15. Venerable Puriso: Seeing in the Light of Dhamma

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 1148)
15. Venerable Puriso: Seeing in the Light of Dhamma


SeeingTheWay_BSeeing The Way

 

* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com

 

____________________


SEEING IN THE LIGHT OF DHAMMA - Venerable Puriso

 

 

Venerable Puriso (Bruce Evans) was born in Melbourne, Australia in 1951. As a young man he became involved in the music business and made a record. Through contact with a Zen teacher in Melbourne he was inspired to go to Japan to study Zen.

 

En route, he stopped over in Bangkok and met some Western bhikkhus, but was put off training in the Theravada tradition because of the restrictions on music in the monks' discipline. Nonetheless, he decided to attend a Vipassana meditation retreat in Nong Khai. While attending the retreat his guitar was stolen. This made him decide to abandon his plans to train in Japan, and he started to investigate more closely what opportunities might be available in Thailand.

 

Having heard about Ajahn Chah, he visited Wat Pah Pong, and eventually took upasampada there in 1975, with Ajahn Chah as his preceptor. In 1982 he went back to Australia with Venerable Jagaro to help found a monastery in Perth. After some time he returned to Thailand. He is now senior incumbent at Wat Wana Potiyahn (Wat Keurn), not far from Wat Pah Pong, and close to the Lao/Cambodian border, where he is actively engaged in working to preserve the dwindling forests in the area. This work was featured in a very successful television documentary, which was broadcast nationwide in Thailand.

 

In the meditation monasteries of North-East Thailand it is a tradition for the village people to spend the new moon and full moon uposatha days in the monastery. They keep the eight precepts and practise meditation alongside the monks and nuns until dawn of the following day. On such evenings a Dhamma talk is given especially to encourage laity. The following talk, translated from the Thai by the speaker, was given by Venerable Puriso during the Rainy-Season Retreat (Vassa) of 1987.

 

 

 

"When you bring light into a dark place,

the darkness disappears,

no matter how long the darkness has been there."

 

 

FOR YOU WHO HAVE COME TO THE MONASTERY, leaving your homes for the observance day, it is a good opportunity to stop and reflect on your lives. Where are you going? Are you travelling the worldly path or the path of Dhamma? If you are travelling the path of Dhamma, are you making progress? In the practice of Dhamma, one should constantly try to improve oneself; don't just go about things in a perfunctory way -- move ahead. To make the Dhamma meaningful, you have to make it relevant to your life, reflecting on your actions in the light of Dhamma.

 

For example, when developing sati, recollection. In any one day, how much time do you spend with sati, being aware of yourself? We develop sati in our meditation practice. At first, one may only be able to keep one's attention on the breath for two or three seconds before it wanders. Especially if you don't establish your mind when sitting, you may not even follow the breath for even two or three seconds. You may end up just sitting there, passing the time away.

 

When sitting in meditation, you should really, consciously, sit in meditation. What is our task when sitting meditation? We must bring the breath to mind, to recollect on, contemplate around, or notice the in- and out-breaths. This is developing the ability to recollect or be mindful -- sati. Using repetition, we can improve our ability in this area.

 

With all the practices in the forest monastery here, there is room for improvement and refinement. What are our practices here? Firstly, for instance, there is eating one meal a day. This is one of our basic practices. In forest monasteries this standard should be observed firmly. Another one is the practice of not lying down in the evenings of the observance days. For those who have the strength, this should also be observed -- although if one's health is not good, one may not be able to go all through the night. Even so, one can still make the effort to be especially diligent on that night.

 

Listening to Dhamma is another one of our practices. Listening to Dhamma is something one must train in. If one has never listened to Dhamma, one won't really know how to do it. One's mind will wander and one will get caught up in thoughts of criticism or praise, approval or disapproval, and so on. As for those who have trained in listening to Dhamma, when they hear the Dhamma they feel pleasure. Likewise, if we can practise the Dhamma in our everyday lives, we should experience lightness and ease as a result. We should experience the 'disbanding' or 'dissolving' of suffering. The suffering of this world arises through clinging and attachment. The world is the sphere of 'me' and 'mine'.

 

Now in this world there are many people, so it's necessary to share things around. But in fact, there isn't much sharing, there's more grabbing going on. People are struggling against each other to make a living, raise a family, set themselves up securely, and so on. In other words, they're suffering. Generally speaking, people manage to get by, but there are times when things get rough, problems arise in the form of disputes, quarrels, fighting, and so on. It's just as if people were blinded by darkness.

 

So what should we do? We must listen to the Dhamma, contemplate the Dhamma. We must learn to look at all these things in the light of Dhamma, bringing light into our minds. When you bring light into a dark place, the darkness disappears. No matter how long the darkness has been there, it dissipates the instant we bring light into that place. The 'light' here is the understanding of things in the light of Dhamma. What is the light of Dhamma? When we know how to let go of 'me' and 'mine', and see things as they are -- this is seeing things in the light of Dhamma.

 

For instance, in Buddhism we talk about the 'Eight Worldly Dhammas': gain and loss, praise and criticism, fame and obscurity, happiness and suffering. These are the things most people are running after or from. People look for wealth and possessions. Praise is another thing people look for. We like to hear people say we are good and clever. Words like that please us. If we hear words of criticism or abuse, we don't feel so good. Another kind of worldly Dhamma is status. Some people aren't so interested in wealth as such, but they like rank and power. Politicians may spend lots of money to get political power and position.

 

If we look into all these worldly Dhammas, we will notice that they all tend to swell up one's self-image. However, the practice of Dhamma tends to work towards cutting it down, towards giving up pride. 'Self building' is contrary to the way of things, because in the end we lose all those things anyway.

 

I've noticed the monkeys here in the forest. Sometimes I've seen them playing a game, something like 'King of the Castle'. One of the monkeys will run to the top of a termite mound. He's the King of the Castle. Then all the other monkeys down below will compete with each other to pull him down and get up there themselves. All of the monkeys want to get on top, they want to be big, they want to show their stuff. But being on top doesn't necessarily guarantee happiness. In fact, the monkey on top of the mound suffers more than all the others. He's got to be constantly on guard against the other monkeys jumping up and pulling him off the mound. The others are much better off, they've got nothing to lose.

 

There's something we can learn from this, too. 'Make yourself small.' To say 'Make yourself small' doesn't mean to make yourself stupid, lazy or cowardly, but to know how to let go: to be humble, respectful, easily contented and appreciative.

 

These four qualities are contrary to the normal way of the world. In the world, people don't usually aim for these sorts of things -- they normally seek to make themselves big. The Buddha said this is contrary to nature.

 

So whatever practice is a vehicle to help us let go of 'me' and 'mine' is a correct practice, as well as being the way to happiness. This is because letting go is happiness; clinging is suffering. Regarding this point here, one who has never studied or thought about the Dhamma won't like to hear it, because most people tend to cling. There are many things people cling to as being their own. Seeing things as being one's own in an absolute sense is called 'clinging'. If one isn't clinging, one will see that 'our' things are ours only in a relative sense. As long as supporting conditions are there, then those things will also be there; but when supporting factors no longer exist, then those things also cease. Thinking in this way is thinking in the light of Dhamma. And thinking in the light of Dhamma will make us cool and peaceful; we will experience the disbanding of clinging. When clinging is disbanded, we will experience lightness.

 

That we come to practise in the monastery is not so that we can simply run away from home, but so that we can step back a bit from our everyday lives and look at things more clearly. If we were to practise only at home, there would be difficulties. One might feel embarrassed to sit or walk meditation. But all of you who come to the monastery come with the single intention of studying and practising the religion. So you can all relax. If somebody wants to practise walking meditation, that person won't have to feel embarrassed or afraid that people will look askance at him, because walking meditation is one of our duties here. If you tried doing walking meditation in the market place, they might think you were crazy, and lock you up! So we come to practise in the monastery where we can relax, practise meditation, read Dhamma books or simply spend the day quietly. Keeping the precepts is already a meritorious action, because actually it's quite difficult to do, especially the eight precepts. If one keeps the eight precepts, one is living like a renunciant, especially here in this monastery where it's very peaceful, and removed from the bustle of house hold life. Living here for a day and a night is like ordaining for a day and a night. If you were to try living like this at home, it wouldn't be easy -- sounds of radio, television, people coming and going -- these things don't help meditation practice.

 

However, having come to stay here, we should look into suffering. There will be suffering arising within our bodies and minds. Our duty is to understand the truth of suffering. What does suffering arise from, how does it arise? We must study these things. The Buddha taught, 'Suffering is something that should be recognised,' but most people don't want to recognize it. If suffering arises, the only thing they can think of doing is to try to run away from it. They don't want to look into it. They are not real Dhamma practisers. A Dhamma practiser must look into problems as they arise in order to understand their causes.

 

Sometimes, some incident may arise which we instantly react to -- for instance, when people criticise us. But if we look into what they say, we may find some truth there. Our getting angry was simply a defence-reaction based on fear. If we accept what they say, that is, we recognise their right to say what they wish, then no incident arises.

 

If we practise so as not to give rise to any 'incidents' in our lives, we will have some peace. If any incidents do arise, we dare to look into them in the light of Dhamma, with openness, clarity and honesty. But seeing things in the light of Dhamma is not easy. We have our habits. This is what makes seeing in the light of Dhamma so difficult. We see things not as they are but coloured by our habitual reactions and value judgements.

 

We must depend on Dhamma practice to further train ourselves. We must develop moral discipline (sila) and mental discipline (samadhi) in order to give rise to understanding (pa񱡩. Sila and samadhi are the tools with which we calm our actions, speech and thoughts. If our actions, speech ;and thoughts are not restrained, everything is agitated, we can't see things the way they are. In other words, we can't see in the light of Dhamma. We must firmly take hold of the practices which the Buddha has bequeathed us: moral precepts, the dhutanga practices, making merit and giving offerings; these are all tools in our practice. They give us the strength to overcome the hindrances and develop clarity.

 

How can we give up hindrances? Take the example of giving offerings. Whether offering of material goods or offering of one's time and energy, these are all aspects of dana, and they are one way of giving up mental hindrances and cleansing our mind. Don't think that making offerings is in order to go to heaven. That's not a sure thing. If one makes offerings and yet does bad actions, one may end up going to hell. Making merit through good deeds ;and making offerings are done in order to cleanse one's mind. You can see the fruit of your action in the present moment, you don't have to go looking off into a future life. Future lives are an uncertainty, we should consider this life. If you give offerings wholeheartedly, without a trace of doubt or regret, giving fully with one's whole heart, one will experience happiness right there, a sense of well-being and fulfilment. Right there is the fruit of giving, you don't have to look for it in the future.

 

Keeping the precepts is the same. If one keeps the precepts wholeheartedly, without doubts on one hand or self-pride on the other, one will experience a feeling of strength in one's heart. The mind will be firm and strong. If one takes such a mind and trains it further in concentration practice, that firmness will increase until the mind becomes unified. This is our path of practice.

 

This is how the forest monasteries teach the Dhamma. They teach us to practise the Dhamma, to actually put it into practice, to the best of our ability, and to see the fruits of the practice in the present, right before your eyes. For instance, if you practise meditation and calm the mind, the fruit of your efforts will be plainly there before you. You don't have to think of practising meditation for some future result, you can see the fruit right there. Goodness is its own reward. This point is one that people don't seem to understand. They see people going to the monastery for years and never getting rich, so they conclude that they've done good deeds and received no result. This is a misunderstanding. If one really does virtuous deeds, there must be virtue within one at that time. The fruit of the action is right there within one. The same applies to bad actions. Sometimes we may see others doing bad things and seeming to get away with it, and so conclude that they've done bad actions and received no bad result. This is still not seeing clearly.

 

In Buddhism we say, 'Good actions bring good results, bad actions bring bad results.' This isn't a theory, an idea, an ideal, or some form of wishful thinking -- it is the way things are, whether one sees it or not. People who commit evil acts become evil people. Their minds, their speech and their actions become evil. This is the result of their evil actions, in keeping with the Buddha's instruction, 'We are the owners of our kamma.'

 

Moreover, good and bad actions reap future results as well, such as when a thief steals something. At the time of stealing, he may even feel pleasure of a sort -- even if it is a shoddy sort of pleasure -- and it may last for many days. He may get a lot of money and spend it lavishly, but when the police catch him, all that pleasure he experienced is as nothing -- it disappears without a trace -- leaving him alone with the consequences of his actions. This is the fruit of bad kamma. If we really practise and contemplate, we should see that this is so.

 

When I went to Australia with Ajahn Jagaro, the day we arrived at Perth Airport we were approached by a man as we were going through Customs. He was a little drunk, but he must have been something of a philosopher as well. Seeing us monks aroused his curiosity, so he came to ask about our religion. We told him we were Buddhists.

 

'Oh, Buddhists. You revere the Buddha, is that right?'

'Yes.'

'They tell me, the Buddha was such a pure being, living such an exemplary life, giving up himself for the sake of others, revered by the world as a great sage .... But eventually he died, didn't he?'

'Yes, that's right.'

'Now suppose we take the example of someone who committed untold evil -- such as Hitler, for example. He was responsible for the deaths of so many people, so much suffering, so many heinous deeds ... but in the end, he also died, right?'

'Yes, that's right.'

'Well then, what's the difference? One man practises so virtuously, one commits so much evil -- but in the end they both died just the same. What's the use of virtue, if that's the case?'

 

I answered, 'They both died, it's true, but it wasn't the same thing. The Buddha understood death. He lived his life fully aware of the fact of death and was unshaken by it. When the time came for him to die, he died peacefully, without doubts, without regrets, having lived a 'true' life, one that was lived in accordance with the truth.

 

'Hitler, on the other hand, didn't understand death. His life was lived with fear and suspicion, his mind was wrought with untold sufferings and a view that was ignorant of the truth, which is why he could commit such evil actions anyway. His life was lived out of fear, and he died in confusion and darkness. His life was full of ignorance and falsehood. This is the important difference: one of them understood, the other didn't.'

 

This is the important point. We Buddhists should have this understanding in our hearts. What does 'Buddha' mean? Buddha means 'knowing', Buddho means 'the one who knows'. This Buddhist Religion is the religion of knowing and understanding the way things really are.

 

Now, the knowledge of the Buddha and the enlightened disciples is not the knowledge of so much -- it's basically to know oneself. If you want to be a true Buddhist, you must cultivate that knowing in your heart. This knowing is not like worldly knowledge, which is an amassing of facts and ideas. It is simply to know ourselves.

 

If you know how to practise like this, then it's just like planting a Bodhi-tree in your mind. All the bad, unwholesome qualities will be like fertiliser to feed the Bodhi-tree, the tree of knowing. You will be able to use the defilements of mind as objects of awareness, as vehicles to see the true state of your mind, and seeing the true state of greed, hatred and delusion.

 

For example, if you happen to get angry, then know that anger has arisen. Don't fool yourself by saying, 'No, I'm not angry, it's just that so-and-so is such a dirty rat....' Sometimes when we are angry, we fail to recognise it because we put all our attention onto the object of anger rather than on our own minds. We are always watching others, rarely ourselves.

 

The Buddha said that, no matter what happens, accept it and investigate it. Such as when anger arises: know that this is anger and investigate it. How does it feel to be angry? Do you feel happy when you're angry? If you do this, then you are looking at things in the light of Dhamma. Eventually you will learn to let go of anger, because you will know that it causes suffering. If it causes suffering, why cling to it?

 

But this is easy to say ... hard to do. Even so, listening to a discourse can remind us of our direction and encourage us to practise. If we practise hard not to get deluded by the conditions of mind, then we are behaving as real Buddhists.

 

* * * * * * * * * * * * * * * * * *

 

It hadn't rained for many days. Walking around, I saw the forest parched, some trees seemed to be dying. Now that it's rained, the frogs are all out revelling in the water. They find themselves a puddle, and croak away so happily -- they probably think those puddles are always going to be there. But when the rain stops in no long time they will all dry up, and the frogs will be dying of the heat.

 

Our human lives are similar. When conditions are conducive, we are able to live fairly comfortably. When conditions change, we may not be able to continue. These days, people seem intent on destroying nature. They don't seem to realize that human beings are parts of nature, born of nature, just like those frogs. If human beings destroy nature, it is just like destroying themselves -- because we don't exist separate and above nature, we live dependent on it, as part of it. Destroy nature and we destroy ourselves.

 

So, on that note, I'll finish off the Dhamma talk. I hope that some things I've said may be of use. At least you may have some good food for reflection, so that you take what you've heard and examine it, using it to develop your own wisdom.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4863)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1397)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1430)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1301)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1022)
27 Tháng Mười 20209:49 CH(Xem: 64)
Những ngày qua con có nhiều thời gian hơn để thực hành, hiếm khi nào mà sự thu thúc, độc cư lại được hợp thức hóa như vậy, thật là thuận lợi. Con có dịp xem xét lại quá trình thực hành của mình từ đầu đến nay, ghi lại những điểm căn bản trong từng lá thư của Thầy, và tiếp tục thực hành những bài tập đó. Con thấy những điều đó
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 114)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 180)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 163)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 198)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 227)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4863)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 228)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 243)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 232)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 275)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 306)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 267)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 268)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 329)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2597)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2064)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 316)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2848)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 346)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1980)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3658)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5207)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4863)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2848)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4262)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4863)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 228)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 243)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2597)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1698)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1609)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.