Chỉ Là Một Cội Cây Thôi, Phần 2 - A Tree In The Forest, Part 2

13 Tháng Tám 20176:04 SA(Xem: 5194)
Chỉ Là Một Cội Cây Thôi, Phần 2 - A Tree In The Forest, Part 2

 

AjahnChah100_B

Chỉ Là Một Cội Cây Thôi, Phần 2
A Tree In The Forest, Part 2

Ajahn Chah
Tỳ khưu Khánh Hỷ soạn dịch
Hòa thượng Kim Triệu hiệu đính

(Source-Nguồn: budsas.org, dhammatalks.net)

____________________

PHẦN 2

 

1. Hàng trăm mọi thứ

2. Tổ kiến

3. Vườn táo

4. Quả táo

5. Mụt măng

6. Gậy lớn, gậy nhỏ

7. Người mù

8. Thân thể và vẻ đẹp của nó

9. Cơm

10. Lò gạch

11. Chiếc cầu

12. Tượng Phật

13. Xây nhà và nhuộm áo quần

14. Những chiếc xe

***

15. Con mèo

16. Gà trong chuồng

17. Trẻ con

18. Cây ốm yếu cong queo

19. Cái khay bẩn

20. Lầu trên, lầu dưới

21. Những giọt nước

22. Con vịt

23. Con giun

24. Mùi phân

25. Vật đắt giá

26. Đau nhức bên trong

27. Rơi từ cây xuống

*28

29. Nông phu và người mẹ

30. Quả bóng đá

31. Bạn bè

32. Trái cây trong tay

33. Cây ăn trái

34. Giỏ rác

35. Đi sai đường

36. Đường ra phố

***

37. Tiêu hóa tốt

38. Trạm ga trung tâm

39. Sợi tóc trong tô canh

40. Sợi tóc che quả núi

41. Giảng đường

42. Nắm bùn

43. Gà mái hay gà trống?

44. Dược Thảo

45. Chủ và khách

46. Hòn sắt nóng

***

47. Thỏi sắt nóng và viên kẹo

48. Lữ quán

49. Người chủ nhà

50. Đứa trẻ thơ ngây

51. Đứa trẻ

52. Ngứa đầu

53. Chìa khóa

54. Dùng chì đổi vàng

55. Giã biệt bạn xưa

56. Cái bật điện và cái bát

57. Con rắn mối

58. Mất chỗ nào tìm chỗ đó

59. Lá sen

60. Những đóa sen

61. Khối nước đá

62. Trái xoài

63. Người bán hàng

64. Thịt

65. Thịt dính ở kẻ răng

66. Con cuốn chiếu

*67

68. Tiền, sáp và phân gà

69. Con khỉ

70. Tổ kiến lửa

71. Bà cố

72. Người nói dối

73. Giẻ rách

74. Người làm ruộng

75. Khách dự tiệc

76. Bàn đạp máy may

77. Mẫu bánh ngọt

78. Trồng cây ăn trái

79. Tiêm thuốc độc

80. Cây viết quí giá

81. Con cọp điên

82. Pháp hành của người chủ nhà

83. Con khỉ

84. Sông và suối

85. Sợi thừng

86. Cát và muối

87. Học trò

88. Mương thoát nước

89. Mảnh chai trong chân

90. Con ngựa bất kham

91. Cái gốc cây

92. Thức ăn tráng miệng

93. Quả xoài ngọt

94. Quả đu đủ ngọt

95. Máy ghi âm

96. Võ sĩ và người ăn trộm

97. Trộm và kẻ giết người

98. Tấm lưới cá chằng chịt

99. Rễ Cây

100. Hướng về phía ánh sáng

101. Hư ngụy

102. Dây leo

103. Chim kên kên

*104

105. Con trâu

106. Giếng nước và vườn cây ăn trái

107. Khúc gỗ

108. Lạc hướng

PART 2

 

1 A Hundred of Everything

2 Ants' Nest

3 Apple Orchard

4 Apples

5 Bamboo Shoots

6 Big Stick, Little Stick

7 Blind Person

8 Body and Its Charms

9 Boiled Rice

10 Brick Oven

11 Bridge

12 Buddha Statue

13 Building a House and Dyeing Cloth

14 Cars

15 Cat

16 Chicken in a Coop

17 Child

18 Crooked Tree

19 Dirty Tray

20 Downstairs, Upstairs

21 Drops of Water

22 Duck

23 Earthworm

24 Excrement Odor

25 Expensive Object

26 External Sore

27 Falling from a Tree

28 Falling Leaves

29 Farmer and Mother

30 Football

31 Friends

32 Fruit in Hand

33 Fruit Tree

34 Garbage Can

35 Going Astray

36 Going Into Town

37 Good Digestion

38 Grand Central Station

39 Hair in Your Soup

40 Hair that Hides a Mountain

41 Hall

42 Handful of Mud

43 Hen or Rooster?

44 Herbal Medicine

45 Host and Guests

46 Hot Iron Ball

47 Hot Iron Bar and Candy

48 Hotel

49 Householder

50 Ignorant Child

51 Infant

52 Itchy Head

53 Key

54 Lead for Gold

55 Leaving an Old Friend

56 Light Switch and Bowl

57 Lizard

58 Lost Something

59 Lotus Leaf

60 Lotuses

61 Lump of Ice

62 Mango

63 Market Lady

64 Meat

65 Meat Between Your Teeth

66 Millipede

67 Millipede and Chicken

68 Money, Wax, and Chicken Dung

69 Monkey

70 Nest of Red Ants

71 Old Granny

72 Old Liar

73 Old Rag

74 Paddy Worker

75 Party Revelers

76 Pedal Sewing Machine

77 Piece of Cake

78 Planting Fruit Trees

79 Poisonous Injection

80 Precious Pen

81 Raging Tiger

82 Red-Hot Coal and Bird

83 Restless Monkey

84 Rivers and Streams

85 Rope

86 Sand and Salt

87 School boy

88 Spillway

89 Splinter in Your Foot

90 Stubborn Horse

91 Stump

92 Sweet Dessert

93 Sweet Mango

94 Sweet Papayas

95 Tape Recorder

96 Thief and Boxer

97 Thieves and Murderers

98 Tightly Woven Net

99 Tree

100 Trees Growing Outward

101 Vanity

102 Vine

103 Vulture

104 Water in an Urn

105 Water Buffalo

106 Well and Orchard

107 Wooden Log

108 Sweet Papayas

 


____________________

PHẦN 2

 

Mục Lục

Sơ lược tiểu sử

Lời giới thiệu

Cây cổ thụ        

* Sơ Lược Tiểu Sử

Ajahn Chah sinh năm 1918 trong một ngôi làng phía Bắc Thái Lan. Ngài xuất gia sa di từ lúc còn nhỏ và trở thành một vị tỳ khưu năm 20 tuổi. Ngài theo truyền thống hành đầu đà của các sơn tăng trong nhiều năm. Hằng ngày mang bát xin ăn, chuyên tâm hành thiền và đi khắp nơi để truyền bá giáo pháp.

Ajahn Chah hành thiền dưới sự chỉ dẫn của nhiều thiền sư danh tiếng trong đó có ngài Ajahn Mun, một vị thiền sư nổi tiếng và được kính trọng vào thời bấy giờ. Ajahn Chah đã chịu nhiều ảnh hưởng của ngài Ajahn Mun. Ajahn Chah là một thiền sư tuyệt diệu, Ngài đã dạy đạo một cách trực tiếp, rõ ràng, và tận tụy chia sẻ sự chứng nghiệm giáo pháp của mình cho những người đến sau. Lời dạy của Ngài thật đơn giản: "Hãy để sự vật tự nhiên, đừng dính mắc. Hãy xả bỏ tất cả. Sự vật thế nào, hãy để y như vậy". Ajahn Chah viên tịch vào ngày 16 tháng Giêng, 1992 ở Wat Pah Pong, tỉnh Ubon Ratchathani.


* Lời giới thiệu


Ajahn Chah thường nhắc nhở chúng ta rằng: Đức Phật chỉ dạy cho chúng ta phương cách tu để thoát khổ nhưng Ngài không thể tu thay cho chúng ta được. Không thể dùng lời để diễn đạt chân lý mà cũng không thể đem chân lý để tặng cho ai. Ajahn Chah thường nói với chúng ta là muốn giúp cho tâm thấy được chân lý chỉ có thể dùng ví dụ và sự so sánh. Nếu tạo được một vị Phật trong tâm thì chúng ta có thể thấy rõ rằng mọi vật không có gì khác với chúng ta cả. Nhiều ví dụ đã được Ajahn Chah dùng để dạy Đạo phát xuất từ những kinh nghiệm thâm sâu trong lúc Ajahn Chah sống trong rừng. Việc thực hành của Ajahn Chah chỉ đơn giảnquán sát, theo dõi một cách chánh niệm và tỉnh giác tất cả những gì đang diễn ra bên trong cũng như bên ngoài chính mình. Ajahn Chah thường nói việc hành thiền của Ngài chẳng có gì đặc biệt. Ajahn Chah tự so sánh mình với một cội cây trong rừng. Cội cây chỉ là cội cây và Ajahn Chah cũng chỉ là Ajahn Chah thôi, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng từ sự không đặc biệt này phát sinh ra một sự hiểu biết sâu xa về chính mình và thế gian. Không thể dùng ngôn từ để diễn đạt giáo pháp. Giáo pháp tự hiển bày trong từng phút giây, nhưng chỉ khi nào tâm tĩnh lặng ta mới có thể thấu hiểu giáo pháp. Ajahn Chah có khả năng kỳ diệu để biến đổi giáp pháo vô ngôn thành những ví dụ tươi mát, lúc khôi hài ý nhị, lúc vần điệu nên thơ, thường là để đánh động vào chỗ linh diệu nhất của con tim. Chúng ta đang chìm đắm trong bể ái dục như thú tham mồi ngon, ruồi say mật ngọt. Đời sống chẳng qua chỉ là những chiếc lá rụng và tâm chẳng khác nào những dòng nước chảy.

Lời dạy của Ajahn Chah tràn đầy những ví dụ ý nhị như vậy. Chúng tôi sưu tập những ví dụ đầy ý nghĩa thâm sâu này để khơi động tâm linh những ai đang bị dày vò bởi những nhiệt não của thế gian tìm được một chỗ nghỉ yên tĩnh dưới bóng mát của một cội cây trong rừng. Ajahn Chah thường nói: "Chúng tôi dùng ví dụ để nói về giáo pháp, vì giáo pháp không có hình dáng. Ai có thể nói giáo pháp vuông hay tròn? Phương pháp hay nhứt để diễn giải giáo pháp là dùng ví dụ."


* Cây Cổ Thụ


Người ta thường dọ hỏi về cách hành thiền của riêng tôi, tôi chuẩn bị tâm như thế nào khi ngồi thiền. Không có gì đặc biệt hết, tâm tôi để yên tại chỗ mà hồi nào tới giờ nó vẫn ở. Họ hỏi tôi, thế thì Ajahn Chah là một vị Alahán chăng? Tôi có biết đâu, tôi như cây cổ thụ đầy lá hoa và trái, chim chóc tới ăn và làm tổ trong cây đó, nhưng cây cổ thụ không hay biết gì về thân phận của nó, nó cứ sống tự nhiên như vậy, nó sao nó vậy, thế thôi.

PART 2  

 

"All the teachings are merely similes and comparisons, means to help the mind see the truth."

SIMILES

____________________

1-10

1. Hàng Trăm Mọi Thứ

 

Người ta chỉ nghĩ đến niềm vui khi làm chủ một vật gì mà chẳng hề nghĩ đến những cái rắc rối kèm theo. Khi còn là một sadi tôi thường nói đến hạnh phúc của sự giàu sang, có hàng trăm tôi trai tớ gái, hàng trăm trâu bò và hàng trăm các thứ khác v.v... Người ta thường nghĩ như vậy đó. Nhưng bạn hãy tưởng tượng xem, phải chăm nom săn sóc cho một trăm con bò, một trăm con trâu, chưa kể đến hai trăm tôi trai tớ gái, sẽ khổ sở dường nào? Người ta chẳng hề nghĩ đến những điều khó khăn này. Họ chỉ nghĩ đến việc có nhiều của cải, trâu bò, tôi trai tớ gái mà thôi. Theo tôi thì năm chục con là quá nhiều rồi, chỉ một việc cột dây xỏ mũi cho chúng, cũng khiến bạn nhức đầu. Nhưng mấy ai nghĩ đến điều này? Họ chỉ muốn có càng nhiều của cải càng tốt.

 

2. Tổ Kiến

 

Khi ngồi thiền, ta muốn tâm an tịnh, nhưng tâm cứ vọng động. Ta không muốn suy nghĩ nhưng tâm cứ suy nghĩ. Chẳng khác nào người ngồi trên tổ kiến, kiến cắn muốn điên luôn. Tại sao vậy? Bởi vì khi tâm còn trong thế gian thì dầu cho có ngồi yên nhắm mắt, cũng chỉ thấy các chuyện thế gian. Vui thích, hân hoan, lo âu, sầu muộn, băn khoăn thắc mắc v.v... tất cả đều nổi lên, bởi vì ta chưa hiểu giáo pháp. Nếu tâm cứ như vậy thì không thể nào chịu đựng, không thể nào quán chiếu được các pháp của thế gian. Khi tâm ở trong thế tục là ta đang ngồi trên tổ kiến. Vì ngồi ngay trên tổ kiến lửa thì kiến phải cắn thôi. Vậy phải làm sao đây? Chỉ có cách rời xa tổ kiến thôi.

 

3. Vườn Táo

 

Nếu bạn hỏi mọi người tại sao họ được sinh ra thì họ bối rối ngay, bởi vì người ta bị đắm chìm trong thế giới cảm quanhiện hữu hay sự "Có". Chẳng hạn, ta có một vườn táo và rất ưa thích nó. Nếu không dùng trí tuệ để quán chiếu thì nó sẽ biến thành Hữu hay là Có. Tại sao vậy? Giả sử trong vườn có một trăm cây táo và ta xem chúng là những cây táo của chúng ta. Thế là ta sẽ tái sinh thành những con sâu nằm trong mỗi cây táo đó. Mặc dầu thân thể ta đã đi về nhà, nhưng tâm ta vẫn dính mắc với từng cây táo. Sở dĩ có sự hiện hữu, bởi vì ta dính mắc vào quan kiến, cứ khư khư chấp giữ rằng đó là những cây táo của ta, đó là vườn táo của ta. Nếu có ai đốn ngã một cây táo của ta, ta sẽ chết theo cây táo đó. Ta sẽ giận dữ và đi tìm cho ra lẽ. Ta sẽ đánh lộn và có thể giết chết người đã cả gan đốn ngã cây táo của ta. Cãi cọ nhau, đó là sinh. Ta sinh ra ngay lúc ta chấp giữ một vật gì là của ta. Sinh, được sinh ra từ chỗ chấp giữ đó. Mặc dầu có đến cả ngàn cây táo, nhưng nếu ai chặt ngã dầu chỉ một cây là chặt luôn ta đó. Dính mắc chấp giữ vào vật gì là sinh ra ngay từ đó, hiện hữu ngay tại đó.

 

4. Quả Táo

 

Bạn có thể bắt đầu loại bỏ tính ích kỷ bằng sự bố thí. Người ích kỷ tự cảm thấy không hài lòng với chính mình. Nhưng nhiều người rất ích kỷ mà chẳng biết đến hậu quả của sự không rộng lượng này. Bạn có thể kinh nghiệm được điều này nhất là khi bạn đang đói. Nếu bạn có hai quả táo và gặp lúc phải chia xẻ với một người khác, một người bạn chẳng hạn, bạn sẽ phân vân. Chắc chắn là bạn có ý muốn cho rồi đó, nhưng bạn chỉ muốn cho trái nhỏ hơn thôi. Nếu cho trái lớn thì tiếc quá. Muốn suy nghĩ đúng thật là khó vậy. Miệng nói hãy lấy trái táo đi, nhưng bụng nói thầm: "Nhưng mà lấy trái nhỏ thôi nhé", hoặc bạn gọi người bạn đến gần, và nói: "Này cầm lấy trái táo", và đưa trái táo nhỏ cho bạn mình. Đó là một hình thức ích kỷ, mà ít ai để ý đến. Bạn có bao giờ thấy điều này không? Khi cho ra vật gì, bạn phải làm ngược lại bản tính ích kỷ của mình. Dù trong bụng muốn cho trái nhỏ, nhưng phải tự thắng mình để cho trái lớn. Và dĩ nhiên sau khi đã cho, bạn sẽ cảm thấy thoải mái. Muốn tập cho tâm thắng bản tính ích kỷ đã tồn tại từ lâu đời theo lối này, cần phải tự chế, tự thắng mình, tự đào luyện tâm mình. Bạn phải biết cho ra, phải biết xả bỏ và đừng nuôi dưỡng tâm ích kỷ. Đó là cách tốt đẹpđúng đắn để tự thắng mình.

 

5. Mụt Măng

 

Dầu bạn có thích vật gì đến đâu đi nữa, cũng phải luôn luôn nhớ rằng: Nó không vững bền lâu dài. Chẳng hạn như mụt măng, thấy có vẻ ngon lành đó, nhưng hãy tự nhủ "Chưa chắc." Muốn thử xem có chắc không, bạn phải cố gắng ăn mỗi ngày. Đến một ngày nào đó, bạn sẽ than phiền rằng măng chẳng còn ngon nữa. Rồi bạn sẽ thích ăn món khác, và tin chắc rằng món ăn mới này ngon hơn. Nhưng về sau cũng sẽ thấy chưa chắc nữa. Mọi vật đều không chắc.

 

6. Gậy Lớn, Gậy Nhỏ

 

Vì có tri kiến sai lầm, nên người ta không thể giải quyết được những vấn đề của chính mình. Họ chẳng khác nào một người vất cây gậy nhỏ, để lấy cây gậy lớn hơn, nghĩ rằng gậy càng lớn thì càng nhẹ.

 

7. Người Mù

 

Muốn nếm hương vị của giáo pháp, bạn phải tự mình thực hành. Đức Phật không nói nhiều chi tiết về kết quả của sự thực hành, bởi vì khó có thể dùng lời để diễn đạt. Chẳng khác nào giải thích cho người mù từ trong bụng mẹ biết thế nào là màu xanh, thế nào là màu đỏ. Bạn có thể thử, nhưng chẳng có kết quả gì.

 

8. Thân Thể Và Vẻ Đẹp Của Nó

 

Chúng ta bị mê hoặc bởi thân thể và vẻ đẹp của nó, nhưng thực sự nó bẩn thỉu. Giả sử không tắm trong một tuần, chúng ta có dám đến gần nhau không, hôi lắm! Khi ra mồ hôi, như khi làm việc nặng chẳng hạn, mùi thật khó ngửi. Lúc tắm rửa, mùi thơm của xà phòng thay chỗ cho mùi hôi của cơ thể. Xà phòng có thể tạm thời làm cho thân thể ta thơm tho, nhưng thật ra mùi hôi của cơ thể vẫn còn đó. Khi mùi thơm của xà phòng bay hết rồi thì mùi hôi của cơ thể sẽ trở lại. Ta thường nghĩ rằng cơ thể này đẹp đẽ, đáng yêu và khoẻ mạnh. Ta thường nghĩ rằng ta chẳng sẽ bao giờ già, đau và chết. Kỳ thực, ta bị cơ thể mê hoặc mà quên mất tâm. Tâm mới chính là chỗ nương tựa thực sự.

 

9. Cơm

 

Những lời dạy của Đức Phật có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề của chính mình, nhưng trước tiên chúng ta phải thực hành để phát triển trí tuệ. Cũng như muốn có cơm ta phải bỏ công ra nấu, phải có củi, có nước và phải chờ đến khi cơm sôi, cơm chín. Không thể chỉ bỏ gạo vào nồi là có cơm ngay được.

 

10. Lò Gạch

 

Khi có cảm giác khởi dậy trong tâm thì hãy nhận diện nó, chứ đừng hất hủi nó. Đó là cách nhìn đúng đắn. Bạn có bao giờ thấy người ta nung gạch chưa? Người ta đốt một đống lửa trước lò gạch và để tất cả khói lọt vào bên trong. Tất cả sức nóng đều dồn vào trong lò. Chỉ cần làm như thế, và khi nhận đủ sức nóng, gạch sẽ chín.

 

Thực hành giáo pháp cũng giống như nung gạch trong lò. Tất cả cảm giác đều dồn vào trong để chúng chuyển thành chánh kiến. Tất cả sắc, thinh, hương, vị, xúc v.v... đều đưa vào trong, cảm giác sẽ trở thành kinh nghiệm quí báu giúp trí tuệ phát sinh.

1)  Hundred of Everything 

 

People only think about the pleasure of acquiring and don't consider the trouble involved. When I was a novice I used to talk to the lay people about the happiness of wealth and possessions, having servants and so on - a hundred male servants, a hundred female servants, a hundred cows, a hundred buffaloes . . . a hundred of everything. The lay people really liked that. But can you imagine looking after a hundred buffaloes, or a hundred cows, not to mention the two hundred servants? Would that be fun? People do not consider this side of things. They have the desire to possess, to have the cows, the buffaloes and the servants, hundreds of them. But I say fifty buffaloes would be too much. Just twining the rope for all those brutes would already be one big headache! But people don't consider this. They just want to acquire as much as they can.

 

2) Ants' Nest 

 

When we sit in meditation we want the mind to become peaceful, but it doesn't. We don't want to think, but we think. It's like a person who is sitting on an ants' nest. The ants just keep on biting him. Why? Because when the mind is in the world, then even though a person is sitting still with his eyes closed, all he sees is the world. Pleasure, sorrow, anxiety, confusion, they all arise, because he still hasn't realized Dhamma. If the mind is like this, the meditator can't endure the worldly dhammas, he can't investigate. It's just the same as if he were sitting on an ants' nest. The ants are going to bite because he's right on their home. So what should he do? He should look for a way to get rid of them.

 

3) Apple Orchard 

 

If you ask people why they were born, they probably would have a lot of trouble answering, because they're sunk in the world of the senses and sunk in becoming. For example, suppose we had an orchard of apple trees that we were particularly fond of. That's becoming for us if we don't reflect with wisdom. How so? Suppose our orchard contained a hundred apple trees and we considered them to be our trees. We'd then be born as a worm in every single one of them, and we'd bore into every one of them. Even though our human body may still be back at the house, we'd wend out tentacles into every one of those trees. It's becoming because of our clinging to the idea that those trees are our own, that that orchard is our own. If someone were to take an axe and cut on of the trees down, we would die along with the tree. We'd get furious and would have to go and set things straight. We'd fight and even kill over it. The quarrelling is the birth. We are born right at the point where we consider anything to be our own, born from the becoming. Even if we had a thousand apple trees, if someone were to cut down just one, it would be like cutting the owner down. Whatever we cling to, we are born right there, we exist right there.

 

4) Apples 

 

You can begin doing away with selfishness through giving. If people are selfish they do not feel good about themselves. And yet people tend to be very selfish without realizing how it affects them. You can experience this at any time. Notice it when you are hungry. If you get a couple of apples and then the opportunity arises to share them with someone else, a friend, for instance, you think it over. Really, the intention to give is there, but you only want to give away the smaller one. To give the big one, well, it would be a shame. It's hard to thin straight. You tell your friend to go ahead and take one but then you say, "Take this!" and give him the smaller one. This is one form of selfishness, but people don't often notice it. Have you ever seen this? In giving, you really have to go against the grain. Even though you want to give the smaller fruit, you must force yourself to give the bigger one. Of course once you've given it to your friend, it feels so good. Training the mind by going against the grain in this way requires self-discipline. You must know how to give and how to give up and not nurture your selfishness. This is called going against the grain in a correct way.

 

5) Bamboo Shoots 

 

No matter how much you like something you should reflect that it's uncertain. Like bamboo shoots: they may seem to be so delicious but you must tell yourself "not sure!" If you want to test out if it's sure or not, try eating them every day. Eventually you'll complain: "This doesn't taste so good anymore!" Then you'll prefer another kind of food and be sure that food is delicious. But you'll find out later that's "not sure" too. Everything is just "not sure."

 

6) Big Stick, Little Stick 

 

People aren't able to see themselves outside of their problems because of wrong view. They're like the man who throws away a small stick and picks up a bigger one, thinking that the bigger stick will be lighter.

 

7) Blind Person 

 

To know the taste of Dhamma, you will have to put the teaching into practice yourself. The Buddha didn't talk about the fruits of the practice in much detail because it's something one can't convey in words. It would be like trying to describe the different colors to someone who has been blind from birth. You couldn't do it. You could try, but it wouldn't serve much purpose.

 

8) Body and Its Charms 

 

We are deluded by the body and its charms, but really it is foul. Suppose we didn't take a bath for a week. Could we bear to be close to each other? We'd really smell bad. When we sweat a lot, such as when we are working hard together, the smell is awful. We go back home and rub ourselves down with soap and water, and the fragrance of the soap replaces our bad body odor. Rubbing sweet-smelling soap on the body may make it seem fragrant, but actually the bad smell of the body is still there, temporarily suppressed. When the smell of the soap is gone, the smell of the body comes back again. Now we tend to think the body is beautiful, delightful and strong. We tend to think that we will never age, get sick or die. We are charmed and fooled by the body and so we are ignorant of the true refuge within ourselves. The true place of refuge is the mind.

 

9) Boiled Rice 

 

The teachings of the Buddha can help us to solve our problems, but first we must practice and develop wisdom. It's like wanting to have boiled rice. We must first build a fire, wait until the water comes to a boil, and let the rice cook for as long as it needs to. We just can't throw rice into a pot of water and have boiled rice right away.

 

10) Brick Oven 

 

If some sensation makes an impression on the mind, don't simply disregard it. It's like baking bricks. Have you ever seen a brick oven? They build a fire up about two or three feet in front of the oven so that all the smoke gets drawn into it, and none is left outside. All the heat then goes into the oven and the job gets done quickly. People who practice the Dhamma should be like a brick oven. All their feelings will then be drawn inwards to be turned into Right View. Seeing sights, hearing sounds, smelling odors, tasting flavors, and so on, the mind draws everything inwards. Feelings thus become experiences which give rise to wisdom.

____________________

11-20

11. Chiếc Cầu

 

Hãy giữ tâm như chiếc cầu kiên cố, chứ đừng như nuớc thủy triều lên xuống dưới cầu.

 

12. Tượng Phật

 

Giác ngộ không có nghĩa là bất động như một pho tượng Phật. Người giác ngộ vẫn suy nghĩ, nhưng họ biết rằng, tiến trình của sự suy nghĩvô thường, bất toại nguyện và trống rỗng hay không có tự ngã. Cứ thực hành đi, rồi chúng ta sẽ thấy những đều này một cách rõ ràng. Chúng ta cần phải tìm hiểu khổ đau, để chấm dứt nguyên nhân của đau khổ. Nếu không thấy được điều đó thì trí tuệ sẽ chẳng bao giờ nảy sinh. Không nên đoán mò mà phải thấy sự vật một cách rõ ràngchính xác đúng theo thực tướng của nó - cảm giác chỉ là cảm giác, tư tưởng chỉ là tư tưởng. Đó là cách thức chấm dứt mọi vấn đề rắc rối trên cõi đời này.

 

13. Xây Nhà Và Nhuộm Áo Quần

 

Chỉ muốn làm phước mà không trao dồi phẩm hạnh thì chẳng khác nào xây dựng lâu đài trên cát; chẳng bao lâu sau lâu đài sẽ sụp đổ mà thôi. Cũng giống như muốn nhuộm vải, nhưng không chịu giặt sạch tấm vải trước khi nhuộm. Nhiều người đã làm như vậy, họ chẳng cần chú ý gì đến tấm vải. Khi muốn nhuộm, họ chỉ nhúng tấm vải vào thuốc nhuộm mà chẳng cần để ý đến tấm vải sạch hay dơ. Nếu tấm vải dơ thì nhuộm như thế vải còn tệ hại hơn. Hãy nghĩ đến điều này, nhuộm một tấm vải vừa cũ vừa dơ thì lúc nhuộm xong tấm vải có đẹp chăng? Nhưng người ta thường làm như thế. Người ta chỉ thích làm điều thiện mà không chịu bỏ làm điều ác. Họ quên một điều quan trọng là chỉ khi nào tâm không dơ bẩn, lúc ấy tâm mới bình an tĩnh lặng mà thôi. Bạn hãy tự nhìn vào bên trong chính mình, hãy xét xem thân khẩu ý của mình đã có gì sai lầm. Ngoài thân khẩu ý ra, bạn chẳng có gì để sửa chữa nữa.

 

14. Những Chiếc Xe

 

Các tôn giáo trên thế gian, gống như những chiếc xe hơi có đủ loại đủ cỡ, nhưng tất cả đều chạy về một hướng. Người không nhìn thầy điều này thì tâm chẳng có một chút ánh sáng.

 

15. Mèo

 

Khi phiền não dấy lên, bạn phải có biện pháp để đối trị chúng. Phiền não chẳng khác nào một con mèo. Khi bạn cho đồ ăn nó thích, thì nó sẽ quấn quýt bên bạn mãi để được ăn thêm. Nếu một ngày nào đó nó cào bạn, và bạn quyết định không cho nó ăn nữa thì mèo sẽ không còn lẫn quẩn bên bạn. Thật ra, lúc đầu mèo còn đến với bạn và kêu meo meo nũng nịu, nhưng nếu bạn cương quyết không cho nó ăn, không thèm đếm xỉa gì đến nó, thì nó sẽ xa lánh bạn luôn. Phiền não trong tâm bạn cũng như vậy, nếu bạn không nuôi dưỡng, không cung cấp thức ăn cho phiền não thì phiền não sẽ không đến quấy rầy bạn, và tâm bạn sẽ bình an tĩnh lặng.

 

16. Gà Trong Chuồng

 

Khi sự bình an tĩnh lặng trong tâm phát triển thì tâm sẽ ổn định như gà được nhốt vào chuồng, không thể chạy nhảy bươi móc bên ngoài. Khi đã bị nhốt vào chuồng, tuy gà không thể lang thang bên ngoài, nhưng gà có thể đi lại trong chuồng. Dầu có thể đi quanh quẩn trong chuồng, nhưng gà không thể gây ra một tai hại quan trọng nào vì gà đã được giữ trong chuồng. Nhiều người không muốn có một cảm giác hay ý nghĩ nào phát sinh trong khi họ đang hành thiền, nhưng cảm giáctư tưởng vẫn phát sinh. Khi tâm bình an tĩnh lặng, thì sự chánh niệm tỉnh thức sẽ giữ cho tâm không rung động. Có nghĩa là khi có cảm giác hay tư tưởng nào dấy động lên trong tâm, thì chúng chỉ quanh quẩn trong "chuồng" của sự tĩnh lặng và không thể quấy rầy hay gây ra tai hại nào cho người hành thiền.

 

17. Trẻ Con

 

Nếu bạn không kiểm soátchế ngự tâm, mà chỉ chiều thuận theo những tư tưởng tình cảm của nó, thì bạn đã thực hành sai lầm rồi, chẳng khác nào nuông chiều theo ý thích của trẻ con. Con nít ưa thích thứ gì, cha mẹ chúng cho chúng ngay thứ đó. Phải chăng đó là phương pháp dạy trẻ tốt đẹp? Lúc trẻ con còn bé, ta có thể nuông chiều nó một thời gian, nhưng khi nó bắt đầu biết nói thì phải thỉnh thoảng trách phạt nó, nếu không nó sẽ trở nên hư hỏng sau này. Tâm cũng phải được huấn luyện như vậy. Đừng chiều theo những đòi hỏi của tâm.

 

18. Cây Ốm Yếu Cong Queo

 

Cốt tủy của việc thực hành là chăm chú quán sát theo dõi tâm, nhận biết ý định của tâm. Muốn nhận biết ý định của tâm, bạn phải có trí tuệ. Đừng có tâm phân biệt, đừng bất bình phiền não khi thấy người khác không làm đúng theo ý thích của mình, đừng khó chịu khi chứng kiến những việc, những điều mà mình không ưa thích. Bạn có cảm thấy buồn khổ khi thấy một thân cây trong rừng ốm yếu cong queo không được to lớn thẳng thắn như những cây khác không? Thật là khờ dại khi buồn khổ như thế. Đừng phán xét những người khác, bởi vì có rất nhiều hạng người trên thế gian này. Tại sao tự mang vào mình gánh nặng muốn thay đổi, muốn sửa đổi tất cả những người khác? Nếu bạn muốn thay đổi, muốn sửa đổi một cái gì đó thì hãy thay đổi, sửa đổi sự vô minh của mình thành trí tuệ.

 

19. Cái Khay Bẩn

 

Nhiều người cho rằng bản tánh của tâm là thanh tịnh trong sáng, và bởi vì mọi người đều có Phật tánh nên không cần phải hành thiền làm gì. Điều đó chẳng khác nào lấy một cái gì sạch sẽ, như cái khay này chẳng hạn, nhỏ vài giọt nước dơ lên trên đó. Có thể nào bạn cho rằng cái khay này vốn sạch sẽ nên chẳng cần phải chùi rửa làm gì không?

 

20. Lầu Trên, Lầu Dưới

 

Người ta tạo ra danh từ, tên gọi để dễ dàng trong việc giao tiếp, đàm luận, học hành vv... nhưng sự vật mang bản chất tự nhiên của nó, nó sao thì nó vậy thôi. Dù ta có đặt cho nó danh từ gì đi nữa thì nó vẫn chỉ là vậy. Chẳng hạn bây giờ chúng ta đang ngồi ở lầu dưới, trên sàn đá này. Sàn đá chỉ là nền tảng, nó không thể di động hay chuyển lui chuyển tới nơi nào. Lầu trên thì cũng từ nền nhà dưới này mà được xây dựng lên thôi. Lầu trên cũng giống như mọi thứ mà chúng ta thấy trong tâm: hình sắc, cảm giác, tri giác, phản ứng. Chúng không thực sự có mặt theo cách mà ta muốn áp đặt cho chúng. Chúng chỉ là sự chế định, vừa sinh ra thì tức khắc bị diệt ngay. Chúng chỉ là giả danh mà chẳng hề có tự tính.

11) Bridge 

 

Let your mind be like a bridge which is steady, and not like the water that rises and falls underneath it.

 

12) Buddha Statue 

 

Enlightenment does not mean to become dead like a Buddha statue. An enlightened person still thinks, however he knows that the thinking process is impermanent, unsatisfactory, and empty. Through practice we can see these things clearly. We need to investigate suffering and stop its causes. If not, wisdom can never arise. We must see things exactly as they are - feelings are just feelings, thoughts are just thoughts. This is the way to end all our problems.

 

13) Building a House and Dyeing Cloth 

 

Only wanting to make merit without developing virtue is like building a beautiful house without preparing the area first. It wouldn't be long before the house would collapse. Or it's like wanting to dye a piece of cloth without washing it first. Most people do it like that. Without looking at the cloth, they dip it into the dye straight away. If the cloth is dirty, dyeing it makes it come out even worse than before. Think about it. Would dyeing a dirty old rag look good?

 

Yet this is how people are. They just want to perform good deeds, but don't want to give up wrongdoing. They still haven't understood that it is only when the mind is free of impurities that the mind can be peaceful. You have to look into yourself, look at the faults in your actions, speech and thoughts. Where else are you going to practice but in your actions, speech and thoughts?

 

14) Cars 

 

All religions are like different cars all moving in the same direction. People who don't see it like that have no light in their hearts.

 

15) Cat 

 

If defilements arise, you have to do something about them. Defilements are like a cat. If you give it as much food as it wants, it will constantly be coming around to look for more. But if one day it scratches you and you decide not to feed it anymore, it will finally not come around. Oh, yes, it will still come around meowing at first, but if you remain firm it will finally stop doing so. It's the same with the different defilements of your mind. If you do not feed them, they will not come around to disturb you again and again, and your mind will be at peace.

 

16) Chicken in a Coop 

 

As the mind develops calm, it is held in check by that calm, just like a chicken that is put in a coop. Once inside the coop, the chicken is unable to wander outside, but it is still able to walk around within the confines of the coop. The action of walking to and fro doesn't lead to any great harm because the chicken is always inside the coop. Some people don't want to experience any feelings or thoughts when they meditate, but thoughts and feelings do arise. The awareness that is present when the mind is calm, however, keeps the mind from getting agitated. This means that whenever there are thoughts or sensations walking around in the mind, they do so within the coop of calm, and so cannot cause you any harm or disturbance.

 

17) Child 

 

If you don't oppose and resist your mind, you just follow its moods. This is not right practice. It would be like indulging a child's every whim. Will that child be a good child? If the parents give their child everything it wishes is that good? Even if they do so at first, by the time it can speak they may start to spank it occasionally because they're afraid it'll end up spoiled and helpless. The training of your mind must be like this. Don't indulge its whims.

 

18) Crooked Tree 

 

The essence of our practice is to watch intention and examine the mind. You must have wisdom. Don't discriminate. Don't get upset with others if they are different. Would you get upset at a small and crooked tree in the forest for not being tall and straight like some of the others? That would be silly. Don't judge other people. There are all varieties. No need to carry the burden of wishing to change them all. If you want to change anything, change your ignorance to wisdom.


19) Dirty Tray 

 

Many people contend that since the mind is inherently pure, since we all have Buddha nature, it's not necessary to practice. But this is like taking something clean, like this tray, for example, and then I come and drop some dung on it. Will you say that this tray is originally clean, and so you don't have to do anything to clean it now?

 

20) Downstairs, Upstairs 

 

We invent names for the sake of study, but actually nature is just as it is. For example, we are sitting here downstairs on this stone floor. The floor is the base. It's not moving or going anywhere. Upstairs is what has risen out of this floor. Upstairs is like everything that we see in our minds: form, feeling, memory, and thinking. They don't really exist in the way we presume they do. They are merely the conventional mind. As soon as they arise, they pass away again. They don't really exist in themselves.

 

____________________

21-30

21. Những Giọt Nước

 

Hãy giữ gìn giới luật. Lúc đầu bạn có thể phạm giới. Nhưng khi bạn nhận biết được sai lầm này thì hãy lập tức chấm dứtthiết lập giới luật trở lại. Có thể bạn lại phạm giới lần nữa nhưng khi nhận biết được mình phạm giới thì hãy tái lập giới luật trở lại lần nữa. Việc hành thiền cũng vậy, tâm chánh niệm phải được tái lập nhiều lần cho đến khi được ổn định. Giống như những giọt nước rơi từ chiếc bình. Nếu chỉ nghiêng bình một chút nước sẽ rơi chậm: bóp... bóp... bóp... Nhưng nếu nghiêng bình nhiều hơn thì những giọt nước cũng sẽ rơi nhanh hơn: bóp bóp bóp. Nghiêng bình nhiều hơn nữa nước không còn rơi thành giọt mà biến thành một dòng liên tục. Những giọt nước đã biến đi đâu mất rồi? Chúng chẳng đi đâu cả, mà chuyển thành một dòng nước đều đặn. Khi chánh niệm của bạn được tăng cường thì cũng giống như vậy.

 

22. Con Vịt

 

Dầu bạn có muốn cơ thể này tồn tại lâu dài, thì nó cũng không thể chiều theo ý bạn được. Muốn như thế chẳng khác nào muốn vịt trở thành gà. Khi biết rằng không thể nào mong gà thành vịt, vịt thành gà; vịt phải là vịt, gà phải là gà, và khi biết rõ rằng cơ thể này phải là cơ thể, và nó phải già đau chết, thì bạn mới có đủ năng lựcsức mạnh để đối diện với những đổi thay của cơ thể mình.

 

23. Con Giun Đất

 

Một vài người đến hỏi tôi, phải chăng khi thấy được vô thường, khổ và vô ngã, người ta sẽ vất bỏ tất cả, trở thành lười biếng và không muốn làm gì nữa? Tôi trả lời với họ rằng, không phải như vậy, mà trái lại, họ càng siêng năng làm việc hơn, nhưng họ làm với tâm không dính mắc, và chỉ làm những việc hữu ích. Những người ấy lại tiếp tục hỏi, nếu mọi người đều hành thiền, đều thực hành giáo pháp, thì chẳng có việc gì trên thế gian này có thể hoàn thành được và sẽ không có tiến bộ nữa. Nhưng phải chăng, lo sợ như thế thì chẳng khác nào con giun lo sợ sẽ hết đất để ăn.

 

24. Mùi Phân

 

Bạn không thể đi đến một nơi nào trên thế gian này để tránh đau khổ. Khi tâm còn ở trong thế gian thì không thể nào thoát khỏi khổ đau. Tâm còn dính mắc với thế gian mà muốn tránh khỏi đau khổ chẳng khác nào muốn tránh mùi hôi của bãi phân lớn lại đến gần một bãi phân nhỏ. Ở nơi nào thì bãi phân lớn và bãi phân nhỏ cũng đều có mùi hôi như nhau.

 

25. Vật Đắt Giá

 

Giả sử bạn làm chủ một vật thật đắt giá. Ngay lúc có vật trong tay, tâm bạn thay đổi, và bạn sẽ tự nhủ: "Bây giờ ta phải cất ở đâu đây? Nếu để ở đây sẽ có người lấy mất." Thế rồi bạn băn khoăn suy nghĩ tìm nơi cất dấu. Đó là đau khổ. Đau khổ khởi sinh vào lúc nào? Đau khổ khởi sinh khi chúng ta biết mình đang làm chủ một vật gì đó. Đó là chỗ ở của đau khổ. Trước khi có được vật này, ta không đau khổ. Không đau khổ bởi vì không có vật để tâm ta dính mắc vào. Tự ngã cũng vậy, nếu chúng ta nghĩ đến danh từ: "Tôi, Ta" thì mọi vật quanh ta đều trở thành của ta, và sự rắc rối theo liền sau đó. Nếu không có tôi, ta thì chẳng có gì rắc rối cả.

 

26. Đau Nhức Bên Trong

 

Người ta phân vân không biết tại sao khi bắt đầu loại bỏ tham muốn, thì nhiều vấn đề rắc rối phát sinh. Chuyện đó chẳng có gì lạ cả. Vì trước đây khi nuôi dưỡng phiền não, bạn đã đối xử nhẹ nhàng với chúng, vuốt ve nuông chiều chúng. Như người bị vết thương bên trong mà chỉ đắp thuốc bên ngoài nên không có cảm giác gì. Bây giờ mổ ra để trị tận gốc thì chắc chắn không tránh khỏi đau đớn.

 

27. Rơi Từ Cây Xuống

 

Nếu dựa vào kinh điển thì ta có thể phân tích thập nhị nhân duyên ra thành: Vô minh sinh ra hành nghiệp, hành nghiệp sinh ra thức, thức sinh ra danh sắc, danh sắc sinh ra lục nhập, lục nhập sinh ra xúc, xúc sinh ra thọ, thọ sinh ra ái, ái sinh ra thủ, thủ sinh ra hữu, hữu sinh ra sinh, sinh sinh ra già, đau, chết và tất cả những khổ đau khác. Nhưng trên thực tế, khi tiếp xúc với vật gì ta không ưa thích thì đau khổ phát sinh ngay tức khắc. Tâm xuyên qua chuỗi thập nhị nhân duyên một cách thật nhanh chóng khiến ta không thể nào theo kịp. Như trường hợp rơi từ trên cây xuống. Trước khi biết được chuyện gì xảy ra thì... "Bụp", ta đã nằm ngay dưới đất. Thật ra, trước khi chạm đất ta đã xuyên qua nhiều cành lá, nhưng vì sự rơi quá nhanh khiến ta không thể nào đếm kịp hay nhớ hết trong lúc đang rơi. Cũng giống trường hợp thập nhị nhân duyên. Nỗi đau khổ tức khắc mà chúng ta kinh nghiệm là kết quả của một chuổi dài xuyên qua thập nhị nhân duyên. Đó là lý do tại sao Đức Phật khuyên nhủ hàng môn đệ phải quán chiếuhiểu rõ tâm mình để có thể biết mình trước khi đụng mặt đất.

 

Giữa việc nghiên cứu giáo phápthực hành giáo pháp có nhiều sự khác biệt. Chân giáo pháp phải học hỏi là tìm một con đường để thoát khỏi sự bất ưng ý, thoát khỏi sự đau khổ của đời sốngđạt được hạnh phúc bình an cho chính mình cùng tất cả chúng sanh. Khi tâm an tịnh, tức là nó đang ở trong điều kiện bình thường. Khi tâm di động thì tư tưởng hình thành. Hạnh phúc hay đau khổ là một phần của tâm hoạt động này, bất antham ái cũng được hình thành như thế. Nếu bạn không hiểu rõ đặc tính luôn luôn di động của tâm thì bạn sẽ săn đuổi theo tư tưởng hình thành mãi và trở thành nạn nhân của nó. Thế nên, Đức Phật dạy chúng ta hãy quán sát hoạt động của tâm, theo dõi tâm di chuyển. Khi theo dõi tâm, ta sẽ thấy được những đặc tính căn bản của tâm. Đó là: vô thường, bất toại nguyệnvô ngã. Bạn nên tỉnh thứcquán sát những hiện tượng tâm lý này. Bằng cách quán sát, theo dõi bạn có thể học được tiến trình của nhân duyên. Đức Phật dạy rằng vô minh là nhân phát sinh ra hành nghiệp và mọi hiện tượng. Hành nghiệp hay sự chủ ý này phát sinh ra thức và thức lại là nhân của thân và tâm. Đó là tiến trình của nhân duyên.

 

Khi bắt đầu nghiên cứu Phật giáo, ta thấy rằng lối dạy theo truyền thống kinh điển đem lại nhiều lợi ích. Nhưng khi thấy được tiến trình diễn ra bên trong, ta mới thấy rõ tầm quan trọng của sự thực hành. Những kẻ chỉ học pháp học mà không thực hành thì không thể nào theo kịp sự mau lẹ của tiến trình này. Dĩ nhiên tiến trình của tâm được kinh điển hệ thống hóa và mô tả rõ ràng, nhưng kinh nghiệmkiến thức thực nghiệm vượt ra ngoài sách vở học hỏi. Sách vở không thể mô tả cho chúng ta biết những gì chỉ được biết đến bằng kinh nghiệm. Làm sao sách vở có thể diễn tả cho ta biết: đây là những cảm giác phát sinh, đây là tác ý, đây là một loại tâm đặc biệt, đây là sự khác biệt của thân và tâm v.v... Cũng như khi bạn trèo cây và bị rơi xuống đất, bạn không thể biết được bạn đã rơi bao nhiêu thước, bao nhiêu tấc, đã xuyên qua bao nhiêu cành lá trước khi chạm mặt đất. Bạn chỉ biết bạn rơi xuống đất và thấy đau mà thôi. Không sách vở nào mô tả được cảm giác lúc ta đang rơi và cảm giác đau khi ta chạm đất. Sách vở nghiên cứu giáo pháp được hệ thống hóa và làm cho rõ ràng. Nhưng thực tế không chỉ đi theo một lối đơn giản.

 

Bởi thế, chúng ta phải dùng trí tuệ sâu xa của mình để nghiệm xem cái gì đã khởi sinh trong tâm người giác ngộ. Người giác ngộ hiểu biết qua kinh nghiệm của họ rằng, tâm không phải là ta, không phải là tự ngã của ta. Khi nói cho chúng ta biết tên của các loại tâm và tâm sở, Đức Phật không muốn cho chúng ta dính mắc vào ngôn từ. Ngài chỉ muốn chúng ta thấy tất cả đều vô thường, khổ và vô ngã. Ngài dạy chúng ta hãy buông bỏ tất cả. Khi các pháp phát sinh hãy chánh niệm, biết chúng. Tâm thực hiện được sự ghi nhận giác tỉnh này mới là tâm được huấn luyện đúng cách. Khi tâm bị khuấy động thì nhiều loại tâm, tâm sở, phản ứng v.v... hình thành và nẩy nở liên tục. Cho dù tâm tốt hay tâm xấu, ta cũng chỉ theo dõi và để chúng như thế. Đức Phật chỉ dạy đơn giản: "Vất bỏ hết". Nhưng ta không thể vất bỏ chúng ngay được đâu! Hãy tinh cần quán sát theo dõi hiểu rõ tâm mình, để biết làm thế nào để vất bỏ chúng.

 

*28

 

29. Nông Phu Và Người Mẹ

 

Trong việc tu hành, hễ bạn thấy nơi nào còn khuyết điểm thì hãy gia tâm chú ý vào nơi ấy. Trong khi đi, đứng, nằm, ngồi, hãy chú tâm vào đấy, giống như người nông phu chưa cày xong thửa ruộng của mình. Mỗi năm người nông phu đều phải chuẩn bị đất để sẵn sàng gieo hạt. Nhưng năm nay chưa cày xong thửa ruộng nên lúc nào tâm người nông phu cũng hướng về thửa ruộng. Tâm người nông phu không thể nào an vui, bởi vì anh ta biết công việc của mình chưa làm xong. Mặc dầu đang vui với bạn bè nhưng anh không cảm thấy thoải mái chút nào, vì tâm trí anh lúc nào cũng ưu tư đến thửa ruộng còn dang dở. Hoặc như người mẹ đặt đứa con nhỏ trên lầu để đi xuống dưới lầu cho súc vật ăn. Tâm người mẹ lúc ấy luôn luôn hướng về người con, lo lắng không biết có gì xảy ra với đứa trẻ. Mặc dầu đang làm công việc khác, nhưng tâm người mẹ không rời đứa con. Việc hành thiền của chúng ta cũng như vậy. Chúng ta không được quên. Dầu đang làm công việc khác, nhưng tâm không thể nào xa việc thực hành. Tâm phải ở trong thực hành ngày và đêm. Muốn cho việc hành thiền thực sự đạt được tiến bộ thì phải làm như thế.

 

30. Quả Bóng Đá

 

Chỉ nghe giáo pháp suông mà không hành thiền, thì khó có thể giác ngộ. Tuy thế, việc nghe giáo pháp rất hữu ích. Vào thời Đức Phật có nhiều vị chứng nghiệm được giáo pháp và một số đắc quả Alahán trong lúc nghe giáo pháp. Ta có thể so sánh những vị này với những quả bóng đá. Khi quả bóng đá được bơm hơi vào thì nó phồng lên. Không khí bên trong bị dồn nén có khuynh hướng muốn thoát ra ngoài, nhưng không có chỗ nào để thoát. Khi đâm một cây nhọn vào quả bóng, thì tức khắc hơi xì ra. Tâm của các vị môn đồ của Đức Phật khi nghe giáo phápgiác ngộ thì cũng như vậy. Khi họ nghe giáo phápgiáo pháp xuyên thấu tâm họ như cây nhọn đâm vào quả bóng thì trí tuệ phát sinh. Họ tức khắc thông suốt chân giáo pháp.

21) Drops of Water 

 

Keep your precepts. At first you'll make mistakes. When you realize it, stop, come back and establish your precepts again. Maybe you'll go astray and make another mistake. When you realize it, re-establish yourself. If you practice like this, your mindfulness will improve and become more consistent, just like the drops of water falling from a kettle. If we tilt the kettle just a little bit, the water drips out slowly - plop! . . .plop! . . . plop! If we tilt the kettle a little bit more, the drops fall faster - plop, plop, plop! If we tilt the kettle even further, the water doesn't drip anymore but turns into a steady stream. Where do the plops go? They don't go anywhere. They simply change into a steady stream of water. This is how your increasing mindfulness will be.

 

22) Duck 

 

However much we want the body to go on living for a long, long time, it won't do that. Wanting it to do so would be as foolish as wanting a duck to be a chicken. When we see that that's impossible, that a duck has to be a duck, that a chicken has to be a chicken, and that the body has to be the body and get old and die, then we will find strength and energy when we have to face the changes of the body.

 

23) Earthworm 

 

Some people come and ask me whether a person who's come to realize impermanence, suffering, and non-self would want to give up doing things altogether and become lazy. I tell them that's not so. On the contrary, one becomes more diligent, but does things without attachment, performing only actions that are beneficial." And then they say, "If everyone practiced the Dhamma, nothing could be done in the world, and there'd be no progress. If everyone became enlightened, nobody would have children and humanity would become extinct." But this is like an earthworm worrying that it would run out of dirt, isn't it?

 

24) Excrement Odor 

 

No matter where you go in the world there is suffering. There is no escape from it as long as your mind is in the world. It would be like trying to escape the odor of a big pile of excrement by moving over to a smaller one. In big piles or little ones, the odor of excrement is exactly the same wherever you go.


25) Expensive Object 

 

Suppose we come to possess a very expensive object. The minute it comes into our possession our mind changes: "Now where can I keep it? If I leave it here somebody might steal it." We worry ourselves into a state, trying to find a place to keep it. This is suffering. And when did it arise? It arose as soon as we understood that we had obtained something. That's where the suffering lies. Before we had obtained that object there was no suffering. It hadn't yet arisen because there was no object yet for the mind to cling to. The self is the same. If we think in terms of my self then everything around us becomes mine. And confusion follows. If there is no I and my then there is no confusion.

 

26) External Sore 

 

People wonder why they have so many problems when they start cutting down on their desires. They can't figure out why they have to suffer so much. It was easier before, when they satisfied their desires, because then they were at peace with them. But that's just like a man who has an infection inside his body but only treats the sore outside on his skin.

 

27) Falling from a Tree 

 

If we divide up the Paticcasamuppada as it is in the scriptures, we say Ignorance gives rise to Volitional Activities, Volitional Activities give rise to Consciousness, Consciousness gives rise to Mind and Matter, Mind and Matter give rise to the six Sense Bases, the Sense Bases give rise to Sense Contact, Sense Contact gives rise to Feeling, Feeling gives rise to Wanting, Wanting gives rise to Clinging, Cling gives rise to Becoming, Becoming gives rise to Birth, Birth gives rise to Old Age, Sickness, Death and all forms of sorrow. But in truth, when we come into contact with something we don't like, there is immediate suffering. The mind passes through the chain of the Paticcasamuppada so rapidly that we can't keep up.

 

It's like falling from a tree. Before we can realize what's happening - thud! - we've already hit the ground. Actually we pass by many twigs and branches on the way down, but it all happens so fast that we aren't able to count them nor remember them as we fall. It's the same with the Paticcasamuppada. The immediate suffering that we experience is the result of going through the whole chain of the Paticcasamuppada. This is why the Buddha exhorted his disciples to investigate and know fully their own mind, so that they could catch themselves before they hit the ground.

 

28) Falling Leaves 

 

Our lives are like the breath, like the leaves that grow and fall. When we really understand about growing and falling leaves, we can then sweep the paths every day and have great happiness in our lives on this ever-changing earth.

 

29) Farmer and Mother 

 

Wherever you are still lacking in your practice that's where you apply yourself. Place all your attention on that point. While sitting, lying down or walking, watch right there. It's just like a farmer who hasn't yet finished his field. Every year he plants rice, but this year he still hasn't gotten his planting finished, so his mind is always stuck on that. His mind can't rest happily because he knows his work is not yet finished. Even when he's with friends, he can't relax. He's all the time nagged by the thought of his unfinished field. Or it's like a mother who leaves her baby upstairs in the house while she goes to feed the animals below. She's always got her baby on her mind, for fear something might happen to it. Even though she may be doing other things, her baby is never far from her thoughts. It's just the same for us in our practice. We should never forget it. Even though we may be doing other things, our practice should never be far from our thoughts. It should constantly be with us, day and night. It has to be like this if we're really going to make progress.

 

30) Football 

 

Even though simply listening to the Dhamma might not lead to realization, it is beneficial. There were, in the Buddha's time, those who did realize the Dhamma, even became arahants, while listening to a discourse. They could be compared to a football. When a football gets air pumped into it, it expands. Now the air in that football is all pushing to get out, but there's no hole for it to do so. As soon as a needle punctures the football, however, all the air comes rushing out. This is the same as the minds of those disciples who were enlightened while listening to the Dhamma. As soon as they heard the Dhamma and it hit the right spot, wisdom arose. They immediately understood and realized the true Dhamma.

 

____________________

31-40

31. Bạn Bè

 

Đức Phật không muốn chúng ta để cho tâm dẫn đi đâu thì đi. Ngài muốn chúng ta phải luôn luôn làm chủ tâm mình. Nếu tâm muốn đi hướng này, phải dẫn nó đi hướng khác. Nói cách khác, khi tâm muốn điều gì thì đừng chiều theo nó. Giống như trường hợp làm bạn với người nào, nhưng cuối cùng thấy ý kiến của nhau không còn tương đồng nữa, không còn hiểu nhau nữa và nhiều cuộc cãi vã xảy ra, thế rồi đường ai nấy đi. Làm như vậy là đúng. Đừng chiều theo tâm. Người nào chiều theo tâm tức là chiều theo sự ham muốn thích thú của tâm và những cái khác của tâm. Điều này cho thấy người ấy không thực hành giáo pháp.

 

32. Trái Cây Trong Tay

 

Việc thực hành giáo pháp rất quan trọng. Nếu không thực hành thì sự hiểu biết của chúng ta chỉ có tính cách hời hợt bề ngoài, chỉ có lớp vỏ mà bên trong rỗng không. Chẳng khác nào có trái cây trong tay mà chẳng hề ăn. Mặc dầu làm chủ nó, nhưng chẳng hưởng ích lợi từ nó. Chỉ khi nào thực sự ăn trái cây này ta mới thưởng thức được hương vị của nó.

 

33. Cây Ăn Trái

 

Cây trưởng thành, đơm bông kết trái rồi chín. Trái thối rữa, hột găm xuống đất, mọc lên cây mới. Cây mới lại lớn lên, nở hoa ra trái, và một chu kỳ mới bắt đầu. Cuối cùng nhiều trái chín rơi rụng, rồi hột găm xuống đắt và nhiều cây mới khác mọc lên. Thế gian cũng như vậy, không có gì mới lạ, chỉ là sự tuần hoàn cố hữu mà thôi. Cuộc sống của chúng ta ngày nay chẳng có gì khác. Việc ta làm hôm nay chẳng qua là những việc ta làm trước đây. Chúng ta suy nghĩ thật nhiều, có rất nhiều việc thu hút chúng ta, nhưng chẳng có việc nào dẫn ta đến chỗ hoàn mãn thật sự.

 

34. Giỏ Rác

 

Đôi khi việc dạy dỗ rất khó khăn, cần nhiều kiên nhẫn. Thầy dạy đạo là cái thùng rác để mọi người vứt bỏ vào đó mọi nỗi bực dọc và mọi vấn đề rắc rối. Thầy dạy càng nhiều người thì thùng rác của thầy càng đầy. Nhưng đừng lo lắng. Dạy dỗ người khác là phương cách tuyệt diệu để thực hành Phật Pháp. Phật Pháp sẽ hổ trợ cho người nào thành thật áp dụng Phật Pháp vào đời sống của họ. Người nào dạy dỗ kẻ khác, trí hiểu biết sẽ phát triển.

 

35. Đi Sai Đường

 

Nhiều người cho rằng làm như vầy, tụng thuộc lòng như vầy, học như vầy, như vầy thì sẽ hết khổ. Nhưng như vậy thì chẳng khác nào người ham muốn đủ thứ, cố gắng thu thập tích tụ thật nhiều thứ, nhiều của cải, và nghĩ rằng khi họ thu thập đầy đủ thì sự đau khổ sẽ giảm. Hay như người mang gánh nặng trên vai, nghĩ rằng càng chất thêm đồ đạc vào thì gánh càng nhẹ hơn. Đó là lối suy nghĩ của người thế gian, nhưng lối suy nghĩ này đi ra ngoài chánh đạo. Giống như một người đi về hướng Nam, còn người kia đi về hướng Bắc, nhưng họ nghĩ rằng họ đi cùng hướng.

 

36. Đường Ra Phố

 

Nhiều người phân vân khi thấy ngày nay có nhiều thầy và nhiều lối hành thiền khác nhau. Nhưng chẳng qua cũng giống như chuyện đi vào thành phố bằng nhiều lối khác nhau. Dầu đi lối nào, nhanh hay chậm rốt cuộc cũng đến thành phố. Thông thường các phương pháp hành thiền chỉ khác nhau bề ngoài. Nhưng có một điều cốt yếu là các phương pháp hành thiền đúng theo lời Phật dạy phải dẫn đến chấm dứt tham ái. Cuối cùng bạn phải vất bỏ mọi hệ thống, mọi phương pháp, và ngay cả vị thầy của mình. Phương pháp nào dẫn đến sự dứt bỏ, diệt trừ tham ái thì đó là phương pháp thực hành đúng đắn.

 

*** Đối Diện Với Chính Mình

 

Bạn có thể đi đây đi đó để tham học với các thiền sư và để thử qua những phương pháp hành thiền. Một số các bạn ở đây đã từng làm như thế. Đó là điều ước muốn và là việc tự nhiên. Sau khi bạn đã đặt nhiều câu hỏi với các vị thiền sư và đã biết được phương pháp hành thiền, bạn sẽ nhận thấy rằng tất cả những việc bạn làm chẳng đưa bạn đi đến chân lý ngoài sự buồn chán. Rồi bạn sẽ thấy rằng chỉ khi bạn đứng lại để xem xét tâm mình, thì lúc ấy bạn mới thấy đuợc, mới tìm được những gì Đức Phật dạy. Chẳng cần phải đi tìm cái gì bên ngoài, hãy trở về đối diện với bản chất thật sự của chính mình. Chính lúc trở về đối diện với mình bạn sẽ thấy chân lý.

 

37. Tiêu Hóa Tốt

 

Đừng vội vã diệt trừ phiền não. Trước tiên, bạn phải kiên nhẫn tìm hiểu đau khổnguyên nhân của nó, có thế mới loại bỏ được phiền não hoàn toàn. Cũng như muốn đồ ăn được tiêu hóa dễ dàng, bạn phải nhai kỹ vậy.

 

38. Trạm Trung Tâm

 

Muốn hành thiền bạn phải có hai đặc tính chính yếu: sự thành thật và ngay thẳng. Không cần phải đọc Tam tạng kinh điển bạn mới biết thế nào là tham, sân, si. Tham lam, sân hận, si mê nằm sẵn trong tâm bạn. Chẳng cần phải đọc sách mới biết được chúng. Hãy để cho sự hiểu biết tự phát bên trong bạn là bạn đã thực hành đúng đắn. Nếu bạn muốn thấy xe lửa thì chỉ cần đến nhà ga trung tâm, chẳng cần phải đi hết các tuyến Bắc, Nam, Đông, Tây v.v... mới có thể nhìn thấy xe lửa. Muốn thấy từng chiếc xe lửa một, bạn chỉ cần đợi ở nhà ga trung tâm. Đó là trạm cuối cùng của tất cả các chuyến.

 

Nhiều người nói với tôi rằng, họ muốn hành thiền. Nhưng họ không biết phải làm sao, họ không hiểu hay chưa nghiên cứu kinh điển, hoặc là họ đã quá già, nhớ trước quên sau, nên không thể hành thiền được. Đừng lo lắng chuyện đó. Hãy nhìn ngay đây, nhìn ngay nơi nhà ga lớn trung tâm này. Tham khởi lên ở đây, sân khởi lên ở đây, và si khởi lên cũng tại đây. Bạn chỉ cần ngồi đây và theo dõi, quán sát mọi chuyện khởi lên. Hãy hành thiền ngay ở đây, bởi vì ngay đây là chỗ bạn dính mắc vào, và ngay đây là chỗ giáo pháp khởi lên.

 

39. Sợi Tóc Trong Tô Canh

 

Tại sao cơ thể lôi cuốn, hấp dẫn bạn và bạn dính mắc vào đấy? Bởi vì chỉ có con mắt thịt nhìn thấy cơ thể, mà con mắt của tâm thì không nhìn thấy. Bản chất thật sự của cơ thể là không sạch, không đẹp đẽ, vô thường và ở trong tình trạng hủy hoại. Hãy nhìn cơ thể như nhìn một sợi tóc trong tô canh. Sợi tóc có đẹp không? Hãy nhìn thấy rõ ràng rằng cơ thể chẳng có gì ngoài đất, nước, gió, lửa - chẳng có ai ở đấy cả. Trong khi bạn muốn làm cho cơ thể đẹp lên thì nó đang tan rã đấy.

 

40. Sợi Tóc Che Quả Núi

 

Ý kiến, quan niệm, sự chấp giữ luyến ái, chẳng khác nào một sợi tóc có thể che khuất ngọn núi cao. Bởi vì chúng đã ngăn trở không cho ta thấy được sự vật vốn rất đơn giản, bình thườngrõ ràng. Chúng ta bị quan kiến tự ngã, dục vọng chi phối mạnh mẽ, nên không thể nhìn thấy chân tướng của sự vật. Vì vậy, chỉ một sợi tóc cũng có thể khiến ta không thấy được một ngọn núi cao. Chỉ dính mắc vào một chút dục vọng thôi cũng đủ khiến cho ta không thấy rõ sự thật, điều này thật rõ ràng như ban ngày.

31) Friends 

 

The Buddha didn't want us to follow this mind. He wanted us to train it. If it goes one way, go the other way. In other word, whatever the mind wants, don't let it have. It's like having been friends with someone for years, but we finally reach a point where our ideas are no longer the same. We no longer understand each other. In fact, we even argue too much and so we split up and go our separate ways. That's right, don't follow your mind. Whoever follows his mind follows its likes and desires and everything else. This means that that person has not yet practiced at all.

 

32) Fruit in Hand 

 

It's of great importance to practice the Dhamma. If we don't practice it, then all our knowledge is only superficial knowledge, just the outer shell of it. It's as if we have some sort of fruit in our hand, but we don't eat it. Even though we have that fruit in our hand, we get no benefit from it. Only through the actual eating of the fruit will we really know its taste.

 

33) Fruit Tree 

 

A tree matures, blossoms, and fruit appear and ripen. They then rot and the seeds go back into the ground to become new fruit trees. The cycle starts once more. Eventually there are more fruit which ripen and fall, rot, sink into the ground as seeds, and grow once more into trees. This is how the world is. It doesn't go very far. It just revolves around the same old things. Our lives these days are the same. Today we are simply doing the same old things we've always done. We think too much. There are so many things for us to get interested in, but none of them leads to true completion.

 

34) Garbage Can 

 

Sometimes teaching is hard work. A teacher is like a garbage can that people throw their frustrations and problems into. The more people you teach the bigger the garbage disposal problem. Don't worry. Teaching is a wonderful way to practice Dhamma. The Dhamma can help all those who genuinely apply it in their lives. Those who teach grow in patience and in understanding.

 

35) Going Astray 

 

People think that doing this and memorizing that, studying such-and-such, will cause suffering to end. But it's just like a person who wants a lot of things. He tries to amass as much as possible, thinning if he gets enough his suffering will get less. It's like trying to lighten your load by putting more things on your back. This is how people think, but thinking is astray of the true path, just like one person going northward and another going southward, and yet believing that they are going in the same direction.

 

36) Going Into Town 

 

Some people get confused because these days it seems like there are so many teachers and so many different systems of meditation. But it's just like going into town. One can approach the town from many directions. Whether you walk one way or another, fast or slow, it's all the same. Often the different systems of meditation differ outwardly only. There's one essential point that all good practice must eventually come to - not clinging. In the end, you must let go of all meditation systems, even the teacher himself. If a system leads to relinquishment, to not clinging, then it is correct practice.

 

37) Good Digestion 

 

Don't be in a hurry to get rid of your defilements. You should first patiently get to know suffering and its causes well, so that you can then abandon them completely, just as it's much better for your digestion if you chew your food slowly and thoroughly.

 

38) Grand Central Station 

 

When it comes to practice, all that you really need to make a start are honesty and integrity. You don't have to read the Tipitaka to have greed, hatred and delusion. They are all already in your mind, and you don't have to study books to have them. Let the knowing spread from within you, and you will be practicing rightly. If you want to see a train, just go to the central station. You don't have to travel the entire Northern Line, Southern Line, Eastern and Western Lines to see all the trains. If you want to see trains, every single one of them, you'd be better off waiting at Grand Central Station. That's where they all terminate. Some people tell me that they want to practice but don't know how, or that they're not up to studying the scriptures, or that they're getting old, so that their memory's not so good any more. Just look right here, at Grand Central Station. Greed arises here, anger arises here, delusion arises here. Just sit here and you can watch all these things arise. Practice right here, because right here is where you're stuck, and right here is where the Dhamma will arise.

 

39) Hair in Your Soup 

 

Why does the body attract you and you get attached to it? Because your body-eye sees and not your heart-eye. The real nature of our body is that it is not clean, not pretty, but impermanent and decaying. See the body like a hair in your soup. Is it pretty? See clearly that the body is nothing but earth, fire, water and air - nobody there. You only fall down when you want to make it beautiful.

 

40) Hair that Hides a Mountain 

 

Our opinions, attachments, and desires are like a hair that can hide a whole mountain from our view, because they can keep us from seeing the most simple and obvious things. We get so caught up in our ideas, our self, our wants, that we can't see how things really are. And that's when even a hair can keep us from seeing a whole mountain. If we're attached to even a subtle desire, then we can't see that which is true, that which is always very obvious.

____________________

41-50

41. Giảng Đường

 

Đối với cơ thể này, ta chỉ là khách, chứ không phải là chủ nhà thật sự. Như cái giảng đường này đây, thật ra chẳng phải là của ta. Ta chỉ là người thuê nhà tạm thời, cũng giống như lũ chuột, thằn lằn và tắc kè đang sống trong giảng đường này, nhưng ta chẳng hề ý thức điều đó. Cơ thể ta cũng vậy. Rõ ràng Đức Phật đã dạy rằng không có một cái tôi nào cư ngụ bên trong cơ thể này, nhưng ta cứ khư khư tin chắc rằng cơ thể này là của ta, của ta thật sự. Đó là quan kiến sai lầm.

 

42. Nắm Bùn

 

Nếu cầm một nắm bùn trong tay rồi bóp mạnh, thì bùn sẽ theo kẽ ngón tay tràn ra. Người bị đau khổ cũng vậy, khi sự đau khổ bóp chặt họ, thì họ cũng tìm cách thoát ly.

 

43. Gà Mái Hay Gà Trống

 

Giảng dạy cho những người có trình độ bất đồng thật là khó khăn. Nhiều người có sẵn tư kiến từ trước. Dạy họ sự thật, họ cho rằng đó là không thật: "Tôi đúng, thầy sai." Như thế thì cuối cùng chẳng đi đến đâu cả. Nếu không sớm xả bỏ thì sẽ chuốc lấy khổ đau. Giống như trường hợp có bốn người đàn ông cùng đi vào rừng và nghe tiếng gà. Ba người cho rằng đó là gà mái, một người khác quả quyết đó là gà trống. Anh ta hỏi: "Làm sao con gà mái có thể gáy như vậy được?" Ba người kia trả lời: "Con gà kia chắc chắn là có miệng, phải vậy không? Có miệng thì nó phải gáy." Họ cãi nhau, ý kiến bất đồng và không vui, nhưng rốt cuộc tất cả đều sai. Cho dù bạn có gọi nó là gà mái hay gà trống, đó cũng chỉ là cái tên thôi. Chúng ta bảo gà mái là thế này, gà trống là thế kia. Gà trống gáy thì như vầy, gà mái tục tác thì như thế kia, đó là chúng ta đã dính mắc và bị trói buộc vào thế gian. Thật ra, nếu biết rằng chẳng có gà mái hay gà trống gì cả thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.

 

44. Dược Thảo

 

Lý thuyết về giáo pháp chẳng khác nào một cuốn sách viết về các loại cây thuốc, và việc thực hành giáo pháp chẳng khác nào đi tìm các cây thuốc này. Nghiên cứu sách vở giúp ta biết được các loại cây thuốc, nhưng chúng ta chưa nhìn tận mắt các cây thuốc. Chúng ta chỉ được xem những hình vẽ sơ sài và tên gọi. Nhưng khi đã có được cuốn sách thuốc và đã học hỏi nghiên cứu, ta có thể dễ dàng đi tìm các cây thuốc. Sau khi tìm tòi nhiều lần, chúng ta có thể nhận dạng các cây thuốc một cách dễ dàng. Bằng cách này ta đã sử dụng cuốn sách một cách hữu ích. Sở dĩ chúng ta có thể nhận ra nhiều loại cây thuốc vì chúng ta đã nghiên cứu sách thuốc trước. Sách thuốc là thầy của chúng ta. Cũng vậy, phần lý thuyết về giáo pháplợi íchgiá trị như thế. Vì vậy, nếu chỉ hoàn toàn y cứ vào việc hành thiền mà không để thì giờ học hỏi thì chẳng khác nào đi tìm cây thuốc mà không học hỏi nghiên cứu trước. Chẳng biết gì về vật mà ta muốn tìm thì làm sao mà tìm được vật ấy. Nhưng chỉ học hỏi nghiên cứu sách thuốc, mà không đi tìm thuốc, không nhận diện được mặt thuốc, thì cũng chẳng đem lại lợi ích gì. Bởi vậy, cả lý thuyết lẫn thực hành đều quan trọng.

 

45. Chủ Và Khách

 

Tâm chỉ là một điểm đơn giản, nhưng là trung tâm của vũ trụ. Tâm chúng ta chẳng khác nào người chủ, và các cảm giác chẳng khác nào những người khách đến ngụ trong nhà ta một thời gian. Hãy tìm hiểu kỹ những du khách này. Hãy làm quen với những bức tranh sống động do họ vẽ, và những câu chuyện hấp dẫn do họ kể. Hãy ngoan ngoãn theo họ, nhưng nhớ đừng rời khỏi chỗ ngồi của bạn, vì ngoài chiếc ghế bạn đang sử dụng không còn chiếc ghế nào quanh đấy nữa. Nếu bạn tiếp tục giữ chỗ ngồi, rồi chào mừng từng vị khách khi họ đến, nghĩa là luôn luôn giữ chánh niệm, chuyển tâm đến những người hiểu biết, tỉnh thức thì những người khách khác cuối cùng sẽ không đến nữa. Nếu bạn thực sự chú ý đến họ, họ sẽ đến với bạn bao nhiêu lần nữa, chuyện trò với họ, bạn sẽ hiểu rõ từng người một. Chắc chắn cuối cùng tâm bạn sẽ an định.

 

46. Hòn Sắt Nóng

 

Người hành thiền thuần thục thấy mọi sự, mọi vật đều sinh diệt không ngừng, chẳng có gì thường tồn, bất biến. Họ quán sát theo dõi mọi khía cạnh, mọi chiều hướng của sự vật, và thấy rằng chẳng có gì bền vững cả. Trong mọi tư thế đi, đứng, nằm, ngồi họ đều thấy như vậy. Chỗ nào họ nhìn đến cũng chỉ thấy khổ đau, hủy hoại mà thôi. Họ thấy thân và tâm giống như một hòn sắt nóng đỏ. Trên hòn sắt còn đang nóng đỏ, bạn có thể tìm được điểm nguội nào để sờ tay vào chăng? Năm uẩn cũng vậy, nắm chỗ nào cũng bị phỏng cả. Bởi thế, không nên dính mắc, dù đó là sự an tịnh hay định tâm đinữa. Cũng không nên nói rằng sự bình an tĩnh lặng là của tôi, hay chính là tôi. Có ý nghĩ "tôi" hay "của tôi", sẽ phát sinh ảo tưởng đau thương về tự ngã. Đó là thế giới của tham áisi mê, một hòn sắt nóng đỏ khác.


*** Một Hòn Sắt Nóng Đỏ Khác

 

Trong lúc thực hành, chúng ta thường có khuynh hướng nắm giữ. Coi những kinh nghiệm đạt được là của ta, tôi. Nếu bạn nghĩ tôi an tịnh, tôi dao động, tôi tốt, hay tôi xấu, tôi hạnh phúc, hay tôi đau khổ, thì sự dính mắc này là nguyên nhân của sinh thànhhiện hữu. Khi hạnh phúc chấm dứt, đau khổ xuất hiện. Khi đau khổ chấm dứt, hạnh phúc xuất hiện. Bạn sẽ thấy chính mình không ngừng phân vân giữa thiên đườngđịa ngục. Đức Phật thấy rõ điều kiện của tâm là vậy, và Ngài hiểu rõ đó là nguyên nhân sinh thànhhiện hữu. Tâm ở trong điều kiện đó, nên sự giải thoát không hoàn thành được. Ngài bèn lấy những kinh nghiệm đó và quán xét chân tướng của chúng. Do có nắm giữ nên có sanh và tử, trở nên hân hoan là sanh, trở nên thối chí là tử, có chết nên có sống, sinh và tử từ thời điểm này kéo sang thời điểm kia, kế tục nhau không dứt, như một guồng bánh xe kéo chỉ, quay không ngừng.

 

47. Thỏi Sắt Nóng Và Viên Kẹo

 

Chúng ta không thể nào ảnh hưởng đến tâm của người đang chết bằng những điều thiện hay ác. Chẳng hạn như tôi cầm một thỏi sắt nóng đỏ rồi dí vào ngực bạn, và tay kia cầm một cây kẹo đưa cho bạn. Cây kẹo đó có hấp dẫn được bạn không? Ta có thể dùng tình thương, lòng từ ái để đối xử với người đang chết càng nhiều càng tốt. Nhưng điều quan trọng là ta phải biết nhân đó quán chiếu vào bên trong chính mình để biết rằng ta cũng cùng chung số phận như họ, nghĩa là ta không thể nào tránh khỏi cái chết. Nếu không làm được như vậy thì thật sự chúng ta chẳng có được chút lợi ích gì cả.

 

48. Lữ Quán

 

Chúng ta sinh ra với hai bàn tay trắng, và chết đi cũng chỉ với hai bàn tay trắng. Cơ thể chúng ta cũng chẳng khác nào một quán trọ. Thế rồi một ngày nào đó, chúng ta phải rời khỏi cơ thể này và ra đi một mình.

 

49. Người Chủ Nhà

 

Tâm là gì? Tâm chẳng có hình dáng gì cả. Sự nhận biết cảm giác tốt xấu gọi là tâm. Giống như người chủ của một căn nhà: Chủ ở ngay trong căn nhà, còn khách khứa chẳng qua chỉ đến viếng chủ trong chốc lát hay tạm trú vài hôm thôi. Chủ nhà chỉ là người tiếp đón, đãi đằng khách khứa. Vậy ai đã nhận cảm giác? Sự nhận biết cảm giác nầy là gì? Và ai đã xả bỏ những cảm giác này? Cái đó ta gọi là tâm, nhưng mấy ai thấy được điều đó. Họ tự nghĩ quẩn quanh: "Tâm là gì? Tâm là gì?" Đừng bận tâm vào chuyện đó, đừng tự tạo lấy phiền não cho mình làm gì. Cái gì đã thu nhận cảm giác? Cái gì thương cảm giác này và ghét cảm giác kia? Ai đó vậy? Có thực sự có kẻ thương kẻ ghét đó không? Chắc chắn là có nhưng mà ta không thể thấy được. Đó là cái mà ta gọi là "tâm".

 

50. Đứa Trẻ Thơ Ngây

 

Cách làm, cách sống, cá tính riêng v.v... của chúng ta, thật ra, chẳng khác nào những đứa con nít. Con nít thì chẳng biết gì. Khi quán sát những đứa trẻ chạy nhảy la hét, ta thấy sự nô đùa của chúng chẳng có mục đích gì cả. Nếu tâm chúng ta không được huấn luyện thì chẳng khác nào những đứa con nít ấy. Nếu lời nói của chúng ta thiếu ý thức, hành động của chúng ta thiếu trí tuệ như những đứa con nít, chúng ta sẽ bị thoái bộ mà không biết. Trẻ con thì vô tâm, không biết gì, nó chạy, nó nhảy lung tung. Tâm thiếu huấn luyện cũng vậy. Đó là lý do tại sao Đức Phật dạy chúng ta phải luyện tâm mình.

41) Hall 

 

We are only visitors to this body. Just like this hall here, it's not really ours. We are simply temporary tenants, like the rats, lizards and geckos that live in it, but we don't realize this. Our body is the same. Actually the Buddha taught there is no abiding self within this body, but we believe it to be our self, as really being us. This is wrong view.

 

42) Handful of Mud 

 

If you grab a handful of mud and squeeze it, it will ooze through your fingers. People who suffer are the same. When suffering has a squeeze on them, they, too, try to seek a way out.

 

43) Hen or Rooster? 

 

Teaching people with different levels of understanding is very difficult. Some people have certain set ideas. You tell them the truth and they say it's not true: "I'm right, you're wrong!" There's no end to this. If you don't let go there will be suffering. It's like the four men who go into the forest and hear a rooster crowing. One of them wonders if it is a rooster or a hen. Three of them decide it's a hen, but the curious one insists it's a rooster. "How could a hen crow like that?" he asks. They answer, "Well, it has a mouth, doesn't it?" They argue and get really upset, but in the end they are all wrong. Whether you say a hen or a rooster, they're only names. We say a rooster is like this, a hen is like that. This is how we get stuck in the world! Actually if you just say that there's really no hen and no rooster, then that's the end of it.

 

44) Herbal Medicine 

 

The theory of Dhamma is like a textbook on herbal medicine, and going out to look for the plants is like the practice. Having studied the book, we know what it says about herbal medicine, but we do not know what the actual herbs look like. All we have are some sketches and names. But if we already have the textbook on herbal medicine, we can then go looking for the plants themselves, and do so often enough so that we can recognize them easily when we see them. In this way we give the textbook value.

 

The reason we were able to recognize the various herbs is because we studied the textbook. The textbook on herbal medicine was our teacher. The theory of Dhamma has this kind of value. However, if we depend completely on practice and do not take time to learn, then it would be like going out looking for herbal plants without having first done some study. Without knowing what we were looking for, we would not succeed in finding any. So both theory and practice are important.

 

45) Host and Guests 

 

Your mind is like the owner of a house and the feelings are like the guests that come and go. But have only one chair in your house so you can see each guest clearly. See the moods and emotions that come to bother you, then let them go. Keep mindfulness in every posture. If you just follow your moods, you won't see them.

 

46) Hot Iron Ball 

 

The cultivators of old saw that there is only the arising and ceasing of dhammas. There is no abiding entity. They contemplated from all angles and saw that there was nothing stable. While walking or sitting, they saw things in this way. Wherever they looked, there was only suffering. It's just like a big iron ball which has just come out of a blast furnace. It's hot all over. If you touch the top, it's hot. If you touch the sides, they're hot. If you touch the bottom, it's hot, too. There isn't any place on it which is cool.

 

47) Hot Iron Bar and Candy 

 

It is unlikely that we can really affect the state of mind of a dying person very much, either positively or adversely. It's like if I took a hot iron bar and poked you in the chest with it, and then I held out a piece of candy with my other hand. How much could the candy distract you? We should treat dying people with love and compassion and look after them as best we can, but if we don't turn it inwards to contemplate our own inevitable death, there is little real benefit for us.

 

48) Hotel 

 

We are all born with nothing, and we die with nothing. Our house is like a hotel and so is our body. We'll have to move out of them both one day and leave them behind.

 

49) Householder 

 

What is the mind? The mind doesn't have any form. That which receives impressions, both good and bad, we call mind. It is like the owner of a house. The owner stays at home while visitors come to see him. He is the one who receives the visitors. Who receives sense impressions? What is it that perceives? Who lets go of sense impressions? That is what we call mind. But people can't see it. They think themselves around in circles. "What is the mind, what is the brain?" Don't confuse the issue like that. What is that which receives impressions? Some impressions it likes and some it doesn't like. Who is that? Is there one who likes and dislikes? Sure there is, but you can't see it. That is what we call mind.

 

50) Ignorant Child 

 

Actually, you know, we human beings, the way we do things, the way we live, the way we are, are really like little children. A child doesn't know anything. If an adult observes the actions of a child, the way it plays and jumps around, its actions don't seem to serve much purpose. If our mind is untrained, it is like a child. We speak without awareness and act without wisdom. We may degenerate but not know it. A child is ignorant and so it just plays as children do. Our ignorant mind is the same. That is why the Buddha taught us to train this mind of ours.

____________________

51-60

51. Đứa Trẻ

 

Hãy thản nhiên nhìn sự yêu và ghét khởi lên từ các giác quan. Đừng dính mắc vào chúng. Trong việc hành thiền cũng vậy, đừng kỳ vọng kết quả thật nhanh và tiến bộ tức thì. Một đứa trẻ phải biết lật, biết bò trước khi biết đi biết chạy. Điều cần thiết là phải quyết tâm giữ gìn giới luật và hành thiền không gián đoạn, rồi việc gì đến sẽ đến.

 

52. Ngứa Đầu

 

Khi đau khổ nổi dậy, nếu ta không biết cách đối trị, thì không thể nào thoát khỏi khổ đau. Giống như ngứa đầu mà lại đi gãi chân. Rõ ràng rằng nếu ngứa đầu mà gãi chân thì không thể nào hết ngứa đầu được.

 

53. Chìa Khóa

 

Nếu chúng ta chỉ giữ giới theo truyền thống mà không biết ý nghĩa của giới luật thì dầu vị thầy có dạy cho ta chân lý đi nữa, việc thực hành của ta cũng bị thiếu sót. Mặc dầu chúng ta nên nghiên cứu và tụng đọc kinh điển, nhưng muốn lợi ích thật sự thì phải thực hành. Nếu không phát triển việc thực hành thì không thể nào hiểu rõ cốt tủy của Phật giáo. Không hành thiền là một khiếm khuyết khiến ta không thể nào lãnh ngộ được tinh túy của Phật giáo. Việc thực hành cũng như chiếc chìa khóa để mở rương. Nếu dùng đúng chìa thì dầu ổ khóa có kiên cố đến đâu chỉ cần vặn nhẹ cũng sẽ mở được ổ khóa. Nếu không có chìa khóa thì không thể nào biết được những gì đựng bên trong rương.

 

54. Dùng Chì Đổi Vàng

 

Bậc Alahán thật khác người thường. Có những điều chúng ta thấy dường như đúng và có giá trị, nhưng đối với các Ngài đôi khi là sai và không giá trị. Dùng những vật thế tục để cố gắng làm vui lòng bậc Alahán thì chẳng khác nào dâng tặng chì để đổi lấy vàng. Chúng ta nghĩ: "Đây là một khối chì thật lớn, thật nặng. Tại sao ông ta không chịu đổi miếng vàng bé teo này để lấy khối chì?"

 

55. Giã Biệt Bạn Xưa

 

Tham sân si là nguồn gốc của mọi đau khổ. Ta phải học cách chế ngự tham sân sigiải thoát mình ra khỏi vòng kiểm soát của chúng. Điều đó thật khó thực hiện, chẳng khác nào phải xa rời người bạn đã sống với nhau từ thời thơ ấu. Muốn chia tay với một người bạn thân thiết từ thời thơ ấu thật chẳng dễ dàng chút nào.

 

56. Cái Bật Điện Và Cái Bát

 

Trong việc thực hành, trước tiên, cần phảitâm định kiên cố để cho trí tuệ phát sinh. Định tâm chẳng khác nào cái bật điện đã được bật lên. Nếu chưa bật điện lên thì không có ánh sáng. Cũng như định tâm là cái bát trống và trí tuệthức ăn đựng trong bát, nếu không có bát thì lấy gì để đựng thức ăn?

 

57. Con Rắn Mối

 

Kinh điển đưa ví dụ về một người nọ muốn bắt một con rắn mối đang lẩn trốn trong đụn mối. Đụn mối có sáu lỗ, nếu con rắn mối chạy vào đó thì làm thế nào để bắt? Ông ta phải bịt năm lỗ, chỉ chừa lại một lỗ và phải ngồi canh chừng ở lỗ này. Khi con rắn mối chạy ra, thế là bụp! Ông ta chụp lấy. Khi quán sát tâm cũng phải làm như vậy. Đóng hết các cửa giác quan: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân; chỉ chừa lại tâm. Đóng ở đây không có nghĩa là bưng tai, bịt mắt, nín thở mà phải thu thúc năm cửa giác quan; chỉ chừa lại cửa tâm để quán sát. Hành thiền chẳng khác nào việc bắt rắn mối vậy.

 

58. Mất Chỗ Nào Tìm Chỗ Đó

 

Nếu bạn biết rằng tốt xấu, đúng sai đều nằm trong bạn thì bạn không cần tìm kiếm chúng ở nơi nào khác. Chỉ cần tìm ở nơi mà chúng khởi sinh. Nếu bạn không làm như vậy thì chẳng khác nào mất vật ở nơi này lại tìm nơi khác. Mất ở nơi nào phải tìm nơi đó, dầu cho lúc đầu bạn không tìm ra đi nữa thì bạn cũng hãy tiếp tục tìm kiếm ở nơi mà bạn đánh rơi. Nhưng thông thường bạn đánh mất vật ở chỗ này lại đi tìm chỗ khác. Làm như thế thì bao giờ mới tìm được vật bị mất? Hành động thiện hay ác đều nằm bên trong bạn. Cứ cố gắng kiên trì liên tục tìm kiếm ngay trong tâm bạn thì một ngày nào đó nhất định bạn sẽ tìm được.

 

59. Lá Sen

 

Đức Phật nói rằng bậc giác ngộ là người đã xa lìa phiền não. Điều đó không có nghĩa là họ chạy trốn phiền não. Họ chẳng bao giờ làm như thế cả. Phiền não vẫn nằm đấy. Đức Phật so sánh điều này với lá sen trong hồ nước. Lá sen và nước cùng có mặt. Lá và nước tiếp xúc với nhau nhưng lá không ướt. Nưóc có thể ví như phiền nãolá sentâm giải thoát. Tâm của người hành thiền thì không chạy đây đó. Nó nằm yên tại một chỗ. Khi tốt và xấu, hạnh phúcđau khổ đến, người hành thiền chỉ đơn thuần nhận biết mà không để chúng thấm ướt tâm. Nói cách khác người hành thiền không dính mắc vào cái gì cả.

 

60. Những Đóa Sen

 

Có thể xem tâm như một đóa sen. Một số hoa sen còn nằm trong bùn, một số vượt ra khỏi bùn nhưng vẫn còn ở dưới mặt nước, một số đã trồi lên khỏi mặt nước, và một số khác đã nở rộ và tỏa hương thơm dưới ánh mặt trời. Bạn muốn mình là loại hoa nào đây? Nếu bạn thấy mình còn nằm dưới mặt nước thì phải coi chừng lũ cá và rùa.

51) Infant 

 

See like and dislike arising from sense contact, and do not attach to them. Don't be anxious for quick results or instant progress. An infant has to crawl first before he learns to walk and run. Be determined in practicing virtue and keep on meditating.

 

52) Itchy Head 

 

If we don't know how to handle suffering when it arises, we won't be able to get any relief from it. It's just as if we have an itch on our head and we scratch our leg! If it's our head that's itchy, then we're obviously not going to get any relief by scratching our leg.

 

53) Key 

 

If we take the precepts simply out of tradition, then even though the master teaches the truth, our practice will be deficient. We may be able to study the teachings and repeat them, but we have to practice them if we really want to understand. If we do not develop the practice, this may well be an obstacle to our penetrating to the heart of Buddhism, and we will not get to the heart of Buddhism, and we will not get to understand the essence of the Buddhist religion.

 

The practice is like a key to a trunk. If we have the right key in our hand, no matter how tight or strong the lock may be, when we take the key and turn it, the lock falls open. If we have no key, we won't be able to open the lock, and we will never know what is inside the trunk.

 

54) Lead for Gold 

 

The arahant is really different from ordinary people. The things that seem true and valuable to us are false and worthless to an arahant. Trying to interest an arahant in worldly things would be like offering lead in exchange for gold. We think, "Here is a whole pile of lead, so why won't he want to trade his piece of gold which is so much smaller?"

 

55) Leaving an Old Friend 

 

Greed, hatred and delusion are the causes of all our suffering. We must learn to overcome them and free ourselves from their control. This is very hard to do. It is like having the Buddha tell us to leave a friend we have known and loved from the time we were still children. It is not easy to make the separation.

 

56) Light Switch and Bowl 

 

It is necessary to have concentration firmly established in our practice before wisdom can arise. To concentrate the mind can be likened to turning on a light switch, and wisdom to the light that appears as a result. If there were no switch, there would be no light. Likewise, concentration is like an empty bowl, and wisdom is like the food that you put in it. If there were no bowl, there would be no place to put the food.

 

57) Lizard 

 

The sutra gives us the simile of a certain man trying to catch a lizard which had run into a termite mound. The mound had six holes in it. Now if the lizard had run in there, how could the man catch it? He would have to close off five of the holes, and leave just one hole open. Then he would have to sit and guard that hole. When the lizard ran out - bop! - he got it. Observing the mind is like this. Closing off the eyes, the ears, the nose, the tongue and the body, one leaves only the mind. To close off means to restrain the five senses, leaving only the mind to be observed. Meditation is the same as catching the lizard.

 

58) Lost Something 

 

If you understand that good and bad, right and wrong, all lie within you, then you won't have to go looking for them somewhere else. Just look for them where they arise. If you don't, it'd be like losing something in one place and then going to look for it in another. If you lose something here, you must look for it here. Even if you don't find it at first, keep looking where you dropped it. But, usually, you lose it here, then go looking over there. When will you ever find it? Good and bad actions lie within you. One day you're bound to see it. Just keep looking right here.

 

59) Lotus Leaf  

 

The Buddha said that the Enlightened Ones were far from defilements. This doesn't mean that they ran away from defilements. They did not. Defilements were there. He compared it to a lotus leaf in a pond of water. The leaf and the water exist together. They are in contact but the leaf doesn't become wet. The water can be compared to defilements and the lotus leaf to the enlightened mind. The mind of one who practices doesn't run anywhere. It stays right where it is. Good and evil, happiness and unhappiness right and wrong they all arise, and he knows them all. The meditator simply knows them, but does not allow them to wet his mind. In other words, he does not cling to any of them.

 

60) Lotuses 

 

We can compare the mind to lotuses in a pond. Some of the lotuses are still stuck in the mud, some have grown through the mud but are still underwater, some have reached the surface of the water, and some have opened in the sun. Which lotus do you want to be? If you want to be below the surface, be careful - the fish and turtles will bite!

____________________

61-70

61. Khối Nước Đá

 

Cơ thể suy tàn như thế nào? Hãy xem xét một khối nước đá. Nguyên thể của nước đá chỉ là nước. Chúng ta làm nước đông lại và nó tạm thời trở thành nước đá, rồi sau đó nước đá lại tan thành nước. Tảng nước đá suy tàn thế nào thì cơ thể ta cũng như vậy.

 

Tất cả chúng ta là những khối mang bản chất suy tàn. Khi sinh ra, chúng ta đã thừa kế tính chất suy tàn đó, không thể nào tránh được điều này. Vừa mới sinh ra là ta đã nhận lấy già, đau, và chết. Bây giờ cơ thể này còn đang khỏe mạnh giống như khối nước đá. Nhưng hãy nhìn kỹ hơn cái thân thể này. Nó sẽ già đau, hủy hoại theo định luật tự nhiên như khối nước đá suy tàn đó.

 

62. Trái Xoài

 

Chúng ta thường xem định và huệ là hai cái gì riêng biệt, nhưng thật ra chúng chẳng có gì khác nhau. Chúng khởi sinh cùng một nơi nhưng theo hai hướng khác nhau giống như trường hợp một trái xoài. Trái xoài lúc đầu nhỏ và xanh, rồi lớn dần lên cho đến khi chín muồi. Trái xoài lúc nhỏ, trái xoài lúc lớn và trái xoài lúc chín, dầu trải qua ba thời kỳ khác nhau, nhưng cũng vẫn là một trái xoài. Chỉ có điều kiện thay đổi mà thôi. Trong việc thực hành giáo pháp cũng như vậy, một điều kiện gọi là định tâmđiều kiện khác gọi là trí tuệ, nhưng thực ra định và huệ chỉ là một, giống như trường hợp trái xoài vậy.

 

63. Người Bán Hàng

 

Nếu việc thực hành của bạn không đạt được kết quả nhanh chóng thì cũng đừng nên chán nản hay thất vọng. Điều quan trọng là hãy tiếp tục hành thiền với lòng kiên trì bất thối. Đừng vội từ bỏ việc hành thiền. Bạn phải có thái độ như bà bán hàng liên tục rao hàng mà không lười biếng. Bà ta cương quyết bán hàng và chỉ ngừng rao khi đã bán hết hàng.

 

64. Thịt

 

Ngày nay, cái mà mọi người đều muốn là tiền. Họ nghĩ rằng chỉ cần có tiền thì trăm sự đều xong. Vì thế họ lao vào kiếm tiền mà không dành thì giờ làm việc phước thiện. Vậy chẳng khác nào họ có thịt nhưng không có muối để ướp và bảo quản thịt. Họ cất thịt đâu đó trong nhà khiến thịt bị thối rữa. Người muốn có tiền không những phải biết cách làm ra tiền, mà còn phải biết cách sử dụng hay cất giữ tiền nữa. Bạn không thể nào chỉ mua thịt rồi để đâu đó quanh nhà, miếng thịt sẽ bị thối. Điều phước thiện khởi sinh từ một tâm thiện đã có trước, nếu biết được nguyên nhân theo cách này thì người ta sẽ biết cách tạo nhân, bởi vì quả sẽ tự nhiên theo sau. Nhưng thường người ta không tạo ra nhân đúng. Người ta rất muốn có phước thật nhiều, nhưng lại không muốn tạo ra nguyên nhân để có được phước đó. Những suy nghĩ sai lầm này mang lại nhiều tai hại, bối rối và hoang mang.

 

65. Thịt Dính Ở Kẽ Răng

 

Thật khó từ bỏ dục lạc ngũ trần. Hãy xem dục lạc ngũ trần như một mẫu thịt dính ở kẽ răng. Khi lấy mẫu thịt ra bạn thấy thoải mái một lát. Có thể bạn nghĩ rằng từ giờ về sau, bạn không bao giờ ăn thịt nữa, vì ăn thịt mắc răng khó chịu lắm. Nhưng lần sau ngửi thấy mùi thịt thơm ngon, bạn không thể nào kềm chế được. Bạn lại ăn nữa và lại mắc răng lần nữa. Khi bị mắc răng bạn phải khươi nó ra lần nữa và bạn lại cảm thấy dễ chịu lần nữa. Nhưng sự thoải mái này chỉ có thể kéo dài một thời gian cho đến khi bạn lại ăn thịt lần nữa. Chuyện là như vậy đó. Dục lạc ngũ trần cũng thế thôi. Khi dính vào sẽ thấy đau khổ, khi buông ra sẽ thấy dễ chịu.

 

66. Con Cuốn Chiếu

 

Nhiều người cùng sống với nhau, như chúng ta đang ở trong tu viện này, vẫn có thể hành thiền một cách tốt đẹp thoải mái, nếu biết hòa đồng quan điểm. Bảo rằng ở đông người thì không thể sống hài hòa được là không đúng. Hãy nhìn thử con cuốn chiếu. Nó có rất nhiều chân phải không? Thoạt nhìn, bạn nghĩ rằng con cuốn chiếu di chuyển khó khăn lắm, nhưng nó di chuyển theo thứ tự và nhịp điệu riêng của nó. Việc thực hành của chúng ta cũng vậy. Nếu chúng ta thực hành đúng thì dầu cho có cả trăm cả ngàn người đi nữa, chúng ta cũng sống một cách hài hoà.

 

*67

 

68. Tiền, Sáp Và Phân Gà

 

Luật lệ và những chế định được thiết lập chỉ nhằm mục đích khiến cho mọi việc được thuận lợi, thế thôi. Chẳng hạn như, ngày xưa người ta dùng hàng hóa vật chất làm tiền. Nhưng vật chất thô kịch như thế này rất khó cất giữ nên người ta bắt đầu dùng tiền xu và tiền giấy. Giả sử về sau có một đạo luật lấy sáp ong và phân gà làm tiền, thế là người ta bắt đầu chém giết lẫn nhau vì sáp ong và phân gà. Chuyện là như thế đó. Những thứ mà ta dùng làm tiền chỉ là sự chế định do chúng ta đặt ra. Chúng được gọi là tiền bởi vì chúng ta quyết định như vậy. Sự thực tiền là gì? Chẳng là gì cả. Khi mọi người đồng ý với nhau về một vấn đề gì đó thì một khế ước, một quy định được đặt ra. Thế gian này chẳng qua cũng chỉ là một sự chế định, nhưng thật khó khăn để làm cho một người bình thường biết điều này. Tiền bạc của chúng ta, nhà cửa của chúng ta, gia đình của chúng ta, thân bằng quyến thuộc của chúng ta chỉ là sự chế định mà chúng ta đã đặt ra và ta thật sự tin rằng tất cả chúng là của ta. Nhưng nhìn dưới ánh sáng của giáo pháp chẳng có gì thuộc về ta cả. Nếu không sáng suốt, cứ khư khư cho rằng nó là của ta thì sẽ đau khổ dài dài.

 

69. Con Khỉ

 

Khi biết được bản chất của tâm là liên tục thay đổi, sẽ hiểu tâm như thế nào. Phải nhớ rằng tâm luôn luôn thay đổi, lúc thiện lúc ác. Nếu biết rõ điều này thì dầu lúc đang hành thiền mà tâm ý rời bỏ đề mục ta hay suy nghĩ, ta cũng cảm thấy bình an. Giả sử bạn nuôi một chú khỉ con. Khỉ chẳng bao giờ ngồi yên một chỗ được. Nó thích nhảy nhót, leo trèo, chụp chỗ này nắm chỗ kia. Đó là đặc tính tự nhiên của khỉ. Giờ đây bạn đến chùa và thấy một con khỉ nữa. Con khỉ này cũng không ở yên một chỗ. Nó nhảy nhót lung tung, tuy vậy nó không làm bạn khó chịu. Bởi vì chính bạn cũng đang nuôi một con khỉ, nên bạn biết được bản tính của loài khỉ. Chỉ cần biết được bản tính tự nhiên của một con khỉ thôi, thì cho dầu đi đến tận đâu và gặp bao nhiêu con khỉ, bạn cũng không cảm thấy khó chịu, bởi vì bạn đã hiểu loài khỉ. Khi ta đã hiểu loài khỉ rồi ta sẽ không cư xử như khỉ. Nếu ta không hiểu loài khỉ, chúng ta có thể hành động giống như khỉ. Khi thấy khỉ dơ tay với chỗ này chỗ nọ, ta nổi giận. Nhưng nếu ta hiểu bản tính tự nhiên của khỉ, ta sẽ thấy rằng con khỉ ở nhà và con khỉ ở chùa cũng giống như nhau. Vậy thì tại sao ta bực mình với chúng? Thấy được bản tánh của khỉ giống nhau là đủ, ta sẽ được bình an.

 

70. Tổ Kiến Lửa

 

Dục lạc ngũ trần chẳng khác nào một tổ đầy kiến lửa. Ta lấy một khúc cây chọc vào ổ kiến cho đến khi những con kiến leo lên khúc cây, bò lên mặt rồi cắn mắt và tai ta. Nhưng ta vẫn chưa biết là ta đang lâm vào tình trạng như vậy. Trong những lời dạy của Đức Phật có nói rằng, khi ta thấy sự tai hại của một điều nào đó thì dầu cho nó có tốt đẹp đến đâu đi nữa, ta vẫn biết nó tai hại. Khi ta chưa thấy sự tai hại của một vật gì đó thì ta thấy rằng vật đó tốt. Nếu ta chưa thấy được tai hại của vật gì đó, thì ta không thể nào tránh được nó.

61) Lump of Ice

 

How does the body decline? Consider a lump of ice. Originally it was simply water. We then freeze it and it becomes ice for awhile, and then it melts and turns into water again. We can see how the ice declines much the same as the body. We all, without exception, are lumps of deterioration. When we are born we bring this inherent nature of dissolution with us. We can't avoid it. At birth we bring old age, sickness and death along with us. Right now the lump is hard, just like the lump of ice. But look at the body closely. It's ageing every day. It declines just like the lump of ice, following the way of nature. Soon, like the lump of ice, the body will melt away and be all gone, too.

 

62) Mango 

 

We speak of wisdom and concentration as separate things, but in essence they are one and the same. They arise fro the same place but take different directions. It's like a mango. A mango is first small and green. It then grows larger and larger until it is ripe. The small mango, the large one and the ripe one are the same mango, not different mangoes. Only its conditions have changed. In Dhamma practice, one condition is called concentration, and the later condition is called wisdom, but in actuality samadhi and pañña are both the same thing, just like the mango.

 

63) Market Lady  

 

Don't be disappointed if you don't see quick results in your practice. What is important is simply to continue your practice with determination and perseverance. Don't give up so readily, like a market lady who wants to sell her goods and doesn't give up. She keeps on yelling, "Coconu-u-u-ts, rice c-a-a-akes! Get your coconuts and rice cakes here!" She's determined to sell them and won't give up until she does.

 

64) Meat 

 

All that people want these days is money. They think that if they just get enough of it, everything will be all right. So they spend all their time looking for money. They don't look for goodness. This is like wanting meat, but not wanting salt to preserve it. You just leave the meat around the house to rot. Those who want money should know not only how to find it, but also how to look after it. If you want meat, you can't expect to buy it and then just leave it lying around the house. It'll just go rotten. Goodness arises from a cause. Whenever we create good actions, goodness arises in the mind. If we understand causes in this way, we can create those causes and the results will naturally follow. But people don't usually create the right causes. They want goodness so much and yet they don't work to bring it about. This kind of thinking is wrong, and the result of wrong thinking is rotten results - just turmoil and confusion.

 

65) Meat Between Your Teeth 

 

It's hard to give up sensual pleasure. Consider sensual pleasure like eating some meat which gets stuck between your teeth. When you get it out, you feel some relief for a while. Maybe you even think that you won't eat any more meat. But when you see it again, you can't resist it. You eat some more and it gets stuck, you have to pick it out again, which gives some relief once more, until you eat some more meat. That's all there is to it. Sensual pleasures are just like this. When the meat gets stuck in your teeth, there's discomfort. You take a toothpick and pick it out and experience some relief. There's nothing more to it than this with sensual desire.

 

66) Millipede 

 

If many people live together, as we do here in the monastery, they can still practice comfortably if their views are in harmony. It's not true to say that there will be disharmony just because there are many of us. Just look at a millipede. A millipede has many legs, doesn't it? Just looking at it you'd think it would have difficulty walking, but actually it doesn't. It has its own order and rhythm. In our practice it's the same. If we practice properly, even if we number in the hundreds or thousands, no matter how many we are, we will live in harmony.

 

67) Millipede and Chicken 

 

Westerners are very "clever" and can't accept many principles of Dhamma. I once asked some learned people if they had ever seen a millipede. It has many legs, but how fast can it run? Can it outrun a chicken? No! Yet a chicken has only two legs. How come this animal with so many legs can't even keep up with a chicken?

 

68) Money, Wax, and Chicken Dung 

 

Rules and conventions are established to make things more convenient, that's all. Let's take money, for example. In olden times, people used materials and goods to barter as money. But they were difficult to keep, so they started to use coins and notes. Perhaps in the future we'll have a new royal decree saying only lumps of wax can be used as money throughout the country, or chicken dung. Then people would start fighting and killing each other over wax or chicken dung. This is just the way it is. What we use for money is simply a convention that we have set up. It is money because we have decided it to be so, but in reality what is money? Nobody can say. When there is a popular agreement about something, then a convention comes about to fulfill the need. The world is just conventions.

 

But it is difficult to get ordinary people to understand this. Our money, house, family, our children and relatives are simply conventions that we have invented, and we really believe they are all ours, but seen in the light of Dhamma, they don't belong to us. It's when we think that they do that we suffer.

 

69) Monkey 

 

When we know that it is the nature of the mind to be constantly changing, we will understand it. We have to know when the mind is thinking good and bad, that it's changing all the time. If we understand this, then even while we are thinking we can be at peace. For example, suppose at home you had a pet monkey. Monkeys don't stay still for long. They like to jump around and grab onto things. That's how monkeys are. Now you come to the monastery and see the monkey here. This monkey doesn't stay still either, does it? It jumps around, too, but it doesn't bother you. Why doesn't it bother you? Because you are raising a monkey yourself so you know what they're like. If you know just one monkey, no matter how many provinces you go to, no matter how many monkeys you see, you won't be bothered by them, because you're someone who understands monkeys. If we understand monkeys, then we won't become like a monkey. If we don't understand monkeys, we may become like one ourselves. When we see it reaching for this and that, we shout, "Hey!" We get angry. But if we understand the nature of monkeys, we'll then see that the monkey at home and the monkey at the monastery are just he same. Why should we get annoyed by them? When we see what monkeys are like, that's enough. We can be at peace.

 

70) Nest of Red Ants 

 

Sensual pleasure is like a nest full of red ants. We take a piece of wood and poke at the nest until the ants come running out, crawling down the wood and into our faces, biting our eyes and ears. And yet we still don't see the difficulty we are in. In the teaching of the Buddha, it is said that if we've seen the harm of something, no matter how good it may seem to be, we know that it's harmful. Whatever we haven't yet seen the harm of, we just think it's good. If we haven't yet seen the harm of anything, we can't get out of it.

 

____________________

71-80

71. Bà Cố

 

Phần đông đợi cho đến khi già khọm, đến lúc tuổi già xế bóng mới bắt đầu đến chùa hành thiền. Tại sao phải đợi đến lúc đó mới chịu đến chùa? Khi bạn nói với một bà cụ, "Mẹ ơi! Đi chùa với con". Bà cụ trả lời: "Con đi đi, ta bị lãng tai". Bạn có hiểu tôi muốn nói gì không? Khi tai bà ta còn tốt thì bà ta nghe những gì? Bây giờ khi trọng tuổi rồi, tai bà không còn nghe rõ, đi đến chùa nghe pháp cũng không nghe được gì.

 

Đừng đợi đến khi thể lực kiệt tận mới bắt đầu nghĩ đến việc thực hành giáo pháp.

 

72. Người Nói Dối

 

Thói quen tham lam, sân hận, si mê của chúng ta luôn luôn lừa dối chúng ta, nhưng nếu ta kiên trì tỉnh thức, cuối cùng ta sẽ bỏ được chúng. Y như trường hợp, có một người già thường đến và kể đi kể lại cho chúng ta nghe một câu chuyện xạo. Khi biết được sự thật những gì mà người ấy đã kể, chúng ta sẽ không tin tưởng người ấy nữa. Nhưng ta phải mất một thời gian lâu dài trước khi nhận biết điều này, bởi vì sự lừa dối cứ hiện diện thường trực, không để ta có cơ hội nhìn thấy thật tướng của sự vật.

 

73. Giẻ Rách

 

Nếu chúng ta thấy mọi vật không vững bền thì giá trị của chúng sẽ mất đi. Mọi vật đều trở thành vô nghĩa. Tại sao ta cứ nắm giữ mọi vật mà chúng chẳng có giá trị gì. Phải xem sự vật chẳng khác nào miếng giẻ chùi chân. Chúng ta giữ nó chỉ để chùi chân mà thôi. Chúng ta cần phải tập để nhìn thấy rằng mọi cảm giác đều có giá trị như nhau, bởi vì chúng có cùng bản chất không bền vững.

 

74. Người Làm Ruộng

 

Tinh tấn hành thiền liên tục không lơ là buông trôi như vài người làm ruộng biếng nhác sau đây. Lúc đầu họ làm rất hăng say, nhưng việc chưa xong, họ đã dừng nghỉ. Họ chẳng thèm thu thập dụng cụ, cứ bỏ mặc đó rồi thong dong rảo bước đi. Một thời gian sau khi đất đã khô cứng, họ nhớ lại thửa ruộng bèn trở lại làm thêm một ít, chẳng bao lâu sau lại bỏ dở lần nữa. Làm việc như thế thì chẳng bao giờ có được một đám ruộng màu mỡ tươi tốt. Nếu thật sự muốn tiến bộ thì đừng hành thiền lơ là như những người làm ruộng biếng nhác này.

 

75. Khách Dự Tiệc

 

Người ta sống một cuộc sống mù quáng, quên rằng cái chết sẽ đến, cũng giống như những người say sưa chè chén ở bữa tiệc. Họ không nghĩ đến việc bài tiết về sau, cho nên họ đã chẳng để ý xem nhà vệ sinh ở chỗ nào. Cuối cùng khi chuyện phải đến, họ không biết phải làm gì và họ sa vào một trạng thái hỗn loạn.

 

76. Bàn Đạp Máy May

 

Khi ngồi thiền, chúng ta chỉ cần theo dõi hơi thở. Đừng tìm cách kiểm soát điều khiển hơi thở. Nếu thúc bách hơi thở, cố ý thở dài ra hay thở ngắn lại, thì bạn sẽ bị mất thăng bằngtâm không được bình an thoải mái. Ta hãy để hơi thở diễn ra một cách điều hòa tự nhiên. Cũng giống như khi ta sử dụng bàn đạp máy may, ta không thể nào thúc ép nó. Ta đạp lên đạp xuống và để nó điều hòa tự nhiên, nếu thúc ép thì bàn máy sẽ không hoạt động trơn tru dễ dàng. Trước khi muốn may thực thụ, ta phải tập đạp máy may cho nhuần nhuyển thuần thục, sau đó máy may sẽ hoạt động một cách tự nhiên. Theo dõi hơi thở cũng tương tự như vậy, không cần quan tâm đến hơi thở dài hay ngắn, mạnh hay yếu, chỉ cần ghi nhận hơi thở để nó hoạt động tự nhiêntheo dõi nó.

 

77. Mẩu Bánh Ngọt

 

Nếu bạn vẫn còn có hạnh phúc và vẫn còn có đau khổ, thì bạn là người còn đói chưa no. Điều đó giống như bạn đang ăn một miếng bánh mà bạn ưa thích, chưa ăn hết thì bánh đã rơi khỏi tay bạn. Bạn có cảm thấy tiếc miếng bánh đã mất không? Khi cảm thấy mất mát bạn sẽ cảm thấy đau khổ vì thế bạn cần phải vất bỏ cả hạnh phúc lẫn đau khổ. Thực phẩm chỉ cần cho người còn đói thôi. Đúng theo chân lý thì hạnh phúc chỉ là đau khổ ngụy trang dưới hình thức thật vi tế, khiến chúng ta không nhận thấy được. Nếu bạn dính mắc vào hạnh phúc, thì chẳng khác nào dính mắc vào đau khổ, nhưng bạn không nhận ra được điều này. Bởi vậy hãy thận trọng: khi hạnh phúc đến thì đừng quá say sưa mà bị cuốn hút vào trong mê loạn, khi đau khổ đến thì đừng thất vọng mà bị nhận chìm trong đau khổ. Hãy xem hạnh phúcđau khổgiá trị ngang nhau.

 

78. Trồng Cây Ăn Trái

 

Việc thực hành của chúng ta chẳng khác nào việc trồng cây ăn trái. Khi trồng cây ăn trái, muốn có trái nhanh người ta có thể dùng phương pháp chiết nhánh dâm cành, nhưng cây chiết nhánh thì không sống lâu và không có sức chịu đựng tốt. Một cách khác là trồng thẳng bằng hạt, trồng theo lối này thì cây có sức chịu đựng tốt hơn và sống lâu hơn. Việc hành thiền của chúng ta cũng vậy.

 

79. Tiêm Thuốc Độc

 

Có hai loại đau khổ, đau khổ thông thường và đau khổ đặc biệt. Đau khổ thông thường là đau khổ phát sinh từ các hiện tượng nhân duyên tự nhiên của các pháp. Đau khổ đặc biệtđau khổ đến từ bên ngoài. Để hiểu rõ sự khác nhau của hai sự đau khổ này ta hãy theo dõi ví dụ sau: Giả sử bạn đau và đến gặp bác sĩbác sĩ quyết định tiêm thuốc cho bạn. Khi cây kim đâm vào da bạn, thì bạn sẽ thấy đau, đó là chuyện tự nhiên, khi cây kim được rút ra, bạn sẽ hết đau, và đó cũng là chuyện tự nhiên. Đây là loại đau khổ thông thường chẳng có vấn đề gì cả, bởi vì mọi người đều trải qua loại đau khổ này. Loại đau khổ đặc biệt là loại đau khổ phát sanh từ sự dính mắc chấp giữ một vật gì. Đau khổ đặc biệt chẳng khác nào bị tiêm một mũi thuốc độc, bây giờ không còn là cái đau thông thường nữa mà là cái đau dẫn đến sự chết.

 

80. Cây Viết Quí Giá

 

Nếu bạn không hiểu thế nào là bình an thì bạn không bao giờ tìm được an bình. Chẳng hạn bạn có một cây viết thật đắt giá và bạn luôn luôn dắt ở túi áo. Nhưng một hôm bạn để cây viết đâu đó mà quên mất. Lúc sờ tay vào chỗ thường dắt cây bút, bạn không thấy nữa. Bạn hốt hoảng vì nghĩ rằng cây viết đã mất. Bạn tiếc nuối vì bạn có sự hiểu biết sai lầm. Bạn không thấy được chân tướng của sự vật nên bạn đau khổ. Bạn luôn luôn bận tâm vì bị mất cây viết quí giá đó: "Tiếc quá! Ta đã bỏ ra một số tiền lớn để mua cây viết mà bây giờ lại đánh mất rồi." Nhưng rồi bạn bỗng nhớ ra, và hy vọng: "Ồ! Có thể trong khi đi tắm ta đã bỏ cây viết trong túi quần sau". Vào lúc bạn chợt nhớ ra được điều này, mặc dầu chưa thấy cây viết bạn đã cảm thấy bớt khó chịu và nhẹ nhõm. Bạn không còn băn khoăn tiếc nuối về cây viết nữa. Khi bạn đưa tay ra túi sau và tìm thấy cây viết ở đó thì bao nhiêu đau khổ tiếc nuối đều tiêu tan. Tâm bạn đã lừa dối bạn thật lâu, lo lắng băn khoăn đến từ sự si mê, không hiểu biết. Bây giờ đã thấy lại cây viết, không còn nghi ngờ, băn khoăn, tiếc nuối nữa. Sự bình an này có được là nhờ bạn thấy rõ nguyên nhân của vấn đề, nguyên nhân của đau khổ. Ngay sau khi bạn biết rằng cây viết còn nằm trong túi quần sau của mình thì đau khổ chấm dứt. Biết được sự thật, biết được chân lý thì sẽ có bình an.

71) Old Granny 

 

Most people wait until they get old before they start going to a monastery and start practicing the Dhamma. Why do they leave it till they get old? It's like old grandma. You say, "Hey, Granny, let's go to the monastery!" "Oh, you go ahead," she answers. "My ears aren't so good anymore." You see what I mean? When she had good ears what was she listening to? Finally if she does go to the temple, she listens to the sermon but hasn't got an idea of what's being said. Don't wait until you're all used up before you start thinking of practicing the Dhamma.

 

72) Old Liar 

 

Our habits try to deceive us over and over again, but if we remain aware of it, we will eventually be able to ignore them altogether. It's like having an old person come around and tell us the same old lies time after time. When we realize what he's up to, we won't believe him any longer. But it takes a long time before we realize it, because deception is always there.

 

73) Old Rag 

 

If we see everything as uncertain, then their value fades away. All things become insignificant. Why should we hold onto things that have no value? We should treat things as we do an old rag that we keep only to wipe our feet with. We see all sensations as equal in value because they all have the same nature, that of being uncertain.

 

74) Paddy Worker 

 

Practice consistently and not in spurts like the way some people work in their rice paddy. At first they work very hard and then they stop. They don't even bother to pick up their tools. They just walk off and leave them behind. Later on when the soil has all caked up, they remember their work and do a bit more, only to leave it again shortly afterwards. Doing things this way you'll never get a decent paddy. Our practice is the same.

 

75) Party Revelers 

 

People go through life blindly, ignoring death like revelers at a party feasting on fine foods. They ignore that later they will have to go to the toilet, so they do not bother to find out where there is one. When nature finally calls, they have no idea where to g and are in a mess.

 

76) Pedal Sewing Machine 

 

When we sit in meditation, we only watch the breath. We don't try to control it. If we force our breath to be too long or too short, we won't feel balanced and our mind won't become peaceful. We must just let our breathing happen naturally. It's like using a pedal sewing machine. We can't force the pedal. We push it up and down and let it go naturally. If we force it, the sewing won't be smooth and easy. So before we actually start to sew anything, we first practice pedaling the machine to get our co-ordination right, then the machine can do its work naturally. Watching the breath is similar. We don't get concerned over how long or short, weak or strong it is. We just note it. We simply let it be natural and follow it.

 

77) Piece of Cake 

 

If you still have happiness and still have suffering, you are someone who is still not yet full. It's as if you're eating a piece of your favorite cake, but before you can finish eating it, it falls out of your hand. You regret the loss, don't you? When you feel the loss, you suffer, don't you? So you need to throw away both happiness and suffering. They're only food for those who are not yet full. In truth, happiness is suffering in disguise, but in such a subtle form that you don't see it. If you cling to happiness, it's the same as clinging to suffering, but you don't despair, don't lose yourself in it. See that happiness and suffering have the same equal value.

 

78) Planting Fruit Trees 

 

Our practice can be likened to planting fruit trees. As with fruit trees, it's possible to get fruit quickly by taking a cutting and planting it, but the tree won't be long-lasting or resilient. Another way is to take a seed and cultivate the tree right from the seed. In this way it will be strong and enduring. This is the same with our practice.

 

79) Poisonous Injection 

 

There are two kinds of suffering: ordinary suffering and extra-ordinary suffering: ordinary suffering is the suffering that is the inherent nature of all conditioned phenomena. Extra-ordinary suffering is the kind that creeps in from the outside. Let's see how they differ by using the following example: Suppose you are sick and go to see a doctor. The doctor decides to give you an injection. When the needle pierces the skin, there is some pain, which is only natural. When the needle is withdrawn, the pain disappears. This is like the ordinary kind of suffering. It's no problem; everybody experiences it. The extra-ordinary kind of suffering is the suffering that arises from grasping onto things. This is like having an injection with a syringe filled with poison. This is no longer an ordinary kind of pain. It is the pain which ends in death.

 

80) Precious Pen 

 

If you don't understand what peace is, you'll never be able to find it. For example, suppose you had a very expensive pen which you usually carry in the right front picket of your shirt. But one day you put it somewhere else and forgot. Later when you reach for the pen in its usual place, it's not there. You get a fright. You think you've lost it. You get a fright because of wrong understanding. You don't see the truth of the matter and so you suffer as a result. Whatever you do, you can't stop regretting having lost your precious pen: "Such a shame! I spent so much money on it and now it's gone!" But then you remember, "Oh, of course! When I went to bathe I put the pen in the back pocket of my pants!" The moment you remember this you already feel better, even if you still haven't seen the pen. You no longer worry about it. And as you're walking along, you run your hand over your back pocket, and there it is. Your mind was deceiving you all along. The worry came from your ignorance. Now, seeing your pen again, you are beyond doubt, beyond worry. This sort of peace comes from seeing the cause of the problem, the cause of suffering. As soon as you remember that the pen was in your back pocket, your suffering ended. Knowing the truth brings peace.

____________________

81-90

81. Con Cọp Điên

 

Tâm ta giống như con cọp điên bị nhốt trong chuồng, nếu không nhận được những gì nó muốn thì nó sẽ lồng lộn gào thét.

 

Phiền não của chúng ta chẳng khác nào con cọp điên. Phải dùng thiền để điều phục tâm như vậy. Phải dùng chánh niệm, tinh tấn, kiên nhẫnchịu đựng tạo thành cái chuồng kiên cố, vững chắc để nhốt con cọp điên này lại. Và rồi chúng ta bỏ đói nó, đừng cho nó ăn những thức ăn quen thuộc mà nó thích, chẳng bao lâu sau nó sẽ chết.

 

82. Pháp Hành Của Người Chủ Nhà

 

Đời sống của một cư sĩ thật khó khăn mà cũng thật dễ dàng. Dễ dàng để hiểu cách sống tốt đẹp, nhưng khó khăn để áp dụng cách sống tốt đẹp này. Chẳng khác nào bạn đang cầm một hòn than nóng đỏ trên tay và than phiền rằng hòn than quá nóng. Thấy thế, tôi bảo bạn vất hòn than nóng đi, nhưng bạn không chịu bỏ và trả lời rằng: tôi chỉ muốn nó trở nên lạnh kia. Vậy thì hoặc là bạn phải vất bỏ, hoặc là bạn cần phải kiên nhẫn chịu đựng. Phải thật hết sức kiên nhẫn chịu đựng mới được. Bạn hỏi làm thế nào tôi có thể vất bỏ gia đình được? Chỉ cần vất bỏ phần dính mắc trong tâm bạn thôi. Bạn phải lo cho gia đình, nhưng đừng để tâm dính mắc vào gia đình. Dĩ nhiên bạn phải có trách nhiệm với gia đình của mình. Như con gà đẻ trứng, bạn phải ấp cho đến khi trứng nở. Chỉ thế thôi, đừng dính mắc vào danh từ "gia đình". Nghĩ như vậy sẽ tạo thêm một sự đau khổ khác. Đừng nghĩ rằng bạn sẽ hạnh phúc khi sống một mình, cũng đừng nghĩ rằng bạn sẽ hạnh phúc khi sống chung với người khác. Hãy sống với giáo pháp và tìm hạnh phúc thật sự trong giáo pháp.

 

83. Con Khỉ

 

Tâm không được kiểm soát thì chẳng khác nào như một con khỉ nhảy nhót vô ý thức. Nó chạy lên lầu thấy chán rồi lại chạy xuống lầu, mệt mỏi, đi xem chớp bóng, lại chán nữa, đi ăn, cũng chán nữa. Những hành động này được điều khiển bởi những hình thức khác nhau của chán ghétsợ hãi. Bạn hãy học cách kiểm soát tâm. Hãy nhìn bản chất thật sự của tâm: vô thường, bất toại nguyện và trống rỗng. Phải học cách làm chủ nó. Nếu cần thì xích nó lại. Hãy để nó tự làm cho nó mệt nhoài rồi chết. Thế là bạn có con khỉ chết. Hãy để cho khỉ chết thối rữa ra, bạn sẽ có xương khỉ. Cuối cùng bạn sẽ đạt được bình an thật sự. Đừng lo cho khỉ nữa, mà hãy lo cho chân lý của đời sống.

 

84. Sông Và Suối

 

Bước vào dòng suối của giáo pháp thì chúng ta với giáo pháp là một. Mặc dầu đến từ nhiều nơi khác nhau nhưng chúng ta hài hòa tương hợp với nhau. Giống như sông, suối chảy ra biển, một khi đã vào biển cả thì có cùng hương vị và màu sắc như nhau.

 

85. Sợi Thừng

 

Cố gắng chấm dứt đau khổ mà không chịu tìm hiểu nguyên nhân của đau khổ thì chẳng khác nào cố gắng kéo một đầu dây thừng, trong khi đầu kia thì bị cột chặt vào một nơi nào đó. Bạn kéo đầu dây này trong khi đầu dây kia bị dính chặt thì sẽ không thể nào kéo được sợi dây. Muốn kéo sợi dây, bạn phải tìm hiểu nguyên nhân tại sao bạn không rút được sợi dây, chắc chắn là đầu dây kia bị mắc kẹtđâu đó nên không thể kéo ra được. Khi đến ngay chỗ đầu dây đó, bạn sẽ thấy đực sự thật. À! Té ra có một gút thắt ở đây. Bạn mở gút thắt ra và rút được sợi dây dễ dàng.

 

86. Cát Và Muối

 

Vì dính mắc những gì người ta kỳ vọng và đặt định từ trước, nên nhiều vấn đề rắc rối xảy ra. Nếu nhìn một cách tinh tế và chân xác thì chẳng có vật gì hiện hữu cả. Nhà cửa chúng ta, gia đình chúng ta, tiền bạc chúng ta chỉ là những danh từ chế định mà ta đã gán cho nó. Dưới ánh sáng giáo pháp, chúng không phải là của ta. Ngay thân thể này cũng không thực sự là của ta, dầu cho ta không tin như thế, nó cũng không thể trở thành của ta được. Chẳng khác nào khi ta bốc một nắm cát rồi cùng đồng ý gọi nó là muối. Gọi như thế thì cát có thể trở thành muối được không? Được chứ, nhưng đó chỉ là sự thay tên đổi họ, chứ làm thế nào để cát trở nên mặn như muối được. Bạn không thể dùng cát này để nấu ăn thay muối, bởi vì dù có đặt tên gì đi nữa thì cát vẫn là cát thôi.

 

87. Học Trò

 

Thực hành giáo pháp cũng như trò học viết chữ. Lúc mới tập viết, đứa trẻ không thể nào viết ngay hàng thẳng lối được. Chữ viết méo mó siêu vẹo. Nhưng dần dần qua nhiều lần thực tập, đứa trẻ sẽ viết khá hơn. Việc thực hành giáo pháp cũng như vậy. Lúc đầu bạn rất lúng túng, có lúc tâm an tịnh, có lúc tâm dao động. Bạn không biết gì là gì cả. Nhiều người cảm thấy chán nản. Nhưng đừng lo lắng, đừng thất vọng. Hãy tiếp tục cố gắng tinh tấn như trẻ em tập viết càng ngày càng viết đẹp ra. Từ chỗ viết cong queo xấu xí cho đến khi viết được chữ đẹp, tất cả đều phải trải qua một thời gian thực hành.

 

88. Mương Thoát Nước

 

Khi làm một cái đập nước bạn phải xây một ống thoát nước. Để rồi khi nước dâng lên quá cao thì nước có thể thoát đi một cách an toàn thông qua ống này. Khi nước đầy ngang miệng đập, thì ống thoát nước được mở ra. Bạn phải có một cái van an toàn như vậy. Hiểu biết vô thường là cái van an toàn của các bậc giác ngộ. Nếu bạn cũng có cái van như vậy thì bạn sẽ được bình an tự tại.

 

89. Mảng Chai Trong Chân

 

Đức Phật dạy chúng ta phải dùng trí tuệ để làm phương tiện thoát ra khỏi sự đau khổ. Chẳng hạn bạn bị một cái mảnh chai găm vào chân. Thỉnh thoảng khi bạn bước lên vật gì cứng thì vật cứng ép vào mảnh chai khiến mảnh chai đâm sâu vào chân bạn làm cho bạn nhức nhối. Bạn bèn sờ nắn khắp chân nhưng chẳng tìm ra gì cả. Bạn nhún vai rồi tiếp tục đi. Nhưng sau đó khi đạp nhằm vật cứng nữa và bạn lại đau trở lại. Điều đó xảy ra nhiều lần, vậy cái gì làm cho bạn đau ở đây? Nguyên nhân là cái mảnh chai nằm trong chân bạn. Mỗi khi chân đau, bạn lại lấy tay sờ nắn quanh đó, nhưng bạn chẳng tìm thấy gì nên bạn bỏ qua. Cứ bị đau mãi như vậy, khiến bạn có ý muốn lấy miếng mảnh chai ra. Cương quyết lấy nó ra bởi vì nó làm bạn đau. Sự tinh tấn trong việc hành thiền cũng giống như vậy. Bất kỳ chỗ nào đau, chỗ nào khó chịu, thì bạn phải quán sáttruy tầm. Chúng ta phải đương đầu với vấn đề, chứ không phải chỉ nhún vai là đủ, nghĩa là phải lấy cái mảnh chai ra khỏi chân bạn. Chỗ nào tâm bạn bị bế tắc, bạn phải ghi nhận. Khi nhìn vào bên trong nó, bạn sẽ hiểu nó, thấy rõ nó và chứng nghiệm được bản chất của nó.

 

90. Con Ngựa Bất Kham

 

Tâm giống như một con ngựa bất kham, rất khó huấn luyện. Bạn phải làm gì khi bạn có một con ngựa chứng như vậy? Hãy cho nó nhịn đói một lát, nó sẽ đến gần bạn hơn. Khi nó đã biết nghe lời bạn hãy cho nó ăn một chút. Chúng ta phải huấn luyện tâm như vậy. Với chánh tinh tấn, chúng tathể đạt được trí tuệ.

81) Raging Tiger 

 

This heart of ours is like a raging tiger that lives in a cage. If it can't get what it wants, it growls and makes trouble. It must be tamed with meditation. Our defilements are also like a raging tiger. This tiger we should put in a solid cage made of mindfulness, energy, patience, and endurance. We then don't feed it its habitual desires, and it'll slowly starve to death.

 

82) Red-Hot Coal and Bird 

 

The household life is easy and difficult at the same time. It's easy to understand what to do, but difficult to do it. It's as if you were holding a piece of red-hot coal in your hand and came to me complaining about it. I'd tell you to simply let go of it, but you'd refuse saying, "I want it to be cold." Well, either you drop it, or you must learn to be very, very patient. "How can I just drop it?" you ask, "how can I just drop my family?" Just drop them in your heart. Let go of your attachment to them. Of course you still have obligations to your family. You are like a bird that has laid eggs. You have the responsibility to sit on them and look after them after they have hatched. Just don't think in terms of can I just drop my family?" Just drop them in your heart. Let go of your attachment to them. Of course you still have obligations to your family. You are like a bird that has laid eggs. You have the responsibility to sit on them and look after them after they have hatched. Just don't think in terms of my family. This kind of thinking is just another cause of suffering. Don't think either that your happiness depends upon whether you're living alone or with others. Just live with the Dhamma and find true happiness.

 

83) Restless Monkey 

 

The mind out of control is like a restless monkey jumping here and there senselessly. You have to learn to control it. See the real nature of the mind: impermanent, unsatisfactory, and empty. Don't just follow it as it jumps around. Learn to master it. Chain it down and let it wear itself out and die. Then you have a dead monkey, and you're finally at peace.

 

84) Rivers and Streams 

 

When people enter the stream of Dhamma, it's the one Dhamma. Even though they may come from different places, they harmonize, they merge. Just like the rivers and streams that flow to the sea . . . once they enter the sea, they all have the same taste and color. It's the same with people.

 

85) Rope 

 

Trying to end suffering without first understanding the cause is like pulling on a rope that's stuck. You just pull the end of the rope over here. The other end of the rope is still stuck over there so it never comes. What to do to make it come? It does not come free because you never seek out the source, the root. You just get lost in pulling on this end. What is it stuck on? It must be stuck on something, and that's why it doesn't come. Go to the source, untie the knot, and be free.

 

86) Sand and Salt 

 

Problems occur because people cling to conventions and what they suppose things to be. If you look closely, in the absolute sense, however, you will see that things don't really exist. Our house, our family, our money are simply conventions that we have invented. Seen in the light of Dhamma, they don't belong to us. Even this body is not really ours, and just because we suppose it to be so doesn't make it so.

 

It would be like taking a handful of sand and agreeing to call it salt. Would that make it salt? Well, yes, it would, but in name only and not in reality. You still wouldn't be able to cook with it, because no matter what you call it, it's still sand. Supposing sand to be salt doesn't make it so.

 

 87) School boy  

 

Practicing Dhamma is like a child learning to write. At first he doesn't write nicely – big, long loops and squiggles. He writes like a child. After a while the writing improves through practice. Practicing the Dhamma is like this. At first you are awkward, sometimes calm, sometimes not. You don't really know what's what. Some people get discouraged. But don't slacken off. Live with effort, just like the schoolboy. As he gets older he writes better and better. From writing badly he grows to write beautifully, all because of the practice from childhood.

 

88) Spillway 

 

When you make a dam, you must make a spillway, too. Then when the water rises too high, the water can flow off safely. When it's full to the brim, you open your spillway. You have to have a safety valve like this. Understanding impermanence is the safety valve of the Noble Ones. If you also have this safety valve, you will also be at peace.

 

89) Splinter in Your Foot 

 

The Buddha taught us to escape from suffering using wisdom. For example, suppose you had a splinter embedded in your foot. Sometimes you step on a stone that presses on the splinter, and it really hurts. So you feel around your foot. But not finding anything, you shrug it off and walk on a bit more. Eventually you again step on something else, and the pain is there again. This happens many times. What is the cause of that pain? The cause is that splinter in your foot. Whenever the pain arises, you may take a look and feel around a bit, but not seeing the splinter, you let it go. The pain recurs again and again until the desire to take it out is constantly with you. Finally it reaches a point where you make up your mind once and for all to get that splinter out – because it hurts! Our effort in the practice must be like this. Wherever it huts, wherever there's friction, we must investigate. We must confront the problem head on and not just shrug it off. Just take the splinter out of your foot. Wherever your mind gets stuck you must take note. As you look into it, you will know it, see it and experience it as it is.

 

90) Stubborn Horse 

 

The mind is as stubborn as a horse and as hard to train. What do you do when you've got a horse that's stubborn? Don't feed it for a while and it will soon come around again. And when it listens to your command, feed it a little. We can train the mind in the same way. With right effort, wisdom will arise.

 

____________________

91-100

91. Gốc Cây

 

Bạn phải tìm hiểu nguyên nhân cội nguồn của sự vật. Chẳng hạn bạn đang đi và vấp phải một gốc cây nhỏ. Bạn bèn lấy dao chặt nó đi, nhưng nó lại mọc trở lại và bạn lại dẫm lên gốc cây ấy lần nữa. Bạn lại tiếp tục chặt và gốc cây lại tiếp tục mọc lên. Cách tốt nhứt là bạn phải kiếm một cái xe kéo để bứng tận gốc nó lên. Nhưng bạn phải làm ngay, đừng lần lữa hẹn nay, hẹn mai. Điều đó giống như bạn nhủ thầm "Hôm nay ta nên đi chăng? Có nên đi không? Hay để ngày mai hãy đi". Qua đến ngày mai, bạn lại tự hỏi "Có nên đi hay là không đi?" Và bạn cứ tiếp tục tự hẹn ngày này qua ngày khác mà chẳng đi đâu cả cho đến ngày bạn chết. Bạn chỉ cần quyết định "Đi ", vậy là đủ.

 

92. Thức Ăn Tráng Miệng

 

Thực hành là trực tiếp quan sát tâm. Đó chính là trí tuệ. Khi bạn đã xem xéthiểu biết tâm mình thì bạn sẽ có đủ trí tuệ để hạn chế sự định tâm, cũng như có đủ trí tuệ để bớt lệ thuộc vào sách vở. Nếu bạn đã thực hành thuần thục và không còn dính mắc, lệ thuộc vào bất cứ cái gì, lúc bấy giờ bạn hãy trở về với sách vở. Sách vở lúc bấy giờ cũng giống như đồ ăn tráng miệng, chúng giúp bạn chỉ dẫn kẻ khác. Hoặc bạn cũng có thể trở về với thiền vắng lặng, vì bây giờ bạn đã có trí tuệ là không dính mắc vào bất cứ cái gì.

 

93. Quả Xoài Ngọt

 

Giáo pháp nằm ngay trong tâm bạn chứ không phải trong rừng. Đừng nghe ai mà hãy lắng nghe tâm mình. Bạn chẳng cần phải đi nơi nào để tìm kiếm giáo pháp. Giáo pháp nằm ngay trong tâm bạn, cũng giống như trái xoài ngọt đã nằm sẵn trong trái xoài xanh.

 

94. Quả Đu Đủ Ngọt

 

Nếu biết sử dụng phiền não một cách khôn khéo thì sẽ mang lại nhiều ích lợi. Cũng giống như dùng phân gà và phân trâu để bón cho cây đu đủ. Phân thì thật dơ dáy, nhưng khi cây trổ quả thì trái đu đủ thật ngon ngọt. Bất cứ lúc nào phiền não xuất hiện, như sự nghi ngờ chẳng hạn, thì hãy nhìn vào nó, quán sát, theo dõi ngay tại đó. Điều này sẽ giúp cho sự thực hành của bạn phát triển và kết trái ngon ngọt.

 

95. Máy Ghi Âm

 

Nếu việc nghe giáo pháp giúp cho bạn được bình an tĩnh lặng, thế là đủ rồi. Bạn chẳng cần phải cố gắng nhớ bài pháp làm gì. Có thể một số các bạn không tin điều này, nhưng nếu tâm bạn bình an tĩnh lặng nghe những gì đang nói và để nó trôi qua trong khi liên tục quán sát, thì bạn đã làm việc như một chiếc máy thu âm rồi. Một thời gian sau, mỗi khi bạn bật máy lên, tất cả đều được ghi lại đầy đủ. Đừng sợ rằng chỉ ngồi nghe một cách chánh niệm để mọi sự việc trôi qua với tâm bình an tĩnh lặng thì chẳng được gì cả. Bởi vì ngay khi bạn bật máy thu âm lên thì tất cả đều nằm ở đó.

 

96. Võ Sĩ Và Người Ăn Trộm

 

Người có tri kiến sai lầm về việc hành thiền cũng giống như một người ăn trộm mướn luật sư cứu anh ta khi bị bắt quả tang. Nhưng sau đó lại tiếp tục tái phạm lần nữa. Hoặc giống như người võ sĩ sau khi thượng đài bị nhiều vết thương, chữa trị vết thương xong lại đi đấu võ lần nữa và lại mang thương tích. Mặc dầu cứ mỗi lần đấu võ là mỗi lần bị thương, anh võ sĩ vẫn cứ muốn thượng đài.

 

Mục đích của việc hành thiền không phải chỉ để tạo được một ít yên tĩnh trong một thời gian ngắn, tạm thời chấm dứt mọi đau khổ, khó khăn, nhưng là để nhổ tận gốc rễ nguyên nhân đã khiến chúng ta bất an.

 

97. Trộm Và Kẻ Giết Người

 

Nếu đời sống thế tục thuận lợi cho việc hành thiền thì Đức Phật đâu có khuyến khích chúng ta đi tu làm gì. Thân và tâm chúng ta như những băng đảng cướp của, giết người. Chúng luôn luôn kéo chúng ta đến hầm lửa tham lam, sân hận, si mê. Đời sống thế tục có rất nhiều khó khăn trở ngại. Ngũ dục luôn luôn lôi cuốn. Chúng mời gọi ta đến căn nhà ái dục với một giọng nói ngọt ngào thân thiện, "Đến đây, hãy đến đây người bạn thân mến" và khi bạn đến gần thì cửa mở và súng nổ.

 

98. Tấm Lưới Cá Chằng Chịt

 

Hãy hiểu và theo dõi tâm. Tâm trong sáng nhưng nó bị ô nhiễm, bị nhuộm màu vì tình cảm, vì cảm xúc. Hãy huấn luyện tâm thế nào để tâm trở thành một mạng lưới dày chặt, rắn chắc, tóm gọn mọi cảm xúc, cảm giác rồi quán sát xem xét chúng cẩn thận trước khi phản ứng.

 

99. Rễ Cây

 

Chúng ta hãy lấy ví dụ về một cội cây để hiểu rõ sự bảo vệduy trì Phật Pháp bằng cách hành thiền. Cây gồm có rễ, thân, cành và lá. Các bộ phận lá, thân, cành đều tùy thuộc vào rễ bởi vì rễ đã hút chất bổ, chuyển đến các cơ phận trên. Cây nhờ rễ để duy trì sự sống. Chúng ta cũng vậy, hành động và lời nói của ta là thân, lá, cành, và tâm là rễ. Rễ hấp thụ chất bổ để nuôi dưỡng toàn thể thân cây, giúp cho cây đơm hoa, kết trái.

 

Hành thiền là luyện tâm trong sạch, là giúp cho rễ trí tuệ tăng trưởng để nuôi cho cành lá thân khẩu. Tâm tốt hay xấu, có chánh kiến hay tà kiến, đều thể hiện qua lời nói và hành động. Bởi thế, việc bảo vệduy trì Phật giáo bằng cách thực hành giáo pháp thật vô cùng quan trọng.

 

100. Hướng Về Phía Ánh Sáng

 

Có ai có thể điều khiển cây mọc khác đi cái lối mọc tự nhiên của nó không? Cây không thể chuyện trò, không thể chạy đây, chạy đó, nhưng nó có thể mọc theo đường lối riêng của nó để tránh các chướng ngại. Khi gặp chỗ hiểm hóc khó tăng trưởng, nó bèn vươn ra ngoài để nhận ánh sáng. Theo bản chất, cây chẳng biết gì cả. Nó chỉ sinh hoạt theo định luật của thiên nhiên, nhưng nó lại biết cách mọc thế nào để tránh khỏi nguy hiểm, nó biết vươn đến chỗ thích hợp cho sự tăng trưởng của nó. Chúng ta nên học theo cách sinh hoạt của cây. Nếu chúng ta muốn chữa trị đau khổ và nếu yêu hay ghét cũng đều là đau khổ, thì chúng ta phải tìm cách tránh xa chúng, đừng thân thiện, gần gũi, gắn bó với chúng. Khi hướng về với Đức Phật thì đau khổ sẽ giảm bớtcuối cùng sẽ bị tận diệt hoàn toàn.

91) Stump 

 

You should get at the root causes of things. It's like you are going for a walk and you trip over a stump. So you get a hatchet and cut it, but it grows back and you trip over it again. So you cut it again. But it keeps n growing back. You'd better get a tractor and plow it up. But don't put it off. It's like saying to yourself, "Should I go today? Should I . . . ? Maybe I'll go tomorrow . . . ?" Then the next day, "Should I go, or shouldn't I?" And you keep on doing this day after day until you die and you never go anywhere. You've got to think, "Go!" and that's it!

 

92) Sweet Dessert 

 

Practice is a matter of directly looking at the mind. This is wisdom. When you have examined and understood the mind, then you have the wisdom to know the limitations of concentration or books. If you have practiced and understood not0clinging, you can then return to the books. They will be like a sweet dessert. They can help you to teach others. Or you can go back to practicing absorption, because now you have the wisdom to know not to hold onto anything.

 

93) Sweet Mango 

 

Dhamma is in your mind, not in the forest. Don't believe others. Just listen to your own mind. You don't have to go and look anywhere else. Wisdom is in yourself, just like a sweet ripe mango is already in a young green one.

 

94) Sweet Papayas 

 

Defilements can be useful if used skillfully. It's like taking chicken and buffalo dung and putting them into the ground to help make our papaya trees grown. Dung is filthy stuff, but when the trees give fruit, the papayas are so nice and sweet. Whenever doubt arises, for example, look at it, investigate right there. This will help your practice grow and bear sweet fruit.

 

95) Tape Recorder

 

If listening to Dhamma makes your heart peaceful, that's good enough. You don't need to make an effort to remember anything. Some of you may not believe this, but if your heart is peaceful and you just listen to what is being said, letting it pass by while contemplating continuously, then you'll be like a tape recorder. After some time, when you turn on, everything will be there. Have no fear that there won't be anything. As soon as you turn on your tape recorder, everything will be there.

 

96) Thief and Boxer 

 

People who have wrong understanding practice meditation like a thief who, after having got caught, hires a clever lawyer to get him out of trouble. Once he is out, however, he starts stealing again. Or they are like a boxer who gets beaten up, nurses his wounds, and then goes to fight again which only brings him fresh wounds. And this cycle goes on endlessly. The purpose of meditation is more than just calming ourselves from time to time, getting ourselves out of trouble, but seeing and uprooting the causes which make us not calm to begin with.

 

97) Thieves and Murderers 

 

Your body and mind are like a gang of thieves and murderers. They keep trying to drag you into the fire of greed, hatred, and delusion. They cheat you through the pleasures of the senses. They call in sweet melodic voices from the other side of the door, saying, "Oh, come here, please come here." And when you open the door, they shoot you.

 

98) Tightly Woven Net 

 

Know and watch your heart. It's pure but emotions come to color it. So let your mind be like a tightly woven net to catch emotions and feelings that come, and investigate them before you react.

 

99) Tree 

 

Fostering the practice of Buddhism can be likened to a tree. A tree has roots, a trunk, branches and leaves. Every single leaf and branch, including the trunk, depends on the roots to absorb nutriment and send it up to them. A tree is dependent on the roots for sustenance. We are the same. Our actions and our speech are like the trunk, branches, and twigs. The mind is like the root, which absorbs nutriment and sends it out to sustain them, which in turn bears fruit. Whatever state the mind is in, be it based in wrong view or right view outwardly through our actions and speech. So nurturing Buddhism through the practical application of the Teachings is very important.

 

100) Trees Growing Outward 

 

Does anyone order the trees to grow the way they do? They can't talk nor can they move around, and yet they grow away from obstacles. Wherever it's cramped and growing will be difficult, they bend outwards. Trees by nature don't know anything. They act on natural laws, yet they do know enough to grow away from danger, to incline toward a suitable place. People are like this. We want to transcend suffering, and if that which we like and that which we don't like are suffering, we should then not go so close to them, not be cramped by them. When we incline toward the Buddha, suffering will lessen and eventually come to a complete end.

 

____________________

 

101-108

101. Hư Ngụy

 

Người thế tục thường nói những điều hư ngụy, dối trá. Chẳng hạn, bạn tình cờ gặp trên xe lửa một người bạn mà từ lâu bạn không liên lạc, bạn liền nói với người ấy "Tôi rất mừng được gặp bạn ở đây, tôi vừa định đi tìm gặp bạn đấy. Sao, độ rày thế nào?". Thực ra thì không phải vậy. Bạn chẳng hề nghĩ đến anh ta bao giờ, nhưng trong lúc vui miệng và quen miệng, bạn thốt ra như thế thôi, chỉ để xã giao, cho có, vậy thôi. Thế nhưng, như vậy là bạn đã nói điều hư ngụy hay nói dối rồi đấy. Lời nói không thật phát xuất từ sự vô tâm, vô tình của bạn, nhưng nó là hình thức vi tế của sự dối trá và thông thường, người ta hay quen miệng nói như vậy. Đó cũng là một loại phiền não cần phải tập vứt bỏ.

 

102. Dây Leo

 

Một đứa trẻ lớn lên chẳng khác nào một dây leo đang mọc. Dây leo mọc lớn lên và tựa vào một cây khác gần đó. Dây leo không tự tạo được hình dáng của riêng mình. Nó dựa vào một cây khác để tạo nên hình dáng cho mình. Nếu nó dựa vào cây mọc thẳng đứng thì dây leo cũng mọc thẳng đứng. Nếu nó dựa vào cây có hình dáng cong queo thì dây leo cũng mang hình dáng cong queo.

 

Cần phải hiểu kỹ rằng trẻ con chịu ảnh hưởng bởi hành động và cử chỉ mà bạn làm chứ không phải vào lời nói mà bạn dạy. Do đó, việc tu hành của bạn không phải chỉ đem lại lợi ích cho chính bạn mà còn đem lại lợi ích cho con em bạn và cho những người quanh bạn nữa.

 

103. Chim Kên Kên

 

Nhiều người có trình độ đại học, có bằng cấp tốt nghiệp và thành công trên đường đời, nhưng vẫn cảm thấy cuộc sống của họ thiếu thốn. Dầu cho có tư tưởng cao xa hay thông minh hoạt bát đến đâu đi nữa, tâm họ cũng chứa đầy những vô dụnghoài nghi. Cũng giống như loài chim kên kên, chúng bay cao đấy nhưng chúng ăn những gì?

 

*104

 

105. Con Trâu

 

Tư tưởng của chúng ta tùy thuộc vào pháp trần và bị pháp trần lôi kéo đến bất kỳ nơi nào mà chúng thích. Thật ra chẳng có pháp trần hay đối tượng giác quan nào có bản chất thật sự. Chúng đều là vô thường, khổ và trống không. Khi pháp trần khởi lên, hãy quán sáttheo dõi xem chúng đang làm gì. Theo dõi tâm chẳng khác nào chăn một con trâu trên đồng. Người chăn trâu thả cho trâu đi lại tự nhiên, nhưng luôn luôn để ý canh chừng. Nếu trâu đi gần đến ruộng lúa, người chăn trâu sẽ quát lên một tiếng, thế là trâu sẽ thụt lùi lại ngay. Nếu trâu không nghe lời, người chăn trâu sẽ quất cho nó vài roi. Người chăn trâu không được lơ là bất cẩn, không được ngủ quên. Nếu y tham ngủ thì lúc thức dậy, lúa đã bị trâu ăn sạch. Tâm chẳng khác nào con trâu và lúa là các pháp trần. Người giác tỉnh là chủ nhân. Khi nhìn vào tâm, người giác tỉnh hiểu biết mọi sự. Họ biết rõ lúc tâm chiều theo pháp trần thì tâm sẽ như thế nào, và khi tâm không bị pháp trần chi phối, nó sẽ như thế nào? Quan sát và biết được tâm như vậy, trí tuệ sẽ phát sinh. Khi tâm gặp pháp trần, nó sẽ giữ chặt pháp trần đó như con trâu gặp lúa là ăn ngay. Bởi vậy, bất kỳ tâm đi đâu đều phải quan sát theo dõi nó. Khi tâm đến gần "ruộng lúa" pháp trần, hãy la nó ngay. Nếu nó không nghe, hãy quất cho nó vài roi.

 

106. Giếng Nước Và Vườn Cây Ăn Trái

 

Muốn tìm bình an trong thế gian này, bạn cần phải có nhiều nỗ lực. Chẳng khác nào việc đào giếng để lấy nước. Nước chảy ngầm dưới đất, nhưng bạn phải đào giếng mới lấy được. Hoặc như bạn đã có sẵn một vườn cây ăn trái, trái chín đầy cành, nhưng bạn phải hái mới được. Trái cây không thể tự động rơi vào miệng bạn

 

107. Khúc Gỗ

 

Chúng ta không thể nào tách rời thiền địnhthiền minh sát. Muốn quán sát phải có sự định tâm, và muốn định tâm cần phảisự quán sát để hiểu rõ tâm. Muốn tách rời thiền địnhthiền quán thì chẳng khác nào cầm ở giữa khúc gỗ nâng lên và chỉ muốn một đầu được nhấc lên thôi. Khi nhấc khúc gỗ lên thì cả hai đầu đều được nâng lên cùng một lúc. Ta không thể tách rời hai đầu khúc gỗ được. Trong việc hành thiền cũng vậy, bạn chẳng cần phải phân biệt đâu là thiền định và đâu là thiền quán, chỉ cần biết đây là sự thực hành pháp bảo, thế là đủ.

 

108. Lạc Hướng

 

Nếu bạn không hiểu rõ chân lý của sự khổ và phương cách thoát khỏi khổ đau, thì bạn không thể nào có được Bát Chánh Đạo. Chánh đạo sẽ trở thành tà đạo: tà ngữ, tà nghiệp, tà định, v.v... Cũng giống như bạn muốn đi đến một ngôi làng nào đó. Bạn đi sai đường nhưng cảm thấy thoải mái, vì cảm thấy thoải mái nên bạn tiếp tục đi, nhưng kết quả là bạn sẽ không bao giờ đến được nơi mình muốn. Vì vậy, dù đường đi có thoải mái, thuận tiện cho bạn cách mấy đi nữa, bạn cũng sẽ không đến được nơi mình muốn đến.

 

* Kết

 

Chỉ cần một ít trí tuệ trực giác, chúng ta có thể thấy rõ thế gian pháp. Chúng ta sẽ thấy rõ ràng rằng tất cả mọi chuyện trên cõi đời này đều là thầy của chúng ta. Cây và dây leo, chẳng hạn, có thể cho ta thấy rõ chân lý của sự vật. Khi đã có trí tuệ thì chẳng cần phải học hỏi ai và chẳng cần phải học hỏi gì nữa, chỉ cần học hỏithiên nhiên cũng đủ để ta giác ngộ.

101) Vanity 

 

Worldly people usually speak out of vanity. For example, suppose there was a certain person whom you hadn't seen for a long time, and then one day you happen to meet on the train: "Oh, I'm so glad to see you! I was just thinking to look you up!" Actually it's not so. You hadn't even thought of him at all, but you just say so at the time out of gladness. And so it becomes a lie. Yes, it's lying out of heedlessness. This is a refined form of lying, and people tend to speak like this. This, too, is a defilement which we should practice to get rid of.

 

102) Vine 

 

A growing child is like a growing vine. A vine will grow and attach itself to the nearest tree. It won't follow some other tree or form, and it's from that tree that it will get its shape and direction. If the tree is growing straight and upwards, the vine, too, will grow straight and upwards. If the tree is growing crooked and sideways, so will the vine. Understand that your teaching of a child really comes more from how you are and what the child sees than from anything you say. So your practice is not just your own, but also for your children . . . and others around you.

 

103) Vulture 

 

Many people who have studied on a university level and attained graduate degrees and worldly success find that there is still s something missing in their lives. Although they think high thoughts and are intellectually sophisticated, their hearts are still filled with pettiness and doubt. It's like a vulture: it flies high, but what does it feed on?

 

104) Water in an Urn 

 

If we keep on contemplating in meditation, energy will come to us. This is similar to the water in an urn. We put in water and keep it topped up. We keep on filling the urn with water so that the larvae which live in the water don't die. Making effort and doing our everyday practice is just like this. We must keep it topped up.

 

105) Water Buffalo 

 

Our thinking follows sense objects and pursues them wherever they go. Yet not any one of the sense objects is substantial. They are all impermanent, unsatisfactory, and empty. When they arise, observe them and see what happens. It is like looking after a buffalo in a rice paddy. When someone looks after a buffalo, he lets it walk around freely, but he keeps an eye on it. If the buffalo goes near the rice plants, he yells at it and the buffalo backs off. If it doesn't obey, it gets to feel the hard end of a stick. The person watching the buffalo can't doze off either, or he'll get up finding the rice plants all eaten away.

 

The mind is like the buffalo, and the rice plants are like the sense objects. The one who knows is the owner. When observing the mind, the one who knows notices everything. It sees how the mind is when it follows sense objects, and how it is when it doesn't follow them. When the one who knows observes the mind like this, wisdom will arise. When the mind meets an object, it'll grab hold, just like the buffalo will bite on a rice plant when it sees one. So wherever the mind goes, you must watch it. When it goes near the rice plants, shout at it. If it will not obey you, just give it the stick.

 

106) Well and Orchard 

 

You'll have to work to find peacefulness in the world. It's like reaching water for a well – it's there but you have to dig for it. Or like an orchard that's already planted – the fruit are there, but you have to pick them. They won't just fall into your mouth.

 

107) Wooden Log 

 

One can't separate samatha and vipassana. Samatha is tranquility, vipassana is contemplation. In order to contemplate, one must be tranquil, and in order to be tranquil, one must contemplate to know the mind. Wanting to separate them would be like picking up a log of wood in the middle and wanting only one end of the log to come up. Both of its ends must come up at the same time. You can't separate them. In our practice, it isn't necessary to talk of samatha or vipassana. Just call it the practice of Dhamma, that's enough.

 

108) Sweet Papayas 

 

If you don't understand the truth of suffering and how to get rid of it, all the factors of the path will be wrong – wrong speech and action, and wrong practice of concentration. It would be like wanting to travel to a certain village. You make a mistake and take the wrong road, but you find it comfortable to travel on and so continue walking in the wrong direction. No matter how comfortable and convenient the road may be, however, it won't take you to where you want to go. With even a little intuitive wisdom we will be able to see clearly through the ways of the world. We will come to understand that everything in the world is a teacher. Trees and vines, for example, can reveal the nature of reality to us. With wisdom there is no need to question anyone, no need to study. WE can learn enough from Nature to be enlightened.

 

____________________

 



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 8566)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 3963)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 4857)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 3796)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 3195)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 2728)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 2837)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 2205)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 2520)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 2437)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 2207)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 2536)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 2354)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 2654)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 2817)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 2573)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 3068)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 2424)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 2468)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 2289)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 2383)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 2405)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 2329)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 2308)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 2102)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 3732)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 5519)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 7200)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 3224)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 3163)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 2887)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 2798)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 8566)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 2449)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 2601)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 5509)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 4610)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng