[Part 2]

22 Tháng Ba 20209:26 CH(Xem: 399)
[Part 2]


ThienTapTrongPhatGiao_ABuddhist Meditation
(In "The Spectrum of Buddhism", Chapter 10) 
(Thiền Tập Trong Phật Giáo)
Bhikkhu Pyadassi Mahathera
Source-Nguồn: budsas.net

 

____________________

 

CONTENTS  

 

[Part 2]

The Eightfold Path

Twofold Meditation: Calm and Insight (Samatha & Vipassana)

Types of Temperament

The Threefold Training

Application of Mindfulness

 

____________________


The Eightfold Path

 

Refraining from intoxicants and becoming heedful, establishing themselves in patience and purity, the wise train their minds. It is not too hard a task for a man to be calm when everything around him is favourable, but to be composed in mind in the midst of unfavourable circums-tances is hard indeed. It is just this difficult thing that is well worth accomplishing, for thereby one builds up one's strength of character.

 

It is through training in quiet contemplation that a quiet mind is achieved.

 

Can we also achieve it? Lord Horder answers the question thus: "Yes. But how? Well, not by doing some great thing. 'Why were the saints saints?' someone asked. And the answer came: 'Because they were cheerful when it was difficult to be cheerful and patient when it was difficult to be patient. They pushed on when they wanted to stand still, and kept silent when they wanted to talk.'

 

That was all. So simple, but so difficult. A matter of mental hygiene..." Strive again and again without giving up the struggle. No one reaches the summit of a hill at once. Like the skilful smith who removes the dross in silver bit by bit, man must try to purge himself of his impurities. [10]

 

The path pointed out by the Buddhas or Enlightened Ones of all ages for inner growth and development is that of meditation, and this is the Noble Eightfold Path. Its eight factors are in three groups: virtue, concentration and wisdom or insight (sila, samadhi and panna). This is the only path; there are no short cuts to enlightenment and deliverance of the mind. All the practical guidance and instructions given by the Buddha to remove mental conflicts due to the unsatisfactoriness of life are to be found in the Noble Eightfold Path: right understanding, right thoughts, right speech, right action, right livelihood, right effort, right mindfulness, right concentration.

 

Twofold Meditation: Calm and Insight (Samatha & Vipassana)

 

The exposition of meditation as it is handed down in the early Buddhist writings is based on the methods used by the Buddha for his own attainment of enlightenment and Nibbana, and on his personal experience of mental development.

 

The word "meditation" really is no equivalent for the Buddhist term"bhavana" which literally means "development" or "culture," that is development of the mind, culture of the mind, or "making-the-mind-become." It is the effort to build up a calm, concentrated mind that sees clearly the true nature of all phenomenal things and realizes Nibbana, the ideal state of mental health.

 

Meditation as taught by the Buddha is twofold: concentration (samatha or samadhi), that is, one-pointedness or unification of the mind (cittekaggata), and insight (vipassana). Samadhi or concentration has the function of calming the mind, and for this reason the word samatha or samadhi, in some contexts, is rendered as calmness, tranquillity or quiescence. Calming the mind implies unification or "one-pointedness" of the mind. Unification is brought about by focusing the mind on one salutary object to the exclusion of all others.

 

Meditation (bhavana) begins with concentration (samadhi). Concentration is a state of undistractedness. What is concentration? What are its marks, requisites and development?

 

"Whatever is unification of mind, this is concentration; the four settings up of mindfulness are the marks of concentration; the four right efforts [11] are the requisites for concentration; whatever is the exercise, the development, the increase of these very things, this is herein the development of concentration." [12] This statement clearly indicates that the three factors of the samadhi group, namely, right effort, right mindfulness and right concentration, function together in support of each other. They comprise real concentration.

 

It must be mentioned that the development of concentration or calm as taught in Buddhism is not exclusively Buddhist. Yogis before the advent of the Buddha practised different systems of meditation as they do now. India has always been a land of mysticism, but the yoga then prevalent in India never went beyond a certain point.

 

Samadhi taught in Buddhism culminates in jhana [13] . But the Buddha was not satisfied with mere jhana and mystical experiences; his one and only aim was to attain full enlightenment -- Nibbana. Having gained perfect concen-trative calm through samatha meditation, he was able to develop vipassana (insight) meditation. The word vipassana (vi+ passana) means seeing in an extraordinary way-- from the word "passana" to see and the prefix "vi" denoting special, particular. Vipassana therefore means seeing beyond what is ordinary, clear vision. It is not surface seeing or skimming, not seeing mere appearances, but seeing things as they really are. This means seeing everything in terms of the three characteristics, the signs of all phenomenal existence: impermanence, suffering and egolessness (anicca, dukkha and anatta). It is this insight meditation, with calm concentration of mind as its basis, that enables the meditator to purge his mind of all defilements, to remove ego-illusion, to see reality, and to experience Nibbana.

 

Vipassana or insight meditation, therefore, is an essential, a typical doctrine of the Buddha himself, not heard by before him, a unique experience of the Master, exclusively Buddhist, which was not in existence prior to the Buddha.

 

It must be stressed that both tranquillity and insight (samadhi and vipassana) are essential for the realization of the Dhamma, for enlightenment and Nibbana. The Buddha points out: "When tranquillity is developed, the mind is developed and lust is abandoned; when insight is developed, right understanding is developed and ignorance is abandoned. The mind defiled with lust is not liberated; when there is defilement through ignorance, right understanding is not developed..." [14]

 

Samadhi (samatha) being one of the factors of the Noble Eightfold Path, under no circumstances can it be dispensed with. Samadhi is cittavisuddhi, purity of mind which comes into being through the elimination of hindrances (nivarama).

 

Now it is clear that according to the teaching of the Buddha, samadhi cannot be bypassed on the journey to enlightenment and Nibbana.

 

Types of Temperament

 

Mind is such a subtle and intricate phenomenon that it is not possible to find two men of the same mind. Man's thoughts are translated into speech and action. Repetition of such speech and action gives rise to habits and finally, habits form character. Character is the result of man's mind-directed activities and so the characters of human beings vary. The Path of purification, the Visuddhimagga, mentions six main types of character or temperament (carita) which include many lesser ones. They are those disposed to lust, hatred, infatuation, faith, intellectuality and discursiveness. As temperaments differ, so do the subjects of meditation (kammatthanas). One comes across these kammatthanas enumerated in the Pali texts, especially in the discourses of the Buddha. The Path of Purification describes forty of them. They are really like prescriptions for various mental disorders that human beings are heir to.

 

In the Majjhima Nikaya, one of the five original collections in Pali containing the discourses of the Buddha, there are two discourses (Nos. 61 and 62) that are devoted wholly to instructions on meditation. In Discourse No. 62 the Buddha gives seven types of meditation to young Rahula, the novice, who, according to the commentary, was only eighteen years of age when he received them. Here is an extract from the discourse:

 

"Develop the meditation on lovingkindness (metta), Rahula; for by this, ill will (vyapada) is banished.

 

Develop the meditation on compassion (karuma), Rahula; for by this, cruelty (vihesa) is banished.

 

Develop the meditation on sympathetic joy (mudita), Rahula; for by this, aversion (to meditation) (arati) is banished.

 

Develop the meditation on equanimity (upekkha), Rahula; for by this, hatred (patigha) is banished.

 

Develop the meditation on repulsiveness (asubha), Rahula; for by this, lust (raga) is banished.

 

Develop the meditation on the perception of impermanence (anicca sanna), Rahula; for by this, pride of self, or 'I', (asmimana) is banished.

 

Develop the concentration of mindfulness on in-and-out-breathing (anapanasati), Rahula; in-and-out-breathing with mindfulness, developed and frequently practised bears much fruit, is of great advantage." [15]

 

The Buddha not only instructed and encouraged others to practise meditation, but also used to practise it as a way of peaceful abiding here and now (ditthadhamma sukha-vihari). Once the Blessed One said: "Monks, I wish to live in solitude for three months. Let my only visitor be the one who brings me food." "Very well, Venerable sir," replied the monks. At the end of the three months the Blessed One addressed the monks thus:

 

"Monks, if others (those belonging to other faiths) were to ask you: 'What meditation did Samana Gotama frequently practise during the Rains?' you should say: 'The Blessed One spent the Rains frequently practising the meditation of mindfulness on in-and-out breathing.' Herein, monks, I breathe in, mindful I breathe out ... Monks, one who speaks rightly should say: mindfulness on in-and-out-breathing is the ariya (noble) way of life, the brahma (sublime) way of life, the Tathagata's (an epithet for the Buddha) way of life." [16]

 

One should not try to practise all the forty subjects of meditation. What is important is to select the one that suits one best. It helps to seek the guidance of a person who is experienced in meditation. Books written on meditation could also be useful. It is, however, important to recognize honestly what our temperament or character is; for until we have done so, we cannot select the subject suitable of meditation. Once we have chosen it, we should work at it with confidence. Meditation is a "do it yourself practice."

 

If we are engrossed in worldly affairs, in routine work, it may not be easy for us to cut ourselves off and sit down in a quiet place for a definite period each day for various meditations. But it can be done, if we have the will. Surely we can devote a short period every day to meditation, whether it be at dawn or just before retiring to bed or whenever the mind is ready -- some short period of time, however brief, in which to collect our thoughts and concentrate.

 

If we thus try to cultivate a quiet contemplation day by day, we will be able to perform our duties better and in a more efficient way; we will have the courage to face worries and tribulations with a brave heart and will find contentment more easily. It is worth trying, only we must have the patience, the firm determination and the urge to make the effort, and if we are sincere we may well succeed. The meditation should be done, if possible, regularly at fixed times, for a considerable period, and we must not expect quick results. Psychological changes come slowly.

 

The Threefold Training

 

It is essential for us to discipline ourselves in speech and action before we undertake the arduous task of training our mind through meditation. The aim of Buddhist morality (sila) is the control of our verbal and physical action, in other words, purity of speech and action. This is called training in virtue (sila-sikkha). Three factors of the Noble Eightfold Path form the Buddhist code of conduct (sila). They are right speech, right action and right livelihood. The strict meditator observes at least the five basic precepts of morality known as panca sila -- abstinence from killing, stealing, illicit sexual indulgence, speaking falsehood and from taking liquor, including narcotic drugs that cause intoxication and heedlessness. In a meditation course the participants are expected to abstain from all sexual relations, and observe chastity.

 

This code of conduct (sila) is the stepping-stone to the Buddhist way of life. It is the basis for mental development. One who is intent on meditation or concentration of mind should develop a love of virtue that nourishes mental life and makes it steady and calm. This searcher of the highest purity of the mind practises the burning out of the passions.

 

He thinks:

 

"Others may harm, but I will become harmless; others may slay living beings, but I will become a non-slayer; others may wrongly take things, but I will not; others may live unchaste, but I will live pure; others may slander, talk harshly, indulge in gossip, but I will talk only words that promote concord, harmless words, agreeable to the ear, full of love, heart pleasing, courteous, worthy of being born in mind, timely, fit and to the point; others may be covetous, I will not covet; others may mentally lay hold of things awry, but I will lay mental hold of things fully aright. Energetic, steeped in lowliness of heart, unswerving as regards truth and rectitude, peaceful, honest, contented, generous and truthful in all things will I be. I will cherish mindfulness and wise penetration that is fully aware of the truth at all times, and will not be moved by the evanescent or grasp at it." (See Majjhima Nikaya 8)

 

Thus, he never acts slavishly like the unthinking herd.

 

Sila or the code of conduct set forth by the Buddha, therefore, is not a set of mere negative prohibitions but an affirmation of doing good -- a career paved with good intentions for the welfare and happiness of mankind. These moral principles aim at making society secure by promoting unity, harmony and mutual understanding among people.

 

Virtue aids the cultivation of concentration (samadhi). The last three factors of the Noble Eightfold Path, namely: right effort, right mindfulness and right concentration, form the concentration group. This is called training in concentration (samadhi-sikkha). Progressing in virtue the meditator practises mental culture. Seated in cloister cell, or at the foot of a tree, or under the open sky, or in some other suitable place, he fixes his mind on a subject of meditation and by unceasing effort washes out the impurities of his mind and gradually gains mental absorption by abandoning the hindrances.

 

High concentration is the means to the acquisition of wisdom or insight. Wisdom consists of right understanding and right thought, the first two factors of the path. This is called training in wisdom (panna-sikkha). Thus the path is virtue, concentration and wisdom which are referred to in the discourses of the Buddha as the threefold training (tividha-sikkha). None of them, however, is an end in itself, each is a means to an end. One cannot function independently of the others. As in the case of a tripod, which falls to the ground if even a single leg gives way, so here, one cannot function without the support of the others. These three go together supporting each other. Virtue strengthens concentration. Concentration in its turn promotes wisdom, and wisdom helps us to get rid of the clouded view of things -- to see life as it really is, that is to see life and all things pertaining to life as arising and passing (udaya-vaya). By a gradual process, a gradual training and gradual practice, [17] the disciple rids himself of all defilements, eradicates them and attains deliverance, which means the living experience of the cessation of the three root causes of all evil: greed, hatred and delusion (lobha, dosa, moha). These three root causes are thus eliminated through training in virtue, concentration and wisdom.

 

With that final cleaning up he reaches the state where dawns for him the light of Nibbana, the calm beyond words, the unshakability beyond all thought, the freedom that is beyond all deeds, the sure and secure ground, the splendour that is imperishable, the happiness of stillness, of relief and perfect peace, immeasurably deep and pure, which can be overturned by nothing and by none, the highest truth. That is the very crown of the meditative life; it is its greatest fruit. With the attainment of that fruit all birth, old age and death are brought to an end, the pure life of holiness is lived out, all that must be done, is done, and the world holds nothing more for him. This, in short, is the way by which the meditator by gradual training attains his goal. Thus we see that virtue, concentration and wisdom are not isolated qualities but integral parts of the Noble Eightfold Path which is also the path of meditation already outlined.

 

Application of Mindfulness

 

Now let us proceed to the special procedure attached to the practice of meditation, to discuss one very important aspect of Buddhist meditation, namely, satipatthana, the "setting up, the application of, mindfulness." The word "patthana," the shortened form of "upatthana," means literally "placing near (one's mind)," that is, remaining aware, setting up, establishing, applying or arousing. To raise up the person to a keen sense of awareness in regard to an object, and to bring into play, call forth, and stir up the controlling faculty, the power, the enlightenment factor, and the way factor of mindfulness -- this is the setting up of mindfulness.

 

The Discourse on the Setting up of Mindfulness (Satipatthana Sutta), is one of the most important discourses delivered by the Buddha. It occurs twice in the Buddhist Canon. [18] The opening lines of the discourse clearly state: Satipatthana is the one and only way (ekayano maggo) for the purification of beings, for the surmounting of sorrow and lamentation, for the abandoning of pain and grief, for reaching the right path and realising Nibbana.

 

The setting up of mindfulness is fourfold: Application of mindfulness in regard to: 1. the body (kayanu-passana); 2. feeling or sensations (vedana-nupassana); 3. activities of the mind (cittanupassana); and 4. mental objects or mental contents (dhammanupassana). The essental thing here is mindfulness (sati), attention or observation (anupassana).

 

As mentioned above, concentrative calm is fulfilled by the conjunction of the last three factors of the Noble Eightfold Path, namely: right effort, right mindfulness and right concentration. These form the three strands of the rope; they are intertwined and interrelated. Mindfulness, however, is considered as the strongest strand for it plays an important role in the acquisition of both calm and insight. Mindfulness is a certain function of the mind, and therefore, a mental factor. Without this all-important factor of mindfulness one cannot recognize sense objects, one cannot be fully aware of one's behaviour. It is called right mindfulness because it avoids misdirected attention and prevents the mind from paying attention to things unwholesome, and guides its possessor on the right path to purity and freedom.

 

Right mindfulness sharpens the power of observation and assists right thinking and right understanding. Orderly thinking and reflection is conditioned by man's right mindfulness. The discourse states clearly how a meditator becomes aware of his thoughts, mindfully watching each and every one of them, be they good or evil, salutary or otherwise. The earnest student will note that even reading the discourse makes him watchful, earnest and serious-minded. Right mindfulness is a quality that no sensible man would treat with contempt. Truly it is essential to cultivate mindfulness in this confused age when so many people suffer from mental imbalance.

 

Right mindfulness is instrumental not only in bringing concentrative calm, but in promoting right understanding and right living. It is an essential factor in all our actions, both worldly and spiritual. Now we see that meditation is not escapism, running away from life and society, not a voluntary exile from life, but the ideal form of life itself.

 

____________________

 

 

[10] Dhammapada, v.239.

 

[11] See Addendum III

 

[12] Majjhima Nikaya, 44 - I. 301.

 

[13] Meditative absorption is a term difficult to translate. For a desciption of the jhanas, see the author's The Buddha's Ancient Path (Fifth impression 1987, BPS)

 

[14] Anguttara Nikaya, i. 61

 

[15] See below under the sub-title "Advice to a Meditator"

 

[16] Samyutta Nikaya, v. 326

 

[17] Anguttara Nikaya, iv, 200; Udana 54.

 

[18] Majjhima Nikaya, 10; Digha Nikaya 22

 

 

____________________

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 2020(Xem: 1028)
02 Tháng Bảy 201911:36 SA(Xem: 1767)
Đức Đạt Lai Lạt Ma (được dịch là "Trí Tuệ Như Biển") đời thứ 14, sinh ngày 6/7/1935, tên ngài lúc mới sinh là Lhamo Thondup. The 14th Dalai Lama (loosely translated "Ocean of Wisdom") was born Lhamo Thondup on July 6, 1935.
08 Tháng Bảy 20209:02 CH(Xem: 26)
"Tôi nghĩ rằng chúng ta nên nhấn mạnh đến sự đồng nhất, sự giống nhau ... nhấn mạnh đến điều đó", nhà sư đoạt giải Nobel Hòa bình nói. Đôi khi, ông nói, chúng ta đặt nặng quá nhiều vào "sự khác biệt nhỏ" và "điều đó tạo ra vấn đề". ("I think we should emphasize oneness, sameness...emphasize that," says the Nobel Peace Prize winning monk.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 87)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 149)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 152)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 159)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 190)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 225)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 201)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 198)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 209)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 217)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 203)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 235)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 242)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 277)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 297)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 263)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 336)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
19 Tháng Sáu 20204:48 CH(Xem: 330)
Lúc còn nhỏ, khi đến thiền viện, tôi phải có cha mẹ đi cùng, và không được đi hay ngồi chung với các sư. Khi các sư giảng Pháp, tôi luôn ngồi bên dưới, chỉ đủ tầm để nghe. Vị thiền sư đáng kính dạy chúng tôi cách đảnh lễ Đức Phậttụng kinh xưng tán ân đức của Ngài. Thiền sư khuyến khích chúng tôi rải tâm từ cho mọi chúng sinh,
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1265)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2841)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4354)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Sáu 20205:26 CH(Xem: 438)
I am very impressed by the thoroughness and care with which Dr. Thynn Thynn explains the path of mindfulness in daily life in her book. This has not been emphasized as strongly in the monastic and meditative teachings of Buddhism that have taken root in the West.
11 Tháng Sáu 20205:08 CH(Xem: 442)
Tôi rất cảm phục Bs Thynn Thynn khi bà đã tận tình giải thích thấu đáo, trong quyển sách của bà, về cách sống tỉnh giác trong đời sống thường ngày. Trước đây, điểm nầy chưa được nhấn mạnh đúng mức trong giáo lý Phật-đà tại các thiền việntu việnTây phương. Trong thực tế, phần lớn các phương pháp tu hành ở Á châu đều theo
14 Tháng Năm 202010:20 CH(Xem: 631)
Trong mấy năm qua, một vài ông bà — cụ thể là Mary Talbot, Jane Yudelman, Bok Lim Kim và Larry Rosenberg—đã đề nghị tôi “Khi nào Sư sẽ viết hướng dẫn về hành thiền hơi thở?” Tôi đã luôn nói với họ rằng cuốn Giữ Hơi Thở Trong Tâm (Keeping the Breath in Mind) của Ajaan Lee là hướng dẫn thực hành tuyệt vời, nhưng họ
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 636)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 638)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 745)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1061)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1273)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1149)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.