Quan Âm Thị Kính

23 Tháng Mười Hai 20169:16 CH(Xem: 8728)
Quan Âm Thị Kính
Quan Âm Thị Kính, QuanTheAm_B(Bồ Tát Quan Âm, Nguồn Của Hình: stayingglobal.blogspot.com)

Quan Âm Thị Kính
Truyện Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Thơ Lục Bát 1226 Câu
Tranh Minh Họa: Hương Bối
 
LỜI NÓI ĐẦU:
Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dịtự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng.
Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
Truyện “Quan Âm Thị Kính” thấy có bản in năm 1868 mang tiêu đề là “Quán Âm Chú Giải Tân Truyện”, bằng chữ Nôm. Tất cả gồm 788 câu thơ “lục bát” và một lá thư của tiểu Kính Tâm gửi về cha mẹ được viết theo lối văn “biền ngẫu”.
Bản in đầu tiên bằng chữ quốc ngữ do Nguyễn Văn Vĩnh ấn hành năm 1911.
Nhân vật chính trong truyện là Thị Kính, một hóa thân của “Bồ Tát Quan Thế Âm”. “Bồ Tát” có nghĩa là người tu hành gần đến bậc Phật và thường có lòng từ bi cứu khổ cho khắp cả mọi chúng sinh. “Quan” là quan sát, xem xét, lắng nghe. “Thế” là thế gian, là cõi đời. “Âm” là âm thanh, là tiếng nói. “Quan Thế Âm” là lắng nghe các âm thanh, các tiếng kêu cứu của người thế gian đang bị lâm nạn, đang chìm trong biển khổ để đến cứu vớt họ.
Theo nghĩa kinh điển nhà Phật hai chữ “quan” và “quán” có đồng một nghĩa. Chính vì thế mà người ta có thể nói là “Quan Thế Âm” hay “Quán Thế Âm” cũng được. Về sau người ta gọi tắt là “Quan Âm” hay “Quán Âm”.
Tóm tắt truyện “Quan Âm Thị Kính” như sau: Có một người nam tu hành qua chín kiếp gần thành Phật. Cuối cùng chỉ vì một thoáng tà tâm nên bị đầu thai xuống trần thế làm con gái tên Thị Kính. Cô gái lấy chồng là Thiện Sĩ. Bị nghi oan là muốn giết chồng. Cô trở về nhà cha mẹ. Cải trang thành người nam. Tìm đến chùa Vân xin đi tu. Được gọi là chú tiểu Kính Tâm. Trong làng có ả Thị Mầu lẳng lơ, mang thai, đổ tội cho tiểu là cha đứa trẻ. Tiểu không nhận tội, bị làng tra khảomọi người chê bai. Sư chùa Vân phải lãnh tiểu về. Thị Mầu sinh con đem đến bỏ cho tiểu. Tiểu nhẫn nhục nuôi trẻ. Khi tiểu qua đời mọi người mới biết tiểu là người nữ. Gia đình Thị Mầu phải lo việc tang ma. Thị Mầu xấu hổ tự tử chết. Trong đám tang Kính Tâm có sự hiện diện của cha mẹ Kính Tâm cùng chàng Thiện Sĩ và đứa trẻ con Thị Mầu. Kính Tâm siêu thăng thành Phật Quan Âm. Cha mẹ và đứa trẻ cũng được siêu thăng. Riêng Thiện Sĩ thời làm con vẹt đứng nhờ một bên.
Truyện “Quan Âm Thị Kính” đề cao các hạnh trì giới, tinh tấnnhẫn nhục cùng cực. Ngoài ra truyện còn đề cập tới hai vấn đề là chữ “hiếu” và chữ “nhân” của người xuất gia theo đạo Phật.
Tiểu Kính Tâm tuy xuất gia nhưng lòng thương nhớ cha mẹ vẫn tràn đầy. Người xuất gia không chấm dứt tình cảm với gia đình mà chỉ nâng tình cảm đó lên một bình diện rộng lớn với một mức độ thắm thiết, sâu sắc và cao cả hơn mà thôi. Quan niệm hiếu không chỉ nhắm vào mỗi việc chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ bằng vật chất mà còn phải tìm mọi cách để độ cho cha mẹ thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi, vì Đạo Phật là đạo giải thoát.
Kính Tâm mặc dù bị Thị Mầu vu oan, chịu khổ sở, nhưng vẫn hết lòng nuôi con Thị Mầu chu đáo, tận tình như nuôi con đẻ của chính mình. Bởi vì Đức Phật dạy người xuất gia phải có lòng từ rộng lớn, phải thương yêu tất cả mọi chúng sinh như là người mẹ thương yêu con ruột của mình.
Như vậy bà Thị Kính, tức tiểu Kính Tâm, xuất gia tu Đạo Phật đã đền đáp đầy đủ công ơn cha mẹ, đồng thời lại giúp đời, cứu người. Cả hai chữ hiếu và chữ nhân đều vẹn toàn. Tinh thần Phật Giáo đã là một ngọn hải đăng chói sáng hướng dẫn cho bà Thị Kính trong hành trình vượt qua con sông mê để vươn tới bến bờ giác ngộ, để bà Thị Kính trở thành tiểu Kính Tâm và sau đó tiểu Kính Tâm trở thành Đức Phật Quan Âm.
Truyện “Quan Âm Thị Kính” được lưu truyền trong dân gian qua các thế hệ cả hơn một thế kỷ rồi nhưng vì chất chứa nhiều từ ngữ và điển tích khó hiểu nên gây trở ngại cho người đọc.
Trong cuốn “Truyện Thơ Quan Âm Thị Kính” này soạn giả đã đọc lại truyện xưa, dựa vào các lời chú thích, nhất là tham khảo cuốn “Giải Thích Truyện Quán Âm Thị Kính” của Thiều Chửu, để gần như theo sát với nguyên bản mà kể lại toàn bộ câu truyện, cũng bằng thơ “lục bát”, với lời lẽ bình dị, cho người đọc dễ hiểu hơn.
- Diệu Phương, 2008 -
 
 
1._____________________________
 
1.Nhân sinh thành Phật dễ đâu
Phải tu tinh tấn dài lâu mới thành,
Truyện xưa kể rõ ngọn ngành
Có người nam nọ tu hành mãi thôi
Xuất gia từ thuở thiếu thời
Tu qua chín kiếp luân hồi thành tâm
Rũ gần sạch hết bụi trần
Và kỳ chứng quả cũng gần tầm tay
Kể như đắc đạo chuyến này
10.Gần như thành Phật, lành thay vô ngần!
Cuối cùng lại bị sa chân
Khi cô gái đẹp tới gần lả lơi
Trăng hoa tình ái ướm lời
Dấu yêu nài ép duyên đời dài lâu,
Người tu thổ lộ đôi câu
Rằng điều ong bướm trước sau lánh rồi
Họa chăng đợi kiếp khác thôi
Kiếp này mình trót là người tu thân.
Than ôi một thoáng tà tâm
20.Chỉ vì một niệm sai lầm phút giây
Người tu nhân xấu vừa gây
Chịu thêm bao cảnh đọa đày bản thân
Để rồi lại bị trầm luân
Thác ngay xuống cõi dương gian làm người.
 
2._____________________________
 
25.Thế là tới kiếp thứ mười
Đầu thai vào tại nhà hai vợ chồng
Vào gia đình của Mãng ông
Cửa nhà tài sản bậc trung bình thường
Vợ chồng hòa thuận yêu thương
30.Không con, lớn tuổi, lòng đương buồn rầu,
Cả hai tha thiết khẩn cầu
Mong con trai đã từ lâu lắm rồi
Nay tuy sinh một gái thôi
Bõ lời cầu khẩn cho nơi muộn màng.
Đặt tên Thị Kính cho nàng
Vợ chồng ông Mãng vô vàn sướng vui
Chăm lo, dạy dỗ, dưỡng nuôi
Cho ăn học mãi tới thời lớn khôn
Thương yêu, quý mến con luôn.
40.Nhìn cô con gái làng thôn khen thầm
Dung nhan xinh đẹp bội phần
“Công, dung, ngôn, hạnh” xa gần ngợi ca
Vừa tài sắc, lại nết na
Tỏ ra hiếu với mẹ cha sinh thành.
Thời gian thoáng chốc trôi nhanh
Tới ngày cô gái chờ thành lứa đôi
Đúng như cha mẹ ngỏ lời
Môn đăng hộ đối tìm nơi gả chồng.
 
3._____________________________
 
Ở gần vùng có họ Sùng
50.Thế gia dòng dõi đã trong bao đời
Gia đình sinh được một trai
Đặt tên Thiện Sĩ một mai nối dòng
Mẹ cha yêu quý vô cùng
Lo cho ăn học cầu mong về già.
Thời kỳ thơ ấu đã qua
Ngoài hai mươi tuổi nay đà thành niên
Giỏi giang, chăm chỉ, lành hiền
Đã vừa hay chữ, lại thêm đẹp người
Chỉ ham học, chẳng ham chơi
60.Chưa hề để mắt tới ai trong vùng
Nghĩ rằng danh phận mà xong
Thời bao người đẹp vui lòng kết đôi.
Tháng ngày lần lượt dần trôi
Gia đình Thiện Sĩ nghe lời đồn ra
Rằng ông bà Mãng vùng nhà
Có cô con gái mặn mà đẹp xinh
Hỏi làm vợ cho con mình
Con nhà tốt nết quả tình đẹp đôi,
Gia đình bàn tính xong xuôi
70.Mối manh quyết định mượn người đi luôn
Mang thơ ngỏ ý cầu hôn
Qua nhà họ Mãng ngay hôm sau liền
Muốn xin được cưới dâu hiền
Là nàng Thị Kính khắp miền nổi danh.
 
4._____________________________
 
75.Nhận thơ của kẻ mối manh
Xem xong hiểu rõ ý tình đầu đuôi
Mãng ông hứa sẽ trả lời,
Rồi ông cùng vợ tức thời bàn nhau
Thấy đây là chỗ quen lâu
80.Họ Sùng vốn cũng công hầu xưa kia
Con trai rèn luyện sớm khuya
Dùi mài kinh sử theo nghề bút nghiên
So ra tốt đẹp nhân duyên
Một bên gái sắc, một bên trai tài
Thật vừa lứa, thật xứng đôi
Như đôi chim sát cánh nơi đầu cành
Hai bên tương xứng gia đình
Dâu gia kết lại tác thành hợp thay.
Sau khi quyết định chuyện này
90.Chỉ thêm có một vài ngày nữa thôi
Tơ duyên đã khéo xe rồi
Ông bà vội viết thư hồi đáp luôn
Tin vui đậm nét giấy hồng
Nhận lời Thiện Sĩ cầu hôn con mình.
 
5._____________________________
 
95.Phần nàng Thị Kính buồn tình
Sau khi hay chuyện có đành lòng đâu
Miên man trằn trọc canh thâu
Tấm lòng thương cảm đeo sầu xót xa
Nghĩ thầm cha mẹ sắp già
100.Một khi mình đã bước qua nhà chồng
Nhờ ai cha mẹ cậy trông
Em trai không có, an lòng được sao,
Có mình phận gái má đào
Tới lui chăm sóc, ra vào thăm nom
Sớm hôm trọn đạo làm con
Vắng mình cha mẹ biết còn yên không?
Lấy chồng thời phải theo chồng
Ôi thôi cha mẹ còn mong nhờ gì!
 
6._____________________________
 
Song thân Thị Kính canh khuya
110.Thấy nàng lộ vẻ sầu bi võ vàng
Mới kêu nàng tới dạy rằng:
“Theo như thông lệ đã hằng bao lâu
Phận con là gái trước sau
Lớn lên thường tới làm dâu nhà người,
Gia đình mình được ơn Trời
Cho nhiều phúc đức, nay mai dù già
Mẹ cha có thể sinh ra
Thêm em trai nữa thế là tạm yên
Chuyện nhà con chớ muộn phiền
120.Mẹ cha còn khỏe, con nên an lòng.
Mai này về ở nhà chồng
Giữ gìn “tứ đức”, “tam tòng” dài lâu
Giữ cho trọn đạo làm dâu
Tránh điều trách cứ, tránh câu giận hờn,
Dù sao đi lại cũng gần
Nhớ nhà thuận tiện mỗi lần về thăm
Rất dễ dàng, chẳng khó khăn
Đừng buồn bã lắm, chớ băn khoăn nhiều!”
Nghe lời cha mẹ kính yêu
130.Ân cần dạy dỗ đủ điều thiết thân
Nàng Thị Kính mới bình tâm
Trong lòng khuây khỏa, lo dần vơi đi
Ngưng dòng nước mắt sầu bi,
Thoảng nghe tiếng gió thầm thì canh thâu.
 
7._____________________________
 
135.Thông tin qua lại với nhau
Hai gia đình đã bắt đầu kết liên
Đủ năm lễ thực hiện liền
Trước là dạm mặt khởi duyên tác thành
Sau là chạm ngõ ngày lành
140.Ăn hỏi, dẫn cưới tiến hành tiếp nhau
Cuối cùng là lễ rước dâu
Tiếng chiêng tiếng trống lao xao dập dình
Giúp vui cho hai gia đình
Cô dâu chú rể kết tình lứa đôi
Duyên cầm sắt đẹp tuyệt vời
Nàng lên xe rước về nơi nhà chồng.
Vườn đào phô đẹp sắc hồng
Đón nàng thoang thoảng hương nồng đầu Xuân,
Đêm về trăng chiếu sáng ngần
150.Chàng nàng kề cận giữa sân thề bồi
Mong mãn kiếp, ước suốt đời
Mãi cùng đoàn tụ chẳng rời xa nhau,
Lời thề như đá khắc sâu
Như là đem thếp vàng đâu khác gì.
 
8._____________________________
 
155.Hôn nhân êm ả trôi đi
Nàng dâu Thị Kính thôi thì đáng khen
Đoan trang, trung hiếu, lành hiền
Đủ bao nết tốt ở trên cõi đời
Nữ công gia chánh hơn người
160.Thức khuya, dậy sớm coi nơi việc nhà
Hết lòng hầu hạ mẹ cha,
Những khi nhàn rỗi ngắm hoa cùng chồng
Thơ ngâm vịnh rất tinh thông
Quả là tài sắc cũng đồng ngang nhau.
Nàng khuyên chàng học chuyên sâu
Đêm ngày sách vở để mau thành tài
Sau này thi đỗ rạng ngời
Làm quan danh giá cuộc đời thăng hoa
Vui chồng vợ, đẹp cửa nhà
170.Tràn đầy hạnh phúc, chan hòa tình thương
Cả hai quấn quýt vấn vương
Phòng riêng sinh hoạt bình thường hằng đêm
Chàng thời vui thú bút nghiên
Chỉ lo bạn với sách đèn chăm thay,
Nàng thời kim chỉ vá may
Bên chàng mong đợi một ngày thành danh.
 
9._____________________________
 
177.Một đêm gió thổi qua mành
Mệt vì ráng sức học hành lâu nay
Mỏi lưng chàng mới nhẹ quay
180.Tựa vào vợ quý ở ngay cận kề,
Nhìn chồng mệt mỏi kể chi
Liếc trông thấy sợi râu kia lạ thường
Mọc ra ngược ngang cằm chàng
Dao con sẵn đấy nên nàng cầm lên
Đưa vào định cắt râu trên,
Đúng ngay lúc đó chàng liền tỉnh ra
Giật mình, hoảng hốt, hét la
Ngờ rằng vợ có ý tà chi đây
Thất thần nào rõ gian ngay
190.Hô rằng vợ định ra tay giết mình.
 
10._____________________________
 
191.Mẹ cha Thiện Sĩ đêm thanh
Nghe con la lối quả tình hoang mang
Vùng lên chạy đến hỏi rằng:
“Giữa đêm khuya khoắt sao vang những lời
Nghe ghê gớm thấy rụng rời?”
Bấy giờ Thiện Sĩ tức thời than van:
“Con đang thiếp ngủ chập chờn
Giật mình tỉnh dậy bất thần nhận ra
Kề ngay cổ chứ không xa
200.Một con dao nhọn thấy mà hãi thay
Vợ con dao nắm trong tay
Rõ ràng có ý đêm này hại con
May con bừng tỉnh kịp luôn
Nhờ ơn bảo hộ quỷ thần hai vai.”
 
11._____________________________
 
205.Nghe chồng hoảng hốt thốt lời
Nàng dâu Thị Kính khoan thai thưa trình
Đầu đuôi mọi chuyện phân minh:
“Con từ lúc kết duyên thành lứa đôi
Cùng chồng khăng khít mãi thôi
210.Giữ tâm ngay thẳng, sống đời sạch trong
Lòng luôn luôn kính mến chồng
Vừa không phụ nghĩa, lại không bạc tình,
Chồng con vì mải học hành
Cho nên mỏi mệt thân mình xiết bao
Sẵn con nên dựa đầu vào
Rồi thiu thiu ngủ có nào tỉnh đâu,
Con nhìn sang thấy cọng râu
Trên cằm mọc ngược chắc lâu nay rồi
Nên con định cắt giúp thôi
220.Trên tay dao sẵn con thời đưa ra
Chứ đâu có ý gian tà
Con xin thưa để mẹ cha tỏ tường
Giãi bày thành thật mọi đường
Mong cha mẹ xét kỹ càng kẻo oan!”
Mẹ cha chàng cất tiếng than:
“Bảo cho hay gái lăng loàn thiếu chi
Vắng chồng những lúc sớm khuya
Đàn bà lắm kẻ thường đi ngoại tình
Chứ đâu yên phận gia đình
230.Ra tuồng trắc nết, trung trinh sá gì,
May con ta chẳng lâm nguy
Nên vùng tỉnh dậy rất chi kịp thời
Nếu say ngủ chắc tàn đời
Đây đâu còn phải chuyện chơi bình thường!”
 
12._____________________________
 
235.Mẹ cha Thiện Sĩ vội vàng
Sai người tức khắc đi sang thỉnh mời
Vợ chồng ông Mãng hai người
Qua nhà Thiện Sĩ nghe lời trách than:
“Xin nghe chuyện lạ vô vàn
240.Vợ chồng duyên kiếp dở dang nào ngờ
Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người nham hiểm dễ đo được nào
Nàng dâu vô phúc biết bao
Ngoại tình trắng trợn, muốn mau giết chồng
Sinh con ai dễ sinh lòng
Chuyện này đã rõ ta không cần bàn
Khỏi tra xét, đừng hỏi han
Xin ông bà hãy mau mang con về
Để rồi dạy dỗ tùy nghi
250.Gia đình tôi chẳng còn gì liên quan.”
 
13._____________________________
 
251.Lặng nghe kể lể nguồn cơn
Vợ chồng ông Mãng cảm thương con mình
Tủi thân mắt lệ trào nhanh
Nói rằng: “Thật quả tốt lành lâu nay
Con tôi về ở nhà này
Làm dâu, bổn phận lo đầy đủ sao
Vợ chồng trọn nghĩa trước sau
Hai bên cha mẹ gần nhau kết tình
Đẹp cho cả hai gia đình
260.Chúng tôi hiếm muộn chỉ sinh ra đời
Muộn màng một gái mà thôi
Nào ngờ xảy chuyện bi ai thế này
Làm tình nghĩa mất từ đây
Nhân duyên dang dở, tới ngày chia xa
Tựa như bát nước đổ ra
Làm sao hốt lại, thật là tiếc ghê,
Chúng tôi xin lĩnh con về
Chỉ vì đuối lý nên chi cam đành
Dễ gì tránh tiếng đồn quanh
270.Bà con thiên hạ mặc tình cười chê.”
Trước khi từ giã ra về
Luôn luôn muốn giữ trọn bề gia phong
Hai ông bà Mãng gọi con
Lạy chào cha mẹ của chồng trước tiên
Tỏ ra một đấng dâu hiền
Xong rồi nàng mới đến phiên chào chồng.
 
14._____________________________
 
277.Xót xa uất nghẹn vô cùng
Mặt hoa ủ dột, má hồng sầu đau
Nàng dâu từ biệt cúi đầu
280.Chào cha mẹ trước rồi sau chào chồng
Mắt tuôn lệ tủi ròng ròng
Giải bày thổn thức nỗi lòng bi thương:
“Từ khi kết nghĩa đá vàng
Về làm dâu, ước mong chàng chở che
Dám đâu phụ nghĩa phu thê
Qủy thần chứng giám lời thề thiết thân
Vì đâu xảy chuyện bất thần
Tự nhiên vừa hợp đã phân đôi đường
Kiếp này thôi đã lỡ làng
290.Mong gì tác hợp cùng chàng kiếp sau
Hôn nhân tan vỡ còn đâu
Vợ chồng đành giã biệt nhau buổi này!”
Ngập ngừng tới lúc chia tay
Cả chồng lẫn vợ giờ đây sụt sùi
Cùng thương cảm, cùng ngậm ngùi
Khóc than không biết ai người nhẫn tâm
Đang tay gây chuyện ly phân
Khiến cho tan nát duyên phần lứa đôi,
Lòng chàng nghĩ lại bồi hồi
300.Trước thì còn giận, nay thời lại thương
Hối vì sự đã lỡ làng
Duyên này mà đã dở dang lỡ thì
Tương lai thiết lấy ai chi
Tình xưa nghĩa cũ còn ghi nặng lòng.
Một làn gió lọt qua song
Bức mành rung nhẹ như cùng thở than
Hai người nước mắt chứa chan
Phút giây ly biệt vô vàn đớn đau
Biết bao kỷ niệm cùng nhau
310.Mảnh y vương phấn, mái đầu ướp hương
Tiếc thay chia cách đôi đường
Tương lai không biết ai nàng trao duyên
Ra đi vương vấn không yên
cho đến chết khó quên chuyện mình.
 
15._____________________________
 
315.Từ khi lỡ dở cuộc tình
Từ khi về với gia đình xưa kia
Lệ buồn ứa mãi bờ mi
Nàng không còn muốn nghĩ gì đến ai
Một thời oan trái chông gai
320.Thêm đời chồng nữa người ngoài cười chê
Mặt nào cứ mãi u mê
Một lần đã đủ ê chề đời hoa
Nàng than: “Gia cảnh nỗi nhà
Neo đơn chỉ có mình là con thôi
Anh em nếu có thêm người
Thời mình nhắm mắt lìa đời là yên
Còn hơn khổ não triền miên
Còn hơn ôm nỗi muộn phiền trong tâm
Nếu mình lìa cõi dương trần
330.Lấy ai phụng dưỡng song thân sớm chiều!”
Phòng riêng rã rượi tiêu điều
Gió đưa tiếng thảm, đèn khêu bóng sầu
Một ngày sao thấy thật lâu
Dài bằng cả một năm đâu khác nào
Hai hàng nước mắt tuôn trào
Uống ăn chẳng thiết thấy sao chán chường
Đêm không yên giấc mộng thường,
Nực cười vì chuyện nhỏ dường sợi lông
Mà gây hậu quả khốn cùng
340.To như trái núi so không kém gì,
Phần nàng tủi phận mọi bề
Phần cha mẹ cũng chẳng hề được yên
Da mồi, tóc bạc, cao niên
Vẫn lâm vào cảnh ưu phiền khôn khuây
Ai gieo nỗi khổ này đây?
Phận nàng là gái bó tay mất rồi
Nàng không mang được niềm vui
Chỉ đem ai oán cho nơi gia đình
Công ơn cha mẹ dưỡng sinh
350.Lấy chi báo đáp trọn tình trước sau.
 
16._____________________________
 
351.Trong lòng đang lúc thương đau
Chợt nàng nghĩ tới đạo mầu quang vinh:
“Có khi dốc chí tu hành
Lánh miền trần tục nương mình cửa không
Mau gạn đục, sớm khơi trong
Nhờ ơn Phật độ mới mong an lành,
Đạo mầu độ khắp chúng sinh
Giúp người tu diệt ngọn ngành khổ đau,
Mình dành phúc đức lại sau
360.Kính dâng cha mẹ để mau đáp đền
Ân sâu nghĩa nặng nào quên
Phần mình cũng hưởng được niềm an vui
Duyên trần đã lắm ngậm ngùi
Vào tu cửa Phật tránh đời gian truân,
Nhưng thưa gửi cùng song thân
E rằng sẽ gặp khó khăn thật tình
cha mẹ rất tâm thành
Cũng không dễ để cho mình đi tu
Thôi thời tránh chuyện trình thưa
370.Tự mình quyết định còn chờ đợi chi
Quản gì thêm tiếng thị phi
Đời mình đã lắm sầu bi chán chường!”
Sau khi tính toán mọi đường
Nàng bèn theo kế tìm phương trốn liền,
Xuất gia chí đã vững bền
Gia đình tạm lánh, cửa Thiền tìm nương
Viết thư để lại kính tường
Nàng ra đi giữa đêm trường đầy sao
Trăng vàng đưa lối trên cao.
380.Biết mình phận gái ai nào cho tu
Cho nên nàng chẳng chần chừ
Lấy quần áo mặc giả như trai rồi
Giả trai mới dễ tu thôi
Căn nguyên nguồn cội ai thời rõ đâu.
 
17._____________________________
 
385.Song thân Thị Kính hôm sau
Đọc thư kinh ngạc cúi đầu nghĩ suy
Sững sờ, bối rối, sầu bi
Lo cho thân gái ra đi dặm trường
Bao nhiêu trở ngại bất thường
390.Ở nơi lạ lẫm trên đường thẳm xa
Rồi đây tai tiếng thêm ra
Rằng con lại đã bỏ nhà theo trai
Thật là bể khổ cuộc đời
Nuôi con khôn lớn mong hồi cậy trông
Tiếc thay cho gái má hồng
Duyên không đằm thắm, phận không tốt lành,
Chắc là nay đã rắp ranh
Tìm nơi vụng trộm ái tình gái trai
Vậy thì sao chẳng một lời
400.Mẹ cha mà biết tức thời gả ngay
Nhưng con tốt nết xưa nay
Lẽ nào theo thói xấu này được sao
Mưa sa gió táp vì đâu
Để cho phận gái dãi dầu, long đong
Vừa xa lìa với nhà chồng
Bây giờ lại cách chia không một lời
Mặc cha mẹ già đơn côi
Mắt lòa, chân chậm nghĩ thời xót xa,
Con trai không có trong nhà
410.Mình con là gái vậy mà bỏ đi
Bắc nam đôi ngả phân ly
Phương trời xa lạ dễ chi kiếm nào
Biết con sống chết ra sao
Có còn cảm ứng lời cầu mẹ cha
Tuổi già lụ khụ ở nhà
Thật là đau khổ, thật là thảm thương
Đêm nghe tiếng dế kêu sương
Hè dài ba tháng canh trường cuốc kêu.
 
18._____________________________
 
Từ khi xa chốn thân yêu
420.Nỗi lòng Thị Kính sớm chiều khôn nguôi
Lo cho cha mẹ mãi thôi
Công ơn dưỡng dục như trời mênh mông
Như là bể rộng muôn trùng
Bao giờ có dịp mà mong đáp đền
Nàng buồn bã, dạ chẳng yên
Tấm lòng hiếu thảo khơi thêm mạch sầu
Mẹ cha đã bạc mái đầu
Biết ai thay thế mình hầu hạ đây?
Nỗi lòng thương cảm dâng đầy
430.Tâm tư thiểu não hao gầy tấm thân
Lâu nay phiêu bạt bước chân
Lang thang đất khách tần ngần khôn khuây
Chập chờn giấc mộng bao ngày
Tình quê đành gửi đám mây cuối trời.
 
19._____________________________
 
435.Dần dà thăm hỏi nhiều người
Rồi nàng Thị Kính dừng nơi chốn này
Đây chùa Vân đẹp đẽ thay
Bốn bề phong cảnh đắm say lòng trần
Quanh chùa thanh tịnh vô ngần,
440.Nàng qua chánh điện dừng chân nhìn vào
Bàn thờ Phật ở trên cao
Dưới là sư cụ thanh tao dáng hình
Đang ngồi nghiêm chỉnh tụng kinh
Tiếng chuông tiếng mõ an bình hòa theo
Lời kinh thanh thoát cao siêu
Như gieo chân lý giáo điều thâm sâu
Nàng nghe chợt nghĩ đạo mầu
Nơi đây cũng dễ đổi sầu làm vui.
Chờ khi sư tụng xong xuôi
450.Nàng bèn nhẹ bước vào nơi điện thờ
Lạy chào kính cẩn trước sư
Thành tâm quỳ xuống xin thưa ngọn ngành
Họ tên, quê quán của mình
Thêm rằng mình vốn học hành văn chương
Lợi danh không muốn tìm đường
Chán trò giả dối tầm thường thế gian
Nên quay về ánh đạo vàng
Tìm nương cửa Phật vô vàn từ bi
Đến đây xin được quy y
460.Xa lìa cõi tục rất chi muộn phiền.
 
20._____________________________
 
461.Sư nhìn chàng trẻ thiếu niên
Thấy đầy phong cách lại thêm đẹp người
Ngạc nhiên sư mới thốt lời:
“Từ bi đạo Phật muôn đời chứa chan
Độ cho hết thảy nhân gian
Riêng con nhà ở dặm ngàn chốn xa
Sao con lại bỏ mẹ cha
Bỏ nơi êm ấm tìm ra chốn này
Suối rừng vắng vẻ lắm thay
470.Quanh năm lặng lẽ, suốt ngày buồn tênh?
Hay là con đã thất tình
Hờn duyên, tủi phận nên đành bỏ đi?
Hay con phạm tội lỗi chi
Tìm đường trốn tránh lo bề yên thân
Vào chùa ở chốn xa xăm
E làm liên lụy khó khăn cho thầy?”
 
21._____________________________
 
477.Nàng bèn vội vã thưa ngay:
“Thưa thầy con vốn lâu nay lành hiền
Là học trò quen bút nghiên
480.Không làm chi quấy gây phiền cho ai
Nhà khá giả, vốn con trai
Cũng mong nhiều lúc với đời đua tranh
Nhưng nhìn thế thái nhân tình
Nực cười thấy sự vật quanh cõi đời
Đều là trò giả dối thôi
Như tuồng ảo thuật có rồi lại không
Như mây trôi nổi bềnh bồng
Chuyện đời biến ảo mung lung bất thường
Thay hình đổi dạng vô chừng
490.Lợi danh phú quý là đường chông gai
Nhục nhằn đè nặng đôi vai
Nên con muốn thoát khỏi nơi bụi trần
Muốn tìm cửa Phật nương thân
Tu hành rốt ráo, thành tâm nguyện thề
Mong thầy mở lượng từ bi
Nhận con tu học còn gì phước hơn!”
 
22._____________________________
 
497.Sư nghe lên tiếng khen luôn:
“Nói năng lễ độ đúng khuôn phép nhà
Vẻ nho phong, chí cao xa
500.Biết đời mọi sự quả là sắc không
Như là bọt nước bềnh bồng
Như là bóng chớp hiện xong mất liền
Như sương tan khi nắng lên
Như chiêm bao lúc nửa đêm chập chờn
Sao tranh giành mãi phần hơn
Để khi thắng lợi ngập tràn sướng vui
Nhưng khi lỡ thất bại rồi
Quanh năm khổ não, suốt đời sầu bi
Nhục vinh, mất được mà chi
510.Xuôi tay nhắm mắt còn gì nữa đâu
Chỉ còn lại nấm mộ sâu
Chung quanh cỏ mọc một mầu úa xanh
Sao bằng dứt chuyện quẩn quanh
Dứt đi hình tướng tranh giành lâu nay
Sá gì sinh tử vần xoay
Tìm về nguồn đạo tràn đầy tịnh thanh
Tìm về nẻo sáng tu hành
Tìm nương cửa Phật tâm thành cho mau.
Con vì kính mến đạo mầu
520.Quyết lòng tìm tới đây đâu ngại ngần
Quyết lòng phủi sạch bụi trần
Khiến ta cảm thấy muôn phần ưng thay
Nhận con làm tiểu chùa này
Kính Tâm ta đặt tên ngay từ giờ.”
 
23._____________________________
 
525.Tuân lời quý báu của Sư
Kính Tâm chú tiểu cửa từ nương thân
Hàng ngày học đạo chuyên cần
Khơi đèn trí tuệ sáng ngần thêm ra
Tìm vui dưới bóng Phật Đà,
530.Đôi khi niềm nhớ quê nhà trào dâng
Tâm hồn cảm thấy lâng lâng
Năm canh trằn trọc bâng khuâng nặng tình
Riêng mình tự biết chuyện mình
Giờ đành nén việc gia đình làm khuây
Nhận chân ở cõi đời này
Ái tình trói buộc chỉ gây lụy trần
Đây trò giả dối trăm phần
Không nên vướng mắc sa chân bước vào.
Quyết theo đường đạo thanh cao
540.Kính Tâm tụng niệm xiết bao nhiệt thành
Khi khai kệ, lúc đọc kinh
Đánh chuông, gõ mõ âm thanh vang đều,
Gió vườn thổi, thông rừng reo
Hòa cùng tiếng trúc vẳng theo nhịp nhàng
Thiên nhiên rực rỡ ánh vàng
Như cùng đồng cảm với chàng Kính Tâm.
 
24._____________________________
 
547.Muôn chim đua hót ngoài sân
Cảnh chùa thanh lịch đón chân khách vào,
Tiểu Kính Tâm dáng thanh tao
550.Áo tu đơn giản vẫn sao khác thường
Nên trong đám khách thập phương
Đàn bà con gái nhiều nàng lưu tâm
Kẻ đa tình nảy lòng xuân
Muốn tìm phương kế để gần tiểu kia.
Trời sinh nhan sắc làm chi
Khiến cho lắm kẻ kiếm bề dòm nom
Như hoa thắm, tựa hương thơm
Làm cho ong bướm phải vờn quanh hoa.
 
25._____________________________
 
Ở trong làng có một nhà
560.Phú ông tài sản tính ra rất giàu
Có con gái tên Thị Mầu
Tuổi vừa đôi tám khởi đầu tình duyên
Nhiều nơi dạm hỏi cưới xin
Tiểu thư chỉ thích ở yên một mình
Với cha mẹ, với gia đình
Nào đâu có chịu kết tình lứa đôi.
Thói nhà nề nếp lâu đời
Lên chùa lễ Phật nàng thời rất chăm
Cả mồng một lẫn ngày rằm
570.Nàng thường mang các món ăn cúng dường,
Nhìn Kính Tâm vẻ bất thường
Thị Mầu liếc mắt thấy thương mến chàng
Đẹp trai, tuấn tú, dịu dàng,
Đa tình cặp mắt của nàng khát khao
Người đâu có dáng thanh tao
Như hoa in bóng đẹp vào nước trong
Như sao lấp lánh từng không
Thị Mầu ngó thấy trong lòng say mê
Lân la gặp mặt kiếm bề
580.Nhưng nào thưa gửi chút gì được đâu
Tiểu kia đã vội cúi đầu
Chân thời rảo bước đi mau mất rồi.
Thị Mầu lòng dạ bồi hồi
Vô minh xui khiến cất lời u mê:
“Cầu xin đức Phật độ trì
Cho con gần gũi tiểu kia thân tình
Dù duyên chồng vợ chẳng thành
Lấy nhau không được cũng đành vậy thôi
Xin cho dan díu nhất thời
590.Ái ân ít bữa thỏa lời ước mơ!”
Lạ thay tiểu vẫn hững hờ
Gặp nàng vẫn cứ thờ ơ lạnh lùng,
Nàng chờ đợi, nàng mơ mòng
Sầu riêng một khối ôm trong tâm hồn
Trách ông nguyệt lão kia luôn
Biết nhà Phật cấm chẳng còn chữ dâm
Chắc ông ra sức cản ngăn
Đâu cho nàng dễ được gần tiểu kia.
 
26._____________________________
 
Bừng bừng lửa dục bốn bề
600.Thị Mầu day dứt não nề khôn nguôi
Gối chăn mơ tưởng mãi thôi,
Trong nhà sẵn có một người làm công
Đầy tớ trai cũng dễ trông
Thị Mầu tình tự thỏa lòng ái ân
Khi không tự chủ bản thân
Nghĩ rằng phút chốc thông dâm trong nhà
Dễ gì lộ việc này ra
Ai hay đâu chuyện nguyệt hoa của mình.
Nào ngờ giây phút hứng tình
610.Sớm gây hậu quả tác thành nguy tai
Hiện ngay hình tướng ra ngoài
Có mang ba tháng bào thai rõ ràng
Bắt đầu ăn uống chẳng màng
Của chua là món nay nàng thích ưa.
Mẹ cha thấy vậy nghi ngờ
Mới lên tiếng hỏi gái hư đôi lời:
“Sao điềm kỳ lạ khác người
Con nhiều triệu chứng thấy thời chẳng hay
Vậy mà từ bấy lâu nay
620.Bao người hỏi cưới con hay chối từ
Biết làm sao được bây giờ
Thế là mọi sự kể như lỡ làng,
Nếu con trót dại chửa hoang
Thời ai gây cảnh đoạn trường này đây?
Khó mà giấu giếm lắm thay
Trước sau rồi cũng có ngày lộ ra
Và rồi tiếng dữ đồn xa
Mang điều xấu hổ cho gia đình mình!”
Thị Mầu tìm cách chối quanh:
630.Thưa rằng: “Chuyện đó quả tình lạ sao
Con như hoa giữ nguyên mầu
Giữ lòng trinh trắng trước sau thơm lành
Có đâu vì cái xuân tình
Để rồi khờ khạo mà đành hoài thân,
Nếu con trót dại đôi lần
Làm điều trắc nết, sa chân đường
Thời con đã trốn khỏi nhà
Đâu còn ở lại đây mà làm chi
Năm xung tháng hạn tới kỳ
640.Nghe đồn chuyện xấu còn gì bực thêm!”
 
27._____________________________
 
641.Thị Mầu vừa dứt lời trên
Thời nghe tiếng mõ vang lên phía ngoài
Mõ làng loan báo mọi người
Họp nhau bàn bạc tại nơi đình làng
Đòi ra tra hỏi rõ ràng:
“Việc người con gái chửa hoang trong vùng
Ngoại tình xấu hổ vô cùng
Phải cần xử phạt làm gương cho đời!”
Phú ông nghe nói rụng rời
650.Thế là mọi chuyện nguy tai tới rồi
Gia đình sẽ khổ mà thôi
Ra vào tắc lưỡi, đứng ngồi chẳng yên
Vật mình than thở kêu rên:
“Tự con sinh sự gây nên việc này
Tất nhiên sẽ gánh lụy ngay
Chứ nào tai vạ Trời đầy xuống đâu,
Hay nhà này đã từ lâu
Gặp nền đất xấu trước sau động hoài
Hay là con đã gặp ai
660.Dúi đưa thuốc lú, mồi chài bùa yêu
Nên dâm bôn mới đặt điều
Xấu xa tai tiếng lỡ gieo khắp vùng
Vậy mà cười cợt như thường
Không hề lo nghĩ thẹn thùng chút nao
Hãy khai cho rõ đi nào
Kẻo làng bắt phạt gắt gao nặng nề
Bà con làng xóm cười chê
Mẹ cha xấu hổ, não nề tâm can.”
 
28._____________________________
 
Ngày đầu tháng họp đình làng
670.Phú ông vội dắt tay nàng ra đi
Nàng thời mang bụng nặng nề
Cha già thấp thỏm đi kề một bên
Con hư cha mẹ nào yên
Chịu bao nhục nhã lụy phiền đớn đau
Phú ông khuyên nhủ Thị Mầu:
“Liệu đường khai báo trước sau rõ ràng!”
Bị tra hỏi trước đình làng
Thị Mầu liến thoắng thưa rằng oan khiên:
“Phận tôi nhi nữ lành hiền
680.Đạo tam tòng giữ vững bền lâu nay
Dù khi đi đó đi đây
Người cường bạo chẳng dám gây sự tình
Mở lời trêu ghẹo đến mình
Chắc ai thêu dệt gian manh chuyện này
Đặt điều bêu riếu lắm thay
Chứ tôi nào có thói hay dâm tà
Bụng hơi to vì chẳng qua
Trong người xấu máu ai mà hiểu đây
Thật là vạ gió tai bay
690.Bỗng dưng gán tội to tầy trời cao!”
Lão làng các vị xôn xao
Nghiêm trang vặn hỏi: “Đây nào chuyện chơi
Đừng bẻm mép, chớ nhiều lời
Chanh chua giọng nói con người gian dâm
Để mà chối tội bản thân
Tướng hình hiện rõ chẳng cần hỏi thêm,
Gái mà cặp mắt láo liên
Xanh lèo như nước trong miền hồ thu
Đa tình biết mấy cho vừa
700.Lại thêm dáng điệu đong đưa chẳng lành
Má màu hồng đã thành xanh
Chớ già mồm nữa, khai thành thực mau
Có thai đã được bao lâu?
Với ai khai rõ? Làng đâu hẹp hòi
Lệ làng cho kết hợp thôi
Thành chồng thành vợ lứa đôi sống đời,
Nếu không làng phải tức thời
Đệ đơn lên cửa công nơi chốn này
Khó mà êm chuyện được thay
710.Chắc là phải chịu gắt gay khổ hình.”
 
29._____________________________
 
711.Thị Mầu nghe tiếng dỗ dành
Nghe chừng có lý, đâu đành lặng yên
Cõi lòng nao núng ngay liền
Nghĩ mình trót dại gây nên họa rồi
Dễ gì giấu giếm mãi thôi
Phần tên đầy tớ nay thời vắng đây
Đã cao chạy, đã xa bay
Trốn đi mất tích bao ngày vừa qua
Bây giờ mình có khai ra
720.Chỉ thêm xấu hổ cho gia đình mình
Không bằng cớ để chứng minh,
Nay làng đã bắt khai trình đầu đuôi
Thời yêu ai đã lâu rồi
Ta nên cứ việc khai người ấy ra
Có khi may lại được nhờ
Làng cho tác hợp có cơ gặp chàng.
Nàng bèn khép nép thưa rằng:
“Nay xin thú thật rõ ràng chuyện riêng
Dám đâu che giấu gì thêm,
730.Xưa nay con sống ấm êm bình thường
Nơi kín cổng, chốn cao tường
Không ham bể ái, chẳng vương thuyền tình
Không hề ong bướm dập dình
Không trai gái với ai quanh trong vùng,
Chợt khi lên chốn thiền đường
Cùng đi với khách thập phương ngày rằm
Bất ngờ gặp tiểu Kính Tâm
Hiện ra sau tấm bia sân chùa làng
Vẻ thanh tao, dáng dịu dàng
740.Khiến con bỗng phải lòng chàng ngay thôi
Quá yêu nên trót thốt lời
Nguyện thề chung sống trọn đời ái ân
Cho nên đã chẳng ngại ngần
Để rồi thất tiết trao thân cho chàng
Cúi xin chức sắc trong làng
Lệnh cho kết hợp đôi đàng sống chung
Thời con cảm tạ vô cùng
Ơn như trời biển ghi lòng chẳng quên!”
 
30._____________________________
 
Thị Mầu khai rõ như trên
750.Rõ ràng chỉ mặt vạch tên người tình
Nên làng ra lệnh dẫn trình
Kính Tâm phải đến tại đình làng mau
Đôi bên đối chứng cùng nhau
Trắng đen phân rõ khi vào đôi co.
Được tin chùa lấy làm lo
Dữ lành nào biết nguyên do việc gì
Sư bèn dẫn Kính Tâm đi
Tay thời lần hạt, miệng thì tụng kinh
Đến nơi làng hỏi sự tình:
760.“Tiểu kia đã quyết tâm thành đi tu
Sao điều dâm dục còn ưa?
Thị Mầu đây đã trình thưa rõ ràng
Hãy khai sự thật với làng
Làng thương cũng sẽ tìm đường thứ tha
Lời quanh co, ý gian tà
Thời đòn roi vọt khó mà thoát đâu!”
Lặng nghe lòng dạ đớn đau
Kính Tâm cảm thấy đời sao khổ hoài
Kiếp tu biết có kéo dài
770.Từ lâu cải dạng con trai tu hành
Bây giờ khai thật chuyện mình
Sẽ mau thoát tội, quả tình dễ sao
Nhưng rồi tu chẳng được nào
Ai cho phái nữ đi vào chùa tu,
Thực vàng thời thử nào lo
Dù cho than nóng, dù cho lửa hồng,
Kính Tâm bèn tỏ nỗi lòng:
“Biết rằng sắc tức là không lâu rồi
Không tức là sắc đấy thôi
780.Nên làm chi vướng vào nơi sắc tình,
Như còn trai gái phần mình
Thời xin Đức Phật chứng minh trên đầu.”
Trái tai làng hỏi Thị Mầu
Gái hư trắc nết trước sau một lời
Rành rành chỉ rõ tiểu thôi.
Làng rằng: “Như vậy có đời nào oan
Tiểu kia chớ có dối gian
Liệu trình cho thực thời làng thứ tha
Bề ngoài tâm Phật khoe ra
790.Bề trong phá giới trăng hoa thỏa lòng
Bả tình ái còn mơ mòng
Thời đường gia thất cũng không cấm nào,
Dễ gì dối được Trời cao
Giả hình làm tiểu nương vào chùa đây,
Khai cho rõ mọi chuyện ngay
Nếu không roi vọt làng này khảo tra!”
Mặc làng chiêu dụ gần xa
Kính Tâm vẫn cứ khai là mình oan.
 
31._____________________________
 
Nghe lời tiểu nói vô can
800.Tức thì có lệnh của làng truyền ra
Dùng đòn vọt để khảo tra
Tiếng roi tới tấp nghe mà hãi kinh
Nhăn nét mặt, quặn thân hình
Mím môi nhẫn nhục, rướn mình đớn đau
Tiểu nào chịu nhận tội đâu
Mặc cho đất thảm trời sầu bữa nay
Ngẫm đời sao lắm chua cay
Đuốc nào soi thấu oan này được chăng?
Thị Mầu một giọng khăng khăng
810.Khai tư tình với chính chàng tiểu thôi
Trước sau vẫn giữ nguyên lời
Nỡ nào gieo họa cho người hiền lương.
Đòn roi chừng đã chán chường
Áo quần của tiểu thấy dường tả tơi
Thương cho thân tiểu tơi bời
Sư bèn lên tiếng như khơi lòng từ
Van lơn rằng: “Tiểu đi tu
Rất là tinh tấn, rất ư tâm thành
Xin làng dẹp bớt lôi đình
820.Mở lòng làm phúc thứ tình một phen
Tha cho tiểu vốn lành hiền
Khoán làng đòi phạt tôi xin nộp liền.”
Nghe lời đạo đức cất lên
Nguôi cơn giận giữ làng bèn phán ra:
“Những toan đòn vọt khảo tra
Tới khi tiểu phải thật thà cung khai
Nhưng mà sư đã ngỏ lời
Lĩnh cho tiểu được về nơi chùa nhà
Thời làng mở lượng thứ tha
830.Cho về chùa lại, cải tà ngay đi!”
 
32._____________________________
 
831.Thế là sư lãnh tiểu về
Kính Tâm cũng tạm một bề yên thân
Lửa phiền não cũng dẹp dần
Lân la sư mới ân cần nhủ khuyên:
“Con từng lâm cảnh lụy phiền
Bà con làng xóm khắp miền chê bai
Nay con ra mái hiên ngoài
Lánh mình tạm trú tại nơi cổng chùa
Kẻo e thiên hạ không ưa
840.Mỉa mai lên tiếng dây dưa đến thầy.
Nếu con phá giới mới đây
Thời nên sám hối, từ nay nên chừa
Lòng trần gột rửa bợn nhơ
Vô minh dẹp sạch, mê mờ xua tan,
Nếu con quả thật vô can
Tự nhiên mắc phải tiếng oan tầy đình
Cũng nên gắng gượng làm thinh
Đau lòng dứt bỏ, buồn tình buông trôi.
 
33._____________________________
 
Kính Tâm ngoan ngoãn tuân lời
850.Lánh nơi chánh điện, xa nơi thiền đường
Hiên chùa mái trước tìm nương
Bên vườn hoa cúc tỏa hương thơm lừng
Vài chồi trúc, dăm khóm tùng
Cười cùng gió mát, bạn cùng trăng trong
Để thêm khuây khỏa cõi lòng
Hướng về đường đạo cầu mong giải phiền
Khi kinh kệ, lúc nhang đèn
Vang theo chuông mõ tâm hiền thăng hoa
Nhìn lên mây trắng nẻo xa
860.Phải chăng chốn đó là nhà song thân?
Công ơn cha mẹ vô ngần
Nghĩ mình chưa báo được phần nhỏ nhoi
Bấy lâu xa cách đôi nơi
Song thân chắc mãi ngậm ngùi nhớ con
Sóng sầu chợt gợn tâm hồn
Kính Tâm cứ ngỡ chẳng còn nạn chi
Nào hay tai họa mãi kề
Chắc gây nhân xấu nhiều bề trước đây
Cho nên Trời bắt đọa đày
870.Gánh vào nghiệp chướng kiếp này hai phen
Giữa gian ngay, giữa trắng đen
Mắt phàm phân biệt đôi bên dễ nào
Oan khiên chịu tiếng ngập đầu
Nuốt niềm tủi nhục trước sau hai lần,
Tiểu bèn tụng niệm thành tâm
Vang lời kinh Phật, gieo nhân tốt lành
Buông cho hết, xả cho nhanh
Sá chi thù đứa ô danh dâm tình,
Đã không chấp chước thân mình
880.Còn đâu ác nghiệp tạo hình vương theo
Chữ rằng nhẫn nhục đủ điều
Mới mang hỉ lạc về gieo cõi lòng
Nhẫn điều khó nhẫn tột cùng
Mới là dấn bước vào vùng chân tu
Tu thân thiền định công phu
Bao năm trì trí cũng như lọc vàng
Mặt quay vào một vách tường
Không vương ý tạp, không nương cảnh ngoài.”
 
34._____________________________
 
Thoắt đà thêm nửa năm trời
890.Thị Mầu đã đủ tới hồi sinh trai
Phú ông chẳng chút đoái hoài
Phán rằng: “Thằng bé con ai trả về
Giữ chi cho lắm ê chề!”
Thị Mầu giờ chợt não nề tâm can
Thật dở dang, thật lỡ làng
Giữ thời mãi khổ, bỏ càng thêm đau
Vòng tay ôm giọt máu đào
Tới lui thờ thẫn, ra vào đăm chiêu
Cuồng dâm một phút làm liều
900.Nào đâu ngờ đến đủ điều gian truân
Cắn răng đành dứt tình thâm
Mang con đem bỏ, bước chân ngần ngừ.
Thị Mầu tới trước cửa chùa
Ôm con lén đứng ngó từ phía xa
Rồi chân rón rén tinh ma
Tới hiên chùa đó nép qua phía ngoài,
Tiểu đang tụng niệm khoan thai
Bỗng nghe trẻ khóc bên tai ồn ào
Giật mình chưa biết tính sao
910.Ngoảnh đi thời dạ nỡ nào đành đây
Nhận thời hóa kẻ gian thay,
Thị Mầu mặt dạn mày dày tiến lên
Bỏ con cạnh tiểu một bên
Nói rằng: “Xin trả con liền bữa nay
Gắng nuôi trẻ nhỏ từ đây!”
Nói xong nàng tất tả quay trở về.
 
35._____________________________
 
917.Chao ơi nghiệp quả khắt khe
Khéo xui bêu riếu não nề người tu
Kính Tâm vốn sẵn tâm từ
920.Rộng như mặt biển, lớn như bầu trời
Nên thương yêu khắp mọi người
Như là tình mẹ thương nơi con mình
Nên mang lòng dạ hiếu sinh
Quyết tâm làm phúc, mặc tình chịu dơ
Xả thân cứu đứa trẻ thơ
Tuy rằng nước lã coi như máu đào
Không sinh cũng bỏ công lao
Nhọc nhằn nuôi trẻ lẽ nào buông tay
Xót tình măng sữa thơ ngây
930.Kính Tâm ôm trẻ, từ đây độ người.
 
36._____________________________
 
931.Hôm sau sư ghé tới nơi
Mới hay chú tiểu nay thời ôm con
Khiến cho thầy cũng ngờ luôn
Dạy rằng: “Tình cảnh thấy còn hồ nghi
Trong điều tai tiếng trước kia
Chắc con khai báo không chi thật tình,
Nếu như không phải con mình
Đa mang chi vậy, gây thành tiếng tăm
Con ai mặc họ lo toan.”
940.Kính Tâm bày tỏ tâm can cùng thầy:
 “Lời vàng thầy dạy xưa nay
Dầu cho chín đợt dựng xây tháp đền
Sao bằng làm phúc một phen
Cứu người dù chẳng thân quen với mình
Thầy chỉ bảo, con tuân hành
Mạng người là trọng sao đành buông lơi.”
Sư nghe tiểu thốt mấy lời
Khen rằng: “Con quả là người từ tâm!”
 
37._____________________________
 
Kính Tâm đem cả tình thâm
950.Chăm nuôi con trẻ muôn phần thương yêu
Con thời khát sữa sớm chiều
Tiểu thời không sữa đủ điều khó khăn
Vẫn nâng niu dù nhọc nhằn
Nhai cơm mớm sữa ân cần mãi thôi,
Đi xin sữa bị chê cười:
“Tiểu kia tu có trót đời mà mong!”
Họ nào hay đứa làm công
Cùng Thị Mầu lúc lửa lòng khát khao
Đã gieo tai tiếng ồn ào
960.Khiến cho chú tiểu gánh bao oan tình.
Mặc dư luận xấu quanh mình
Kính Tâm nhẫn nhục tâm thành nuôi con
Khi buồn bã, lúc héo hon
Hóa ra có trẻ ít còn đau thương
Tụng kinh, gõ mõ, rung chuông
Ru con hòa tiếng nhẹ buông tối ngày.
Bốn mùa lần lượt vần xoay
Trẻ thơ thấm thoắt giờ này lớn lên
Không bệnh hoạn, không thuốc men
970.Tiếng kinh Phật độ cho thêm an lành
Mấy năm trời đã qua nhanh
Sớm chiều trẻ chỉ quẩn quanh chùa nhà
Giờ đây tuổi đã lên ba
Trẻ nay lại giống như là cha nuôi,
Hình dung, ý tứ khác người
Khác cha mẹ đẻ, khác nòi bản sinh
Tương lai đến lúc trưởng thành
Chắc là tươi sáng, thỏa tình cha nuôi.
 
38._____________________________
 
Vừa mừng con đã lớn rồi
980.Công lao nuôi dưỡng thấy thời khả quan
Ai ngờ sắp tới ly tan
Bao năm tu học đạo vàng yêu thương
Trần duyên trừ sạch mọi đường
Không còn quyến luyến vấn vương gì đời
Về nơi tịch diệt mà thôi
Kính Tâm cảm thấy tới hồi ra đi
Rời xa trần thế sầu bi
Thác về cõi Phật tràn trề an vui.
Đành rằng lệ chẳng tuôn rơi
990.Đoái tình con trẻ nghĩ thời cũng thương
Gọi con từ giã mọi đường
Tự tay bèn viết vài hàng trối trăng
Dặn con kỹ lưỡng ân cần
Mang thư trao lại song thân quê nhà
Sau khi mình đã rời xa
Giã từ cái cõi ta bà khổ đau,
Đồng thời đừng đợi chờ lâu
Lên hầu sư phụ trình mau sự tình.
Dứt lời căn dặn con mình
1000.Kính Tâm về cõi an bình từ đây
Hóa thân để lại chốn này
Hương hồn đã sẵn xe mây rước về.
Khen thay con trẻ giỏi ghê
Vật mình khóc lóc ngồi kề một bên
Lời cha nhắn lại nào quên
Vội lên trình báo sư trên thiền đường.
 
39._____________________________
 
1007.Sư nghe tin nghĩ mà thương
Dạy người của nhóm đạo tràng ra coi:
“Kính Tâm chầu Phật đi rồi
1010.Hãy ra xem xét mé ngoài thiền môn!”
Đạo tràng tuân lệnh đi luôn
Sau khi coi tỏ không còn hồ nghi:
“Tiểu Kính Tâm là nữ nhi!”
Mọi người trình lại sư nghe tỏ tường.
nghe tin thấy lạ thường
Sai thêm bà vãi vội vàng ra xem
Vãi trình mọi chuyện rõ thêm:
“Tiểu là nhi nữ lành hiền chẳng sai
Thế mà bị tiếng chê bai
1020.Bị người đầy đọa rạc rài đến nay!”
Sư sai người báo làng ngay
Quả nhiên thôn xóm quanh đây bàng hoàng
Từ lâu cứ mãi nghi oan
Xiết bao tội nghiệp! Vô vàn xót xa!
Mọi người chen chúc đổ ra
Thiện nam, tín nữ, lão bà, lão ông
Đồng thanh ca tụng vô cùng:
“Tiểu này nhẫn nhục tu trong cửa từ
Quả là một bậc chân tu!”
1030.Thị Mầu trắc nết phao vu cho người
Mõ rao lập tức cho đòi
Phải cùng cha mẹ ra nơi đình làng
Cả ba nghe phán rõ ràng:
“Số tiền sư nộp khoán làng truớc đây
Cả ba phải trả phạt ngay
Trả sư lại số tiền này gấp đôi,
Tang ma mọi việc xong xuôi
Phú ông trách nhiệm phải bồi hoàn luôn!”
 
40._____________________________
 
Thấy con trẻ thật tinh khôn
1040.Sư bèn gọi tới ôn tồn hỏi han:
 “Trước khi lìa cõi dương gian
Cha con có dặn con làm gì chăng?”
Trẻ thưa: “Trong lúc trối trăng
Cha con có viết vài hàng lại đây.”
Trẻ bèn trình bức thư ngay
Xem xong sư mới được hay ngọn ngành,
Thương cho tiểu của chùa mình
Điều này, tiếng nọ oan tình chứa chan
Thương nàng Thị Kính vô vàn.
1050.Dù cho cách trở dặm ngàn sá chi
Sư truyền mang bức thư đi
Đưa về cha mẹ tận quê nhà nàng.
 
41._____________________________
 
1053.Thư nàng Thị Kính viết rằng:
“Công ơn cha mẹ lớn bằng núi cao
Con chưa báo đáp chút nào
Ở thời chẳng được, đi sao không đành?
Sinh làm phận gái mong manh
Nên mười nhi nữ cũng thành như không
Dù cho sống chết đều cùng
1060.Luôn mang tủi nhục trong lòng mãi thôi.
Chuyện xưa chợt nhớ bồi hồi
Mươi hàng gửi lại đôi lời thành tâm:
Nữ lưu hổ phận vô ngần
Dựa nền phúc ấm song thân nương nhờ.
Từ ngày kết tóc xe tơ
Bên chồng chung sống mặn mà ba năm
Vì vô tình cắt râu cằm
Cho nên gây đợt sóng ngầm nổi lên
Chỉ vì giây phút kể trên
1070.Vợ chồng tình nghĩa tan liền ngờ đâu
Đôi nơi cách trở lìa nhau
Khiến cho cha mẹ xiết bao bồi hồi.
Chốn quê tai tiếng mất rồi
Con vì chữ hiếu phải dời chân đi
Dù cho cách trở sơn khê
Chùa xa thanh tịnh tìm về nương thân
Mong qua bể khổ cõi trần
Tới gần bờ giác, xa dần bến mê
Đuốc quang minh sáng kể chi
1080.Cầu mong đốt cháy hết đi thành sầu,
Theo đường khổ hạnh dài lâu
Cầu mong cõi Phật được mau ghé vào,
Chùa Vân cảnh đẹp xiết bao
Dạt dào nguồn pháp dâng cao độ người
Rẩy cành dương sạch trần ai
Nào ngờ có ả gái trai tư tình
Thị Mầu dâm loạn quẩn quanh
Dối gian giá họa con đành chịu oan
Khảo tra roi vọt bạo tàn
1090.Thân gầy vóc liễu vẫn cam chịu đòn.
Thuở làm vợ cũng không tròn
Chồng ngờ thất tiết tiếng còn mãi mang,
Lúc làm trai chẳng vẹn toàn
Gái kia trắc nết đổ oan tư tình,
Nghĩ ơn cha mẹ sinh thành
Xa xôi chốc đã trôi nhanh tháng ngày
Sáu năm sớm tối quắt quay
Niềm thương nỗi nhớ dâng đầy lòng con,
Nghĩ niềm ly biệt héo hon
1100.Hết luôn sớm viếng, chẳng còn tối thăm
Muôn phần bội bạc đã cam
Con xin cha mẹ nhận trăm lạy này
Xin ở lại, mong lành thay
Phần con cõi tịnh từ đây tìm về!”
 
42._____________________________
 
1105.Tang ma lễ vật mọi bề
Phú ông sắm sửa dám nề hà đâu
Ngửa tay chịu việc tốn hao
Chu toàn mọi sự trước sau cam lòng.
Thị Mầu cũng gái má hồng
1110.Để tang Thị Kính như chồng mình thôi
Cũng than khóc, cũng ngậm ngùi
Phần thì xấu hổ với người lân bang
Phần thì rầu rĩ võ vàng
Mẹ cha đay nghiến mãi càng thêm đau
Càng thêm thẹn, càng thêm sầu
Đành liều tự vẫn còn đâu ngại ngần
Kiếp sau bể khổ trầm luân
Tiếng đời để lại muôn phần xấu xa.
 
43.____________________________
 
Song thân Thị Kính tuổi già
1120.Nhận thư đưa tới xem qua rụng rời
Nhớ mong con mấy năm trời
Thư về lại hóa ra lời biệt ly.
Ông bà than khóc não nề
Con thời đã khuất, thư thì còn đây
Ông bà vội vã đi ngay
Non cao, nước thẳm thân gầy quản chi,
Nghe tin, Thiện Sĩ cùng đi
Xót tình vợ cũ xưa kia mặn nồng,
Khi vượt núi, lúc băng đồng
1130.Cả ba cùng san sẻ chung gánh sầu
Đường trường bước thấp bước cao
Hỏi thăm, lần lối tìm vào chùa Vân.
Tới thiền môn vừa dừng chân
Ngẩng trông đã thấy cành phan trên đầu
Phất phơ tấm lụa đỏ mầu
Người ta chuẩn bị rước đầu đám ma
Cả ba bật khóc xót xa
Chan hòa khóe mắt, nhạt nhòa bờ mi.
Từ ngày Thị Kính ra đi
1140.Gia đình mong mỏi dễ chi kiếm tìm
Tìm con như thể tìm chim
Vớt trăng giữa biển, mò kim dưới hồ
Bấy lâu tin tức mịt mù
Ai hay con tới cửa từ nương thân
Giờ con từ giã cõi trần
Bỏ cha mẹ lại xa gần không ai
Để mà trông cậy nay mai
Mẹ thời đau yếu, cha thời già nua.
 
44._____________________________
 
Riêng người chồng thuở xa xưa
1150.Là chàng Thiện Sĩ giờ như mất hồn
Hai dòng nước mắt mãi tuôn
Đớn đau tâm khảm, héo hon cõi lòng
Nhớ xưa chỉ núi thề sông
Lời nguyền thắm thiết vợ chồng yêu thương
Tơ duyên bỗng tách đôi đường
Vì chàng lỗi đạo nên nàng bị oan!
Tưởng rằng sau chuyện ly tan
Là ngày tái ngộ ngập tràn niềm vui
Lại hợp duyên, lại kết đôi
1160.Nào ngờ nàng đã lìa đời còn chi
Thế là vĩnh viễn phân ly
Âm dương đôi ngả còn gì nữa đâu,
Trong cơn chất ngất u sầu
Nghiệm ra trần thế từ lâu não nề
Chàng thề: “Xin được chết đi
Họa may có dịp cận kề nhau ngay
Tương phùng trong kiếp sau này
Như chim liền cánh, như cây liền cành!”
Người ngoài nhìn thấy sự tình
1170.Động lòng thương cảm đứng quanh sụt sùi.
 
45._____________________________
 
1171.Ban lo tang lễ tới lui
Sửa đường dẹp lối tiễn người ra đi
Sẵn sàng huyệt mộ và bia
Đoàn người đưa đám tức thì theo sau
Song thân Thị Kính dẫn đầu
Có con của ả Thị Mầu cạnh bên
Tang ma tiếng nhạc trổi lên
Điệu kèn ai oán vang rền không trung,
Một dây lụa trắng bềnh bồng
1180.Giăng làm cầu tế độ vong hồn người
Từ bờ đau khổ trần ai
Qua bờ giải thoát là nơi tuyệt vời.
Theo đưa bao kẻ ngậm ngùi
Chạnh lòng nghĩ đến cuộc đời khổ thay
Lệ như mưa, sầu như mây
Âm dương tình nghĩa trọn đầy tiễn nhau,
Mồ yên mả đẹp trước sau
Mọi người mới kéo nhau vào chùa trong
Cầu siêu tổ chức thật đông
1190.Đủ mười lễ vật thấy không thiếu gì,
Lời kinh cầu nguyện vang đi
Đưa hồn người chết hướng về Tây Phương
Chúc cho giải thoát mọi đường
Về miền Cực Lạc rỡ ràng kiếp sau.
 
46._____________________________
 
1195.Ai hay phép Phật nhiệm mầu
Có khi cõi Phật xa đâu chốn này
Giữa trời chợt một vầng mây
Năm mầu phô sắc nhẹ bay tới gần
Trên đàn tràng hiện toàn thân
1200.Dáng hình Đức Phật muôn phần uy nghi
Hai bên xe quý Phật đi
Cờ bay lặng lẽ, lọng che âm thầm.
Phật truyền cho tiểu Kính Tâm
Siêu thăng làm Phật Quan Âm tức thời
Lên trên mây đứng cạnh Ngài
Trẻ kia cũng được lên nơi cận kề
Phật thương cho trẻ mọi bề,
Còn như chàng Thiện Sĩ kia lờ đờ
Chẳng tinh anh, cứ thẫn thờ
1210.Hóa làm chim vẹt đứng nhờ một bên,
Và rồi Phật lại độ thêm
Song thân của tiểu được lên trên tòa.
 
47._____________________________
 
1213.Bà Thị Kính cả một nhà
Từ đây chung hưởng thật là vẻ vang
Phúc nhiều như cát sông Hằng,
Gia đình hoan hỷ siêu thăng trọn bề
Lên miền Cực Lạc còn chi
Đây là cõi Phật A Di Đà rồi
An lành, sung sướng, vui tươi
1220.Người tu Đạo Phật suốt đời cầu mong.
Đàn tràng im lặng vô cùng
Mọi người quanh đấy đều trông rành rành
Gieo nhân lành, hái quả lành
Lời vàng Phật dạy tu hành quên sao,
Gương bà Thị Kính nêu cao
1226.Mãi luôn nhắc nhở cho bao nhiêu đời.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 11446)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 5295)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 6166)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 5039)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 4684)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 5145)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 5317)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 4518)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 4684)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 4821)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 4481)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 5050)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 4532)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 4953)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 4964)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 4733)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 5444)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 4846)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 4587)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 4266)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 4528)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 4412)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 4272)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 4636)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 4372)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 4959)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 6918)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 8668)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 5441)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 5702)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 4574)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 5784)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 11446)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 4396)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 4255)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 7008)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 6794)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng