[01] The Buddha - From Birth To Renunciation

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 170)
[01] The Buddha - From Birth To Renunciation


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


THE BUDDHA

 

 CHAPTER I 

 

FROM BIRTH TO RENUNCIATION

 

 "A unique Being, an extraordinary Man arises in this world for the benefit of the many, for the happiness of the many, out of compassion for the world, for the good, benefit, and happiness of gods and men. Who is this Unique Being? It is the Tathāgata, the Exalted, Fully Enlightened One."
-- Anguttara Nikāya. 
Pt. I, XIII P. 22.

 

 Birth

 

On the full moon day of May,[1] in the year 623 B.C.[2] there was born in the Lumbini Park [3] at Kapilavatthu,[4] on the Indian borders of present Nepala noble prince who was destined to be the greatest religious teacher of the world.

 

His father[5] was King Suddhodana of the aristocratic Sākya [6] clan and his mother was Queen Mahā Māyā. As the beloved mother died seven days after his birth, Mahā Pajāpati Gotami, her younger sister, who was also married to the King, adopted the child, entrusting her own son, Nanda, to the care of the nurses.

 

Great were the rejoicings of the people over the birth of this illustrious prince. An ascetic of high spiritual attainments, named Asita, also known as Kāladevala, was particularly pleased to hear this happy news, and being a tutor of the King, visited the palace to see the Royal babe. The King, who felt honoured by his unexpected visit, carried the child up to him in order to make the child pay him due reverence, but, to the surprise of all, the child's legs turned and rested on the matted locks of the ascetic. Instantly, the ascetic rose from his seat and, foreseeing with his supernormal vision the child's future greatness, saluted him with clasped hands.[7] The Royal father did likewise.

 

The great ascetic smiled at first and then was sad. Questioned regarding his mingled feelings, he answered that he smiled because the prince would eventually become a Buddha, an Enlightened One, and he was sad because he would not be able to benefit by the superior wisdom of the Enlightened One owing to his prior death and rebirth in a Formless Plane (Arūpaloka).[8]

 

 Naming Ceremony

 

On the fifth day after the prince's birth he was named Siddhattha which means "wish fulfilled". His family name was Gotama.[9]

 

In accordance with the ancient Indian custom many learned brahmins were invited to the palace for the naming ceremony. Amongst them there were eight distinguished men. Examining the characteristic marks of the child, seven of them raised two fingers each, indicative of two alternative possibilities, and said that he would either become a Universal Monarch or a Buddha. But the youngest, Konda񱡬[10] who excelled others in wisdom, noticing the hair on the forehead turned to the right, raised only one finger and convincingly declared that the prince would definitely retire from the world and become a Buddha.

 

 Ploughing Festival

 

A very remarkable incident took place in his childhood. It was an unprecedented spiritual experience which, later, during his search after truth, served as a key to his Enlightenment.[11]

 

To promote agriculture, the King arranged for a ploughing festival. It was indeed a festive occasion for all, as both nobles and commoners decked in their best attire, participated in the ceremony. On the appointed day, the King, accompanied by his courtiers, went to the field, taking with him the young prince together with the nurses. Placing the child on a screened and canopied couch under the cool shade of a solitary rose-apple tree to be watched by the nurses, the King participated in the ploughing festival. When the festival was at its height of gaiety the nurses too stole away from the prince's presence to catch a glimpse of the wonderful spectacle.

 

In striking contrast to the mirth and merriment of the festival it was all calm and quiet under the rose-apple tree. All the conditions conducive to quiet meditation being there, the pensive child, young in years but old in wisdom, sat cross-legged and seized the opportunity to commence that all-important practice of intent concentration on the breath -- on exhalations and inhalations -- which gained for him then and there that one pointedness of mind known as Samādhi and he thus developed the First Jhāna [12] (Ecstasy). The child's nurses, who had abandoned their precious charge to enjoy themselves at the festival, suddenly realizing their duty, hastened to the child and were amazed to see him sitting cross-legged plunged in deep meditation. The King hearing of it, hurried to the spot and, seeing the child in meditative posture, saluted him, saying -- "This, dear child, is my second obeisance".

 

 Education

 

As a Royal child, Prince Siddhattha must have received an education that became a prince although no details are given about it. As a scion of the warrior race he received special training in the art of warfare.

 

Married Life

 

At the early age of sixteen, he married his beautiful cousin Princess Yasodharā [13] who was of equal age. For nearly thirteen years, after his happy marriage, he led a luxurious life, blissfully ignorant of the vicissitudes of life outside the palace gates. Of his luxurious life as prince, he states:

 

"I was delicate, excessively delicate. In my father's dwelling three lotus-ponds were made purposely for me. Blue lotuses bloomed in one, red in another, and white in another. I used no sandal-wood that was not of Kāsi.[14] My turban, tunic, dress and cloak, were all from Kāsi.

 

"Night and day a white parasol was held over me so that I might not be touched by heat or cold, dust, leaves or dew.

 

"There were three palaces built for me -- one for the cold season, one for the hot season, and one for the rainy season. During the four rainy months, I lived in the palace for the rainy season without ever coming down from it, entertained all the while by female musicians. Just as, in the houses of others, food from the husks of rice together with sour gruel is given to the slaves and workmen, even so, in my father's dwelling, food with rice and meat was given to the slaves and workmen.[15]"

 

With the march of time, truth gradually dawned upon him. His contemplative nature and boundless compassion did not permit him to spend his time in the mere enjoyment of the fleeting pleasures of the Royal palace. He knew no personal grief but he felt a deep pity for suffering humanity. Amidst comfort and prosperity, he realized the universality of sorrow.

 

Renunciation

 

Prince Siddhattha reflected thus:

 

"Why do I, being subject to birth, decay, disease, death, sorrow and impurities, thus search after things of like nature. How, if I, who am subject to things of such nature, realize their disadvantages and seek after the unattained, unsurpassed, perfect security which is Nibbāna![16]" "Cramped and confined is household life, a den of dust, but the life of the homeless one is as the open air of heaven! Hard is it for him who bides at home to live out as it should be lived the Holy Life in all its perfection, in all its purity.[17]"

 

One glorious day as he went out of the palace to the pleasure park to see the world outside, he came in direct contact with the stark realities of life. Within the narrow confines of the palace he saw only the rosy side of life, but the dark side, the common lot of mankind, was purposely veiled from him. What was mentally conceived, he, for the first time, vividly saw in reality. On his way to the park his observant eyes met the strange sights of a decrepit old man, a diseased person, a corpse and a dignified hermit.[18] The first three sights convincingly proved to him, the inexorable nature of life, and the universal ailment of humanity. The fourth signified the means to overcome the ills of life and to attain calm and peace. These four unexpected sights served to increase the urge in him to loathe and renounce the world.

 

Realizing the worthlessness of sensual pleasures, so highly prized by the worldling, and appreciating the value of renunciation in which the wise seek delight, he decided to leave the world in search of Truth and Eternal Peace.

 

When this final decision was taken after much deliberation, the news of the birth of a son was conveyed to him while he was about to leave the park. Contrary to expectations, he was not overjoyed, but regarded his first and only offspring as an impediment. An ordinary father would have welcomed the joyful tidings, but Prince Siddhattha, the extraordinary father as he was, exclaimed --"An impediment (rāhu) has been born; a fetter has arisen". The infant son was accordingly named Rāhula [19] by his grandfather.

 

The palace was no longer a congenial place to the contemplative Prince Siddhattha. Neither his charming young wife nor his lovable infant son could deter him from altering the decision he had taken to renounce the world. He was destined to play an infinitely more important and beneficial role than a dutiful husband and father or even as a king of kings. The allurements of the palace were no more cherished objects of delight to him. Time was ripe to depart.

 

He ordered his favourite charioteer Channa to saddle the horse Kanthaka, and went to the suite of apartments occupied by the princess. Opening the door of the chamber, he stood on the threshold and cast his dispassionate glance on the wife and child who were fast asleep.

 

Great was his compassion for the two dear ones at this parting moment. Greater was his compassion for suffering humanity. He was not worried about the future worldly happiness and comfort of the mother and child as they had everything in abundance and were well protected. It was not that he loved them the less, but he loved humanity more.

 

Leaving all behind, he stole away with a light heart from the palace at midnight, and rode into the dark, attended only by his loyal charioteer. Alone and penniless he set out in search of Truth and Peace. Thus did he renounce the world. It was not the renunciation of an old man who has had his fill of worldly life. It was not the renunciation of a poor man who had nothing to leave behind. It was the renunciation of a prince in the full bloom of youth and in the plenitude of wealth and prosperity -- a renunciation unparalleled in history. It was in his twenty-ninth year that Prince Siddhattha made this historic journey.

 

He journeyed far and, crossing the river Anomā, rested on its banks. Here he shaved his hair and beard and handing over his garments and ornaments to Channa with instructions to return to the palace, assumed the simple yellow garb of an ascetic and led a life of voluntary poverty.

 

The ascetic Siddhattha, who once lived in the lap of luxury, now became a penniless wanderer, living on what little the charitably-minded gave of their own accord.

 

He had no permanent abode. A shady tree or a lonely cave sheltered him by day or night. Bare-footed and bare-headed, he walked in the scorching sun and in the piercing cold. With no possessions to call his own, but a bowl to collect his food and robes just sufficient to cover the body, he concentrated all his energies on the quest of Truth.

 

Search

 

Thus as a wanderer, a seeker after what is good, searching for the unsurpassed Peace, he approached Ālāra Kālāma, a distinguished ascetic, and said: "I desire, friend Kālāma to lead the Holy Life in this Dispensation of yours."

 

Thereupon Ālāra Kālāma told him: "You may stay with me, 0 Venerable One. Of such sort is this teaching that an intelligent man before long may realize by his own intuitive wisdom his master's doctrine, and abide in the attainment thereof."

 

Before long, he learnt his doctrine, but it brought him no realization of the highest Truth.

 

Then there came to him the thought: When Ālāra Kalāma declared:

 

"Having myself realized by intuitive knowledge the doctrine, I -- 'abide in the attainment thereof --' it could not have been a mere profession of faith; surely Ālāra Kālāma lives having understood and perceived this doctrine."

 

So he went to him and said "How far, friend Kālāma, does this doctrine extend which you yourself have with intuitive wisdom realized and attained?"

 

Upon this Ālāra Kālāma made known to him the Realm of Nothingness (Āki񣡱񦣲57;yatana),[20] an advanced stage of Concentration.

 

Then it occurred to him: "Not only in Ālāra Kālāma are to be found faith, energy, mindfulness, concentration, and wisdom. I too possess these virtues. How now if I strive to realize that doctrine whereof Ālāra Kālāma says that he himself has realized and abides in the attainment thereof!"

 

So, before long, he realized by his own intuitive wisdom that doctrine and attained to that state, but it brought him no realization of the highest Truth.

 

Then he approached Ālāra Kālāma and said: "Is this the full extent, friend Kālāma, of this doctrine of which you say that you yourself have realized by your wisdom and abide in the attainment thereof?"

 

"But I also, friend, have realized thus far in this doctrine, and abide in the attainment thereof."

 

The unenvious teacher was delighted to hear of the success of his distinguished pupil. He honoured him by placing him on a perfect level with himself and admiringly said:

 

"Happy, friend, are we, extremely happy; in that we look upon such a venerable fellow-ascetic like you! That same doctrine which I myself have realized by my wisdom and proclaim, having attained thereunto, have you yourself realized by your wisdom and abide in the attainment thereof; and that doctrine you yourself have realized by your wisdom and abide in the attainment thereof, that have I myself realized by my wisdom and proclaim, having attained thereunto. Thus the doctrine which I know, and also do you know; and, the doctrine which you know, that I know also. As I am, so are you; as you are, so am I. Come, friend, let both of us lead the company of ascetics."

 

The ascetic Gotama was not satisfied with a discipline and a doctrine which only led to a high degree of mental concentration, but did not lead to "disgust, detachment, cessation (of suffering), tranquillity; intuition, enlighten-ment, and Nibbāna." Nor was he anxious to lead a company of ascetics even with the co-operation of another generous teacher of equal spiritual attainment, without first perfecting himself. It was, he felt, a case of the blind leading the blind. Dissatisfied with his teaching, he politely took his leave from him.

 

In those happy days when there were no political disturbances the intellectuals of India were preoccupied with the study and exposition of some religious system or other. All facilities were provided for those more spiritually inclined to lead holy lives in solitude in accordance with their temperaments and most of these teachers had large followings of disciples. So it was not difficult for the ascetic Gotama to find another religious teacher who was more competent than the former.

 

On this occasion he approached one Uddaka Rāmaputta and expressed his desire to lead the Holy Life in his Dispensation. He was readily admitted as a pupil.

 

Before long the intelligent ascetic Gotama mastered his doctrine and attained the final stage of mental concentration, the Realm of Neither Perception nor Non-Perception ("N'eva sa񱦣257; N'asa񱦣257;yatana),[21] revealed by his teacher. This was the highest stage in worldly concentration when consciousness becomes so subtle and refined that it cannot be said that a consciousness either exists or not. Ancient Indian sages could not proceed further in spiritual development.

 

The noble teacher was delighted to hear of the success of his illustrious royal pupil. Unlike his former teacher the present one honoured him by inviting him to take full charge of all the disciples as their teacher. He said: "Happy friend, are we; yea, extremely happy, in that we see such a venerable fellow-ascetic as you! The doctrine which Rāma knew, you know; the doctrine which you know, Rāma knew. As was Rāma so are you; as you are, so was Rāma. Come, friend, henceforth you shall lead this company of ascetics."

 

Still he felt that his quest of the highest Truth was not achieved. He had gained complete mastery of his mind, but his ultimate goal was far ahead. He was seeking for the Highest, the Nibbāna, the complete cessation of suffering, the total eradication of all forms of craving. "Dissatisfied with this doctrine too, he departed thence, content therewith no longer."

 

He realized that his spiritual aspirations were far higher than those under whom he chose to learn. He realized that there was none capable enough to teach him what he yearned for -- the highest Truth. He also realized that the highest Truth is to be found within oneself and ceased to seek external aid.

 

C01-1A_budteach-father
C01-2A_budteach-mother

____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 96)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4861)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 265)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 264)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 362)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 339)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 363)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 394)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 408)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 584)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 669)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 228)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 338)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1473)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 935843)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1009)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1059)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 949)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1017)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1010)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1213)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 975)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1033)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1096)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1419)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1001)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1096)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1140)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1030)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1561)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1362)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1979)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3655)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5202)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4861)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2841)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4261)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4861)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 224)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 240)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2595)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1694)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1606)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.