Part 1

07 Tháng Ba 20207:53 CH(Xem: 1564)
Part 1


CanBanPhapHanhThien_ACăn Bản Pháp Hành Thiền

The Basic Method of Meditation
Ajahn Brahmavamso
Dịch giả: Thiện Nhựt & Bình Anson
Source-Nguồn: bswa.org, holybooks.com, budsas.org

 

____________________

-----------------------------

 

 

NAMO TASSA BHAGAVATO ARAHATO SAMMASAMBUDDHASSA

 

Part 1

 

"The goal of this meditation is the beautiful silence, stillness and clarity of mind"

 

Meditation is the way to achieve letting go. In meditation one lets go of the complex world outside in order to reach the serene world inside. In all types of mysticism, in many traditions, this is known as the path to the pure and powerful mind. The experience of this pure mind, released from the world, is very wonderful and blissful.

 

Often with meditation, there will be some hard work at the beginning, but be willing to bear that hard work knowing that it will lead you to experience some very beautiful and meaningful states. They will be well worth the effort! It is a law of nature that without effort one does not make progress. Whether one is a layperson or a monk, without effort one gets nowhere, in meditation or in anything.

 

Effort alone, though, is not sufficient. The effort needs to be skilful. This means directing your energy just at the right places and sustaining it there until its task is completed. Skilful effort neither hinders nor disturbs you, instead it produces the beautiful peace of deep meditation.

 

In order to know where your effort should be directed, you must have a clear understanding of the goal of meditation. The goal of this meditation is the beautiful silence, stillness and clarity of mind. If you can understand that goal then the place to apply your effort, the means to achieve the goal become very clear.

 

The effort is directed to letting go, to developing a mind that inclines to abandoning. One of the many simple but profound statements of the Lord Buddha is that "a meditator whose mind inclines to abandoning, easily achieves Samādhi". Such a meditator gains these states of inner bliss almost automatically. What the Lord Buddha was saying was that the major cause for attaining deep meditation, for reaching these powerful states, is the willingness to abandon, to let go and to renounce.

 

During meditation, we are not going to develop a mind which accumulates and holds on to things, but instead we develop a mind which is willing to let go of things, to let go of burdens. Outside of meditation we have to carry the burden of our many duties, like so many heavy suitcases, but within the period of meditation so much baggage is unnecessary. So, in meditation, see much baggage you can unload. Think of these things as burdens, heavy weights pressing upon you. Then you have the right attitude for letting go of these things, abandoning them freely without looking back. This effort, this attitude, this movement of mind that inclines to giving up, is what will lead you into deep meditationEven during the beginning stages of this meditation, see if you can generate the energy of renunciation, the willingness to give things away, and little by little the letting go will occur. As you give things away in your mind you will feel much lighter, unburdened and free. In the way of meditation, this abandoning of things occurs in stages, step by step.

 

You may go through the initial stages quickly if you wish, but be very careful if you so do. Sometimes, when you pass through the initial steps too quickly, you find that preparatory work has not been completed. It is like trying to build a town house on a very weak and rushed foundation. The structure goes up very quickly, but it comes down very quickly as well! So you are wise to spend a lot of time on the foundations, and on the "first storey" as well, making the groundwork well done, strong and firm. Then when you proceed to the higher storeys, the bliss states of meditation, they too are stable and firm.

 

In the way that I teach meditation, I like to begin at the very simple stage of giving up the baggage of past and future. Sometimes you may think that this is such an easy thing to do, that it is too basic. However, if you give it your full effort, not running ahead to the higher stages of meditation until you have properly reached the first goal of sustained attention on the present moment, then you will find later on that you have established a very strong foundation on which to build the higher stages.

 

Abandoning the past means not even thinking about your work, your family, your commitments, your responsibilities, your history, the good or bad times you had as a child..., you abandon all past experiences by showing no interest in them at all. You become someone who has no history during the time that you meditate. You do not even think about where you are from, where you were born, who your parents were or what your upbringing was like. All of that history is renounced in meditation. In this way, everyone here on the retreat becomes equal, just a meditator. It becomes unimportant how many years you have been meditating, whether you are an old hand or a beginner. If you abandon all that history, then, we are all equal and free. We are freeing ourselves of some of these concerns, perceptions and thoughts which limit us and which stop us from developing the peace born of letting go. So every "part" of your history you finally let go of, even the history of what has happened to you so far in this retreat, even the memory of what happened to you just a moment ago! In this way, you carry no burden from the past into the present. Whatever has just happened, you are no longer interested in it and you let it go. You do not allow the past to reverberate in your mind.

 

I describe this as developing your mind like a padded cell! When any experience, perception or thought hits the wall of the "padded cell", it does not bounce back again. It just sinks into the padding and stops right there. Thus we do not allow the past to echo in our consciousness, certainly not the past of yesterday and all that time before, because we are developing the mind inclined to letting go, giving away and unburdening.

 

Some people have the view that if they take up the past for contemplation they can somehow learn from it and solve the problems of the past. However, you should understand that when you gaze at the past, you invariably look through distorted lenses. Whatever you think it was like, in truth it was not quite like that! This is why people have arguments about what actually happened, even a few moments ago. It is well known to police who investigate traffic accidents that even though the accident may have happened only half an hour ago, two different eyewitnesses, both completely honest, will give different accounts. Our memory is untrustworthy. If you consider just how unreliable memory is, then you do not put value on thinking over the past. Then you can let it go. You can bury it, just as you bury a person who has died. You place them in a coffin then bury it, or cremate it, and it is done with, finished. Do not linger on the past. Do not continue to carry the coffins of dead moments on your head! If you do, then you are weighing yourself down with heavy burdens which do not really belong to you. Let all of the past go and you have the ability to be free in the present moment.

 

As for the future, the anticipations, fears, plans, and expectations -- let all of that go too. The Lord Buddha once said about the future "whatever you think it will be, it will always be something different"! This future is known to the wise as uncertain, unknown and so unpredictable. It is often complete stupidity to anticipate the future, and always a great waste of your time to think of the future in meditation.

 

When you work with your mind, you find that the mind is so strange. It can do some wonderful and unexpected things. It is very common for meditators who are having a difficult time, who are not getting very peaceful, to sit there thinking "Here we go again, another hour of frustration". Even though they begin thinking like that, anticipating failure, something strange happens and they get into a very peaceful meditation.

 

Recently I heard of one man on his first ten day retreat. After the first day his body was hurting so much he asked to go home. The teacher said "Stay one more day and the pain will disappear, I promise". So he stayed another day, the pain got worse so he wanted to go home again. The teacher repeated "just one more day, the pain will go". He stayed for a third day and the pain was even worse. For each of nine days, in the evening he would go to the teacher and, in great pain, ask to go home and the teacher would say, "just one more day and the pain will disappear". It went completely beyond his expectations that, on the final day, when he started the first sit of the morning, the pain did disappear! It did not come back. He could sit for long periods with no pain at all! He was amazed at how wonderful is this mind and how it can produce such unexpected results. So, you don't know about the future. It can be so strange, even weird, completely beyond whatever you expect. Experiences like this give you the wisdom and courage to abandon all thoughts about the future, and all expectation as well.

 

When you're meditating and thinking "How many more minutes are there to go? How much longer have I to endure all of this?" then that is just wandering off into the future again. The pain could just disappear in a moment. The next moment might be the free one. You just cannot anticipate what is going to happen.

 

When on retreat, you have been meditating for many sessions, you may sometimes think that none of those meditations have been any good. In the next meditation session you sit down and everything becomes so peaceful and easy. You think "Wow! Now I can meditate!", but the next meditation is awful again. What's going on here?

 

The first meditation teacher I had told me something which then sounded quite strange. He said that there is no such thing as a bad meditation! He was right. All those meditations which you called bad, frustrating and not meeting your expectations, all those meditations are where you do the hard work for your "pay cheque"...

 

It is like a person who goes to work all day Monday and gets no money at the end of the day. "What am I doing this for?", he thinks. He works all day Tuesday and still gets nothing. Another bad day. All day Wednesday, all day Thursday, and still nothing to show for all the hard work. That's four bad days in a row. Then along comes Friday, he does exactly the same work as before and at the end of the day the boss gives him a pay cheque. "Wow! Why can't every day be a pay-day?!"

 

Why can't every meditation be "pay-day"? Now, do you understand the simile? It is in the difficult meditations that you build up your credit, you build up the causes for success. Working for peace in the hard meditations, you build up your strength, the momentum for peace. Then when there's enough credit of good qualities, the mind goes into a good meditation and it feels like "pay-day". It is in the bad meditations that you do the work.

 

In a recent retreat that I gave in Sydney, during interview time, a lady told me that she had been angry with me all day, but for two different reasons. In her early meditations she was having a difficult time and was angry at me for not ringing the bell to end the meditation early enough. In the later meditations she got into a beautiful peaceful state and was angry at me for ringing the bell too soon. The sessions were all the same length, exactly one hour. You just can't win as a teacher, ringing the bell!

 

This is what happens when you go anticipating the future, thinking "How many more minutes until the bell goes?" That is where you torture yourself, where you pick up a heavy burden which is none of your business. So be very careful not to pick up the heavy suitcase of "How many more minutes are there to go?" or "What should I do next?" If that is what you are thinking, then you are not paying attention to what is happening now. You are not doing the meditation. You have lost the plot and are asking for trouble.

 

In this stage of the meditation keep your attention right in the present moment, to the point where you don't even know what day it is or what time it is -- morning? afternoon? -- don't know! All you know is what moment it is -- right now! In this way you arrive at this beautiful monastic time scale where you are just meditating in the moment, not aware of how many minutes have gone or how many remain, not even remembering what day it is.

 

Once, as a young monk in Thailand, I had actually forgotten what year it was! It is marvelous living in that realm that is timeless, a realm so much more free than the time driven world we usually have to live in. In the timeless realm, you experience this moment, just as all wise beings have been experiencing this same moment for thousands of years. It has always been just like this, no different. You have come into the reality of "now".

 

The reality of now is magnificent and awesome. When you have abandoned all past and all future, it is as if you have come alive. You are here, you are mindful. This is the first stage of the meditation, just this mindfulness sustained only in the present. Reaching here, you have done a great deal. You have let go of the first burden which stops deep meditation. So put forth a lot of effort to reach this first stage until it is strong, firm and well established. Next, we will refine the present moment awareness into the second stage of the meditation -- silent awareness of the present moment.

 

 

____________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 5290)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1639)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1779)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1560)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1252)
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 21)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
25 Tháng Mười Một 202011:39 CH(Xem: 103)
Thưa Thầy! Tôi nay đã 70 tuổi, vừa mới về hưu, vợ thì đã qua đời cách đây hơn chục năm. Tưởng chừng ở tuổi này tôi có thể an dưỡng tuổi già nhưng không Thầy ạ, tôi không biết mình từng tạo nghiệp gì để bây giờ con cháu suốt ngày gây sự với nhau. Cháu đích tôn của tôi hồi đó đặt kỳ vọng bao nhiêu, bây giờ lại ăn chơi lêu lổng,
24 Tháng Mười Một 20209:29 CH(Xem: 128)
Khi mới xuất gia, tôi không có ý định trở thành một dịch giả. Vị thầy đầu tiên của tôi là một tu sĩ người Việt, và tôi ở với thầy tại California trong thập niên 1960. Thầy đã chỉ cho tôi thấy tầm quan trọng trong việc học các loại ngữ văn của kinh điển Phật giáo, bắt đầu là tiếng Pāli, như là một công cụ để thông hiểu Giáo Pháp. Khi tôi đến
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 166)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười Một 202010:24 CH(Xem: 178)
Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: "Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả !". Như vậy thì chúng ta sẽ nên lưu lại cho con cháu mình
21 Tháng Mười Một 20206:28 CH(Xem: 198)
Mười bốn câu trích dẫn lời của Đức Phật dưới đây được chọn trong số 34 câu đã được đăng tải trên trang mạng của báo Le Monde, một tổ hợp báo chí uy tínlâu đời của nước Pháp. Một số câu được trích nguyên văn từ các bài kinh, trong trường hợp này nguồn gốc của các câu trích dẫn đó sẽ được ghi chú rõ ràng, trái lại các câu
20 Tháng Mười Một 20201:53 CH(Xem: 200)
Điều trước nhất, ta nên thấy được sự khác biệt giữa một cái đau nơi thân với phản ứng của tâm đối với cái đau ấy. Mặc dù thân và tâm có mối liên hệ rất mật thiết với nhau, nhưng tâm ta không nhất thiết phải chịu cùng chung một số phận với thân. Khi thân có một cơn đau, tâm ta có thể lùi ra xa một chút. Thay vì bị lôi kéo vào, tâm ta có thể
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 264)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
18 Tháng Mười Một 20206:45 CH(Xem: 221)
Bài viết dưới đây, nguyên gốc là tài liệu hướng dẫn thực hành Phật Pháp, được phổ biến nội bộ trong một nhóm học Phật. Nhóm này có khoảng 10 thành viên nồng cốt, thường cùng nhau tu tập vào mỗi chiều tối thứ Sáu tại gia, về sau được đổi qua mỗi sáng thứ Bảy do đa phần anh chị em trong nhóm đã nghỉ hưu. Qua cơn bão dịch
14 Tháng Mười Một 20202:41 CH(Xem: 252)
Từ khổ đau đến chấm dứt khổ đau cách nhau bao xa? Khoảng cách ấy ta có thể vượt qua chỉ trong một chớp mắt. Đó là lời Phật dạy trong kinh Tu Tập Căn (Indriyabhavana Sutta), bài kinh cuối của Trung Bộ Kinh, số 152. Trong một trao đổi với một người đệ tử của Bà la môn tên Uttara, đức Phật mở đầu bằng sự diễn tả một kinh nghiệm
13 Tháng Mười Một 20208:24 CH(Xem: 263)
- Trong các kinh điển có nhiều định nghĩa khác nhau nhưng chữ Niết Bàn (Nirvana) không ngoài những nghĩa Viên tịch (hoàn toàn vắng lặng), Vô sanh (không còn sanh diệt) và Giải thoát v.v... những nghĩa này nhằm chỉ cho người đạt đạo sống trong trạng thái tâm thể hoàn toàn vắng lặng, dứt hết vọng tưởng vô minh.
12 Tháng Mười Một 20207:33 CH(Xem: 255)
Tại sao người hiền lành lại gặp phải tai ương? Câu hỏi này đặc biệt thích hợp khi áp dụng vào bối cảnh đại dịch Covid-19 đang diễn ra. Bệnh Covid-19 không chừa một ai, từ người giầu có đến người nghèo, từ người quyền quý đến người bình dân, từ người khỏe mạnh đến người yếu đuối. Tuy nhiên, ngay cả trong đời sống hàng ngày,
11 Tháng Mười Một 202011:43 CH(Xem: 252)
Có một anh thương gia cưới một người vợ xinh đẹp. Họ sống với nhau và sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Nhưng người vợ lại ngã bịnh và mất sau đó, người chồng bất hạnh dồn tất cả tình thương vào đứa con. Đứa bé trở thành nguồn vui và hạnh phúc duy nhất của anh. Một hôm, vì việc buôn bán anh phải rời khỏi nhà, có một bọn cướp
10 Tháng Mười Một 20208:33 CH(Xem: 536)
Sáng nay, Thánh Đức Đạt Lai Lạt Ma đã viết thư cho Joe Biden để chúc mừng Ông được bầu làm Tổng thống tiếp theo của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ngài viết: “Như có lẽ bạn đã biết, từ lâu tôi đã ngưỡng mộ Hoa Kỳ như một nền tảng của sự tự do, dân chủ, tự do tôn giáo và pháp quyền. Nhân loại đã đặt niềm hy vọng lớn lao vào tầm nhìn
09 Tháng Mười Một 20208:19 CH(Xem: 285)
Có một chuyện kể trong Phật giáo như sau, có một vị tăng nhân cứu được mạng sống của một người thanh niên tự sát. Người thanh niên sau khi tỉnh dậy, nói với vị tăng nhân: “Cảm ơn đại sư, nhưng xin ngài đừng phí sức cứu tôi bởi vì tôi đã quyết định không sống nữa rồi. Hôm nay cho dù không chết thì ngày mai tôi cũng vẫn chết”.
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 346)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 373)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
05 Tháng Mười Một 20208:12 CH(Xem: 294)
Tất cả chúng ta đều nghĩ đến và chăm lo sức khỏe của mình, chỉ ít hay nhiều tùy theo mình còn trẻ hay già yếu và ốm đau. Thế nhưng sức khỏe không phải chỉ thuộc lãnh vực thân xác mà còn liên quan đến lãnh vực tâm thần. Như vậy thì tín ngưỡng nói chung và Phật giáo nói riêng có giữ một vị trí hay vai trò nào đối với mối quan tâm
04 Tháng Mười Một 20206:03 CH(Xem: 402)
Cách đây vài năm đã xảy ra mấy cuộc biểu tình trên đường phố sau khi một viên quản ngục nhà tù Guantanamo Bay bị buộc tội là đã vứt quyển kinh vào bồn cầu và giật nước cho nó trôi đi. Ngày hôm sau, một ký giả tờ báo địa phương gọi điện thoại cho tôi, nói rằng anh ta đang viết một bài về sự việc vừa xảy ra, muốn hỏi các nhà
03 Tháng Mười Một 202011:39 SA(Xem: 297)
Thuở nhỏ lúc còn cắp sách đến trường tôi hay mỉm cười và mỗi lần như thế thì lại bị mắng và quở phạt. Trong khi đang chép phạt thì lại bị thêm một lần phạt nữa. Lúc nào tôi cũng mỉm cười. Người ta mắng tôi: "Im đi, không được nhạo báng kẻ khác nhé!". Bắt đầu từ đấy tôi mới hiểu được là tại sao lại không được phép cười.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2177)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3864)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5476)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 264)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 346)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 373)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 166)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5290)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 432)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 436)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2935)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1958)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng