[36] The Way To Nibbāna (II) - Meditation

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 173)
[36] The Way To Nibbāna (II) - Meditation


TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org

 

____________________


CHAPTER 36  

 

THE WAY TO NIBBĀNA (II)

 

MEDITATION

 

"One way to acquire gain, another that leads to Nibbāna.
-- DHAMMAPADA

 

Concentration (Samādhi)

 

Securing a firm footing on the ground of morality, the aspirant then embarks upon the higher practice of Samādhi, the control and culture of the mind, the second stage of the Path of Purity.

 

Samālhi is one-pointedness of the mind. It is concentration of the mind on one object to the entire exclusion of all else.

 

According to Buddhism there are forty subjects of meditation (kammatthāna) which differ according to the temperaments of individuals.

 

They are:

 

(a) The ten Kasinas (devices) [1] -- namely,

 

i. earth Kasina, ii. water Kasina, iii. fire Kasina, ivair Kasina, v. blue Kasina, vi. yellow Kasina, vii. red Kasina, viii. white Kasina, ix. light Kasina and x. space Kasina.

 

(b) The ten Impurities (asubha) [2] -- namelyten corpses which are respectively:--

 

i. bloated (uddhumātaka), ii. discoloured (vini-laka), iii. festering (vipubbaka), iv. dissected (vicchiddaka), v. gnawed-to-pieces (vikkhāyi-taka), vi. scattered-in-pieces (vikkhittaka), vii. mutilated and scattered-in-pieces (hata-vikkhit-taka), viii. bloody (lohitaka), ix. worm-infested (pulapaka), and x. skeleton (atthika).

 

(c) The ten Reflections (anussati) [3]-- namely, eight Reflections on:

 

i. The Buddha (Buddhānussati), ii. The Doctrine (Dhammānussati), iii. The Sangha (Sanghānussati), iv. Virtue (sīlanussati), v. Liberality (cāgānussati), vi. Devas (devatā-nussati), vii. Peace (upasamānussati), viii. Death (maranānussati), respectively, together with ix. Mindfulness regarding the body (kāyagatāsati) and x. Mindfulness regarding respiration (ānāpānasati).

 

(d) The four Illimitables or the four Modes of Sublime Conduct (Brahmavihāra) -- namely,

 

loving-kindness (mettā), Compassion (karunā), Appreciative Joy (muditā), and Equanimity (upekkhā).

 

(e) The One Perception -- i.e., the Perception of the loathsomeness of material food (āhāre patikkūla-sa񱦣257;). [4]

 

(f)  The One Analysis -- i.e., The Analysis of the four Elements (catudhātuvavatthāna) [5].

 

(g) The four Arūpa Jhānas -- namely,

 

The Realm of the Infinity of Space (Ākāsāna񣦣257;yatana), The Realm of the Infinity of Consciousness (Vi񱦣257;na񣦣257;yatana), The Realm of Nothingness (Āki񣡱񦣲57;yatana), and the Realm of Neither-Perception nor Non-Perception (N'eva sa񱦣257; n'āsa񱦣257;yatana).

 

Suitability of Subjects for different Temperaments

 

According to the Texts the ten Impurities and the Mindfulness regarding the Body such as the thirty-two parts are suitable for those of a lustful temperament because they tend to create a disgust for the body which fascinates the senses.

 

The four Illimitables and the four coloured Kasinas are suitable for those of a hateful temperament.

 

The Reflections on the Buddha and so forth are suitable for those of a devout temperament. The Reflections on Death and Peace, Perception on the loathsomeness of material food, and Analysis of the four Elements are suitable for those of an intellectual temperament. The remaining objects, chiefly Reflection on the Buddha, Meditation on Loving-Kindness, Mindfulness regarding the Body and Reflection on Death are suitable for all, irrespective of temperament.

 

There are six kinds of Temperaments (carita). They are:-

 

i. Lustful Temperament (rāgacarita),
ii. Hateful Temperament (dosacarita),
iii. Ignorant Temperament (mohacarita),
iv. Devout Temperament (saddhācarita),
v. Intellectual Temperament (buddhicarita), and
vi. Discursive Temperament (vitakkacarita).

 

Carita signifies the intrinsic nature of a person which is revealed when one is in normal state without being preoccupied with anything. The temperaments of people differ owing to the diversity of their actions or Kamma. Habitual actions tend to form particular temperaments.

 

Rāga or lust is predominant in some while dosa or anger, hatred, illwill in others. Most people belong to these two categories. There are a few others who lack intelligence and are more or less ignorant (mohacarita). Akin to ignorant are those whose minds oscillate unable to focus their attention deliberately on one thing (vitakka-carita). By nature some are exceptionally devout (saddhācarita) while others are exceptionally intelligent (bhuddhicarita).

 

Combining these six with one another, we get 63 types. With the inclusion of speculative temperament (ditthicarita) there are 64 types.

 

The subjects of meditation are variously adapted to these different temperaments and types of people.

 

Preparation

 

Before practising Samādhi, the qualified aspirant should give a careful consideration to the subject of meditation. In ancient days it was customary for pupils to seek the guidance of a competent teacher to choose a suitable subject according to their temperaments. But, today if no competent teacher is available, the aspirant must exercise his own judgement and choose one he thinks most suited to his character.

 

When the subject has been chosen, he should withdraw to a quiet place where there are the fewest distractions. The forest, a cave, or any lonely place is most desirable, for there one is least liable to interruption during the practice.

 

It should be understood that solitude is within us all. If our minds are not settled, even a quiet forest would not be a congenial place. But if our minds are settled, even the heart of a busy town may be congenial. The atmosphere in which we live acts as an indirect aid to tranquillize our minds.

 

Next to be decided by the aspirant is the most convenient time when he himself and his surroundings are in the best possible condition for the practice.

 

Early in the morning when the mind is fresh and active, or before bedtime, if one is not overtired, is generally the most appropriate time for meditation. But whatever the time selected, it is advisable daily to keep to that particular hour, for our minds then become conditioned to the practice.

 

The meditating posture, too, serves as a powerful aid to concentration.

 

Easterners generally sit cross-legged, with the body erect. They sit placing the right foot on the left thigh and the left foot on the right thigh. This is the full position. If this posture is difficult, as it certainly is to many, the half position may be adopted, that is, simply placing the right foot on the left thigh or the left foot on the right thigh.

 

When this triangular position is assumed, the whole body is well balanced. The right hand should be placed on the left hand, the neck straightened so that the nose is in a perpendicular line with the navel. The tongue should rest on the upper palate. The belt should be loosened, and clothes neatly adjusted. Some prefer closed eyes so as to shut out all unnecessary light and external sights.

 

Although there are certain advantages in closing the eyes, it is not always recommended as it tends to drowsiness. Then the mind gets out of control and wanders aimlessly, vagrant thoughts arise, the body loses its erectness, quite unconsciously the mouth opens itself, saliva drivels, and the head nods.

 

The Buddhas usually sit with half closed eyes looking through the tip of the nose not more than a distance of four feet away.

 

Those who find the cross-legged posture too difficult may sit comfortably in a chair or any other support, sufficiently high to rest the feet on the ground.

 

It is of no great importance what posture one adopts provided it is easy and relaxed.

 

The aspirant who is striving to gain one-pointedness of the mind should endeavour to control any unwholesome thoughts at their very inception. As mentioned in the Sutta Nipāta [6] he may be attacked by the ten armies of the Evil One. They are: i. sensual desires (kāma), ii. discouragement (arati), iii. hunger and thirst (khuppipāsā), iv. attachment (tanhā), v. sloth and torpor (thīnamiddha), vi. fear (bhaya), vii. doubt (vicikicchā), viii. detraction and stubbornness (makkha, thambha), ix. gain, praise, honour and ill-gotten fame (lābha, siloka, sakkāra, micchāyasa), and x. self-praise and contempt for others (attukkamsana paravambhana).

 

On such occasions the following practical suggestions given by the Buddha will be beneficial to all.

 

1. Harbouring a good thought opposite to the encroaching one, e.g., loving-kindness in case of hatred.

 

2. Reflecting upon possible evil consequences, e.g., anger sometimes results in murder.

 

3. Simple neglect or becoming wholly inattentive to them.

 

4. Tracing the cause which led to the arising of the unwholesome thoughts and thus forgetting them in the retrospective process.

 

5. Direct physical force.

 

Just as a strong man overpowers a weak person, so one should overcome evil thoughts by bodily strength. "With teeth clenched and tongue pressed to the palate," advises the Buddha, "the monk by main force must constrain and coerce his mind; and thus with clenched teeth and taut tongue, constraining and coercing his mind, those evil and unsalutary thoughts will disappear and go to decay; and with their disappearing, the mind will become settled, subdued, unified, and concentrated (Majjhima Nikāya, Vitakka Santhāna Sutta, No 20.)

 

Having attended to all these necessary preliminaries, the qualified aspirant retires to a solitary place, and summoning up confidence as to the certainty of achieving his goal, he makes a persistent effort to develop concentration.

 

Kasina

 

A physical object like a Kasina circle only aids concentration. But a virtue like loving-kindness has the specific advantage of building up that particular virtue in the character of the person.

 

While meditating one may intelligently repeat the words of any special formula, since they serve as an aid to evoke the ideas they represent.

 

However intent the aspirant may be on the object of his meditation he will not be exempt from the initial difficulties that inevitably confront a beginner. "The mind wanders, alien thoughts dance before him, impatience overcomes him owing to the slowness of progress, and his efforts slacken in consequence." The determined aspirant only welcomes these obstacles, the difficulties he cuts through and looks straight to his goal, never for a moment turning away his eyes from it.

 

Suppose, for instance, an aspirant takes an earth-kasina for his object (kammatthāna).

 

The surface of a circle of about one foot in diameter is covered with clay and smoothed well. This concentrative circle is known. as the preliminary object (parikamma nimitta). He sets it down some four feet away and concentrates on it, saying -- pathavi, pathavi (earth, earth), until he becomes so wholly absorbed in it that all adventitious thoughts get automatically excluded from the mind. When he does this for some time -- perhaps weeks or months or years -- he would be able to visualize the object with closed eyes. On this visualized image (uggaha nimitta), which is a mental replica of the object, he concentrates until it develops into a conceptualized image (patibhāga nimitta).

 

According to the Visuddhi Magga the difference between the first visualized image and the second conceptualized image is that "in the former a fault of the kasina object appears while the latter is like the disc of a mirror taken out of a bag, or a well-burnished conch-shell, or the round moon issuing from the clouds."

 

The conceptualized image neither possesses colour nor form. It is just a mode of appearance and is born of perception.

 

As he continually concentrates on this abstract concept he is said to be in possession of "proximate concentration" (upacāra samādhi) and the innate five Hindrances to spiritual progress (nivarana) -- namelysensual desires (kāmacchanda), hatred (vyāpāda), sloth and torpor (thīnamiddha), restlessness and worry (uddhaccakukkucca), and indecision (vicikicchā), are temporarily inhibited by means of one-pointedness (ekaggatā), zest (pīti), initial application, (vitakka), happiness (sukha), and sustained application (vicāra) respectively.

 

Eventually he gains 'ecstatic concentration' (appanā samādhi) and becomes absorbed in Jhāna, enjoying the calmness and serenity of a one-pointed mind.

 

This one-pointedness of the mind, achieved by inhibiting the Hindrances, is termed 'Purity of Mind' (cittavisuddhi), the second stage on the Path of Purity.

 

For the water-kasina one may take a vessel full of colourless water, preferably rainwater, and concentrate on it, saying -- āpo, āpo, (water, water) -- until he gains one-pointedness of the mind.

 

To develop the fire-kasina one may kindle a fire before him and concentrate on it through a hole, a span and four fingers wide, in a rush-mat, a piece of leather, or a piece of cloth.

 

One who develops the air-kasina concentrates on the wind that enters through window-space or a hole in the wall, saying -- vāyo, vāyo (air, air).

 

To develop the colour kasinas one may make a disc (mandala) of the prescribed size and colour it blue, yellow, red, or white and concentrate on it repeating the name of the colour as in the case of the earth-kasina.

 

He may even concentrate on blue, yellow, red and white flowers.

 

Light-kasina may be developed by concentrating on the moon or an unflickering lamplight or on a circle of light made on the ground or the wall by sunlight or moonlight entering through a wall-crevice or holes, saying -- āloka, āloka (light, light).

 

Space-kasina could be developed by concentrating on a hole; a span and four fingers wide, in either a well-covered pavilion or a piece of leather or a mat, saying -- okāsa, okāsa (space, space).

 

Asubha:--

 

The ten kinds of corpses were found in ancient Indian cemeteries where dead bodies were not buried or cremated and where flesh-eating animals frequent. In modern days finding them is out of question.

 

Anussati:--

 

Buddhānussati -- is the reflection on the virtues of the Buddha as follows:-

 

"Such indeed is that Exalted One -- Worthy, Fully Enlightened, Endowed with Wisdom and Conduct, Well-farer, Knower of the Worlds, an Incomparable Charioteer for the training of individuals, Teacher of gods and men, Omniscient, and Holy."

 

Dhammānussati -- is the reflection, on the characteris-tics of the Doctrine as foIlows:--

 

"Well-expounded is the doctrine by the Blessed One, to be realized by oneself, of immediate fruit, inviting investigation (Ehi-passiko: inviting to come and see), leading to Nibbāna, to be understood by the wise, each one for himself."

 

Sanghānussati -- is the reflection on the virtues of the pure members of the Holy Celibate Order as follows:-

 

"Of good conduct is the Order of the disciples of the Blessed one; of upright conduct is the Order of the disciples of the Blessed One; of wise conduct is the Order of the disciples of the Blessed One; of dutiful conduct is the Order of the disciples of the Blessed One. These four pairs of persons constitute eight individuals. This Order of the disciples of the Blessed One is worthy of offerings, is worthy of hospitality, is worthy of gifts, is worthy of reverential salutation, is an incomparable field of merit to the world."

 

Sīlānussati -- is the reflection on the perfection of one's own virtuous conduct.

 

Cāganussati -- is the reflection on one's own charitable nature.

 

Devatānussati -- "Deities are born in such exalted states on account of their faith and other virtues, I too possess them." Thus when one reflects again and again on one's own faith and other virtues, placing deities as witnesses, it is called Devatānussati.

 

Upasamānussati -- is the reflection on the attributes of Nibbāna such as the cessation of suffering and the like.

 

Maranānussati -- is the reflection on the termination of psycho-physical life.

 

Contemplation on death enables one to comprehend the fleeting nature of life. When one understands that death is certain and life is uncertain, one endeavours to make the best use of one's life by working for self-development and for the development of others instead of wholly indulging in sensual pleasures. Constant meditation on death does not make one pessimistic and lethargic, but, on the contrary, it makes one more active and energetic. Besides, one can face death, with serenity.

 

While contemplating death one may think that life is like a flame, or that all so-called beings are the outward temporary manifestations of the invisible Kammic energy just as an electric light is the outward manifestation of the invisible electric energy. Using various similes as one likes, one may meditate on the uncertainty of life and on the certainty of death.

 

Kāyagatāsati -- is the reflection on the 32 impure parts of the body such as "hair, hair of the body, nails, teeth, skin, flesh. sinews, bones, marrow, kidneys, heart, liver, diaphragm, spleen, lungs, bowels, mesentery, stomach, faeces, brain, bile, phlegm, pus, blood, sweat, lymph, tears, grease, saliva, nasal mucus, articular fluid, and urine."

 

This meditation on the loathsomeness of the body leads to dispassion. Many Bhikkhus in the time of the Buddha attained Arahantship by meditating on these impurities. If one is not conversant with all the thirty-two parts, one may meditate on one part such as bones, flesh, or skin. Inside this body is found a skeleton. It is filled with flesh which is covered with a skin. Beauty is nothing but skin deep. When one reflects on the impure parts of the body in this manner, passionate attachment to this body gradually disappears.

 

This meditation may not appeal to those who are not sensual. They may meditate on the innate creative possibilities of this complex machinery of man.

 

Ānāpānasati -- is mindfulness on respiration. Āna means inhalation and apāna, exhalation.

 

In some books these two terms are explained in the reverse order.

 

Concentration on the breathing process leads to one-pointedness of the mind and ultimately to Insight which leads to Arahantship.

 

This is one of the best subjects of meditation which appeals equally to all. The Buddha also practised this ānāpānasati before His Enlightenment.

 

A detailed exposition of this meditation is found in the Satipatthāna Sutta and in the Vissuddhi Magga.

 

Practical hints

 

A few practical hints are given here for the benefit of the average reader.

 

Adopting a convenient posture, breathe out and close the mouth. Then breathe through the nostrils naturally and not forcefully. Inhale first and mentally count one. Exhale and count two, concentrating on the breathing process. In this manner one may count up to ten constantly focussing one's attention on respiration. It is possible for the mind to wander before one counts up to ten. But one need not be discouraged. Let one try till one succeeds. Gradually one may increase the number of series -- say five series of ten. Later one may concentrate on respiration without counting. Some prefer counting as it aids concentration, while some others prefer not to count.

 

What is essential is concentration and not counting which is secondary. When one does this concentration, one feels light in body and mind and very peaceful too. One might perhaps feel as if one were floating in the air. When this concentration is practised for a certain period, a day will come when one will realize that this so-called body is supported by mere breath and that body perishes when breathing ceases.

 

One instantly realizes impermanence. Where there is change there cannot be a permanent entity or an immortal soul. Insight could then be developed to gain Arahantship.

 

It is now clear that the object of this concentration on respiration is not merely to gain one pointedness but also to cultivate Insight in order to obtain deliverance.

 

This simple method may be pursued by all without any harm.

 

For more details readers are referred to the Visuddhi Magga.

 

Ānāpāna Sati according to the Satipatthāna Sutta -- "Mindfully he inhales, mindfully hexhales.

 

I. "When making a long inhalation, he knows: 'I make a long inhalation, when making a long exhalation, he knows: 'I make a long exhalation.'

 

2. "When making a short inhalation he knows: 'I make a short inhalation'; when making a short exhalation, he knows: 'I make a short exhalation.'

 

3. "Clearly perceiving the entire breathing- process (i.e.,

 

the beginning, middle and end), 'I will inhale' thus he

 

trains himself; clearly perceiving the entire breathing

 

process, 'l will exhale': thus he trains himself.

 

4. "Calming the respirations, 'I will inhale': thus he trains himself; calming the respirations, 'I will exhale': thus he trains himself."

 

Brahmavihāra

 

Here Brahma means sublime or noble as in Brahmacariya (sublime life); vihāra means mode or state of conduct, or state of living.

 

They are also termed appama񱦣257; (limitless, boundless), because these thoughts are radiated towards all beings without limit or obstruction.

 

Mettā (Samskrit-Maitri) loving-kindness, benevolence, goodwill -- is defined as that which softens one's heart. It is not carnal love or personal affection. The direct enemy of Mettā is hatred, illwill or aversion (kodha), its indirect enemy is personal affection (pema).

 

Mettā embraces all beings without exception. The culmination of Mettā is the identification of oneself with all beings (sabbattatā). It is the wish for the good and happiness of all. Benevolent attitude is its chief characteristic. It discards illwill.

 

Karunā (compassion) is defined as that which makes the hearts of the good quiver when others are subject to suffering, or that which dissipates the sufferings of others. Its chief characteristic is the wish to remove the sufferings of others. Its direct enemy is wickedness (himsa) and its indirect enemy is passionate grief (domanassa). Compassion embraces sorrow-stricken beings and it eliminates cruelty.

 

Muditā is not mere sympathy but sympathetic or appreciative joy. Its direct enemy is jealousy (issā) and its indirect enemy is exhilaration (pahāsa). Its chief characteristic is happy acquiescence in others' prosperity and success (anumodanā)Muditā embraces all prosperous beings. It eliminates dislike (arati) and is the congratulatory attitude of a person.

 

Upekkhā -- lit., means to view impartially, that is, with neither attachment nor aversion. It is not hedonic indifference but perfect equanimity or well-balanced mind. It is the balanced state of mind amidst all vicissitudes of life, such as praise and blame, pain and happiness, gain and loss, repute and disrepute. Its direct enemy is attachment (rāga) and its indirect enemy is callousness. Upekkhā discards clinging and aversion. Impartial attitude is its chief characteristic. Here upekkhā does not mean mere neutral feeling, but implies a sterling virtue. Equanimity, mental equilibrium are its closest equivalents. Upekkhā embraces the good and the bad, the loved and the unloved, the pleasant and the unpleasant.

 

The Visuddhimagga describes in detail the method to cultivate the Brahmavihāras in order to develop the Jhānas.

 

Supernormal powers

 

When once the aspirant succeeds in cultivating the Jhānas he can, without difficulty, develop the five supernormal powers (abhi񱦣257;) -- namelyDivine Eye (dibbacakkhu), Divine Ear (dibbasota), Reminiscence of past births (pubbe nivāsānussati񦣲57;na), Thought-reading (paracittavijā񦣲57;na), and various Psychic powers (iddhi-vidha).

 

Samādhi and these supernormal powers, it may be mentioned, are not essential for the attainment of Arahantship, though they would undoubtedly be an asset to the possessor. There are, for instance, dry-visioned Arahants (sukkhavipassaka) who, without the aid of the jhānas, attain Arahantship straightway by merely cultivating Insight. Many men and women attained Arahantship in the time of the Buddha Himself without developing the jhānas.

 

It is only one who has gained the fifth Jhāna that could develop the five kinds of Abhi񱦣257;.

 

Dibbacakkhu is the Celestial or Divine Eye, also called clairvoyance, which enables one to see heavenly or earthly things, far or near, that are imperceptible to the physical eye.

 

Cutupapāta񦣲57;na, knowledge with regard to the dying and reappearing of beings, is identical with this Celestial Eye. Anāgatamsa񦣲57;na, knowledge with regard to the future and Yathākammūpagata񦣲57;na, knowledge with regard to the faring of beings according to their own good and bad actions, are two other kinds of knowledge belonging to the same category.

 

Dibbasota is the Celestial Ear, also called clairaudience, which enables one to hear subtle or coarse sounds far or near.

 

Pubbenivāsānussati񦣲57;nā is the power to remember the past lives of oneself and others. With regard to this knowledge the Buddha's power is limitless, while in the case of others it is limited.

 

Paracittavijā񦣲57;na is the power to discern the thoughts of others.

 

Iddhividha is the power to fly through the air, walk on water, dive into the earth, create new forms etc.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 2020(Xem: 150)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4882)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 274)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 278)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 369)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 346)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 366)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 400)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 419)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 597)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 695)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 240)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 344)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1490)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 936471)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1026)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1074)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 958)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1036)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1020)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1225)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 979)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1042)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1107)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1430)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1005)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1100)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1152)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1045)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1575)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1376)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1988)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3664)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5220)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4882)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2856)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4296)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4882)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 245)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 252)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2625)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1720)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1621)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.