[02] Trận Chiến Bên Trong - [02] The Battle Within

26 Tháng Ba 20208:15 CH(Xem: 362)
[02] Trận Chiến Bên Trong - [02] The Battle Within

Đi Ngược Dòng - Going Against The Flow
Upasika Kee Nanayon
English translation by Thanissaro Bhikkhu
Nguyên Mỹ dịch
Source-Nguồn: nku.edu, budsas.org
 
____________________

DiNguocDong_A
[02] Trận Chiến Bên Trong   [02] The Battle Within

Ngày 13 tháng 11 năm 1970

 

Ngày hôm nay chúng ta lại họp mặt như thường lệ.

 

Dựa theo những điều tôi thấy trong báo cáo của các bạn về sự phát triển đặc biệt quán niệm để có thể đọc sự kiện trong các bạn, vài bạn đã thật sự thâu hoạch ích lợi về phương diện đi sâu vào để đọc những gì đang xảy ra bên trong, và các bạn đã biểu lộ sự hiểu biết đúng đắn. Vì thế, bây giờ tôi muốn cho các bạn thêm một lời khuyên nữa: khi phát triển quán niệm như một nền móng để thăm dò bên trong để biết chân lý ở trong bạn, bạn phải dùng một mức độ cố gắngkiên trì tương xứng với công tác. Như tất cả đều biết, đây là vì tâm bị bao phủ trong ô nhiễm và chất thải tinh thần. Nếu chúng ta không huấn luyện nó và ép buộc nó, tâm sẽ trở nên yếu hèn và lơ đễnh. Nó sẽ không có sức mạnh nào. Bạn phải làm cho sự bền bĩ của bạn càng liên tục hơn để việc thăm dòtìm tòi nghiên cứu của bạn sẽ có thể thấy thông suốt đạt đến hiểu biết sâu sắc sáng suốt.

 

Hiểu biết sáng suốt không xuất phát từ suy nghĩsuy đoán. Nó do sự tìm tòi nghiên cứu tâm khi tâm đã an trụ vào trong một mức độ yên tĩnh và vững chắc đầy đủ. Bạn nhìn sâu vào mọi khiá cạnh của tâm khi tâm trung lậpan định, không còn hành hay những chuyện thích và ghét. Bạn phải tìm cách duy trì tình trạng này và cùng lúc đó, thăm dò sâu thêm vào, bởi vì hiểu biết phiếm diện không phải là hiểu biết đích thật. Chừng nào bạn còn chưa thăm dò sâu vào trong tâm, bạn thật ra không biết gì cả. Tâm chỉ yên tĩnh bên ngoài, và hiểu biết của bạn về những khiá cạnh đi lang thang của tâm vì ảnh hưởng của ô nhiễm, ái dụcchấp thủ chưa được rõ ràng.

 

Vì vậy bạn phải nhìn kỹ vào trong mình cho đến khi bạn đạt đến trình độ tỉnh thức tự nó có thể duy trì sự thăng bằng của nó và cho phép bạn suy ngẫm phương thức để tiến đến hiểu biết sắc bén hơn. Nếu bạn không suy ngẫm để phát triển hiểu biết chân chánh, quán niệm của bạn sẽ chỉ nằm ở trên bề mặt thôi.

 

Cùng một nguyên tắc áp dụng cho sự suy ngẫm cơ thể. Bạn phải thăm dò sâu vào những cách thức cơ thể ghê tởm và do các yếu tố vật chất tạo nên. Đây chính là nghĩa của chữ "đọc" thân, để hiểu thân, để bạn có thể tự thám hiểm mình trong tất cả mọi hoạt động. Với cách này bạn ngăn không cho tâm bạn đi lạc đường và giữ tâm chú vào việc làm thế nào để thiêu đốt những ô nhiễm khi ô nhiễm xuất hiện - đây là một việc rất tế nhị.

 

Không tự mãn, không để vật bên ngoài làm bạn xao lãng, là điều sẽ giúp cho việc tập luyện trôi chảy tốt đẹp. Nó giúp bạn quan sát những mầm mống trong tâm một cách khéo léo, giúp bạn loại đi những mầm mống tế nhị nhất: si mêảo tưởng. Thông thường chúng ta không hoàn toàn hay biết đến cả những mầm mống rõ ràng, nhưng bây giờ những mầm mống rõ rệt bi vô hiệu hoá vì chú ý vững chắc của tâm, nên chúng ta có thể nhìn vào những khu vực sâu hơn để thấy được những mánh khóe lừa gạt của ái dụcô nhiễm trong bất cứ cách tác động nào của chúng. Chúng ta quan sát chúng, chúng ta biết chúng và ở vào một vị thế có thể từ bỏ chúng ngay lúc chúng đang lang thang đi tìm sắc, âm thanh, mùi, và những hương vị tế nhị. Hoặc chúng đang đi tìm những hương vị vật chất ngon lành - dục lạc - hay hương vị tinh thần tuyệt diệu, chúng ta phải biết chúng từ mọi phiá, dầu cho chúng không dễ gì biết được bởi vì tất cả tham muốn của chúng ta đối với dục lạc. Và thêm vào đó còn có những khát vọng hạnh phúc tràn đầy thọ vui, tưởng uẩn mang lại thọ vui, hành uẩn mang lại thọ vui, và thức uẩn mang lại thọ vui. Tất cả chỉ là ái dục đuổi theo ảo tưởng, đuổi theo những vật làm chúng ta say đắmcuồng loạn. Do đó chúng ta không thể dễ dàng hiểu nhiều đựơc gì cả.

 

Đây là những vật tế nhị và tất cả chúng đựơc xếp vào "ái dục" - tham muốn, khát khao, và lòng yêu thích, khích động tâm khiến tâm đi lang thang tìm kiếm khoái lạc nó còn nhớ từ những sắc, âm thanh, mùi, vị, và xúc chạm cơ thể trước đây, Ngay dầu những vật này có thể đã xảy ra lâu lắm rồi, tưởng uẩn của chúng ta mang chúng lại để đánh lừa chúng ta là chúng tốt hay xấu. Một khi chúng ta bám vào chúng, chúng sẽ khiến tâm bất ổn và nhiễm ô.

 

Như vậy không dễ gì quan sát và hiểu tất cả những mầm mống trong tâm. Những vật bên ngoài chúng ta có thể biết và buông xả chỉ là những nhân vật phụ. Những nhân vật quan trọng đã tập hợp lại để nắm quyền kiểm sóat tâm và không chịu nhúc nhích dầu bạn cố gắng cách nào đi nữa để xua đuổi cũng vậy. Chúng ngoan cốquyết tâm ở lại nắm quyền kiểm soát. Nếu bạn đấu với chúng khi quán niệmsáng suốt của bạn chưa tương xứng với trận đấu, rốt cuộc bạn sẽ đánh mất sự yên tĩnh bên trong của bạn.

 

Vì vậy bạn phải chắc chắn đừng quá thúc bách sự luyện tập, đồng thời cũng không để chểnh mảng. Phải tìm Trung Đạo vừa đúng. Khi bạn luyện tập như thế này, bạn sẽ có thể quan sát thấy tâm như thế nào khi tâm có quán niệmtrí tuệ nắm quyền điều khiển, và rồi bạn cố gắng giữ trạng thái đó và duy trìliên tục. Đấy là lúc tâm sẽ có cơ hội để dừng lại và yên tĩnh, vững chắc và an trụ trong thời gian dài cho đến khi đã quen thuộc với cách này.

 

Có vài phạm vi chúng ta cần phải bắt buộc tâm và nghiêm khắc với nó. Nếu chúng ta yếu đuối và lỏng lẻo, không có cách gì chúng ta có thể thành công, vì chúng ta đã chịu nhựơng bộ đòi hỏi của chúng ta trong thời gian lâu dài. Nếu chúng ta cứ tiếp tục khuất phục, nó sẽ biến thành một thói quen mạnh mẻ hơn. Vì lẻ đó bạn phải dùng sức mạnh - sức mạnh của ý chísức mạnh của quán niệmtrí tuệ của bạn. Ngay cả nếu bạn bị dồn vào thế đưa bạn vào chỗ nguy hiểm, bạn phải vui lòng. Khi thời gian bạn phải thật sự cần nghiêm túc đến, bạn phải chống đở cho đến khi thắng lợi. Nếu không thắng lợi, bạn cũng đừng bỏ cuộc. Đôi khi bạn phải đưa ra một lời thề như là một cách để buộc bạn phải chiến thắng những tham muốn khoái lạc vật chất khó trị đang quyến rũ và đưa bạn đi lạc lối.

 

Nếu bạn yếu hènchấp nhận bất cứ khoái lạc nào xảy ra ngay trong hiện tại, rồi khi dục vọng nổi lên trong hiện tại bạn tức khắc bị nó cám dỗ. Nếu bạn thường cứ chịu khuất phục đòi hỏi của bạn như thế này, nó sẽ trở thành thói quen, vì ô nhiễm luôn luôn tìm cơ hội dụ dỗ, kích thích bạn. Như khi chúng ta cố gắng bỏ nghiện trầu, thuốc, hay thịt: rất khó bỏ vì ái dục luôn luôn quyến rũ chúng ta. "Dùng một chút thôi mà", nó bảo. "Nếm thử chút thôi. Không hệ trọng gì." Ái dục biết cách lường gạt chúng ta, giống như cách con cá bị lường gạt mắc vào lữơi câu vì miếng mồi bao quanh lữơi câu, lấy hết cam đảm để chỉ ăn một chút ít, rồi một chút nữa, và rồi một chút nữa cho đến khi chắc chắn bị móc câu. Những con quỉ của ô nhiễm bao phủ chúng ta khắp mọi phiá. Một khi chúng ta mắc lừa hương vị tuyệt diệu của chúng, chúng ta chắc chắn bị móc vào lữơi câu. Dầu chúng ta vùng vẫy và quằn quại nhiều bao nhiêu đi nữa, chúng ta cũng không thoát đựơc.

 

Bạn phải ý thức rằng thắng kẻ thù của bạn - ái dụcô nhiễm trong tâm - không phải là chuyện nhỏ, không phải là việc tình cờ. Bạn không thể để bạn thành yếu đuối hay lơ đễnh, nhưng bạn cũng phải lựơng sức bạn, vì bạn cũng phải suy nghĩ nên áp dụng cố gắng của bạn cách nào để bỏ và tiêu diệt, hầu làm suy yếu những ô nhiễmái dụcsức mạnh của ác quỉ khống chế tâm trong thời gian dài. Đây không phải trường hợp bạn phải chiến đấu đến kề bên cái chết trong mọi lĩnh vực. Đối với vài điều - như nghiện ngập - bạn phải vận dụng một chiến dịch toàn diện và đạt chiến thắng mà không hại đến thân mạng trong tiến trình. Nhưng với vài điều khác, tế nhị hơn, sâu xa hơn, bạn phải mẫn cảm hơn để nghĩ ra cách chế ngự chúng trên quãng đường dài, đào bới rễ chúng lên để chúng từ từ yếu dần đến độ quán niệmtrí tuệ của bạn có thể vựơt lên trên chúng. Nếu có lĩnh vực nào bạn còn thất bại, bạn phải xem xét lại mức độ nhạy cảm của bạn để tìm lý do. Nếu không, bạn sẽ tiếp tục thất bại, vì khi ô nhiễm thật sự muốn một cái gì, chúng giẫm đạp lên hết tất cả quán niệm và sự sáng suốt của bạn trong quyết tâm lấy cho bằng được điều chúng muốn: "Đó là điều tôi muốn. Tôi không kể ai nói gì thì nói." Chúng thật sự bướng bĩnh đến độ đó! Vì thế tính toán cách thức để kiểm soát chúng không phải là chuyện nhỏ. Nó giống như đâm đầu vào kẻ thù hay một con dã thú đang rựơt lại để nuốt chửng bạn. Bạn sẽ làm gì đây?

 

Khi ô nhiễm trổi dậy ngay trước mắt bạn, bạn phải cảnh giác. Giả sử bạn hoàn toàn tỉnh táo, và đột nhiên chúng xuất hiệnđe dọa bạn: bạn sẽ dùng loại quán niệmtrí tuệ nào để đuổi chúng đi, để ý thức rằng, "Đây là bè lủ của Ma vương đến để đốt cháy và ăn ta. Ta sẽ tống khứ chúng bằng cách nào đây?" Nói một cách khác, bạn sẽ làm thế nào để tìm một phương cách khéo léo để suy ngẫm về chúng hầu có thể tiêu diệt chúng ngay lúc đó và ở đấy.

 

Chúng ta phải làm điều này dầu chúng ta đương đầu với đau đớn thể xác hay tinh thần hay khoái lạc vật chất hay tinh thần. Thật ra, khoái lạc còn xảo trá hơn đau đớn bởi vì rất khó hiểu thấu đáo và dễ bị sa ngả. Còn về đau đớn, không một ai muốn vì nó rất khó chịu. Vì vậy, chúng ta sẽ suy ngẫm như thế nào để bỏ đi cả khoái lạc lẫn đau đớn? Đây là vấn đề chúng ta đối diện từng giây phút. Nó không phải là trường hợp lúc đó chúng ta chỉ chấp nhận khoái lạc và dừng lại khi gặp phải đau đớn. Không phải là trường hợp như thế chút nào hết. Chúng ta phải học làm sao để đọc cả hai mặt, để thấy rằng đau đớnvô thườngđau khổ, và cả khoái lạc cũng vô thườngđau khổ. Chúng ta phải thấu suốt rõ ràng những điều này. Nếu không, chúng ta sẽ bị lầm lẫn vì những lừa dối của ái dục tham muốn khóai lạc, hoặc khoái lạc thể xác hay bất cứ thứ gì. Tất cả mọi hoạt động của chúng ta - ngồi, đứng, đi, nằm xuống - thật sự chỉ để đựơc khoái lạc, có phải thế không?

 

Đây là vì có quá nhiều cách chúng ta bị khoái lạc lừa gạt. Bất cứ chúng ta làm việc gì, chúng ta làm vì khoái lạc mà không ý thức chúng ta bị sa lầy trong đau khổphiền muộn sâu chừng nào. Khi chúng ta suy ngẫm về vô thường, khổ, và vô ngã, chúng ta chưa đi đến đâu cả trong việc suy ngẫm của chúng tachúng ta chưa nhìn thấu suốt khoái lạc.

 

Chúng ta vẫn còn nghĩ đó là một chuyện tốt. Chúng ta phải đào sâu vào sự kiện là khoái lạc vật chất hay tinh thần không mang lại thỏi mái thật sự. Nó đều là đau khổ. Khi bạn thấy đựơc nó dưới khiá cạnh này, chính là lúc bạn sẽ có thể hiểu vô thường.

 

Rồi một khi mà tâm không còn tập trung vào việc ham muốn khoái lạc suốt cả thời gian, ưu phiềnđau đớn của tâm sẽ nhẹ bớt. Nó sẽ có thể thấy những đau khổ này là chuyện bình thường, thường tình, thấy rằng nếu bạn cố gắng thay đổi đau đớn để tìm thoải mái, thoải mái sẽ không tìm thấy được. Do đấy, bạn sẽ không quá bận tâm cố gắng thay đổi đau đớn, vì bạn thấy rằng không thể có thích thú hay dễ chịu đối với các uẩn, chỉ có mang lại phiền muộnđau đớn. Như trong lời dạy của Đức Phật chúng ta đọc tụng hằng ngày: "Sắc là khổ, thọ, tưởng, hành, thức đều khổ cả." Vấn đềchúng ta chưa tìm tòi nghiên cứu đi sâu vào chân lý của sắc, thọ, tưởng, hành và thức của chúng ta. Hiểu biết của chúng ta chưa sâu sắc vì chúng ta không đứng nhìn ở góc độ của hiểu biết chân chính. Và vì thế chúng ta bị lừa dối và mãi mê lang thang tìm kiếm khoái lạc, để rồi chẳng thấy gì ngoài đau đớn mà lại tưởng lầm là khoái lạc. Điều này chứng tỏ chúng ta còn chưa mở tai và mắt;chúng ta vẫn còn không biết chân lý.

 

Một khi chúng ta thật sự biết chân lý, tâm sẽ có khuynh hướng trở nên yên tĩnh và lặng lẻ nhiều hơn là đi lang thang. Lý do tâm chạy lang thang là vì đang tìm kiếm khoái lạc, nhưng một khi ý thức không thể tìm ra khoái lạc thật sự bằng cách đó, tâm ổn định lại và trở nên yên tĩnh.

 

Tất cả những tham ái kích thích và làm tâm không an ổn chung qui chỉ là lòng ái dục. Vì vậy chúng ta phải suy gẫm để thấy uẩn chẳng mang lại khoái lạc nào, bản tính chỉ là đau khổ. Chúng không phải là chúng ta hay của chúng ta.

 

Tách rời chúng ra và nhìn kỹ vào, bắt đầu với cơ thể. Phân tích cơ thể đến tận các nguyên tố của nó để tâm không còn bám vào nó như là "tôi" hay "của tôi". Bạn phải làm điều này hoài mãi cho đến khi bạn thực sự hiểu.

 

Cũng giống như khi chúng ta đọc tụng đoạn về tưởng nhớ trong khi xử dụng những nhu yếu phẩm - thực phẩm, áo quần, nơi trú ẩn, và thuốc men - hằng ngày. Chúng ta làm điều này để đạt đến sự hiểu biết thật sự. Nếu chúng ta không làm hằng ngày, chúng ta quên và bị lường gạt đi thích và lo lắng cho thân thể như là "thân của tôi" "ngã của tôi". Bất kể chúng ta hiểu nhiều đến đâu nhiều lần, chúng ta không dễ gì ý thức điều chúng ta đang làm, ngay dầu chúng ta có sẵn những lời dạy của Đức Phật giải thích những điều này bằng mọi cách. Hay là chúng ta có thể đã suy ngẫm đến một mức độ nào đó, nhưng vẫn chưa thấy sự vật rõ ràng. Chúng ta chỉ thấy những ấn tựơng mơ hồ và rồi bỏ đi lảng quên không tìm sâu vào để thấy thông suốt. Đây là vì tâm chưa an trụ vững chắc. Nó không yên tĩnh. Nó còn tiếp tục lang thang đi tìm những vật để suy nghĩ và làm nó rối lên. Theo cách này nó không có thể thật sự biết đựơc điều gì hết. Những điều nó biết là một ít tưởng. Tâm đã như thế không ai biết đựơc trong bao nhiêu năm rồi. Nó giống như thị giác chúng ta bị che mờ vì những chấm dơ mà chúng ta chưa rữa sạch khỏi mắt.

 

Những người không quan tâm đến tìm tòi khảo cứu, không cố gắng để đạt đến sự kiện, thường không thắc mắc về bất cứ chuyện gì. Họ không nghi ngờ, tất cả đều tốt đẹp, nhưng đó là vì hồ nghi của họ bị mê lầm che phủ. Nếu chúng ta bắt đầu thám xét và suy ngẫm, chúng ta sẽ phải thắc mắc về những điều chúng ta chưa biết: "Đây là cái gì? Cái này nghĩa sao? Làm sao tôi có thể dứt bỏ nó?" Đây là những câu hỏi đưa chúng ta đến chỗ khám xét tỉ mỉ. Nếu chúng ta không tìm tòi khám xét, đấy là vì chúng ta không có chút thông minh nào. Hay chúng tathể đạt đựơc vài chút hiểu biết, nhưng rồi chúng ta để chúng mất đi nên chúng ta không bao giờ khảo sát kỷ, sâu những nguyên tắc căn bản của việc tập luyện. Chút nho nhỏ chúng ta biết không đi đến đâu cả, không đi sâu vào những Đế Kỳ Diệu, vì quán niệmtrí tuệ của chúng ta không còn sức mạnh. Quyết tâm của chúng ta không đủ bền bĩ, không đủ can đảm. Chúng ta không dám nhìn sâu vào trong chúng ta.

 

Đi theo ước lựơng của chúng ta nên tập luyện chừng nàovừa đủ là tự nói dối với mình. Nó ngăn chúng ta không thể đạt đựơc giải thoát khỏi đau khổưu phiền. Nếu bạn ngẩu nhiên tìm được vài hiểu biết sâu sắc, đừng đi khoe khoang, nếu không, rốt cục bạn sẽ tự lừa dối mình bằng trăm ngàn cách khác nhau. Những người thật sự hiểu biết, ngay cả khi họ đã đạt nhiều giai đoạn tuệ khác nhau, họ thận trọng tiếp tục thăm dò nghiên cứu. Họ không bị kẹt vào giai đoạn này hay giai đoạn khác. Ngay cả khi hiểu biết sâu sắc của họ đúng đắn, họ không dừng lại ở đấy và bắt đầu khoe khoang, vì đây là lối cư xử của một kẻ ngu.

 

Người thông minh, dầu cho thấy sự vật rõ ràng, luôn luôn đề cao cảnh giác kẻ thù đang nằm chờ họ trên bình diện sâu hơn và tế nhị hơn ở phía trước. Họ phải tiếp tục đi vào càng sâu hơn. Họ không có cảm giác mức này hay mức nọ đầy đủ rồi - Vì làm sao có thể đủ đựơc? Ô nhiễm vẫn còn thiêu đốt, nên làm sao bạn có thể khoe khoang? Ngay cho kiến thức của bạn đúng đắn, bạn có thể tự mãn đựơc không khi tâm bạn còn phải thiết lập nền móng cho nó?

 

Khi bạn tìm tòi nghiên cứu với quán niệmtrí tuệ, sự tự mãn là vấn đề chính. Bạn không thể tự mãn trong việc tập luyện nếu bạn muốn theo kịp với sự kiệnđời sống đang ngắn dần lại như nước thủy triều rút lui từng giây phút. Và bạn nên sống như thế nào để người ta có thể bảo bạn không tự mãn? Đây là một câu hỏi vô cùng quan trọng. Nếu bạn không hiểu rõ, thì dầu cho bạn có tập luyện thiền hay kiềm chế giác quan trong bao nhiêu ngày, tháng đi nữa, chỉ là một sự tập luyện nhất thời. Khi bạn không làm nữa, bạn trở lại cùng sự rối loan trước kia của bạn.

 

Và hãy thận trọng miệng của bạn. Bạn khó khăn lắm mới không khoe khoang, vì ô nhiễm sẽ kích thích bạn nói. Chúng muốn nói, chúng muốn khoe khoang, chúng không để bạn giữ yên lặng.

 

Nếu bạn buộc mình luyện tập mà không hiểu mục tiêu đúng đắn của nó, rốt cuộc bạn lừa gạt mình và đi quanh bảo người ta, "Tôi tập luyện trong yên lặng trong nhiều ngày, nhiều tháng." Đây là lừa dối mình và lừa dối kẻ khác nữa. Sự thật bạn vẫn còn là nô lệ của dốt nát, nghe theo nhiều mức độ ô nhiễmái dục trong bạn mà không ý thức đựơc sự kiện này. Nếu có kẻ khen ngợi bạn, bạn thật sự chổng tai lên, vẩy đuôi và, thay vì giải thích sự tai hại của ô nhiễmái dục bạn có thể tìm thấy trong bạn, bạn chỉ muốn khoe khoang.

 

Vì thế, sự rèn luyện Phật Pháp không phải là chuyện bạn có thể nhắm mắt làm bừa. Đây là việc bạn phải làm với trí thông minh hoàn toàn cảnh giác của bạn - vì khi bạn suy ngẫm thận trọng, bạn sẽ thấy rằng chẳng có gì để xứng đáng để bạn đắm say , tất cả mọi sự - cả hai mặt trong và ngoài - chỉ là một ảo tưởng. Nó giống như đang trôi giạt một mình giữa biển khơi không thấy bóng dáng hòn đảo hay bải biển nào. Bạn có thể ngồi và buông lỏng hay cố gắng nhất thời và rồi khoe khoang được chăng? Dĩ nhiên không. Khi sự tìm tòi nghiên cứu của bạn đi sâu vào đến những tầng lớp còn tế nhị hơn của tâm, bạn sẽ phải trở nên càng bình tĩnhthận trọng hơn, cũng cùng một cách như người ta trở nên thận trọng hơn khi từ con nít trở thành thanh thiếu niên, và rồi người trưởng thành. Quán niệmtrí tuệ của bạn phải tiếp tục trở nên chín chắn hơn để có thể hiểu đúng và sai, chân thậtgiả dối, trong bất cứ điều gì trổi dậy: Đấy chính là điều có thể giúp bạn buông xả và tìm đựơc giải thoát. Và đấy cũng chính là điều sẽ làm đời bạn trôi chảy êm đẹp trong việc luyện tập Pháp đúng đắn. Nếu không, bạn sẽ ngốc nghếch khoe khoang mình đã tập thiền nhiều năm và rốt cuộc bạn thấy mình còn tệ hơn trước nữa, với ô nhiễm bùng dậy dữ dội. Nếu đây là con đường bạn đi, chung cục bạn sẽ đổ nhào lông lốc vào lữa - vì khi bạn kiêu hảnh ngẩn đầu lên, bạn chạy nhào vào những ngọn lữa đã đang bừng cháy bên trong.

 

Tập luyện nghĩa là dùng ngọn lữa quán niệmtrí tuệ như ngọn lữa phản công để dập tắt lữa ô nhiễm, vì tim và tâm đang hừng cháy vì ô nhiễm, và khi chúng ta dùng ngọn lữa quán niệmtrí tuệ để dập tắt lữa ô nhiễm, tâm có thể lặng xuống. Làm điều này bằng cách càng thành thật với mình hơn, không để chừa một chỗ trống nào để ô nhiễmái dục có thể len lỏi vào để kiểm soát. Bạn phải cảnh giác. Thận trọng. Khôn ngoan với chúng. Đừng để chúng lừa gạt! Nếu bạn nghe theo bất cứ lý luận nào chúng đưa ra, có nghĩa là quán niệmtrí tuệ của bạn còn yếu kém. Chúng xách mũi lôi bạn đi, dùng lữa của chúng đốt bạn ngay chính trước mắt bạn, và thế mà bạn vẫn còn có thể mở miệng khoe khoang!

 

Vì vậy, hãy quay lại và xem xét lại tất cả mọi sự trong mình bạn, lựơng giá lại tất cả khiá cạnh, bởi vì đúng hay sai, chân thật hay giả dối, tất cả đều ở trong mình bạn. Bạn không thể tìm chúng ở bên ngoài. Những lời thương tổn của kẻ khác đối với bạn chẳng có nghĩa lýso sánh với sự tổn hại gây ra trong bạn khi ô nhiễm đốt cháy bạn và cảm giác của bạn về "tôi" và "của tôi" ngóc đầu dậy.

 

Nếu bạn không thành thật biết phải trái, không có cách gì sự tập luyện Phật Pháp của bạn có thể mang lại giải thoát cho bạn khỏi khối đau khổưu phiền. Bạn có thể đạt đựơc đôi chút kiến thứcbuông xả đựơc vài điều, nhưng gốc rễ vấn đề sẽ vẫn còn nằm chôn tận dưới sâu. Vì vậy bạn phải đào chúng lên. Bạn không thể thư giãn sau những khoảnh khắc thấy không và điềm tĩnh. Điều đó chưa hoàn tất một cái gì hết, vì ô nhiễm và nước thãi tinh thần nằm sâu trong bản tính, và như thế bạn phải xử dụng quán niệmtrí tuệ để đi sâu vào hầu thực hiện sự quan sát chính xác và thấu đáo. Chỉ lúc đó bạn mới gặt đựơc kết quả. Bằng không, nếu bạn chỉ dừng ở phạm vi rõ rệt, bạn có thể tập luyện cho đến khi thân bạn nằm thối rữa trong hòm nhưng bạn vẫn chưa thay đổi bất cứ thói quen cơ bản nào của bạn.

 

Những người bản tính thận trọng biết cách suy ngẫm về những khuyết điểm của mình, sẽ đề cao cảnh giác với bất cứ dấu hiệu kiêu căng nào trong họ. Họ sẽ cố gắng kiểm soát và hủy bỏ tính tự phụ khắp mọi phiá và không để tự phụ phình lên. Những phương pháp chúng ta cần dùng trong việc tập luyện quan sát và hủy diệt những mầm mống trong tâm không dễ gì quán triệt. Đối với những người không tự suy ngẫm mình thấu đáo, sự luyện tập có thể thật sự chỉ làm tăng ngã mạng của họ, khoe khoang của họ, lòng ham thích dạy dỗ kẻ khác của họ. Nhưng nếu chúng ta quay vào bên trong và nhận rõ những lừa bịp và cao ngạo của cái ngã, một cảm giác tĩnh mộng và sững sờ sâu đậm nổi lên, khiến chúng ta tự thương hại mình vì sự ngu dốt của chúng ta và vì tầm mức chúng ta đã tự lừa dối mình từ trước đến nay, và chúng ta sẽ còn phải bỏ ra thêm bao nhiêu cố gắng nữa cho việc tập luyện.

 

Như thế, dầu cho đau đớnkhổ não lớn lao bao nhiêu đi nữa, dầu cho bao nhiêu nước mắt đẫm ướt má bạn, hãy kiên trì. Sự tập luyện không phải chỉ là vấn đề đi tìm lạc thú vật chấttinh thần. "Cứ để cho nước mắt ướt má tôi, nhưng tôi sẽ tiếp tục cố gắng phấn đấu nỗ lực cho một cuộc sống thánh thiện chừng nào tôi còn sống." Đấy chính là con đường phải vậy! Đừng bỏ cuộc chỉ vì một khó khăn nhỏ bé đầu tiên với ý nghĩ, "Chỉ là phí thì giờ. Tôi tốt hơn đi theo tham muốnô nhiễm của tôi." Bạn không thể suy nghĩ cách đó!

 

Bạn phải theo lập trường đối ngựơc hẵn: "Khi chúng quyến rũ tôi vơ cái này, lấy cho nhiều cái khác - tôi sẽ nhất định không làm! Dầu cho vật đó tuyệt vời đến đâu đi nữa, tôi sẽ không mắc mồi." Hãy đưa ra lời tuyên bố kiên quyết! Đây là cách thức độc nhất để đạt kết quả. Nếu không, bạn sẽ không bao giờ tự giải thóat đựơc, vì ô nhiễm có đủ sẳn tất cả trò mánh khoé. Nếu bạn biết rõ một mánh khóe, chúng chỉ đổi qua một trò khác, và rồi một trò khác nữa.

 

Nếu chúng ta không tinh mắt để thấy chúng ta đã bị ô nhiễm lừa nhiều chừng nào, bằng đủ mọi cách khác nhau, chúng ta sẽ không thể đi đến chỗ biết chân lý bên trong chúng ta. Người khác có thể thỉnh thoảng đánh lừa chúng ta, nhưng ô nhiễm lừa gạt chúng ta suốt mọi lúc. Chúng ta bị chúng bịp và theo chúng hoàn toàn. Tin tưởng của chúng ta đối với Đức Phật không có nghĩa lý gì so với lòng tin tưởng của chúng ta vào chúng nó. Chúng tađồ đệ của bọn ác quỉ tham ái, để chúng đưa chúng ta đi sâu mãi vào rừng rậm của chúng.

 

Nếu chúng ta không suy ngẫm để thấy điều này cho chính mình, chúng ta bị lạc vào vùng đất rừng rậm chứa xác chết, nơi đây bọn quỉ tiếp tục quay nướng chúng ta khiến chúng ta quằn quại vì dục vọng và tất cả hình thức ưu phiền đau đớn.

 

Ngay cả bạn đến ở chỗ ít quấy rầy, những con quỉ này vẫn tìm cách quyến rũ và kéo bạn đi chỗ khác. Khi bạn tình cờ gặp một cái gì tuyệt diệu, hãy để ý xem nước miếng chảy ra biết chừng nào!Như vậy, bạn phải quyết định hoặc làm chiến sĩ hay kẻ chiến bại. Sự tập luyện đòi hỏi bạn phải chiến đấu với ô nhiễmái dục. Hãy luôn luôn đề phòng cảnh giác, bất kể phương thức nào chúng dùng để cảm dỗ và đánh lừa bạn.

 

Người khác không thể đi vào để dẫn dụ đựơc bạn, nhưng những ác quỉ ô nhiễm của bạn có thể làm, vì bạn vui lòng tin tưởng chúng, làm nô lệ cho chúng. Bạn phải tự suy gẫm cẩn thận để không còn làm nô lệ cho chúng và có thể đạt đựơc tự do hoàn toàn bên trong bạn. Hãy cố gắng phát triển quán niệmtrí tuệ để đạt đựơc tuệ sâu sắc sáng suốt và rồi buông xả cho đến khi đau khổưu phiền bị tiêu diệt tan tành khắp mọi ngã!

November 13, 1970

 

Today we are meeting as usual.

 

From what I've seen of your reports on your special development of mindfulness to read the facts within yourselves, some of you have really benefited in terms of penetrating in to read what's going on inside, and you've come out with correct understanding. So now I'd like to give you a further piece of advice: In developing mindfulness as a foundation for probing in to know the truth within yourself, you have to apply a level of effort and persistence appropriate to the task. This is because, as we all know, the mind is cloaked in defilements and mental effluents. If we don't train it and force it, it'll turn weak and lax. It won't have any strength. You have to make your persistence more and more constant so that your probing and investigating will be able to see all the way through to clear insight.

 

Clear insight doesn't come from thinking and speculating. It comes from investigating the mind while it's gathered into an adequate level of calm and stability. You look deeply into every aspect of the mind when it's neutral and calm, free from thought-formations or likes and dislikes for its preoccupations. You have to work at maintaining this state and at the same time probe deeply into it, because superficial knowledge isn't true knowledge. As long as you haven't probed deeply into the mind, you don't really know anything. The mind is simply calm on an external level, and your reading of the aspects of the wanderings of the mind under the influence of defilement, craving, and attachment isn't yet clear.

 

So you have to try to peer into yourself until you reach a level of awareness that can maintain its balance and let you contemplate your way to sharper understanding. If you don't contemplate so as to give rise to true knowledge, your mindfulness will stay just on the surface.

 

The same principle holds with contemplating the body. You have to probe deeply into the ways in which the body is repulsive and composed of physical elements. This is what it means to read the body so as to understand it, so that you can explore yourself in all your activities. This way you prevent your mind from straying off the path and keep it focused on seeing how it can burn away the defilements as they arise -- which is very delicate work.

 

Being uncomplacent, not letting yourself get distracted by outside things, is what will make the practice go smoothly. It will enable you to examine the germs in the mind in a skillful way so that you can eliminate the subtlest ones: ignorance and delusion. Normally, we aren't fully aware of even the blatant germs, but now that the blatant ones are inactivated because of the mind's solid focus, we can look into the more profound areas to catch sight of the deceits of craving and defilements in whatever way they move into action. We watch them, know them, and are in a position to abandon them as soon as they wander off in search of sights, sounds, smells, and delicious flavors. Whether they're looking for good physical flavors -- bodily pleasure -- or good mental flavors, we have to know them from all sides, even though they're not easy to know because of all the many desires we feel for physical pleasure. And on top of that, there are the desires for happiness imbued with pleasurable feelings, perceptions that carry pleasurable feelings, thought-formations that carry pleasurable feelings, and consciousness that carries pleasurable feelings. All of these are nothing but desires for illusions, for things that deceive us into getting engrossed and distracted. As a result, it isn't easy for us to understand much of anything at all.

 

These are subtle matters and they all come under the term, "sensual craving" -- the desire, lust, and love that provoke the mind into wandering out in search of the enjoyment it remembers from past sights, sounds, smells, tastes, and tactile sensations. Even though these things may have happened long ago, our perceptions bring them back to deceive us with ideas of their being good or bad. Once we latch onto them, they make the mind unsettled and defiled.

 

So it isn't easy to examine and understand all the various germs within the mind. The external things we're able to know and let go of are only the minor players. The important ones have gathered together to take charge in the mind and won't budge no matter how you try to chase them out. They're stubborn and determined to stay in charge. If you take them on when your mindfulness and discernment aren't equal to the fight, you'll end up losing your inner calm.

 

So you have to make sure that you don't push the practice too much, without at the same time letting it grow too slack. Find the Middle Way that's just right. While you're practicing in this way, you'll be able to observe what the mind is like when it has mindfulness and discernment in charge, and then you make the effort to maintain that state and keep it constant. That's when the mind will have the opportunity to stop and be still, stable and centered for long periods of time until it's used to being that way.

 

Now, there are some areas where we have to force the mind and be strict with it. If we're weak and lax, there's no way we can succeed, for we've given in to our own wants for so long already. If we keep giving in to them, it will become even more of a habit. So you have to use force -- the force of your will and the force of your mindfulness and discernment. Even if you get to the point where you have to put your life on the line, you've got to be willing. When the time comes for you really to be serious, you've got to hold out until you come out winning. If you don't win, you don't give up. Sometimes you have to make a vow as a way of forcing yourself to overcome your stubborn desires for physical pleasure that tempt you and lead you astray.

 

If you're weak and settle for whatever pleasure comes in the immediate present, then when desire comes in the immediate present you fall right for it. If you give in to your wants often in this way, it'll become habitual, for defilement is always looking for the chance to tempt you, to incite you. As when we try to give up an addiction to betel, cigarettes, or meat: It's hard to do because craving is always tempting us. "Take just a little," it says. "Just a taste. It doesn't matter." Craving knows how to fool us, the way a fish is fooled into getting caught on a hook by the bait surrounding the hook, screwing up its courage enough to take just a little, and then a little more, and then a little more until it's sure to get snagged. The demons of defilement have us surrounded on all sides. Once we fall for their delicious flavors, we're sure to get snagged on the hook. No matter how much we struggle and squirm, we can't get free.

 

You have to realize that gaining victory over your enemies -- the cravings and defilements in the heart -- is no small matter, no casual affair. You can't let yourself be weak or lax, but you also have to gauge your strength, for you have to figure out how to apply your efforts at abandoning and destroying to weaken the defilements and cravings that have had the power of demons overwhelming the mind for so long. It's not the case that you have to battle to the brink of death in every area. With some things -- such as giving up addictions -- you can mount a full-scale campaign and come out winning without killing yourself in the process. But with other things, more subtle and deep, you have to be more perceptive so as to figure out how to overcome them over the long haul, digging up their roots so that they gradually weaken to the point where your mindfulness and discernment can rise above them. If there are any areas where you're still losing out, you have to take stock of your sensitivities to figure out why. Otherwise, you'll keep losing out, for when the defilements really want something, they trample all over your mindfulness and discernment in their determination to get what they're after: "That's what I want. I don't care what anyone says." They really are that stubborn! So it's no small matter, figuring out how to bring them under control. It's like running into an enemy or a wild beast rushing in to devour you. What are you going to do?

 

When the defilements arise right before your eyes, you have to be wary. Suppose you're perfectly aware, and all of a sudden they spring up and confront you: What kind of mindfulness and discernment are you going to use to disband them, to realize that, "These are the hordes of Mara, come to burn and eat me. How am I going to get rid of them?" In other words, how are you going to find a skillful way of contemplating them so as to destroy them right then and there?

 

We have to do this regardless of whether we're being confronted with physical and mental pain or physical and mental pleasure. Actually, pleasure is more treacherous than pain because it's hard to fathom and easy to fall for. As for pain, no one falls for it because it's so uncomfortable. So how are we going to contemplate so as to let go of both the pleasure and the pain? This is the problem we're faced with at every moment. It's not the case that when we practice we accept only the pleasure and stop when we run into pain. That's not the case at all. We have to learn how to read both sides, to see that the pain is inconstant and stressful, and that the pleasure is inconstant and stressful, too. We have to penetrate clear through these things. Otherwise, we'll be deluded by the deceits of the cravings that want pleasure, whether it's physical pleasure or whatever. Our every activity -- sitting, standing, walking, lying down -- is really for the sake of pleasure, isn't it?

 

This is why there are so many, many ways in which we're deluded with pleasure. Whatever we do, we do for the sake of pleasure without realizing how deeply we've mired ourselves in suffering and stress. When we contemplate inconstancy, stress, and not-selfness, we don't get anywhere in our contemplation because we haven't seen through pleasure. We still think that it's a good thing. We have to probe into the fact that there's no real ease to physical or mental pleasure. It's all stress. When you can see it from this angle, that's when you'll come to understand inconstancy.

 

Then once the mind isn't focused on wanting pleasure all the time, its stresses and pains will lighten. It will be able to see them as something common and normal, to see that if you try to change the pains to find ease, there's no ease to be found. In this way, you won't be overly concerned with trying to change the pains, for you'll see that there's no pleasure or ease to the aggregates, that they give nothing but stress and pain. As in the Buddha's teachings we chant every day: "Form is stressful, feeling, perception, thought-formations, and consciousness are all stressful." The problem is that we haven't investigated into the truth of our own form, feelings, perceptions, thought-formations, and consciousness. Our insight isn't yet penetrating because we haven't looked from the angle of true knowing. And so we get deluded here and lost there in our search for pleasure, finding nothing but pain and yet mistaking it for pleasure. This shows that we still haven't opened our ears and eyes; we still don't know the truth. Once we do know the truth, though, the mind will be more inclined to grow still and calm than to go wandering off. The reason it goes wandering off is because it's looking for pleasure, but once it realizes there's no real pleasure to be found in that way, it settles down and grows still.

 

All the cravings that provoke and unsettle the mind come down to nothing but the desire for pleasure. So we have to contemplate so as to see that the aggregates have no pleasure to offer, that they're stressful by their very nature. They're not us or ours. Take them apart and have a good look at them, starting with the body. Analyze the body down to its elements so that the mind won't keep latching onto it as "me" or "mine." You have to do this over and over again until you really understand.

 

It's the same as when we chant the passage for Recollection while Using the Requisites -- food, clothing, shelter, and medicine -- every day. We do this so as to gain real understanding. If we don't do this every day, we forget and get deluded into loving and worrying about the body as "my body," "my self." No matter how much we keep latching onto it over and over again, it's not easy for us to realize what we're doing, even though we have the Buddha's teachings available, explaining these things in every way. Or we may have contemplated to some extent, but we haven't seen things clearly. We've seen only in a vague and blurry way and then flitted off oblivious without having probed in to see all the way through. This is because the mind isn't firmly centered. It isn't still. It keeps wandering off to find things to think about and get itself all agitated. This way it can't really get to know anything at all. All it knows are a few little perceptions. This is the way it has been for who knows how many years now. It's as if our vision has been clouded by spots that we haven't yet removed from our eyes.

 

Those who aren't interested in exploring, who don't make an effort to get to the facts, don't wonder about anything at all. They're free from doubt, all right, but it's because their doubts have been smothered by delusion. If we start exploring and contemplating, we'll have to wonder about the things we don't yet know: "What's this? What does it mean? How should I deal with it?" These are questions that lead us to explore. If we don't explore, it's because we don't have any intelligence. Or we may gain a few little insights, but we let them pass so that we never explore deeply into the basic principles of the practice. What little we do know doesn't go anywhere, doesn't penetrate into the Noble Truths, because our mindfulness and discernment run out of strength. Our persistence isn't resilient enough, isn't brave enough. We don't dare look deeply inside ourselves.

 

To go by our own estimates of how far is enough in the practice is to lie to ourselves. It keeps us from gaining release from suffering and stress. If you happen to come up with a few insights, don't go bragging about them, or else you'll end up deceiving yourself in countless ways. Those who really know, even when they have attained the various stages of insight, are heedful to keep on exploring. They don't get stuck on this stage or that. Even when their insights are correct they don't stop right there and start bragging, for that's the way of a fool.

 

Intelligent people, even though they see things clearly, always keep an eye out for the enemies lying in wait for them on the deeper, more subtle levels ahead. They have to keep penetrating further and further in. They have no sense that this or that level is plenty enough -- for how can it be enough? The defilements are still burning away, so how can you brag? Even though your knowledge may be true, how can you be complacent when your mind has yet to establish a foundation for itself?

 

As you investigate with mindfulness and discernment, complacency is the major problem. You have to be uncomplacent in the practice if you want to keep up with the fact that life is ebbing away, ebbing with every moment. And how should you live so that you can be said to be uncomplacent? This is an extremely important question, for if you're not alive to it, then no matter how many days or months you practice meditation or restraint of the senses, it's simply a temporary exercise. When you're done, you get back to your same old turmoil as before.

 

And watch out for your mouth. You'll have trouble not bragging, for the defilements will provoke you into speaking. They want to speak, they want to brag, they won't let you stay silent.

 

If you force yourself in the practice without understanding its true aims, you end up deceiving yourself and go around telling people, "I practiced in silence for so many days, so many months." This is deceiving yourself and others as well. The truth of the matter is that you're still a slave to stupidity, obeying the many levels of defilement and craving within yourself without realizing the fact. If someone praises you, you really prick up your ears, wag your tail and, instead of explaining the harm of the defilements and craving you were able to find within yourself, you simply want to brag.

 

So the practice of the Dhamma isn't something that you can just muddle your way through. It's something you have to do with your intelligence fully alert -- for when you contemplate in a circumspect way, you'll see that there's nothing worth getting engrossed in, that everything -- both inside and out -- is nothing but an illusion. It's like being adrift, alone in the middle of the ocean with no island or shore in sight. Can you afford just to sit back and relax, to make a temporary effort and then brag about it? Of course not! As your investigation penetrates inwardly to ever more subtle levels of the mind, you'll have to become more and more calm and reserved, in the same way that people become more and more circumspect as they grow from children to teenagers and into adults. Your mindfulness and discernment have to keep growing more and more mature in order to understand the right and wrong, the true and false, in whatever arises: That's what will enable you to let go and gain release. And that's what will make your life in the true practice of the Dhamma go smoothly. Otherwise, you'll fool yourself into boasting of how many years you practiced meditation and will eventually find yourself worse off than before, with defilement flaring up in a big way. If this is the way you go, you'll end up tumbling head over heels into fire -- for when you raise your head in pride, you run into the flames already burning within yourself.

 

To practice means to use the fire of mindfulness and discernment as a counter-fire to put out the blaze of the defilements, because the heart and mind are burning with defilement, and when we use the fire of mindfulness and discernment to put out the fire of defilement, the mind can cool down. Do this by being increasingly honest with yourself, without leaving an opening for defilement and craving to insinuate their way into control. You have to be alert. Circumspect. Wise to them. Don't fall for them! If you fall for whatever rationale they come up with, it means that your mindfulness and discernment are still weak. They lead you away by the nose, burning you with their fire right before your very eyes, and yet you're still able to open your mouth to brag!

 

So turn around and take stock of everything within yourself. Take stock of every aspect, because right and wrong, true and false, are all within you. You can't go finding them outside. The damaging things people say about you are nothing compared to the damage caused inside you when defilement burns you, when your feeling of "me" and "mine" raises its head.

 

If you don't honestly come to your senses, there's no way your practice of the Dhamma can gain you release from the great mass of suffering and stress. You may be able to gain a little knowledge and let go of a few things, but the roots of the problem will still lie buried deep down. So you have to dig them out. You can't relax after little bouts of emptiness and equanimity. That won't accomplish anything. The defilements and mental effluents lie deep in the personality, so you have to use mindfulness and discernment to penetrate deep down to make a precise and thorough examination. Only then will you get results. Otherwise, if you stay only on the surface level, you can practice until your body lies rotting in its coffin but you won't have changed any of your basic habits.

 

Those who are scrupulous by nature, who know how to contemplate their own flaws, will keep on the alert for any signs of pride within themselves. They'll try to control and destroy conceit on every side and won't allow it to swell. The methods we need to use in the practice for examining and destroying the germs within the mind aren't easy to master. For those who don't contemplate themselves thoroughly, the practice may actually only increase their pride, their bragging, their desire to go teaching others. But if we turn within and discern the deceits and conceits of self, a profound feeling of disenchantment and dismay arises, causing us to pity ourselves for our own stupidity, for the amount to which we've deluded ourselves all along, and for how much effort we'll still need to put into the practice.

 

So however great the pain and anguish, however many tears bathe your cheeks, persevere! The practice isn't simply a matter of looking for mental and physical pleasure. "Let tears bathe my cheeks, but I'll keep on with my striving at the holy life as long as I live!" That's the way it has to be! Don't quit at the first small difficulty with the thought, "It's a waste of time. I'd do better to follow my cravings and defilements." You can't think like that! You have to take the exact opposite stance: "When they tempt me to grab this, take a lot of that -- I won't! However fantastic the object may be, I won't take the bait." Make a firm declaration! This is the only way to get results. Otherwise, you'll never work yourself free, for the defilements have all sorts of tricks up their sleeves. If you get wise to one trick, they simply change to another, and then another.

 

If we're not observant to see how much we've been deceived by the defilements in all sorts of ways, we won't come to know the truth within ourselves. Other people may fool us now and then, but the defilements fool us all of the time. We fall for them and follow them hook, line, and sinker. Our trust in the Lord Buddha is nothing compared to our trust in them. We're disciples of the demons of craving, letting them lead us ever deeper into their jungle.

 

If we don't contemplate to see this for ourselves, we're lost in that jungle charnel ground where the demons keep roasting us to make us squirm with desires and every form of distress. Even though you have come to stay in a place with few disturbances, these demons still manage to tempt and draw you away. Just notice how the saliva flows when you come across anything delicious! So you have to decide to be either a warrior or a loser. The practice requires that you do battle with defilements and cravings. Always be on your guard, whatever the approach they take to seduce and deceive you. Other people can't come in to lead you away, but these demons of your own defilements can, because you're willing to trust them, to be their slave. You have to contemplate yourself carefully so that you're no longer enslaved to them and can reach total freedom within yourself. Make an effort to develop your mindfulness and discernment so as to gain clear insight and then let go until suffering and stress disband in every way!



__________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 2020(Xem: 991)
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 12)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 33)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 105)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 117)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 118)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 129)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 130)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 139)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 140)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 175)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 193)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 217)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 237)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 220)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 264)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
19 Tháng Sáu 20204:48 CH(Xem: 273)
Lúc còn nhỏ, khi đến thiền viện, tôi phải có cha mẹ đi cùng, và không được đi hay ngồi chung với các sư. Khi các sư giảng Pháp, tôi luôn ngồi bên dưới, chỉ đủ tầm để nghe. Vị thiền sư đáng kính dạy chúng tôi cách đảnh lễ Đức Phậttụng kinh xưng tán ân đức của Ngài. Thiền sư khuyến khích chúng tôi rải tâm từ cho mọi chúng sinh,
18 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 225)
Nhiều người thường thắc mắc làm thế nào để thực tập thiền trong đời sống hàng ngày. Tham gia một khóa thiền và thực tập nghiêm túc là sự rèn luyện tích cực trong môi trường đặc biệt. Đây là một việc hữu ích và quan trọng, nhưng việc thực tập thực sự - nếu thiền có một giá trị thực sự nào đó - phải là trong cuộc sống hàng ngày
17 Tháng Sáu 202010:49 CH(Xem: 282)
Trước hết cần khắc cốt ghi tâm rằng không phải lời dạy nào của Phật cũng đúng cho mọi trường hợp, vì đức Phật chỉ đối cơ mà dạy cho trường hợp đặc thù nhất định nào đó thôi. Nếu hiểu lầm lời Phật mà áp dụng lung tung thì chẳng khác nào “râu ông nọ cắm cằm bà kia”oan cho Phật lắm. Thí dụ hôm kia thầy ăn món canh nói với
16 Tháng Sáu 20208:45 SA(Xem: 299)
Thưa thầy sao gọi là tham thiền và sao gọi là hành thiền, thiền thế nào mới đúng? - Có điều lạ là không biết tại sao người xưa lại nói Tham Thiền và Hành Thiền để rồi vô tình người sau hiểu lầmbiến thành "Tham lam thiền" và "Hành hạ thiền". Chúng ta cần biết mục đích thật sự của Đạo Phật là gì, Đạo Phật không như những
15 Tháng Sáu 20207:03 CH(Xem: 292)
1. Hành thiền không phải chỉ là lim dim ngồi thiền, hành thiền là lập ra một thói quen mới, thói quen Quan Sát Thân Tâm một cách khách quan trong hiện tại, cần áp dụng vào bất cứ thời điểm nào, tư thế nào. 2. Hành thiền là đào luyện, xây dựng, phát triển các phẩm chất tâm thiện như tâm kiên nhẫn, kiên quyết, khôn khéo, thận trọng,
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1235)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2823)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4310)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Sáu 20205:26 CH(Xem: 379)
I am very impressed by the thoroughness and care with which Dr. Thynn Thynn explains the path of mindfulness in daily life in her book. This has not been emphasized as strongly in the monastic and meditative teachings of Buddhism that have taken root in the West.
11 Tháng Sáu 20205:08 CH(Xem: 388)
Tôi rất cảm phục Bs Thynn Thynn khi bà đã tận tình giải thích thấu đáo, trong quyển sách của bà, về cách sống tỉnh giác trong đời sống thường ngày. Trước đây, điểm nầy chưa được nhấn mạnh đúng mức trong giáo lý Phật-đà tại các thiền việntu việnTây phương. Trong thực tế, phần lớn các phương pháp tu hành ở Á châu đều theo
14 Tháng Năm 202010:20 CH(Xem: 592)
Trong mấy năm qua, một vài ông bà — cụ thể là Mary Talbot, Jane Yudelman, Bok Lim Kim và Larry Rosenberg—đã đề nghị tôi “Khi nào Sư sẽ viết hướng dẫn về hành thiền hơi thở?” Tôi đã luôn nói với họ rằng cuốn Giữ Hơi Thở Trong Tâm (Keeping the Breath in Mind) của Ajaan Lee là hướng dẫn thực hành tuyệt vời, nhưng họ
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 589)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 599)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 708)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1030)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1221)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1105)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.