[1. Introduction]

12 Tháng Sáu 20206:00 CH(Xem: 638)
[1. Introduction]

SongThien_ALiving Meditation, Living Insight, The Path of Mindfulness in Daily Life
Sống Thiền, Đạo Lý Tỉnh Giác Trong Đời Sống Thường Ngày
Dr. Thynn Thynn - Từ Thám dịch (Sydney, Australia - 2001)
Source-Nguồn: buddhanet.net, budsas.org, quangduc.com

1. Introduction





I am very impressed by the thoroughness and care with which Dr. Thynn Thynn explains the path of mindfulness in daily life in her book. This has not been emphasized as strongly in the monastic and meditative teachings of Buddhism that have taken root in the West. In fact, much of Buddhist practice in Asia has followed the intensive model. But clearly, that will not work for those of us who are householders in the West. And anyway, the wonderful experiences of intensive practice often lead to less transformation of our lives than we might hope, so that after intensive meditation practice we are back again in the midst of our lives with the question of how to bring the Dhamma to bear in everyday life. I am so pleased when I see a book like Dr. Thynn Thynn's that speaks directly to this situation.


I applaud her clarity and courage for teaching in the straightforward way that she does.


Jack Kornfield
Spirit Rock Center
Woodacre, California
July 1992





Years ago when I came to Thynn-Thynn's small Dharma group in Bangkok, I was a newcomer to Buddhism. Thynn-Thynn opened the door to her home and welcomed me with warm eyes and an infectious laugh. Several of her friends joined us and began asking her questions about Buddhism. Smiling, she answered them in a casual way, often using personal anecdotes.


As the years went by, the group grew. Friends invited their curious friends to come. Thynn-Thynn responded by offering more structured sessions. We literally sat at her feet as she gave a discourse, drew diagrams, and defined Pali terms. After a lunch filled with laughter and talk, we met again for lively discussions. Someone would ask for clarification of a point. The discussion would roll around to: How can I apply this in my life? How will it help me be mindful around my little toddlers? How can I practice equanimity with my rebellious teenagers? How can I share this with a closed-minded spouse? How can I be more compassionate to a friend in need?


Thynn-Thynn would gently offer, in a soft voice, her insights. Rather than suggest a specific solution, she would propose a Dharma way of looking at a problem. The questioner would return home and try "stopping and looking" and "letting go." That was our practice. Go home and try it out.


Over the years, we became a support group, but one with a difference. The Dharma propelled us forward in our lives; it held us together as a group. It wasn't always easy. We were all so different -- or so we thought at first. We came from many countries -- Burma, Thailand, Sri Lanka, Mexico, Switzerland, Russia and the United States. We were an eclectic mix of religious backgrounds -- Buddhist, Catholic, Protestant, Jewish, Muslim and atheist. And we had very different personalities -- devotional, intellectual, artistic, out-going and contemplative. In a sense, we were speaking different languages: the logic of the intellectual left the devotional unmoved; dramatic insights overwhelmed those with more reserved temperaments. Sometimes sparks would fly at meetings. But Thynn-Thynn leavened these delicate situations with her ready humor and perceptive awareness. The social interactions within the group itself also became part of our practice.


Going one step further, Thynn-Thynn customized the practice for each of us. She matched, point for point, the heated arguments of the intellectual. She urged artists to delight in the beauty of the moment. Nurturing each person's natural tendencies, she encouraged each person to open up and blossom. Acutely sensitive to each person's needs, Thynn-Thynn sought to balance our rigid conditioning. She prodded the lazy, shocked the arrogant, and relaxed the compulsive. In doing so, she revealed many different paths to understanding.


Gradually, each of us softened into Buddhism. We found we smiled more, laughed more and loved more. We slowed down and had glimpses of things as they are.


Recently, Thynn-Thynn has moved to the United States; new friends gather around, eager to learn the Dharma and apply it to their daily lives. The Bangkok group still continues. Those of us who were in the original group remain friends and continue to practice, although we are separated by years and miles. Despite our differences, we found we have a lasting commitment to living the Dharma, and an abiding love for the woman who showed us it can be done.


Pam Taylor



Preface to the Second Edition


Ten years ago, when our small Dhamma group started to meet in Bangkok, I was inspired to write about the many questions that arose. The articles compiled in this book came out of those many discussions. As I wrote, I gave these articles to Dhamma friends to help them digest the Dhammic point of view and encourage them in their spiritual quests.


I wrote the articles to encourage practitioners learning to meditate in daily life. In this sense, the articles are presented as a "hands-on" or, more accurately, a "minds-on" training manual. Although I discuss meditation in general, the real focus is on how the Dhamma brings us into spontaneous, wholesome and creative living.


This book is primarily for beginners in meditation. I have used theory and Pali terms sparingly. The emphasis is on the process and insights into the nature of the mind. My objective in presenting the articles is to help the aspirant build up a solid foundation of mindfulness as a way of life rather than as a practice separated from daily living. For those who have been practicing meditation in the formal way, this approach can help them incorporate their mindfulness practice into everyday experience. The process of mindfulness is the same, except in one important aspect: instead of sitting down, closing the eyes and watching the mind, the practice is done while attending to everyday business.


After the first edition of this book came out in 1992, I received comments to the effect that my teaching style is similar to Krishnamurti and Zen. When someone once mentioned it to my friend, the Theravada nun Shinma Dhammadina, she replied, "That's because her teachers' teachings are very much like Krishnamurti and Zen."


My teachers are Burmese abbots, Sayadaw U Eindasara of Rangoon and Sayadaw U Awthada of Henzada. They are Theravada monks, but teach the Dhamma in a very unorthodox and dynamic fashion. They veer away from the emphasis on the traditional form of "sitting" meditation, and instead strongly emphasize "looking directly within and practicing mindfulness in everyday life."


I was very much attracted to this approach because of its simplicity, directness and practicality in daily life. Just before I met my teachers in 1973, I had meditated briefly in the traditional sitting style at the Mahasi Meditation Center in Rangoon with the late Sayadaw U Zawana. After a few sessions with him, I began to realize I was automatically becoming aware of my feelings in daily life and was becoming much calmer without formal "sitting in meditation." I discovered that as soon as I focused on my feelings they would drop away very quickly. Then, through some good Dhamma friends, I found out about my teachers' method of finding peace of mind by stopping and looking at the mind, moment by moment, in daily life as a form of meditation practice. I felt immediately drawn to this style of teaching since I was experiencing exactly what these teachers taught.


When I met my teachers, I was struck by the Sayadaws' profound wisdom and their innovative style of teaching. Their liberal interpretation of Theravada Buddhism is rarely found in traditional Buddhist Myanmar. Their teachings may sound similar to Krishnamurti's, in an attempt to break down the mind from all conditioning to its ultimate freedom, but what is striking in the approach of the Sayadaws is that they provide a means to reassimilate the relative with a new insightful perspective. They are also exceptionally skillful in providing hands-on training which is similar to a direct transmission in the Zen tradition. This is probably why my book may appear to some as an integration of Theravada Buddhism, Krishnamurti and Zen. My teachers have not been Western-educated, and came to know about Krishnamurti and Zen only when we, their students, introduced them to these teachings. It is thus interesting to see the confluence of such apparently disparate approaches to spiritual truth in such an unlikely manner.


I am often asked what my teachers were like. They are actually an unlikely pair. Sayadaw U Eindasara is a profound mystic and poet and the quieter one of the pair. We fondly call him "the laughing Buddha." He rarely appears or talks in public but devotes extraordinary energy to working with his students. Sayadaw U Awthada is brilliant and quick-witted and we called him "the Burmese Zen Master" in recognition of his Zen-like ability to tie up his students in knots and push them beyond the intellect.


These teachers invite comparisons with Krishnamurti in that they live a very simple life, without seeking followers, without setting up any institutions or organizations, and keeping away from publicity and fame. They still live and teach within the confines of monkhood, yet maintain an integrity and openness rarely found in Buddhist Asia.


I had the good fortune to study closely with these two remarkable teachers and I remember with fondness and gratitude the time I spent training with them. They thought I was a little tricky, as I would continuously bring people from all walks of life to be exposed to their teaching first-hand. From such close encounters I have the privilege now to share my experiences with members of my Dhamma groups and also, through this book, with many others. To these two teachers, I bow in great reverence; I also bow down to my guru, Shwe Baw Byun Sayadaw, for his kind support for this book and for my Dhamma work in the West.


Thynn Thynn
, New York
, 1995





I am deeply indebted to my dearest Dhamma friend, Pam Taylor, who was the very first person to suggest that I should get my writings published, and who also took it upon herself to better organize my random writing and restructure it into a manuscript. Without her valiant efforts and superb editing, my manuscript would still be lying on a shelf in my basement. My thanks also go to Marcia Hamilton, who edited the first draft manuscript, and to Ashin U Tay Zaw Batha, who edited the text. Then it was my illustrious husband, Dr. San Lin, who succeeded in nudging me to complete the manuscript and who was enormously helpful in preparing the final version.


It is not only to my husband, but to my wonderful children, Win and Tet, that I owe many insights into myself, human nature and family life. Many friends ask me what my meditation is and I always reply, "My family is my meditation." It is mostly through my family that I have learned to practice what I preach. It is the family that compels me to sharpen my wits, to train and retrain my own mindfulness. In fact, my family is my greatest challenge and training ground.


I am very grateful to my old Dhamma friends from Bangkok for the memorable and joyous times I had with them and for their candid and challenging questions which resulted in this book.


Many thanks to John Hein and Charlotte Richardson for their careful editing and revising, to Nee Nee Myint for retyping, and to David Babski for formatting the manuscript.


Lastly, I would like to thank John Bullitt for putting it on-line.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1019)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 972)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 782)
27 Tháng Chín 20206:32 CH(Xem: 70)
Hãy nôn ra sự căm hờn độc ác tận trong tim bạn. Sự hờn ghen đang đầu độc và làm tắc nghẹn mọi điều tốt đẹp ở bạn. Tại sao bạn muốn có mọi thứ để đối đãi con quái vật gớm ghiếc này vậy? Hãy nôn nó ra, hãy tống tất cả ra, không chừa một tí gì cả. Tống nó ra sẽ tốt cho bạn. Sau đó trái tim tràn đầy nước cam lồ mát mẻ của tình yêu thương
26 Tháng Chín 202012:09 CH(Xem: 114)
Một thời Đức Thế Tôn ở tại Sāvatthi. Ở đó Đức Thế Tôn gọi các vị Tỳ-kheo và nói như vầy: “Này các Tỳ-kheo, khởi đầu của vòng luân hồi (samsara) này là không thể khám phá ra được. Điểm bắt đầu không thể nêu rõ đối với các chúng sinh bị vô minh che đậy, bị tham ái trói buộc, phải lưu chuyểnxoay quanh trong vòng luân hồi
25 Tháng Chín 202012:58 CH(Xem: 122)
Hiện nay, phong trào hành thiền tại Việt Nam và trên thế giới đang ngày càng được phát triển, tại Myanmar có nhiều trung tâm Thiền Minh Sát (Vipassanà), nơi đó các nhà Sư và các Phật tử đang ngày đêm thực hành Thiền Quán để thanh lọc thân tâm, ở Âu Mỹ
24 Tháng Chín 20208:34 CH(Xem: 143)
HỎI: Đề mục của Tứ Niệm Xứ là cái gì? - ĐÁP: Dạ thưa, đề mục của Tứ Niệm Xứ là bất cứ cái gì mà anh quan sát nó, anh ghi nhận nó, anh kiểm soát nó bằng chánh niệm. Còn cái gì anh theo đuổi nó mà không phải bằng chánh niệm thì cái đó gọi là hướng ngoại. Thí dụ như mình đi vệ sinh, mình biết rõ là mình đang đi vệ sinh,
23 Tháng Chín 20202:07 CH(Xem: 181)
"Đời Sống Quả Thật Bấp Bênh, Vô Định, Cái Chết Sẽ Đến, Chắc Như Thế." Đó là một câu nói rất quen thuộc trong Phật Giáo. Đã thấu rõ rằng chết là diễn biến chắc chắn phải đến và là hiện tượng thiên nhiên mà mỗi người đều phải đối phó, tuy nhiên, theo bẩm sinh tự nhiên, tất cả chúng ta đều sợ chết bởi vì ta không hiểu biết
21 Tháng Chín 20209:57 CH(Xem: 236)
Vào năm 1999, trên một diễn đàn Phật giáo quốc tế, người chủ diễn đàn là ông Lee Yu Ban – một Phật tử Malaysia – đề nghị các thành viên đóng góp vài dòng về lý do tại sao mình chọn theo đạo Phật. Sau đó, ông tổng hợp lại, đưa vào trang web của ông với tựa đề “Finding the Way” (Tìm thấy Con đường). Tôi giới thiệu đến Sư Thiện Minh
20 Tháng Chín 20209:46 CH(Xem: 222)
Trong tất cả các câu hỏi người ta đặt ra với người phương Tây và nhà sư Phật giáo, câu hỏi thường gặp nhất đó là: "Tại sao bạn trở thành Phật tử?". Để trả lời, chúng tôi cần chứng minh thực chất câu hỏi này không được chuẩn lắm. Ở đây không đơn giản chỉ nhằm giải quyết một vấn đề thách thức hay hóc búa, nhưng vì, đối với chính tôi
19 Tháng Chín 20207:06 CH(Xem: 261)
Phật giáođạo công truyền chứ không phải bí truyền, là đạo trí tuệ chứ không phải giáo điều, lại càng không chấp nhận sự cuồng tín. Chính Đức Phật đã bác bỏ quan điểm độc quyền của Bà La Môn cho rằng chỉ có giáo sĩ Bà La môn mới có quyền đọc Thánh kinh Vệ Đà. Phật còn dạy: "Tin Ta mà không hiểu Ta, tức là hủy báng Ta".
18 Tháng Chín 202012:37 CH(Xem: 333)
Bởi vì muốn đánh thức thế gian vẫn đang ngủ say quá lâu trong căn phòng tối tăm của vô minh nên tác giả đã đặt tựa đề của quyển sách này là “Thức Tỉnh Đi, Thế Gian Ơi!”. Khởi đầu của vòng luân hồi (saṃsāra) là không thể tìm ra. Điểm đầu tiên thì không thấy được và không thể nhận biết. Tất cả chúng ta đang đi lang thang và thơ thẩn
17 Tháng Chín 20207:54 CH(Xem: 302)
HỎI: Làm phước cách nào mới gọi là đại thí? - ĐÁP: Không hẳn bỏ ra nhiều mới là đại thí, mà đại thí ở đây có nghĩa là: 1. Tâm mình lúc bỏ ra hoàn toàn không có sự nuối tiếc. 2. Đối tượng nhận sự cúng dường, sự bố thí đó nếu là đối tượng cá nhân phải là đức độ, hoặc là đối tượng tập thể. 3. Tác dụng của vật thí đó, thí dụ như mình
16 Tháng Chín 20208:41 CH(Xem: 327)
Từ năm 1951 Ngài Thiền Sư U Pandita đã dạy hằng ngàn thiền sinh và châu du hoằng pháp, hướng dẫn những khóa thiền trong nhiều quốc gia Á Đông cũng như ở Âu châu, Úc châu và Hoa Kỳ. Hiện nay Ngài là Tăng Trưởng Thiền Viện Panditarama tại Rangoon, Miến Điện, nơi đây Ngài dạy những bậc xuất gia và hàng tại gia cư sĩ.
14 Tháng Chín 202010:04 CH(Xem: 295)
As regards the Abhidhamma, this is an exposition of all realities in detail. 'Abhi' literally means 'higher', thus 'Abhidhamma' means 'higher dhamma'. The form of this part of the Tipitaka is different, but the aim is the same: the eradication of wrong view and eventually of all defilements. Thus, when we study the many enumerations of realities,
12 Tháng Chín 20207:06 CH(Xem: 355)
Theo truyền thống của Phật giáo Nguyên thủy thì Tạng Vi Diệu Pháp (A tỳ Đàm) được Đức Phật thuyết vào hạ thứ bảy tại cung trời Đạo lợi (Tàvatimsa) với tác ý trả hiếu cho thân mẫu. Ngày nay chúng ta đến hành hươngẤn độ để chiêm bái bốn chỗ Động tâm: Đản sanh, Thành đạo, Chuyển pháp luân và nơi Phật nhập diệt.
11 Tháng Chín 20207:52 SA(Xem: 349)
Toàn bộ mục đích của việc nghiên cứu Phật Pháp là để tìm con đường giải thoát khổ, đạt đến hạnh phúcbình an. Dù chúng ta nghiên cứu các hiện tượng thân hay tâm, tâm vương (citta) hay tâm sở (cetasikā), chỉ khi lấy sự giải thoát khổ làm mục đích cuối cùng thì chúng ta mới ở trên con đường chánh – không gì khác. Khổ có mặt là
10 Tháng Chín 20208:43 CH(Xem: 352)
Các bạn, những người đi tìm kiếm thiện pháp, tụ hội ở đây ngày hôm nay, xin hãy lắng nghe với sự bình an. Nghe pháp với sự bình an là lắng nghe với sự tập trung, chú ý tới những gì bạn nghe và rồi buông bỏ. Nghe pháplợi ích vô cùng. Khi nghe pháp, chúng ta an trú thân tâm mình trong sự định tĩnh, bởi vì đây cũng chính là
09 Tháng Chín 202010:56 CH(Xem: 342)
Bạn đừng quên rằng việc thực tập không dễ dàng chút nào. Uốn nắn thứ gì khác thật không mấy khó khăn, đôi khi còn dễ dàng nữa là khác, nhưng uốn nắn tâm con người quả thật là thiên nan vạn nan. Đức Thế Tôn đã điều phục tâm của mình một cách viên mãn. Tâm là quan trọng nhất. Mọi bộ phận trong hệ thống thân tâm này
08 Tháng Chín 20205:26 CH(Xem: 367)
Hôm nay đề tài mà tôi muốn nói với các bạn là tỉnh giác hay hiểu biết sáng suốt trong khi ăn. Cơ thể chúng ta cần thức ăn mỗi ngày, bởi vậy hàng ngày chúng ta cần phải ăn để sống. Thức ăn trở thành một nhu cầu thiết yếu và lớn lao của cuộc sống. Chúng ta phải bỏ ra nhiều thì giờ để ăn, nghĩa là phải tốn thì giờ để kiếm thức ăn,
06 Tháng Chín 20207:02 CH(Xem: 389)
Chùa rất đơn sơ, đúng như tinh thần tri-túc-tiện-túc nhưng lại có một bảo vật vô giá mà nơi cất giữ chỉ Sư và bẩy đệ tử biết thôi. Đó là một xâu chuỗi mà tương truyền là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng đeo. Một ngày kia, sau thời công phu tối, Sư vừa băn khoăn, vừa buồn rầu nói với các đệ tử: - Xâu chuỗi không còn đó! Trong các con,
05 Tháng Chín 20209:47 CH(Xem: 415)
Tôi có một đệ tử xuất gia, người tây phương. Hễ mỗi khi thấy các sư hay tập sự người Thái xả y hoàn tục, anh liền nói: “Ồ, thật là xấu hổ làm sao! Tại sao họ lại làm thế chứ? Tại sao có quá nhiều sư và tập sự Thái hoàn tục như thế?” Anh ta cảm thấy sốc. Anh ta buồn khi thấy các sư và tập sự Thái hoàn tục bởi vì anh chỉ mới đến tiếp xúc
04 Tháng Chín 20202:19 CH(Xem: 554)
Ngày 25-9-2019 chùa chúng ta xẩy ra một sự cố, sự cố lớn – đấy là chuyện "có một ông sư" đã cuổm hết tiền của quỹ Tam Bảo, quỹ xây dựng, quỹ sinh hoạt, quỹ du học… để đi đánh bạc (có lẽ) thua sạch. Thế rồi chúng ta phải còng lưng trả những món nợ bên ngoài. Chuyện ấy cũng cần nói rõ ràng ra không cần phải giấu diếm nữa.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1788)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3449)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4962)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
02 Tháng Chín 20209:24 CH(Xem: 681)
Đây là cuốn sách sọan dịch từ những bài pháp ngắn mà Hòa thượng Sīlānanda đã giảng trong những khóa thiền ngắn ngày, và dài ngày ở nhiều nơi trên thế giới rất hữu ích cho những người mới hành thiền cũng như đã hành thiền lâu ngày. Người mới hành thiền biết hành thiền đúng theo những lời dạy của Đức Phật. Người hành thiền
01 Tháng Chín 20206:32 CH(Xem: 745)
Từ những ngày đầu bước chân vào con đường tu học Phật, tôi đã cảm thấy mạnh mẽ rằng thế nào tôi cũng sẽ tìm được cho mình một lối sống chân thậtan lạc. Vào thời ấy, cuộc sống của tôi bị chi phối bởi nhiều rối rensợ hãi. Tôi cảm thấy xa lạ với tất cả mọi người, với thế giới chung quanh, và ngay cả với những kinh nghiệm
31 Tháng Tám 20209:43 CH(Xem: 600)
Thiền Quán, Con Đường Hạnh Phúc (It's Easier Than You Think) là một quyển sách vui tươi và rất dễ đọc. Tác giả trình bày giáo lý của đức Phậtphương pháp tu tập, bằng các mẩu chuyện về những kinh nghiệm trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Bà Sylvia Boorstein là một nhà tâm lý trị liệu (psychotherapist) và cũng là một giáo thọ
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1442)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1369)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 1512)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1757)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 2047)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1885)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.