14. Venerable Munindo: The Work of Awareness

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 4606)
14. Venerable Munindo: The Work of Awareness

SeeingTheWay_BSeeing The Way


* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com



THE WORK OF AWARENESS - Venerable Munindo



Venerable Munindo (Keith Morgan) was born in 1951, and brought up in Morrinsville, New Zealand (North Island). He is the son of a Presbyterian lay preacher, and grandson of two ordained preachers.


He first came across Buddhism during some time spent at university. On moving to Australia in 1972, he met some bhikkhus from the Sydney Thai Vihara; while living in northern New South Wales he attended a meditation retreat with Ajahn Khantipalo.


He left Australia in 1973 bound for Indonesia, with the idea of ultimately reaching Japan to practise Zen. He taught English for a while in Bangkok and met Ajahn Sumedho and some Western monks from Wat Bovornives, where he eventually decided to become a samanera. He received upasampada there from Phra Somdet ѡnasamvara in 1974, and spent his first vassa with Ajahn Thate at Wat Hin Mark Peng, on the Laotian border.


After spending some time spent in a Bangkok hospital with serious health problems, he met Ajahn Sumedho again, and went to Wat Pah Pong. He was reordained there by Ajahn Chah in 1975.


Ill health caused a return to New Zealand for six months in 1979. During his time there, interest grew -- both in Auckland and Wellington -- in having monks living locally on a more permanent basis.


In 1980 he travelled to England to join the community at Chithurst; three years later, he was given the responsibility of establishing a vihara in Devon, in the south-west of England. Presently, he lives at Chithurst, assisting the abbot with teaching and training of new monks.


The following teaching is taken from a Friday night talk given by Venerable Munindo at Dhammaloka Buddhist Centre in Perth, during a visit to Bodhinyana Monastery of Western Australia.




"The Middle Way means gently bearing things

exactly as they are in their raw condition."



IT HAS BEEN VERY PLEASANT spending time with Ajahn Jagaro after not having seen each other for eight years. We've been talking over some of the developments that have taken place in practice and in our various communities. A rewarding reflection has come out of this as to just how steadily the Path does develop.


It's wonderful to see how the quality of effort that we are able to make in practice naturally grows. I remember how, when I was first ordained in Thailand, the formal 'going for refuge' and 'taking precepts' didn't mean very much to me -- Buddham. saranam. gacchami, Dhammam. saranam. gacchami, Sangham. saranam. gacchami.... But although this formality didn't mean much to me then, I was attracted to these teachings because they spoke somehow, in a meaningful way, of 'True Refuge'.


My first contact and inspiration with Buddhism had come from reading a book at university. I had a feeling at the time of, 'Great! there is something real -- something of true quality which doesn't require compromising what I feel most deeply to be right.' And that was wonderful. It often is this way in the beginning when we make contact with something we can really trust in; we have a wonderful feeling about our discovery.


Then we find the Teaching says that realising this 'true quality', or to make this quality real in one's life, requires the cultivation of awareness. We are already 'kind of' aware, but our awareness doesn't do what it needs to do, which is to see the facts clearly. The Buddha said that when we see the facts of life -- when we see what is, as it is -- then there are no more problems. The Buddha had no problems because he could always see the facts. If it's not like that for us, then it's not because of life, but because of the way we see it; and that's a very helpful reflection. When I'm having problems, I can consider: the Buddha's Way meant he had no problems, whereas 'my way' means I have. Therefore, one way has to go: either 'my way' or the Buddha's Way. So we take up this training, or the Way of Dhamma, to be free from 'my way'.


And this way of Dhamma begins with this first sense of trust; we feel that Truth is accessible, and verifiable to us as human beings. We don't have to wait until we die until we know what's what.


We often find in life, that we are faced with a difficult situations which we want to work with, but we're not up to it. The point of such meetings as this is to actually do something about our ability to work; we have awareness, and we are choosing to work with it. We are not just to using awareness as we do in daily life, but we have set this time aside to directly cultivate it; to sit, to be still, to train the mind.


When our community in England first moved to Chithurst House, it was not an easy situation. One hundred and twenty acres of forest had been given to us, with a lake and an old derelict mansion. But the local council said we had to apply for 'change of use'. So that was done -- but the answer was 'No!' So there we were with a wonderful forest in beautiful West Sussex and a potentially ideal house to live in, and yet....


Fortunately, because of a technical point, we were able to apply again; but it meant we had to wait for many months to know the result. There was tremendous doubt; would we be able to stay or not? You could get caught up in the doubt and not do any work, thinking, 'Well, they might throw us out. What's the point?' Or, you could deny doubt, work like a Trojan and get angry at anybody who dared to display any doubt. The training, however, is about seeing just the facts -- and thankfully, Ajahn Sumedho was very clear about that. The fact, then, was that that particular situation was very doubtful -- uncertain. So with right awareness, with balanced awareness, we could simply bear that uncomfortable feeling. We could bear the feeling of insecurity or doubt.


Insecurity is a very unpleasant feeling. When we are children and feel that way, we seek reassurance from mum and dad. Then as we grow up, we see this feeling of insecurity as a fact of life, and learn to abide in the knowledge of the insecurity of all existence; that is, if we really grow up! If we don't really grow up, we find substitutes for our parents: a partner, possessions, belief systems, philosophies and so on.


Our training is to actually feel this insecurity, and see it as 'just like this'. But without being balanced we cannot do it. In those early days at Chithurst, it was 'just like that', but there was a real temptation to get caught in an extreme position of either indulging in doubt or repressing it.


In the Buddhist Way, it is clearly stated that the two extremes of 'blindly believing' on the one hand, and 'repression and denial' on the other, are false. The way that is Real is the Middle Way -- the way of gently bearing things, exactly as they are, in their raw condition. To do this, we have to train the mind until we are no longer pushing and pulling at the states that we experience.


Pushing and pulling is the way of contending. And it's very easy to contend with life when it's not going the way that 'I' think it should. There was a very difficult period in my training in Thailand after I had already been a monk for about four years. As a result of a motor bike accident I had had before I was ordained, and a number of years of sitting in bad posture, my knees seized up. The doctors in Bangkok said it was severe arthritis, but nothing that a small operation couldn't fix. They said it would take two or three weeks. But after two months and three operations I was still hardly walking. There had been all kinds of complications: scar tissue, three lots of general anaesthetic and the hot season was getting at me; my mind was really in a state. I was thinking: 'My whole life as a monk is ruined. Whoever heard of a Buddhist monk who can't sit cross-legged.' Every time I saw someone sitting cross-legged I'd feel angry. I was feeling terrible, and my mind was saying, 'It shouldn't be like this; the doctor shouldn't have done it like that; the monks' rules shouldn't be this way....' It was really painful, physically and mentally. I was in a very unsatisfactory situation.


Then I heard that Ajahn Chah was coming down to Bangkok. I thought if I went to see him he might be able to help in some way. His presence was always very uplifting. When I visited him I couldn't bow properly; he looked over at me and asked, 'What are you up to?' I began to complain: 'Oh Luang Por,' I said, 'It's not supposed to be this way. The doctors said two weeks and it has been two months....' I was really wallowing. With a surprised expression on his face he said to me, very powerfully: 'What do you mean, it shouldn't be this way? If it shouldn't be this, way it wouldn't be this way!'


That really did something to me. I can't describe how meaningful that moment was. He pointed to exactly what I was doing that was creating the problem. There was no question about the fact of the pain; the problem was my denying that fact, and that was something I was doing. This is not just a theory. When someone offers us the reflection of exactly what we are doing, we are incredibly grateful, even if at the time we feel a bit of a twit.


The pushing away is the distortion of awareness that makes problems out of life. Life can be very painful, but with right awareness there can be a discerning of the facts. When awareness, or mindfulness, matures into truth-discerning awareness (satipa񱡩, we can bear the state we are experiencing and discern the facts. With intelligence free to consider what can be done and our human sensitivity unhindered, we don't have to deny what we feel -- we can learn from life.


But if our ability to feel is numbed, if our hearts are closed, intelligence simply can't operate. We can go through so many difficult situations in life, thinking: 'Wow! I survived that one. I'll never have to go through that again,' yet before long we do. So whether we learn or not has very much to do with just how accurate our awareness is. It depends on whether we are working with 'right awareness', or the common-or-garden-variety awareness. This practice then is to train awareness -- to balance it, to gentle it, to tame it, until the pushing and pulling tendencies are gone.


Just as we make problems out of difficult experiences, we can also make problems out of pleasant ones. There was an occasion when I was in New Zealand and visiting a good friend who used to be a monk with us in England. Now he is a doctor in Christchurch. He spends a lot of time in the very beautiful mountains of the South Island. At his invitation I joined him for a few days walking in the Alps. I hadn't been in the mountains for a long time. The air was good, the weather was good and it was particularly nice to be walking with a good friend. We spent time trekking, walking, talking over practice, sitting meditation ... it was wonderful. There was one morning I remember vividly. We had left very early the forest hut where we'd spent the night. It was dawn as we walked down a big stony mountain river bed. The magic light of sunrise was tipping the snow-capped mountains gold. It was so beautiful ... drinking the stream water, breathing crisp mountain air, and being in good company. Then something in my mind started up... a feeling started arising ... and it was beginning to spoil the situation. So gently paying attention to that ... carefully turning towards it and being with that feeling ... the constriction of energy that was taking place ... I could see there was a feeling of ... trying to hold on to the experience -- the experience of simple human enjoyment. I was saying to myself, 'This is how it should be.' In that moment, I could see how I was creating a problem. I was already beginning to imagine how it would be back in the English drizzle saying, 'It shouldn't be this way.'


So even around pleasure we create problems by not relating directly, truly; by not relating to that which is true, but relating to that which is false, or to our fantasies. With pleasure, we can feel afraid of losing it, and fantasise in an attempt to hold on to it. With pain, we tend to dwell in memories of when it wasn't there, in an attempt to avoid it. This is how it often is in broken relationships. (And death is a kind of broken relationship.) Rather than seeing the fact of the pain, there is a tendency to go into memories of 'how it used to be' or fantasise about 'how it could be'. That is dwelling in what's not real.


There is a verse in the Dhammapada:

Mistaking the false for the real, and the real for the false,zxwe remain stuck in the false.zxSeeing the real as real, and the false as false,zxwe attain to the Truly Real.


To be able to do the work of seeing the false as false and the real as real, we need to cultivate this truth-discerning awareness. We need to operate in a mode whereby we can accept the offerings of life and death completely, whole-heartedly, and discern the facts -- the Truth.


So being whole-hearted means being wholly and completely sensitive; not being sensitive merely to what we like, which is 'my way', and denying what we don't like. The Buddha's Way means being single-minded about our consideration of life. And it results in an agility of mind which is intelligence; the mind is not merely conditioned; it is free to perform its proper function.


This is the training, and we can be very grateful that we've been offered this training. The Buddha described this Way as being 'Well-Expounded', Svakkhata Dhamma. In other words, he said, 'You've got what you need to do what needs to be done.' We don't have to make shots in the dark hoping that we'll come across something meaningful. Here we have a complete training -- the training of body, speech and mind. We cultivate moral responsibility and work at developing the mind. We make the effort to concentrate the mind and really be in the present. All the difficulties and pitfalls that we experience along the way, we share with each other. We have Good Companions -- Kalyanamitta, members of the Sangha, and Dhamma friends, who can come together for discussion and reflection -- listening to talks and going on retreats. We can actually do what the Buddha wanted us to do.


The quality of trust we have in the beginning is wonderful. It says: 'Yes, there is something to be realised. Life isn't merely an ordeal that we tolerate until we die. There is a true quality that can be seen and known.' And then, having given ourselves to the training, we find that we begin to go beyond the habitual tendencies of pushing and pulling at the experiences of pleasure and pain. And we continue until we come upon a new way of seeing. We see in a way that we've never seen before. We have a new perspective of things. 'Trust' is now verified. We need no longer be concerned with doubt about the possibility of the Way; we simply get on with it.


All the training we do, including the traditions that we use, are for this purpose. They make our life situations workable. Anger becomes workable; greed, jealousy, pleasure, pain, all become something to help us grow in the direction of True Understanding. 'I go for refuge to Dhamma -- the way things actually are' takes on a new meaning for us.


Then finally, and thankfully, there are beings in the world who teach from the perspective of complete trust. The Buddha's Teachings come from the perspective of complete trust. That is where life itself is something that we give ourselves into with an attitude of complete trust. There is no longer any doubt, any confusion, any despair. All that remains is complete trust in Dhamma.


QUESTION: Would you comment on the statement: 'Accepting things the way they are is a passive avoidance of taking responsibility.'


ANSWER: If it's avoidance of taking responsibility, then it has nothing at all to do with the spiritual life. This Way means becoming completely responsible -- it means developing the ability to respond whole-heartedly and single-mindedly to whatever situation we may be in. That is far from being passive. It's being perfectly active. It means acting in a complete and perfect way -- doing what is appropriate to the situation. That may mean doing nothing. It may mean doing something. The principle means whatever you do, do completely. Then you can be truly responsible for the outcome. Our sensitivity is right there with us and intelligence isn't hindered; you can say or act as is called for. If nothing is called for, we don't do anything. Even if we get it wrong, which often happens, and we become caught in the false, as soon as we see it, we're real again: no pushing or pulling, just feeling it as it is. This is the vision of the practice.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10711)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 16381)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 9183)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 10248)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 9109)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 8580)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 10150)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 10340)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 8935)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 9201)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 9447)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 8520)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 9675)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 9023)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 9416)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 8627)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 8772)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 9758)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 8864)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 8670)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 8149)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 8430)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 8686)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 8249)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 9225)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 8031)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7523)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9855)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11346)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10711)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10453)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8805)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10865)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16381)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8549)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8334)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10778)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12045)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng