[03] The Buddhahood

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 178)
[03] The Buddhahood


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


CHAPTER 3

 

THE BUDDHAHOOD

 

 "The Tathāgatas are only teachers".
 -- DHAMMAPADA

 

Characteristics of the Buddha

 

After a stupendous struggle of six strenuous years, in His 35th year the ascetic Gotama, unaided and unguided by any supernatural agency, and solely relying on His own efforts and wisdom, eradicated all defilements, ended the process of grasping, and, realizing things as they truly are by His own intuitive knowledge, became a Buddha -- an Enlightened or Awakened One.

 

Thereafter he was known as Buddha Gotama,[1] one of a long series of Buddhas that appeared in the past and will appear in the future.

 

He was not born a Buddha, but became a Buddha by His own efforts.

 

The Pāli term Buddha is derived from "budh", to understand, or to be awakened. As He fully comprehended the four Noble Truths and as He arose from the slumbers of ignorance He is called a Buddha. Since He not only comprehends but also expounds the doctrine and enlightens others, He is called a Sammā Sambuddha -- a Fully Enlightened One -- to distinguish Him from Pacceka (Individual) Buddhas who only comprehend the doctrine but are incapable of enlightening others.

 

Before His Enlightenment He was called Bodhisatta[2] which means one who is aspiring to attain Buddhahood.

 

Every aspirant to Buddhahood passes through the Bodhisatta Period -- a period of intensive exercise and development of the qualities of generosity, discipline, renunciation, wisdom, energy, endurance, truthfulness, determination, benevolence and perfect equanimity.

 

In a particular era there arises only one Sammā Sambuddha. Just as certain plants and trees can bear only one flower even so one world-system (lokadhātu) can bear only one Sammā Sambuddha.

 

The Buddha was a unique being. Such a being arises but rarely in this world, and is born out of compassion for the world, for the good, benefit, and happiness of gods and men. The Buddha is called "acchariya manussa" as He was a wonderful man. He is called "amatassa dātā" as He is the giver of Deathlessness. He is called "varado" as He is the Giver of the purest love, the profoundest wisdom, and the Highest Truth. He is also called Dhammassāmi as He is the Lord of the Dhamma (Doctrine).

 

As the Buddha Himself says, "He is the Accomplished One (Tathāgata), the Worthy One (Araham), the Fully Enlightened One (Sammā Sambuddha), the creator of the unarisen way, the producer of the unproduced way, the proclaimer of the unproclaimed way, the knower of the way, the beholder of the way, the cognizer of the way."[3]

 

The Buddha had no teacher for His Enlightenment. "Na me ācariyo atthi" [4] -- A teacher have I not -- are His own words. He did receive His mundane knowledge from His lay teachers,[5] but teachers He had none for His supramundane knowledge which He himself realized by His own intuitive wisdom.

 

If He had received His knowledge from another teacher or from another religious system such as Hinduism in which He was nurtured, He could not have said of Himself as being the incomparable teacher (aham satthā anuttaro).[6] In His first discourse He declared that light arose in things not heard before.

 

During the early period of His renunciation He sought the advice of the distinguished religious teachers of the day, but He could not find what He sought in their teachings. Circumstances compelled Him to think for Himself and seek the Truth. He sought the Truth within Himself. He plunged into the deepest profundities of thought, and He realized the ultimate Truth which He had not heard or known before. Illumination came from within and shed light on things which He had never seen before.

 

As He knew everything that ought to be known and as He obtained the key to all knowledge, He is called Sabbannū --the Omniscient One. This supernormal knowledge He acquired by His own efforts continued through a countless series of births.

 

 Who is the Buddha?

 

Once a certain brahmin named Dona, noticing the characteristic marks of the footprint of the Buddha, approached Him and questioned Him.

 

"Your Reverence will be a Deva?[7]"

 

"No, indeed, brahmin, a Deva am I not," replied the Buddha.

 

"Then Your Reverence will be a Gandhabba? [8]"'

 

"No, indeed, brahmin, a Gandhabba am I not."

 

"A Yakkha then?[9]"

 

"No, indeed, brahmin, not a Yakkha."

 

"Then Your Reverence will be a human being?"

 

"No, indeed, brahmin, a human being am I not."

 

"Who, then, pray, will Your Reverence be?"

 

The Buddha replied that He had destroyed Defilements which condition rebirth as a Deva, Gandhabba, Yakkha, or a human being and added:

 

"As a lotus, fair and lovely,
By the water is not soiled,
By the world am I not soiled;
Therefore, brahmin, am I Buddha.[10]"'

 

The Buddha does not claim to be an incarnation (Avatāra) of Hindu God Vishnu, who, as the Bhagavadgitā[11] charmingly sings, is born again and again in different periods to protect the righteous, to destroy the wicked, and to establish the Dharma (right).

 

According to the Buddha countless are the gods (Devas) who are also a class of beings subject to birth and death; but there is no one Supreme God, who controls the destinies of human beings and who possesses a divine power to appear on earth at different intervals, employing a human form as a vehicle[12].

 

Nor does the Buddha call Himself a "Saviour" who freely saves others by his personal salvation. The Buddha exhorts His followers to depend on themselves for their deliverance, since both defilement and purity depend on oneself. One cannot directly purify or defile another.[13] Clarifying His relationship with His followers and emphasizing the importance of self-reliance and individual striving, the Buddha plainly states:

 

"You yourselves should make an exertion. The Tathāgatas are only teachers.[14]"'

 

The Buddha only indicates the path and method whereby He delivered Himself from suffering and death and achieved His ultimate goal. It is left for His faithful adherents who wish their release from the ills of life to follow the path.

 

"To depend on others for salvation is negative, but to depend on oneself is positive." Dependence on others means a surrender of one's effort.

 

"Be ye isles unto yourselves; be ye a refuge unto yourselves; seek no refuge in others.[15]"

 

These significant words uttered by the Buddha in His last days are very striking and inspiring. They reveal how vital is self-exertion to accomplish one's ends, and how superficial and futile it is to seek redemption through benignant saviours, and crave for illusory happiness in an afterlife through the propitiation of imaginary gods by fruitless prayers and meaningless sacrifices.

 

The Buddha was a human being. As a man He was born, as a Buddha He lived, and as a Buddha His life came to an end. Though human, He became an extraordinary man owing to His unique characteristics. The Buddha laid stress on this important point, and left no room for any one to fall into the error of thinking that He was an immortal being. It has been said of Him that there was no religious teacher who was "ever so godless as the Buddha, yet none was so god-like.[16]" In His own time the Buddha was no doubt highly venerated by His followers, but He never arrogated to Himself any divinity.

 

 The Buddha's Greatness

 

Born a man, living as a mortal, by His own exertion He attained that supreme state of perfection called Buddhahood, and without keeping His Enlightenment to Himself, He proclaimed to the world the latent possibilities and the invincible power of the human mind. Instead of placing an unseen Almighty God over man, and giving man a subservient position in relation to such a conception of divine power, He demonstrated how man could attain the highest knowledge and Supreme Enlightenment by his own efforts. He thus raised the worth of man. He taught that man can gain his deliverance from the ills of life and realize the eternal bliss of Nibbāna without depending on an external God or mediating priests. He taught the egocentric, power-seeking world the noble ideal of selfless service. He protested against the evils of caste-system that hampered the progress of mankind and advocated equal opportunities for all. He declared that the gates of deliverance were open to all, in every condition of life, high or low, saint or sinner, who would care to turn a new leaf and aspire to perfection. He raised the status of down-trodden women, and not only brought them to a realization of their importance to society but also founded the first religious order for women. For the first time in the history of the world He attempted to abolish slavery. He banned the sacrifice of unfortunate animals and brought them within His compass of loving kindness. He did not force His followers to be slaves either to His teachings or to Himself, but granted complete freedom of thought and admonished His followers to accept His words not merely out of regard for Him but after subjecting them to a thorough examination "even as the wise would test gold by burning, cutting, and rubbing it on a piece of touchstone." He comforted the bereaved mothers like Patācārā and Kisāgotami by His consoling words. He ministered to the deserted sick like Putigatta Tissa Thera with His own hands. He helped the poor and the neglected like Rajjumālā and Sopāka and saved them from an untimely and tragic death. He ennobled the lives of criminals like Angulimala and courtesans like Ambapāli. He encouraged the feeble, united the divided, enlightened the ignorant, clarified the mystic, guided the deluded, elevated the base, and dignified the noble. The rich and the poor, the saint and the criminal, loved Him alike. His noble example was a source of inspiration to all. He was the most compassionate and tolerant of teachers.

 

His will, wisdom, compassion, service, renunciation, perfect purity, exemplary personal life, the blameless methods that were employed to propagate the Dhamma and His final success -- all these factors have compelled about one fifth of the population of the world to hail the Buddha as the greatest religious teacher that ever lived on earth.

 

Paying a glowing tribute to the Buddha, Sri Radhakrishnan writes:

 

"In Gautama the Buddha we have a master mind from the East second to none so far as the influence on the thought and life of the human race is concerned, and sacred to all as the founder of a religious tradition whose hold is hardly less wide and deep than any other. He belongs to the history of the world's thought, to the general inheritance of all cultivated men, for, judged by intellectual integrity, moral earnestness, and spiritual insight, he is undoubtedly one of the greatest figures in history.[17]"

 

 In the Three Greatest Men in History H. G. Wells states:

 

"In the Buddha you see clearly a man, simple, devout, lonely, battling for light, a vivid human personality, not a myth. He too gave a message to mankind universal in character. Many of our best modern ideas are in closest harmony with it. All the miseries and discontents of life are due, he taught, to selfishness. Before a man can become serene he must cease to live for his senses or himself. Then he merges into a greater being. Buddhism in different language called men to self-forgetfulness 500 years before Christ. In some ways he was nearer to us and our needs. He was more lucid upon our individual importance in service than Christ and less ambiguous upon the question of personal immortality."

 

The Poet Tagore calls Him the Greatest Man ever born.

 

In admiration of the Buddha, Fausboll, a Danish scholar says -- "The more I know Him, the more I love Him."

 

A humble follower of the Buddha would modestly say: The more I know Him, the more I love Him; the more I love Him, the more I know Him.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 70)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4857)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 263)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 257)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 357)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 334)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 363)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 393)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 406)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 571)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 656)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 225)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 334)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1471)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 935579)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1003)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1055)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 943)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1012)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1006)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1212)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 974)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1031)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1091)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1414)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 999)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1094)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1139)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1030)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1554)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1357)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1972)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3651)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5199)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2839)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4254)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 223)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 237)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2587)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1691)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1605)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.