20. Venerable Jayasaro: Luang Por's Way

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 1158)
20. Venerable Jayasaro: Luang Por's Way


SeeingTheWay_BSeeing The Way

 

* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com

 

____________________


LUANG POR'S WAY - Venerable Jayasaro

 

 

Venerable Jayasaro (Shaun Chiverton) was born on the Isle of Wight, England, in 1958. At school he excelled academically, but a spell of three weeks in Morocco with the Venture Scouts when he was 14 had whetted his appetite for travel, and when he left school he decided to go overland by bus to India.

 

For the next 18 months he travelled extensively throughout India, acquiring an interest in Eastern religion and meditation practice along the way. Hitch-hiking back in 1977, he spent three months in Iran teaching English. Declining the offer of a place at Sussex University, he went to work for his father who was an engineer.

 

During the following year he started visiting the Hampstead Vihara, and in 1978 he became an anagarika, spending the vassa with Ajahn Sumedho at Oakenholt, near Oxford. He then went to Thailand with the intention of becoming a bhikkhu, and he received upasampada from Ajahn Chah in 1980. Currently he lives at Wat Pah Nanachat, where he assists with the training of monks. In 1988, he accompanied Tan Chao Khun Pa񱡮anda on a visit to England.

 

Asked by the senior monks of Wat Pah Pong to prepare Ajahn Chah's biography. In 1988 the former visited the U.K. as a translator for Venerable Chao Khun Pannananda also to spend time with his family. The following reflections on Ajahn Chah's life are taken from a talk given at Amaravati Buddhist Centre in June of that year.

 

 

"In later times when Ajahn Chah had disciples,

he excelled in skilful means for helping them;

he had had so many problems himself. "

 

 

MY OWN FIRST MEETING WITH AJAHN CHAH was on the full moon of December 1978. I had spent the 'Rains' retreat of that year as an eight-precept lay person with Ajahn Sumedho at Oakenholt here in England. After the retreat I went out to Thailand. When I arrived at Wat Pah Pong, Venerable Pamutto, an Australian monk resident there at the time, took me to see Ajahn Chah. He was sitting under his kuti having a drink. He looked at me and smiled very warmly. He held out the drink he had in his hand so I crawled over and took it. As I returned to my place I found there were tears welling up in my eyes. I was emotionally overcome for quite a while. Since that day I don't think I have ever wanted to leave the monastery or do anything except be a disciple of Ajahn Chah.

 

People often presumed there would be a problem with language for Westerners who wanted to stay at the monastery, but this was not the case. Someone once asked Ajahn Chah: 'Luang Por, how do you teach all your Western disciples? Do you speak English or French? Do you speak Japanese or German?'

 

'No,' replied Ajahn Chah.

'Then how do they all manage?' he asked.

'Householder,' Ajahn Chah enquired, 'at your home do you have water-buffaloes?' 'Yes Luang Por,' was the reply.

'Do you have any cows, or dogs, or chickens?' 'Yes Luang Por.'

'Tell me,' Luang Por asked,' do you speak water-buffalo; do you speak cow?' 'No,' the householder replied.

'Well, how do they all manage?'

 

Language was not so important to Luang Por. He knew how to see through the exterior trappings of language and culture. He could see how basically all minds revolve around the same old centres of greed, hatred and delusion. His method of training was one of pointing directly at the way our minds work. He was always showing us how craving gives rise to suffering actually allowing us to see directly the Four Noble Truths. And for him, the way of exposing desires was to frustrate them. In his vocabulary, the words 'to teach' and 'to torment' were more or less interchangeable.

 

Such training as this can only take place if everyone in the monastery has great confidence in the teacher. If there is the slightest suspicion that he might be doing it out of aversion, or desire for power, then there wouldn't be any benefit. In Ajahn Chah's case everyone could see that he had the greatest courage and fortitude and so could trust that he was doing it out of compassion.

 

Primarily he would teach about letting go. But he also taught a lot about what to do when we can't let go. 'W e endure,' he would say. Usually people could appreciate intellectually all about letting go, but when faced with obstacles they couldn't do it. The teaching of patient endurance was a central aspect of the way that he taught. He continually changed routines around in the monastery so you wouldn't become stuck in ruts. As a result you kept finding yourself not quite knowing where you stood. And he would always be there watching so you couldn't be too heedless. This is one of the great values of living with a teacher; one feels the need to be mindful.

 

In looking into Ajahn Chah's early life it was inspiring for me to find just how many problems he had. Biographies of some great masters leave you with the impression that the monks were perfectly pure from the age of eight or nine that they didn't have to work at their practice. But for Ajahn Chah practice was very difficult; for one thing he had a lot of sensual desire. He also had a great deal of desire for beautiful requisites bowl and robes, etc. He made a resolution in working with these tendencies that he would never ask for anything even if it was permitted to do so by the Discipline. He related once how his robes had been falling to bits; his under-robe was worn paper-thin so he had to walk very carefully, lest it split. Then one day he heedlessly squatted down and it tore completely. He didn't have any cloth to patch it but remembered the foot-wiping cloths in the Meeting Hall. So he took them away, washed them and patched his robe with them.

 

In later times when he had disciples, he excelled in skilful means for helping them; he had had so many problems himself. In another story, he related how he made a resolution to really work with sensual desire. He resolved that for the three-month 'Rains' retreat he would not look at a woman. Being very strong-willed, he was able to keep to it. On the last day of the retreat many people came to the monastery to make offerings. He thought: 'I've done it now for three months, let's see what happens.' He looked up and at that moment there was a young woman right in front of him. He said the impact was like being hit by lightning. It was then that he realised mere sense restraint, although essential, was not enough. No matter how restrained one may be regarding the eyes, ears, nose, tongue, body, and mind, if there wasn't wisdom to understand the actual nature of desire, then freedom from it was impossible.

 

He was always stressing the importance of wisdom: not just restraint, but mindfulness and contemplation. Throwing oneself into practice with great gusto and little reflective ability may result in a strong concentration practice but eventually end up in despair. Monks practising like this usually come to a point where they decide that they don't have what it takes to 'break through' in this lifetime, and disrobe. He emphasised that continuous effort was much more important than making a great effort for a short while only to let it all slide. Day in, day out; month in, month out; year, in year out: that is the real skill of the practice.

 

What is needed in mindfulness practice, he taught, is a constant awareness of what one is thinking, doing or saying. It is not a matter of being on retreat or off retreat, or of being in a monastery or out wandering on tudong ; it's a matter of constancy.' What am I doing now; why am I doing it?' constantly looking to see what is happening in the present moment. 'Is this mind-state coarse or refined?' In the beginning of practice, he said, our mindfulness is intermittent like water dripping from a tap. But as we continue, the intervals between the drips lessen and eventually they become a stream. This stream of mindfulness is what we are aiming for.

 

It was noticeable that he did not talk a lot about levels of enlightenment or various states of concentration absorption (jhana). He was aware of how people tend to attach to these terms and conceive of practice as going from this stage to that. Once someone asked him if such and such a person was an arahant was enlightened. He answered: 'If they are then they are, if they're not then they're not; you are what you are, and you're not like them. So just do your own practice.' He was very short with such questions.

 

When people asked him about his own attainments, he never spoke praising himself or making any claim whatsoever. When talking about the foolishness of people, he wouldn't say:' You think like this and you think like that,' or' You do this and you do that.' Rather, he would always say:' W e do this and we do that.' The skill of speaking in such a personal manner meant those listening regularly came away feeling that he was talking directly to them. Also, it often happened that people would come with personal problems they wanted to discuss with him, and that very same evening he would give a talk covering exactly that subject.

 

In setting up his monasteries, he took a lot of his ideas from the great meditation teacher Venerable Ajahn Mun, but also from other places he encountered during his years of wandering. Always he laid great emphasis on a sense of community. In one section of the Mahaparinibbana Sutta ('Dialogues of the Buddha,' sutta 16) the Buddha speaks about the welfare of the Sangha being dependent on meeting frequently in large numbers, in harmony, and on discussing things together. Ajahn Chah stressed this a lot.

 

The Bhikkhu-Discipline Vinaya was to Ajahn Chah a very important tool for training. He had found it so in his own practice. Often he would give talks on it until one or two o'clock in the morning; the bell would then ring at three for morning chanting. Monks were sometimes afraid to go back to their kutis lest they couldn't wake up, so they would just lean against a tree.

 

Especially in the early days of his teaching things were very difficult. Even basic requisites like lanterns and torches were rare. In those days the forest was dark and thick with many wild and dangerous animals. Late at night you could hear the monks going back to their huts making a loud noise, stomping and chanting at the same time. On one occasion, twenty torches were given to the monastery. But as soon as the batteries ran out, they all came back into the stores as there weren't new batteries to replace them.

 

Sometimes Ajahn Chah was very harsh on those who lived with him. He admitted himself that he had an advantage over his disciples. He said that when his mind entered samadhi (concentration) for only thirty minutes it could be the same as having slept all night. Sometimes he talked for literally hours. Going over and over the same things again and again, telling the same story hundreds of times. For him, each time was as if the first. He would be sitting there giggling and chuckling away and everybody else would be looking at the clock and wondering when he would let them go back.

 

It seemed that he had a special soft spot for those who suffered a lot; this often meant the Western monks. There was one English monk, Venerable Thitappo, whom he gave a lot of attention to; that means he tormented him terribly. One day there was a large gathering of visitors to the monastery and, as often happened, Ajahn Chah was praising the Western monks to the Thais as a way of teaching them. He was saying how clever the Westerners were, all the things they could do and what good disciples they were. 'All,' he said 'except this one,' pointing to Venerable Thitappo. 'He's really stupid.' Another day he asked Venerable Thitappo: 'Do you get angry when I treat you like this?' Venerable Thitappo replied: 'What use would it be? It would be like getting angry at a mountain.'

 

Several times people suggested to Ajahn Chah that he was like a Zen Master. 'No I'm not,' he would say, 'I'm like Ajahn Chah.' There was a Korean monk visiting once who liked to ask him koans. Ajahn Chah was completely baffled; he thought they were jokes. You could see how it was necessary to know the rules of the game before you could give the right answers. One day this monk told Ajahn Chah the Zen story about the flag and the wind and asked: 'Is it the flag that blows or is it the wind?' Ajahn Chah answered: 'It's neither; it's the mind'. The Korean monk thought that was wonderful and immediately bowed to Ajahn Chah. But then Ajahn Chah said he'd just read the story in the Thai translation of Hui Neng.

 

Many of us tend to confuse profundity with complexity, so Ajahn Chah liked to show how profundity was in fact simplicity. The truth of impermanence is the most simple thing in the world, and yet it is the most profound. He really emphasised that. He said the key to living in the world with wisdom is a regular recollection of the changing nature of things. 'Nothing is sure,' he would constantly remind us. He was always using this word in Thai 'Mai-naa!' meaning 'uncertain'. This teaching: 'It's not certain,' he said, sums up all the wisdom of Buddhism. In meditation, he emphasised, 'We can't go beyond the hindrances unless we really understand them.' This means knowing their impermanence.

 

Often he talked about 'killing the defilements', and this also meant 'seeing their impermanence'. 'Killing defilements' is an idiomatic expression in the meditative Forest Tradition of North East Thailand. It means that by seeing with penetrative clarity the actual nature of defilements, you go beyond them.

 

Whilst it was considered the 'job' of a bhikkhu in this tradition to be dedicated to formal practice, it didn't mean there wasn't work to do. When work needed doing you did it. And you didn't make a fuss. Work is not any different from formal practice if one knows the principles properly. The same principles apply in both cases, as it's the same body and mind.

 

And in Ajahn Chah's monasteries, when the monks worked, they really worked. One time he wanted a road built up to W at Tum Saeng Pet mountain monastery, and the Highways Department offered to help. But before long they pulled out. So Ajahn Chah took the monks up there to do it. Everybody worked from three o'clock in the afternoon until three o'clock the next morning.

 

A rest was allowed until just after five when they would head off down the hill to the village on alm sround. After the meal they could rest again until three, before starting work once more. But nobody saw Ajahn Chah take a rest; he was busy receiving people who came to visit. And when it was time to work, he didn't just direct it. He joined in the heavy lifting and carrying of rocks alongside everyone else. That was always very inspiring for the monks to see: hauling water from the well, sweeping and so on, he was always there right up until the time his health began to fail.

 

Ajahn Chah wasn't always popular in his province in North East Thailand, even though he did bring about many major changes in the lives of the people. There was a great deal of animism and superstition in their belief systems. Very few people practised meditation, out of fear that it would drive them crazy. There was more interest in magical powers and psychic phenomena than in Buddhism. A lot of killing of animals was done in the pursuit of merit. Ajahn Chah was often very outspoken on such issues, so at first he had many enemies.

 

Nevertheless, there were always many who loved him. And it was clear that he never played on that. In fact, if any of his disciples were getting too close, he would send them away. Sometimes monks became attached to him, and he promptly sent them off to some other monastery. As charismatic as he was, he always stressed the importance of Sangha, of community spirit.

 

One New Year's Eve I remember how, in accordance with custom, a vast number of people had come to the monastery. After the evening chanting Ajahn Chah gave a talk, and this was followed by meditation. Just before midnight someone came in and announced that a senior monk from the village monastery had arrived. I remember how Ajahn Chah went out and received the monk himself: came in carrying his bag and proceeded to lay out his sitting-cloth. He then made the three most beautiful bows of respect that I have ever seen. In every way he displayed heartfelt humility: as if he were a monk just newly ordained. In the middle of many hundreds of his disciples it was as though he were completely immune to all the unskilful feelings that many of us may have felt.

 

I think it was because Ajahn Chah was 'nobody in particular' that he could be anybody he chose. If he felt it was necessary to be fierce, he could be that. If he felt that somebody would benefit from warmth and kindness, then he would give that. You had the feeling he would be whatever was helpful for the person he was with. And he was very clear about the proper understanding of conventions. Someone once asked him about the relative merits of arahants and bodhisattvas. He answered: 'Don't be an arahant, don't be a bodhisattva, don't be anything at all. If you are an arahant you will suffer, if you are bodhisattva you will suffer, if you are anything at all you will suffer.' I had the feeling that Ajahn Chah wasn't anything at all. The quality in him that one was inspired by was the light of Dhamma he reflected; it wasn't exactly him as a person.

 

So since first meeting Ajahn Chah, I have had an unshakeable conviction that this way is truly possible it works it is good enough. And I've found a willingness to acknowledge that, if there are any problems, it's me who is creating them. It's not the form and it's not the teachings. This appreciation has made things a lot easier.

 

It's important that we are able to learn from all the ups and downs we have in practice. It's important that we come to know how to be 'a refuge unto ourselves' to see clearly for ourselves. When I consider the morass of selfishness and foolishness my life could have been.... And then reflecting on the teachings and benefits I've received, I find I really want to dedicate my life to being a credit to my teacher. Such reflection has been a great source of strength. This is one form of sanghanusati 'Recollection on Sangha' recollection of the great debt we owe our teachers.

 

So I trust that you may find this is of some help in your practice.

 

 

____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4863)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1397)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1430)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1301)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1022)
27 Tháng Mười 20209:49 CH(Xem: 64)
Những ngày qua con có nhiều thời gian hơn để thực hành, hiếm khi nào mà sự thu thúc, độc cư lại được hợp thức hóa như vậy, thật là thuận lợi. Con có dịp xem xét lại quá trình thực hành của mình từ đầu đến nay, ghi lại những điểm căn bản trong từng lá thư của Thầy, và tiếp tục thực hành những bài tập đó. Con thấy những điều đó
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 114)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 180)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 163)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 198)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 227)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4863)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 228)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 243)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 232)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 275)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 306)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 267)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 268)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 329)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2597)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2064)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 316)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2847)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 346)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1980)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3658)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5207)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4863)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2847)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4262)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4863)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 228)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 243)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2597)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1697)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1609)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.