09. APPENDIX B: WHAT IS ANAPANASATI?

18 Tháng Ba 202010:29 SA(Xem: 452)
09. APPENDIX B: WHAT IS ANAPANASATI?


GiacNiemVeHoiTho_BMindfulness With Breathing - ­Giác Niệm Về Hơi Thở

Bhikkhu Buddhadasa

Translated from the Thai by Santikaro Bhikkhu

Thiện Nhựt phỏng dịch

Source-Nguồn: dhammatalks.net, ftp.budaedu.org, budsas.org, thuvienhoasen.org

 

____________________


APPENDIX B: WHAT’S ANAPANASATI?  

 

(Selections from a talk given 5 April 1987) 

 

Before anything else please understand that there are many different systems and methods of vipassana (meditation for the sake of insight into impermanence, unsatisfactoriness, and not-self) going under different names. Out of them all, however, we prefer the system known as "Anapanasati." This is the system of mental cultivation (meditation) which the Lord Buddha himself recommended. Nowadays, there are this teacher's and that master's vipassana all over the place. There are Burmese systems, Sri Lankan systems, Thai systems, all sorts of different systems. We don't know much about any of them. We are interested only in Anapanasati. We can say that Anapanasati is the Buddha's system. It is not Suan Mokkh's system. Rather, Suan Mokkh has taken it up to practice, then teaches it and passes it along. 

 

May we recommend to you Anapanasati as one system of vipassana, the one used at Suan Mokkh. (B.1) 

 

Even the method of practice known as Anapanasati has forms which are short, easy, and incomplete. There are many of them. We have chosen the form which is complete. Consequently, it may seem a bit long and detailed, as is fitting for anything complete, such as, this 16 Step Form of Anapanasati. Some people shake their heads that it is too long, too much, or too detailed for what they need. That is correct - it might be more than necessary for some people. But for those who want to study and train perfectly, it is just right. That is, if we want the technique to be complete, it must have all of these sixteen steps. This is required by nature. If we are interested in completeness, we must be patient to train and practice Anapanasati in its full form. The complete system requires sixteen steps. (B.2) 

 

SATIPATTHANA IS ANAPANASATI 

 

Another common problem is that some people cling to and are stuck on the word satipatthana (foundations of mindfulness) far too much. Some go so far as to think that Anapanasati has nothing to do with the four foundations of mindfulness. Some even reject Anapanasati out of hand. In some places they really hang onto the word "satipatthana." They cling to the satipatthana of the Digha-nikaya (Long Discourses) which is not anything more than a long list of names, a lengthy catalogue of sets of dhammas. Although there are whole bunches of dhammas, no way of practice is given or explained there. This is what is generally taken to be satipatthana. Then it is adjusted and rearranged into these and those practices, which become new systems that are called satipatthana practices or meditation.* 

 

*[Whether these practices are correct and useful, or not, is not an issue here. (ET)] 

 

Then, the followers of such techniques deny, or even despise, the Anapanasati approach, asserting that it is not satipatthana. In truth, Anapanasati is the heart of satipatthana, the heart of all four foundations of mindfulness. The 16 Steps is a straight-forward and clear practice, not just a list of names or dhammas like in the Mahasatipatthana Sutta (Digha-nikaya#22**). Therefore, let us not fall into the misunderstanding that Anapanasati is not satipatthana, otherwise we might lose interest in it thinking that it is wrong. Unfortunately, this misunderstanding is common. Let us reiterate that Anapanasati is the heart of all four satipatthana in a form that can be readily practiced.         (B.3) 

 

**[The Satipatthana Sutta (Majjhima-nikaya #10) follows the same pattern as the Maha but is less detailed and extensive. (ET)] 

 

We have taken time to consider the words "satipatthana" and "Anapanasati" for the sake of ending any misunderstandings that might lead to a narrow-minded lack of consideration for what others are practicing. So please understand correctly that whether we call it satipatthana or Anapanasati there are only four matters of importance: kaya, vedana, citta, and Dhamma. However, in the Mahasatipatthana Sutta there's no explanation of how to practice these four things. It gives only the names of dhammas and expands upon them. For example, the matter of kaya (body) is spread out over corpse meditations, sati-sampajanna in daily activities, the postures, and others more than can be remembered. It merely catalogues groups of dhammas under the four areas of study. 

 

The Anapanasati Sutta, on the other hand, shows how to practice the four foundations in a systematic progression that ends with emancipation from all dukkha. The sixteen steps work through the four foundations, each one developing upon the previous, and supporting the next. Practice all sixteen steps fully and the heart of the satipatthana arises perfectly. In short, the Satipatthana Suttas are only lists of names. The Anapanasati Sutta clearly shows how to practice the four foundations without anything extra or surplus. It does not mention unrelated matters. (B.4) 

 

CONDENSED VERSION

 

If some people feel that sixteen steps are to much, that is alright. It is possible to condense the sixteen down to two steps. One - train the citta (mind) to be adequately and properly concentrated. Two - with that samadhi skip over to contemplate aniccam, dukkham and anatta right away. Just these two steps, if they are performed with every inhalation and exhalation, can be considered Anapanasati, also. If you do not like the complete 16 Steps Practice, or think that it is too theoretical, or too much to study, or too detailed, then take just these two steps. Concentrate the citta by contemplating the breath. When you feel that there is sufficient samadhi, go examine everything which you know and experience so that you realize how they are impermanent, how they are unsatisfac­tory, and how they are not-self, not-soul. Just this much is enough to get the desired results, namely - letting go! release! no attaching! Finally, note the ending of kilesa (defilement) and the ceasing of attachment when aniccam-dukkham-anatta is seen fully. Thus, you can take this short approach if you wish.     

 

We want, however, for you to understand the complete system. Thus, we must speak about the 16 Step Practice. Once you understand the full sixteen steps well, you can abridge them for yourself. Decrease them until you are satisfied enough to practice with con­fidence. You might end up with two steps, or five steps, or whatever suits you. This is our purpose in the way we explain Anapanasati here. We will explain the system of practice in full. Then you can shorten it for yourself depending on what pleases you. (B.5) 

 

So this is why we will study and explain the Complete 16 Step Way in full, because it will reveal the secrets of nature through its scientific approach. This is a science which leads to a natural under­ standing of the things called kaya, vedana, citta, and Dhamma, in the best and most complete way possible, through the perspective and approach of natural science. This is a scientific approach which can regulate these four things. First, study the Complete 16 Steps, then you may trim them down by yourself. Choose for yourself what you need. Practice only two or three steps if you want. Keep just two or three or five steps as you like. But now, please allow us to explain the Complete 16 Steps fully.    (B.6) 

 

KAYANUPASSANA 

 

The 16 Steps are divided into four tetrads which correspond to our four fundamental objects of study. Now, we will discuss the kaya tetrad or kayanupassana (contemplation of body). In it, the first thing you must study and understand is the breath. Understand the different kinds of breath, their various qualities and characteristics, and the influences they have. Know the breath in all aspects and from all angles in order for it to be correct. To put it briefly, you must have correct prana. Prana is a Sanskrit word, the Pali equivalent is pana. Ordinarily, this word means "life" or "the life force" or "that which preserves and nurtures life." We must understand it cor­rectly. We must have prana which is healthy and correct. Then our lives will be correct. Thus, it is necessary to study the subject of the breath. (B.7) 

 

In India every style of yoga - and there are dozens of these and those yogas - has trainings involving the prana, no matter what kind of yoga it is. These trainings are called pranayama, which means "control of the prana" or "breath control." To be able to control the breath means to be able to control life. When the prana enters it is called "ana" and when it leaves it is called "apana." Combined, the two words become anapana, that is, the prana enters and the prana exits. To be able to control the prana is to control the thing which enters to preserve life. Then we get a life that is fresh and cheerful, which is ready and fit for training and practice. Such prana training can be found even in Buddhism. You will see that pranayama has been taken as the first subject of Anapanasati. This does not contradict our principles at al1. In fact, Anapanasati can hold its own with any system of yoga. Furthermore, it improves on all of them. With this system of kayanupassana (contemplation on the body) we take up the pranayama of all the Indian yogas, improve upon them, and develop the best, most appropriate, and most practical form of pranayama*. The system of training known as "kayanupassana" is our first item of study. (B.8) 

 

*[The Anapanasati form of  pranayama is not an overt or forced "control" of  the breath. It is a subtle and patient guiding or regulating, a feather rather than a hammer. (ET)] 

 

If we adjust the prana-body well, so that it is good, healthy, and calm, it makes the flesh-body good, healthy, and calm. Such prana is able to cause the greatest peace and calm in this life. This is why we must understand both kaya (bodies) - the flesh-body and the breath-body. Then we make them "good" until there is good peace and calm. The word "good" here means "fit and proper to be used in performing necessary duties and work." 

 

The last item of this tetrad is calming the body-conditioner, that is, making the preserver of the body peaceful and calm. By doing so, tranquility will arise in the body. The citta will be able to feel this tranquility and it calms also. Then it is a citta ready to perform its further duties. The subject of the kaya is merely this. You may not want to know this much, that is up to you. But this is how the facts are. To understand them will not cost you a thing. The better you understand, the more benefits this training will bring. You will be able to make this the best life possible. So it is that we must begin with learning about the kaya as the first tetrad.  (B.9) 

 

Please study this profound natural truth: the prana-body is the conditioner of the flesh-body. You ought to know that there are two kaya or two levels of kaya. We all know about the first level, the flesh-body, while we barely know the prana-body at all. Therefore, it is very important to understand the prana-body for doing so can lead to having a conditioner that is good to the flesh-body. In Indiapranayama studies are held to be the highest and most necessary subject of study. Although the explanations in different schools are not exactly identical and each school may have its own meaning for the prana-bodyin the end, they all boil down to regulating the prana-­body so that it conditions the kind of flesh-body that we require. You ought to study and train the breath well in order to use it to your ad­vantage in conditioning the flesh-body. We cannot regulate the flesh­-body directly, so we regulate it indirectly. We study the prana-body and practice how to regulate it. Being able to regulate the prana-body is equivalent to regulating the flesh-body as we need, namely, making it calm and peaceful.           (B.10) 

 

We develop this knowledge until we are able to regulate the prana. Then we can arrange to have a good, healthy body that is ready for the concentrating of the citta. In this way, both the body and the mind are prepared to do their respective duties. This is what the first tetrad is about. It has these characteristics, this objective, and this way of practice. Please examine it carefully. Is it necessary or not? Is it worth your time and effort to study and practice? If you see that it is the best that we can do, that it is worth our effort, then wholeheartedly commit yourself to this study and train in it until suc­cessful. This is how to have the best kind of pranayama - Buddhist pranayama - through the practice of vipassana-bhavana (the cul­tivation of insight or direct realization). (B.11) 

 

VEDANANUPASSANA 

 

Now we come to the second tetrad, the contemplation of feeling (vedananupassana). We must know the feelings in their status of be­ing "evil mara" (wicked tempters, demons). It is difficult to find the right words to describe them. They are wicked, harmful mara, that is lowly, base villains that are the causes of all the crises in our lives. We are slaves to these feelings. Everyone works solely to get money for the sake of sukha-vedana (pleasant, happy feelings). These vedana are masters over us. They are evil demons which confuse us, cause us difficulties, and complicate our lives. We need to understand the vedana, so we take them up as the second subject of study in Anapanasati. (B.12) 

 

You have all left Europe, America or wherever your home is, to come to Suan Mokkh in search of the conditions for sukha-vedana. Is this true or not? Even when still in Europe or America you worked for the sake of nurturing sukha-vedana. Now, you come here to Suan Mokkh to find the conditions for or means to get sukha- vedana (nice, happy feelings). We are slaves to vedana -  sukha-vedana in particular - all the time. Now, it is time to understand the vedana well in order to keep them under control. (B.13) 

 

In some Pali texts the vedana are described, as "conditioners of the mind (citta-sankhara)." Mind, here, comes from the thoughts, desires, and needs. We cannot endure the influence of the vedana we must think and we must act under the power of vedana's desires or vedana's meaning. We are not free within ourselves. We fall under the power of vedana. Feelings force us to act. They force the mind, they condition the mind to think and act according to the power of vedana. (B. 14) 

 

If we can master the highest and most sublime vedana, we can master the lower, cruder, more petty vedana, also. When we can control the most difficult feelings we can control the easy, simple, childish feelings, too. For this reason you ought to try - we especially urge you to strive - to achieve the highest level of vedana, namely, the feelings that are born from samadhi. Then take these most pleasant vedana as a lesson in order to conquer them. If we can conquer these vedana, we can be victorious over all vedana. Should you bother to give it a try? Should you endure any difficulties that might arise? Should you spend your precious time on this practice? Please consider wisely.   (B.15) 

 

It may seem amusing to you that we strive to get the highest vedana; but rather than enjoy them, taste them, drink them, indulge in them; we instead kill them, destroy them, control them. Some of you may find this funny. Some might even think it a joke to search for the highest vedana only to destroy and control them. Please under­stand this point correctly. In return for killing the vedana we get something even better than this kind of vedana. We will receive an­other sort of vedana, a higher order of vedana that should not even be called vedana, something more like nibbana or emancipation. So do not consider it a silly matter or joke that we achieve the best vedana in order to kill them.  (B.16) 

 

CITTANUPASSANA  

 

The third tetrad is cittanupassana (contemplation of mind). The purpose of this tetrad is to know every kind of citta and what each kind is like. Then we train and control the citta so that it only goes along the way in which it ought to be. We purify it, concentrate it, and activate it. We make it the kind of citta which is fit and ready to do the highest duties. It must be prepared for its remaining duties, especially, the final conquest of dukkha. In this tetrad we study the citta until we can keep it under control. Then we use that mind to do the duty which next needs to be done, until we arrive at the highest level of duty.    (B.17)

 

DHAMMANUPASSANA 

 

The fourth tetrad is dhammanupassana (contemplation of Dhamma). It involves knowing the truth about all the things, to which we are enslaved. The meaning of this is very important. Now, when we attach to this thing and that thing we are slaves to these things. So we will get to know the truth of these things in order to end our slavishness toward them. This is the significance of dhammanupassana. Know the truth of the things to which we are clinging. Know this truth until letting go of attachment, until there is no attach­ment remaining. 

 

So this is how we get to know Anapanasati-vipassana for the purpose of eliminating all problems, for the sake of not being a slave to anything in the worlds ever again, in order to live a life of supremely cool peacefulness. In this very life there is coolness; this is the fruit. The vehicle that brings coolness into life, that leads to a cool life is vipassana as practiced according to the principles of Anapanasati.  (B. 18) 

 

 

____________________
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 2020(Xem: 1026)
02 Tháng Bảy 201911:36 SA(Xem: 1762)
Đức Đạt Lai Lạt Ma (được dịch là "Trí Tuệ Như Biển") đời thứ 14, sinh ngày 6/7/1935, tên ngài lúc mới sinh là Lhamo Thondup. The 14th Dalai Lama (loosely translated "Ocean of Wisdom") was born Lhamo Thondup on July 6, 1935.
08 Tháng Bảy 20209:02 CH(Xem: 17)
"Tôi nghĩ rằng chúng ta nên nhấn mạnh đến sự đồng nhất, sự giống nhau ... nhấn mạnh đến điều đó", nhà sư đoạt giải Nobel Hòa bình nói. Đôi khi, ông nói, chúng ta đặt nặng quá nhiều vào "sự khác biệt nhỏ" và "điều đó tạo ra vấn đề". ("I think we should emphasize oneness, sameness...emphasize that," says the Nobel Peace Prize winning monk.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 80)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 149)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 150)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 159)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 189)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 213)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 201)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 196)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 208)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 214)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 192)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 234)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 241)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 277)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 296)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 262)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 334)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
19 Tháng Sáu 20204:48 CH(Xem: 328)
Lúc còn nhỏ, khi đến thiền viện, tôi phải có cha mẹ đi cùng, và không được đi hay ngồi chung với các sư. Khi các sư giảng Pháp, tôi luôn ngồi bên dưới, chỉ đủ tầm để nghe. Vị thiền sư đáng kính dạy chúng tôi cách đảnh lễ Đức Phậttụng kinh xưng tán ân đức của Ngài. Thiền sư khuyến khích chúng tôi rải tâm từ cho mọi chúng sinh,
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1265)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2839)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4353)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Sáu 20205:26 CH(Xem: 436)
I am very impressed by the thoroughness and care with which Dr. Thynn Thynn explains the path of mindfulness in daily life in her book. This has not been emphasized as strongly in the monastic and meditative teachings of Buddhism that have taken root in the West.
11 Tháng Sáu 20205:08 CH(Xem: 438)
Tôi rất cảm phục Bs Thynn Thynn khi bà đã tận tình giải thích thấu đáo, trong quyển sách của bà, về cách sống tỉnh giác trong đời sống thường ngày. Trước đây, điểm nầy chưa được nhấn mạnh đúng mức trong giáo lý Phật-đà tại các thiền việntu việnTây phương. Trong thực tế, phần lớn các phương pháp tu hành ở Á châu đều theo
14 Tháng Năm 202010:20 CH(Xem: 629)
Trong mấy năm qua, một vài ông bà — cụ thể là Mary Talbot, Jane Yudelman, Bok Lim Kim và Larry Rosenberg—đã đề nghị tôi “Khi nào Sư sẽ viết hướng dẫn về hành thiền hơi thở?” Tôi đã luôn nói với họ rằng cuốn Giữ Hơi Thở Trong Tâm (Keeping the Breath in Mind) của Ajaan Lee là hướng dẫn thực hành tuyệt vời, nhưng họ
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 635)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 638)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 744)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1061)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1273)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1149)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.