Lắng Nghe Bên Ngoài Ngôn Ngữ - Listening Beyond The Words

25 Tháng Bảy 201710:39 CH(Xem: 3203)
Lắng Nghe Bên Ngoài Ngôn Ngữ - Listening Beyond The Words

AjahnChah100_B

Lắng Nghe Bên Ngoài Ngôn Ngữ
Listening Beyond The Words
Ajahn Chah - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: buddhismnow.com

_____________________


Lắng Nghe Bên Ngoài Ngôn Ngữ 

 

Khi tâm có được trí tuệ,

thì còn có gì cao quý hơn điều nầy nữa?

 

Tất cả các lời giảng dạy của Đức Phật thật sự đều có ý nghĩa. Thật sự là như thế, ngay cả những điều bạn không thể tưởng tượng được. Thật là lạ lùng. Ban đầu tôi không có niềm tin về ngồi thiền. Tôi nghĩ rằng, ngồi thiền có thể có giá trị gì đây? Rồi kế đó là thiền đi bộ - tôi đi bộ từ cây cối nầy đến cây cối kia, tôi đi tới đi lui, rồi tôi đi qua đi lại, sau đó tôi cảm thấy mệt mỏi và tôi nghĩ rằng, tôi đang đi bộ để làm gì? Tôi chỉ đơn giản đi bộ, đi qua đi lại, điều nầy chẳng có mục đích gì cả. Đó là cách tôi đã suy nghĩ. Tuy nhiên, thiền đi bộ có rất nhiều giá trị. Ngồi thiền định (samadhi) có rất nhiều giá trị. Tuy nhiên, bởi vì bản tính của một số người, họ đã rối trí về thiền đi bộ và ngồi thiền. *

 

Chúng ta không thể đơn giản tập thiền chỉ trong một tư thế. Con người có bốn tư thế, đứng, đi, ngồi và nằm. Các lời giảng dạy nói về thực tập các tư thế đều đặn, và bình đẳng (còn có nghĩa là vững vàng). Bạn có thể suy đoán rằng bạn phải tập đứng, đi, ngồi và nằm với số giờ chia đều cho mỗi tư thế. Khi bạn nghe một lời dạy như vậy, bạn không thể hiểu điều nầy thật sự có ý nghĩa gì, bởi vì đây là cách nói của Phật Pháp, chứ không phải cách nói thông thường. "Được rồi, tôi sẽ ngồi trong hai giờ đồng hồ, đứng trong hai giờ đồng hồ, rồi nằm trong hai giờ đồng hồ vân vân..." Bạn sẽ có thể nghĩ như thế. Đó là những gì tôi đã làm. Tôi đã cố gắng làm theo cách thức nầy, tuy nhiên, tôi không thành công.   

 

Bởi vì tôi đã không lắng nghe đúng cách, bởi vì tôi chỉ lắng nghe qua ngôn ngữ. "Vững vàng (còn có nghĩa là bình đẳng) trong mọi tư thế" chỉ dùng để nói đến tâm, chứ không nói những gì khác. Điều nầy có nghĩa là giữ tâm sáng suốtrõ ràng để phát triển trí tuệ, để biết rõ mọi điều đang xảy ra trong mọi tư thế, và trong mọi tình huống. Ở bất cứ tư thế nào, bạn đều nhận biết hiện tượng và các trạng thái của tâm vào lúc đó, nghĩa là các hiện tượng nầy thì vô thường, không có gì vui thích, và không phải là bản chất của bạn. Tâm của bạn vẫn được thiết lập trong sự nhận biết nầy trong mọi lúc, và trong mọi tư thế. Khi tâm của bạn cảm thấy hấp dẫn, hoặc khi tâm của bạn cảm thấy chống đối, bạn vẫn không đi lạc đường, vì bạn hiểu biết tình trạng của hiện tượng nầy như thế nào. Sự nhận biết của bạn thì vững vàngliên tục, và bạn đang buông xả một cách vững vàng, và liên tục. Bạn không bị lừa bởi các điều kiện tốt. Bạn cũng không bị lừa bởi các điều kiện xấu. Bạn tiếp tục đi trên con đường thẳng. Điều nầy được gọi là "vững vàng trong mọi tư thế." Điều nầy đề cập đến phần bên trong (tâm linh), chứ không phải là phần bên ngoài (thân thể); điều nầy nói đến tâm của bạn.

 

Nếu chúng ta có tâm vững vàng trong mọi tư thế, thì khi chúng ta được khen ngợi, tâm chúng ta không thay đổi. Hoặc khi chúng ta bị chỉ trích, tâm chúng ta không thay đổi. Tâm chúng ta không đi lên cao, hoặc tụt xuống thấp, tâm chúng ta vững vàng. Tại sao vậy? Bởi vì chúng ta nhìn thấy sự nguy hiểm khi có sự thay đổi. Chúng ta nhìn thấy sự nguy hiểm ngang nhau trong sự khen ngợi và sự chỉ trích, và điều nầy được gọi là sự vững vàng trong mọi tư thế. Tâm chúng ta có sự nhận biết, cho dù chúng ta đang nhìn các hiện tượng bên trong hoặc là bên ngoài.

 

Theo sự trải nghiệm thông thường, khi có điều tốt đẹp xảy ra, chúng ta có một phản ứng tích cực, và khi có điều xấu xảy ra, chúng ta có một phản ứng tiêu cực.

 

Nếu chúng ta như thế, chúng ta không có sự vững vàng trong mọi tư thế. Nếu chúng ta có sự vững vàng trong mọi tư thế, chúng ta luôn luôn có sự nhận biết. Chúng ta sẽ nhận biết khi chúng ta đang nắm giữ điều tốt hoặc là nắm giữ điều xấu - sự nhận biết nầy giúp ích cho chúng ta hơn. Mặc dù chúng ta không thể buông xả, nhưng chúng ta nhận biết về các tình trạng nầy liên tục. Chúng ta liên tục nhận biết về chính bản thân mình và các sự dính mắc của chúng ta, chúng ta sẽ thấy rằng sự nắm giữ đó không phải là con đường chúng ta đi. Chúng ta biết nhưng chúng ta không thể buông xả được: nghĩa là chúng ta đã làm được năm mươi phần trăm rồi. Mặc dù chúng ta không thể buông xả, chúng ta hiểu rằng sự buông xả các điều nầy sẽ mang lại cho chúng ta bình an. Chúng ta nhìn thấy nguy hiểm về những điều chúng ta thích và những điều chúng ta không thích. Chúng ta nhìn thấy nguy hiểm trong sự khen ngợi và sự đổ lỗi. Sự nhận biết nầy thì liên tục.

 

Vì thế, cho dù chúng ta đang được khen ngợi hoặc là đang bị chỉ trích, chúng ta nhận biết liên tục. Đối với người thế gian, thì khi họ bị chỉ trích và vu khống, họ không thể nào chịu đựng được; điều nầy làm tổn thương trái tim họ. Khi họ được khen ngợi, họ hài lòngvui mừng. Đấy là điều tự nhiên trên thế gian nầy. Tuy nhiên, đối với người đang tu hành, khi có người khen ngợi, họ nhận biết có sự nguy hiểm. Khi có người đổ lỗi, họ nhận biết có sự nguy hiểm. Họ biết rằng nếu họ dính mắc vào một trong hai điều nầy, thì sẽ mang đến cho họ một kết quả xấu. Cả hai điều trên đều có hại nếu chúng ta nắm giữ chúng, và để chúng ảnh hưởng đến thân tâm của chúng ta.   

 

Khi chúng ta có sự nhận biết kể trên, chúng ta nhìn ra hiện tượng khi chúng xảy ra. Chúng ta biết rằng khi chúng ta dính mắc vào hiện tượng, thì chúng ta thật sự đau khổ. Nếu chúng ta không nhận biết, rồi chúng ta nắm giữ những gì chúng ta cảm nhận như là tốt hoặc xấu, thì đau khổ sẽ phát sinh. Khi chúng ta chú ý, chúng ta nhìn ra sự nắm giữ nầy; chúng ta nhìn thấy chúng ta nắm giữ cái tốt và cái xấu như thế nào, và điều nầy sẽ gây đau khổ cho chúng ta như thế nào. Do đó, ban đầu chúng ta nắm giữ mọi thứ, rồi chúng ta nhận biết điều sai lầm nầy. Điều sai lầm nầy như thế nào? Sai lầm bởi vì tay chúng ta nắm giữ thật chặt, do đó chúng ta cảm thấy đau khổ. Sau đó, chúng ta bắt đầu tìm cách buông xả để được tự do. Chúng ta suy ngẫm, "Chúng ta phải làm gì để được tự do?"

 

Phật Giáo giảng dạy rằng chúng ta không nên dính mắc vào các sự vật, chúng ta không nên nắm giữ thật chặt các sự vật. Chúng ta không hiểu rõ điều nầy. Điểm chính yếu là nắm giữ, nhưng không dính mắc. Thí dụ tôi thấy vật nầy trước mặt tôi. Tôi tò mò muốn biết đó là vật gì, vì thế tôi cầm vật nầy lên và ngắm nhìn: thì ra đây là một cái đèn pin. Bây giờ tôi đặt cái đèn pin xuống. Đấy là nắm giữ nhưng không dính mắc. Nếu có người bảo chúng ta đừng nắm giữ gì cả, thì chúng ta có thể làm gì đây. Chúng ta sẽ nghĩ nhầm rằng chúng ta không nên ngồi thiền hoặc không nên thực tập thiền đi bộ. Vì thế, ban đầu chúng ta phải nắm giữ, nhưng không dính mắc. Chúng ta có thể gọi điều nầy là lòng ham muốn (tanha), nhưng sau đó điều nầy trở thành sự hoàn hảo (parami). Thí dụ, bạn đã đến đây, bạn đang ở thiền viện Wat Pah Pong; trước khi bạn đến đây, bạn phải có lòng ham muốn đến đây. Nếu khônglòng ham muốn, bạn đã không đến đây. Chúng ta có thể nói rằng bạn đã đến đây với lòng ham muốn; điều nầy giống như là sự nắm giữ. Sau đó, bạn trở về nhà; điều nầy giống như là sự buông xả. Cũng giống như là bạn không chắn chắn vật đó là vật gì, bạn cầm vật đó lên, và bạn biết đó là cái đèn pin, rồi bạn đặt nó xuống. Điều nầy giống như là nắm giữ nhưng không dính mắc, hoặc nói đơn giản hơn, là nhận biết rồi buông xả. Tay cầm lên để nhìn, nhận biếtbuông xả; khi bạn biết là vật gì rồi, thì kế tiếp bạn bỏ vật nầy xuống. Có người bảo vật nầy tốt hoặc xấu, tuy nhiên, bạn chỉ đơn giản nhận biết chúng, rồi buông xả. Bạn nhận biết tất cả các hiện tượng tốt và hiện tượng xấu, rồi bạn buông xả. Bạn không nắm giữ chúng với sự thiếu hiểu biết. Bạn nắm giữ chúng với sự khôn ngoan, rồi đặt chúng xuống.

 

Bằng cách nầy, mọi tư thế sẽ vững vàngliên tục. Điều nầy có nghĩa là tâm của chúng tasức mạnh và có sự khéo léo. Tâm chúng ta có sự nhận biết, và phát sinh ra sự khôn ngoan. Khi tâm có được trí tuệ, thì còn có gì cao quý hơn điều nầy nữa? Tâm ngắm nhìn và chọn lựa mọi thứ, nhưng không gây hại. Tâm không nắm giữ chặt chẽ, tâm nhận biết rồi buông xả. Khi chúng ta nghe một âm thanh, chúng ta biết có âm thanh, "Người thế gian nói âm thanh nầy hay," tuy nhiên chúng ta buông xả. Người thế gian có thể nói "Âm thanh nầy dở," tuy nhiên chúng ta buông xả. Chúng ta biết điều thiện và điều ác. Người nào không biết điều thiện và điều ác, họ dính mắc vào điều thiện và điều ác, rồi kết quả là họ đau khổ. Người nào hiểu biết họ không có sự dính mắc nầy.

 

Chúng ta hãy suy ngẫm: Chúng ta đang sống với mục đích gì? Chúng ta muốn gì từ việc làm của chúng ta? trong khi chúng ta đang sống trong thế gian nầy; Chúng ta đang sống với mục đích gì? trong khi chúng ta làm công việc của chúng ta; Chúng ta muốn đạt điều gì từ việc làm của chúng ta? Theo người thế gian, con người làm việc bởi vì họ muốn có những điều nhất định, và đây là điều họ cho là hợp lý. Tuy nhiên, lời dạy của Đức Phật đi một bước xa hơn. Ngài nói rằng, hãy làm công việc của mình, mà đừng có lòng mong cầu gì cả. Theo người thế gian, bạn làm việc nầy bạn sẽ có được điều nầy; bạn làm việc kia bạn sẽ có được điều kia; bạn luôn luôn làm một điều để đạt một kết quả, nghĩa là bạn nhận được một điều gì đó. Đấy là cách sống của người thế gian. Đức Phật nói rằng, chúng ta hãy làm việc vì lợi ích của việc làm nầy, và chúng ta không mong cầu gì cả.

 

Bất cứ khi nào chúng ta làm việc với lòng mong cầu một điều gì đó, chúng ta sẽ đau khổ

Listening Beyond The Words 

 

When the mind has wisdom,

then what could there be beyond that?

 

Really, the teachings of the Buddha all make sense. Things you wouldn’t imagine really are so. It’s strange. At first I didn’t have any faith in sitting in meditation. I thought, what value could that possibly have? Then there was walking meditation — I walked from one tree to another, back and forth, back and forth, and I got tired of it and thought, what am I walking for? Just walking back and forth doesn’t have any purpose. That’s how I thought. But in fact walking meditation has a lot of value. Sitting to practise samadhi has a lot of value. But the temperaments of some people make them confused about walking or sitting meditation. *

 

We can’t meditate in only one posture. There are four postures for humans, standing, walking, sitting, and lying down. The teachings speak about making the postures consistent and equal. You might get the idea from this that it means you should stand, walk, sit, and lie down for the same number of hours in each posture. When you hear such a teaching, you can’t figure out what it really means, because it’s talking in the way of Dhamma, not in the ordinary sense. “OK, I’ll sit for two hours, stand for two hours, then lie down for two hours…” You probably think like this. That’s what I did. I tried to practise in this way, but it didn’t work out.

 

It’s because of not listening in the right way, merely listening to the words. “Making the postures even” refers to the mind, nothing else. It means making the mind bright and clear so that wisdom arises, so that there is knowledge of whatever is happening in all postures and situations. Whatever the posture, you know phenomena and states of mind for what they are, meaning that they are impermanent, unsatisfactory, and not your self. The mind remains established in this awareness at all times and in all postures. When the mind feels attraction, when it feels aversion, you don’t lose the path, but you know these conditions for what they are. Your awareness is steady and continuous, and you are letting go steadily and continuously. You are not fooled by good conditions. You aren’t fooled by bad conditions. You remain on the straight path. This can be called “making the postures even.” It refers to the internal, not the external; it is talking about mind.

 

If we do make the postures even with the mind, then when we are praised, it is just so much. If we are slandered, it is just so much. We don’t go up or down with them but remain steady. Why is this? Because we see the danger in these things. We see equal danger in praise and in criticism, and this is called making the postures even. We have this inner awareness, whether we are looking at internal or external phenomena.

 

In the ordinary way of experiencing things, when something good appears, we have a positive reaction, and when something bad appears, we have a negative reaction.

 

Like this, the postures are not even. If they are even, we always have awareness. We will know when we are grasping at good and grasping at bad — this is better. Even though we can’t yet let go, we are aware of these states continuously. Being continuously aware of ourselves and our attachments, we will come to see that such grasping is not the path. We know but can’t let go: that’s fifty percent. Though we can’t let go, we do understand that letting go of these things will bring peace. We see the danger in the things we like and dislike. We see the danger in praise and blame. This awareness is continuous.

 

So whether we are being praised or criticized, we are continuously aware. For worldly people, when they are criticized and slandered, they can’t bear it; it hurts their hearts. When they are praised, they are pleased and excited. This is what is natural in the world. But for someone who is practicing, when there is praise, they know there is danger. When there is blame, they know the danger. They know that being attached to either of these brings ill results. They are all harmful if we grasp at them and give them meaning.

 

When we have this kind of awareness, we know phenomena as they occur. We know that if we form attachments to phenomena, there really will be suffering. If we are not aware, then grasping at what we conceive of as good or bad, suffering is born. When we pay attention, we see this grasping; we see how we catch hold of the good and the bad, and how this causes suffering. So at first we are grasping hold of things and with awareness seeing the fault in that. How is that? It’s because we grasp tightly and experience suffering. Then we will start to seek a way to let go and be free. “What should I do to be free?” we ponder.

 

Buddhist teaching says not to have grasping attachment, not to hold tightly to things. We don’t understand this fully. The point is to hold, but not tightly. For example, I see this object in front of me. I am curious to know what it is, so I pick it up and look: it’s a flashlight. Now I can put it down. That’s holding but not tightly. If we are told not to hold to anything at all, then what can we do. We will think we shouldn’t practise sitting or walking meditation. So at first we have to hold, without tight attachment. You can say this is tanha, but it will become parami. For instance, you came here to Wat Pah Pong; before you did that, you had to have the desire to come. With no desire, you wouldn’t have come. We can say you came with desire; it’s like holding. Then you will return; that’s like not grasping. Just like having some uncertainty about what this object is, then picking it up, seeing it’s a flashlight, and putting it down. This is holding but not grasping, or to speak more simply, knowing and letting go. Picking up to look, knowing and letting go; knowing and putting down. Things may be said to be good or bad, but you merely know them and let them go. You are aware of all good and bad phenomena, and you are letting go of them. You don’t grasp them with ignorance. You grasp them with wisdom and put them down.

 

In this way the postures can be even and consistent. It means the mind is able. The mind has awareness, and wisdom is born. When the mind has wisdom, then what could there be beyond that? It picks things up but there is no harm. It is not grasping tightly, but knowing and letting go. Hearing a sound, we will be know, “The world says this is good,” and we let go of it. The world may say “This is bad,” but we let go. We know good and evil. Someone who doesn’t know good and evil attaches to good and evil and suffers as a result. Someone with knowledge doesn’t have this attachment.

 

Let’s consider: For what purpose are we living? What do we want from our work? We are living in this world; for what purpose are we living? We do our work; what do we want to get from our work? In the worldly way, people do their work because they want certain things, and this is what they consider logical. But the Buddha’s teaching goes a step beyond this. It says, do your work without desiring anything. In the world, you do this to get that; you do that to get this; you are always doing something in order to get something as a result. That’s the way of worldly folk. The Buddha says, work for the sake of work without wanting anything.

 

Whenever we work with the desire for something, we suffer. 


__________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 2020(Xem: 199)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 208)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 285)
07 Tháng Mười 2020(Xem: 272)
06 Tháng Mười 2020(Xem: 296)
04 Tháng Mười 2020(Xem: 346)
28 Tháng Chín 2020(Xem: 351)
10 Tháng Chín 2020(Xem: 522)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 592)
30 Tháng Tám 2020(Xem: 718)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 201)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 295)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1425)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 933663)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 947)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 998)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 900)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 951)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 974)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1174)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 951)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1007)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1060)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1385)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 970)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1067)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1106)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1000)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1530)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1303)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1932)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3608)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5131)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2735)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4150)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
02 Tháng Chín 20209:24 CH(Xem: 917)
Đây là cuốn sách sọan dịch từ những bài pháp ngắn mà Hòa thượng Sīlānanda đã giảng trong những khóa thiền ngắn ngày, và dài ngày ở nhiều nơi trên thế giới rất hữu ích cho những người mới hành thiền cũng như đã hành thiền lâu ngày. Người mới hành thiền biết hành thiền đúng theo những lời dạy của Đức Phật. Người hành thiền
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 84)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 160)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2494)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1624)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1546)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 1739)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.