[01] Quán Niệm Giống Như Những Cột Trụ Của Một Cái Đập - [01] Mindfulness Like The Pilings Of A Dam

26 Tháng Ba 20208:15 CH(Xem: 1194)
[01] Quán Niệm Giống Như Những Cột Trụ Của Một Cái Đập - [01] Mindfulness Like The Pilings Of A Dam

Đi Ngược Dòng - Going Against The Flow
Upasika Kee Nanayon
English translation by Thanissaro Bhikkhu
Nguyên Mỹ dịch
Source-Nguồn: nku.edu, budsas.org
 
____________________

DiNguocDong_A

[01] Quán Niệm Giống Như Những Cột Trụ Của Một Cái Đập

 [01] Mindfulness Like The Pilings Of A Dam

Ngày 6 tháng 11 năm 1970

 

Bàn về cách tập luyện hữu ích hơn bàn về bất cứ chuyện gì khác vì nó giúp phát triển trí tuệ. Nếu chúng ta theo sự luyện tập từng bước một, chúng ta có thể đọc được mình, liên tục giải đoán sự việc bên trong chúng ta. Khi bạn đọc mình bằng tìm tòi và nghiện cứu sự tai hại, đau khổ gây ra do ô nhiễm, ái dục, và chấp thủ, sẽ có lúc bạn đạt kiến thức chân chính giúp bạn trở nên thản nhiênbuông xả. Rồi tâm sẽ tức khắc lặng lẽ, không còn bất cứ sản phẩm tinh thần nào đang thao túng tâm vì bạn thiếu tự điều tra nghiên cứu mình.

 

Những nguyên tắc của sự điều tra nghiên cứu bản thân là những khí cụ quan trọng nhất của chúng ta. Chúng ta phải thực hiện một cố gắng phối hợp để có thể hoàn thiện bất cứ lúc nào, đặc biệt nhấn mạnh đến sự xử dụng quán niệm để tập trung vào tâm và đưa tâm đến chỗ tập trung vào một điểm. Nếu chúng ta không giữ tâm an trụ hay trung lập như là một vị thế căn bản của nó, tâm sẽ lang thang đó đây đi tìm chuyện để làm hay tìm tiếp xúc giác quan, gây ra hỗn loạnbất an. Nhưng khi chúng ta tập luyện hạn chế bớt cửa giác quan nhờ duy trì liên tục quán niệm trong tâm, giống như đóng các cột trụ cho một con đê. Nếu bạn có bao giờ thấy các cột trụ đê, bạn sẽ biết rằng các trụ này được đóng sâu, sâu vào trong đất để chúng hoàn toàn vững chắc, không di động. Nhưng nếu bạn đóng vào bùn, chúng dễ dàng lay chuyển vì một tiếp xúc rất nhẹ. Điều này cho chúng ta một ý niệmquán niệm phải vững chắc như thế nào để kiểm soát tâm, khiến tâm vững chắc có thể chịu đựng sự xúc chạm với giác quan mà không có thích hay ghét đối tượng của nó.

 

Sự vững bền của quán niệm là điều bạn phải duy trì liên tục trong mọi hoạt động, với từng hơi thở ra, vào. Tâm sẽ không còn chạy tán loạn đi tìm việc làm. Nếu bạn không tìm cách làm được điều này, tâm sẽ bị khích động lên khi có sự tiếp xúc với giác quan, giống như con thuyền không lái trôi dạt đến bất cứ nơi đâu gió và sóng đưa đẩy đi. Đây là lý do tại sao bạn cần quán niệm để canh giữ tâm trong mọi lúc. Nếu bạn có thể duy trì quán niệm liên tục trong mọi hoạt động, tâm của bạn sẽ liên tục trung lập, sẵn sàng để thăm dò, tìm tòi nghiên cứu để đạt đến tuệ.

 

Bước đầu tiên trong việc đóng cột trụ cho cái đê của chúng ta - nói một cách khác, để làm cho quán niệm chúng ta vững chắc - chúng ta phải tập trung vào tính trung lập như vị trí nền tảng của chúng ta. Không có gì phải nghĩ ngợi. Chỉ cần làm cho tâm vững chắc trong thế trung lập của nó. Nếu bạn có thể liên tục làm được điều này, chính là lúc bạn sẽ có một tiêu chuẩn đúng đắn cho việc điều tra nghiên cứu của bạn, bởi vì tâm sẽ tập trung lại. Nhưng sự tập trung này là điều bạn phải thận trọng kiểm soát để chắc chắn nó không phải là một sự thờ ơ lảng quên. Hãy làm cho tâm củng cố chắc chắn và tập trung để nó không trở thành lơ đảng hay xao lảng khi bạn ngồi thiền. Hãy ngồi thẳng, duy trì quán niệm đều đặn, và bạn không cần phải làm điều gì khác. Hãy giữ tâm vững chắctrung lập, không suy nghĩ đến một việc gì hết.

 

Phải chắc chắn làm cho sự vững bền này duy trì liên tục. Khi có bất cứ gì vọt ra, bất cứ bằng cách nào, hãy duy trì tâm trung lập. Ví dụ, nếu có cảm giác sung sướng hay đau đớn, đừng chú tâm đến cảm giác. Chỉ chú tâm đến sự vững chắc của tâm - và sẽ có một cảm giác trung lập trong sự vững chắc đó.

 

Nếu bạn thận trọng không để cho tâm lơ đảng hay xao lảng, định tâm sẽ trở nên liên tục. Ví dụ, nếu bạn sẽ ngồi trong thiền một giờ, đặt trọng tâm tập trung tâm lại như thế trong nửa giờ đầu và rồi chắc chắn làm cho tâm không đi vơ vẫn cho đến khi hết giờ. Nếu bạn thay đổi vị thế, chỉ là một sự đổi thay bên ngoài trong cơ thể, trong khi đó tâm vẫn cứ vững chắc an trụ và trung lập từng giây phút, dầu bạn đang đứng, ngồi, nằm xuống hay làm bất cứ việc gì.

 

Quán niệm chính là yếu tố chính của tất cả điều này, giữ tâm khỏi tạo ra ý nghĩ hay đặt tên đồ vật. Tất cả mọi việc phải dừng lại. Giữ cho nền móng này vững chắc với từng hơi thở vào, ra. Rồi bạn có thể giảm bớt sự tập trung vào hơi thở, trong lúc đó vẫn giữ tâm trong cùng trạng thái trung lập. Giảm bớt sự tập trung quá mạnh của bạn để chỉ cần tập trung vừa phải với hơi thở. Tâm sẽ có thể giữ tình trạng này trong suốt giờ, không có ý nghĩ nào có thể đi trệch đường. Rồi canh chừng để dầu bạn làm hay nói gì, tâm vẫn duy trì vững chắc trạng thái hiểu biết bên trong bình thường của nó.

 

Nếu tâm vững vàng bên trong nó, bạn được bảo vệ khắp mọi phía. Khi có tiếp xúc với giác quan xảy ra, bạn vẫn duy trì quán niệm vào trạng thái tâm an định. Dầu cho có đôi chút lơ đễnh chốc lát trong quán niệm của bạn, bạn có thể trở lại trạng thái tâm vững chắc ngay. Ngoài ra bạn chẳng phải làm gì cả. Tâm sẽ buông xả mà bạn không cần làm gì khác. Cái cách bạn thường thích cái này, ghét cái kia, quay trái ở đây, quây phải ở đó, sẽ không có thể xảy ra. Tâm sẽ tiếp tục duy trì trung lập, bình thãn, vừa đúng. Nếu quán niệm giảm đi, bạn chú tâm ngay trở lại, nhận biết lúc nào tâm địnhtrung lập đối với đối tượng và rồi duy trì tình trạng như thế.

 

Các cột trụ cho cái đê quán niệm phải được đóng sâu vào để chúng vững chắcan toàn với mọi hoạt động của bạn. Hãy tiếp tục cố gắng bất kể bạn đang làm việc gì. Nếu bạn có thể luyện tâm để tâm có nền tảng vững chắc, tâm sẽ không làm những việc nguy hại. Tâm sẽ không gây phiền não cho bạn. Nó không bày ra ý nghĩ. Nó sẽ lặng lẽ. Một khi tâm lặng lẽan định, nó trở nên tế nhị hơn và thăm dò để đi sâu vào trong chính nó, để biết được chính tình trạng định của nó từ bên trong.

 

Còn những xúc chạm với giác quan, đây chỉ là vật bên ngoài - sinh để rồi diệt - nên tâm không lưu ý đến. Điều này có thể khiến cho dục vọng bị tiêu diệt. Ngay cả những lúc chúng ta thay đổi vị thế vì đau đớn nổi lên trong thân, tâm lúc đó vẫn vững bền, vẫn tập trung, không phải vào đau đớn, mà vào sự an định của nó. Khi bạn thay đổi vị thế, sẽ có phản ứng vật chấttinh thần vì khí huyết lưu thông tốt hơncảm giác dễ chịu xảy ra thế chỗ cho những đau đớn, nhưng tâm vẫn sẽ không vướng mắc vào khoái lạc hay đau đớn. Nó sẽ vẫn cứ vững bền:an địnhvững chắc trong thế trung lập của nó. Cái trạng thái vững chắc này có thể dễ dàng giúp bạn bỏ những khát vọng tiềm tàng liên hệ đến mọi tình cảm. Nhưng nếu bạn không giữ tâm tập trung trước như thế này, các ham muốn sẽ tạo ra vấn đề, khích động tâm đến chỗ hỗn loạn, muốn thay đổi sự vật để có thứ hạnh phúc này, nọ.

 

Nếu bạn liên tục luyện tập theo cách này, cố sức bền bĩ làm mãi thì nó giống như đóng cột trụ vào trong đất. Chúng ta đóng càng sâu vào thì cột càng không thể lay động. Chính đó là lúc bạn sẽ có thể chống cự với xúc chạm cảm gíac. Nếu không, tâm sẽ bắt đầu sôi tràn với ý nghĩ đeo đuổi theo hình ảnh, âm thanh, mùi, vị và xúc chạm thân thể. Đôi khi nó hâm đi hâm lại cũng cùng những vấn đề xưa cũ vô nghĩa. Đây là do các cột trụ quán niệm chưa vững chắc. Chúng ta vấp ngã trong đời sống là do chúng ta chưa thật sự tập luyện đến chỗ khiến quán niệm đủ liên tục làm tâm an định vững bềntrung lập. Vì thế, chúng ta phải làm cho đê quán niệm vững chắc, an toàn.

 

Sự định tâm này là điều chúng ta nên phát triển trong mọi hoạt động, với từng hơi thở vào, ra. Như thế, chúng ta sẽ có thể nhìn thấu suốt qua những mê lầm của chúng ta để thấy những chân lý về vô thườngvô ngã. Nếu không, tâm sẽ đi lạc đó đây, giống như một con khỉ tinh nghịch - ngay cả khỉ cũng có thể bắt được và huấn luyện để làm trò. Cũng vậy, tâm có thể huấn luyện, nhưng nếu bạn không buộc nó vào cây cột quán niệm và cho nó hưởng mùi vị của cái gậy, nó sẽ rất khó huấn luyện.

 

Khi luyện tâm, bạn không nên ép nó thái quá, cũng không nên để cho nó đi theo lối thông thường của nó. Bạn phải thử mình để xem cách nào có kết quả tốt. Nếu bạn không giữ tâm an định, tâm sẽ nhanh chóng chạy đuổi theo công này việc nọ hay dễ dàng lung lay dao động vì sự va chạm của đối tượng tâm. Khi người ta để tâm trôi dạt theo dòng sự vật, chính là vì họ chưa thiết lập quán niệm thành một nền tảng vững bền.

 

Trong trường hợp này, họ không thể dừng lại. Họ không thể trở nên yên lặng. Họ không thể tự do. Đây là lý do tại sao chúng ta phải bắt đầu đóng cọc cho con đê của chúng ta, để cọc tốt và vững chắc, khiến tâm vững vàng, an định, dầu chúng ta ngồi, đứng, đi hay nằm xuống. Sự vững mạnh này sẽ có thể chống cự lại mọi thứ. Quán niệm của bạn sẽ ở yên với nền tảng của nó, giống như con khỉ bị buộc vào cột:nó không thể chạy thoát hay gây tác hại. Nó chỉ có thể chạy vòng quanh cái cột mà dây buộc vào.

 

Tiếp tục tập luyện tâm cho đến khi tâm khá thuần thục có thể ổn định lại và tìm tòi nghiên cứu sự vật, vì nếu tâm còn tán loạn, tâm chẳng có ích lợi gì cả. Bạn phải huấn luyện tâm cho đến khi nó quen thuộc với sự vững vàng bên trong, vì chính sự không vững chắc và thiếu quyết tâm tập luyện của bạn là điều khiến tâm vướng mắc vào ý nghĩ, vào những vật sinh rồi diệt. Bạn phải làm tâm dừng lại. Tại sao nó tác hại như vậy? Tại sao nó tán loạn như vậy? Tại sao nó cứ lang thang mãi? Đưa nó vào vòng kiểm soát! Bắt nó dừng lại, ổn định lại và trở nên an định.

 

Ở giai đoạn này tất cả các bạn đã tập luyện đủ để đạt ít nhất một chút hương vị của định. Bước kế tiếp là dùng quán niệm để duy trì định tâm trong tất cả mọi hoạt động, để nếu dầu có đôi chút xao lảng xảy ra, chúng chỉ kéo dài trong chốc lát và không biến thành những vấn đề lâu dài. Cứ tiếp tục đóng cọc cho đến khi chúng luôn vững chắc khi có va chạm mạnh của ngoại vật, hay để cho tất cả sản phẩm của tinh thần chạy lạc từ bên trong, tất cả được đưa đến lặng lẽ bằng mọi cách.

 

Việc luyện tập này thật sự không khó đến thế. Điểm quan trọng là, bất kể các bạn lựa chọn đối tượng thiền nào, các bạn phải duy trì quán niệm và biết rõ trạng thái tâm địnhtrung lập. Nếu khi tâm đi lạc chạy theo đối tuợng, bạn hãy cứ tiếp tục đưa tâm trở lại trung tâm của nó, tâm cuối cùng sẽ có thể nằm vững chắc trong vị thế của nó. Nói một cách khác, quán niệm của nó sẽ liên tục, sẵn sàng để thăm dònghiên cứu tìm tòi, vì một khi tâm đã thật sự ổn định, nó có sức mạnh để đọc sự kiện bên trong nó rõ ràng. Nếu tâm không an trụ, nó có thể làm lẫn lộn mọi sự để lừa dối bạn, thay đổi từ vấn đề này qua vấn đề khác, từ vai trò này đến vai trò khác;nhưng nếu nó an định, nó có thể tiêu trừ mọi chuyện - tất cả ô nhiễm, tham áichấp thủ - ở khắp tứ phương.

 

Như vậy, sự luyện tập này chung qui vào vấn đề bạn có thể bỏ ra bao nhiêu cố gắngkiên trì để làm tâm an trụ vững chắc. Một khi tâm đã vững chắc, thì nếu có đau khổô nhiễm xảy ra thường làm nó dơ bẩn và khích động, tâm bây giờ có thể chống chọi lại, cũng giống như các cột trụ đê có thể chống cự với bão tố mà không lay chuyển. Bạn phải biết rõ ràng trạng thái tâm này để bạn không chạy theo thích cái này hay ghét cái kia. Trạng thái này rồi sẽ trở thành điểm khởi hành để bạn thăm dòtìm tòi nghiên cứu để đạt tuệ thấy rõ ràng thấu suốt - nhưng bạn phải chắc chắn làm cho sự an trụ này liên tục. Rồi bạn sẽ không phải suy nghĩ gì hết. Chỉ cần nhìn ngay vào bên trong, sâu sắc và tế nhị.

 

Điểm quan trọng là bạn đừng đãng trí và tránh những xao lãng. Điều này chính nó loại đi được nhiều mê lầm và u tối và không để chỗ cho ái dục tạo ra bất cứ vấn đề nào có thể quấy động tâm và làm nó đi lang thang. Đây là do chúng ta đã thiết lập tư thế của chúng ta trước rồi. Ngay cho nếu chúng ta có mất đi sự thăng bằng bình thường một chút, chúng ta sẽ trở lại ngay, và tập trung vào an định. Nếu chúng ta làm được điều này nhiều lần, sự vững chắc của tâm với quán niệm liên tục sẽ giúp chúng ta có thể thăm dò vào trong các chân lý của vô thường, khổ và vô ngã.

 

Tuy nhiên lúc đầu bạn không cần phải làm vịệc thăm dò. Tốt hơn chỉ nên chú tâm vào sự vững chắc của vị thế của bạn, vì nếu bạn bắt đầu thăm dò trong khi tâm chưa thật sự an trụ và trung lập, rốt cục bạn sẽ tán loạn lên. Vì thế xin chú tâm làm sự an trụ trở thành nền tảng căn bản của tâm và rồi bắt đầu thăm dò càng sâu hơn. Điều này sẽ đưa đến các tuệ càng đanh thép và sâu sắc hơn, đưa tâm đến tình trạng tự do trong chính nó, hay đưa đến trạng thái tâm không còn bị ô nhiễm quấy rầy nữa.

 

Điều này chính nó sẽ mang lại sự kiểm soát thật sự các cửa giác quan. Thoạt tiên khi mới bắt đầu, chúng ta chưa có thể thật sự kiềm chế mắt và tai, nhưng một khi tâm đã vững chắc an trụ, mắt, tai, mũi, lưỡi, và thân sẽ tự động được kiểm soát. Nếu khôngquán niệman định, bạn không thể kiểm soát mắt, vì tâm muốn dùng mắt để nhìn, để thấy, nó sẽ muốn dùng tai để nghe tất cả mọi chuyện. Như thế, thay vì kiềm chế bên ngoài, ở giác quan, chúng ta kiềm chế nó bên trong, ngay tại tâm, khiến tâm luôn luôn an trụ vững chắctrung lập.

 

Bất kể bạn đang nói hay làm bất cứ việc gì, định tâm vẫn ở nguyên chỗ. Một khi bạn làm được điều này, bạn sẽ xem đối tượng giác quan không có nghĩa lý gì. Bạn không phải đặt vấn đề với sự vật, nghĩ, "Cái này tốt, tôi thích nó. Cái này xấu, tôi không thích. Cái này đẹp; cái kia xấu xí." Đối với âm thanh bạn nghe cũng thế. Bạn không đặt vấn đề với chúng. Thay vào đó, bạn chú ý vào tâm an định, trung lập và không rắc rối. Đây là nền tảng căn bản cho sự trung lập.

 

Khi bạn có thể làm điều này, mọi chuyện sẽ trở nên trung lập. Khi mắt thấy sắc, sắc sẽ trung lập. Khi tai nghe tiếng, tiếng sẽ trung lập - tâm trung lập, tiếng trung lập, mọi sự trung lập - bởi vì chúng ta đã đóng năm cửa giác quan và ổn định chúng ta vào thế trung lập ngay tại tâm. Điều này sẽ lo liệu hết thảy mọi sự. Bất cứ điều gì mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lữơi nếm, hay thân xúc chạm, tâm sẽ không đặt vấn đề với bất cứ cái gì. Tâm vẫn an trụ, trung lập và không thiên vị. Xin chỉ ghi nhận chừng này cũng đủ rồi và làm thử .

 

Trong bảy ngày kế tiếp tôi muốn các bạn đặc biệt đặt quán niệm ngay tại tâm, vì đây là vào cuối mùa mưa, cái giai đoạn khi hoa sen và hoa súng trổ hoa sau cuối mùa ẩn cư mưa. Vào thời Đức Phật, Ngài thường yêu cầu các vị tăng lâu năm huấn luyện các tân tăng trong suốt mùa ẩn cư mưa và rồi đến gặp Phật khi sen nở hoa. Tôi đã nêu lên điều này trước đây rồi và tôi muốn nhắc lại như là một cách để khuyến khích các bạn phát triểm một nền tảng vững chắc cho tâm. Nếu sự vững chắc liên tục, thì tâm cũng sẽ nở hoa - nở hoa vì không còn bị đốt cháy, quấy rầy hay kích động vì ô nhiễm. Vì vậy, xin cố gắng đặt biệt trong bảy ngày kế tiếp xem làm sao bạn có thể quan sáttìm tòi nghiên cứu trạng thái tâm địnhtrung lập suốt thời gian. Dĩ nhiên, nếu bạn thiếp ngủ, cứ việc ngủ;nhưng ngay cả lúc đó, khi nằm xuống ngủ, cố gắng làm thế nào để luôn luôn giữ tâm an trụtrung lập cho đến lúc thiếp đi. Khi bạn thức dậy, hoạt động của tâm vẫn ở trong trạng thái an định, trung lập đó. Hãy thử đi, để tâm sẽ có thể trở nên yên tĩnh và thanh thản. Rồi hãy xem nó bắt đầu trổ hoa chưa.

 

Cảm giác mát mẻ tràn ngập tâm của một tâm an tịnh, không bị ô nhiễm, sẽ tự phát sinh ra mà bạn không cần phải làm gì cả ngoài việc giữ tâm vững chắctrung lập. Đây là sự bảo đãm của bạn:Nếu tâm thật sự an định vững chắc, ô nhiễm không thể đốt cháy hay làm nó rối loạn. Nói một cách khác, ái dục sẽ không thể khích động nó. Khi an trụ vững chắc, những ngọn lữa tham, sân, và si, sẽ không thể đốt cháy nó được. Hãy cố gắng nhìn vào trong bạn để xem sự vững chắc của tâm có thể kháng cự lại những điều này như thế nào, diệt trừ đau khổ, dập tắt những ngọn lữa. Nhưng bạn phải nghiêm chỉnh luyện tập, cố gắng giữ quán niệm liên tục. Đây không phải là chuyện đùa. Bạn không thể yếu hèn, vì nếu yếu hèn, bạn sẽ không thể chống cự lại với điều gì hết. Bạn sẽ chỉ đi theo những kích thích của ô nhiễmái dục.

 

Sự luyện tập chỉ là vấn đề biết dừng lại để tâm có thể ổn dịnh và vững chắc. Đây không phải việc đi gây tai hại, lang thang đó đây để nhìn, để nghe và dính dáng vào các vấn đề. Cố gắng giữ tâm vững chắc. Trong tất cả mọi hoạt động của bạn - ăn uống, đi cầu, hay làm bất cứ việc gì - giữ tâm an trụ bên trong. Nếu bạn biết trạng thái tâm lúc an định, bất động, không còn do dự, không còn yếu hèn, thì lúc đó mức độ cơ bản của tâm sẽ tự do và trống không - trống không vì không còn những điều thiêu đốt nó, trống không vì không còn chấp thủ. Đây là điều khiến bạn có thể khám phá ra sự vững chắc của tâm mọi lúc. Nó bảo vệ bạn chống với mọi sự. Tất cả sự chấp thủ vào ngã, "tôi", "chúng nó" hoàn toàn bị tẩy sạch, cắt bỏ đi. Tâm hoàn toàn an định. Nếu các bạn có thể duy trì tình trạng vững bền này trong bảy ngày, nó sẽ giúp bạn tự mình đạt đến tuệ.

 

Vì vậy tôi yêu cầu mỗi một người trong các bạn xem thử mình có thể đi suốt con đường không. Hãy kiểm soát để xem hằng ngày làm như thế nào. Và bạn phải chắc chắn kiểm soát mọi sự thận trọng. Đừng để bạn trở nên lơ là, khi thì vững chắc, khi thì không. Làm sao cho tâm tuyệt đối vững chắc. Đừng để bạn trở nên yếu hèn. Bạn phải chân thành trong tất cả những điều mình làm nếu bạn đích thật muốn dập tắt đau khổưu phiền. Nếu bạn không thật lòng, rốt cục bạn sẽ để mình trở nên hèn yếu trước sự kích động của lòng ham thích cái này hay muốn cái kia, làm điều này hay làm việc nọ, hay bất cứ việc gì khác, cũng cùng một cách bạn đã từng làm nô lệ cho ái dục, bị ái dục khích động không ai biết còn kéo dài đến bao lâu nữa.

 

Đời sống hằng ngày là chỗ để bạn thử thách mình - vì thế xin trở lại trận chiến! Duy trì một vị thế trung lập vững chắc. Rồi tất cả những đối tượng tiếp xúc với tâm sẽ trở nên trung lập; tâm chính nó sẽ cảm thấy an định vào trung lập.

 

Không còn gì để đặt thành vấn đề tốt hay xấy hay bất cứ gì. Tất cả sẽ dừng lại vào chỗ trung lập - bởi vì sự vật chính chúng chẳng tốt hay xấu hay ngã hay bất cứ là gì, chỉ vì tâm chạy ra và làm thành vấn đề với chúng.

 

Vì thế xin cứ tiếp tục nhìn vào bên trong cho đến khi bạn thấy tâm trung lập và không còn "ngã", và rồi bạn xem thử hoa sen trổ hoa như thế nào. Nếu nó chưa nở hoa, đó chính vì nó bị khô héo vì sức nóng của ô nhiễm, ái dục, và chấp thủ đang ngầm cháy bên trong tâm - những điều này chúng ta sẽ phải học để khám phá ra cho đến khi chúng ta có thể tiêu diệt chúng. Nếu không, đóa hoa sen sẽ héo dần đi, cánh hoa rơi rụng xuống đất và chỉ còn thối nát ở đấy. Vì vậy xin cố gắng giữ cho hoa sen tâm vững chắc cho đến khi hoa nở. Đừng có thắc mắc cái gì sẽ xẩy ra khi hoa nở. Chỉ cần giữ cho tâm vững chắcchắc chắn đừng để nó bị ô nhiễm thiêu đốt.

November 6, 1970


Discussing the practice is more useful than discussing anything else because it gives rise to insight. If we follow the practice step by step we can read ourselves, continually deciphering things within us. As you read yourself through probing and investigating the harm and suffering caused by defilement, craving, and attachment, there will be times when you come to true knowledge, enabling you to grow dispassionate and let go. The mind will then immediately grow still, with none of the mental concoctions that used to have the run of the place through your lack of self-investigation.

 

The principles of self-investigation are our most important tools. We have to make a concerted effort to master them at all times, with special emphasis on using mindfulness to focus on the mind and bring it to centered concentration. If we don't focus on keeping the mind centered or neutral as its basic stance, it will wander off in various ways in pursuit of preoccupations or sensory contacts, giving rise to turmoil and restlessness. But when we practice restraint over the sensory doors by maintaining continuous mindfulness in the heart, it's like driving in the pilings for a dam. If you've ever seen the pilings for a dam, you'll know that they're driven deep, deep into the ground so that they're absolutely firm and immovable. But if you drive them into mud, they're easily swayed by the slightest contact. This should give us an idea of how firm our mindfulness should be in supervising the mind to make it stable, able to withstand sensory contact without liking or disliking its objects.

 

The firmness of your mindfulness is something you have to maintain continuously in your every activity, with every in-and-out breath. The mind will stop being scattered in search for preoccupations. If you don't manage this, then the mind will get stirred up whenever there's sensory contact, like a rudderless ship going wherever the wind and waves will take it. This is why you need mindfulness to guard the mind at every moment. If you can make mindfulness constant, in every activity, the mind will be continuously neutral, ready to probe and investigate for insight.

 

As a first step in driving in the pilings for our dam -- in other words, in making mindfulness firm -- we have to focus on neutrality as our basic stance. There's nothing you have to think about. Simply make the mind solid in its neutrality. If you can do this continuously, that's when you'll have a true standard for your investigation, because the mind will have gathered into concentration. But this concentration is something you have to watch over carefully to make sure it's not just oblivious indifference. Make the mind firmly established and centered so that it doesn't get absentminded or distracted as you sit in meditation. Sit straight, maintain steady mindfulness, and there's nothing else you have to do. Keep the mind firm and neutral, not thinking of anything at all. Make sure this stability stays continuous. When anything pops up, no matter how, keep the mind neutral. For example, if there's a feeling of pleasure or pain, don't focus on the feeling. Simply focus on the stability of the mind -- and there will be a sense of neutrality in that stability.

 

If you're careful not to let the mind get absentminded or distracted, its concentration will become continuous. For example, if you're going to sit for an hour of meditation, focus on centering the mind like this for the first half hour and then make sure it doesn't wander off anywhere until the hour is up. If you change positions, it's simply an outer change in the body, while the mind is still firmly centered and neutral each moment you're standing, sitting, lying down, or whatever.

 

Mindfulness is the key factor in all of this, keeping the mind from concocting thoughts or labeling things. Everything has to stop. Keep this foundation snug and stable with every in-and-out breath. Then you can relax your focus on the breath while keeping the mind in the same state of neutrality. Relax your heavy focus so that it feels just right with the breath. The mind will be able to stay in this state for the entire hour, free from any thoughts that might wander off the path. Then keep an eye out to see that no matter what you do or say, the mind stays solidly in its normal state of inward knowing.

 

If the mind is stable within itself, you're protected on all sides. When sensory contacts come, you stay focused on being aware of your mental stability. Even if there are any momentary slips in your mindfulness, you get right back to the stability of the mind. Other than that, there's nothing you have to do. The mind will let go without your having to do anything else. The way you used to like this, hate that, turn left here, turn right there, won't be able to happen. The mind will stay neutral, equanimous, just right. If mindfulness lapses, you get right back to your focus, recognizing when the mind is centered and neutral toward its objects and then keeping it that way.

 

The pilings for the dam of mindfulness have to be driven in so that they're solid and secure with your every activity. Keep working at this no matter what you're doing. If you can train the mind so that stability is its basic stance, it won't get into mischief. It won't cause you any trouble. It won't concoct thoughts. It will be quiet. Once it's quiet and centered, it'll grow more refined and probe in to penetrate within itself, to know its own state of concentration from within.

 

As for sensory contacts, those are things outside -- appearing only to disappear -- so it's not interested. This can make cravings disband. Even when we change positions as pains arise in the body, the mind in that moment is stable, focused not on the pains but on its own stability. When you change positions, there will be physical and mental reactions as the circulation improves and pleasant feelings arise in place of the pains, but the mind won't get snagged on either the pleasure or the pain. It will simply stay stable: centered and firm in its neutrality. This stability can easily help you abandon the cravings that lie latent in connection with all feelings. But if you don't keep the mind centered in advance like this, craving will create issues, provoking the mind into a turmoil, wanting to change things so as to get this or that kind of happiness.

 

If we practice in this way repeatedly, hammering at this point over and over again, it's like driving pilings into the ground. The deeper we can drive them, the more immovable they'll be. That's when you'll be able to withstand sensory contacts. Otherwise, the mind will start boiling over with its thought concoctions in pursuit of sights, sounds, smells, tastes, and tactile sensations. Sometimes it keeps concocting the same old senseless issues over and over again. This is because the pilings of mindfulness aren't yet firmly in place. The way we've been stumbling through life is due to the fact that we haven't really practiced to the point where mindfulness is continuous enough to make the mind firmly centered and neutral. So we have to make our dam of mindfulness solid and secure.

 

This centeredness of mind is something we should develop with every activity, with every in-and-out breath. This way we'll be able to see through our illusions, all the way into the truths of inconstancy and not-self. Otherwise, the mind will go straying off here and there like a mischievous monkey -- yet even monkeys can be caught and trained to perform tricks. In the same way, the mind is something that can be trained, but if you don't tie it to the post of mindfulness and give it a taste of the stick, it'll be very hard to tame.

 

When training the mind, you shouldn't force it too much, nor can you simply let it go its habitual ways. You have to test yourself to see what gets results. If you don't get your mindfulness focused, it'll quickly go running out after preoccupations or easily waver under the impact of its objects. When people let their minds simply drift along with the flow of things, it's because they haven't established mindfulness as a solid stance. When this is the case, they can't stop. They can't grow still. They can't be free. This is why we have to start out by driving in the pilings for our dam so that they're good and solid, keeping the mind stable and centered whether we're sitting, standing, walking, or lying down. This stability will then be able to withstand everything. Your mindfulness will stay with its foundation, just like a monkey tied to a post: It can't run off or get into mischief. It can only circle the post to which its leash is tied.

 

Keep training the mind until it's tame enough to settle down and investigate things, for if it's still scattered about, it's of no use at all. You have to train it until it's familiar with what inner stability is like, for your own instability and lack of commitment in training it is what allows it to get all entangled with thought-concoctions, with things that arise and then pass away. You have to get it to stop. Why is it so mischievous? Why is it so scattered? Why does it keep wandering off? Get in under control! Get it to stop, to settle down and grow centered!

 

At this stage you all have practiced enough to gain at least a taste of centered concentration. The next step is to use mindfulness to maintain it in your every activity, so that even if there are any distractions, they last only for a moment and don't turn into long issues. Keep driving in the pilings until they're solid every time there's an impact from external objects, or so that the mental concoctions that go straying out from within are all brought to stillness in every way.

 

This training isn't really all that hard. The important point is that, whichever of the many meditation subjects you choose, you stay mindful and aware of the mind state that's centered and neutral. If, when the mind goes straying out after objects, you keep bringing it back to its centeredness over and over again, the mind will eventually be able to stay firmly in its stance. In other words, its mindfulness will become constant, ready to probe and investigate, because when the mind really settles down, it gains the power to read the facts within itself clearly. If it's not centered, it can jumble everything up to fool you, switching from this issue to that, from this role to that; but if it's centered, it can disband everything -- all defilements, cravings, and attachments -- on every side.

 

So what this practice comes down to is how much effort and persistence you put into getting the mind firmly centered. Once it's firm, then when there arise all the sufferings and defilements that would otherwise get it soiled and worked up, it can withstand them just as the pilings of a dam can withstand windstorms without budging. You have to be clearly aware of this state of mind so that you won't go out liking this or hating that. This state will then become your point of departure for probing and investigating so as to gain the insight that sees clearly all the way through -- but you have to make sure that this centeredness is continuous. Then you won't have to think about anything. Simply look right in, deeply and subtly.

 

The important point is that you get rid of absentmindedness and distractions. This in itself gets rid of a lot of delusion and ignorance, and leaves no opening for craving to create any issues that will stir up the mind and set it wandering. This is because we've established our stance in advance. Even if we lose our normal balance a little bit, we get right back to focusing on the stability of our concentration. If we keep at this over and over again, the stability of the mind with its continuous mindfulness will enable us to probe into the truths of inconstancy, stress, and not-self.

 

In the beginning, though, you don't have to do any probing. It's better simply to focus on the stability of your stance, for if you start probing when the mind isn't really centered and stable, you'll end up scattered. So focus on making centeredness the basic level of the mind and then start probing in deeper and deeper. This will lead to insights that grow more and more telling and profound, bringing the mind to a state of freedom within itself, or to a state where it is no longer hassled by defilement.

 

This in itself will bring about true mastery over the sense doors. At first, when we started out, we weren't able to exercise any real restraint over the eyes and ears, but once the mind becomes firmly centered, then the eyes, ears, nose, tongue, and body are automatically brought under control. If there's no mindfulness and concentration, you can't keep your eyes under control, because the mind will want to use them to look and to see, it will want to use the ears to listen to all kinds of things. So instead of exercising restraint outside, at the senses, we exercise it inside, right at the mind, making the mind firmly centered and neutral at all times. Regardless of whether you're talking or whatever, the mind's focus stays in place. Once you can do this, you'll regard the objects of the senses as meaningless. You won't have to take issue with things, thinking, "This is good, I like it. This is bad, I don't like it. This is pretty; that's ugly." The same holds true with the sounds you hear. You won't take issue with them. You focus instead on the neutral, uninvolved centeredness of the mind. This is the basic foundation for neutrality.

 

When you can do this, everything becomes neutral. When the eye sees a form, it's neutral. When the ear hears a sound, it's neutral -- the mind is neutral, the sound is neutral, everything is all neutral -- because we've closed five of the six sense doors and then settled ourselves in neutrality right at the mind. This takes care of everything. Whatever the eye may see, the ear may hear, the nose may smell, the tongue may taste, or the body may touch, the mind doesn't take issue with anything at all. It stays centered, neutral, and impartial. Take just this much and give it a try.

 

For the next seven days I want you to make a special point of focusing mindfulness right at the mind, for this is the end of the rainy season, the period when the lotus and water lily bloom after the end of the Rains Retreat. In the Buddha's time he would have the senior monks train the new monks throughout the Rains Retreat and then meet with him when the lotuses bloom. I've mentioned this before and I want to mention it again as a way of encouraging you to develop a stable foundation for the mind. If its stability is continuous, then it too will have to bloom -- to bloom because it's not burned, disturbed, or provoked by the defilements. So make a special effort during the next seven days to see how you can manage to observe and investigate the centered, neutral state of mind continuously at all times. Of course, if you fall asleep, you fall asleep; but even then, when you lie down to sleep, try to observe how you can keep the mind centered and neutral at all times until you doze off. When you wake up, the movements of the mind will still remain in that centered, neutral state. Give it a try, so that your mind will be able to grow calm and peaceful, disbanding its defilements, cravings, sufferings -- everything. Then notice to see whether or not it's beginning to bloom.

 

The sense of refreshment bathing the mind that comes as part of the peace of mind undisturbed by defilement will arise of its own accord without your having to do anything aside from keeping the mind stable and centered. This is your guarantee: If the mind is really stable in its concentration, the defilements won't be able to burn it or mess with it. In other words, desire won't be able to provoke it. When concentration is stable, the fires of passion, aversion, and delusion won't be able to burn it. Try to see within yourself how the stability of the mind can withstand these things, disbanding the stress, putting out the flames. But you'll have to be earnest in practicing, in making an effort to keep mindfulness truly continuous. This isn't something to play at. You can't let yourself be weak, for if you're weak you won't be able to withstand anything. You'll simply follow the provocations of defilement and craving.

 

The practice is a matter of stopping so that the mind can settle down and stand fast. It's not a matter of getting into mischief, wandering around to look and listen and get involved in issues. Try to keep the mind stable; in all your activities -- eating, defecating, whatever -- keep the mind centered within. If you know the state of the mind when it's centered, immovable, no longer wavering, no longer weak, then the basic level of the mind will be free and empty -- empty of the things that would burn it, empty because there's no attachment. This is what enables you to ferret out the stability of the mind at every moment. It protects you from all sorts of things. All attachment to self, "me," and "them" is totally wiped out, cut away. The mind is entirely centered. If you can keep this state stable for the entire seven days, it will enable you to reach insight all on your own.

 

So I ask each of you to see whether or not you'll be able to make it all the way. Check to see how you're doing each day. And make sure you check things carefully. Don't let yourself be lax, sometimes stable, sometimes not. Get so that the mind is absolutely solid. Don't let yourself be weak. You have to be genuine in what you do if you want to reach the genuine extinguishing of suffering and stress. If you're not genuine, you'll end up letting yourself weaken in the face of the provocation of wanting this or wanting that, doing this or doing that, whatever, in the same way that you've been enslaved to desire, agitated by desire for who knows how long.

 

Your everyday life is where you can test yourself -- so get back to the battlefield! Take a firm stance in neutrality. Then the objects that come into contact with the mind will be neutral; the mind itself will feel centered in neutrality. There will be nothing to take issue with in terms of good or bad or whatever. Everything will come to a halt in neutrality -- because things in themselves aren't good or bad or self or whatever, simply that the mind has gone and made issues out of them.

 

So keep looking inward until you see the mind's neutrality and freedom from "self" continuously, and then you'll see how the lotus comes to bloom. If it hasn't bloomed yet, that's because it's withering and dry in the heat of the defilements, cravings, and attachments smoldering in the mind -- things we'll have to learn to ferret out until we can disband them. If we don't, the lotus will wither away, its petals falling to the ground and simply rotting there. So make an effort to keep the lotus of the mind stable until it blooms. Don't wonder about what will happen as it blooms. Just keep it stable and make sure it isn't burned by the defilements.



__________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 5336)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1673)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1830)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1589)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1280)
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 32)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 108)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 136)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 154)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 148)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
25 Tháng Mười Một 202011:39 CH(Xem: 175)
Thưa Thầy! Tôi nay đã 70 tuổi, vừa mới về hưu, vợ thì đã qua đời cách đây hơn chục năm. Tưởng chừng ở tuổi này tôi có thể an dưỡng tuổi già nhưng không Thầy ạ, tôi không biết mình từng tạo nghiệp gì để bây giờ con cháu suốt ngày gây sự với nhau. Cháu đích tôn của tôi hồi đó đặt kỳ vọng bao nhiêu, bây giờ lại ăn chơi lêu lổng,
24 Tháng Mười Một 20209:29 CH(Xem: 170)
Khi mới xuất gia, tôi không có ý định trở thành một dịch giả. Vị thầy đầu tiên của tôi là một tu sĩ người Việt, và tôi ở với thầy tại California trong thập niên 1960. Thầy đã chỉ cho tôi thấy tầm quan trọng trong việc học các loại ngữ văn của kinh điển Phật giáo, bắt đầu là tiếng Pāli, như là một công cụ để thông hiểu Giáo Pháp. Khi tôi đến
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 204)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười Một 202010:24 CH(Xem: 202)
Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: "Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả !". Như vậy thì chúng ta sẽ nên lưu lại cho con cháu mình
21 Tháng Mười Một 20206:28 CH(Xem: 226)
Mười bốn câu trích dẫn lời của Đức Phật dưới đây được chọn trong số 34 câu đã được đăng tải trên trang mạng của báo Le Monde, một tổ hợp báo chí uy tínlâu đời của nước Pháp. Một số câu được trích nguyên văn từ các bài kinh, trong trường hợp này nguồn gốc của các câu trích dẫn đó sẽ được ghi chú rõ ràng, trái lại các câu
20 Tháng Mười Một 20201:53 CH(Xem: 216)
Điều trước nhất, ta nên thấy được sự khác biệt giữa một cái đau nơi thân với phản ứng của tâm đối với cái đau ấy. Mặc dù thân và tâm có mối liên hệ rất mật thiết với nhau, nhưng tâm ta không nhất thiết phải chịu cùng chung một số phận với thân. Khi thân có một cơn đau, tâm ta có thể lùi ra xa một chút. Thay vì bị lôi kéo vào, tâm ta có thể
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 298)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
18 Tháng Mười Một 20206:45 CH(Xem: 238)
Bài viết dưới đây, nguyên gốc là tài liệu hướng dẫn thực hành Phật Pháp, được phổ biến nội bộ trong một nhóm học Phật. Nhóm này có khoảng 10 thành viên nồng cốt, thường cùng nhau tu tập vào mỗi chiều tối thứ Sáu tại gia, về sau được đổi qua mỗi sáng thứ Bảy do đa phần anh chị em trong nhóm đã nghỉ hưu. Qua cơn bão dịch
14 Tháng Mười Một 20202:41 CH(Xem: 266)
Từ khổ đau đến chấm dứt khổ đau cách nhau bao xa? Khoảng cách ấy ta có thể vượt qua chỉ trong một chớp mắt. Đó là lời Phật dạy trong kinh Tu Tập Căn (Indriyabhavana Sutta), bài kinh cuối của Trung Bộ Kinh, số 152. Trong một trao đổi với một người đệ tử của Bà la môn tên Uttara, đức Phật mở đầu bằng sự diễn tả một kinh nghiệm
13 Tháng Mười Một 20208:24 CH(Xem: 275)
- Trong các kinh điển có nhiều định nghĩa khác nhau nhưng chữ Niết Bàn (Nirvana) không ngoài những nghĩa Viên tịch (hoàn toàn vắng lặng), Vô sanh (không còn sanh diệt) và Giải thoát v.v... những nghĩa này nhằm chỉ cho người đạt đạo sống trong trạng thái tâm thể hoàn toàn vắng lặng, dứt hết vọng tưởng vô minh.
12 Tháng Mười Một 20207:33 CH(Xem: 260)
Tại sao người hiền lành lại gặp phải tai ương? Câu hỏi này đặc biệt thích hợp khi áp dụng vào bối cảnh đại dịch Covid-19 đang diễn ra. Bệnh Covid-19 không chừa một ai, từ người giầu có đến người nghèo, từ người quyền quý đến người bình dân, từ người khỏe mạnh đến người yếu đuối. Tuy nhiên, ngay cả trong đời sống hàng ngày,
11 Tháng Mười Một 202011:43 CH(Xem: 261)
Có một anh thương gia cưới một người vợ xinh đẹp. Họ sống với nhau và sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Nhưng người vợ lại ngã bịnh và mất sau đó, người chồng bất hạnh dồn tất cả tình thương vào đứa con. Đứa bé trở thành nguồn vui và hạnh phúc duy nhất của anh. Một hôm, vì việc buôn bán anh phải rời khỏi nhà, có một bọn cướp
10 Tháng Mười Một 20208:33 CH(Xem: 579)
Sáng nay, Thánh Đức Đạt Lai Lạt Ma đã viết thư cho Joe Biden để chúc mừng Ông được bầu làm Tổng thống tiếp theo của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ngài viết: “Như có lẽ bạn đã biết, từ lâu tôi đã ngưỡng mộ Hoa Kỳ như một nền tảng của sự tự do, dân chủ, tự do tôn giáo và pháp quyền. Nhân loại đã đặt niềm hy vọng lớn lao vào tầm nhìn
09 Tháng Mười Một 20208:19 CH(Xem: 299)
Có một chuyện kể trong Phật giáo như sau, có một vị tăng nhân cứu được mạng sống của một người thanh niên tự sát. Người thanh niên sau khi tỉnh dậy, nói với vị tăng nhân: “Cảm ơn đại sư, nhưng xin ngài đừng phí sức cứu tôi bởi vì tôi đã quyết định không sống nữa rồi. Hôm nay cho dù không chết thì ngày mai tôi cũng vẫn chết”.
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 367)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2201)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3894)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5525)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 298)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 367)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 389)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 204)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5336)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 458)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 463)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2986)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1999)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng