[03] Chapter 21 -> Chapter 26, Verse 290 -> Verse 423

16 Tháng Mười Một 202010:34 CH(Xem: 692)
[03] Chapter 21 -> Chapter 26, Verse 290 -> Verse 423


TheDhammapada_AB_1The Dhammapada: The Buddha's Path Of Wisdom (AB)
Kinh Pháp Cú, Minh Họa (TM-NTG)
Translated By: Acharya Buddharakkhita
Chuyển Dịch Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Illustrations by - Tranh Vẽ: Mr. P. Wickramanayaka
Source-Nguồn: accesstoinsight.org, buddhanet.net, budsas.org

 

____________________


[03] Chapter 21 -> Chapter 26, Verse 290 -> Verse 423

 

____________________

 

 

The Dhammapada, Chapter 21, Pakinnakavagga: Miscellaneous - Kinh Pháp Cú (TM-NTG), Phẩm 21, Phẩm Tạp Lục

 (Verses 290-305 - Kệ 290-305)

 

290. If by renouncing a lesser happiness one may realize a greater happiness, let the wise man renounce the lesser, having regard for the greater.

 

291. Entangled by the bonds of hate, he who seeks his own happiness by inflicting pain on others, is never delivered from hatred.

 

292. The cankers only increase for those who are arrogant and heedless, who leave undone what should be done and do what should not be done.

 

293. The cankers cease for those mindful and clearly comprehending ones who always earnestly practice mindfulness of the body, who do not resort to what should not be done, and steadfastly pursue what should be done.

 

294. Having slain mother (craving), father (self-conceit), two warrior-kings (eternalism and nihilism), and destroyed a country (sense organs and sense objects) together with its treasurer (attachment and lust), ungrieving goes the holy man.

 

295. Having slain mother, father, two brahman kings (two extreme views), and a tiger as the fifth (the five mental hindrances), ungrieving goes the holy man.

 

296. Those disciples of Gotama ever awaken happily who day and night constantly practice the Recollection of the Qualities of the Buddha.

 

297. Those disciples of Gotama ever awaken happily who day and night constantly practice the Recollection of the Qualities of the Dhamma.

 

298. Those disciples of Gotama ever awaken happily who day and night constantly practice the Recollection of the Qualities of the Sangha.

 

299. Those disciples of Gotama ever awaken happily who day and night constantly practice Mindfulness of the Body.

 

300. Those disciples of Gotama ever awaken happily whose minds by day and night delight in the practice of non-violence.

 

301. Those disciples of Gotama ever awaken happily whose minds by day and night delight in the practice of meditation.

 

302. Difficult is life as a monk; difficult is it to delight therein. Also difficult and sorrowful is the household life. Suffering comes from association with unequals; suffering comes from wandering in samsara. Therefore, be not an aimless wanderer, be not a pursuer of suffering.

 

303. He who is full of faith and virtue, and possesses good repute and wealth — he is respected everywhere, in whatever land he travels.

 

304. The good shine from afar, like the Himalaya mountains. But the wicked are unseen, like arrows shot in the night.

 

305. He who sits alone, sleeps alone, and walks alone, who is strenuous and subdues himself alone, will find delight in the solitude of the forest.

 

____________________

 

 

The Dhammapada, Chapter 22, Nirayavagga: Hell - Kinh Pháp Cú (TM-NTG), Phẩm 22, Phẩm Địa Ngục

 (Verses 306-319 - Kệ 306-319)

 

306. The liar goes to the state of woe; also he who, having done (wrong), says, "I did not do it." Men of base actions both, on departing they share the same destiny in the other world.

 

307. There are many evil characters and uncontrolled men wearing the saffron robe. These wicked men will be born in states of woe because of their evil deeds.

 

308. It would be better to swallow a red-hot iron ball, blazing like fire, than as an immoral and uncontrolled monk to eat the alms of the people.

 

309. Four misfortunes befall the reckless man who consorts with another's wife: acquisition of demerit, disturbed sleep, ill-repute, and (rebirth in) states of woe.

 

310. Such a man acquires demerit and an unhappy birth in the future. Brief is the pleasure of the frightened man and woman, and the king imposes heavy punishment. Hence, let no man consort with another's wife.

 

311. Just as kusa grass wrongly handled cuts the hand, even so, a recluse's life wrongly lived drags one to states of woe.

 

312. Any loose act, any corrupt observance, any life of questionable celibacy — none of these bear much fruit.

 

313. If anything is to be done, let one do it with sustained vigor. A lax monastic life stirs up the dust of passions all the more.

 

314. An evil deed is better left undone, for such a deed torments one afterwards. But a good deed is better done, doing which one repents not later.

 

315. Just as a border city is closely guarded both within and without, even so, guard yourself. Do not let slip this opportunity (for spiritual growth). For those who let slip this opportunity grieve indeed when consigned to hell.

 

316. Those who are ashamed of what they should not be ashamed of, and are not ashamed of what they should be ashamed of — upholding false views, they go to states of woe.

 

317. Those who see something to fear where there is nothing to fear, and see nothing to fear where there is something to fear — upholding false views, they go to states of woe.

 

318. Those who imagine evil where there is none, and do not see evil where it is — upholding false views, they go to states of woe.

 

319. Those who discern the wrong as wrong and the right as right — upholding right views, they go to realms of bliss.

 

____________________

 

 

The Dhammapada, Chapter 23, Nagavagga: The Elephant - Kinh Pháp Cú (TM-NTG), Phẩm 23, Phẩm Voi

 (Verses 320-333 - Kệ 320-333)

 

320. As an elephant in the battlefield withstands arrows shot from bows all around, even so shall I endure abuse. There are many, indeed, who lack virtue.

 

321. A tamed elephant is led into a crowd, and the king mounts a tamed elephant. Best among men is the subdued one who endures abuse.

 

322. Excellent are well-trained mules, thoroughbred Sindhu horses and noble tusker elephants. But better still is the man who has subdued himself.

 

323. Not by these mounts, however, would one go to the Untrodden Land (Nibbana), as one who is self-tamed goes by his own tamed and well-controlled mind.

 

324. Musty during rut, the tusker named Dhanapalaka is uncontrollable. Held in captivity, the tusker does not touch a morsel, but only longingly calls to mind the elephant forest.

 

325. When a man is sluggish and gluttonous, sleeping and rolling around in bed like a fat domestic pig, that sluggard undergoes rebirth again and again.

 

326. Formerly this mind wandered about as it liked, where it wished and according to its pleasure, but now I shall thoroughly master it with wisdom as a mahout controls with his ankus an elephant in rut.

 

327. Delight in heedfulness! Guard well your thoughts! Draw yourself out of this bog of evil, even as an elephant draws himself out of the mud.

 

328. If for company you find a wise and prudent friend who leads a good life, you should, overcoming all impediments, keep his company joyously and mindfully.

 

329. If for company you cannot find a wise and prudent friend who leads a good life, then, like a king who leaves behind a conquered kingdom, or like a lone elephant in the elephant forest, you should go your way alone.

 

330. Better it is to live alone; there is no fellowship with a fool. Live alone and do no evil; be carefree like an elephant in the elephant forest.

 

331. Good are friends when need arises; good is contentment with just what one has; good is merit when life is at an end, and good is the abandoning of all suffering (through Arahantship).

 

332. In this world, good it is to serve one's mother, good it is to serve one's father, good it is to serve the monks, and good it is to serve the holy men.

 

333. Good is virtue until life's end, good is faith that is steadfast, good is the acquisition of wisdom, and good is the avoidance of evil.

 

____________________

 

 

The Dhammapada, Chapter 24, Tanhavagga: Craving - Kinh Pháp Cú (TM-NTG), Phẩm 24, Phẩm Ái Dục

 (Verses 334-359 - Kệ 334-359)

 

334. The craving of one given to heedless living grows like a creeper. Like the monkey seeking fruits in the forest, he leaps from life to life (tasting the fruit of his kamma).

 

335. Whoever is overcome by this wretched and sticky craving, his sorrows grow like grass after the rains.

 

336. But whoever overcomes this wretched craving, so difficult to overcome, from him sorrows fall away like water from a lotus leaf.

 

337. This I say to you: Good luck to all assembled here! Dig up the root of craving, like one in search of the fragrant root of the birana grass. Let not Mara crush you again and again, as a flood crushes a reed.

 

338. Just as a tree, though cut down, sprouts up again if its roots remain uncut and firm, even so, until the craving that lies dormant is rooted out, suffering springs up again and again.

 

339. The misguided man in whom the thirty-six currents of craving strongly rush toward pleasurable objects, is swept away by the flood of his passionate thoughts. [21]

 

21.

(v. 339) The thirty-six currents of craving: the three cravings — for sensual pleasure, for continued existence, and for annihilation — in relation to each of the twelve bases — the six sense organs, including mind, and their corresponding objects.

 

340. Everywhere these currents flow, and the creeper (of craving) sprouts and grows. Seeing that the creeper has sprung up, cut off its root with wisdom.

 

341. Flowing in (from all objects) and watered by craving, feelings of pleasure arise in beings. Bent on pleasures and seeking enjoyment, these men fall prey to birth and decay.

 

342. Beset by craving, people run about like an entrapped hare. Held fast by mental fetters, they come to suffering again and again for a long time.

 

343. Beset by craving, people run about like an entrapped hare. Therefore, one who yearns to be passion-free should destroy his own craving.

 

344. There is one who, turning away from desire (for household life) takes to the life of the forest (i.e., of a monk). But after being freed from the household, he runs back to it. Behold that man! Though freed, he runs back to that very bondage! [22]

 

22.

(v. 344) This verse, in the original, puns with the Pali word vana meaning both "desire" and "forest."

 

345-346. That is not a strong fetter, the wise say, which is made of iron, wood or hemp. But the infatuation and longing for jewels and ornaments, children and wives — that, they say, is a far stronger fetter, which pulls one downward and, though seemingly loose, is hard to remove. This, too, the wise cut off. Giving up sensual pleasure, and without any longing, they renounce the world.

 

347. Those who are lust-infatuated fall back into the swirling current (of samsara) like a spider on its self-spun web. This, too, the wise cut off. Without any longing, they abandon all suffering and renounce the world.

 

348. Let go of the past, let go of the future, let go of the present, and cross over to the farther shore of existence. With mind wholly liberated, you shall come no more to birth and death.

 

349. For a person tormented by evil thoughts, who is passion-dominated and given to the pursuit of pleasure, his craving steadily grows. He makes the fetter strong, indeed.

 

350. He who delights in subduing evil thoughts, who meditates on the impurities and is ever mindful — it is he who will make an end of craving and rend asunder Mara's fetter.

 

351. He who has reached the goal, is fearless, free from craving, passionless, and has plucked out the thorns of existence — for him this is the last body.

 

352. He who is free from craving and attachment, is perfect in uncovering the true meaning of the Teaching, and knows the arrangement of the sacred texts in correct sequence — he, indeed, is the bearer of his final body. He is truly called the profoundly wise one, the great man.

 

353. A victor am I over all, all have I known. Yet unattached am I to all that is conquered and known. Abandoning all, I am freed through the destruction of craving. Having thus directly comprehended all by myself, whom shall I call my teacher? [23]

 

23.

(v. 353) This was the Buddha's reply to a wandering ascetic who asked him about his teacher. The Buddha's answer shows that Supreme Enlightenment was his own unique attainment, which he had not learned from anyone else.

 

354. The gift of Dhamma excels all gifts; the taste of the Dhamma excels all tastes; the delight in Dhamma excels all delights. The Craving-Freed vanquishes all suffering.

 

355. Riches ruin only the foolish, not those in quest of the Beyond. By craving for riches the witless man ruins himself as well as others.

 

356. Weeds are the bane of fields, lust is the bane of mankind. Therefore, what is offered to those free of lust yields abundant fruit.

 

357. Weeds are the bane of fields, hatred is the bane of mankind. Therefore, what is offered to those free of hatred yields abundant fruit.

 

358. Weeds are the bane of fields, delusion is the bane of mankind. Therefore, what is offered to those free of delusion yields abundant fruit.

 

359. Weeds are the bane of fields, desire is the bane of mankind. Therefore, what is offered to those free of desire yields abundant fruit.

 

____________________

 

 

The Dhammapada, Chapter 25, Bhikkhuvagga: The Monk - Kinh Pháp Cú (TM-NTG), Phẩm 25, Phẩm Tỳ Kheo

 (Verses 360-382 - Kệ 360-382)

 

360. Good is restraint over the eye; good is restraint over the ear; good is restraint over the nose; good is restraint over the tongue.

 

361. Good is restraint in the body; good is restraint in speech; good is restraint in thought. Restraint everywhere is good. The monk restrained in every way is freed from all suffering.

 

362. He who has control over his hands, feet and tongue; who is fully controlled, delights in inward development, is absorbed in meditation, keeps to himself and is contented — him do people call a monk.

 

363. That monk who has control over his tongue, is moderate in speech, unassuming and who explains the Teaching in both letter and spirit — whatever he says is pleasing.

 

364. The monk who abides in the Dhamma, delights in the Dhamma, meditates on the Dhamma, and bears the Dhamma well in mind — he does not fall away from the sublime Dhamma.

 

365. One should not despise what one has received, nor envy the gains of others. The monk who envies the gains of others does not attain to meditative absorption.

 

366. A monk who does not despise what he has received, even though it be little, who is pure in livelihood and unremitting in effort — him even the gods praise.

 

367. He who has no attachment whatsoever for the mind and body, who does not grieve for what he has not — he is truly called a monk.

 

368. The monk who abides in universal love and is deeply devoted to the Teaching of the Buddha attains the peace of Nibbana, the bliss of the cessation of all conditioned things.

 

369. Empty this boat, O monk! Emptied, it will sail lightly. Rid of lust and hatred, you shall reach Nibbana.

 

370. Cut off the five, abandon the five, and cultivate the five. The monk who has overcome the five bonds is called one who has crossed the flood. [24]

 

24.

(v. 370) The five to be cut off are the five "lower fetters": self-illusion, doubt, belief in rites and rituals, lust and ill-will. The five to be abandoned are the five "higher fetters": craving for the divine realms with form, craving for the formless realms, conceit, restlessness, and ignorance. Stream-enterers and once-returners cut off the first three fetters, non-returners the next two and Arahants the last five. The five to be cultivated are the five spiritual faculties: faith, energy, mindfulness, concentration, and wisdom. The five bonds are: greed, hatred, delusion, false views, and conceit.

 

371. Meditate, O monk! Do not be heedless. Let not your mind whirl on sensual pleasures. Heedless, do not swallow a red-hot iron ball, lest you cry when burning, "O this is painful!"

 

372. There is no meditative concentration for him who lacks insight, and no insight for him who lacks meditative concentration. He in whom are found both meditative concentration and insight, indeed, is close to Nibbana.

 

373. The monk who has retired to a solitary abode and calmed his mind, who comprehends the Dhamma with insight, in him there arises a delight that transcends all human delights.

 

374. Whenever he sees with insight the rise and fall of the aggregates, he is full of joy and happiness. To the discerning one this reflects the Deathless. [25]

 

25.

(v. 374) See note 17 (to v. 202).

 

375. Control of the senses, contentment, restraint according to the code of monastic discipline — these form the basis of holy life here for the wise monk.

 

376. Let him associate with friends who are noble, energetic, and pure in life, let him be cordial and refined in conduct. Thus, full of joy, he will make an end of suffering.

 

377. Just as the jasmine creeper sheds its withered flowers, even so, O monks, should you totally shed lust and hatred!

 

378. The monk who is calm in body, calm in speech, calm in thought, well-composed and who has spewn out worldliness — he, truly, is called serene.

 

379. By oneself one must censure oneself and scrutinize oneself. The self-guarded and mindful monk will always live in happiness.

 

380. One is one's own protector, one is one's own refuge. Therefore, one should control oneself, even as a trader controls a noble steed.

 

381. Full of joy, full of faith in the Teaching of the Buddha, the monk attains the Peaceful State, the bliss of cessation of conditioned things.

 

382. That monk who while young devotes himself to the Teaching of the Buddha illumines this world like the moon freed from clouds.

 

____________________

 

 

The Dhammapada, Chapter 26, Brahmanavagga: The Holy Man - Kinh Pháp Cú (TM-NTG), Phẩm 26, Phẩm Bà La Môn

 (Verses 383-423 - Kệ 383-423)

 

383. Exert yourself, O holy man! Cut off the stream (of craving), and discard sense desires. Knowing the destruction of all the conditioned things, become, O holy man, the knower of the Uncreated (Nibbana)! [26]

 

26.

(v. 383) "Holy man" is used as a makeshift rendering for brahmana, intended to reproduce the ambiguity of the Indian word. Originally men of spiritual stature, by the time of the Buddha the brahmans had turned into a privileged priesthood which defined itself by means of birth and lineage rather than by genuine inner sanctity. The Buddha attempted to restore to the word brahmana its original connotation by identifying the true "holy man" as the arahant, who merits the title through his own inward purity and holiness regardless of family lineage. The contrast between the two meanings is highlighted in verses 393 and 396. Those who led a contemplative life dedicated to gaining Arahantship could also be called brahmans, as in verses 383, 389, and 390.

 

384. When a holy man has reached the summit of two paths (meditative concentration and insight), he knows the truth and all his fetters fall away.

 

385. He for whom there is neither this shore nor the other shore, nor yet both, he who is free of cares and is unfettered — him do I call a holy man. [27]

 

27.

(v. 385) This shore: the six sense organs; the other shore: their corresponding objects; both: I-ness and my-ness.

 

386. He who is meditative, stainless and settled, whose work is done and who is free from cankers, having reached the highest goal — him do I call a holy man.

 

387. The sun shines by day, the moon shines by night. The warrior shines in armor, the holy man shines in meditation. But the Buddha shines resplendent all day and all night.

 

388. Because he has discarded evil, he is called a holy man. Because he is serene in conduct, he is called a recluse. And because he has renounced his impurities, he is called a renunciate.

 

389. One should not strike a holy man, nor should a holy man, when struck, give way to anger. Shame on him who strikes a holy man, and more shame on him who gives way to anger.

 

390. Nothing is better for a holy man than when he holds his mind back from what is endearing. To the extent the intent to harm wears away, to that extent does suffering subside.

 

391. He who does no evil in deed, word and thought, who is restrained in these three ways — him do I call a holy man.

 

392. Just as a brahman priest reveres his sacrificial fire, even so should one devoutly revere the person from whom one has learned the Dhamma taught by the Buddha.

 

393. Not by matted hair, nor by lineage, nor by birth does one become a holy man. But he in whom truth and righteousness exist — he is pure, he is a holy man.

 

394. What is the use of your matted hair, O witless man? What of your garment of antelope's hide? Within you is the tangle (of passion); only outwardly do you cleanse yourself. [28]

 

28.

(v. 394) In the time of the Buddha, such ascetic practices as wearing matted hair and garments of hides were considered marks of holiness.

 

395. The person who wears a robe made of rags, who is lean, with veins showing all over the body, and who meditates alone in the forest — him do I call a holy man.

 

396. I do not call him a holy man because of his lineage or high-born mother. If he is full of impeding attachments, he is just a supercilious man. But who is free from impediments and clinging — him do I call a holy man.

 

397. He who, having cut off all fetters, trembles no more, who has overcome all attachments and is emancipated — him do I call a holy man.

 

398. He who has cut off the thong (of hatred), the band (of craving), and the rope (of false views), together with the appurtenances (latent evil tendencies), he who has removed the crossbar (of ignorance) and is enlightened — him do I call a holy man.

 

399. He who without resentment endures abuse, beating and punishment; whose power, real might, is patience — him do I call a holy man.

 

400. He who is free from anger, is devout, virtuous, without craving, self-subdued and bears his final body — him do I call a holy man.

 

401. Like water on a lotus leaf, or a mustard seed on the point of a needle, he who does not cling to sensual pleasures — him do I call a holy man.

 

402. He who in this very life realizes for himself the end of suffering, who has laid aside the burden and become emancipated — him do I call a holy man.

 

403. He who has profound knowledge, who is wise, skilled in discerning the right or wrong path, and has reached the highest goal — him do I call a holy man.

 

404. He who holds aloof from householders and ascetics alike, and wanders about with no fixed abode and but few wants — him do I call a holy man.

 

405. He who has renounced violence towards all living beings, weak or strong, who neither kills nor causes others to kill — him do I call a holy man.

 

406. He who is friendly amidst the hostile, peaceful amidst the violent, and unattached amidst the attached — him do I call a holy man.

 

407. He whose lust and hatred, pride and hypocrisy have fallen off like a mustard seed from the point of a needle — him do I call a holy man.

 

408. He who utters gentle, instructive and truthful words, who imprecates none — him do I call a holy man.

 

409. He who in this world takes nothing that is not given to him, be it long or short, small or big, good or bad — him do I call a holy man.

 

410. He who wants nothing of either this world or the next, who is desire-free and emancipated — him do I call a holy man.

 

411. He who has no attachment, who through perfect knowledge is free from doubts and has plunged into the Deathless — him do I call a holy man.

 

412. He who in this world has transcended the ties of both merit and demerit, who is sorrowless, stainless and pure — him do I call a holy man.

 

413. He, who, like the moon, is spotless and pure, serene and clear, who has destroyed the delight in existence — him do I call a holy man.

 

414. He who, having traversed this miry, perilous and delusive round of existence, has crossed over and reached the other shore; who is meditative, calm, free from doubt, and, clinging to nothing, has attained to Nibbana — him do I call a holy man.

 

415. He who, having abandoned sensual pleasures, has renounced the household life and become a homeless one; has destroyed both sensual desire and continued existence — him do I call a holy man.

 

416. He who, having abandoned craving, has renounced the household life and become a homeless one, has destroyed both craving and continued existence — him do I call a holy man.

 

417. He who, casting off human bonds and transcending heavenly ties, is wholly delivered of all bondages — him do I call a holy man.

 

418. He who, having cast off likes and dislikes, has become tranquil, is rid of the substrata of existence and like a hero has conquered all the worlds — him do I call a holy man.

 

419. He who in every way knows the death and rebirth of all beings, and is totally detached, blessed and enlightened — him do I call a holy man.

 

420. He whose track no gods, no angels, no humans trace, the arahant who has destroyed all cankers — him do I call a holy man.

 

421. He who clings to nothing of the past, present and future, who has no attachment and holds on to nothing — him do I call a holy man.

 

422. He, the Noble, the Excellent, the Heroic, the Great Sage, the Conqueror, the Passionless, the Pure, the Enlightened one — him do I call a holy man.

 

423. He who knows his former births, who sees heaven and hell, who has reached the end of births and attained to the perfection of insight, the sage who has reached the summit of spiritual excellence — him do I call a holy man. 


____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 8003)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 3549)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 4347)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 3355)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 2872)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 2188)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 2267)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 1730)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 1990)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 1976)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 1802)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 2044)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 1907)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 2202)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 2415)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 2120)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 2540)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 1994)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 1990)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 1840)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 1927)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 2011)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 1913)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 1896)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 1667)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 3473)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 5261)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 6923)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 2653)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 2602)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 2394)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 2334)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 8003)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 2095)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 2238)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 5092)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 4082)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng