Part 2

07 Tháng Ba 20207:53 CH(Xem: 1952)
Part 2

CanBanPhapHanhThien_ACăn Bản Pháp Hành Thiền

The Basic Method of Meditation
Ajahn Brahmavamso
Dịch giả: Thiện Nhựt & Bình Anson




Part 2


"Silence is so much more productive of wisdom and clarity than thinking."


In Part 1 of this three-part article, I outlined the goal of this meditation, which is the beautiful silence, stillness and clarity of mind, pregnant with the most profound of insights. Then I pointed out the underlying theme which runs like an unbroken thread throughout all meditation, that is the letting go of material and mental burdens. Lastly, in Part 1, I described at length the practice which leads to what I call the first stage of this meditation, and that first stage is attained when the meditator comfortably abides in the present moment for long, unbroken periods of time. As I wrote in the previous article "The reality of now is magnificent and awesome... Reaching here you have done a great deal. You have let go of the first burden which stops deep meditation." But having achieved so much, one should go further into the even more beautiful and truthful silence of the mind.


It is helpful, here, to clarify the difference between silent awareness of the present moment and thinking about it. The simile of watching a tennis match on TV is informative. When watching such a match, you may notice that, in fact, there are two matches occurring simultaneously -- there is the match that you see on the screen, and there is the match that you hear described by the commentator. Indeed, if an Australian is playing a New Zealander, then the commentary from the Australian presenter or New Zealander presenter is likely to be much different from what actually occurred! Commentary is often biased. In this simile, watching the screen with no commentary stands for silent awareness in meditation, paying attention to the commentary stands for thinking about it. You should realize that you are much closer to Truth when you observe without commentary, when you experience just the silent awareness of the present moment.


Sometimes it is through the inner commentary that we think we know the world. Actually, that inner speech does not know the world at all! It is the inner speech that weaves the delusions that cause suffering. It is the inner speech that causes us to be angry at those we make our enemies, and to have dangerous attachments to those we make our loved ones. Inner speech causes all of life's problems. It constructs fear and guilt. It creates anxiety and depression. It builds these illusions as surely as the skilful commentator on TV can manipulate an audience to create anger or tears. So if you seek for Truth, you should value silent awareness, considering it more important, when meditating, than any thought whatsoever.


It is the high value that one gives to one's thoughts that is the major obstacle to silent awareness. Carefully removing the importance one gives to one's thinking and realizing the value and truthfulness of silent awareness is the insight that makes this second stage -- silent awareness of the present moment -- possible.


One of the beautiful ways of overcoming the inner commentary is to develop such refined present moment awareness, that you are watching every moment so closely that you simply do not have the time to comment about what has just happened. A thought is often an opinion on what has just happened, e.g. "That was good", "That was gross", "What was that?" All of these comments are about an experience which has just passed by. When you are noting, making a comment about an experience which has just passed, then you are not paying attention to the experience which has just arrived. You are dealing with old visitors and neglecting the new visitors coming now!


You may imagine your mind to be a host at a party, meeting the guests as they come in the door. If one guest comes in and you meet them and start talking to them about this that or the other, then you are not doing your duty of paying attention to the new guest that comes in the door. Because a guest comes in the door every moment, all you can do is to greet one and then immediately go on to greet the next one. You cannot afford to engage in even the shortest conversation with any guest, since this would mean you will miss the one coming in next. In meditation, all experiences come through the door of our senses into the mind one by one in succession. If you greet one experience with mindfulness and then get into conversation with your guest, then you will miss the next experience following right behind.


When you are perfectly in the moment with every experience, with every guest which comes in your mind, then you just do not have the space for inner speech. You can not chatter to yourself because you are completely taken up with mindfully greeting everything just as it arrives in your mind. This is refined present moment awareness to the level that it becomes silent awareness of the present in every moment.


You discover, on developing that degree of inner silence, that this is like giving up another great burden. It is as if you have been carrying a big heavy rucksack on your back for forty or fifty years continuously and during that time you have wearily trudged through many many miles. Now you have had the courage and found the wisdom to take that rucksack off and put it on the ground for a while. One feels so immensely relieved, so light, so free because one is now not burdened with that heavy rucksack of inner chatter.


Another useful method of developing silent awareness is to recognize the space between thoughts, between periods of inner chatter. If you attend closely with sharp mindfulness, when one thought ends and before another thought begins -- There! That is silent awareness! It may be only momentary at first, but as you recognize that fleeting silence you become accustomed to it, and as you become accustomed to it then the silence lasts longer. You begin to enjoy the silence, once you have found it at last, and that is why it grows. But remember, silence is shy. If silence hears you talking about her, she vanishes immediately!


It would be marvelous for each one of us if we could abandon the inner speech and abide in silent awareness of the present moment long enough to realize how delightful it is. Silence is so much more productive of wisdom and clarity than thinking. When you realize how much more enjoyable and valuable it is to be silent within, then silence becomes more attractive and important to you. The Inner Silence becomes what the mind inclines towards. The mind seeks out silence constantly, to the point where it only thinks if it really has to, only if there is some point to it. Since, at this stage, you have realized that most of our thinking is really pointless anyway, that it gets you nowhere, only giving you many headaches, you gladly and easily spend much time in inner quiet.


The second stage of this meditation, then, is silent awareness of the present moment. You may spend the majority of your time just developing these two stages because if you can get this far then you have gone a long way indeed in your meditation. In that silent awareness of "Just Now" you will experience much peace, joy and consequent wisdom.


If you want to go further, then instead of being silently aware of whatever comes into the mind, you choose silent present moment awareness of just ONE THING. That ONE THING can be the experience of breathing, the idea of loving kindness (Mettā), a coloured circle visualised in the mind (Kasina) or several other, less common, focal points for awareness. Here we will describe the silent present moment awareness of the breath.


Choosing to fix one's attention on one thing is letting go of diversity and moving to its opposite, unity. As the mind begins to unify, sustaining attention on just one thing, the experience of peace, bliss and power increases significantly. You discover here that the diversity of consciousness, attending to six different senses -- like having six telephones on one's desk ringing at the same time -- is such a burden. Letting go of this diversity -- only permitting one telephone, a private line at that, on one's desk -- is such a relief it generates bliss. The understanding that diversity is a burden is crucial to being able to settle on the breath.


If you have developed silent awareness of the present moment carefully for long periods of time, then you will find it quite easy to turn that awareness on to the breath and follow that breath from moment to moment without interruption. This is because the two major obstacles to breath meditation have already been subdued. The first of these two obstacles is the mind's tendency to go off into the past or future, and the second obstacle is the inner speech. This is why I teach the two preliminary stages of present moment awareness and silent awareness of the present moment as a solid preparation for deeper meditation on the breath.


It often happens that meditators start breath meditation when their mind is still jumping around between past and future, and when awareness is being drowned by the inner commentary. With no preparation they find breath meditation so difficult, even impossible and give up in frustration. They give up because they did not start at the right place. They did not perform the preparatory work before taking up the breath as a focus of their attention. However, if your mind has been well prepared by completing these first two stages, then you will find when you turn to the breath, you can sustain your attention on it with ease. If you find it difficult to keep attention on your breath then this is a sign that you rushed the first two stages. Go back to the preliminary exercises! Careful patience is the fastest way.


When you focus on the breath, you focus on the experience of the breath happening now. You experience "that which tells you what the breath is doing", whether it is going in or out or in between. Some teachers say to watch the breath at the tip of the nose, some say to watch it at the abdomen and some say to move it here and then move it there. I have found through experience that it does not matter where you watch the breath. In fact, it is best not to locate the breath anywhere! If you locate the breath at the tip of your nose, then it becomes nose awareness, not breath awareness; and if you locate it at your abdomen, then it becomes abdomen awareness. Just ask yourself the question right now "Am I breathing in or am I breathing out?" How do you know? There! That experience which tells you what the breath is doing, that is what you focus on in breath meditation. Let go of concern about where this experience is located; just focus on the experience itself.


A common hindrance at this stage is the tendency to control the breathing, and this makes the breathing uncomfortable. To overcome this hindrance, imagine that you are just a passenger in a car looking through the window at your breath. You are not the driver, nor a "back seat driver", so stop giving orders, let go and enjoy the ride. Let the breath do the breathing while you simply watch without interfering.


When you know the breath is going in, or the breath is going out, for say one hundred breaths in a row, not missing one, then you have achieved what I call the third stage of this meditation, sustained attention on the breath. This again is more peaceful and joyful than the previous stage. To go deeper, you now aim for full sustained attention on the breath.


This fourth stage, or full sustained attention on the breath, occurs when one's attention expands to take in every single moment of the breath. You know the in-breath at the very first moment, when the first sensation of in-breathing arises. Then you observe those sensations develop gradually through the whole course of one in-breath, not missing even a moment of the in-breath. When that in-breath finishes, you know that moment, you see in your mind that last movement of the in-breath. You then see the next moment as a pause between breaths, and then many more pauses until the out-breath begins. You see the first moment of the out-breath and each subsequent sensation as the out-breath evolves, until the out-breath disappears when its function is complete. All this is done in silence and just in the present moment.


You experience every part of each in-breath and out-breath, continuously for many hundred breaths in a row. This is why this stage is called "FULL sustained attention on the breath'. You cannot reach this stage through force, through holding or gripping. You can only attain this degree of stillness by letting go of everything in the entire universe, except for this momentary experience of breath happening silently now. "You" don't reach this stage; the mind reaches this stage. The mind does the work itself. The mind recognizes this stage to be a very peaceful and pleasant abiding, just being alone with the breath. This is where the "doer", the major part of one's ego, starts to disappear.


You will find that progress happens effortlessly at this stage of the meditation. You just have to get out of the way, let go, and watch it all happen. The mind will automatically incline, if you only let it, towards this very simple, peaceful and delicious unity of being alone with one thing, just being with the breath in each and every moment. This is the unity of mind, the unity in the moment, the unity in stillness.


The fourth stage is what I call the "springboard" of meditation, because from here one can dive into the blissful states. When you simply maintain this unity of consciousness, by not interfering, the breath will begin to disappear. The breath appears to fade away as the mind focuses instead on what is at the centre of the experience of breath, which is the awesome peace, freedom and bliss.


At this stage I use the term "the beautiful breath". Here the mind recognizes that this peaceful breath is extraordinarily beautiful. You are aware of this beautiful breath continuously, moment after moment, with no break in the chain of experience. You are only aware of the beautiful breath, without effort, and for a very long time.


Now you let the breath disappear and all that is left is "the beautiful". Disembodied beauty becomes the sole object of the mind. The mind is now taking its own object. You are now not aware at all of breath, body, thought sound or the world outside. All that you are aware of is beauty, peace, bliss, light or whatever your perception will later call it. You are experiencing only beauty, with nothing being beautiful, continuously, effortlessly. You have long ago let go of chatter, let go of descriptions and assessments. Here, the mind is that still that you can not say anything.


You are just experiencing the first flowering of bliss in the mind. That bliss will develop, grow, become very firm and strong. Thus you enter into those states of meditation called Jhāna. But that is for Part 3 of this booklet!








Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 6541)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 2588)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 2957)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 2413)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 2079)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 954)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 934)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 692)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 823)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 938)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 855)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 1015)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 882)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 1129)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 1492)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 1098)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 1538)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 1072)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 1085)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 938)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 1045)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 1038)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 1031)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 993)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 846)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2769)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 4484)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 6224)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 1418)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 1375)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 1348)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 1248)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 6541)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 1159)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 1183)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 3987)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 2941)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng