[02] His Struggle For Enlightenment

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 191)
[02] His Struggle For Enlightenment


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


CHAPTER 2 

 

HIS STRUGGLE FOR ENLIGHTENMENT

 

 "Easy to do are things that are bad and not beneficial to self,
But very, very hard to do indeed is that which is
 beneficial and good".
-- DHAMMAPADA

 

 Struggle

 

Meeting with disappointment, but not discouraged, the ascetic Gotama seeking for the incomparable Peace, the highest Truth, wandered through the district of Magadha, and arrived in due course at Uruvelā, the market town of Senāni. There he spied a lovely spot of ground, a charming forest grove, a flowing river with pleasant sandy fords, and hard by was a village where he could obtain his food. Then he thought thus:

 

"Lovely, indeed, O Venerable One, is this spot of ground, charming is the forest grove, pleasant is the flowing river with sandy fords, and hard by is the village where I could obtain food. Suitable indeed is this place for spiritual exertion for those noble scions who desire to strive." (Majjhima Nikāya, Ariya-Pariyesana Sutta No. 26, Vol. 1, p. 16)

 

The place was congenial for his meditation. The atmosphere was peaceful. The surroundings were pleasant. The scenery was charming. Alone, he resolved to settle down there to achieve his desired object.

 

Hearing of his renunciation, Konda񱡬 the youngest brahmin who predicted his future, and four sons of the other sages -- Bhaddiya, Vappa, Mahānāma, and Assaji -- also renounced the world and joined his company.

 

In the ancient days in India, great importance was attached to rites, ceremonies, penances and sacrifices. It was then a popular belief that no Deliverance could be gained unless one leads a life of strict asceticism. Accordingly, for six long years the ascetic Gotama made a superhuman struggle practising all forms of severest austerity. His delicate body was reduced to almost a skeleton. The more he tormented his body the farther his goal receded from him.

 

How strenuously he struggled, the various methods he employed, and how he eventually succeeded are graphically described in his own words in various Suttas.

 

Mahā Saccaka Sutta [1] describes his preliminary efforts thus:

 

"Then the following thought occurred to me:

 

"How if I were to clench my teeth, press my tongue against the palate, and with (moral) thoughts hold down, subdue and destroy my (immoral) thoughts!

 

"So I clenched my teeth, pressed my tongue against the palate and strove to hold down, subdue, destroy my (immoral) thoughts with (moral) thoughts. As I struggled thus, perspiration streamed forth from my armpits.

 

"Like unto a strong man who might seize a weaker man by head or shoulders and hold him down, force him down, and bring into subjection, even so did I struggle.

 

"Strenuous and indomitable was my energy. My mindfulness was established and unperturbed. My body was, however, fatigued and was not calmed as a result of that painful endeavour -- being overpowered by exertion. Even though such painful sensations arose in me, they did not at all affect my mind.

 

"Then I thought thus: How if I were to cultivate the non-breathing ecstasy!

 

"Accordingly, I checked inhalation and exhalation from my mouth and nostrils. As I checked inhalation and exhalation from mouth and nostrils, the air issuing from my ears created an exceedingly great noise. Just as a blacksmith's bellows being blown make an exceedingly great noise, even so was the noise created by the air issuing from my ears when I stopped breathing.

 

"Nevertheless, my energy was strenuous and indomitable. Established and unperturbed was my mindfulness. Yet my body was fatigued and was not calmed as a result of that painful endeavour -- being over-powered by exertion.

 

Even though such painful sensations arose in me, they did not at all affect my mind.

 

"Then I thought to myself: 'How if I were to cultivate that non-breathing exercise!

 

"Accordingly, I checked inhalation and exhalation from mouth, nostrils, and ears. And as I stopped breathing from mouth, nostrils and ears, the (imprisoned) airs beat upon my skull with great violence. Just as if a strong man were to bore one's skull with a sharp drill, even so did the airs beat my skull with great violence as I stopped breathing. Even though such painful sensations arose in me, they did not at all affect my mind.

 

"Then I thought to myself: How if I were to cultivate that non-breathing ecstasy again!

 

"Accordingly, I checked inhalation and exhalation from mouth, nostrils, and ears. And as I stopped breathing thus, terrible pains arose in my head. As would be the pains if a strong man were to bind one's head tightly with a hard leathern thong, even so were the terrible pains that arose in my head. "Nevertheless, my energy was strenuous. Such painful sensations did not affect my mind.

 

"Then I thought to myself: How if I were to cultivate that non-breathing ecstasy again!

 

"Accordingly, I stopped breathing from mouth, nostrils, and ears. As I checked breathing thus, plentiful airs pierced my belly. Just as if a skilful butcher or a butcher's apprentice were to rip up the belly with a sharp butcher's knife, even so plentiful airs pierced my belly.

 

"Nevertheless, my energy was strenuous. Such painful sensations did not affect my mind.

 

"Again I thought to myself: How if I were to cultivate that non-breathing ecstasy again!

 

"Accordingly, I checked inhalation and exhalation from mouth, nostrils, and ears. As I suppressed my breathing thus, a tremendous burning pervaded my body. Just as if two strong men were each to seize a weaker man by his arms and scorch and thoroughly burn him in a pit of glowing charcoal, even so did a severe burning pervade my body.

 

"Nevertheless, my energy was strenuous. Such painful sensations did not affect my mind.

 

"Thereupon the deities who saw me thus said: 'The ascetic Gotama is dead.' Some remarked: 'The ascetic Gotama is not dead yet, but is dying'. While some others said: 'The ascetic Gotama is neither dead nor is dying but an Arahant is the ascetic Gotama. Such is the way in which an Arahant abides."

 

Change of Method: Abstinence from Food

 

"Then I thought to myself: How if I were to practise complete abstinence from food!

 

"Then deities approached me and said: 'Do not, good sir, practise total abstinence from food. If you do practise it, we will pour celestial essence through your body's pores; with that you will be sustained."

 

"And I thought: 'If I claim to be practising starvation, and if these deities pour celestial essence through my body's pores and I am sustained thereby, it would be a fraud on my part.' So I refused them, saying 'There is no need'.

 

"Then the following thought occurred to me: How if I take food little by little, a small quantity of the juice of green gram, or vetch, or lentils, or peas!

 

"As I took such small quantity of solid and liquid food, my body became extremely emaciated. Just as are the joints of knot-grasses or bulrushes, even so were the major and minor parts of my body owing to lack of food. Just as is the camel's hoof, even so were my hips for want of food. Just as is a string of beads, even so did my backbone stand out and bend in, for lack of food. Just as the rafters of a dilapidated hall fall this way and that, even so appeared my ribs through lack of sustenance. Just as in a deep well may be seen stars sunk deep in the water, even so did my eye-balls appear deep sunk in their sockets, being devoid of food. Just as a bitter pumpkin, when cut while raw, will by wind and sun get shrivelled and withered, even so did the skin of my head get shrivelled and withered, due to lack of sustenance.

 

"And I, intending to touch my belly's skin, would instead seize my backbone. When I intended to touch my backbone, I would seize my belly's skin. So was I that, owing to lack of sufficient food, my belly's skin clung to the backbone, and I, on going to pass excreta or urine, would in that very spot stumble and fall down, for want of food. And I stroked my limbs in order to revive my body. Lo, as I did so, the rotten roots of my body's hairs fell from my body owing to lack of sustenance. The people who saw me said: 'The ascetic Gotama is black.' Some said, 'The ascetic Gotama is not black but blue.' Some others said: 'The ascetic Gotama is neither black nor blue but tawny.' To such an extent was the pure colour of my skin impaired owing to lack of food.

 

"Then the following thought occurred to me: Whatsoever ascetics or brahmins of the past have experienced acute, painful, sharp and piercing sensations, they must have experienced them to such a high degree as this and not beyond. Whatsoever ascetics and brahmins of the future will experience acute, painful, sharp and piercing sensations they too will experience them to such a high degree and not beyond. Yet by all these bitter and difficult austerities I shall not attain to excellence, worthy of supreme knowledge and insight, transcending those of human states. Might there be another path for Enlightenment!"

 

Temptation of Māra the Evil One

 

His prolonged painful austerities proved utterly futile. They only resulted in the exhaustion of his valuable energy. Though physically a superman his delicately nurtured body could not possibly stand the great strain. His graceful form completely faded almost beyond recognition. His golden coloured skin turned pale, his blood dried up, his sinews and muscles shrivelled up, his eyes were sunk and blurred. To all appearance he was a living skeleton. He was almost on the verge of death.

 

At this critical stage, while he was still intent on the Highest (Padhāna), abiding on the banks of the Nera񪡲ā river, striving and contemplating in order to attain to that state of Perfect Security, came Namuci,[2] uttering kind words thus:[3]

 

"'You are lean and deformed. Near to you is death.

 

"A thousand parts (of you belong) to death; to life (there remains) but one. Live, 0 good sir! Life is better. Living, you could perform merit.

 

"By leading a life of celibacy and making fire sacrifices, much merit could be acquired. What will you do with this striving? Hard is the path of striving, difficult and not easily accomplished."

 

Māra reciting these words stood in the presence of the Exalted One.

 

To Māra who spoke thus, the Exalted One replied:

 

 "O Evil One, kinsman of the heedless! You have come here for your own sake.

 

"Even an iota of merit is of no avail. To them who are in need of merit it behoves you, Māra, to speak thus.

 

"Confidence (Saddhā), self-control (Tapo),[4] perseverance (Viriya), and wisdom (Pa񱦣257;) are mine. Me who am thus intent, why do you question about life?

 

"Even the streams of rivers will this wind dry up. Why should not the blood of me who am thus striving dry up?

 

"When blood dries up, the bile and phlegm also dry up. When my flesh wastes away, more and more does my mind get clarified. Still more do my mindfulness, wisdom, and concentration become firm.

 

"While I live thus, experiencing the utmost pain, my mind does not long for lust! Behold the purity of a being!

 

"Sense-desires (Kāmā), are your first army. The second is called Aversion for the Holy Life (Arati). The third is Hunger and Thirst[5] (Khuppīpāsā). The fourth is called Craving (Tanhā). The fifth is Sloth and Torpor (Thina-Middha). The sixth is called Fear (Bhiru). The seventh is Doubt[6] (Vicikicchā), and the eighth is Detraction and Obstinacy (Makkha-Thambha). The ninth is Gain (Lobha), Praise (Siloka) and Honour (Sakkāra), and that ill-gotten Fame (Yasa). The tenth is the extolling of oneself and contempt for others (Attukkamsanaparavambhana).

 

"This, Namuci, is your army, the opposing host of the Evil One. That army the coward does not overcome, but he who overcomes obtains happiness.

 

"This Mu񪡍 [7] do I display! What boots life in this world! Better for me is death in the battle than that one should live on, vanquished! [8]

 

"Some ascetics and brahmins are not seen plunged in this battle. They know not nor do they tread the path of the virtuous.

 

"Seeing the army on all sides with Māra arrayed on elephant, I go forward to battle. Māra shall not drive me from my position. That army of yours, which the world together with gods conquers not, by my wisdom I go to destroy as I would an unbaked bowl with a stone.

 

"Controlling my thoughts, and with mindfulness well-established, I shall wander from country to country, training many a disciple.

 

"Diligent, intent, and practising my teaching, they, disregarding you, will go where having gone they grieve not."

 

The Middle Path

 

The ascetic Gotama was now fully convinced from personal experience of the utter futility of self-mortification which, though considered indispensable for Deliverance by the ascetic philosophers of the day, actually weakened one's intellect, and resulted in lassitude of spirit. He abandoned for ever this painful extreme as did he the other extreme of self-indulgence which tends to retard moral progress. He conceived the idea of adopting the Golden Mean which later became one of the salient features of his teaching.

 

He recalled how when his father was engaged in ploughing, he sat in the cool shade of the rose-apple tree, absorbed in the contemplation of his own breath, which resulted in the attainment of the First Jhāna (Ecstasy)[9]. Thereupon he thought: "Well, this is the path to Enlightenment."

 

He realized that Enlightenment could not be gained with such an utterly exhausted body: Physical fitness was essential for spiritual progress. So he decided to nourish the body sparingly and took some coarse food both hard and soft.

 

The five favourite disciples who were attending on him with great hopes thinking that whatever truth the ascetic Gotama would comprehend, that would he impart to them, felt disappointed at this unexpected change of method. and leaving him and the place too, went to Isipatana, saying that "the ascetic Gotama had become luxurious, had ceased from striving, and had returned to a life of comfort."

 

At a crucial time when help was most welcome his companions deserted him leaving him alone. He was not discouraged, but their voluntary separation was advantageous to him though their presence during his great struggle was helpful to him. Alone, in sylvan solitudes, great men often realize deep truths and solve intricate problems.

 

Dawn of Truth

 

Regaining his lost strength with some coarse food, he easily developed the First Jhāna which he gained in his youth. By degrees he developed the second, third and fourth Jhānas as well.

 

By developing the Jhānas he gained perfect one-pointedness of the mind. His mind was now like a polished mirror where everything is reflected in its true perspective.

 

Thus with thoughts tranquillized, purified, cleansed, free from lust and impurity, pliable, alert, steady, and unshakable, he directed his mind to the knowledge as regards "The Reminiscence of Past Births" (Pubbe-nivāsānussati māna).

 

He recalled his varied lots in former existences as follows: first one life, then two lives, then three, four, five, ten, twenty, up to fifty lives; then a hundred, a thousand, a hundred thousand; then the dissolution of many world cycles, then the evolution of many world cycles, then both the dissolution and evolution of many world cycles. In that place he was of such a name, such a family, such a caste, such a dietary, such the pleasure and pain he experienced, such his life's end. Departing from there, he came into existence elsewhere. Then such was his name, such his family, such his caste, such his dietary, such the pleasure and pain he did experience, such life's end. Thence departing, he came into existence here.

 

Thus he recalled the mode and details of his varied lots in his former births.

 

This, indeed, as the First Knowledge that he realized in the first watch of the night.

 

Dispelling thus the ignorance with regard to the past, he directed his purified mind to "The Perception of the Disappearing and Reappearing of Beings" (Cutūpapāta māna). With clairvoyant vision, purified and supernormal, he perceived beings disappearing from one state of existence and reappearing in another; he beheld the base and the noble, the beautiful and the ugly, the happy and the miserable, all passing according to their deeds. He knew that these good individuals, by evil deeds, words, and thoughts, by reviling the Noble Ones, by being misbelievers, and by conforming themselves to the actions of the misbelievers, after the dissolution of their bodies and after death, had been born in sorrowful states. He knew that these good individuals, by good deeds, words, and thoughts, by not reviling the Noble Ones, by being right believers, and by conforming themselves to the actions of the right believers, after the dissolution of their bodies and after death, had been born in happy celestial worlds.

 

Thus with clairvoyant supernormal vision he beheld the disappearing and the reappearing of beings.

 

This, indeed, was the Second Knowledge that he realized in the middle watch of the night.

 

Dispelling thus the ignorance with regard to the future, he directed his purified mind to "The Comprehension of the Cessation of Corruptions" [10] (Āsavakkhaya māna).

 

He realized in accordance with fact: "This is Sorrow", "This, the Arising of Sorrow", "This, the Cessation of Sorrow", "This, the Path leading to the Cessation of Sorrow". Likewise in accordance with fact he realized: "These are the Corruptions", "This, the Arising of Corruptions", "This, the Cessation of Corruptions", "This, the Path leading to the Cessation of Corruptions". Thus cognizing, thus perceiving, his mind was delivered from the Corruption of Sensual Craving; from the Corruption of Craving for Existence; from the Corruption of Ignorance.

 

Being delivered, He knew, "Delivered am I [11] and He realized, "Rebirth is ended; fulfilled the Holy Life; done what was to be done; there is no more of this state again.[12]"

 

This was the Third Knowledge that He Realized in the last watch of the night.

 

Ignorance was dispelled, and wisdom arose; darkness vanished, and light arose.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 150)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4882)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 274)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 278)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 369)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 346)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 366)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 400)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 419)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 597)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 695)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 240)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 344)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1487)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 936468)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1026)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1074)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 958)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1036)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1020)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1225)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 979)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1042)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1107)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1430)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1005)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1100)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1152)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1045)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1575)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1376)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1988)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3663)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5220)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4882)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2856)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4296)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4882)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 245)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 252)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2625)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1720)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1621)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.