Tôi Là Một Cô Bé Phật Tử, Nhưng Tôi Không Quan Tâm Đến Đạo Phật - I’m Not Religious, But I Am A Little Buddhist

27 Tháng Chín 20166:23 SA(Xem: 9353)
Tôi Là Một Cô Bé Phật Tử, Nhưng Tôi Không Quan Tâm Đến Đạo Phật - I’m Not Religious, But I Am A Little Buddhist
ImNotReligious_1

Tôi Là Một Cô Bé Phật Tử, Nhưng Tôi Không Quan Tâm Đến Đạo Phật
I’m Not Religious, But I Am A Little Buddhist
 Annie Battles - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
 Source-Nguồn: huffingtonpost.com - Pictures-Hình: children.dhamma.org
 

Tôi Là Một Cô Bé Phật Tử, Nhưng Tôi Không Quan Tâm Đến Đạo Phật 

 

Tôi đã chính thức từ bỏ lớp học giáo-lý dành cho các học sinh ở nhà thờ. Gia đình tôi trước kia thường đi nhà thờ Tin Lành Trưởng Lão (Presbyterian church), tuy nhiên, sau khi tôi không nhận được thẻ Pokemon hối lộ hàng-tuần để tôi đi học lớp Giáo Lý Ngày Chủ Nhật, tôi đã rất nhiều lần la hét tranh đấu, rồi cuối cùng tôi đã bỏ lớp học nầy. Sau đó, hầu như gia đình tôi chỉ đi nhà thờ vô-thần (không tin có vị thần nào = church of bacon), và nói ra các lời chế-nhạo mỉa-mai (các tôn giáo khác), rồi gia đình tôi sau cùng đặt Chúa ở bên ngoài cửa. Người ngoại lệ trong gia đình tôi là bố tôi. Bố tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình Đạo Công Giáo. Trong cuộc đời của bố vào những năm về sau, khi bố trải qua một loạt các tình huống khó khăn, bố trở nên hiểu biết rõ hơn về các hoạt động trong tâm, rồi bố chuyển đổi sang Đạo Phật.

 

Khi tôi lớn lên, tôi nhìn thấy những giáo lý của Đạo Phật mà tôi đã thấm nhuần trong thời thơ ấu, càng ngày càng ảnh hưởng đến đường lối tôi suy nghĩ mỗi ngày. Cho đến bây giờ, tai tôi vẫn còn nghe rõ ràng những lời khuyên bảo (có hệ-thống) của bố tôi trong suốt thời gian tôi khôn lớn, mắt tôi vẫn còn trông thấy được hình ảnh bố mỗi buổi sáng ngồi thiền trong phòng khách, nhắc nhở tôi và em gái tôi tầm quan trọng lớn lao của sự thực hành thiền định. Ngay cả đến khi tôi mười-ba tuổi, tôi vẫn chưa nhận ra được niềm tin sâu xa của bố tôi. Đối với bố, thiền và thực hành thiền định là sự hiểu-biết trực tiếp; mặc dù tôi liên tục nhìn thấy bố thiền định, tôi vẫn không hiểu lý do tại sao bố lại ngồi thiền. Thật là ngạc nhiên, khi nhìn thấy một người phương Tây áp dụng thiền (của Đạo Phậttôn giáo phương Đông) trong cuộc sống hằng ngày của họ. Vì văn hóa của người phương Tây không dành thời gian cho sự thực hành thiền định, họ cảm thấy không cần thiết, và họ cũng không có tham-vọng tập trung tinh thần vào lãnh vực tâm linh.  

 

Mỗi buổi sáng hầu như chẳng bao giờ bố tôi quên, khi tôi thức dậy vào lúc 6:45 sáng, tôi biết rằng bố đã thiền định một tiếng đồng hồ (hoặc nhiều hơn thế nữa), rồi bố làm sẵn cho tôi một bát ngũ cốc ăn sáng, trước khi tôi đi học. Khi tôi còn trẻ hơn bây giờ, từ trong phòng của tôi, tôi sẽ lẻn vào phòng khách để dõi mắt xem bố ngồi thiền, lúc đó tôi đoán rằng tâm bố đang ở một nơi nào khác, vì thế bố sẽ không biết là tôi đang dựa lưng vào bức tường ở hành lang, ngang ngay phía trước tầm mắt của bố, tôi dõi mắt nhìn vào gương mặt bố để tìm ra dấu hiệu của sự sống, và qua sự chuyển động trong đôi mắt đang nhắm lại của bố. Rất nhiều lần, khi bố tôi biết tôi ở đó, bố hù dọa tôi bằng cách bố mở nhanh một mắt, rồi tôi luống cuống chạy như bay vào phòng, để tôi khỏi phải thừa nhận với bố là tôi đang làm gián điệp. Có những lần khác, bố tôi không thừa nhận tôi trong lúc bố đang thiền định, tuy nhiên, đôi khi trong lúc ăn sáng bố hỏi tại sao hôm nay tôi thức dậy sớm để ra xem bố thiền tập.

 

Bố tôi ngồi thiền trước một cái ghế nhỏ chiều cao 30 xăng-ti-mét (1 foot = 30 cm), mà em gái tôi đã làm khi em học lớp 2 về đóng bàn ghế, trên ghế có để một tấm bưu thiếp hình Đức Phật, một hòn đá pha-lê mầu tím, một cái hộp nhỏ tôi làm và sơn phết khi tôi còn bé tí, và một hòn đá nhỏ mầu xám. Những đồ vật nói trên rõ ràng có tầm quan trọng đối với bố tôi khi bố thiền định, nói cho đúng hơn không-phải là các món đồ vật nầy, mà là kỷ niệm từ các món đồ vật nầy quan trọng hơn đối với bố tôi. Thí dụ, trước đây vài năm vào kỳ nghỉ mùa đông, tôi từ trường đại học về thăm nhà, và trong lúc tôi đang buồn chán tôi đã thay thế tất cả mọi thứ trên chiếc ghế nhỏ bằng những món đồ chơi nhỏ (mà chúng tôi chưa vứt bỏ đi), thí dụ như một cái túi cao su chứa đầy không khí tạo ra tiếng ồn thô-lỗ khi có người ngồi lên nó (Whoopee cushion), thí dụ như một cái bánh wafer hình-nón ăn kem bằng-nhựa. Tôi để chúng trên ghế vì tôi quên khuấy đi mất, và vài tháng sau đó khi trở về nhà, tôi vẫn còn thấy những vật vứt-đi nầy nằm y nguyên trên chiếc bàn thiền (cái ghế) nhỏ của bố. Bố tôi đã thiền định trước mặt chúng trong thời gian gần một tháng trời! Tôi chẳng bao giờ hỏi bố tại sao bố giữ lại những đồ vật mà tôi đặt lên trên chiếc ghế, lúc sau nầy. Tôi tin tưởng rằng mỗi lần bố tôi nhìn vào cái bàn thờ (cái ghế), nơi đặt những đồ vật vứt-đi mà tôi còn giữ lại trong những năm trước đây, chúng gợi cho bố nhớ lại tính hài hước lạ lùng của tôi. Ông bà nội tôi có tính hài hước nầy, di truyền xuống qua bố tôi, rồi như một tấm gương tính hài hước nầy phản-chiếu xuống tâm ý tôi. Tính hài hước, là sự bình thường đối với các đoàn-thể thực hành Thiền định, và cũng thường xuyên có mặt trong gia đình tôi. Mỗi ngày, thực tập thiền định là một việc làm quan trọng đối với bố, tuy nhiên, bố chẳng bao giờ chú trọng đến hình thức của việc làm nầy. Bố tôi có thể đùa giỡn với tôi về hình thức của cái "bàn thờ" (cái ghế), và ngay sau đó bố ngồi thiền định trước cái "bàn thờ" nầy. Bố đã mang tiếng cười khúc khích về cái "bàn thờ" lạ lùng của tôi, vào sự thực tập thiền định của bố.

 

Lối sống Thiền, cùng các suy nghĩ Thiền của bố thấm từ từ, nhẹ nhàng đi vào đường-lối dạy con của bố. Khi tôi nổi giận, bố nhắc nhở tôi hít vào thật sâu, và tập trung vào hơi thở trong vòng mười giây. Lời khuyên nầy không giúp gì cho cơn giận điên khùng của tôi, tuy nhiên, chúng ta sẽ hiểu ý nghĩa của lời khuyên nầy rõ ràng hơn, qua cái nhìn của Đạo Phật. Vào lúc tôi mười-ba tuổi, sau khi biết em gái tôi vừa lén lấy đôi vớ-da-quần (stockings) duy nhất của tôi đi chơi xa một tuần, tôi run rẩy lên cơn thịnh nộ, cho nên tôi chẳng còn đầu óc gì nghĩ tới lời nhắc nhở của bố về hít thở.

 

Tuy nhiên, khi bố nhắc tôi hãy hít thở, bố chỉ cho phép tôi nói chuyện mười giây sau đó. Tôi luôn luôn cảm thấy cay đắng, bực bội về sự im lặng bắt buộc nầy, tuy nhiên, mười giây đó là thời gian tuyệt vờicần thiết để tôi nhận ra rằng tôi phải làm nguội bớt đi cơn giận dữ quá mức của tôi. Một trong những lời khuyên thường xuyên của bố trong thời gian tôi khôn lớn là: "Họ không làm-cho con cảm-thấy như thế, mà chính con làm-cho con cảm-thấy như thế," và điều nầy quả đúng là sự thật. Khi tôi làm cho tôi giận dữ, ngay đó tôi cảm thấy hậu quả đau đớn, và buồn rầu bởi vì cơn giận dữ của chính tôi. Không có ai trải nghiệm các cảm xúc tiêu cực nầy, ngoại trừ tôi. Một cách thong thả, tôi hít vào thật sâu, để làm giảm bớt đi nhịp đập ình ình của quả tim tôi, giúp cho huyết áp của tôi giảm bớt, và cũng làm giảm bớt đi cơn giận dữ vô độ của tôi. Bằng cách nầy, bố giúp cho tôi nhìn thấy trí-tuệ của Thiền Phật Giáo, giúp cho tôi tránh đi những hậu quả tiêu cực trước khi chúng thật-sự xảy ra.

 

Thực tập các khía cạnh của Thiền Phật Giáo không có nghĩa là chúng ta phải  suốt đời tu hành trong một tu viện, và chúng ta cũng không cần phải hiểu biết cách tu hành của Thiền Tông. Tất cả các bản chất tốt đẹp của Thiền tập, cùng với nhiều cách thực tập Thiền khác nhau và cường độ tập Thiền khác nhau, là những điều quan trọng thu hút bố tôi đến với Đạo Phật ngay từ phút đầu tiên. Và, đó cũng là những điều làm cho tôi quan tâm đến việc học hỏi Đạo Phật, rồi tôi áp dụng Thiền Định và sự tin tưởng về Thiền Tông vào cuộc sống hằng ngày của tôi.

 

Đôi khi chúng ta cần phải được nhắc nhở là chúng ta hãy thở đi, đây có phải là điều quan trọng nhất đối với chúng ta hay không? Hoặc là, chúng ta muốn bỏ ra một giờ đồng hồ, chỉ để chăm-chăm nhìn vào các vật kỷ niệm của những người mà chúng ta thương yêu, và nhắc nhớ lại những điều mà làm cho chúng ta vui thích? 

I’m Not Religious, But I Am A Little Buddhist  

 

I am a legitimate confirmation class dropout. My family used to go to a Presbyterian church, but quit after one too many screaming matches when I didn’t get my weekly Pokemon card bribe for going to Sunday School. After that, as a family we were most invested in the church of bacon and sarcasm, and basically left Jesus at the door. The one person in my family who was the exception was my dad. My father converted from Catholicism, which he grew up with, to Buddhism after becoming more in touch with his own personal spirituality after a series of tough situations he experienced later in his life.

 

As I get older, I find the influences of Buddhism during my childhood permeate my own day-to-day thinking more and more often. I can still hear the type of structured advice he would offer throughout my growing up, see him every morning sitting Shiva in our living room in daily meditation, reminding my sister and I of the vast importance of self-agency. Until the age of around thirteen, I didn’t realize the depth of my dad’s belief-system. Meditation and Zen practice is a very personal business for my father, and while I would constantly see him meditating, I grew up unaware of the reasons why he did it. It is with surprising ease that one may incorporate an Eastern religion such as Buddhism into their daily lives in a culture that leaves no time for personal meditation, nor the necessary time in which one can focus on their spirituality sans ambition.

 

Virtually every morning without fail, I woke for school at 6:45 a.m. to find my father, having already gone to a daily meeting and meditated for at least an hour, making my bowl of cereal. When I was much younger, I would sneak out of my room into the living room to watch him meditate, assuming he was in an alternate state and would have no idea I was leaning against a wall in our hallway, directly in his line of vision, watching his face and closed eyes for signs of movement or life. Much of the time, he would scare me by opening up one eye really fast after realizing I was there and flustered, I would fly back into my room without acknowledging that I’d been spying. Other times, he would never acknowledge my presence while meditating but sometimes over breakfast ask me why I was up early enough to catch him meditating.

 

He meditates in front of a small chair about a foot tall that my sister built in second grade carpentry class, on which lies a postcard with a photo of a Buddha sculpture, a purple rock crystal, a little box I built and painted when I was very young, and a small grey stone. While these specific things clearly hold importance for him in his meditation, the thoughts induced are so much more important to him than the objects themselves. For instance, a few years ago I was home from college for winter break and bored, so I replaced all his things on the little chair with my crappy little toys we never got rid of, like a Whoopee cushion and a plastic sculpture of an ice cream cone. I left them there without thinking, and when I returned home a few months later, I saw that all my crap was still on his little meditation table. He had been meditating to them for almost a month! I never questioned the reasons he had for holding on to the new collection on his chair. My belief is that every time he looked at the collection of junk I had procured over the years and organized into a shrine, it reminded him of my weird sense of humor. It mirrored his sense of humor, inherited from both his mother and father, and had finally trickled down to me. Humor, as it is with the Zen community, is a large part of my family’s experience. His practice, while a serious part of his daily routine, was never taken too seriously. He could laugh at the severity of a “shrine” along with me while simultaneously meditating to it. He had incorporated chuckling at my ridiculous ‘shrine’ into his very practice.

 

My father’s Zen ways of thinking softly permeated his parenting techniques. He would remind me to breathe deeply and to focus on my breath for ten seconds when I began to get upset. While this answer still infuriates me, understanding the statement through a Buddhist perspective gives it a more tangible meaning. At thirteen years old, shaking with rage after realizing my sister just stole my only pair of stockings for a week long trip, I was in no mood to think about breathing.

 

However, once my father would tell me to breathe, I wasn’t allowed to talk again for ten seconds. I always resented this forced silence, but ten seconds was an irritatingly perfect amount of time for me to realize I needed to cool my shit. One of his most common pieces of advice to me growing up was, “they don’t make you feel that way, you make you feel that way,” and it was true. I would work myself up, and then feel the physical effects of my own anger. Nobody else was experiencing these negative feelings but myself. Slow, deep breathing slowed my heart rate and brought my blood pressure down, alleviating my insatiable rage. In this way, my father just shoved some Zen Buddhist wisdom into my brain before I could see what hit me.

 

Practicing aspects of Zen Buddhism isn’t signing your life away to a monastery, and doesn’t necessitate any prior knowledge of Zen as a religion. The all-encompassing nature of Zen practice, as well as the variation in practice and intensity, is what attracted my father to Buddhism in the first place, and it is what keeps me interested in the study of Buddhism and the utilization of Zen beliefs and practices in my daily life.

 

After all, don’t we all need to remind ourselves to breathe sometimes? Or just stare for an hour or so at things that remind you of people you love and things that make you laugh?


Source-Nguồn:

http://www.huffingtonpost.com/annie-battles/im-not-religious-but-i-am_b_5526181.html

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8777)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8077)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8031)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7909)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7683)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8596)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10212)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10013)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6810)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7022)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6192)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6545)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6156)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6071)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6205)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 5691)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 8831)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1178644)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9165)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7239)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 7696)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8187)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5426)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 5929)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5163)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 5887)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5181)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6389)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4460)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5072)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5335)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5535)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6387)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5560)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7204)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9521)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 10972)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10013)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 9867)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8149)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10212)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 15696)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 7930)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 7722)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10193)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 11264)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng