Ngục Tù Của Đời Sống (TN) - Prison Of Life

21 Tháng Tám 202010:02 SA(Xem: 1190)
Ngục Tù Của Đời Sống (TN) - Prison Of Life

PrisonOfLife_TN_A

Ngục Tù Của Đời Sống (TN) - Prison Of Life
Buddhadasa Bhikkhu - Translated by Santikaro Bhikkhu
Thiện Nhựt phỏng dịch 
Source-Nguồn: dhammatalks.net, suanmokkh.org, budsas.org


__________________

Ngục Tù Của Đời Sống 

Hôm nay, chúng tôi xin nói đến một sự việc gọi là "ngục tù". Điều nầy giúp chúng ta hiểu rõ hơn thêm về "đời sống". Nhờ đó mà chúng ta thông suốt được Chánh Pháp (Dhamma), khả dĩ giúp ta sống một cuộc đời chẳng bị khổ đau (dukkha, bất toại nguyệnđau đớn, căng thẳng, khổ sở). Vậy, hôm nay chúng tôi sẽ nói về ngục tù, xin các bạn chuẩn bị để nghe cho kỹ.

 

Bất kỳ nơi nào thấy có điều kiện và dấu hiệu của ngục tù, thì ngay nơi ấy có sự Khổ sở (dukkha). Bạn nên quan sát để thấy rằng mọi hình thức và chủng loại của Khổ sở (dukkha) đều mang lấy đặc tánh của một ngục tù cả. Bị bắt, bị nhốt, bị gông cùm, và phải chịu mọi sự khó khăn, bứt rứt, là những đặc tánh của Khổ sở (dukkha). Nếu bạn hiểu điều nầy, thì bạn sẽ biết thật rõ ràng ý nghiã của sự việc mà chúng tôi gọi là "upadana" (= chấp thủ, bám níu, đeo chặt). Ở đâu có upadana (sự bám níu) là ở đó có ngục tù. Chính sự bám níu đem lại các điều kiện cho sự cầm tù.

 

Ở đâu có sự bám níu, là ngay đấy có sự ràng buộc. Sự ràng buộc có thể tích cực hoặc tiêu cực; cả hai đều trói buộc như nhau. Khi nhìn sự vật và bám níu vào chúng, xem chúng như là "Ta", hoặc là "của Ta", tức thì sự ràng buộc liền khởi lên. Khi có sự trói buộc vào điều gì, chúng ta bị kẹt vào đó, chẳng khác gì đang bị giam cầm trong ngục tù.

 

Tất cả những nguyên lý của Phật học có thể tóm gọn lại thành: upadana (sự chấp thủ, sự bám níu) là nguyên nhân của Khổ sở; Khổ sở phát sanh từ sự bám níu. Mọi người chúng ta cần phải hiểu thật rõ về đề mục upadana, sự bám níu nầy. Để có thể hiểu được dễ dàng hơn, chúng ta cần thấy ra nó giống như một ngục tù -- một ngục tù tinh thần, một ngục tù tâm linh. Chúng ta đến đây để học hỏi Chánh Pháp (Dhamma), để phát triển định tâm (samadhi, sự an định tinh thầnyên tịnh) cùng sự minh sát (vipassana), để có thể đoạn trừ được sự bám níu (upadana). Hoặc là, nếu chúng ta dùng một ẩn dụ thì nói, chúng ta học hỏi Chánh Pháp và phát triển tâm trí chỉ là để tiêu diệt cái ngục tù hiện đang giam giữ chúng ta đây.

 

Chúng tôi vừa nói đến một ngục tù tinh thần, một ngục tù tâm linh, nhưng điều đó cùng chung một nghiã với ngục tù cụ thể. Nó cũng giống với một ngục tù vật chất đang giam giữ tù nhơn ở khắp nơi, nhưng chúng tôi muốn nhấn mạnh đến ngục tù hoàn toàn về tâm linh ở đây. Ngục tù nầy có vẻ hơi lạ đời, vì chúng ta chẳng thể thấy thực chất của nó bằng mắt thường của chúng ta được. Điều lạ lùng hơn nữa, là con người lại tự nguyện đem giam mình vào trong ngục tù đó. Con người lại còn thấy thích thú được giam giữ trong ngục tù tâm linh. Đó là khía cạnh dị thường của ngục tù tâm linh.

 

Giải Thoát là sự cứu rỗi ra khỏi Ngục tù 

 

Chúng ta cần nhớ đến các danh từ "sự cứu rỗi" hoặc "giải phóng" thường được dùng trong các tôn giáo. Mục tiêu cứu cánh của mọi tôn giáo là sự cứu rỗi, sự giải thoát, hoặc là bất cứ danh từ nào phù hợp với mỗi thứ ngôn ngữ. Nhưng tất cả các danh từ ấy đều cùng có một ý nghiã chung -- cứu rỗi, cứu độ. Mọi tôn giáo đều dạy về sự giái thoát. Tuy nhiên, cứu khỏi điều gì chớ? Chúng ta cần được cứu ra khỏi ngục tù tâm linh. Điều mà tất cả các bạn ở đây đang muốn và cần đến, chính là "tự do", "giải thoát", mà ý nghiã giản dị chỉ là sự thoát ra khỏi cảnh ngục tù. Dầu là một ngục tù bằng vật chất, hay ngục tù về tâm linh, ý nghiã trong mọi trường hợp cũng là một: chúng ta cần được tự do, tự tại.

 

Những người còn thiếu Trí huệ sáng suốt chỉ có thể thấy và chỉ biết sợ đến cái ngục tù vật chất. Nhưng người có Trí huệ Bát Nhã (panna), nhìn sâu xa hơn sẽ thấy còn nguy hiểm và khủng khiếp hơn nữa, đó là cái ngục tù tâm linh. Thật sự, chúng ta thấy có ít người bị giam cầm trong các khám đường, trong khi đó hầu hết mọi người trên thế giới nầy đang bị kẹt trong cảnh ngục tù tâm linh. Thí dụ như, mỗi bạn ngồi tại đây đều sống tự do, ngoài vòng của các ngục tù vật chất thông thường, nhưng tất cả các bạn đều đang bị tống giam trong ngục tù tâm linh. Điều thúc giục chúng ta phải quan tâm đến Chánh Pháp (Dhamma), phải thực tập sự phát triển tinh thần, chính là sự chống đối lại và nỗ lực để vượt khỏi sự bị kẹt vào ngục tù tâm linh. Bạn có cảm biết đến điều đó hay không đi nữa, cũng chẳng quan trọng mấy. Tuy vậy, điều thúc giục ấy cứ ép buộc tất cả các bạn, dầu cho bạn có nhận thức ra được hay không, là phải đi tìm sự tự do về tinh thần. Vì lẽ đó, các bạn đến tìm tự do ở tại đây hay ở các nơi khác.

 

Mặc dầu đìều đang giam cầm chúng ta đây chỉ là mỗi một việc, tức là sự bám níu (upadana), nhưng ngục tù đó mang nhiều hình thức. Có đến hàng chục loại ngục tù như thế. Nếu chúng ta chịu mất thời giờ để tìm hiểu về mỗi loại ngục tù đó, thì chúng ta sẽ hiểu được rõ ràng hơn về hiện tượng đó. Rồi chúng ta sẽ thông hiểu upadana rõ và kỹ hơn, đồng thời hiểu được thêm về sự khát ái (Tanha, Anh văn dịch là craving), các lậu hoặc (kilesa, các sự ô nhiễm tinh thần), mà Giáo pháp của nhà Phật cho là nguyên nhân đã tạo ra Khổ sở (dukkha). Ta sẽ hiểu rõ ràng về đề tài Khổ sở, một khi ta nắm vững được ý nghiã của đề tài ngục tù, một cách sáng tỏ và tỉ mỉ hơn.

 

Tôi muốn khuyên các bạn nên dùng danh từ Pàli Upadana, thay vì dịch ra là sự ràng buộc, tríu mến, hay bất cứ danh từ chuyển dịch nào khác của Anh văn như attachment. Các danh từ được phiên dịch thường bị hiểu lầm. Các bạn có thể còn chưa hiểu trọn vẹn ngay lúc nầy, nhưng cứ cố gắng dùng đến chữ Upadana đi, để cho miệng bạn, tâm bạn và các tình cảm của bạn, sẽ quen dần với nó.

 

Và các bạn cần nhận thức rằng cốt lõi của Phật học, còn được gọi là trái tim của Phật họcchính là sự quét sạch upadana. Trái tim của Phật học là sự tống khứ, vứt bỏ cho được upadana, hay là cắt đứt cội rễ của nó. Rồi đó, chẳng còn ngục tù, và cũng chẳng còn Khổ sở nữa.

 

Bạn phải lấy ý nghiã của các từ ngữ Anh ngữ attachment (sự luyến ái, tríu mến), grasping (bám chặt), clinging (đeo dính cứng), rồi phối hợp chúng lại để có đầy đủ ý nghiã của danh từ upadana. Tốt hơn là cứ dùng thẳng chữ upadana, nghiã của nó bao quát hơn, và giúp ta nhìn vào đề mục một cách thâm sâurộng rãi hơn.

 

Tinh hoa duy nhứt của Phật học

 

Chỉ có một danh từ duy nhứt và giản dị, upadana, là điều quan trọng hơn hết. Trái tim của Phật học chỉ là việc bứng gốc hay cắt đứt cái upadana nầy. Rồi thì Khổ sở (dukkha) sẽ chấm dứt. Xin các bạn hãy hiểu cho rằng đó là trái tim của Phật họcđược tìm thấy ở mọi trường phái, mọi pháp môn trong Phật giáo. Phật giáo Nguyên thủy (Theravada), Phật giáo Đại thừa (Mahayana), Phật giáo Thiền tông (Zen), Phật giáo Tây tạng, bất cứ tông phái nào về Phật giáo mà bạn muốn nói đến, tất cả chỉ khác nhau trên danh hiệu, hoặc trên bề ngoài qua các lễ nghi, cúng tế. Nhưng cốt lõi bên trong thì vẫn chung một sự việc là sự cắt đứt upadana.

 

Xin các bạn đừng buồn, đừng thất vọng, hay lo âu, đừng tạo thêm rắc rối cho bạn, khi nghĩ rằng mình còn chưa đủ khả năng để học hỏi hết tất cả các trường phái Phật học. Đừng ngại ngùng chi khi bạn chẳng thể theo học được Phật giáoTây tạng, ở Sri Lanka, ở Miến điện, ở Trung hoa, hoặc ở bất cứ nơi nào khác. Đó chỉ là một sự thất công mất thời giờ mà thôi. Chỉ có mỗi một tinh túy hay trái tim của toàn thể nền Phật học, đó là diệt trừ upadana. Các nhãn hiệu Nguyên thủyĐại thừa, Thiền, Tây tạng, và Trung hoa chỉ phản ảnh đến cái vỏ bề ngoài của điều làm cho thấy có nhiều loại hình thức khác nhau về Phật học. Nếu có sự khác biệt giữa các tông phái, đó chỉ giản dị là bề mặt bên ngoài, chẳng qua là một mớ nghi thức cúng tế, hành lễ mà thôi. Trái tim thực sự của Phật học đều như nhau ở khắp mọi nơi: bứng hết gốc rễ của upadana.

 

Vậy thì, bạn cứ học hỏi một điều duy nhứt. Đừng phí thì giờ để lo buồn và nghĩ ngợi mình còn chưa học được hết tất cả các hình thức Phật học. Cứ học hỏi một đề tài duy nhứt: cắt đứt upadana, đó cũng đã đủ lắm rồi.

 

Nếu bạn muốn biết Phật giáo Đại thừa như một học giả chuyên khoa, thì bạn phải đi tìm và học chữ Phạn (Sanskrit). Bạn có thể để trọn đời học chữ Phạn mà vẫn còn chưa biết được gì. Hay là bạn muốn biết Thiền (Zen) cho thật giỏi, thì bạn lại phải học chữ Trung hoa. Để trọn đời học tiếng Trung hoa mà rốt cuộc bạn vẫn chưa hiểu Thiền. Để biết được Kim cang thừa (Vajrayana) của Phật giáo Tây tạng, bạn cũng phải học tiếng Tây tạng nữa. Cứ mãi học về ngôn ngữ cũng đã tốn trọn đời rồi, nhưng bạn vẫn chưa thực sự học được gì cả.

 

Bạn vẫn còn chưa đạt đến trái tim Phật học. Những điều kể trên chỉ là điều phiến diện được đặt thêm ra như các sự phô diễn mới. Bạn nên hiểu cốt lõi của tất cả các đìều đó và chỉ cần học hỏi mỗi một việc là cắt đứt upadana. Rồi thì bạn sẽ hiểu được chỗ tinh túy của nền Phật học, cho dầu dưới nhãn hiệu Đại thừa, Nguyên thủy, Thiền hoặc Kim cang thừa. Dầu cho đó là từ Trung hoa, Nhựt bổn, Triều tiên, hay ở bất cứ nơi nào khác, nó cũng nằm ngay tại một chỗ: sự cắt đứt upadana.

 

Ngay cả trong một tông phái, như trong Phật giáo Nguyên thủy, cũng đã có nhiều hình thức rồi. Có rất nhiều phương cách để tập luyện về tinh thần nữa. Có lối hành Thiền của Miến điện, nơi mà người ta dạy cách quan sát bụng phồng lên và xẹp xuống. Có nhiều hình thức khác căn cứ trên các bài chú (mantra"Samma Araham" và "Buddho, Buddho", các loại khác nữa. Nhưng nếu đó thật là đứng đắn, thì tinh túy của mỗi loại cũng nằm vào đúng một chỗ: sự cần thiết phải diệt trừ upadana. Nếu đó chẳng nói đến việc loại trừ upadana, thì đó còn chưa phải là điều chơn thật. Và đó cũng chẳng mang lại lợi lạc nào cả. Thế thì, tại sao lại chẳng quan tâm đến vấn đề cắt đứt upadana; hay nếu muốn nói theo một ẩn dụ bóng bảy, là phá huỷ cái ngục tù? Do đó, tốt hơn hết là chúng ta bàn đến chính cái ngục tù nầy.

 

Khám phá ra nó từ bên trong 

 

Nói cho chính xác, thật ra chúng ta chẳng thể nào học hỏi về đề tài trên qua các Kinh điển, các kỹ thuật, hoặc các lời giáo huấn khác nhau, nếu chúng ta muốn thành công trọn vẹn. Để có thể gặt hái được các lợi lạc chân chánh, chúng ta phải học ngay trên chính sự việc, tức là ngay trên cái ngục tù thực sự; học hỏi ngay trên sự Khổ sở thực sự. Vậy, chúng ta phải tìm kiếm xem cái ngục tù đó ở vào nơi đâu.

 

Ngay tại điểm nầy, chúng ta đối diện với hai sự lựa chọn: ta sẽ học hỏi từ bên ngoài, hay là nghiên cứu ngay từ bên trong? Sự phân biệt rất là thiết yếu. Đức Phật có nói, chúng ta phải học hỏi ngay từ bên trong. Sự học bên ngoài là nghiên cứu về sách vở, về nghi thức, về thực hành tế lễ và các sự việc khác cũng tương tự như thế. Những điều gì ta cần học tập, Đức Như Lai đã giảng dạy, là tấm thân còn đang sanh hoạt đây. Điều đó có nghiã là một cơ thể còn sống, với một tâm thức linh hoạt, chớ chẳng phải với một thân tâm đã chết. Đó chính là nơi mà sự học hỏi thực sự xảy ra, vậy bạn nên học ngay đấy. Học hỏi từ ngay chỗ bên trong, tức là ngay bên trong bạn, ngay khi bạn còn sống đây, trước khi bạn chết đi. Cái học từ bên ngoài, nghiên cứu sách vở, các nghi thức, lễ tế, chẳng thực sự thành tựu được điều gì có chơn giá trị. Vậy, xin cứ học từ bên trong. XIn bạn nhớ kỹ các chữ nầy: "học ở bên trong".

 

Tập luyện định lực (samadhi) và minh sát (vipassana), tức là phát triển giác niệm về hơi thở (anapanasati bhavana) như chúng ta đang làm tại đây, đó chính là sự học hỏi từ bên trong. Để theo đuổi sự học hỏi bên trong đó, cần phải có nhiều kiên trìkham nhẫn, nhưng cũng chẳng quá nhiều đâu. So với các ngành khác mà dân chúng thường tập luyện, thí dụ như các môn thể thao cao cấp, các món thể dục, nhào lộn, thì việc tập luyện định lựcminh sát vẫn còn ít khó khăn hơn. Tuy nhiên, người ta đã có đủ sức kham chịu và bền chí để làm được các việc đó. Bạn chỉ cần có vừa đủ sự kham nhẫnchúng ta sẽ có đủ khả năng để tập luyện định lựcminh sát, qua giác niệm về hơi thở. Vài người đã chẳng chịu nổi, và đã bỏ chạy đi mất rồi. Các bạn có đủ sự kham nhẫn để bước đến mức nầy, thì nếu chúng ta tiếp tục thêm một chút nữa, thì chúng ta sẽ đủ sức để làm được việc đó và thọ hưởng các lợi lạc chính đáng. Vậy, xin các bạn hãy nỗ lực trong sự học về bên trong nầy và học hỏi với sự kiên trìkham nhẫn.

 

Đời sống cũng là một ngục tù 

 

Dùng ẩn dụ bóng bảy sẽ khiến chúng ta hiểu được dễ dàng vấn đề đang thảo luận đây. Do đó, chúng tôi sẽ dùng đến các ẩn dụ đó ngay hôm nay. Ngục tù thứ nhứt mà bạn phải tìm thấyquan sát chính là đời sống nầy.

 

Nếu các bạn nhìn cuộc đời như một ngục tù, và thấy ra nó đúng là ngục tù thật, thì chúng tôi phải nói rằng các bạn đã biết được sự thật của Thiên nhiên khá rõ ràng rồi. Tuy nhiên, phần đông mọi người đều nhìn vào đời sống như là một chút gì để hưởng thọ, như là một cơ hội để vui đùa thích thú. Họ muốn sống để hưởng thọ cuộc sống. Thế rồi họ trở nên say đắm miệt mài vào cuộc sống, và vì thế mà làm cho đời sống trở nên một ngục tù.

 

Nếu chúng ta nhìn đời sống như một ngục tù, thì chúng ta phải thấy ra sự bám níu (upadana) trong cuộc đời nầy. Nếu chúng ta còn chưa thấy upadana trong đời sống, chúng ta sẽ chẳng thấy được đời sống là ngục tù và rồi chúng ta sẽ bằng lòng mà tưởng đời sống là cõi Thiên đàng. Đó là bởi vì có rất nhiều sự việc trong đời sống đang làm thỏa mãn chúng ta, tuy nhiên cũng đang gạt gẫm chúng ta phải say đắm những gì mà chúng ta thấy được là thoả ý, khả ái, hấp dẫn, và sự say đắm đó chính là upadana đấy, và trở thành một ngục tù. Chúng ta yêu mến một sự vật, dầu đến một mức độ nào, thì ít nhứt nó cũng trở thành một ngục tù đến chừng ấy, cũng do bởi upadana mà ra. Đó là mặt tích cực của upadana. Ngay cả khi chúng ta bắt đầu oán hận một sự vật nào, hay chán ghét nó, thì đó là mặt tiêu cực của upadana, lại cũng là một ngục tù nữa đấy. Bị dối gạt và lừa phỉnh, theo mặt tích cực hay tiêu cực của upadana, cả hai đường ấy đều là ngục tù cả. Và ngục tù đó khiến cho đời sống trở nên Khổ sở (dukkha).

 

Lại nữa, ta có thể nhìn thấy khi có upadana trong cuộc sống, thì đời sống trở thành ngục tù. Và khi chẳng có upadana nơi đó, thì đời sống chẳng phải là ngục tù. Bạn có thể nhìn thấy ngay đây, vào lúc nầy, có upadana trong đời của bạn hay không? Bạn tự hỏi: "Đời tôi có phải là ngục tù hay không?" "Tôi có đang sống trong ngục tù của upadana hay không?" Mỗi bạn phải nên nhìn thật kỹ lưỡng vào bên trong tâm của bạn và thấy tuyệt đối rõ ràng rằng đời sống có phải là ngục tù đối với bạn chăng. Bạn có bị giam giữ trong ngục tù chăng? Bạn có đang sống trong ngục tù chăng? Nếu không, thì bạn đến đây để tham thiền, để tập luyện phát triển tâm trí, làm gì chớ? Nơi bản chất, mục tiêu thực sự của việc đào luyện tâm linh chính là sự tận diệt các ngục tù của chúng ta. Sự học hỏithực tập của bạn có thành công hay không, bạn có thể phá vỡ được ngục tù hay không, đó là lại một vấn đề khác. Tuy vậy, mục đích thực sự của chúng ta là sự tiêu hủy ngục tù của đời sống.

 

Xin hãy cứu xét điều nầy cho thật cẩn thận. Nếu chúng ta chẳng nhận ra được upadana, thì chúng ta bị kẹt vào ngục tù mà còn chưa nhận ra được đó là ngục tù. Chúng ta bị giam giữ trong ngục tù mà chẳng biết ngục tù là gì cả. Hơn thế nữa, chúng ta lại thoả mãn và say đắm với ngục tù đó, cũng tựa như chúng ta đang say đắm và thoả mãn với đời sống. Bởi vì chúng ta say đắm và thoả mãn trong cuộc đời, nên chúng ta bị giam cầm trong ngục tù của đời sống. Chúng ta cần làm những gì để cho nó chẳng thành một ngục tù nữa. Đây là một vấn đề mà ta cần tìm ra lời giải đáp cho thật cẩn thận và cho thật đứng đắn.

 

Chúng ta phải sống như thế nào để đời sống chẳng thành một ngục tù? Điều nầy có nghiã là, tự nhiên và thông thường, đời sống chẳng phải là ngục tù, chính chúng ta đã khiến cho nó trở thành ngục tù, xuyên qua sự bám níu (upadana). Do bởi sự vô minh của chúng ta, do bởi sự khờ khạo của chúng ta, do bời sự khiếm khuyết về tri kiến đứng đắn của chúng ta, mà chúng ta đã khiến upadana có mặt trong đời sống. Đời sống liền trở thành ngục tù đối với chúng ta. Trong ngôn ngữ Thái lan, có một thành ngữ vừa thô lại vừa biếm nhẽ, "som nam na man", có nghiã từa tựa như vầy"Cũng đáng đời cho nó đấy!" Đời sống chẳng phải là ngục tù, hay giống như ngục tù, nhưng qua sự khờ khạo của chúng ta, chúng ta tạo nên upadana bằng sự vô minh (avijja) rồi thì nó trở nên một ngục tù. Vậy thì còn nói gì nữa, than trách mà chi, chỉ có "som nam na man", "thật là đáng kiếp!" mà thôi.

 

Nếu bạn thành công trong việc thực tập giác niệm về hơi thở (anapanasati bhavana), bạn sẽ hiểu rõ cuộc đời hơn.

 

Bạn sẽ biết rõ upadana và bạn sẽ chẳng có upadana trong sự việc mà ta gọi là "đời sống" đó. Rồi thì, ngục tù nầy bị tan rã và biến mất, các ngục tù mới cũng chẳng khởi lên. Đời sống như thế mới thật là có giá trị cao cả, nhưng ai đã sống được như thế và ai chẵng được như thế, thì lại một vấn đề khác. Xin bạn hãy cố gắng thông suốt sự kiện đó, đúng như bổn phận của bạn phải làm như thế. Điều nầy sẽ là động cơ thúc đẩy bạn phải nỗ lực hết sức mình và hết sức kiên nhẫn để có đủ khả năng phá huỷ ngục tù.

 

Có một phương cách nhìn vào các sự kiện trên đây, là quan sát thấy rằng đời sống cần được tiếp tục trôi đi chiếu theo định luật của Thiên nhiên, hoặc là chúng ta cần phải tiếp tục sống mãi sao cho phù hợp theo định luật của Thiên nhiên. Chúng ta cần tìm kiếm thực phẩm, cần hoạt động, cần nghỉ ngơi, cần thư giãn, cần làm việc để duy trìcung ứng cho cuộc sống của chúng ta, chúng ta cần làm những việc đó và các việc khác nữa mà chúng ta đã thừa biết rõ. Chẳng thể nào không làm tròn chúng được. Chúng ta bị bắt buộc phải thực hiện chúng. Đó cũng là một ngục tù nữa. Sự kiện mà ta phải luôn luôn theo đúng định luật của Thiên nhiên , ấy cũng là một ngục tù. Làm cách nào mà chúng ta có thể bẻ gãy để vượt ra khỏi cái ngục tù đặc biệt nầy?

 

Tại sao chúng ta bị kẹt trong ngục tù của đời sống, tùy thuộc vào định luật thiên nhiên? Cái ngục tù nầy khởi sanh từ upadana của chúng ta, liên quan đến chính chúng ta, liên quan đến đời sống của chúng ta. Khi có upadana liên hệ với chính chúng ta, thì cái "Ta", cái "Ngã" được khai sanh ra. Cái "Ta" đó rất lo âu, sợ sệt đối với các phận sự thiên nhiên kia, và vì thế mà cái "Ta" ấy mới trở nên khổ sở do bởi các phận sư thiên nhiên đó. Các sự khó khăn nầy khởi lên cũng do upadana. Nếu chúng ta chẳng có upadana liên hệ đến cái ‘Ta", thì các phận sự thiên nhiên cần thiết kia cũng chẳng trở thành ngục tù. Chúng ta sẽ có đủ khả năng để tìm kiếm thoả mãn các nhu cầu của chúng ta, để mưu sanh, để luyện tập và săn sóc thân thể của chúng ta, mà chẳng bị khổ sở, nếu chúng ta chẳng có chút upadana nào về đời sống của chúng ta. Đây là điểm rất tế nhị; và cũng là điều còn bí ẩn đối với phần đông dân chúng. Đó là sự tế nhị của định luật Thiên nhiên. Làm cách sao để sống mà khỏi bị Khổ sở, có liên quan đến sự kiện là mọi sự việc trong đời sống cần được thực hiện phù hợp với Định luật Thiên nhiên?

 

Các bản năng là ngục tù 

 

Ngục tù kế tiếp cần được cứu xét là chúng ta sống dưới ảnh hưởng của các bản năng. Chúng ta nằm dưới quyền lực của các bản năng. Tất cả mọi chúng sanh, con người, thú vật, hoặc cỏ cây, đều có bản năng. Các bản năng đó luôn luôn bó buộc chúng ta phải làm theo đúng các nhu cầu và âu lo của chúng. Điều nầy lại càng đặc biệt

 

đúng với bản năng dục tính và truyền giống. Chúng kiểm soát, thúc dục, đẩy mạnh và gây rắc rối cho chúng ta đến mức nào? Dục tình và sự thúc dục về truyền giống bóp chặt chúng ta, đè nén chúng ta, khuấy động chúng ta thật sâu xa, chúng mang đến biết bao loại khó khăn cho chúng ta, nhưng chúng ta chẳng thể chận đứng được. Đôi khi, chúng ta lại thích thú cứ để cho như vậy. Con cái chúng ta lớn lên và tới tuổi trưởng thànhbản năng dục tính đã chín muồi, rồi chúng cũng bị kẹt luôn vào cái ngục tù của bản năng dục tính.

 

Sau cùng, ngay cả cái bản năng hay khoe khoang cũng chi phối cả đời sống của chúng ta. Nhiều ngưòi chẳng nghĩ đó là một bản năng, nhưng mà loài thú cũng có nữa. Nhu cầu muốn khoe khoang, khoác lác, phô trương, là một bản năng. Ngay cả loài thú cũng có điều kiện để khoe khoang rằng chúng đẹp đẽ, hoặc dõng mãnh, hoặc lanh lẹ, hoặc gì gì nữa. Ngay cả cái bản năng điên rồ nhứt, buồn cười nhứt, cũng là ngục tù. Chúng ta muốn khoa khoang và khoác lác. Nếu nó chẳng phải là ngục tù, thì nó chẳng đè nén và bó buộc chúng ta một chút nào cả. Tuy nhiên, giờ đây, bản năng ấy đã xúi dục ta phải mua quần áo đẹp, nữ trang đẹp, giày dép đẹp, và một lô các vật đẹp khác nữa.

 

Tại sao lại phải cần có nhiều áo đẹp và nhiều đôi giầy đẹp? Tại sao chúng ta lại cần dùng đến chúng cả? (Và xin tha lỗi cho tôi, chúng ta lại cần đặc biệt nêu lên, nhứt là với các vị phụ nữ ở đây). Bản năng khoe khoang đó là một thứ ngục tù. Bởi vì dân chúng chẳng thể kham chịu được, cho nên bản năng ấy mới thúc dục chúng ta phải tuân theo chúng, xuất ra nhiều tiền bạc để mua sắm đủ loại vật dụng. Bản năng khoe khoang là bản năng buồn cười nhứt trong các loại bản năng. Nó cũng vẫn là một ngục tù. Người ta thiếu thốn tiền bạc cũng chỉ vì bản năng ấy và ngục tù đó. XIn các bạn hãy cứu xét và suy tư cẩn thận về các thí dụ về bản năng mà chính chúng ta đã làm nẩy sanh ra. Chúng đều là ngục tù cả.

 

Nếu chúng ta đã nghĩ đến điều đó, nếu chúng ta tính toán các sự chi tiêu, chúng ta sẽ khám phá ra rằng phần đông loài người bỏ tiền ra chi phí về quần áo, nữ trang, giữ gìn sắc đẹp, còn nhiều hơn là họ đã tiêu xài về thực phẩm. Hơn nữa, họ đặt nặng việc trang hoàng, canh tân nhà cửa, rất tốn kém. Nói chung lại, cả hai việc làm đẹp thân mình và làm đẹp nhà cửa, đã khiến họ tiêu phí nhiều hơn trong việc cung cấp thực phẩm, là điều cần thiết cho đời sống. Chúng ta phung phí nhiều tiền bạc vào các sự vật chẳng cần thiết cho đời sống, hơn là lo cho những nhu yếu của sự sống là thực phẩm. Đó là một cách khác nữa để bị kẹt vào ngục tù của bản năng.

 

Các căn (giác quan) là ngục tù 

 

Kế đến, chúng ta đi tới một loại ngục tù cũng khá ngộ nghĩnh, cái ngục tù gần chúng ta nhứt. Đó là hai mắt, hai tai, mũi, lưỡi, thân và tâm ý: sáu căn (ayatana), sáu giác quan. Chúng cũng là ngục tù nữa đấy. Bạn hãy nhìn thật chậm, thật kỹ vào chúng. Xin hãy nghe cho kỹ để hiểu cách nào mà mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và tâm ý -- cả sáu giác quan -- đã trở thành ngục tù.

 

Tiếng Pàli gọi chúng là ayatana. Gốc của chữ ayatana có nghiã là "dụng cụ hoặc phương tiện để cảm thông với thế giới bên ngoài" -- nơi chốn, cơ cấu, phương tiện, hay là bất cứ những gì để tiếp xúccảm thông với thế giới bên ngoài. Ta gọi chúng là các căn (ayatana). Nếu bạn muốn, bạn có thể dùng chữ Pàli ayatana. Tôi chẳng biết chắc cách gọi chúng theo Anh ngữ ra làm sao, nhưng có lẽ nên dùng các danh từ sense media, hoặc là connectors. Cả sáu ayatana (căn) đó đều là ngục tù cả.

 

Chúng ta có upadana (sự bám níu) hướng đến đời sống, liên hệ đến chúng ta, với sáu phương tiện để cảm xúc, để thể nghiệm, để truyền thông, hoặc để nếm và nhận các đối tượng của giác quan. Khi có sự bám níu (upadana) liên hệ đến sáu căn (ayatana), chúng ta phục vụ chúng và trở thành nô lệ cho chúng. Chúng ta phục vụ mắt để tưởng thưởng cho mắt. Chúng ta phục vụ tai, để tưởng thưởng cho tai. Chúng ta phục vụ mũi để tưởng thưởng cho mũi. Chúng ta phục vụ lưỡi, để tưởng thưởng cho lưỡi. Chúng ta phục vụ da và giác quan về thân thể tổng quát để khiến cho được thoải mái. Chúng ta phục vụ tâm ý, cái giác quan về tâm linh, để khiến tâm ý được êm dịu và được thoải mái. Các điều đó có nghiã là tất cả các thái độ của chúng ta cũng chỉ giản dị là làm thoả mãn và tiêu khiển sáu căn (ayatana). Những gì chúng ta làm cũng đều vì sáu căn đó cả. Chúng ta qui phục chúng và trở thành nô lệ của chúng. Thế rồi, chúng bóp nghẹt ta, kiểm soát ta, chẳng có cách nào để tránh khỏi chúng cả. Chúng tôi gọi đó là "bị giam cầm trong ngục tù của sáu căn".

 

Hãy cứu xét xem có kẻ nào hay là có ai trong hàng các bạn ở đây, mà thoát khỏi cảnh làm nô lệ phục vụ cho sáu căn đó không? Và các bạn đã vui lòngphục vụ chúng, phải không? Các bạn kham chịu cực nhọc, và cúi ngược xuống để phục vụ chúng, luôn luôn tìm cách làm cho mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và tâm ý được thoải máisung sướng, theo một cách hết sức bị bó buộc. Vậy, chúng ta phải nhìn nhận rằng chúng tanô lệ. Những ai thiếu trí sáng suốt chắc chắn sẽ làm nô lệ cho các căn (ayatana). Xuyên qua sự thực tập đúng đắnthành công về giác niệm về hơi thở, chúng ta có thể thoát khỏi cảnh ngục tù đó. Nếu chúng ta thực tập giác niệm về hơi thở chẳng đúng cách và còn thiếu sót, thì vĩnh viễn chúng ta vẫn bị giam cầm trong ngục tù sáu căn, chẳng biết đến bao giờ mới ra khỏi được.

 

Mê tín là ngục tù 

 

Về ngục tù kế tiếp, chúng tôi muốn nói đến việc bị lừa phỉnh bởi điều được gọi là saiyasatr (mê tín dị đoan). Tất cả những thủ tục mê tíntin tưởng đều là saiyasatr. Càng có vô minh ở đó, thì càng có sự khiếm khuyết về tri kiến đứng đắn, rồi thì càng bị kẹt vào ngục tù mê tín. Giờ đây, nền giáo dục và khoa học (vidayasatr) đã được cải thiện, đưa đến sự thông hiểu hơn về các chơn lý thiên nhiên, và về muôn sự vật. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều sự việc bị giam cầm trong ngục tù mê tín. Đây là vấn đềtính cách cá nhơn: vài người bị kẹt rất nhiều, còn vài người thì không. Người ta bị vướng vào mê tín ở nhiều mức độ, và nhiều cách, nhưng chúng tôi có thể nói, vẫn còn có nhiều người bị nhốt trong ngục tù của saiyasatr, vướng mắc vào mê tín.

 

Mặc dầu, nói cách tổng quát, sự mê tín đã giảm bớt rất nhiều nhờ ở các tiến bộ về khoa học, cũng vẫn còn một số các saiyasatr sót lại trong các chùa chiền và tu viện. Xin tha lỗi cho chúng tôi đã nói như thế, nhưng chúng ta vẫn có thể tìm thấy mê tín ngay rong các tu viện, đền đài, và các nơi tương tự khác. Mặc dầu mê tín đã giảm bớt rất nhiều một cách tổng quát, nhưng ở các nơi kể trên vẫn còn một số tồn tại. Nơi nào còn có điện thờ, nơi nào còn có dân chúng cúi xuống qùi lạy các vật được gọi là linh vật hay thánh tích, thì đó là nơi mà "khoa học của người còn mê ngủ" vẫn còn tồn tại. Sự mê tínsaiyasatr, là để cho các người còn mê ngủ. Nó chỉ có đối với các người còn chưa hiểu biết đúng đắn, những người còn ngu dốt. Chúng ta được dạy dỗ về các linh vật đó, khi chúng ta còn bé, trước khi chúng ta có đầy đủ trí thông minh và khả năng phán xét về chúng. Trẻ con thường tin tưởng vào những gì chúng được nghe dạy, và người lớn lại dạy cho chúng những điều mê tín đó. Nếu bạn còn nghĩ rằng con số 13 là con số xui xẻo, đó là saiyasatr. Bạn còn đang mê ngủ đấy. Cũng còn lắm thí dụ về mê tín nữa, nhưng tốt hơn chúng tôi chẳng nên nói đến, vì sẽ làm mất lòng một số người. Ngay cả con số 13 cũng trở thành ngục tù, nếu chúng ta quá điên rồ.

 

Các cơ sở hội thánh là ngục tù 

 

Chúng ta nên tiếp tục với các cơ sở, các hội đoàn thánh thiện, linh thiêng, hoặc được nổi tiếng và được tôn sùng, hoặc các hội đoàn được truyền tụngthượng lưu có đầy uy tín khiến cho bất cứ ai được gia nhập làm một nhơn viên trong đó thì liền trở nên có uy tín nữa. Có một số nơi và cơ sở như thế ở quanh đây. Vừa được ghi tên gia nhập làm hội viên của một hội đoàn nầy, một tổ chức kia, một cơ sở nọ, họ liền khởi lên ý nghĩ là họ "khá" hơn kẻ khác , hoặc họ là người đúng đắn, còn các kẻ khác thì khờ khạo. Họ bám chặt và đeo níu vào chẳng có chút gì suy xét hoặc phán đoán chỉ trích cả. Theo chiều hướng đó thì ngay cả ngôi thánh đường -- chúng tôi chẳng thể nào tránh khỏi nói đến được -- trở nên một ngục tù. Vì lẽ đó, mà chúng tôi tha thiết thỉnh cầu các bạn đừng nghĩ rằng Suan Mokkh nầy là một cơ sở kỳ bí, thánh thiện, bằng không thì Suan Mokkh cũng trở thành ngục tù nốt. Xin các bạn đừng biến Suan Mokkh thành một ngục tù để giam các bạn. Các bạn phải nên suy tư một cách tự do, quán sát cẩn thậnđánh giá một cách nghiêm khắc. Hiểu được và chỉ nên tin tưởng những gì thực sự đem lại lợi lạc mà thôi. Bạn đừng để mình bị giam cầm trong các cơ sở danh tiếng và đầy uy tín đó.

 

Vị thầy dạy cũng là ngục tù 

 

Giờ đây chúng ta đến với ngục tù gọi là Ajahn (= vị sư phụ, pháp sưguru) các vị đạo sư danh tiếngtiếng đồn vang thật xa. Ở Miến điện, có Sayadaw A; ở Sri Lanka có Bhante B; Tây tạng có Lạt ma C; ở Trung hoa có Pháp sư D. Mỗi nơi có vị sư phụ nổi tiếng của mình mà danh hiệu được vang dội gần xa. Dầu là ở cấp quốc gia, vùng, tỉnh bang, hay tại điạ phương, mỗi nơi đều có một vị Guru Vĩ đại cả. Rồi thì dân chúng chạy đeo theo và luyến mến vị sư phụ của họ, như là một bực đạo sư duy nhứt đứng đắn; chỉ có sư phụ mình là chơn chánh nhứt, và tất cả các đạo sư khác đều hoàn toàn lầm lẫn. Họ từ chối chẳng chịu đến nghe các pháp sư khác. Họ chẳng hề nghĩ đến hay cứu xét về lời dạy của vị thầy của họ. Họ bị kẹt trong ngục tù "Thầy dạy". Họ biến vị thầy của họ thành ngục tù để chính họ bị giam giữ trong đó. Đó là sự luyến ái thật hết sức buồn cười. Cho dầu đó là một vị sư phụ vĩ đại, hoặc là một vị thầy nhỏ nhỏ đi nữa, đấy cũng vẫn là upadana cả. Họ cứ tiếp tục xây cất nhà tù "Thầy dạy" bằng cách đó với các vị thầy, các guru của họ. Xin bạn đừng để mình bị kẹt vào loại ngục tù nầy.

 

Các Thánh vật là ngục tù 

 

Ngục tù kế đó là các Kinh Thánh mà ta có thể tìm thấy khắp nơi. Giữa những người còn thiếu trí óc sáng suốt, các thánh vật đó thường được bám níu chặt, càng chặt chẽ khi xem như thiêng liêng, thánh thiện. Ngay cả các Thánh vật đó đã trở thành đại diện cho Thượng đế. Cũng tựa như khi được mang các quyển sách thánh đó, là đang tìm được sự giúp đỡ. Nó đưa đến việc có nhiều thứ thánh vật như các thánh tích, nước thánh, và tất cả các sự vật linh thiêng khác. Xin bạn hãy hết sức cẩn thận về danh từ "Thánh thiện". Nó sẽ thành một ngục tù trước khi bạn hiểu biết đến nó. Càng thánh thiện bao nhiêu, các sự vật đó lại càng là ngục tù bấy nhiêu. Xin hãy đề phòng đến việc gọi là "linh thiêng", "thánh thiện".

 

Bạn phải nên biết rằng chẳng có gì linh thiêng hơn là Định luật Duyên Sanh (idappaccaya, định luật của sự điều kiện hoá), một sự thánh thiện, thiêng liêng tối thượng, hơn tất cả mọi sự vật. Bất cứ những gì khác đều linh thiêng là vì theo qui ước, hoặc do những gì mà người ta đã chế biến ra, qua sự bám níu (upadana). Bất cứ nơi nào có sự thánh thiện qua sự bám níu (upadana), thì sự thánh thiện đó là ngục tù.

 

Định luật Duyên Sanh tự nó là linh thiêng, chẳng cần ai bám níu đến. Nó đâu cần đến upadana. Nó đang kiểm soát mọi sự vật, và nó thực sự thiêng liêng, thánh thiện, do tự chính nó. Xin bạn đừng để bị giam cầm vào trong ngục tù các thánh vật. Đừng biến các linh vật đó thành ngục tù để giam bạn vào.

 

Sự thiện lành là ngục tù 

 

Một ngục tù khác nữa rất quan trọng và thường gây ra nhiều loại vấn đề. Đó là ngục tù của sự "thiện lành". Ai cũng mến điều lành và dạy cho kẻ khác nên làm lành. Thế rồi họ lại sùng bái điều mà gọi là "thiện lành" đó. Nhưng khi mà sự bám níu upadana) xen vào trong việc thiện lành đó, thì nó trở thành một ngục tù. Bạn phải nên có lòng thiện lành, nên làm lành, mà chẳng có sự bám níu (upadana). Thế là, sự thiện lành sẽ chẳng trở nên một ngục tù. Nếu có upadana ở đó, thì nó trở thành ngục tù. Như chúng tôi có nói, họ điên cuồng chạy theo việc lành, họ say sưa vì việc lành, họ lạc lối trong việc lành, cho đến mức nó trở thành một vấn đề khó khăn. Vậy, bạn hãy nên thật cẩn thận đừng để cho điều thiện lành trở nên một ngục tù. Nhưng chẳng có việc chi mà chúng ta có thể làm được để gíup họ ngay giờ đây, mọi người đều bị kẹt vào ngục tù của sự thiện lành -- một cách mù quáng, hay rõ rệt, nhốt chặt trong ngục tù của sự thiện lành.

 

Nếu bạn là người theo Ki tô giáo, chúng tôi thỉnh cầu bạn hãy suy tư và cân nhắc cặn kẽ về quyển Thánh Kinh Sáng Thế Ký (Genesis), trong đó Thượng đế cấm A dong và Ê và chẳng được ăn trái cấm của Cây Kiến thứcThiện Ác. Bạn đừng đi tìm ăn trái đó, và rồi nó sẽ đưa bạn đến sự kỳ thị giữa điều lành và việc ác. Rồi nó lại đeo dính vào sự bám níu (upadana) vào việc lành và việc ác. Và điều lành và điều ác sẽ trở thành những ngục tù. Lời dạy đó rất cao sâu và tốt lành, hết sức thông minhthánh triết, nhưng có lẽ chưa có ai hiểu thấu cùng tột được. Người ta còn chưa quan tâm nhiều đến nó và vì thế mà còn chưa được danh nghiã đúng đắn của người theo Thiên chúa giáo. Nếu họ là người Thiên chúa giáo chân chánh, họ đã chẳng đeo chặt vào sự bám níu (upadana) về thiện và ác. Chúng ta chớ nên khiến cả hai, điều lành, điều ác, trở thành ngục tù. Điều đó có nghiã là đừng để vướng mắc vào ngục tù của việc thiện.

 

Chúng ta đã ăn trái cấm đó và đã tìm biết được thiện và ác, rồi thì bị kẹt vào tất cả sự thiện và điều ác. Chúng ta đã và đang gặp phải những vấn đề khó khăn kể từ đấy, đó là điều được gọi là "tội tổ tông", hoặc đôi khi cỏn gọi là "tội vĩnh viễn". Nó trở thành một ngục tù nguyên thủy, một ngục tù vĩnh viễn. Xin hãy đề phòng, cẩn thận đừng để mình bị kẹt vào ngục tù nguyên thủy ấy, ngục tù vĩnh viễn ấy. Bạn đừng bao giờ để vướng vào cảnh ngục tù đó.

 

Với sự vướng mắc vào ngục tù của sự thiện lành, của điều tốt, vừa ngay lúc ta bị kẹt vào, nó đã kéo ta đi xa hơn nữa, theo con đường của sự thiện tối thượng, Và rồi sự thiện tối thượng đó là trở thành một ngục tù tối thượng. Nếu nó được phát triển theo chiều hướng đó, thì Thượng đế cũng sẽ trở thành một ngục tù tối thượng. Kính mong các bạn hiểu cho và nhớ rằng upadana đang xây cất các ngục tù theo cách đó.

 

Quan kiến là ngục tù 

 

Ngục tù kế tiếp là chính những ý kiến của chúng ta (ditthi). Tiếng Pàli ditthi rất khó dịch. Kiến thức, tư tưởng, ý kiến, lý thuyết, dư luận, tin tưởng, hiểu biết -- tất cả đều là ditthi -- Ditthi có nghiã là tất cả những tư tưởng cá nhơn, quan kiến, lý thuyếttin tưởng. Nó chẳng phải chỉ là vài ý kiến riêng hay một sự tin tưởng nhỏ, nó là tất cả những điều đó, những quan kiến đó. Những gì chúng ta xem như kinh nghiệm được gọi là ditthi. Chúng ta bị kẹt vào ngục tù của các quan kiến của chúng ta. Chúng ta chẳng vâng lời của ai cả, ngoại trừ tuân theo ditthi riêng của chúng ta. Đây mới thật là một ngục tù kinh khủng nhứt, bởi vì chúng ta hùng hỗ, khinh xuất, hối hả, lèo lái theo ý kiến cá nhơn của chúng ta. Chúng ta quay lưng lại và bỏ mất những sự việc, đáng lẽ ra, có lợi ích cho chúng ta, bởi vì tâm trí chúng ta bị khép kín trước mọi sự vật, chỉ biết có ý kiến, tin tưởngquan điểm riêng của mình mà thôi. Do đó, các quan kiến đó trở thành môt ngục tù kinh khủng giam giữ chúng ta và khoá chặt chúng ta lại theo một đường lối hiểu biết độc nhứt thôi. Xin bạn hãy đề phòng cảnh ngục tù quan kiến cá nhơn của chính mình.

 

Sự thanh tịnh là ngục tù tối thượng 

 

Kế đến chúng ta đi tới với một ngục tù dường như thật lạ lùng và tuyệt diệu, mà bạn có thể gọi đó là một ngục tù "tối thượng". Ngục tù tối thượng là điều mà người ta gọi là sự "vô nhiễm"(= chẳng dính dơ, chẳng vướng tội tình), hoặc là sự "thanh tịnh". Thật là khó khăn để hiểu chính xác được những gì người ta muốn nói đến các danh từ đó. Chúng ta nghe nói nhiều đến sự thanh tịnh, sự vô nhiễm, nhưng ít ai thấy được những gì họ đang nói đến. Sự thanh tịnh đó đã được bám níu vào, ôm chặt vào, được coi như thế nầy, thế kia, được sùng bái, được dùng để phô trương và tranh đua, để khoe khoang rằng "tôi hết sức trong sạch, thanh tịnh". Nhưng đó chỉ là upadana, đó chỉ là sự thanh tịnh xuyên qua upadana, chớ chẳng phải thực sự là thanh tịnh. Có nhiều hình thức của sự thanh tịnh được phỏng đoán qua sự đeo níu, ví dụ như sự tắm rửa (ở bờ sông thiêng), sự đọc thần chú, sự bôi xức dầu thánh, rẩy rưới nước thánh với những chất mà nào ai đã biết được chất gì đâu, hoặc là cả vạn nghi thức cúng tế khác để thanh tịnh hoá. Sự thanh tịnh đó chỉ là thuần túy upadana, và hễ khi có sự bám chặt thì đó là ngục tù. Xin bạn đừng để mình đi lạc vào, và bị kẹt cứng vào ngục tù gọi là thanh tịnh ấy.

 

Thật là một điều đáng thương hại khi nhìn thấy, sự đeo níu quá mức vào bản ngã, rồi hết sức bám chặt vào sự thanh tịnh, khiến cho một vài tín điều của các tôn giáo đã đi quá xa để dạy vài cách về sự thanh tịnh vĩnh cửu như linh hồn sống vĩnh hằng nơi cõi bất diệt, hoặc vài sự việc tương tự như thế. Tất cả các chuyện đó đều bắt nguồn từ sự bám níu và đeo dính vào sự thanh tịnh xuyên qua upadana cho đến lúc mà con người bị kẹt cứng trong ngục tù vĩnh viễn ấy. No kết thúc trong một ngục tù vĩnh cửu.

 

Sự rỗng không là ngục tù 

 

Xin được nói đây là cái ngục tù cuối cùng. Thoát khỏi ngục tù tối thượng của sự thanh tịnh, phá vỡ cảnh ngục tù thanh tịnh nhứt, để đi vào sự rỗng rang tự do của linh hồn hay tự ngã. Chẳng có tự ngã nào, sống giải thoát khỏi tự ngã, sự rỗng vắng của tự ngã -- của mọi ý nghiã của tự ngã, rỗng vắng cả mọi ý kiến, quan niệm về tự ngã -- đó là sự thanh tịnh thuần túy. Bất cứ sự thanh tịnh nào thực sự vĩnh cửu, cũng chẳng thể là một ngục tù dưới bất cứ khía cạnh nào, trừ phi người ta hiểu lầm và bám níu vào nó như là tự ngã, hoặc linh hồn, trong trường hợp nầy nó lại trở thành một ngục tù nữa. Chúng ta hãy bước đi một cách chẳng thể lầm lẫn, một cách tuyệt đối hoàn tioàn giải thoát khỏi cái tự ngã -- đó là sự thanh tịnh thực sự. Đó chẳng hề là một ngục tù. Sự rỗng không là sự thanh tịnh chẳng phải ngục tù.

 

Vậy thì, cái ngục tù thực sự, cái ngục tù tập hợp lại tất cả các ngục tù mà chúng tôi vừa bàn đến, đó chính là điều mà người ta gọi là cái Ngã ( Pàli: atta), cái bản ngã, cái "ta" hay là cái "linh hồn". Bản ngã là ngục tù. Cái bản ngã đó ở đây là ngục tù. Bất cứ ngục tù nào cũng gồm trong cái tự ngã, cũng đi đến danh từ "tự ngã" hoặc "bản ngã", hay là "Ta". Đeo níu vào tự ngã là "Ta", rồi thì thuộc về "Ta", bám chặt vào "Ta", vào "của Ta", đó chính là ngục tù thực sự, cốt tủy của tất cả các ngục tù. Mọi ngục tù đều qui tụ về danh từ atta, Ngã. Bạn hãy xé bỏ sự điên rồ đã tạo nên cái Ngã, cùng với cái Ngã đó, và rồi thì tất cả mọi ngục tù đều bị phá hủy hết. Nếu bạn thực tập giác niệm về hơi thở (Anapanasati, sự tỉnh giác về hơi thở vào, hơi thở ra) một cách đứng đắn cho đến khi thực sự thành công -- sự thành tựu thực sự, chớ chẳng phải do tưởng tượng -- bạn sẽ phá huỷ được tất cả mọi ngục tù một cách hoàn toàn. Tức là, phá hủy cái atta, Ngã, rồi thì mọi ngục tù sẽ chấm dứt và bạn cũng chẳng bao giờ xây cất thêm các ngục tù khác nữa. Kính mong các bạn phá huỷ được các ngục tù, tức là, phá huỷ cái atta, Ngã, hay là "tự ngã".

 

Mục đích của giác niệm về hơi thở (anapanasati) là để loại bỏ tất cả tàn tích của upadana, sự chấp thủ (bám níu) liên hệ đến tự ngã. Sự vứt bỏ trọn vẹn mọi bám níu liên quan đến tự ngã chính là sự dập tắt hoàn toàndứt khoát về Khổ sở (dukkha), và đó cũng lại là ý nghiã của sự giải thoát hay là sự cứu rỗi. Mục tiêu cao thượng của mọi tôn giáo là sự cứu rỗi, giá trịlợi lạc vượt khỏi ngôn từ. Vậy xin các bạn hãy cố gắngAnapanasati, giác niệm về hơi thở, khi được thực tập đứng đắn, đưa đến sự giải thoát khỏi atta, Ngã. Tôi cố gắng hết sức mình và làm mọi việc tốt nhứt có thể làm được để giúp mọi người thông hiểu giác niệm về hơi thở (Anapanasati) cùng thực tập cho đứng đắn, để cho chúng ta có thể vượt thoát khỏi được tất cả mọi khía cạnh của Ngục tù Nhơn loại.

 

Montreal, 2004 05 16,
Thiện Nhựt phỏng dịch.

Prison of Life

 

(From a lecture given to foreign meditators on 10 February 2531 (1988) at Suan Mokkhabalarama.)

 

Today, we'll talk about the thing called "prison." This should help us to understand the thing called "life" better. Then, we'll know Dhamma better, which will help us to live life without dukkha (dissatisfaction, pain, stress, suffering). So today we'll talk about the thing called "prison." Please prepare your minds to listen carefully.

 

Wherever the conditions and signs of prison exist, right there is dukkha. You should observe that all the forms and types of dukkha have a quality of prison about them. Being captured, incarcerated, enchained, and put through difficulties and hassles, are characteristics of dukkha. If you understand this, then you will understand more clearly the meaning of what we call "upadana" (clinging, attachment). Wherever there is upadana, right there is a prison. This thing "upadana" itself brings about the conditions of imprisonment.

 

Wherever there is upadana, right there is bondage. The bondage may be positive or negative; both are equally binding. By regarding things and clinging to them as "I" or "mine," bondage occurs. When bound to something, we get stuck in it, just like being stuck in prison.

 

All of the Dhamma principles of Buddhism can be summarized: upadana is the cause of dukkha; dukkha is born out of upadana. We all must understand this matter of upadana well. To make it easy to understand, we must see it clearly as being just like a prison -- a mental prison, a spiritual prison. We come to study Dhamma and develop samadhi (mental stability and calm) and vipassana (insight) in order to destroy upadana. Or, if we speak metaphorically, we study Dhamma and develop the mind in order to destroy the prison that now traps us.

 

We're speaking about a mental or spiritual prison, but it has the same meaning as a concrete prison. It's just like the physical prisons that people are caught in everywhere, but now we're speaking of a purely spiritual prison. This prison's a bit odd, or extraordinary, in that we can't see its substance with our eyes. What's even more extraordinary is that people volunteer to get locked up in this prison. People are actually delighted to go and get locked up in spiritual prison. This is a very queer aspect of the spiritual prison.

 

Freedom is Salvation from Prison

 

You must recall the words "salvation" or "liberation" that are used in all religions. The final goal of all religions is salvation, or emancipation, or whatever word is most suitable in each language. But all these words have the same meaning -- getting saved. All religions teach salvation. Yet, from what are we saved? We are saved from spiritual prison. The thing that all of you want and need even right at this moment is the thing called "freedom" or "liberty," which is, simply, escape from prison. Whether a physical, material prison or a mental, spiritual prison, the meaning is the same. In all cases, we want freedom.

 

Those who lack wisdom can see and fear only the physical, material prisons. But those who have the wisdom (pañña) to look more deeply will see how much more terrifying and dangerous the spiritual prison is. Really, we can see that hardly anybody is locked up in the ordinary jails, while everyone in the world is caught in the spiritual prison. For instance, every one of you sitting here is free of the ordinary prison, but you all are incarcerated in the spiritual prison. That which drives us to be interested in Dhamma, to come to study Dhamma, to practice mental development, is the oppression and force of being caught in this spiritual prison. Whether you feel it or not isn't important. It forces us, no matter what, to struggle and search for a way out of spiritual imprisonment. Nonetheless, it's forcing all of you, whether you realize it or not, to find spiritual freedom. So you come looking here and other such places.

 

Although that which imprisons us is only one thing, namely, upadana all by itself, this prison takes on many different forms. There are dozens of styles and kinds of prison. If we take the time to study every type of prison, it will help us to understand this phenomenon much better. Then we will understand upadana better, and we also will better understand tanha (craving) and kilesa (defilements of mind) which, according to the Buddhist teaching, cause dukkha. We will understand the issue of dukkha if we understand the issue of prison clearly and thoroughly.

 

I'd like to advise that you use this word "upadana" instead of "attachment" or any other English translation. Those English words are constantly being misunderstood. You may not understand it fully at this time, but try to use this word upadana to accustom your mouth, your mind, and your feelings to it.

 

We must realize that the heart of Buddhism is to wipe out upadana. The heart of Buddhism is that which gets rid of upadana, or cut it out. Then there is no prison, and then there is no dukkha.

 

You must take the meaning of the English words attachment, grasping, and clinging, then combine them to get the meaning of "upadana." It's better for us to use the word upadana. Its meaning is broader and it will enable us to look into this matter more deeply and extensively.

 

The Single Essence of Buddhism

 

It may be just one simple word, but upadana is the most important thing. The heart of Buddhism is just to uproot or cut out this upadana. Then dukkha will be finished. Please understand that this is the heart of all Buddhism, it is found in every sect and school. Theravada Buddhism, Mahayana Buddhism, Zen Buddhism, Tibetan Buddhism, whatever kind of Buddhism you like, they're different only in name or in the external ceremonies and practices. But inside it's all the same thing: the cutting off of upadana.

 

Don't be sad, don't be disappointed or anxious, don't make trouble for yourself thinking that you haven't been able to study all the schools of Buddhism. Don't worry if you haven't been able to study Buddhism in Tibet, in Sri Lanka, in Burma, in China, or anywhere. That's a waste of time. There is just a single essence or heart of it all, namely, to eliminate upadana. The labels Theravada, Mahayana, Zen, Tibetan, and Chinese reflect only the outer covers of what seems to be different kinds of Buddhism. If there are any differences they are merely surface or superficial ones, just a bunch of accumulated rites and rituals. The true heart of the matter, the heart of all Buddhism, is the same everywhere: the uprooting and cutting out of upadana.

 

So just study this one thing. Don't waste time being sad or thinking that you haven't studied all the different kinds of Buddhism. Study this single matter of the cutting off of upadana, that is enough.

 

If you really want to know Mahayana Buddhism like an expert, then you'll have to go and learn Sanskrit. You can spend almost your entire life trying to learn Sanskrit and still not really know anything. Or if you want to know Zen well, then you have to learn Chinese. Spend your whole life learning Chinese and in the end you still won't know Zen. To know Vajrayana, the Buddhism of Tibet, you'll have to learn Tibetan. Just learning the languages will cost almost your whole life, yet you won't really have learned anything.

 

You still haven't gotten into the heart of Buddhism. These are just superficialities conjured up as new developments. Understand the heart of it all and learn just this one thing: the cutting off of upadana. Then you'll know the essence of Buddhism, whether it is labeled Mahayana, Theravada, Zen, or Vajrayana. Whether its from China, Japan, Korea, or anywhere else, it's all in one place: cutting out upadana.

 

Even in the single school of Theravada Buddhism there are many different forms. There are many different ways of mental cultivation, too. There's the kind of meditation from Burma, where they watch the rising and falling of the abdomen. There are the kinds based on the mantras "Samma Araham" and "Buddho, Buddho," as well as all other kinds of different things. But if it's correct, the heart of each is always in exactly the same place: the need to eradicate upadana. If it hasn't gotten to the elimination of upadana, it isn't the real thing yet. And it won't be of any use or benefit, either. Why not be interested in the matter of cutting off upadana, or, if we speak metaphorically, destroying the prison? So it's best if we speak about this prison.

 

Discover It Inside

 

To speak most correctly, we really can't learn from scriptures, from techniques, or from those various teachings if we are to be truly successful. To successfully reap any real benefits, we must learn in the thing itself, namely, the actual prison. Study the actual dukkha in itself, that prison itself. So we'd better look for and find this prison.

 

At this point, we are confronted by two choices: are you going to learn from the outside or are you going to learn from the inside? The distinction is crucial. The Buddha said that we must study from inside. The external learning is from books, ceremonies, practices, and things like that. Everything that we must learn, the Tathagata has explained in terms of the body which is still alive. That means a living body, with a living mind, not a dead one. That's where real learning takes place, so learn there. Learn from that inside, which means learn within yourself while still alive, before you die. External studies, learning from books and all those different ceremonies and rituals, hasn't really accomplished anything of value. So let's study inside. Please remember these words "learn inside."

 

Training in samadhi and vipassana (concentration and insight), that is, developing mindfulness with breathing (anapanasati-bhavana) as we have been doing here, is this learning inside. To do this inner study takes a fairly good amount of patience and endurance, but not too much. Actually, in comparison with some of the things other people are practicing, such as high level sports, gymnastics, and acrobatics, training in samadhi and vipassana is less difficult. Yet people have enough endurance and perseverance to be able to do such things. Just have moderate endurance and we will be able to train with samadhi and vipassana , through mindfulness with breathing. Some people can't take it, and have run away already. We have had enough endurance to get this far, and if we continue a bit more, then we'll be able to do it and we'll receive the proper benefits. So, please, apply yourself to this inner study and do so with sufficient patience and endurance.

 

Life Itself Is Prison

 

Using metaphors makes it easier for us to understand the matter we're discussing. So we will make use of them here today. The first prison which you must look for and see is life itself. If you look on life as a prison, and see the prison that it is, then we must say that you know the truth of nature quite well. Most people, however, look on life as something enjoyable, as an opportunity to have fun. They are willing to live for the enjoyment of life. They then become infatuated with and engrossed in life, which is what turns it into prison.

 

If we see life as a prison, then we must have seen the upadana in this life. If we haven't seen the upadana in life, we won't see that life is a prison and we'll be content to think that this life is heaven instead. This is because there are so many things in life that satisfy us, that trick us and engross us; however, in anything that we find satisfying, agreeable, attractive, and infatuating there will be upadana as well. That thing becomes a prison. However much we love something, it becomes at least that much a prison because of upadana. This is a positive kind of upadana. As soon as we hate something, or dislike something, that becomes a negative kind of upadana, which is a prison just the same. To be beguiled and misled, either by the positive or by the negative, is a prison both ways. And that prison turns life into dukkha.

 

In addition, one will be able to see that when there is upadana in life, then life becomes a prison. And so, when there is no upadana, then life is not a prison at all. You can see this right now, here, whether or not there is upadana in your life? "Is my life a prison or not? Am I living in a prison of upadana, or not?" Each of you must look very carefully into your own hearts and see absolutely clearly whether life is a prison for you or not. Have you got a prison or not? Are you living in a prison or not? Otherwise, why are we coming here to meditate, to cultivate the mind? In essence, the true goal and purpose of mental development is the destruction of our prisons. Whether your studies and practice are successful, whether you can destroy the prison or not, is another question. Nonetheless, our real aim and purpose is to destroy the prison of life.

 

Consider this carefully. If we don't recognize upadana, we are caught in prison without even recognizing the prison. We are trapped in prison without knowing the prison at all. What's more, we are satisfied and infatuated with that prison, just as we are infatuated and satisfied with life. Because we are infatuated and satisfied in life, we get caught in the prison of life. What are we going to do that it won't be a prison? This is the question that we must answer most carefully and correctly.

 

How are we to live so that life is not a prison? This means that ordinarily, or naturally, life is not a prison, that we only make it into a prison through upadana. Because of our own ignorance, our own stupidity, our own lack of correct understanding, we have upadana in life. Life then becomes a prison for us. In Thai we have a phrase which is both crude and critical, "som nam naa man," which means something like, "it serves you right." Life isn't a prison or any such thing, but through our own stupidity we make upadana with ignorance (avijja) and then there's the prison. What can we say but "som nam naa man, it serves you right."

 

If you are successful in practicing anapanasati-bhavana (mindfulness with breathing mind cultivation), you will understand life well. You will know upadana well and you won't have any upadana in this thing called "life." Then any prison that is happening dissolves and disappears, and new prisons don't occur. This kind of life has the most value, but who gets it or does not get it is another matter. Please try to understand these facts as you ought to. This will motivate you to apply yourselves with energy and patience to be able to destroy the prison.

 

One way to look at these facts is to observe that life must carry on according to the law of nature; or that we ourselves must carry on in line with natural law. We must search for food, must exercise, must rest and relax, must work to maintain and support our lives: we must do these and all the other things that you know so well. Not to do them is impossible. We're forced to do them. This is a prison, too. The fact that we must always follow the law of nature is a kind of prison. How are we going to break out of this particular prison?

 

Why have we gotten caught in the prison of having to live subject to the law of nature? This prison comes from our upadana regarding ourselves, or regarding our lives. When there is upadana toward ourselves, then "I," the self is born. This "I" is anxious about, it worries over, it is frightened and afraid of, these natural duties, and so is made miserable by them. These difficulties come from upadana. If we had no upadana regarding "I," then these necessary duties would not be like a prison. We would be able to hunt for our needs, earn a living, and exercise and care for the body, without being miserable, if we didn't have any upadana toward life. This is very subtle; it's a mystery for most people. This is the subtlety of natural truth. How are we going to live so that there's no dukkha connected with the fact that everything in this life must be performed in line with the law of nature?

 

The Instincts Are Prison

 

The next prison to consider is that we live under the influence of the instincts. We are under the instincts' power. All living things, whether people, animals, or plants, have instincts. These instincts constantly force us to follow their concerns and needs. This is especially true for the sexual or reproductive instinct. How much does it control, hassle, activate, and complicate us? Sexual feelings and reproductive urges squeeze us, oppress us, disturb us so profoundly; they force us through all kinds of difficulties. But we can't stop. Sometimes we prefer it this way. Our children grow and mature to the stage where the sexual instinct ripens completely and then the child is caught in the prison of this sexual instinct.

 

Finally, even the instinct of showing off can run our lives. Many people wouldn't think of this as an instinct, but all animals have it. The need to show off, to brag, to display oneself is an instinct. Even animals have the condition of wanting to show off that they are beautiful, or strong, or agile, or whatever. Even this craziest, most ridiculous instinct is a prison. We want to show off and boast. If it wasn't a prison, it wouldn't force and oppress us in the least. Now, however, it forces us to buy beautiful clothing, beautiful jewelry, beautiful shoes even, and lots of them, too!

 

Why must we have many beautiful shirts and many pairs of beautiful shoes? Why do we need them all? (And forgive me, we must mention the women in particular here.) There is this instinct to show off and it is one kind of prison. Because people can't endure it, they are forced to follow this instinct, spending all kinds of money on all kinds of things. The instinct to show off is the funniest, most ridiculous of them all. Still it truly is a prison. People never have enough money because of this prison. Please consider and reflect carefully about these examples of instincts which we have raised. They are prisons too.

 

If we think about this, if we make an account of all our expenses, we'll discover that some people spend more money on clothing, jewelry, and keeping themselves always beautiful than they spend on food. Further, they insist on decorating and prettying up their houses, which piles up their expenses. Taken together, the two are more than they spend on food, which is necessary for life. We put more money into things which are unnecessary in life than we put into the necessities of life, like food. This is one more way of getting caught in the instinctual prison.

 

The Senses Are Prison

 

Next, we come to the most amusing prison, the prison that's closest to us. There are these eyes, ears, nose, tongue, body, and mind: the six ayatana, the six sense media or bases. They are prisons, too. Take a slow, careful look at them. Listen carefully in order to understand how our eyes, ears, nose, tongue, body, and mind -- all six of them -- become prisons.

 

In Pali we call them the ayatana. The root of this word literally means "tools or means for communicating with the external world" -- places, mechanisms, means, or whatever, for contacting or communicating with the external world. We call them "ayatana." If you're willing, use this Pali word "ayatana." We aren't sure what to call them in English, maybe "sense media" or "connectors." All six ayatana are prisons.

 

We have upadana towards life, regarding ourselves, which has these six media for sensing, for experiencing, for communicating, or for tasting and receiving sense objects. When there's upadana regarding these six ayatana, we serve them and become their slaves. We serve the eyes to gratify the eyes. We serve the ears to gratify the ears. We serve the nose to satisfy the nose. We serve the tongue to satiate the tongue. We serve the skin and general body sense to make it comfortable. We serve the mind, the mental sense, in order to soothe and comfort it. This means that all our behavior is just for entertaining these ayatana. Everything we do is for the sake of these six ayatana. We surrender to them and become their slaves. Then, they squeeze and control us, there's no avoiding them. We call this "getting caught in the prison of the ayatana."

 

Consider whether there is anyone, whether there are any of you, who is not slavishly serving these six ayatana. And you serve them willingly, don't you? You endure hardships and bend over backwards in order to serve them, always looking for ways to make the eyes, ears, nose, tongue, body, and mind comfortable and happy, in the most bound up way. So we must admit that we are slaves. Those people who lack wisdom will certainly be slaves of the ayatana, will keep getting caught in the prison of ayatana. Through the correct and successful practice of mindfulness with breathing, we can escape from the prison. If we practice anapanasati incorrectly and incompletely, we will remain caught in the ayatana prison for who knows how long.

 

Superstition Is Prison

 

For the next prison, we want to mention being deceived by the thing known as "saiyasatr". All the superstitious formalities and beliefs are saiyasatr. The more ignorance there is, the more one lacks correct knowledge, then the more trapped one is in superstitious prisons. Now, education and science (vidayasatr) have improved, which has led to a better understanding of natural truths, and of all things. Still, there remains too much entrapment in superstitious prisons. It's a personal thing. Some people are caught very much and others not so much. People are caught in different degrees and ways, but we can say that there are still people caught in the prison of saiyasatr, trapped by superstition.

 

Although in general superstition has diminished greatly due to the progress of science, there is still quite a bit of saiyasatr left in the temples and churches. Please forgive us for saying so, but the place we can find superstition the most is in churches, in the temples, and in those kinds of places. Although superstition has lessened in general, there's a lot remaining in such places. Wherever there are altars, wherever people bow down and worship so-called sacred and holy things, there is the place where the "science of the sleeper" persists. Superstition, saiyasatr, is for people who are asleep. It's for those who don't understand correctly, who are ignorant. We are taught these things as children, before we have the intelligence and ability to reason about them. Children believe whatever they're told, and so "adults" teach them many superstitious things. If you still feel that thirteen is an unlucky number, that's saiyasatr. You're still sleeping. There are many other examples of superstition, but we'd better not name them. Some people might get offended. These kinds of things are prisons. Why not look carefully enough to see them as such. Even the number "13" becomes a prison when we're foolish.

 

Sacred Institutions Are Prisons

 

We should continue with those institutions or establishments which are holy and sacred, or are famous and celebrated; or those that are rumored to be so elite and prestigious that anyone who becomes a member of one is prestigious, too. There are a number of such places and institutions around. As soon as someone registers as a member of that association or this organization, that institute or this establishment, they start to get ideas and feelings about it. They feel that "we're better than them" or "we're the ones who are right and the rest are stupid." They grasp and cling without the least bit of consideration or critical thinking. In this way, that institution, even that church -- we can't avoid saying so -- becomes a prison. So we beg of you, don't think that Suan Mokkh is some holy or miraculous institution, otherwise Suan Mokkh will become a prison. Please don't turn Suan Mokkh into your prison. You ought to think freely, examine carefully, evaluate critically. Understand and believe only what is genuinely beneficial. Don't get imprisoned in any of those prestigious or famous institutions.

 

Teachers Are Prison

 

Now we come to the prison called "ajahn" (teacher, master, guru), the famous teachers whose names reverberate afar. In Burma there's "Sayadaw This," in Sri Lanka there's "Bhante That," in Tibet there's "Lama So- and -so," in China there's "Master Whoever." Every place has its famous teacher whose name is bouncing around. Whether national, regional, provincial, or local, every place has got its Big Guru. Then people cling and attach to their teachers as being the only teacher who is correct; their teacher is right and all other teachers are completely wrong. They refuse to listen to other people's teachers. And they don't think about or examine the teachings of their own Ajahns. They get caught in the "Teacher Prison." They turn the teacher into a prison, then get caught in it. It's an attachment which is truly ridiculous. Whether a big teacher or a small teacher, it's upadana just the same. They keep building prisons out of their teachers and gurus. Please don't get caught in even this prison.

 

Holy Things Are Prison

 

The next prison is that of holy scriptures, which we can find everywhere. Among those people where there isn't much wisdom, these things are much clung to, and the more so as being "holy." They even become stand-ins or replacements for God. It's as if merely bringing in the holy books is the same as actually getting help. It leads to there being many kinds of holy objects: sacred relics, holy water, and all kinds of sacred things. Be most careful of this word "holy." It will become a prison before you know it. The more holy something is, the more greatly it imprisons. Watch out for so-called "sacredness" or "holiness."

 

You ought to know that there is nothing more sacred than the Law of Idappaccayata (the law of conditionality), the supreme holiness higher than all things. Everything else is holy by convention or by what people concoct themselves, which is holy through upadana. Wherever there is holiness through upadana, that holiness is a prison. The Law of Idappaccayata is sacred in itself, without needing any attachment. There's no need for upadana. It controls everything already and is truly holy all by itself. Please don't get caught in the prison of holy things. Don't make sacred things into a prison for yourself.

 

Goodness Is Prison

 

A further prison is one that is very important, one that causes all sorts of problems. This prison is what they call "goodness." Everyone likes the "good" and they all teach each other to do good. Then they worship what they call "good." But as soon as there is upadana mixed in with what they call good, that good becomes a prison. You ought to have good, have goodness, without having upadana. Then good won't be prison. If there's upadana it becomes prison. Like we say, they go crazy about good, they get drunk on good, they get lost in good, until it turns into a problem. So be extremely careful not to make goodness into a prison. But there's nothing we can do to help now, everyone is caught in the prison of goodness -- blindly, obliviously, trapped in the prison of good.

 

If you are a Christian, we request that you think and ponder much about the teaching in the book of Genesis, where God forbids Adam and Eve to eat the fruit of the Tree of the Knowledge of Good and Evil. Don't go and eat it, or it will lead to knowing how to discriminate between good and evil. Then it attaches with upadana toward that good and evil. And then good and evil become prisons. This teaching is very profound and good, most intelligent and wise, but nobody seems to understand it. People don't show much interest in it and thus can't be correct Christians. If they were proper Christians they would not cling with upadana to good and evil. We must not make either good or evil into prisons. This means not getting caught in the prison of goodness.

 

We swallowed that fruit and came to know good and evil, then got caught and stuck in all the good and evil. We have had continual problems ever since, that's how it came to be called "original sin," or sometimes "perpetual sin." It became the original prison, a perpetual prison. Please beware: be careful not to get caught in this original prison, this perpetual prison. Don't ever let yourself get caught in this prison.

 

With being imprisoned in goodness, or the good, as soon as one gets caught it carries on further all the way to the highest good, to supreme goodness. Then the supreme goodness will become that supreme prison. If it develops this way, then God will become the supreme prison. May you understand and remember that upadana builds prisons in this way.

 

Views Are Prison

 

The next prison is our own ditthi. The Pali word ditthi is difficult to translate. Knowledge, thoughts, ideas, theories, opinions, beliefs, understanding -- all these are ditthi. Ditthi means all our personal thoughts, opinions, theories, and beliefs. It isn't just certain opinions and little beliefs, it's all of them, all views. Everything with which we view experience is called ditthi. We are caught in a prison of our own views. We don't obey anyone except our personal ditthi. This is a most terrifying prison, because we impetuously, rashly, hastily sail along according to our own personal views. We turn our backs on and lose out to the things that ought to benefit us, because our minds are closed to everything but our own ideas, beliefs, and views. Thus, these views become a horrible prison that holds us and locks us into just one way of understanding. Beware of the prison of one's own ditthi.

 

Purity is the Highest Prison

 

Next we come to a prison which is really strange and marvelous; you could call it the "highest prison." The highest prison is what they call "innocence" or "purity." It's difficult to understand exactly what they mean by these words. We hear all kinds of talk about innocence and purity, but people never seem to know what they're talking about. This purity is clung to and attached to, is regarded as this and that, is worshipped, is used for show and competition, is for boasting all over how pure "I am." But if there's upadana it's all just purity through upadana, not genuine purity. There are many forms of purity that are assumed out of clinging, such as, needing to take baths; making incantations; being anointed, sprinkled, or dowsed with who knows what; or any of the myriad rituals and ceremonies done for "purity." This purity is pure upadana, and purity through attachment is a prison. Please don't get lost and end up in the prison named "purity."

 

It's something pitiful to see. Clinging to self so much, then attaching to purity just as much, some religious creeds even go so far as to teach some perpetual purity as some eternal soul dwelling in some eternity, or some such thing. The whole thing comes from grasping and clinging to purity through upadana until one is caught in an eternal prison. It just ends up an eternal prison.

 

Voidness is Not Prison

 

May we tell you that this is the last one, the final prison. Escape from the prison of highest purity, break out of the purest prison, into the voidness free of soul and self. Not having any self, living free from self, voidness of self -- of any sense of self, void of all ideas and notions about self -- is true purity. Any purity which is truly eternal cannot be a prison in any respect, unless people misunderstand and cling to it as some self or soul, in which case it becomes a prison again. Let go unequivocally, be absolutely free of self -- that is real purity. It's no prison. Voidness is the purity which isn't a prison.

 

So it is that the real prison, the collection of all these prisons that we have mentioned, is the thing they call "atta" (in Pali), "self," or "soul." Oneself is the prison. This self here is the prison. Every kind of prison is included in, comes down to the words "oneself" or "myself." Clinging to self as self, and then as belonging to self, attaching to "I" and "mine," this is the true prison, the heart and soul of all prisons. All prisons are gathered in the word "atta." Tear out the foolishness that creates atta, along with atta itself, and all the prisons will be gone. If you practice anapanasati (mindfulness with breathing in and out) correctly until truly successful in it -- real, not imagined success -- you will destroy all the prisons completely. That is, destroy atta, then all the prisons are finished and we won't build any more of them ever again. May you all experience success in destroying the prisons, that is, atta or self.

 

 The purpose of anapanasati is to remove all vestiges of upadana regarding self. The complete removal of attachment toward self is the final and perfect quenching of dukkha, which happens to be the meaning of liberation, of salvation. The highest goal of every religion is salvation, the value and benefits of which are beyond words. So please try. Anapanasati, when practiced correctly, leads to this liberation from atta. I have been trying my best and I am willing to do whatever I can to help everyone understand anapanasati and practice it successfully, in order that all of us can escape from all aspects of humanity's prison. 

__________________


Prison Of Life
1_PDFPrisonOfLife.pdf



__________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 5327)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1662)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1820)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1581)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1276)
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 89)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 112)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 140)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 141)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
25 Tháng Mười Một 202011:39 CH(Xem: 165)
Thưa Thầy! Tôi nay đã 70 tuổi, vừa mới về hưu, vợ thì đã qua đời cách đây hơn chục năm. Tưởng chừng ở tuổi này tôi có thể an dưỡng tuổi già nhưng không Thầy ạ, tôi không biết mình từng tạo nghiệp gì để bây giờ con cháu suốt ngày gây sự với nhau. Cháu đích tôn của tôi hồi đó đặt kỳ vọng bao nhiêu, bây giờ lại ăn chơi lêu lổng,
24 Tháng Mười Một 20209:29 CH(Xem: 169)
Khi mới xuất gia, tôi không có ý định trở thành một dịch giả. Vị thầy đầu tiên của tôi là một tu sĩ người Việt, và tôi ở với thầy tại California trong thập niên 1960. Thầy đã chỉ cho tôi thấy tầm quan trọng trong việc học các loại ngữ văn của kinh điển Phật giáo, bắt đầu là tiếng Pāli, như là một công cụ để thông hiểu Giáo Pháp. Khi tôi đến
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 200)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười Một 202010:24 CH(Xem: 201)
Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: "Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả !". Như vậy thì chúng ta sẽ nên lưu lại cho con cháu mình
21 Tháng Mười Một 20206:28 CH(Xem: 221)
Mười bốn câu trích dẫn lời của Đức Phật dưới đây được chọn trong số 34 câu đã được đăng tải trên trang mạng của báo Le Monde, một tổ hợp báo chí uy tínlâu đời của nước Pháp. Một số câu được trích nguyên văn từ các bài kinh, trong trường hợp này nguồn gốc của các câu trích dẫn đó sẽ được ghi chú rõ ràng, trái lại các câu
20 Tháng Mười Một 20201:53 CH(Xem: 212)
Điều trước nhất, ta nên thấy được sự khác biệt giữa một cái đau nơi thân với phản ứng của tâm đối với cái đau ấy. Mặc dù thân và tâm có mối liên hệ rất mật thiết với nhau, nhưng tâm ta không nhất thiết phải chịu cùng chung một số phận với thân. Khi thân có một cơn đau, tâm ta có thể lùi ra xa một chút. Thay vì bị lôi kéo vào, tâm ta có thể
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 292)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
18 Tháng Mười Một 20206:45 CH(Xem: 234)
Bài viết dưới đây, nguyên gốc là tài liệu hướng dẫn thực hành Phật Pháp, được phổ biến nội bộ trong một nhóm học Phật. Nhóm này có khoảng 10 thành viên nồng cốt, thường cùng nhau tu tập vào mỗi chiều tối thứ Sáu tại gia, về sau được đổi qua mỗi sáng thứ Bảy do đa phần anh chị em trong nhóm đã nghỉ hưu. Qua cơn bão dịch
14 Tháng Mười Một 20202:41 CH(Xem: 265)
Từ khổ đau đến chấm dứt khổ đau cách nhau bao xa? Khoảng cách ấy ta có thể vượt qua chỉ trong một chớp mắt. Đó là lời Phật dạy trong kinh Tu Tập Căn (Indriyabhavana Sutta), bài kinh cuối của Trung Bộ Kinh, số 152. Trong một trao đổi với một người đệ tử của Bà la môn tên Uttara, đức Phật mở đầu bằng sự diễn tả một kinh nghiệm
13 Tháng Mười Một 20208:24 CH(Xem: 274)
- Trong các kinh điển có nhiều định nghĩa khác nhau nhưng chữ Niết Bàn (Nirvana) không ngoài những nghĩa Viên tịch (hoàn toàn vắng lặng), Vô sanh (không còn sanh diệt) và Giải thoát v.v... những nghĩa này nhằm chỉ cho người đạt đạo sống trong trạng thái tâm thể hoàn toàn vắng lặng, dứt hết vọng tưởng vô minh.
12 Tháng Mười Một 20207:33 CH(Xem: 259)
Tại sao người hiền lành lại gặp phải tai ương? Câu hỏi này đặc biệt thích hợp khi áp dụng vào bối cảnh đại dịch Covid-19 đang diễn ra. Bệnh Covid-19 không chừa một ai, từ người giầu có đến người nghèo, từ người quyền quý đến người bình dân, từ người khỏe mạnh đến người yếu đuối. Tuy nhiên, ngay cả trong đời sống hàng ngày,
11 Tháng Mười Một 202011:43 CH(Xem: 256)
Có một anh thương gia cưới một người vợ xinh đẹp. Họ sống với nhau và sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Nhưng người vợ lại ngã bịnh và mất sau đó, người chồng bất hạnh dồn tất cả tình thương vào đứa con. Đứa bé trở thành nguồn vui và hạnh phúc duy nhất của anh. Một hôm, vì việc buôn bán anh phải rời khỏi nhà, có một bọn cướp
10 Tháng Mười Một 20208:33 CH(Xem: 570)
Sáng nay, Thánh Đức Đạt Lai Lạt Ma đã viết thư cho Joe Biden để chúc mừng Ông được bầu làm Tổng thống tiếp theo của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ngài viết: “Như có lẽ bạn đã biết, từ lâu tôi đã ngưỡng mộ Hoa Kỳ như một nền tảng của sự tự do, dân chủ, tự do tôn giáo và pháp quyền. Nhân loại đã đặt niềm hy vọng lớn lao vào tầm nhìn
09 Tháng Mười Một 20208:19 CH(Xem: 294)
Có một chuyện kể trong Phật giáo như sau, có một vị tăng nhân cứu được mạng sống của một người thanh niên tự sát. Người thanh niên sau khi tỉnh dậy, nói với vị tăng nhân: “Cảm ơn đại sư, nhưng xin ngài đừng phí sức cứu tôi bởi vì tôi đã quyết định không sống nữa rồi. Hôm nay cho dù không chết thì ngày mai tôi cũng vẫn chết”.
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 358)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 386)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2195)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3886)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5513)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 292)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 358)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 386)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 200)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5327)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 448)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 457)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2973)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1988)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng