[09] The Buddha And His Relatives (Continued)

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 188)
[09] The Buddha And His Relatives (Continued)


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


CHAPTER 9  

 

THE BUDDHA AND HIS RELATIVES
(Continued)

 

"Trustful are the best of relatives".
-- DHAMMAPADA

 

The Buddha and His step-brother Nanda

 

On the third day after the arrival of the Buddha at Kapilavatthu, Prince Nanda, the son of Queen Mahā Pajāpati Gotami, was celebrating his consecration ceremony, marriage ceremony, and the house-warming ceremony. It was on the occasion of these three festivals when congratulations were being offered to the prince that the Buddha visited the palace. After the meal the Buddha handed the bowl to the prince, and uttering a Blessing, rose to go without taking the bowl.

 

The prince followed Him thinking that the Buddha would take the bowl from him at any moment. But the Buddha would not take it, and the prince out of reverence for Him continued to follow the Teacher.

 

Janapada Kalyāni, to whom he was betrothed, hearing that the prince was following the Buddha with bowl in hand, with tears streaming down her cheeks and hair half-combed, ran after Prince Nanda as fast as she could and said to him: "Return quickly, O noble Lord"! These affectionate words penetrated his heart and he was deeply moved, but with deference to the Buddha he could not possibly return the bowl to Him. So he accompanied the Buddha to the park, His temporary residence. On arrival there the Buddha questioned Nanda whether he would become a monk. So great was his reverence for Him as the Buddha and as an elder brother of his that, with reluctance, he agreed to be admitted into the Order.

 

But Nanda Bhikkhu enjoyed no spiritual happiness resulting from renunciation. He was greatly depressed, and was constantly thinking of his bride. He related his mental troubles to the Bhikkhus, saying: "Brethren, I am dissatisfied. I am now living the Religious Life, but I cannot endure to lead the Holy Life any longer. I intend to abandon the higher precepts and return to the lower life, the life of a layman".

 

Hearing this, the Buddha questioned Venerable Nanda whether such report was true. He admitted his weakness, and stated that he was worried about his bride.

 

The Buddha devised a means to set him on the right path. With the object of showing him celestial nymphs the Buddha, using His Psychic powers, took him to the Tavatimsa Heaven. On the way the Venerable Nanda was shown a singed she-monkey who had lost her ears, nose, and tail in a fire, clinging to a burnt-up stump in a scorched field. Reaching heaven, the Buddha pointed to him celestial nymphs and asked him: "Nanda, which do you regard as being the more beautiful and fair to look upon and handsome -- your noble wife Janapada Kalyāni or the celestial nymphs?"

 

"Venerable Sir, Janapada Kalyāni is like the singed monkey when compared to those celestial nymphs, who are infinitely more beautiful and fair."

 

"Cheer up, Nanda. I guarantee that you will possess them if you persevere as I bid you."

 

"In that case I shall take the greatest pleasure in living the Holy Life," said Venerable Nanda, childishly.

 

Hearing that Venerable Nanda was living the Holy Life with the object of winning celestial nymphs, the Bhikkhus ridiculed him calling him "hireling." Eventually he became ashamed of his base motive, and striving diligently, attained Arahantship.

 

He thereupon, approached the Buddha and said: "Venerable Sir, I release the Exalted One from the promise that He made when He guaranteed that I should win celestial nymphs."

 

The Buddha replied: "When, Nanda, you ceased to cling to the things of the world, and your heart was released from the Corruptions, at that moment I was released from that promise."

 

He then uttered the following paean of joy:

 

"He that has crossed over the mud and crushed the thorn of lust;
"He that has destroyed delusion, such a man is unmoved whether in pleasure or in pain."

 

When some monks doubted his attainment of Arahantship the Buddha in explanation uttered the following stanzas:

 

"Even as rain penetrates an ill-thatched house, so does lust penetrate an undeveloped mind."
"Even as rain does not penetrate a well-thatched house, so does lust not penetrate a well-developed mind.[1]"

 

Enjoying the bliss of Emancipation, he praised the Teacher, saying: "O excellent is the method of the Master, whereby I was drawn out of the mire of rebirth and set on Nibbāna's strand!"

 

Theragāthā attributes the following verses to him:

 

"Through not reflecting rightly I was attached to outward show. Overcome by passionate love, I was restless and fickle.

 

Because of the skilful means devised by the Buddha, the "kinsman of the sun", rightly I acted and drew out my mind from existence. [2]"

 

Venerable Nanda Thera was placed chief amongst disciples in respect of self-control.

 

The Buddha and Ānanda

 

Ānanda, a cousin of Prince Siddhattha, was the son of Amitodana, a younger brother of King Suddhodana. As he was born bringing happiness to all his kinsfolk, be was named Ānanda.

 

In the second year of the Buddha's ministry Ānanda entered the Order together with the Sākya Nobles ?Anuruddha, Bhaddiya, Bhagu, Kimbila, and Devadatta. Not long after, hearing a sermon from Venerable Punna Mantāniputta, he attained the first stage of Sainthood (Sotāpatti).

 

When the Buddha was fifty-five years old Venerable Ānanda became His chief attendant.

 

During the first twenty years after His Enlightenment the Buddha had no permanent attendant. The few temporary attendants were not very dutiful and their behaviour was not highly commendable. One day while residing at Jetavana the Buddha addressed the bhikkhus and said: "Now I am old, O Bhikkhus. When I say: Let us go this way some go by another way; some drop my bowl and robe on the ground. Choose out one disciple to attend always upon me.[3]"

 

Forthwith all the Bhikkhus, from Venerable Sāriputta downwards, volunteered their services. But the Buddha declined their kind offer. As the Venerable Ānanda was silent, he was advised by the Bhikkhus to offer his services. He consented on condition the Buddha would grant the following eight boons:--

 

(i) The Buddha should not give him robes which He Himself had received.

 

(ii) The Buddha should not give him food which He had received.

 

(iii) The Buddha should not allow him to dwell in the same Fragrant Chamber.

 

(iv) The Buddha should not take him with Him wherever the Buddha is invited.

 

(v) The Buddha should kindly go with him wherever He is invited.

 

(vi) The Buddha should kindly give him permission to introduce visitors that come from afar to see the Buddha.

 

(vii) The Buddha should kindly grant him permission to approach Him whenever any doubt should arise.

 

(viii) The Buddha should kindly repeat to him the discourses that were declared in his absence.

 

The Buddha granted these four negative and positive boons. Thenceforth the Venerable Ānanda acted as His favourite attendant for twenty-five years till the Buddha's last moment. Like a shadow he followed Him everywhere, attending to all His needs with great love and care. Both during day and night his services were always at the disposal of his Master. At night it is stated that he used to go round the Fragrant Chamber nine times with staff and torch in hand to keep him awake and to prevent the Buddha's sleep from being disturbed.

 

Ānanda Bodhi Tree

 

It was Venerable Ānanda who was responsible for the planting of the Ānanda Bodhi Tree. In the absence of the Buddha, devout followers who used to bring flowers and garlands, lay them at the entrance to the Fragrant Chamber and depart with much rejoicing. Anāthapindika came to hear of it and requested Venerable Ānanda to inquire of the Buddha whether there was a possibility of finding a place where his devotees might pay obeisance to the Buddha when He was away on His preaching tours. Venerable Ānanda approached the Buddha and asked:

 

"Lord, how many objects of reverence (Cetiyani) are there, may it please you?"

 

"There are three, Ānanda. They are objects of reverence appertaining to the body (Sāririka),[4] objects of reverence appertaining to personal use (Pāribhogika) and objects of reverence reminiscent of the Buddha (Uddesika)."

 

"Is it proper, Lord, to construct a Cetiya while you are alive?"

 

"No, not an object of reverence appertaining to the body which it is proper to erect after the passing away of the Buddha. An object of reverence reminiscent of the Buddha has no physical basis; it is purely mental. But the great Bodhi tree, used by the Buddha, whether He is alive or dead, is an object of reverence (Cetiya)."

 

"Lord when you go on your preaching tours, the great monastery of Jetavana is without refuge, and people find no place of reverence. Lord, may I bring a seed from the great Bodhi tree and plant it at the entrance to Jetavana?"

 

"Very well, Ānanda, plant it. It will then be as if I constantly abide in Jetavana."

 

Venerable Ānanda mentioned this matter to Buddha's principal lay attendants -- Anāthapindika, Visākhā, and King Kosala -- and requested the Venerable Moggallāna to secure a fruit from the great Bodhi tree. Readily he consented and obtained a fruit that was falling from the tree and delivered it to Venerable Ānanda.

 

This he presented to the King who in turn handed it to Anāthapindika. Then he stirred up the fragrant soil and dropped it in the hole that was dug. The tree that sprang up in that place was known as the Ānanda-Bodhi.[5]

 

Ānanda and Women

 

It was also Venerable Ānanda who persuaded the Buddha to admit women into the Order. Had it not been for his intervention Mahā Pajāpati Gotami would not have succeeded in becoming a Bhikkhuni (Nun). Bhikkhunis held him in high esteem, and his sermons were greatly appreciated by them.

 

On one occasion he approached the Buddha and asked Him:

 

"How are we to conduct ourselves, Lord, with regard to womankind?"

 

"As not seeing them, Ānanda."

 

"But if we should see them, Lord, what are we to do?"

 

"Do not talk to them Ānanda."

 

"But if they should speak to us, Lord, what are we to do?"

 

"Be watchful, Ānanda."

 

This general exhortation was given to Bhikkhus so that they may constantly be watchful in their dealings with women.

 

As he possessed a powerfully retentive memory, and as he had the rare privilege of listening to all the discourses of the Buddha owing to his close association with Him, he was later appointed the Custodian of the Dhamma (Dhamma-bhandā-gārika).

 

Referring to his own knowledge of the Dhamma, in reply to a question, put by a brahmin Venerable Ānanda said:

 

"Eighty-two thousand from the Buddha and two thousand from the Bhikkhus I received.
There exist eighty-four thousand texts in all. 
[6]"

 

The Buddha ranked him foremost amongst His disciples in five respects: erudition (bahussutānam), retentive memory (satimantānam), good behaviour (gatimantānam), steadfastness (dhitimantānam), and ministering care (upatthakānam). [7]

 

Though a distinguished disciple, well-versed in the Dhamma, he lived as a "learner" (sekha), till the death of the Buddha. The Buddha's final exhortation to him was -- "You have done merit in the past, Ānanda. Quickly be free from Corruptions. [8]"

 

It was only after the passing away of the Buddha that he attained Arahantship. As he was expected to take a leading part in the First Council, which was composed only of Arahants, he made a strenuous effort and attained Arahantship on the night preceding the Convocation while he was about to lie down on his couch. It is stated that he was the only disciple who attained Arahantship free from the postures of sitting, standing, walking or sleeping. [9]

 

Venerable Ānanda passed away at the age of one hundred and twenty. The Dhammapada commentary states that as people of both the sides of the river Rohini were equally serviceable to him and as both sides vied with each other to possess his relics, he sat cross-legged in the air over the middle of the river, preached the Dhamma to the multitude and wished that his body would split in two and that one portion would fall on the near side and the other on the farther side. He then entered into the ecstatic meditation on the element of fire (Tejokasina samāpatti). Instantly flames of fire issued from his body, and, as willed, one portion of the body fell on the near side and the other on the farther side.

 

The Theragāthā gives several stanzas uttered by him on various occasions. The following verses which deal with the frailty of this so-called beautiful body are particularly interesting:

 

"Behold this adorned body, a mass of sores, a lump infirm, much thought of, whereof nothing lasts, nothing persists. [10]"

 

The Buddha and Mahā Pajāpati Gotami

 

Mahā Pajāpati Gotami, was the youngest sister of King Suppabuddha. Her elder sister was Queen Mahā Maya. Both were married to King Suddhodana. She had a daughter named Nandā and a son named Nanda. Later, both of them entered the Order. When Mahā Maya died she adopted her sister's son, Prince Siddhattha, entrusting her own son Nanda to the charge of nurses.

 

Her family name was Gotami, and she was named Mahā Pajāpati because soothsayers predicted that she would be the head of a large following.

 

When the Buddha visited the palace and preached the Dhammapāla Jātaka to His father she attained the first stage of Sainthood.

 

After the death of King Suddhodana, as both Princes Siddhattha and Nanda had renounced the world, she also decided to enter the Noble Order and lead the Holy Life. When the Buddha visited Kapilavatthu to settle a dispute between the Sākyas and Koliyas with regard to the irrigation of channels from the river Rohini and was residing at the Nigrodha park, Mahā Pajāpati Gotami approached the Buddha and begging Him to grant permission for women to enter the Order, pleaded thus: [11]

 

"It would be well, Lord, if women should be allowed to renounce their homes and enter the homeless state under the doctrine and discipline proclaimed by the Tathāgata."

 

Without stating His reasons, the Buddha straightway refused, saying:

 

"Enough, O Gotami, let it not please you that women should be allowed to do so."

 

For the second and third time Mahā Pajāpati Gotami repeated her request, and the Buddha gave the same reply.

 

Later, the Buddha having stayed at Kapilavatthu as long as He liked journeyed to Vesali, and arriving there in due course, resided at the Mahāvana in the Kūtāgāra Hall.

 

Resolute Pajāpati Gotami, without being discouraged by her disappointment, got her hair cut off, donned yellow garments, and surrounded by a great number of Sākya ladies, walked from Kapilavatthu to Vesali, a distance of about 150 miles, experiencing many a hardship. With swollen feet, her body covered with dust, she arrived at Vesali and stood outside the porch of the Pinnacled Hall. Venerable Ānanda found her weeping and learning the cause of her grief, approached the Buddha and said:

 

"Behold, Lord, Mahā Pajāpati Gotami is standing outside the porch, with swollen feet, body covered with dust, and sad. Please permit women to renounce home and enter the homeless state under the doctrine and discipline proclaimed by the Exalted One. It were well, Lord, if women should be allowed to renounce their homes and enter the homeless state."

 

"Enough, Ānanda, let it not please you that women should be allowed to do so!" was the Buddha's reply.

 

For the second and third time he interceded on their behalf, but the Buddha would not yield.

 

So Venerable Ānanda made a different approach and respectfully questioned the Buddha: "Are women, Lord, capable of realizing the state of a Stream-Winner (Sotāpanna), Once-Returner (Sakadāgāmi.) Never-Returner (Anāgāmi) and an Arahant, when they have gone forth from home to the homeless state under the doctrine and discipline proclaimed by the Exalted one?"

 

The Buddha replied that they were capable of realizing Saintship.

 

Encouraged by this favourable reply, Venerable Ānanda appealed again, saying: "If then Lord, they are capable of attaining Saintship, since Mahā Pajāpati Gotami had been of great service to the Exalted One, when as aunt and nurse she nourished Him and gave Him milk, and on the death of His mother suckled the Exalted One at her own breast, it were well, Lord, that women should be given permission to renounce the world and enter the homeless state under the doctrine and discipline proclaimed by the Tathāgata."

 

"If, Ānanda, Mahā Pajāpati Gotami accepts the Eight Chief Rules, let that be reckoned to her as the form of her ordination," said the Buddha, finally yielding to the entreaties of Venerable Ānanda. The Eight Chief Rules [12] are as follows:

 

1- A Bhikkhuni, even of a hundred years' standing by Upasampadā, [13] should salute a Bhikkhu, rise up before him, reverence him, and perform all proper duties towards him though he had received the Higher Ordination that very day.

 

2- A Bhikkhuni should not spend a Retreat (Vassa) in a place where there is no Bhikkhu.

 

3- Every fortnight a Bhikkhuni should ask from the Order of Bhikkhus the time of Uposatha [14] meeting and when a Bhikkhu would come to admonish them.

 

4- The Pavārana [15] ceremony after the Retreat should be held by a Bhikkhuni in the presence of both Bhikkhus and Bhikkhunis (to inquire whether through any of the three ways of seeing, hearing, or suspicion a wrong has been done.)

 

5- A Bhikkhuni who has committed a major offence should undergo Mānatta [16] discipline in the presence of the Order of both Bhikkhus and Bhikkhunis.

 

6- A female novice (Sikkamānā), who is trained in the Six Rules for two years, should receive the Higher Ordination from the Order of Bhikkhus and Bhikkhunis.

 

7- A Bhikkhuni should on no account rebuke or abuse a bhikkhu.

 

8- Henceforth Bhikkhunis should not give admonition to Bhikkhus, but Bhikkhus should admonish Bhikkhunis.

 

These rules are to be revered, reverenced, honoured and respected as long as life lasts and should not be transgressed.

 

When Venerable Ānanda mentioned them to Mahā Pajāpati Gotami she gladly agreed to abide by those eight Chief Rules. By their acceptance she automatically received the Higher Ordination.

 

In founding this Order of Bhikkhunis the Buddha, foreseeing the future repercussions, remarked: "If, Ānanda, women had not received permission to renounce the world and enter the homeless state under the doctrine and discipline proclaimed by the Tathāgata, the Holy Life would have lasted long and the Sublime Dhamma would have survived for thousand years. But since women have entered this homeless state, the Holy Life would not last long and the Sublime Dhamrna would now remain only for five hundred years. [17]"

 

The Buddha added -- "Just as, Ānanda, houses in which there are man, women and but few men are easily violated by burglars, even so, under whatsoever doctrine and discipline women are permitted to renounce the world and enter the homeless state, that Holy Life will not last long.

 

"And just as a man would in anticipation build an embankment to a great reservoir beyond which the water should not overpass, even so have I in anticipation laid down these eight Chief Rules for the Bhikkhunis, not to be transgressed throughout their lives. [18]"

 

In making these comments, which may not generally be very palatable to womankind, the Buddha was not in any way making a wholesale condemnation of women but was only reckoning with the weaknesses of their sex.

 

Although for several valid reasons the Buddha reluctantly permitted women to enter the Order, it should be stated that it was the Buddha who, for the first time in the history of the world, founded an Order for women with rules and regulations. Just as He appointed two chief disciples, Venerable Sāriputta and Mogallāna for the Order of monks, two chief female disciples -- Venerable Khemā and Uppalavannā -- were appointed for the Order of nuns as well.

 

One day Bhikkhuni Mahā Pajāpati Gotami approached the Buddha and invited him to deliver a discourse so that she may strive alone and achieve her goal.

 

The Buddha declared -- "Of whatsoever doctrine thou shall be conscious, Gotami, that these things conduce to passion and not to peace, to pride and not to veneration, to wishing for much and not to wishing for little, to love of society and not to seclusion, to sloth and not to the exercise of zeal, to being hard to satisfy and not to contentment, verily mayest thou then, Gotami, bear in mind: that is not Dhamma, that is not Vinaya, that is not the teaching of the Master.

 

But of whatsoever doctrine thou shall be conscious, Gotami, that these things conduce to peace and not to passion, to veneration and not to pride, to wishing for little and not to wishing for much, to seclusion and not to love of society, to the exercise of zeal and not to sloth, to contentment and not to querulousness, verily mayest thou then bear in mind: that is Dhamma, and that is Vinaya, and that is the teaching of the Master.[19]

 

Before long she attained Arahantship, accompanied by intuitive and analytical knowledge (Patisambhidā). [20]

 

The other Sākya ladies, who received their ordination with her, also attained Arahantship.

 

Amongst the female disciples Mahā Pajāpati Gotami was assigned the foremost place in seniority and experience (Ratta񱵩.

 

In the Therigāthā appear several verses uttered by her after attaining Arahantship.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 150)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4883)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 274)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 278)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 369)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 347)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 366)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 400)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 420)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 598)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 696)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 240)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 344)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1492)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 936484)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1026)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1074)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 958)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1038)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1020)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1225)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 979)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1042)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1107)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1431)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1005)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1100)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1152)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1045)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1575)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1376)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1988)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3664)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5220)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4883)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2856)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4296)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4883)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 245)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 252)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2627)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1720)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1621)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.