Talk 1 : Kalama Sutta, Help Us!

19 Tháng Tám 20204:00 CH(Xem: 544)
Talk 1 : Kalama Sutta, Help Us!


KeyToNaturalTruth_B2Keys To Natural Truth
 
(Chìa Khóa Vào Chơn Lý Thiên Nhiên)
Buddhadasa Bhikkhu
Translated by: Dr. Supaphan Na Bangchang, 
Santikaro Bhikkhu, Roderick Bucknell
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


KALAMA SUTTA, HELP US!

Message of Truth from Suan Mokkh #6
6 May 1988
Translated by Dr. Supaphan Na Bangchang and Santikaro Bhikkhu

 

 

All people in the world, including the Thai people, are now in the same situation as were the Kalama people of Kesaputtanigama, India, during the time of the Buddha. Their village was in a place through which many religious teachers passed. Each of these teachers taught that his personal doctrine was the only truth, and that all others before and  after him were wrong. The Kalamas could not decide which doctrine they should accept and follow. The Buddha once came to their village and the kalamas brought up this problem with him: that they did not know which teacher to believe. So the Buddha taught them what is now known as the Kalama Sutta, which will examine here.

 

Nowadays, worldly people can study many different approaches to economic, social, and technological development. The universities teach just about everything. Then, regarding spiritual matters, here in Thailand alone we have so many teachers, so many interpretations of the Buddha's teachings, and so many meditation centers that nobody knows which teaching to accept or which practice to follow. Thus it can be said that we have fallen into the same position as the Kalamas were in.

 

The Buddha taught them, and us, not to accept or believe anything immediately. He gave ten basic conditions to beware of in order to avoid becoming the intellectual slave of anyone, even of the Buddha himself. This principle enables us to know how to choose the teachings which are truly capable of quenching suffering (dukkha). The ten examples which the Buddha gave in the Kalama Sutta follow.

 

1. Ma anaussavena:do not accept and believe just because something has been passed along and retold through the years. Such credulity is a characteristic of brainless people, or "sawdust brains," such as those in Bangkok who once believed that there would be disasters for the people born in the "ma years" (those years of the traditional twelve year Thai calendar whose names begin with "ma," namely, years five through eight - small snake, big snake, horse, and goat).

 

2. Ma paramparaya: do not believe just because some practice has become traditional. People tend to imitate what others do and then pass the habit along, as in the story of the rabbit frightened by the fallen bael fruit. The other animals saw it running at full-strength, and then so frightened and excited each other that they ran after it. Most of them tripped and fell, broke their necks, or tumbled to death off cliffs. Any vipassana practice that is done in limitation of others, as a mere tradition, leads to similar results.

 

3. Ma itikiraya: do not accept and believe merely because of the reports and news spreading far and wide through one's village, or even throughout the world. Only fools are susceptible to such "rumors," for they refuse to exercise their own intelligence.

 

4. Ma pitakasampadanena: do not accept and believe just because something is cited in a pitaka. The word "pitaka," which is used for the Buddhist scriptures, means anything written or inscribed upon any suitable writing material. Memorized teachings which are passed on orally should not be confused with pitaka. Pitakas are a certain kind of conditioned thing which are under humanity's control. They can be created, improved, and changed by human hands. So we cannot trust every letter and word in them. We need to use our powers of discrimination to see how those words can be applied to the quenching of suffering. The various schools of Buddhism all have their own cannons, among which there are discrepancies.

 

5. Ma takkahetu: do not believe just because something fits with the reasoning of logic (takka). This is merely one branch of study used to try to figure out the truth. Takka, what we call "logics," can go wrong if its data or its methods are incorrect.

 

 6. Ma nayahetu: do not believe just because something is correct on the grounds of naya (deductive and inductive reasoning) alone. These days, naya is called "philosophy." In Thailand, we translate the word "philosophy" as "prajna," which the Indian people cannot accept because "naya" is only one point of view. It is not the highest or absolute wisdom which they call "panna" or "prajnanaya, or nyaya, is merely a branch of thought which reasons on the basis of assumption or hypotheses. It can be incorrect if the reasoning or choice of assumptions is inappropriate.

 

7. Ma akaraparivitakkena: do not believe or accept just because something appeals to one's common sense, which is merely snap judgements based on one's tendencies of thought. We like using this approach so much that it becomes habitual. Boastful philosophers like to use this method a great deal and consider it to be clever.

 

8. Ma ditthinijjhanakkhantiya: do not believe just because something stands up to or agrees with one's preconceived opinions and theories. Personal views can be wrong, or our methods of experiment and verification might be incorrect, and then will not lead to the truth. Accepting what fits our theories may seem to be a scientific approach, but actually can never be so, since its proofs and experiments are inadequate.

 

9. Ma bhabbarupataya: do not believe just because the speaker appears believable. Outside appearances and the actual knowledge inside a person can never be identical. We often find that speakers who appear credible on the outside say incorrect and foolish things. Nowadays, we must be wary of computers because the programmers who feed them data and manipulate them may feed in the wrong information or use them incorrectly. Do not worship computers so much, for doing so goes against this principle of the Kalama Sutta.

 

10. Ma samano no garu ti: do not believe just because the samana or preacher, the speaker, is "our teacher." The Buddha's purpose regarding this important point is that no one should be the intellectual slave of someone else, not even of the Buddha himself. The Buddha emphasized this point often, and there were disciples, such as the venerable Sariputta, who confirmed this practice. They did not believe the Buddha's words immediately upon hearing them, but believed only after adequately considering the advice and putting it to the test of practice. See for yourselves whether there is any other religious teacher in the world who has given this highest freedom to his disciples and audiences! Thus in Buddhism there is no dogmatic system, there is no pressure to believe without the right to examine and decide for oneself. This is the greatest special quality of Buddhism which keeps its practitioners from being the intellectual slaves of anyone, as explained above. We Thais should not volunteer to follow the West as slavishly as we are doing now. Intellectual and spiritual freedom is best.

 

The ten examples of the Kalama Sutta are a surefire defense against intellectual dependence or not being one's own person: that is, neglecting  one's own intelligence and wisdom in dealing with what one hears and listens to, what is called in Dhamma language paratoghosa ("sound of others")  When listening to anything, one should give it careful attention and full scrutiny. If there is reason to believe what has been heard and it results in the genuine quenching of suffering, then one finally may believe it one-hundred percent.

 

The principle of the Kalama Sutta is approriate for everyone, everywhere, every era, and every world - even for the world of devas (gods). Nowadays the world has been shrunk by superb communications. Information can be exchanged easily and rapidly. People can receive new knowledge from every direction and corner of the globe. In the process, they don't know what to believe and, therefore, are in the same position as the Kalamas once were. Indeed, it is the Kalama Sutta which will be their refuge. Please give it the good attention and study it deserves. Consider it the greatest good fortune that the Buddha taught the Kalama Sutta. It is a gift for everyone in the world. Only people who are overly stupid will be unable to benefit from this advice of the Buddha.

 

The Kalama Sutta is to be used by people of all ages. Even children can apply its principles in order  to be children of awakening (bodhi), rather than children of ignorance (avijja). Parents should teach and train their children to know how to understand the words and instructions they receive, to see how reasonable the words are and what kind of results will come from them. When parents teach or tell their children anything, the children should understand and see the benefit of practicing what they are told. For example, when a child it told not to take heroin, that child should believe not merely because of fear. Rather, seeing the results of taking heroin, the child fears them and then willingly refuses the drug on her or his own.

 

None of the items in the Kalama Sutta state that children should never believe anyone, should never listen to anyone. They all state that children, and everyone else, should listen and believe only after having seen the real meaning of something and the advantages they will receive from such belief and its subsequent practice. When a teacher teaches something, having the children see the reason behind the teaching won't make the children obstinate. For the obstinate ones, gently add a bit of the stick and let them think things over again. Children will understand the principle of the Kalama Sutta more and more as they grow up. They will complete all ten items themselves as they become fully mature adults, if we train children by this standard.

 

A scientific world such as today's will be able to accept gladly all ten tenets of the Kalama Sutta as being in line with the scientific method and approach. There is not the least contradiction between the principles of science and those of the Kalama Sutta. Even the eighth item, which states that one should not accept something just because it agrees with one's own preconceived theories, does not contradict scientific principles. True scientists emphasize experimental verification, not their own concepts, opinions, and reasoning, as their main criterion for accepting something as true. Due to these standards of the Kalama Sutta, Buddhism will meet the expectations and needs of true scientists.

 

If one follows the principle of the Kalama Sutta, one will have independent knowledge and reason with which to understand the meaning and truth of ideas and propositions heard for the first time. For example, when one hears that greed, hatred, and delusion are dangerous and evil, one understands thoroughly and instantly, because one already knows through personal experience what these things are like. One believes in oneself rather than in the speaker. The way of practice is the same in other cases. If a statement is about something one has never seen or known before, one should try to understand or get to know it first. Then one can consider whether or not to accept the newly received teaching or advice. One must not accept something just because one believes in the speaker. One should take one's time, even if it means dying before finding out. The Kalama Sutta can protect one from becoming the intellectual slave of others, even on the highest levels.

 

There's a problem every time a new kind of medicine comes out and gets advertised up and down all over the place. Should we offer ourselves as guinea pigs to test it, out of belief in the advertisements? Or should we wait until we have sufficient reason to try just a little of it first, to see if it truly gives good results, before fully relying on it? We should respond to new statements and teachings as we respond to new medicines, by depending on the principles in the Kalama Sutta as a true refuge.

 

The Kalama Sutta requires us to have wisdom before having faith. If one wants to have faith come first, then let it be the faith which begins with wisdom, not faith which comes from ignorance. The same bolds true in the principle of the Noble Eightfold Path: Take wisdom or right understanding as the starting point, then let faith grow out of that wisdom or right understanding. That is the only safe approach. We ought never to believe blindly immediately upon hearing something, nor should we be forced to believe out of fear, bribery, and the like.

 

The world nowadays is so overwhelmed by the power of advertising that most people have become its slaves. It can make people pull out their wallets to buy things they don't need to eat, don't need to have, and don't need to use. It's so commonplace that we absolutely must offer the principle of the Kalama Sutta to our human comrades of this era. Propaganda is much more harmful than ordinary advertising or what is called paratoghosa in Pali. Even with ordinary advertising, we must depend on the principle of the Kalama Sutta, to say nothing of needing this principle to deal with outright propaganda , which is full of intentional deceptions. So we can say that the kalama Sutta is beneficial even in solving economic problems.

 

I ask you all to consider, investigate, and test whether there is found anywhere greater spiritual freedom than is found in the kalama Sutta. If someone says that Buddhism is sa religion of freedom, can there be any reason to dispute or oppose that statement? Does this world which is intoxicated with freedom really know or have freedom in line with the principle of the Kalama Sutta? Is the lack of such freedom caused by blind ignorance and indifference regarding the Kalama Sutta? Some people even claim that it teaches us not to believe or listen to anything. Moreover, some actually say that the Buddha preached this sutta only for the Kalamas there at that time. Why don't e open our eyes and take notice that people nowadays have become intellectual slaves, that they have lost their freedom much more than those Kalamas in the time of the Buddha? Human friends, fellow worshippers of freedom, I ask you to consider carefully the essence and aim of the Kalama Sutta and the Buddha's intention in teaching it. Then, your Buddhist quality of awakening will grow fat and robust, rather than skinny and weak. Don't go foolishly hating and fearing the Kalam Sutta. The word "Thai" means 'freedom." What kind of freedom are you going to bring to our "Thainess"? Or what kind of Thainess is fitting and proper for the Thainess of Buddhists, the disciples of the Buddha?

 

Now let us look further to see the hidden benefits and advantages in the Kalama Sutta. The sutta can help us to avoid the tactless and narrow-minded talk which leads to violent clashes and disputes. For example it is foolish to set up an unalterable rule for all families regarding who, husband or wife, will be the front legs and who the hind legs of the elephant. It all depends on the conditions and circumstances of each specific family. According to the principles in the Kalama Sutta and the law of conditionality (idappaccayata), we only can say which roles are appropriate for whom depending on the circumstances of each individual family. Do not speak one-sidedly and go against natural principles.

 

Regarding abortion, people argue until black and red in the face about whether or not it should be done, without investigating to find out in which cases it should and in which cases it should not. Once we follow the principles of the Buddhist way of reasoning, each situation itself will tell us what is proper and what is not. Please stop insisting on one-sided positions.

 

In the case of meat-eating versus vegetarianism, people blindly argue for one extreme or the other. The problem is that people are attached to regarding food as either meat or as vegetables. For Buddhists, there is neither meat nor vegetables; there are only elements in nature. Whether the eater or the eaten, it's all merely natural elements. The situations where we should eat meat and the circumstances in which we shouldn't can be discerned by using the principle of the Kalama Sutta. For just this reason, the Buddha never decisively said to eat only meat or only vegetables, to not eat meat or not eat vegetables. To speak so carelessly is not the way of Buddhists.

 

To say that democracy is always and absolutely good is to speak with one's head in the sand. Those who insist on it haven't considered that a democracy of selfish people is worse than a dictatorship under an unselfish person who rules for the sake of Dhamma and justice. A democracy of selfish people means freedom to use their selfishness in a most frightening and awful manner. Consequently, problems drag on endlessly among those people who have a democracy of selfishness. Stop saying that democracy is absolutely good or that dictatorship is absolutely good. Instead, stick to the principle that both will be good if they are based in Dhamma. Each population should choose whichever system suits the particular circumstances which it faces.

 

To say that the Prime Minister exclusively must be an elected member of parliament, and never someone who the people haven't chosen directly, is to babble as if deaf and blind. Really, we must look to see how the situation ought to be and what the causes and conditions are, then act correctly according to the law of conditionality. This is the true Buddhist way, befitting the fact that Buddhism embodies democracy in the form of dhammic socialism. Therefore, the election of members of parliament, the establishment of a government, the structuring of the political system, and even the course of social and economic development should be carried out using the principle of the Kalama Sutta. Please consider each example. You soon will discover the fact that we must rely upon the principle of the Kalama Sutta.

 

More than ever the modern world needs the Kalama sutta as its basic operating principle. The world is spinning fast with the defilements of humanity. It is shrinking due to better transportation and communications. And it is about to self-destruct because proper awareness, intelligence, and wisdom are lacking. Under the power of defilement, the world is worshipping materialism, sex and luxury, because it lacks standards like that of the Kalama Sutta. No one knows how to make choices in line with its principle. Consequently, the world is wholly unfit for peace, while increasing in crime and other harmful evils every moment. Let's eliminate all these problems and evils by relying on the Kalama Sutta as our standard. So let's yell at the top of our lungs, "Help! Kalama Sutta, help us!"

 

In conclusion, the Kalama Sutta never forbids us to believe in anything; it merely implores us to believe with independent intelligence and wisdom. It never forbids us to listen to anything; it merely asks us to listen without letting our intelligence and wisdom become enslaved. Furthermore, it helps us to be able to think, consider, investigate, and decide with great subtlety and precision, so that we can find golden needles in haystacks as huge as mountains.

 

Please come, Kalama Sutta! Come invest yourself in the hearts and minds of all Buddhists, of all human beings, in this modern world.

 

Kalama Sutta, help us!



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4894)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1422)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1456)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1328)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1042)
30 Tháng Mười 20208:46 CH(Xem: 36)
Tôi rất ái ngại nhưng đã quyết định bỏ mọi mặc cảm để gửi câu hỏi này đến quý Báo. Chuyện là, tôi không may mắn có được một sự giáo dục tốt, từng bị chửi là mất dạy. Xin hỏi, nếu tôi phát tâm tu học thì Phật pháp có giúp tôi từ một người thiếu giáo dục thành một người tốt hay không? Nếu được thì những lời dạy nào trong Phật pháp
29 Tháng Mười 202011:05 CH(Xem: 86)
Người giác ngộ là người như thế nào? À, đó có thể là người nam hoặc người nữ. Bạn có thể tìm thấy họ trong một tu viện hoặc một ngôi nhà ở ngoại ô, trong rừng hoặc ở trong một thị trấn nhỏ. Nhưng sự thật thì không có nhiều người trong số họ giác ngộ ở những nơi đó như nhiều người thường nghĩ. Không phải vì sự giác ngộ vốn quá
28 Tháng Mười 20208:55 CH(Xem: 152)
Tôi có một người rất thân đang gặp nhiều khó khăn và khổ đau, chị ta không tìm được một lối sống nào cho có hạnh phúc. Tôi tin rằng nếu chị ta bớt dính mắc và bớt quan trọng hóa những ý nghĩ của mình hơn, đời chị sẽ bớt khổ đau. Đây là điều mà tôi học được trong thiền tập. Nhưng tôi nghĩ là chị chưa sẳn sàng để tìm hiểu về
27 Tháng Mười 20209:49 CH(Xem: 147)
Những ngày qua con có nhiều thời gian hơn để thực hành, hiếm khi nào mà sự thu thúc, độc cư lại được hợp thức hóa như vậy, thật là thuận lợi. Con có dịp xem xét lại quá trình thực hành của mình từ đầu đến nay, ghi lại những điểm căn bản trong từng lá thư của Thầy, và tiếp tục thực hành những bài tập đó. Con thấy những điều đó
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 154)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 210)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 185)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 230)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 287)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4894)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 265)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 269)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 263)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 302)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 340)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 292)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 297)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 361)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2647)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2084)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1995)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3670)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5223)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 936673)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4894)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2868)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4894)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 265)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 269)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2647)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1725)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1625)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.