direction in life eventually attracted him to take an overland trip through the East, heading for Australia. Following a period in India, he went to Thailand in 1975, where he happened across a class in Buddhist meditation in Chiang Mai. After a few days' practice, he decided to make a tentative commitment to the Holy Life.

 

He spent three years in Thailand, mostly at Wat Kiriwong in Nakhon Sawan. During a short sojourn in Chiang Mai, however, he met Ajahn Sumedho, before the latter left for England. When Venerable Sucitto himself returned to England in 1978 to visit his family, he met Ajahn Sumedho again at the Hampstead Vihara, and decided to stay and train with him. During the past ten years he has lived for the most part with Ajahn Sumedho, and has been responsible for editing and publishing his talks, as well as other Sangha publications.

 

Venerable Sucitto was the first senior incumbent of the Harnham Vihara. Since 1983 he has been involved with establishing a training for ten-precept nuns, and in 1984 he moved to Amaravati Buddhist Centre where he still resides.

 

In the winter of 1986-87, Venerable Sucitto was in Thailand; during that time he went wandering (tudong) with Venerable Gavesako. Most of the time was spent in the Isan -- the provinces of North East Thailand -- but in the following piece, he reflects on another part of the trip, in Siraja and Ko Sichang....

 

 

 

"Something in me let go and listened

to the sounds of the world ... and the silence behind it all

seemed to encompass everything.

No sound could stain the silence of the listening mind."

 

 

SIRAJA IS NOT A PARTICULARLY BEAUTIFUL TOWN. It's part of that urban overspill to the east of Bangkok that flows along the coast through Samut Pakhan and down to Chonburi, oozing along in the wake of the oil and shipping developments around the Gulf of Thailand. Ajahn Gavesako and I had decided to go there as part of our tudong trip, in order to get out to an island called Ko Sichang -- The Island of the Noble Elephant. This would be around Christmas time, which like most festive occasions in Thailand is very noisy, at least in the more Western-influenced cities. Accordingly, we planned to stay a night or two at a small monastery that Ajahn Gavesako knew, and then go out to the island for a few days of living very simply, away from the hustle and bustle.

 

It seemed like a good idea: even before the festival began, life in the city was noisy compared with the forests of the Isan. The little monastery that we were staying in occupied a few acres squashed up against a hillside on the outskirts of the city of Siraja; it wasn't exactly in the heart of town, but it certainly wasn't outside of it. There was a lot of noise from the streets and from Christmas music being played very loudly; so after the initial pleasantries with the resident monks, I for one was quite eager to get away. But of course one has to wait until someone gets to know of one's wishes and offers to buy a ticket -- which may take a few days.

 

So one evening we went down to the seafront and walked out to a small island that was connected the mainland by a pier. On this island there was one of those Chinese Buddhist temples, of which there are very many in Thailand, which go in for the more ritualistic side of Buddhism. In order to obtain good fortune one can make offerings at shrines in such temples -- to the Buddha or to one of the bodhisattvas, particularly to the Bodhisattva of Compassion, The One Who Listens to The Sounds Of The World -- or Kwan Yin, as she is known in Chinese. I must admit this supplication to divine agencies has never fitted in with my ideas about Buddhism; my mind kept turning away from the painted images and the decorative shrines to the sea, bathed in sunset gold. The serene horizon hinted of sublime planes, and I found myself more eager than ever to get out to a place where I could apply myself whole-heartedly to meditation.

 

By the next afternoon, unseen wheels had turned and we were able to get a ferry boat out to the island of Ko Sichang. We landed at a little harbour and walked along the coast of the island until we came to a more remote area. There we found a fantastic old ruined temple that had been built in the reign of King Mongkut. It wasn't like the Chinese temple. Its very decay gave it a certain air of sanctity: there was a bodhi tree growing up through the roof, and the cracked walls inside were bear except for a few photographs of tudong bhikkhus, like Venerable Ajahn Mun. To be in the presence of such images of austerity and dedication to Dhamma practice was very encouraging. This was the right place, sure enough.

 

We walked on down to the rocky seashores, the beaches and the sparkling water. We decided to make the best use of the situation by separating and practising on our own most of each day. I had already resolved to fast for the five days that we'd be out there, because whenever I fast then I find that this gives a clarity to my mind, and a greater refinement to my attention. The physical energies calm down and level out and there is less need to sleep.

 

The weather was beautiful. December in Thailand is a lovely time of year, hot but not stuffy and sticky; and then being on an island there were pleasant breezes, so it was quite idyllic. At night it was warm and balmy and I would sit underneath the measureless stars meditating with the moon as my only companion. Time stretched itself out and went to rest....

 

So after a few days of this I was getting pretty blissed out. Then, I think it was on the third clear day, I came across a beautiful old wooden palace structure that was half burnt down, set in grounds with frangipani trees -- and that was quite amazing. It was near the ruined temple, and exploring further I found a cave which opened into the ground. You could walk down inside this great cleft in the ground, which then opened out to reveal long galleries where you could do walking meditation, and niches in the rock where you could sit and meditate. Then you could go down even further until you couldn't see or hear anything; so you could be completely enfolded in the earth's womb. A hermit's dream!

 

I thought, 'This is amazing, this is really wonderful!' And it was the day of the full moon. My mind immediately constructed the evening confrontation with Mara: I was near the ruined temple, so I could sit there with Ajahn Mun, or I could go down into the cave and practise, or I could do walking meditation out under the frangipani trees with the cool evening breezes blowing and the full moon beaming down. 'This is it,' I thought, 'this is going to be the night when I really get into some samadhi.'

 

I was feeling very light, almost skipping up the slope with expectation, when I noticed some people coming along -- which was kind of strange. They were all dressed in white; then I recognised that it was one of the anagarikas from the monastery in Siraja we'd been staying at, and he had some lay women with him who were also dressed in white. I quickly realised that they must have come to see us; but I didn't want to be bothered with polite conversation -- particularly as I couldn't speak the language. However, they'd seen me: I couldn't ignore that, so I decided to make the best of it, come over, be nice, and hopefully it wouldn't last too long. We sat down by a big bodhi tree outside the ruined temple and they had one of those refrigerated boxes with some Coca Cola in it, so I accepted a bottle and drank some. They started asking questions and talking and I couldn't get very much of what they were saying. I just smiled and said I didn't understand and thought that sooner or later Ajahn Gavesako would happen along. Then he could talk to them, and I could go off and sit somewhere and get into some samadhi.

 

But somewhere in the back of my mind was an anxious voice: 'Why have they come? I wonder what it is?'

 

Then Ajahn Gavesako came along. I sat with him for a while, but he seemed quite at ease listening and talking to them, so I thought: 'Well I'll just move off.' I started to slip away; but as I was slipping away he turned around and said: 'Oh, Tuhn Sucitto, pack your bag, will you? We're going back.'

 

My mind stopped: 'Back, what?' He said, 'We're going back to Siraja.' And I said, 'What for? What are we going back for?' Suddenly my evening of samadhi dropped away. 'Oh, they've invited us.' I looked at him questioningly, and he added, 'I don't know what for. It doesn't matter. They've invited us so we'd better go. It wouldn't be polite to refuse.'

 

At that point something in me stopped. I turned round and walked off and went to where my bowl bag was and packed my alms bowl with my mind going: 'What do they want? What are we doing? I suppose we're going back to chant something or another, do some ritual. Why can't we stay here? We came here for a few days. We were going to go back in a couple of days anyway. We came here for a few days to practise and now we've got to go back to the town. What for? What do they want?' But I knew enough to recognise that resistance in the mind and not to follow it. So I packed my bag. We walked back from that haven to a road where they'd got a motorbike taxi to give us a ride out to the little harbour village. We waited there. I stared glumly at the sea, and then when the ferry came we all packed into it. The boat lingered for a few minutes, then turned and carried us away from the Noble Elephant back to the reeking harbour of Siraja.

 

We returned to the temple in the city not knowing what for. I went to my kuti, unpacked my bag and sat there waiting for something to happen. And I sat and waited; and nothing happened except the sounds of the city swelled as the duskfall turned into night. Sounds of the traffic, sounds of the world -- and I had to listen to it as night turned into day. And it being Christmas Eve and Thai people, Christians as well as Buddhists, enjoying loud music, there were lots of loud Christmas songs -- in English. Perhaps it was because they were in English that it didn't seem to matter what they were about, because they weren't even Christmas carols that you could be inspired by. What came rolling into my kuti was Christmas Muzak, like 'White Christmas' and 'Rudolph the Red-Nosed Reindeer' -- again and again. I sat there in the night and I sat there in the morning; listening, waiting and listening to 'Rudolph the Red-Nosed Reindeer', remembering the full moon, the ruined temple, Ajahn Mun, and samadhi.

 

But I did listen; and something in me got the point. Something in me stopped resisting and became at one with the way things are. 'Rudolph the Red-Nosed Reindeer' is quite a reasonable song actually, when you listen to it a few times; it's got a moral to it. And when something in me let go and listened to the sounds of the world, it seemed there was a vibrant silence behind it all. And the silence behind the sound of the world seemed to encompass and listen to everything. Profound or petty or inane, no sound could stain the silence of the listening mind; and in that acceptance was timeless compassion.

 

Nobody came for us; nor did anyone come to take us anywhere. They didn't want me to give a talk, do any chanting, bless anything, go anywhere, say anything. Maybe they were worried that we were getting lonely. Perhaps they thought we were not getting enough to eat; I expect the whole event arose out of compassion. But in the end I was grateful. Whatever the Law or compassionate Bodhisattva that arranges these events -- I have a lot to thank them for. They've always managed to catch me out; always turned me away from my attachments, and ideas of practice to make me listen to the way things are. Their emissaries are everywhere. They never let up.

 

And perhaps I learnt something about the Noble Elephant, the symbol of Dhamma practice. The Buddha himself is likened to the elephant: it's the symbol of the unstoppable aspiration to Nibbana that keeps going through anything. It is with such an aspiration that a tudong monk establishes his practice -- he inclines to be enduring, to be resilient, and to be tested by wild and lonely places. In fact for me it's always been a great pleasure to go to remote places, where I could be alone and independent. Yet I've also noticed that when I interpret the aspiration too literally, a mahout climbs on the back of the Noble Elephant. This mahout is always saying things like: 'I'm going to get into jhana tonight. This is the real place for practice, if I could stay in this place forever, I'd really develop.' And he's always asking the practice to come up with something fancy; like a mahout that wants his elephant to dance and prance and perform tricks. He's always been a burden, this mahout; and as long as he's driving the elephant I've never felt that satisfied, even in blissful circumstances. Instead my attitudes get caught up in trying to prove or attain or hold on to something -- a rather self-conscious striving that finally does not lead to coolness, detachment or liberation.

 

Of course, when one lives as a bhikkhu there are chances to undertake austerities and live alone sometimes, but the basic standard always entails a relationship with the society. The life is one of dependence; it's an interface. Yet if the Buddha established the bhikkhu life for liberation then we should trust the opportunity for selflessness that it presents. It's a bumpy ride at times, but I've learned to appreciate the tests of Sangha life, and the enigmatic compassion of The Way It Is: they always create predicaments where I have to let go.

 

When I came down from my kuti on Christmas Eve morning, Ajahn Gavesako was reading a newspaper. 'It says here there are four babies born in the world every second!' 'Better get used to group practice,' I commented.

 

Sometimes we need austerities, sometimes we need isolation, and sometimes it takes a Red-Nosed Reindeer to awaken us from ourselves.

 

____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4857)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1392)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1421)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1287)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1016)
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 74)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 149)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 155)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 184)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 218)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 223)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 239)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 223)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 274)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 301)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 263)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 258)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 328)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2589)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2054)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 310)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2840)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 341)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
11 Tháng Mười 202011:07 CH(Xem: 358)
Thiền là sự nghỉ ngơi trong tỉnh thức, nghỉ ngơi thật sự cả thân lẫn tâm, con không làm điều gì khác ngoài quan sát, vì vậy không nên ép mình hay đặt một mục tiêu nào cần đạt đến hết. Như con nói, nhiều khi chỉ đơn giản đang ngồi và enjoy với việc ngồi, đó là lúc con không ép mình và khi đó mới là lúc hành thiền đúng nhất đấy con ạ.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1976)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3652)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5202)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2840)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4257)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 223)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 239)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2589)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1693)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1605)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.