Part 3

07 Tháng Ba 20207:53 CH(Xem: 566)
Part 3

CanBanPhapHanhThien_ACăn Bản Pháp Hành Thiền

The Basic Method of Meditation
Ajahn Brahmavamso
Dịch giả: Thiện Nhựt & Bình Anson






Part 3


"Do absolutely nothing and see how smooth and beautiful and timeless the breath can appear."


Parts 1 and 2 describe the first four stages (as they are called here) of meditation. These are:


- Present moment awareness;
- Silent awareness of the present moment;
- Silent present moment awareness of the breath; and
- Full sustained attention on the breath.


Each of these stages needs to be well developed before going in to the next stage. When one rushes through these "stages of letting go", then the higher stages will be unreachable. It is like constructing a tall building with inadequate foundations. The first storey is built quickly and so is the second and third storey. When the fourth storey is added, though, the structure begins to wobble a bit. Then when they try to add a fifth storey, it all comes tumbling down. So please take a lot of time on these four initial stages, making them all firm and stable, before proceeding on to the fifth stage. You should be able to maintain the fourth stage, "full sustained attention on the breath", aware of every moment of the breath without a single break, for two or three hundred breaths in succession with ease. I am not saying to count the breaths during this stage, but I am giving an indication of the sort of time interval that one should remain with stage four before proceeding further. In meditation, patience is the fastest way!


The fifth stage is called "full sustained attention on the beautiful breath". Often, this stage flows on naturally, seamlessly, from the previous stage. As one's full attention rests easily and continuously on the experience of breath, with nothing interrupting the even flow of awareness, the breath calms down. It changes from a coarse, ordinary breath, to a very smooth and peaceful "beautiful breath". The mind recognizes this beautiful breath and delights in it. The mind experiences a deepening of contentment. It is happy just to be there watching this beautiful breath. The mind does not need to be forced. It stays with the beautiful breath by itself. "You" don't do anything. If you try and do something at this stage, you disturb the whole process, the beauty is lost and, like landing on a snake's head in the game of snakes and ladders, you go back many squares. The "doer" has to disappear from this stage of the meditation on, with just the "knower" passively observing.


A helpful trick to achieve this stage is to break the inner silence just once and gently think to yourself: "Calm!". That's all. At this stage of the meditation, the mind is usually so sensitive that just a little nudge like this causes the mind to follow the instruction obediently. The breath calms down and the beautiful breath emerges.


When you are passively observing just the beautiful breath in the moment, the perception of "in" (breath) or "out" (breath), or beginning or middle or end of a breath, should all be allowed to disappear. All that is known is this experience of the beautiful breath happening now. The mind is not concerned with what part of the breath cycle this is in, nor on what part of the body this is occurring. Here we are simplifying the object of meditation, the experience of breath in the moment, stripping away all unnecessary details, moving beyond the duality of "in" and "out", and just being aware of a beautiful breath which appears smooth and continuous, hardly changing at all.


Do absolutely nothing and see how smooth and beautiful and timeless the breath can appear. See how calm you can allow it to be. Take time to savour the sweetness of the beautiful breath, ever calmer, ever sweeter.


Now the breath will disappear, not when "you" want it to but when there is enough calm, leaving only "the beautiful". A simile from English literature might help. In Lewis Carrol's "Alice in Wonderland", Alice and the Red Queen saw a vision of a smiling Cheshire cat appear in the sky. As they watched, first the cat's tail disappeared, then its paws followed by the rest of its legs. Soon the Cheshire cat's torso completely vanished leaving only the cat's head, still with a smile. Then the head started to fade into nothing, from the ears and whiskers inwards, and soon the smiling cat's head had completely disappeared -- except for the smile which still remained in the sky! This was a smile without any lips to do the smiling, but a visible smile nevertheless. This is an accurate analogy for the process of letting go happening at this point in meditation. The cat with a smile on her face stands for the beautiful breath. The cat disappearing represents the breath disappearing and the disembodied smile still visible in the sky stands for the pure mental object "beauty" clearly visible in the mind.


This pure mental object is called a Nimitta. "Nimitta" means "a sign", here a mental sign. This is a real object in the landscape of the mind (citta) and when it appears for the first time it is extremely strange. One simply has not experienced anything like it before. Nevertheless, the mental activity called "perception" searches through its memory bank of life experiences for something even a little bit similar in order to supply a description to the mind. For most meditators, this "disembodied beauty", this mental joy, is perceived as a beautiful light. It is not a light. The eyes are closed and the sight consciousness has long been turned off. It is the mind consciousness freed for the first time from the world of the five senses. It is like the full moon, here standing for the radiant mind, coming out from behind the clouds, here standing for the world of the five senses. It is the mind manifesting, not a light, but for most it appears like a light, it is perceived as a light, because this imperfect description is the best that perception can offer.


For other meditators, perception chooses to describe this first appearance of mind in terms of physical sensation, such as intense tranquillity or ecstasy. Again, the body consciousness (that which experiences pleasure and pain, heat and cold, and so on) has long since closed down and this is not a physical feeling. It is just "perceived" as similar to pleasure. Some see a white light, some a gold star, some a blue pearl…the important fact to know is that they are all describing the same phenomena. They all experience the same pure mental object and these different details are added by their different perceptions.


You can recognize a nimitta by the following 6 features:


1) It appears only after the 5th stage of the meditation, after the meditator has been with the beautiful breath for a long time;
2) It appears when the breath disappears;
3) It only comes with the external five senses of sight, hearing, smell, taste and touch are completely absent;
4) It manifests only in the silent mind, when descriptive thoughts (inner speech) are totally absent;
5) It is strange but powerfully attractive; and
6) It is a beautifully simple object.


I mention these features so that you may distinguish real nimittas from imaginary ones.


The sixth stage, then, is called "experiencing the beautiful nimitta". It is achieved when one lets go of the body, thought, and the five senses (including the awareness of the breath) so completely that only the beautiful nimitta remains.


Sometimes when the nimitta first arises it may appear "dull". In this case, one should go immediately back to the previous stage of the meditation, continuous silent awareness of the beautiful breath. One has moved to the nimitta too soon. Sometimes the nimitta is bright but unstable, flashing on and off like a lighthouse beacon and then disappearing. Again this shows that you have left the beautiful breath too early. One must be able to sustain one's attention on the beautiful breath with ease for a long, long time before the mind is capable of maintaining clear attention on the far more subtle nimitta. So train the mind on the beautiful breath, train it patiently and diligently, then when it is time to go on to the nimitta, it is bright, stable and easy to sustain.


The main reason why the nimitta can appear dull is that the depth of contentment is too shallow. You are still "wanting" something. Usually, you are wanting the bright nimitta or you are wanting Jhāna. Remember, and this is important, Jhānas are states of letting go, incredibly deep states of contentment. So give away the hungry mind, develop contentment on the beautiful breath and the nimitta and Jhāna will happen by themselves.


The main reason why the nimitta is unstable is because the "doer" just will not stop interfering. The "doer" is the controller, the back seat driver, always getting involved where it does not belong and messing everything up. This meditation is a natural process of coming to rest and it requires "you" to get out of the way completely. Deep meditation only occurs when you really let go, and this means REALLY LET GO to the point that the process becomes inaccessible to the "doer".


A skilful means to achieve such profound letting go is to deliberately offer the gift of confidence to the nimitta. Interrupt the silence just for a moment, so so gently, and whisper as it were inside your mind that you give complete trust to the nimitta, so that the "doer" can relinquish all control and just disappear. The mind, represented here by the nimitta before you, will then take over the process as you watch it all happen.


You do not need to do anything here because the intense beauty of the nimitta is more than capable of holding the attention without your assistance. Be careful, here, not to go assessing. Questions such as "What is this?", "Is this Jhāna?", "What should I do next?", and so on are all the work of "the doer" trying to get involved again. This is disturbing the process. You may assess everything once the journey is over. A good scientist only assesses the experiment at the end, when all the data are in. So now, do not assess or try to work it all out. There is no need to pay attention to the edge of the nimitta "Is it round or oval?", "Is the edge clear or fuzzy?". This is all unnecessary and just leads to more diversity, more duality of "inside" and "outside", and more disturbance.


Let the mind incline where it wants, which is usually to the centre of the nimitta. The centre is where the most beautiful part lies, where the light is most brilliant and pure. Let go and just enjoy the ride as the attention gets drawn into the centre and falls right inside, or as the light expands all around enveloping you totally. This is, in fact, one and the same experience perceived from different perspectives. Let the mind merge in the bliss. Let the seventh stage of this path of meditation, First Jhāna, occur.


There are two common obstacles at the door into Jhāna: exhilaration and fear. Exhilaration is becoming excited. If, at this point, the mind thinks "Wow, this is it!" then the Jhāna is most unlikely to happen. This "Wow" response needs to be subdued in favour of absolute passivity. You can leave all the "Wows" until after emerging from the Jhāna, where they properly belong. The more likely obstacle, though, is fear. Fear arises at the recognition of the sheer power and bliss of the Jhāna, or else at the recognition that to go fully inside the Jhāna, something must be left behind -- You! The "doer" is silent before Jhāna but still there. Inside Jhāna, the "doer" is completely gone. The "knower" is still functioning, you are fully aware, but all the controls are now beyond reach. You cannot even form a single thought, let alone make a decision. The will is frozen, and this can appear scary to the beginner. Never before in you whole life have you ever experienced being so stripped of all control yet so fully awake. The fear is the fear of surrendering something so essentially personal as the will to do.


This fear can be overcome through confidence in the Buddha's Teachings together with the enticing bliss just ahead that one can see as the reward. The Lord Buddha often said that this bliss of Jhāna "should not be feared but should be followed, developed and practised often" (Latukikopama Sutta, Majjhima Nikāya). So before fear arises, offer your full confidence to that bliss and maintain faith in the Lord Buddha's Teachings and the example of the Noble Disciples. Trust the Dhamma and let the Jhāna warmly embrace you for an effortless, body-less and ego-less, blissful experience that will be the most profound of your life. Have the courage to fully relinquish control for a while and experience all this for yourself.


If it is a Jhāna it will last a long time. It does not deserve to be called Jhāna if it lasts only a few minutes. Usually, the higher Jhānas persist for many hours. Once inside, there is no choice. You will emerge from the Jhāna only when the mind is ready to come out, when the "fuel" of relinquishment that was built up before is all used up. These are such still and satisfying states of consciousness that their very nature is to persist for a very long time. Another feature of Jhāna is that it occurs only after the nimitta is discerned as described above. Furthermore, you should know that while in any Jhāna it is impossible to experience the body (e.g. physical pain), hear a sound from outside or produce any thought, not even "good" thoughts. There is just a clear singleness of perception, an experience of non-dualistic bliss which continues unchanging for a very long time. This is not a trance, but a state of heightened awareness. This is said so that you may know for yourself whether what you take to be a Jhāna is real or imaginary.


There is much more to meditation, but here only the basic method has been described using seven stages culminating with the First Jhāna. Much more could be said about the "five hindrances" and how they are overcome, about the meaning of mindfulness and how it is used, about the Four Satipatthāna and the Four Roads to Success (Iddhipāda) and the Five Controlling Faculties (Indriya) and, of course, about the higher Jhānas. All these concern this practice of meditation but must be left for another occasion.


For those who are misled to conceive of all this as "just Samatha practice" without regard to Insight (Vipassanā), please know that this is neither Vipassanā nor Samatha. It is called "Bhāvanā", the method taught by the Lord Buddha and repeated in the Forest Tradition of N.E. Thailand of which my teacher, Ven. Ajahn Chah, was a part. Ajahn Chah often said that Samatha and Vipassanā can not be separated, nor can the pair be developed apart from Right View, Right Thought, Right Moral Conduct and so forth. Indeed, to make progress on the above seven stages, the meditator needs an understanding and acceptance of the Lord Buddha's Teachings and one's precepts must be pure. Insight will be needed to achieve each of these stages, that is insight into the meaning of "letting go". The further one develops these stages, the more profound will be the insight, and if you reach as far as Jhāna then it will change your whole understanding. As it were, Insight dances around Jhāna and Jhāna dances around Insight. This is the Path to Nibbāna, for the Lord Buddha said, "for one who indulges in Jhāna, four results are to be expected: Stream Winner, Once Returner, Non Returner or Arahant" (Pāsādika Sutta, Dīgha Nikāya).








Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 123)
28 Tháng Hai 2020(Xem: 1057)
13 Tháng Bảy 20209:41 CH(Xem: 28)
Kính Thầy! Con xuất giatu học bên Bắc Tông. Trước đây con đã nghĩ đơn giản Nam TôngTiểu thừa, Bắc TôngĐại thừa; Nam Tông ăn mặn, Bắc Tông ăn chay; Nam Tông tụng kinh tiếng Pali không hiểu được, Bắc Tông tụng kinh tiếng Việt có vẻ thực tế hơn. Con không tìm hiểu thấu đáo mà còn cho rằng mình thật có phước,
08 Tháng Bảy 20209:02 CH(Xem: 126)
"Tôi nghĩ rằng chúng ta nên nhấn mạnh đến sự đồng nhất, sự giống nhau ... nhấn mạnh đến điều đó", nhà sư đoạt giải Nobel Hòa bình nói. Đôi khi, ông nói, chúng ta đặt nặng quá nhiều vào "sự khác biệt nhỏ" và "điều đó tạo ra vấn đề". ("I think we should emphasize oneness, sameness...emphasize that," says the Nobel Peace Prize winning monk.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 194)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 224)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 206)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 199)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 252)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 261)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 250)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 249)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 255)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 258)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 237)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 290)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 294)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 326)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 350)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 298)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 367)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
19 Tháng Sáu 20204:48 CH(Xem: 382)
Lúc còn nhỏ, khi đến thiền viện, tôi phải có cha mẹ đi cùng, và không được đi hay ngồi chung với các sư. Khi các sư giảng Pháp, tôi luôn ngồi bên dưới, chỉ đủ tầm để nghe. Vị thiền sư đáng kính dạy chúng tôi cách đảnh lễ Đức Phậttụng kinh xưng tán ân đức của Ngài. Thiền sư khuyến khích chúng tôi rải tâm từ cho mọi chúng sinh,
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1297)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2866)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4378)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 85)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 71)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 75)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 678)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 675)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 789)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1101)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1300)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1175)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.