[05] The Invitation To Expound The Dhamma

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 188)
[05] The Invitation To Expound The Dhamma


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


CHAPTER 5 

 

THE INVITATION TO EXPOUND THE DHAMMA

 

 "He who imbibes the Dhamma abides in happiness with mind pacified. The wise man ever delights in the Dhamma revealed by the Ariyas".
-- DHAMMAPADA

 

 The Dhamma as the Teacher

 

On one occasion soon after the Enlightenment, the Buddha was dwelling at the foot of the Ajapāla banyan tree by the bank of the Nera񪡲ā river. As He was engaged in solitary meditation the following thought arose in His mind:

 

"Painful indeed is it to live without someone to pay reverence and show deference. How if I should live near an ascetic or brahmin respecting and reverencing him?" [1]

 

Then it occurred to Him:

 

"Should I live near another ascetic or brahmin, respecting and reverencing him, in order to bring morality (Sīlakkhandha) to perfection? But I do not see in this world including gods, Māras, and Brahmas, and amongst beings including ascetics, brahmins, gods and men, another ascetic or brahmin who is superior to me in morality and with whom I could associate, respecting and reverencing him.

 

"Should I live near another ascetic or brahmin, respecting and reverencing him, in order to bring concentration (samādhikkhandha) to perfection? But I do not see in this world any ascetic or brahmin who is superior to me in concentration and with whom I should associate, respecting and reverencing him.

 

"Should I live near another ascetic or brahmin, respecting and reverencing him, in order to bring wisdom (pa񱦣257;kkhandha) to perfection? But I do not see in this world any ascetic or brahmin who is superior to me in wisdom and with whom I should associate, respecting and reverencing him.

 

"Should I live near another ascetic or brahmin, respecting and reverencing him, in order to bring emancipation (vimuttikkhandha) to perfection? But I do not see in this world any ascetic or brahmin who is superior to me in emancipation and with whom I should associate, respecting and reverencing him."

 

Then it occurred to Him: "How if I should live respecting and reverencing this very Dhamma which I myself have realized?"

 

Thereupon Brahmā Sahampati, understanding with his own mind the Buddha's thought, just as a strong man would stretch his bent arm or bend his stretched arm even so did he vanish from the Brahma realm and appeared before the Buddha. And, covering one shoulder with his upper robe and placing his right knee on the ground, he saluted the Buddha with clasped hands and said thus:

 

"It is so, O Exalted One! It is so, O Accomplished One! O Lord, the worthy, supremely Enlightened Ones, who were in the past, did live respecting and reverencing this very Dhamma.

 

"The worthy, supremely Enlightened Ones, who will be in the future, will also live respecting and reverencing this very Dhamma.

 

"O Lord, may the Exalted One, the worthy, supremely Enlightened One of the present age also live respecting and reverencing this very Dhamma!"

 

 This the Brahmā Sahampati said, and uttering which, furthermore he spoke as follows:

 

"Those Enlightened Ones of the past, those of the future, and those of the present age, who dispel the grief of many -- all of them lived, will live, and are living respecting the noble Dhamma. This is the characteristic of the Buddhas.

 

"Therefore he who desires his welfare and expects his greatness should certainly respect the noble Dhamma, remembering the message of the Buddhas."

 

This the Brahmā Sahampati said, and after which, he respectfully saluted the Buddha and passing round Him to the right, disappeared immediately.

 

As the Sangha is also endowed with greatness there is also His reverence towards the Sangha.[2]

 

The Invitation to Expound the Dhamma

 

From the foot of the Rājāyatana tree the Buddha proceeded to the Ajapāla banyan tree and as He was absorbed in solitary meditation the following thought occurred to Him.

 

"This Dhamma which I have realized is indeed profound, difficult to perceive, difficult to comprehend, tranquil, exalted, not within the sphere of logic, subtle, and is to be understood by the wise. These beings are attached to material pleasures. This causally connected 'Dependent Arising' is a subject which is difficult to comprehend. And this Nibbāna -- the cessation of the conditioned, the abandoning of all passions, the destruction of craving, the non-attachment, and the cessation -- is also a matter not easily comprehensible. If I too were to teach this Dhamma, the others would not understand me. That will be wearisome to me, that will be tiresome to me."

 

Then these wonderful verses unheard of before occurred to the Buddha:

 

"With difficulty have I comprehended the Dhamma. There is no need to proclaim it now. This Dhamma is not easily understood by those who are dominated by lust and hatred. The lust-ridden, shrouded in darkness, do not see this Dhamma, which goes against the stream, which is abstruse, profound, difficult to perceive and subtle."

 

As the Buddha reflected thus, he was not disposed to expound the Dhamma.

 

Thereupon Brahma Sahampati read the thoughts of the Buddha, and, fearing that the world might perish through not hearing the Dhamma, approached Him and invited Him to teach the Dhamma thus:

 

"O Lord, may the Exalted One expound the Dhamma! May the Accomplished One expound the Dhamma! There are beings with little dust in their eyes, who, not hearing the Dhamma, will fall away. There will be those who understand the Dhamma."

 

Furthermore he remarked:

 

"In ancient times there arose in Magadha a Dhamma, impure, thought out by the corrupted. Open this door to the Deathless State. May they hear the Dhamma understood by the Stainless One! Just as one standing on the summit of a rocky mountain would behold the people around, even so may the All-Seeing, Wise One ascend this palace of Dhamma! May the Sorrowless One look upon the people who are plunged in grief and are overcome by birth and decay!

 

"Rise, O Hero, victor in battle, caravan leader, debt-free One, and wander in the World! May the Exalted One teach the Dhamma! There will be those who will understand the Dhamma."

 

When he said so the Exalted One spoke to him thus:

 

"The following thought, O Brahma, occurred to me ?'This Dhamma which I have comprehended is not easily understood by those who are dominated by lust and hatred. The lust-ridden, shrouded in darkness, do not see this Dhamma, which goes against the stream, which is abstruse, profound, difficult to perceive, and subtle'. As I reflected thus, my mind turned into inaction and not to the teaching of the Dbamma."

 

Brahmā Sahampati appealed to the Buddha for the second time and He made the same reply.

 

When he appealed to the Buddha for the third time, the Exalted One, out of pity for beings, surveyed the world with His Buddha-Vision.

 

As He surveyed thus He saw beings with little and much dust in their eyes, with keen and dull intellect, with good and bad characteristics, beings who are easy and beings who are difficult to be taught, and few others who, with fear, view evil and a life beyond.[3]

 

"As in the case of a blue, red or white lotus pond, some lotuses are born in the water, grow in the water, remain immersed in the water, and thrive plunged in the water; some are born in the water, grow in the water and remain on the surface of the water; some others are born in the water, grow in the water and remain emerging out of the water, unstained by the water. Even so, as the Exalted One surveyed the world with His Buddha-Vision, He saw beings with little and much dust in their eyes, with keen and dull intellect, with good and bad characteristics, beings who are easy and difficult to be taught, and few others who, with fear, view evil and a life beyond. And He addressed the Brahmā Sahampati in a verse thus:

 

"Opened to them are the Doors to the Deathless State. Let those who have ears repose confidence.[4] Being aware of the weariness, O Brahma, I did not teach amongst men this glorious and excellent Dhamma."

 

 The delighted Brahma, thinking that he made himself the occasion for the Exalted One to expound the Dhamma respectfully saluted Him and, passing round Him to the right, disappeared immediately.[5]

 

 The First Two Converts

 

After His memorable fast for forty-nine days, as the Buddha sat under the Rājāyatana tree, two merchants, Tapassu and Bhallika, from Ukkala (Orissa) happened to pass that way. Then a certain deity,[6] who was a blood relative of theirs in a past birth, spoke to them as follows:

 

"The Exalted One, good sirs, is dwelling at the foot of the Rājāyatana tree, soon after His Enlightenment. Go and serve the Exalted One with flour and honey-comb.[7] It will conduce to your well-being and happiness for a long time."

 

Availing themselves of this golden opportunity, the two delighted merchants went to the Exalted One, and, respectfully saluting Him, implored Him to accept their humble alms so that it may resound to their happiness and well-being.

 

Then it occurred to the Exalted One: "The Tathāgatas do not accept food with their hands. How shall I accept this flour and honeycomb?"

 

Forthwith the four Great Kings[8] understood the thoughts of the Exalted One with their minds and from the four directions offered Him four granite bowls,[9] saying ? "O Lord, may the Exalted One accept herewith this flour and honey-comb!"

 

The Buddha graciously accepted the timely gift with which He received the humble offering of the merchants, and ate His food after His long fast.

 

After the meal was over the merchants prostrated themselves before the feet of the Buddha and said:

 

"We, O Lord, seek refuge in the Exalted One and the Dhamma. May the Exalted One treat us as lay disciples who have sought refuge from today till death.[10]"

 

These were the first lay disciples[11] of the Buddha who embraced Buddhism by seeking refuge in the Buddha and the Dhamma, reciting the twofold formula.

 

 On the Way to Benares to Teach the Dhamma

 

On accepting the invitation to teach the Dhamma, the first thought that occurred to the Buddha before He embarked on His great mission was -- "To whom shall I teach the Dhamma first? Who will understand the Dhamma quickly? Well, there is Alāra Kālāma[12] who is learned, clever, wise and has for long been with little dust in his eyes. How if I were to teach the Dhamma to him first? He will understand the Dhamma quickly."

 

Then a deity appeared before the Buddha and said: "Lord! Ālāra Kālāma died a week ago."

 

With His supernormal vision He perceived that it was so.

 

Then He thought of Uddaka Rāmaputta.[13] Instantly a deity informed Him that he died the evening before.

 

With His supernormal vision He perceived this to be so.

 

Ultimately the Buddha thought of the five energetic ascetics who attended on Him during His struggle for Enlightenment. With His supernormal vision He perceived that they were residing in the Deer Park at Isipatana near Benares. So the Buddha stayed at Uruvela till such time as He was pleased to set out for Benares.

 

The Buddha was travelling on the highway, when between Gayā and the Bodhi tree, beneath whose shade He attained Enlightenment, a wandering ascetic named Upaka saw Him and addressed Him thus: "Extremely clear are your senses, friend! Pure and clean is your complexion. On account of whom has your renunciation been made, friend? Who is your teacher? Whose doctrine do you profess?"

 

The Buddha replied:

 

"All have I overcome, all do I know.
From all am I detached, all have I renounced.
Wholly absorbed am I in the destruction of craving (Arahantship).
Having comprehended all by myself whom shall I call my teacher?
No teacher have I.[14] An equal to me there is not.
In the world including gods there is no rival to me.
Indeed an Arahant am I in this world.
An unsurpassed teacher am I;
Alone am I the All-Enlightened.
Cool and appeased am I.
To establish the wheel of Dhamma to the city of Kāsi I go.
In this blind world I shall beat the drum of Deathlessness.[15]

 

"Then, friend, do you admit that you are an Arahant, a limitless Conqueror?" queried Upaka.

 

"Like me are conquerors who have attained to the destruction of defilements. All the evil conditions have I conquered. Hence, Upaka, I am called a conqueror," replied the Buddha.

 

"It may be so, friend!" Upaka curtly remarked, and, nodding his head, turned into a by-road and departed.

 

Unperturbed by the first rebuff, the Buddha journeyed from place to place, and arrived in due course at the Deer Park in Benares.

 

 Meeting the Five Monks

 

The five ascetics who saw Him coming from afar decided not to pay Him due respect as they misconstrued His discontinuance of rigid ascetic practices which proved absolutely futile during His struggle for Enlightenment.

 

They remarked:

 

"Friends, this ascetic Gotama is coming. He is luxurious. He has given up striving and has turned into a life of abundance. He should not be greeted and waited upon. His bowl and robe should not be taken. Nevertheless, a seat should be prepared. If he wishes, let him sit down."

 

However, as the Buddha continued to draw near, His august personality was such that they were compelled to receive Him with due honour. One came forward and took His bowl and robe, another prepared a seat, and yet another kept water for His feet. Nevertheless, they addressed Him by name and called Him friend (āvuso), a form of address applied generally to juniors and equals.

 

At this the Buddha addressed them thus:

 

"Do not, O Bhikkhus, address the Tathāgata by name or by the title 'āvuso'. An Exalted One, O Bhikkhus, is the Tathāgata. A Fully Enlightened One is He. Give ear, O Bhikkhus! Deathlessness (Amata) has been attained. I shall instruct and teach the Dhamma. If you act according to my instructions, you will before long realize, by your own intuitive wisdom, and live, attaining in this life itself, that supreme consummation of the Holy Life, for the sake of which sons of noble families rightly leave the household for homelessness."

 

Thereupon the five ascetics replied:

 

"By that demeanour of yours, āvuso Gotama, by that discipline, by those painful austerities, you did not attain to any superhuman specific knowledge and insight worthy of an Ariya. How will you, when you have become luxurious, have given up striving, and have turned into a life of abundance, gain any such superhuman specific knowledge and insight worthy of an Ariya?"

 

In explanation the Buddha said: "The Tathāgata, O Bhikkhus, is not luxurious, has not given up striving, and has not turned into a life of abundance. An Exalted One is the Tathāgata. A Fully Enlightened One is He. Give ear, O Bhikkhus! Deathlessness has been attained. I shall instruct and teach the Dhamma. If you act according to my instructions, you will before long realize, by your own intuitive wisdom, and live, attaining in this life itself, that supreme consummation of the Holy Life, for the sake of which sons of noble families rightly leave the household for homelessness."

 

For the second time the prejudiced ascetics expressed their disappointment in the same manner.

 

For the second time the Buddha reassured them of His attainment to Enlightenment.

 

When the adamant ascetics refusing to believe Him, expressed their view for the third time, the Buddha questioned them thus: "Do you know, O Bhikkhus, of an occasion when I ever spoke to you thus before?"

 

"Nay, indeed, Lord!"

 

The Buddha repeated for the third time that He had gained Enlightenment and that they also could realize the Truth if they would act according to His instructions.

 

It was indeed a frank utterance, issuing from the sacred lips of the Buddha. The cultured ascetics, though adamant in their views, were then fully convinced of the great achievement of the Buddha and of His competence to act as their moral guide and teacher.

 

They believed His word and sat in silence to listen to His Noble Teaching.

 

Two of the ascetics the Buddha instructed, while three went out for alms. With what the three ascetics brought from their alms-round the six maintained themselves. Three of the ascetics He instructed, while two ascetics went out for alms. With what the two brought six sustained themselves.

 

And those five ascetics thus admonished and instructed by the Buddha, being themselves subject to birth, decay, death, sorrow, and passions, realized the real nature of life and, seeking out the birthless, decayless, diseaseless, deathless, sorrowless, passionless, incomparable Supreme Peace, Nibbāna, attained the incomparable Security, Nibbāna, which is free from birth, decay, disease, death, sorrow, and passions, The knowledge arose in them that their Deliverance was unshakable, that it was their last birth and that there would be no more of this state again.

 

Dhammacakkappavattana Sutta,[16] which deals, with the four Noble Truths, was the first discourse delivered by the Buddha to them. Hearing it, Konda񱡬 the eldest, attained the first stage of Sainthood. After receiving further instructions, the other four attained Sotapatti [17] later. On hearing the Anattalakkhana Sutta,[18] which deals with soul-lessness, all the five attained Arahantship, the final stage of Sainthood.

 

 The First Five Disciples

 

The five learned monks who thus attained Arahantship and became the Buddha's first disciples were Konda񱡬 Bhaddiya, Vappa, Mahānāma, and Assaji of the brahmin clan.

 

Konda񱡠was the youngest and the cleverest of the eight brahmins who were summoned by King Suddhodana to name the infant prince. The other four were the sons of those older brahmins. All these five retired to the forest as ascetics in anticipation of the Bodhisatta while he was endeavouring to attain Buddhahood. When he gave up his useless penances and severe austerities and began to nourish the body sparingly to regain his lost strength, these favourite followers, disappointed at his change of method, deserted him and went to Isipatana. Soon after their departure the Bodhisatta attained Buddhahood.

 

The venerable Konda񱡠became the first Arahant and the most senior member of the Sangha. It was Assaji, one of the five, who converted the great Sāriputta, the chief disciple of the Buddha.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 150)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4882)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 274)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 278)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 369)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 347)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 366)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 400)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 420)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 598)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 696)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 240)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 344)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1492)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 936478)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1026)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1074)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 958)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1036)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1020)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1225)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 979)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1042)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1107)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1430)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1005)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1100)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1152)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1045)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1575)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1376)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1988)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3664)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5220)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4882)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2856)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4296)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4882)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 245)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 252)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2625)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1720)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1621)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.