A Still Forest Pool (Mặt Hồ Tĩnh Lặng)

31 Tháng Bảy 201711:18 SA(Xem: 4238)
A Still Forest Pool (Mặt Hồ Tĩnh Lặng)
 
 Intro_1A

 
A Still Forest Pool (Mặt Hồ Tĩnh Lặng)
Ajahn Chah
Source-Nguồn: dhammatalks.net
 
____________________

 

 

CONTENT

 

 

PART 1

 

Understanding the Buddha’s Teachings

    The Simple Path

    The Middle Way 

    Ending Doubt

    Go Beyond Words : See for Yourself

    Buddhist Psychology

    Study and Experiencing

    The Chicken or the Egg

    Thieves in Your Heart

 

PART 2

 

Correcting Our Views

    The Wrong Road 

    Right Understanding

    Starving Defilements

    Happiness and Suffering

    The Discriminating Mind

    Sense Objects and the Mind

    Problems of the World

    Just That Much

    Follow Your Teacher

    Trust Your Heart

    Why Do You Practice?

    Let the Tree Grow

    Too Much of a Good Thing

 

PART 3

 

Our Life Is Our Practice

    Meditation in Action

   To Grasp a Snake

    Virtue

    The Spiral of Virtue Concentration and Wisdom

    What is Natural?

    Moderation

    Rely on Yourself

    Don’t Imitate

    Know Yourself – Know Others

    Let Others Be

    Real Love

    Learning Through Life

    Oppose Your Mind

    Just Let Go

 

PART 4

 

Meditation and Formal Practice

    Mindfulness

    The Essence of Vipassana: Observing Your Mind

    Walking Meditation

    Who is Sick?

    Learning Concentration

    Stick to It

    Seven Days to Enlightenment

    Learning to Chant

    Forget About Time

    Some Hints in Practicing

    Contemplate Everything

    The Leaves will Always Fall

 

PART 5

 

Lessons in the Forest 

    A Monk’s Life

    Restraint

    Rules Are Tools

    Go Left, Go Right

    Cures for Restlessness

    The “Deeper Meaning” of a Chant

    The Dharma of Menial Tasks

    Harmony with Others

    Monk’s Don’t Chatter

    Opposing Lust

    Scenes Change, but the Mind Remains the Same

    Where Can You Run to?

    Looking for the Buddha

    Rely on Oneself

    Keep the Teaching Simple

    Learning to Teach

    What is The Best Kind of Meditation?

    A Wonderful Meal

    Achaan Chah’s Cottage

    Holy Ceremonies and Hot Days

    The Real Magic

    Practice of the Householder

 

PART 6

 

Questions for the Teacher

    Questions and Answers

 

 

PART 7

 

Realization

    Not-Self

    Short and Straight

    Underground Water

    The Joy of the Buddha

    Picking Up Mangoes

    The Timeless Buddha

    Yes, I Speak Zen

    The Unstuck Gong

    Nothing Special

    Inside You is Nothing, Nothing at All

    In Ending

 

____________________

 

INTRODUCTION

 

Suppose you were to go to Asia in the 1980s in search of living teachings of the Buddha, to discover if there are still monks and nuns practicing a life of simplicity and meditation, supported by alms-food, and dwelling in the forest. Perhaps you had read descriptions of the Buddha himself wondering with his monks in the forests of India, inviting men and women of good families to join him in cultivating wisdom and universal compassion, inviting them to live the simple life of a mendicant, to dedicate themselves to inner calm and awareness. Would you find this way of life alive today, twenty-five centuries later? And would its teachings still be applicable and relevant for-our modem society, our modem minds?

 

You would land at a modem airport near Bangkok or Colombo or Rangoon. In your taxi you would drive through Asian city streets, passing cars, crowded busses, sidewalk vendors of tropical fruits. Every few blocks you would see the golden pagoda or spire of an urban Buddhist temple. But these are not the temples you have come to search for. They contain monks and nuns who study the ancient texts, who can chant and preach, and from this they teach. But to find the simple life of dwelling in the forest, the meditative living with robe and bowl, as old as the Buddha himself, you would have to leave the cities and their temples far behind. If it were Thailand, the country with the greatest number of monasteries and monks, you would board the train at busy Hualampong station, leaving early in the morning for the provinces of the far south or northeast.

 

The first hour's journey would take you clear of the urban sprawl, beyond the houses, businesses, and shanties backed up along the railway track. Vast plains of central Thailand would roll by, the green rice bowl of Southeast Asia. Mile after mile of paddy fields, checkerboarded into lots by small dikes between fields and rhythmically divided by canals and waterways. On the horizon of this sea of rice, every few miles in four or five directions you would see islands-dense clusters of palm and banana trees. If your train rolled close enough to one of these palm islands, you would see the glint of an orange-roofed monastery and cluster of wooden houses on stilts that make up a Southeast Asian village.

 

Every settled village, whether with five hundred or two thousand residents, has at least one monastery. It serves as the place for prayer, for ceremony, as the meeting hall, and for many years also served as the village school. Here is the place where most young men of the village will ordain at age twenty, for one year or three months, to learn enough of the ways of the Buddha to "ripen" into mature members of their society. The monastery is probably run by a few older, simple, and well-meaning monks who have studied some of the classic texts and know enough of ceremonies and of the basic teachings to serve as village priests. This monastery is an integral and beautiful part of village life, but it is not the temple you have come to search for.

 

Your train heads north toward the ancient capitol of Auddhaya, filled with the ruins of magnificent temples and 'broken palaces that were sacked centuries ago in the periodic wars with neighboring kingdoms. The spirit of these magnificent ruins remains in the enormous stone Buddhas, imperturbably weathering the centuries.

 

Now your train turns east for the long journey toward the Lao border, across the reaches of the Korat Plateau. Hour after hour the land passes. Still you see rice paddies and villages, but they gradually become sparser and poorer. The canals and lush gardens of Central Thai villages, mango trees, and tropical greenery turn into a simpler landscape. Houses are smaller. Village monasteries still gleam, but they too are smaller and simpler. Here an older, more self-sufficient way of life is preserved. You can see women weaving hand loomed blankets on their porches, while rice farmers work and children tend the water buffalo in wet gullies alongside the railroad tracks.

 

The rural countryside in these lesser developed provinces holds much of what remains of the tradition of forest monks and nuns. It still has regions of forest and jungle, small thickly covered mountains, and unsettled borderlands. And for many centuries it has supported forest monks and monasteries dedicated to the preservation and realization of the enlightenment of the Buddha. For the most part these monks do not function as village priests, nor do they teach school, nor study and preserve the language of the ancient written scriptures. Their intent is to live fully and realize in their own hearts and minds the insight and inner peace taught by the Buddha.

 

If you left the train and made your way by bus or hired car down some dirt road to such a monastery, one of dozens in northeast Thailand, what would you find? Would the teachings and way of practice be relevant in the 1980s? Would the insight and awareness training address the needs of one coming from a modern and complex society?

 

You would discover that many Westerners had come before you. Since 1965 hundreds of Europeans and Americans like you have come to visit and learn in the forest. Some came to study for short periods and then returned home to integrate what they learned into their household life. Some came to train more thoroughly as monks for one, two, or more years and then return home. Another group found life in the forest to be a rich and compelling way to live, and these remain in monasteries to this day.

 

For each of these groups the teachings have spoken directly to their hearts and minds, offering them a wise and conscious way to live. At first the way may seem almost easy, deceptively simple. But upon attempting to put the Buddha's way into practice, one discovers that it is not so easy. Yet, despite the effort it takes, these people feel that nothing could be more valuable than to discover the Dharma* or truth in one's own life.

 

From the moment of your entry into a forest monastery like Wat Ba Pong, the spirit of practice is evident. There is the stillness of trees rustling and the quiet movement of monks doing chores or mindful walking meditation. The whole monastery is spread over a hundred acres, divided into two sections form monks and nuns. The simple unadorned cottages are individually nestled in small forest clearings so that there are trees and silent paths between them. In the central area of the Wat are the main teaching hall, dining area, and chapel for ordination. The whole forest setting supports the atmosphere of simplicity and renunciation. You feel that you have finally arrived.

 

The monks who live in those monasteries have chosen to follow this uncomplicated and disciplined way of practice called dhudanga. The tradition of forest monks who voluntarily choose to follow a more austere way of life dates back to the Buddha, who allowed a supplementary code of thirteen special precepts, limiting the robes, food, and dwellings of monks. At the heart of this life style are few possessions, much meditation, and a once-daily round of alms-food begging. This way of life spread with the rest of Buddhism into the thick forests of Burma, Thailand, and Laos, places filled with caves and wild terrain, ideal for such intensive practice. These ascetic monks have traditionally been wanderers, living singly or in small groups, moving from one rural area to another, and using handmade cloth umbrella tents hung from trees as their temporary abode. Practical Dharma teachings from one of the greatest forest monasteries, Wat Ba Pong, and its master Achaan Chah have been translated and compiled and are offered to the West in this book.

 

Achaan Chah and his teachers, Achaan Tong Rath and Achaan Mum, themselves spent many years walking and meditating in these forests to develop their practice. From them and other forest teachers has come a legacy of immediate and powerful Dharma teachings, directed not toward ritual Buddhism or scholastic learning, but toward those who wish to purify their hearts and vision by actually living the teachings of the Buddha.

 

As great masters emerged in this forest tradition, laypersons and monks sought them out for teaching advice. Often, to make themselves available, these teachers would stop wandering and settle in a particular forest area where a dhudanga monastery would grow up around them. As population pressures have increased in this century, fewer forest areas are left for wanderers, and these forest monastery preserves of past and current masters are becoming the dwelling place of most ascetic and practice-oriented monks.

 

Wat Ba Pong monastery developed when Achaan Chah, after years of travel and meditation study, returned to settle in a thick forest grove near the village of his birth. The grove, uninhabited by humans, was known as a place of cobras, tigers, and ghosts-the perfect location for a forest monk, according to Achaan Chah. Around him a large monastery grew up.

 

From its beginnings as a few thatched huts in the forest, Wat Ba Pong has developed into one of the largest and best-run monasteries in Thailand. As Achaan Chah's skill and fame as a teacher have become widespread, the number of visitors and devotees has rapidly increased. In response to requests from devotees throughout Thailand, over fifty branch monasteries under the guidance of abbots trained by Achaan Chah have also been opened, including one near Wat Ba Pong especially designed for the many Western students who have come to seek Achaan Chah's guidance in the teachings. In recent years several branch monasteries and associated centers have been opened in Western countries as well, most notably the large forest Wat at Chithurst, England, run by Abbot Sumedho, Achaan Chah's Senior Western disciple.

 

Achaan Chah's teachings contain what has been called "the heart of Buddhist meditation," the direct and simple practices of calming the heart and opening the mind to true insight. This way of mindfulness or insight meditation has become a rapidly growing form of Buddhist practice in the West. Taught by monks and laypeople who have themselves studied in forest monasteries or intensive retreat centers, it provides a universal and direct way of training our bodies, our hearts, and our minds. It can teach us how to deal with greed and fear and sorrow and how to learn a path of patience, wisdom, and selfless compassion. This book is meant to provide guidance and counsel for those who wish to practice.

 

Achaan Chah's own practice started early in life and developed through years of wandering and austerity under the guidance of several great forest masters. He laughingly recalls how, even as a child, he wanted to play monk when the other children played house and would come to them with a make believe begging bowl asking for candy and sweets. But his own practice was difficult, he relates, and the qualities of patience and endurance he developed are central to the teachings he gives his own disciples. A great inspiration for Achaan Chah as a young monk came from sitting at his father's sickbed during the last days and weeks of his father's life, directly facing the fact of decay and death. 'When we don't understand death," Achaan Chah teaches, "life can be very confusing." Because of this experience, Achaan Chah was strongly motivated in his practice to discover the causes of our worldly suffering and the source of peace and freedom taught by the Buddha. By his own account, he held nothing back, giving up everything

 

for the Dharma, the truth. He encountered much hardship and suffering, including doubts of all kinds as well as physical illness and pain. Yet he stayed in the forest and sat-sat and watched-and, even though there were days when he could do nothing but cry, he brought what he calls a quality of daring to his practice. Out of this daring eventually grew wisdom, a joyful spirit, and an uncanny ability to help others.

 

Given spontaneously in the Thai and Lao languages, the teachings in this book reflect this joyful spirit of practice. Their flavor is clearly monastic, oriented to the community of men who have renounced the household life to join Achaan Chah in the forest. Hence frequent reference is made to he rather than he or she, and the emphasis is on the monks (an active community of forest nuns also exists) rather than laypersons. Yet the quality of the Dharma expressed here is immediate and universal, appropriate to each of us. Achaan Chah addresses the basic human problems of greed, fear, hatred, and delusion, insisting that we become aware of these states and of the real suffering that they cause in our lives and in our world. This teaching, the Four Noble Truths, is the first given by the Buddha and describes suffering, its cause, and the path to its end.

 

See how attachment causes suffering, Achaan Chah declares over and over. Study it in your experience. See the ever-changing nature of sight, sound, perception, feeling, and thought. Understanding the impermanent, insecure, selfless nature of life is Achaan Chah's message to us, for only when we see and accept all three characteristics can we live in peace. The forest tradition works directly with our understanding of and our resistance to these truths, with our fears - and anger and desires. Achaan Chah tells us to confront our defilements and to use the tools of renunciation, perseverance, and awareness to overcome them. He urges us to learn not to be lost in our moods and anxieties but to train ourselves instead to see clearly and directly the true nature of mind and the world.

 

Inspiration comes from Achaan Chah's clarity and joy and the directness of his ways of practice in the forest. To be around him awakens in one the spirit of inquiry, humor, wonderment, understanding, and a deep sense of inner peace. If these pages capture a bit of that spirit in their instructions and tales of the forest life and inspire you to further practice, then their purpose is well served.

 

So listen to Achaan Chah carefully and take him to heart, for he teaches practice, not theory, and human happiness and freedom are his concerns. In the early years when WatBa Pong was starting to attract many visitors, a series of signs was posted along the entry path. "You there, coming to visit," the first one said, "be quite We're trying to meditate." Another stated simply, "To practice Dharma and realize truth is the only thing of value in this life. Isn't it time to begin?" In this spirit, Achaan Chah speaks to us directly, inviting us to quiet our hearts and investigate the truth of life. Isn't it time that we begin?

 

___________________


Xem thêm - See more articles
A Still Forest Pool (Mặt Hồ Tĩnh Lặng)
Mặt Hồ Tĩnh Lặng (A Still Forest Pool)


___________________


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4861)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1396)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1425)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1293)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1017)
27 Tháng Mười 20209:49 CH(Xem: 23)
Những ngày qua con có nhiều thời gian hơn để thực hành, hiếm khi nào mà sự thu thúc, độc cư lại được hợp thức hóa như vậy, thật là thuận lợi. Con có dịp xem xét lại quá trình thực hành của mình từ đầu đến nay, ghi lại những điểm căn bản trong từng lá thư của Thầy, và tiếp tục thực hành những bài tập đó. Con thấy những điều đó
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 96)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 161)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 156)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 197)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 226)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4861)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 224)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 240)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 229)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 275)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 304)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 265)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 264)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 328)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2595)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2061)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 314)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2841)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 342)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1979)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3655)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5202)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4861)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2841)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4261)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4861)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 224)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 240)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2595)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1694)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1606)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.