[29] What Is It That Is Reborn? (No-Soul)

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 147)
[29] What Is It That Is Reborn? (No-Soul)


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


CHAPTER 29  

 

WHAT IS IT THAT IS REBORN? (No-Soul)

 

"Neither the same nor yet another."
-- VISUDDHI MAGGA

 

Apart from mind and matter, which constitute this so-called being, Buddhism does not assert the existence of an immortal soul, or an eternal ego, which man has obtained in a mysterious way from an equally mysterious source.

 

A soul which is eternal must necessarily remain always the same without any change whatever. If the soul which is supposed to be the essence of man is eternal, there could be neither a rise nor a fall. Nor could one explain why "different souls are so variously constituted at the outset."

 

To justify the existence of endless felicity in an eternal heaven and unending torment in an eternal hell, it is absolutely necessary to postulate an immortal soul.

 

"It should be said," writes Bertrand Russell, "that the old distinction between soul and body has evaporated, quite as much because 'matter' has lost its solidity as because mind has lost its spirituality. Psychology is just beginning to be scientific. In the present state of psychology belief in immortality can at any rate claim no support from science." (Religion and Science, p. 132.)

 

According to the learned author of the Riddle of the Universe: [1]

 

"This theological proof that a personal creator has breathed an immortal soul (generally regarded as a portion of the Divine Soul) into man is a pure myth. The cosmological proof that the 'moral order of the world' demands the eternal duration of the human soul is a baseless dogma. The teleological proof that the 'higher destiny' of man involves the perfecting of his defective, earthly soul beyond the grave -- rests on a false anthropism. The moral proof -- that the defects and the unsatisfied desires of earthly existence must be fulfilled by 'compensative justice' on the other side of eternity -- is nothing more than a pious wish. The ethnological proof -- that the belief in immortality, like the belief in God, is an innate truth, common to all humanity -- is an error in fact. The ontological proof -- that the soul, being a simple, immaterial, and indivisible entity cannot be involved in the corruption of death -- is based on an entirely erroneous view of the psychic phenomena it is a spiritualistic fallacy. All these and similar 'proofs of athanatism' are in a parlous condition; they are definitely annulled by the scientific criticism of the last few decades."

 

If nothing in the form of a spirit or soul passes from this life to the other, what is it that is reborn?

 

In this question it is taken for granted that there is some thing to be reborn.

 

A few centuries ago it was argued -- "Cogito. ergo sum" (I think, therefore I am). True, but first it has to be proved that there is an "I" to think.

 

We say that the sun rises in the East and sets in the West, although we know that actually it is not so. We have to admit that one cannot strike an identical place twice although to all appearance one has done so.

 

Everything changes so soon. For no two moments are we identically the same.

 

Buddhists agree with Bertrand Russell when he says:

 

"There is obviously some reason in which I am the same person as I was yesterday, and, to take an even more obvious example, if I simultaneously see a man and hear him speaking, there is some sense in which the I that sees is the same as the I that hears. [2]"

 

Until recently scientists believed in an indivisible and indestructible atom. "For sufficient reasons physicists have reduced this atom to a series of events; for equally good reasons psychologists find that mind has not the identity of a single continuing thing but is a series of occurrences bound together by certain intimate relations. The question of immortality, therefore, has become the question whether these intimate relations exist between occurrences connected with a living body and other occurrences which take place after that body is dead. [3]"

 

As C.E.M. Joad says in The Meaning of Life:

 

"Matter has since disintegrated under our very eyes. It is no longer solid; it is no longer enduring; it is no longer determined by compulsive laws; and more important than all it is no longer known."

 

The so-called atoms, it seems, are both "divisible and destructible." The electrons and protons that compose atoms "can meet and annihilate one another, while their persistence, such as it is, is rather that of a wave lacking fixed boundaries, and in process of continual change both as regards shape and position, than that of a thing."

 

Bishop Berkley, who showed that this so-called atom was a metaphysical fiction, held that there existed a spiritual substance called a soul.

 

Hume in his search after a soul declares:

 

"There are some philosophers who imagine we are every moment intimately conscious of what we call our self: that we feel its existence and its continuance in existence and are certain, beyond the evidence of a demonstration, both of its perfect identity and simplicity. For my part, when I enter most intimately into what I call myself, I always stumble on some particular perception or other -- of heat or cold, light or shade, love or hatred, pain or pleasure. I never can catch myself at any time without a perception, and never can observe anything but the perception...  [4]"

 

Bergson says:

 

"All consciousness is time existence; and a conscious state is not a state that endures without changing. It is a change without ceasing; when change ceases, it ceases; it is itself nothing but change."

 

Watson, a distinguished psychologist, states:

 

"No one has ever touched a soul, or has seen one in a test tube, or has in any way come into relationship with it as he has with the other objects of his daily experience. Nevertheless to doubt its existence is to become a heretic, and once might possibly even had led to the loss of one's head. Even today a man holding a public position dare not question it . [5]"

 

Dealing with this question of soul, Prof. James writes:

 

"This soul-theory is a complete superfluity, so far as according for the actually verified facts of conscious experience goes. So far no one can be compelled to subscribe to it for definite scientific reasons.

 

"This me is an empirical aggregate of things objectively known. The I which knows them cannot itself be an aggregate, neither for psychological purpose need it be considered to be an unchanging metaphysical entity like the soul, or a principal like the pure Ego viewed as out of time. It is a thought, at each moment different from that of the last moment, but appropriative of the latter, together with all that the latter calls its own. All the experimental facts find their place in this description, unencumbered with any hypothesis save that of the existence of passing thoughts or states of mind.  [6]"

 

He concludes his interesting chapter on the soul with the words: "And in this book the provisional solution which we have reached must be the final word":

 

"The thoughts themselves are the thinkers."

 

And this is an echo of the very words of the Buddha from 2500 years ago in the valley of the Ganges.

 

Buddhism, teaching a psychology without a psyche, resolves the living being into mind and matter (nāma-rūpa) which are in a state of constant flux.

 

In the ancient days the Indian sages too believed in an indivisible atom which they called Paramānu. According to the ancient belief 36 Paramānus constitute one Anu; 36 Anus, one Tajjāri; 36 Tajjāris, one Ratharenu. The minute particles of dust seen dancing in the sunbeam are called Ratharenus. One Paramānu is, therefore, 1/46,656th part of a Ratharenu. With His supernormal vision the Buddha analysed the Paramānu and declared that the Paramānu consists of interrelated forces known as Paramatthas or essentials of matter. These Paramatthas are Pathavi, Āpo, Tejo, and Vāyo.

 

Pathavi. means the element of extension, the substratum of matter. Without it objects cannot occupy space. The qualities of hardness and softness which are relative are two conditions of this same element.

 

Āpo is the element of cohesion. Unlike pathavi it is intangible. It is this element which makes the scattered atoms of matter cohere and gives us the idea of body. When solid bodies are melted, this element becomes more prominent in the resulting fluid. This element is found even in minute particles when solid bodies are reduced to powder. The element of extension and cohesion are so closely interrelated that when cohesion ceases extension disappears.

 

Tejo is the element of heat. Cold is also a form of tejo. Both heat and cold are included in tejo because they possess the power of maturing bodies or, in other words, it is the vitalising energy. Preservation and decay are due to this element. Unlike the other three essentials of matter this element, also called utu, has the power to regenerate by itself.

 

Vāyo is the element of motion. Movements are caused by this element. Motion is regarded as the force or the generator of heat.

 

"Motion and heat in the material realm correspond respectively to consciousness and Kamma in the mental."

 

These four are the fundamental units of matter and are invariably combined with the four derivatives -- namely, colour (vanna), odour (gandha) taste (rasa), and nutritive essence (ojā).

 

The four elements and the derivatives are inseparable and interrelated, but one element may preponderate over another, as for instance, the element of extension preponderates in earth; cohesion, in water; heat, in fire; and motion, in air.

 

Thus, matter consists of forces and qualities which are in a state of constant flux. According to Buddhism matter endures only for 17 thought moments. [7]

 

Mind, the more important part in the complex machinery of man, consists of fifty-two mental states. Feeling or sensation (vedanā) is one, perception (sa񱦣257;) is another. The remaining fifty are collectively called volitional activities (samkhārā), a rendering which does not exactly convey the meaning of the Pāli term. Of them volition or cetanā is the most important factor. All these psychic states arise in a consciousness (Vi񱦣257;na).

 

According to Buddhist philosophy there is no moment when one does not experience a particular kind of consciousness, hanging on to some object whether physical or mental. The time limit of such a consciousness is termed one thought-moment. Each thought-moment is followed by another. Thus the succession of mental states contains a time element. The rapidity of the succession of such thought-moments is hardly conceivable.

 

Each unit of consciousness consists of three instants (khana). They are arising or genesis (uppāda), static or development (thiti) and cessation or dissolution (bhanga).

 

Immediately after the cessation stage of a thought-moment there occurs the genesis stage of the subsequent thought-moment. Each momentary consciousness of this ever-changing life process, on passing away, transmits its whole energy, all the indelibly recorded impressions, to its successor. Every fresh consciousness consists of the potentialities of its predecessors together with something more. There is therefore a continuous flow of consciousness like a stream without any interruption. The subsequent thought-moment is neither absolutely the same as its predecessor since its composition is not identical -- nor entirely different -- being the same stream of life. There is no identical being, but there is an identity in process.

 

It must not be understood that consciousness is in bits joined together like a train or a chain. On the contrary, "it constantly flows on like a river receiving from the tributary streams of sense constant accretions to its flood, and ever dispensing to the world around it the thought-stuff it has gathered by the way.[8] It has birth for its source and death for its mouth.

 

Here occurs a juxtaposition of fleeting states of consciousness but not a superposition of such states, as some appear to believe. No state once gone ever recurs -- none absolutely identical with what goes before. These states constantly change, not remaining the same for two consecutive moments. Worldlings, enmeshed in the web of illusion, mistake this apparent continuity to be something eternal and go to the extent of introducing an unchanging soul (the supposed doer and observer of all actions) into this ever-changing consciousness.

 

The four kinds of psychic phenomena, combined with the physical phenomena, form the five aggregates (pa񣡫-khanda), the complex-compound termed a living being.

 

One's individuality is the combination of these five aggregates.

 

We see a vast expanse of water in the sea, but the water of the ocean consists of countless drops. An infinite number of particles of sand constitutes the sea-beach, but it appears as one long sheet. Waves arise and dash against the shore, but, strictly speaking, no single wave comes from the deep blue sea to lose its identity on the shore. In the cinematograph we see a moving scene, but to represent that motion a series of momentary pictures must appear on the screen.

 

One cannot say that the perfume of a flower depends on the petal or on the pistil or on the colour, for the perfume is in the flower.

 

In the same way one's individuality is the combination of all the five aggregates.

 

The whole process of these psycho-physical phenomena which are constantly becoming and passing away, is at times called, in conventional terms, the self or attā by the Buddha; but it is a process, and not an identity that is thus termed.

 

Buddhism does not totally deny the existence of a personality in an empirical sense. It denies, in an ultimate sense (paramattha saccena), an identical being or a permanent entity, but it does not deny a continuity in process. The Buddhist philosophical term for an individual is santati, that is, a flux or continuity. This uninterrupted flux or continuity of psycho-physical phenomena, conditioned by Kamma, having no perceptible source in the beginningless past nor any end to its continuation in the future, except by the Noble Eightfold Path, is the Buddhist substitute for the permanent ego or eternal soul in other religious systems.

 

How is rebirth possible without a soul to be reborn?

 

Birth, according to Buddhism, is the arising of the khandas, the aggregates or groups (khandhānam pātubhāvo).

 

Just as the arising of a physical state is conditioned by a preceding state as its cause, so the appearance of these psycho-physical phenomena is conditioned by causes anterior to its birth. The present process of becoming is the result of the craving for becoming in the previous birth, and the present instinctive craving conditions life in a future birth.

 

As the process of one life-span is possible without a permanent entity passing from one thought-moment to another, so a series of life-processes is possible without anything to transmigrate from one existence to another.

 

The Buddhist doctrine of rebirth should be differentiated from the theory of reincarnation which implies the transmigration of a soul and its invariable material rebirth.

 

In the Milinda Pa񨡍 and Visuddhi Magga the Venerable Nāgasena and Buddhaghosa have employed several similes to illustrate the truth that nothing transmigrates from one life to another.

 

The simile of the flame is very striking. Life is compared to a flame. Rebirth is the transmitting of this flame from one group to another. The flame of life is continuous although there is an apparent break at so-called death.

 

King Milinda questions:

 

"Venerable Nāgasena, does rebirth take place without anything transmigrating?

 

"Yes, O King. rebirth takes place without anything transmigrating.

 

"Give me an illustration, Venerable Sir.

 

"Suppose, O King, a man were to light a light from light pray, would the one light have passed over to the other light?"

 

"Nay, indeed, Venerable Sir,

 

"In exactly the same way, O King, does rebirth take place without anything transmigrating.

 

"Give me another illustration.

 

"Do you remember, O King, having learnt, when you were a boy, some verse or other from your teacher of poetry?

 

"Yes, Venerable Sir.

 

"Pray, O King, did the verse pass over to you from your teacher?

 

"Nay, indeed, Venerable Sir.

 

"In exactly the same way, O King, does rebirth take place without anything transmigrating."

 

Again King Milinda questions:

 

"Venerable Nāgasena, what is it that is born into the next existence?

 

"O King, it is mind and body that is born into the next existence.

 

"It is this same mind and body that is born into the next existence?

 

"O King, it is not this same mind and body that is born into the next existence, but with this mind and body, O King, one does a deed -- it may be good, or it may be evil -- and by reason of this deed another mind and body is born into the next existence.

 

"Venerable Sir, if it is not this mind and body that is born into the next existence, is one not freed from one's evil deeds?

 

"If one were not born into another existence, one would be freed from one's evil deeds but, O King, inasmuch as one is born into another existence, therefore is one not freed from one's evil deeds.

 

"Give me an illustration.

 

"O King, it is as if a man were to take away another man's mangoes, and the owner of the mangoes were to seize him, and show him to the king and say --'Sire, this man hath taken away my mangoes'; and the other were to say, 'Sire, I did not take away his mangoes. The mangoes which this man planted were different from those which I took away. I am not liable to punishment.' Pray, O King, would the man be liable to punishment?

 

"Assuredly, Venerable, Sir, he would be liable to punishment.

 

"For what reason?

 

"Because, in spite of what he might say, he would be liable to punishment for the reason that the last mangoes were derived from the first mangoes.

 

"In exactly, the same way, O King, with this mind and body one does a deed -- it may be good, or it may be bad --and by reason of this deed another mind and body is born into the next existence. Therefore is one not freed from one's evil deeds. [9]"

 

The Venerable Buddhaghosa elucidates this intricate point by citing the similes of echo, light, impression of a seal, and reflection in a mirror.

 

A modern writer illustrates this process by a series of billiard balls in close contact.

 

"If, for instance, another ball is rolled against the last stationary ball, the moving ball will stop dead, and the foremost stationary ball will move on. The first moving ball does not pass over, it remains behind, it dies; but it is undeniably the movement of that ball, its momentum, its Kamma, and not any newly created movement, which is reborn in the foremost ball. [10]"

 

In like manner -- to use conventional terms the body dies and its Kammic force is reborn in another without anything transmigrating from this life to the other. The last thought-moment of this life perishes conditioning another thought-moment in a subsequent life. The new being is neither absolutely the same -- since it has changed nor totally different -- being the same stream of Kamma energy. There is merely a continuity of a particular life-flux; just that and nothing more.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 73)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4857)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 263)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 257)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 357)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 336)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 363)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 393)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 406)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 574)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 656)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 226)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 334)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1471)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 935613)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1003)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1056)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 944)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1013)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1007)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1213)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 974)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1031)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1092)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1417)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 999)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1095)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1139)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1030)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1558)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1357)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1975)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3652)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5201)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2840)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4256)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4857)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 223)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 239)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2589)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1693)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1605)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.