Thế Giới Sẽ Hỗn Loạn Nếu Không Còn Sự Dối Trá? - What If We Knew When People Were Lying?

19 Tháng Tư 201912:04 CH(Xem: 181)
Thế Giới Sẽ Hỗn Loạn Nếu Không Còn Sự Dối Trá? - What If We Knew When People Were Lying?


WhatIfWeKnew_B
(Bản quyền hình ảnh/Picture's copyright: Getty Images

Chúng ta cũng có lúc nói dối là tàu chạy trễ khiến chúng ta tới muộn

We sometime lie about transport delays when the reality is we’re just late)

 

 

Thế Giới Sẽ Hỗn Loạn Nếu Không Còn Sự Dối Trá?
What If We Knew When People Were Lying?
Rachel Nuwer - Source-Nguồn: bbc.com
Posted Mar/25/2019 - Bài Đăng Ngày 13/4/2019


__________________

Thế Giới Sẽ Hỗn Loạn Nếu Không Còn Sự Dối Trá?

 

Trong mùa thứ nhất của chương trình truyền hình 'The Good Place', Chidi Anagonye, giáo sư về triết học đạo đức luân lý, lâm vào tình huống khó xử khi một đồng nghiệp hỏi ý kiến của ông về đôi ủng mới.

 

Chidi rõ ràng là không thích đôi ủng màu đỏ sặc sỡ có nạm những viên pha lê. Nhưng để không làm cho người đồng nghiệp buồn, ông nói rằng ông thích.

 

PHẦN TẤT YẾU CỦA CUỘC SỐNG

 

Ngay lập tức, Chidi hối hận vì đã nói dối và bắt đầu nghĩ quanh quẩn về sai trái đạo đức này, ngay cả khi người bạn gái ông trấn an rằng: "Đôi khi chúng ta cần phải nói dối vì phép lịch sự."

 

Cuối cùng, Chidi không thể chịu nổi mặc cảm tội lỗi và thú nhận cảm giác thật sự với người đồng nghiệp: "Đôi ủng đó trông thật tệ hại và kinh tởm, và tôi không ưa nó!"

 

Người đồng nghiệp rõ ràng đã bị tổn thương với lời thú nhận.

 

Đối với Chidi và một số nhà triết học khác, nghĩa vụ không nói dối đè nén hết thảy mọi sự thúc ép đạo đức khác, bao gồm không làm tổn thương tình cảm của người khác.

 

Tuy nhiên, ít người thật sự tuân theo nguyên tắc cứng nhắc về trung thực đó. Nói dối là một phần được chấp nhận trong cuộc sống, từ việc chúng ta tự động trả lời 'Tốt' khi có ai hỏi 'Hôm nay cậu thế nào?' cho đến lời khen khi một người bạn hỏi chúng ta có thích kiểu đầu mới trông phát gớm của cô ấy không.

 

Ấy vậy mà bất chấp sự phổ biến của nói dối trong cuộc sống chúng ta, đa số chúng ta không thật sự giỏi trong việc phát hiện ra sự dối trá.

 

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta có thể bất thình lình biết được là khi nào là lúc chúng ta bị người khác nói dối?

 

Chúng ta không bàn đến việc các cơ chế kỹ thuật và tâm lý giúp ta có được khả năng mới này hoạt động như thế nào, mà phân tích xem điều này cho ta biết những gì về vai trò của sự dối trá trong cuộc sống.

 

NÓI DỐI ĐỂ TỰ VỆ?

 

Nhiều nhà nghiên cứu tin rằng con người đã bắt đầu nói dối với nhau gần như ngay khi họ sáng tạo ra ngôn ngữ, mà về căn bản là lấy đó là cách để vượt lên trước.

 

"Nói dối là quá dễ so với các cách thức khác để đạt được quyền lực," bà Sissela Bok, nhà đạo đức học ở Đại học Harvard, nói với National Geographic. "Nói dối để lấy tiền bạc hay của cải của người khác thì dễ dàng nhiều so với đánh vào đầu họ hay cướp ngân hàng."

 

Trong suốt lịch sử nhân loại, nói dối cũng đã có vai trò như là 'một sự tiến hoá cần thiết để tự bảo vệ mình khỏi nguy hại', ông Michael Lewis, giáo sư danh dự về nhi khoa và tâm lý ở Đại học Rutgers, nói.

 

Nó bao gồm việc bảo vệ bản thân trước sự ngược đãi - điều vẫn đang là mục đích của hành vi nói dối của nhiều người trên khắp thế giới hiện nay.

 

Nếu chúng ta đột nhiên có thể phát hiện tất cả những lời nói dối - thì việc sống ở những nước nơi mà sự không chung thủy, đồng tính luyến ái hay một số niềm tin tôn giáo được xem là bất hợp pháp, sẽ trở nên rất rủi ro.

 

Nói dối cũng có thể có lợi cho chúng ta, kể cả nói dối nơi làm việc. Nếu nói thật với sếp về việc chúng ta nghĩ thế nào về ông ấy/bà ấy, hay lý do khiến chúng ta không làm việc đúng hẹn thì chúng ta có thể bị đuổi việc hay bị giáng cấp.

 

Chúng ta cũng nói dối để tạo hình ảnh bản thân tốt đẹp hơn trong mắt người khác và để duy trì phong thái chuyên nghiệp.

 

"Mới đây, tôi đến trễ ở một cuộc họp và tôi nói là tại xe điện ngầm chạy chậm," Kang Lee, giáo sư về tâm lý học ứng dụng và phát triển con người ở Đại học Toronto, nói.

 

"Thật ra, xe điện ngầm không hề khiến tôi bị trễ - tôi đi trễ vì lỗi của chính tôi - nhưng tôi không nghĩ rằng sẽ tốt cho tôi về mặt công việc nếu đồng nghiệp của tôi phát hiện được điều này," ông nói.

 

THÀNH THẬT NHƯNG TÀN NHẪN

 

Mặt khác, có những lúc trong công việc, sẽ là có lợi nếu như chúng ta biết được khi nào thì chúng ta bị người khác nói dối, Clark Freshman, giáo sư luật tại Đại học California, Hastings, và là chuyên gia phát hiện nói dối, bình luận.

 

Chẳng hạn như đưa ra đúng câu hỏi trong đàm phán và được đảm bảo có câu trả lời chính xác thì những nhân viên thuộc sắc tộc thiểu số có thể dễ dàng có được vị trí và mức lương tương đương với các đồng nghiệp thuộc sắc tộc đa số.

 

"Đối với tôi, một thế giới mà mọi người có thể biết được những sự thật quan trọng đối với họ sẽ là một thế giới tuyệt vời," Freshman giải thích. "Khi đó, tình trạng phân biệt đối xử sẽ ít đi, và sự công bằng sẽ hiện diện nhiều hơn."

 

Chúng ta cũng sẽ bị tổn thương tình cảm nhiều hơn. Đối với hầu hết mọi người, một thế giới không tồn tại sự dối trá sẽ là một cú đấm vào hình ảnh cá nhân chúng ta, Dan Ariely, giáo sư tâm lý học và kinh tế học hành vi tại Đại học Duke, nói.

 

"Sống với sự thật có nghĩa là chúng ta sẽ phải đối diện với những lời phản hồi thành thật và tàn nhẫn hơn về công việc của chúng ta, cách chúng ta ăn mặc, cách chúng ta hôn… tất cả những thứ đại loại như thế," ông nói. "Bạn sẽ nhận ra rằng người ta chẳng chú ý gì mấy đến bạn, bạn không thật sự quan trọng, và năng lực của bạn thì không cao như bạn vẫn nghĩ."

 

Mặt khác, những lời phản hồi hoàn toàn trung thực có thể cho chúng ta cơ hội cải thiện bản thân và học hỏi - nhưng liệu đó có phải là sự đánh đổi xứng đáng không thì Dan Ariely không chắc.

 

NÓI DỐI CÓ THIỆN Ý

 

Những cú sốc về hình ảnh cá nhân này sẽ thật sự bắt đầu ngay khi chúng ta học nói - làm méo mó sự phát triển của trẻ thơ bằng những cách khó lường.

 

"Hãy hình dung con bạn chạy tới chỗ bạn và khoe 'Bố ơi, mẹ ơi, hãy xem tranh của con này!' rồi bạn trả lời: 'Nhìn thấy gớm!'," Lee nói. "Tác động tiêu cực xảy ra ngay lập tức."

 

Sự ngây thơ của tuổi thơ cũng sẽ không còn nữa, trong đó có những nhân vật huyền thoại được mọi người vờ coi là có thật như Ông già Nô-en, Nàng Tiên Răng và Thỏ Phục sinh. Thay vào đó, thông qua sự tò mò của mình, trẻ em sẽ sớm đối diện với thực tế tàn nhẫn của cuộc sống vốn không nhất thiết là điều tốt.

 

"Có rất nhiều thứ mà nếu trẻ em biết được, các cháu sẽ rất khó hiểu," ông Paul Ekman, giáo sư danh dự về tâm lý học tại Đại học California, San Francisco, nói. "Tất cả những sự che giấu, nhất là của ba mẹ đối với con cái, không phải là có ác ý."

 

Bản thân trẻ em cũng học được giá trị xã hội của nói dối từ khi còn rất nhỏ. "Mẹ có thể nói với con rằng, 'Hãy nghe này, bà ngoại sẽ cho con một món quà cho Lễ Hanukkah (lễ của người Do Thái ), và con phải nói với bà rằng con thích nó, nếu không bà sẽ buồn lắm," Lewis nói. Đến khi ba hay bốn tuổi, các nghiên cứu cho thấy nhiều trẻ em đã thuần thục nghệ thuật nói dối lịch sự.

 

Trong các thí nghiệm được trình bày trên một công trình chưa công bố, Lewis cũng nhận thấy rằng trẻ em càng thông minh và càng chững chạc về tình cảm chừng nào thì càng nhiều khả năng là chúng sẽ nói dối khi được hỏi chúng có nhìn vào món đồ chơi mà chúng đã được dặn là không được nhìn vào hay không.

 

Tương tự, Kang và các đồng sự của ông đã nhận thấy rằng học cách nói dối cũng có lợi ích về nhận thức cho trẻ em.

 

THÍCH NGHE NÓI DỐI?

 

Cho đến khi chúng ta trở thành người lớn, hầu hết chúng ta sẽ nói dối thường xuyên.

 

Trong một nghiên cứu hồi năm 1996, Bella DePaulo, một nhà tâm lý xã hội tại Đại học California, Santa Barbara, nhận thấy rằng sinh viên đại học cứ ba lần giao tiếp xã hội thì nói dối khoảng một lần và những người lớn tuổi hơn thì nói dối một lần trong khoảng năm lần giao tiếp xã hội.

 

"Trong nhiều lời nói dối trong cuộc sống hàng ngày, mọi người có xu hướng tỏ ra tích cực hơn cảm xúc thật sự của họ," DePaulo viết trên tạp chí PsychCentral. "Nếu họ không thích bạn, họ sẽ tìm cách che giấu nó. Nếu họ cảm thấy chán nản với những gì bạn nói, họ sẽ có gắng làm ra vẻ quan tâm."

 

Thật ra, xét về mối quan hệ giữa các cá nhân, 'sẽ hoàn toàn là thảm họa nếu chúng ta thật sự có thể phát hiện ra sự lường gạt và dối trá', Lewis nói.

 

"Nói dối là hoàn toàn và tuyệt đối cần thiết trong một nền văn hóa mọi người chấp nhận về mặt đạo đức rằng chúng ta không nên làm tổn thương tình cảm của người khác."

 

Tất cả chúng ta đều là những kẻ đồng lõa trong sự phổ biến của cái gọi là 'lời nói dối vô hại'.

 

"Đa số mọi người đều chủ động phối hợp với người nói dối, khiến cho bản thân họ bị hiểu sai," Ekman phân tích.

 

Chẳng hạn như vào cuối buổi ăn tối, thông thường chúng ta sẽ nói với chủ nhà rằng chúng ta đã có một bữa ăn thật ngon ngay cả khi chúng ta ghét cay ghét đắng. Chủ nhà thì sẽ tin ngay mà không có nhu cầu muốn biết là chúng ta thấy đồ ăn và sự tiếp đãi của họ gớm chết đến mức nào.

 

VỢ CHỒNG CŨNG CÓ BÍ MẬT

 

Mặt trái của kiểu nói dối lịch sự này, Lewis nói, là chúng ta có thể được mời đến ăn tối lần nữa - 'nhưng đó là cái giá phải trả cho việc không muốn làm tổn thương người khác.'

 

Trong một thế giới không có những lời nói dối lịch sự như thế, các mối quan hệ bè bạn sẽ sụp đổ, quan hệ nghề nghiệp sẽ rất căng thẳng và các buổi sum họp gia đình sẽ trở thành sự kiện chứa đựng nhiều rủi ro.

 

Các mối quan hệ yêu đương của chúng ta cũng không tránh khỏi những lời dối trá.

 

Trong một nghiên cứu vào năm 1989 mà giờ đã trở thành kinh điển do bà Sandra Metts thực hiện tại Đại học Illinois, chỉ có 33 trong tổng số 390 người đã không thể nhớ lại một tình huống mà họ không hoàn toàn thành thật với người yêu.

 

Tương tự, hồi năm 2013 Jennifer Guthrie và Adrianne Kunkel thuộc Đại học Kansas phát hiện rằng chỉ có hai trong số 67 người được khảo sát trong một nghiên cứu không hề nói dối người yêu của mình trong vòng một tuần lễ.

 

Trong cả hai nghiên cứu, đa số những người tham dự đều nói rằng họ không trung thực là để tránh làm tổn thương người yêu hay làm tổn hại mối quan hệ.

 

Nếu chuyện yêu đương lãng mạn bất chợt yêu cầu phải thành thật hoàn toàn về mọi thứ, từ chuyện người yêu trông như thế nào vào buổi sáng cho đến ta có bao giờ không chung thủy, thì nhiều mối quan hệ có khả năng không thể kéo dài.

 

"Tôi thích nói đùa rằng lý do mà tôi và vợ tôi đã sống cùng nhau được 40 năm là vì chúng tôi dùng phòng tắm riêng," Ekman nói. "Tuy nhiên, đó chỉ một phần là nói đùa bởi vì có những điều mà bạn không muốn người khác, thậm chí là người bạn đời, biết - và đó không chỉ là thói quen trong nhà tắm."

 

LÀM CHÍNH TRỊ PHẢI NÓI DỐI?

 

Tuy nhiên, có một số cách mà khả năng phát hiện nói dối có lợi ích không thể tranh cãi.

 

Một trong số đó là chúng ta có thể phát hiện ngay lập tức những kẻ mắc bệnh nói dối, hay những người thích nói dối liên tục một cách tai hại vốn không có giá trị đạo đức nào, Lewis nói.

 

Những kẻ mắc bệnh nói dối thường là những kẻ tự cao tự đại mà nhu cầu tự dối gạt bản thân được thúc đẩy bằng sự không biết xấu hổ, và nó ăn sâu đến nỗi họ cũng tin vào lời nói dối của chính mình - ngay cả khi họ nói ngược lại những sự thật hiển nhiên như ban ngày hay những phát ngôn của họ trước đây.

 

Theo Lewis, Tổng thống Mỹ Donald Trump là một ví dụ kinh điển. "Sự lừa dối bản thân của ông ấy lớn đến nỗi ông ấy đơn giản không biết là mình đang nói láo," ông nói.

 

Nói dối trong chính trị đương nhiên không là điều mới mẻ, bà Vian Bakir, giáo sư truyền thông chính trị và báo chí tại Đại học Bangor thuộc xứ Wales, nói. Triết gia cổ đại Plato thừa nhận giá trị của 'lời nói dối cao quý', bà nói, trong khi tác phẩm chính trị cổ điển 'The Prince' khẳng định vai trò thiết yếu của nói dối trong lãnh đạo chính trị.

 

Tuy nhiên, 'nói dối trong chính trị dường như đã trở quá mức trong những năm gần đây', Bakir nói.

 

"Điều đặc biệt tồi tệ về thời điểm hiện tại là một số chính trị gia nổi bật như Trump, Vladimir Putin và các nhà lãnh đạo chuyên quyền trên khắp thế giới đã biến việc nói dối trơ trẽn trở thành thói quen và đương nhiên họ không quan tâm liệu họ có bị phát hiện hay không."

 

TIN TƯỞNG MÙ QUÁNG

 

Theo trang kiểm tra sự thật PolitiFact, 70% những phát ngôn của ông Donald Trump là sai lệch so với chỉ 32% phát ngôn của bà Hillary Clinton.

 

Các thể chế cũng có thể nói dối trơ trẽn, bà Bakir nói thêm. Chiến dịch vận động rời khỏi EU ở Anh nói đi nói lại rằng EU khiến nước Anh mất hơn 350 triệu bảng mỗi tuần - một tuyên bố mà sau đó Cơ quan Thống kê Anh gọi là 'dùng sai một cách rõ ràng đối với các con số thống kê chính thức'.

 

"Do tuyên bố này không chỉ sai mà còn là một nội dung quan trọng và có chủ ý của chiến dịch vận động, cũng công bằng khi cho rằng họ có ý định lừa đảo ở đây," Bakir nói.

 

Mặc dù có đủ bằng chứng về sự thiếu trung thực ở một số chính trị gia và tổ chức chính trị, nhưng nhóm các cử tri chủ chốt vẫn tiếp tục ủng hộ họ rất mạnh mẽ.

 

Bakir chỉ ra rằng các nghiên cứu cho thấy những người hết sức tin vào những thông tin sai lệch sẽ rất khó mà được thuyết phục khác đi và rằng loài người cũng mắc chứng thiên lệch - tức có khuynh hướng tin vào những điều phù hợp với thế giới quan của họ.

 

Tuy nhiên, trong một thế giới mà mọi người có thể tự động phát hiện được lời nói dối thì sự ủng hộ cho các chính trị gia không trung thực có thể không trụ được lâu.

 

"Rất nhiều những người ủng hộ Trump nghĩ rằng ông ta bị buộc tội oan, rằng ông ấy không thật sự nói dối," Freshman nói. "Nhưng nếu thông qua hiểu biết của mình mà họ phát hiện được họ đang bị nói dối, tôi nghĩ nhiều người trong số họ sẽ không tìm cách bào chữa cho ông Trump nữa."

 

Thế giới không có lời nói dối sẽ đẩy ngoại giao và quan hệ quốc tế vào hỗn loạn, nhưng cuối cùng người dân có thể sẽ được lợi từ những chính trị gia và quan chức trung thực hơn.

 

Điều này cũng đúng đối với hoạt động cảnh sát và việc xét xử các tội phạm hình sự. Bạo lực và sự phân biệt đối xử của cảnh sát sẽ giảm xuống. Các cảnh sát viên chỉ đơn giản hỏi nghi phạm họ có đem theo vũ khí hay không hay họ có gây ra một tội ác nào đó hay không - và các phiên tòa sẽ được thay thế bằng những câu hỏi đơn giản để định đoạt có tội hay không.

What If We Knew When People Were Lying? 

 

In Season One of the TV show The Good Place, Chidi Anagonye, an ethics and moral philosophy professor, faces a dilemma when a colleague asks his opinion about a new pair of boots. Chidi clearly dislikes the boots, which are a garish shade of red and encrusted in crystals, but to spare his colleague’s feelings, he says that he loves them.

 

Chidi immediately regrets lying and begins obsessing over his moral failings, even as his exasperated girlfriend reassures him, “Sometimes we just lie to be polite.” Eventually, Chidi can no longer bear the guilt and confesses his true feelings to his colleague: “The boots are terrible, and hideous, and I hate them!” The colleague is clearly hurt by the revelation. 

 

For Chidi and some other philosophers, the obligation not to lie trumps all other moral imperatives, including not hurting someone’s feelings. Few people actually adhere to such a strict prescription for honesty, however. Lying is an accepted part of daily life, from our automatic response of “good” when asked how we are, to the praise we give when a friend asks if we like her awful new haircut (or pair of boots).

 

Yet despite the ubiquity of lies in our lives, most of us are not very good at detecting deception. What would happen, though, if we could suddenly tell, without a doubt, when we were being lied to? The technological or psychological mechanism that would enable this impossible new skill is not worth dwelling on. Instead, what matters is what it reveals about the often-overlooked and underestimated role lying plays in our lives. 

 

Many researchers believe humans began lying to each other almost as soon as they invented language, primarily as a way to get ahead. “Lying is so easy compared to other ways of gaining power,” Sissela Bok, an ethicist at Harvard University, told National Geographic. “It’s much easier to lie in order to get somebody’s money or wealth than to hit them over the head or rob a bank.”

 

Throughout human history, lying has also served as “an evolutionary necessity to protect ourselves from harm,” says Michael Lewis, a distinguished professor of paediatrics and psychiatry at Rutgers University. This includes protection from persecution – a purpose that lying still serves today for many people around the world. If we could suddenly detect all lies, lives in countries where infidelity, homosexuality or certain religious beliefs are illegal could be put at risk.

 

Lying also benefits us when the stakes are less high, including at work. If we told our boss what we really thought of him, or why we actually didn’t make our deadline, we might be fired or demoted. We also lie to make ourselves look better and maintain an air of professionalism. “Recently, I was late to a meeting, and I just said the subway was slow,” says Kang Lee, a professor of applied psychology and human development at the University of Toronto. “In fact, the subway didn’t delay me – I was just late because of my own fault – but I don’t think it would be good for me professionally if my colleagues could detect this.”

 

On the other hand, there are times at work when it would be beneficial to know when we’re being lied to, says Clark Freshman, a professor of law at the University of California, Hastings, and a specialist in lie detection. By asking the right questions in negotiations and being assured of accurate answers, minority employees, for example, could more easily secure salaries and positions on par with their majority counterparts.

 

“For me, a world in which people could know the truth that mattered to them would be a great world,” Freshman says. “We’d have less discrimination and more equity.”

 

We’d also have more hurt feelings. For most of us, a world without lies would deliver an immediate blow to our self-image, says Dan Ariely, professor of psychology and behavioural economics at Duke University. “Living with the truth means you would get more honest, brutal feedback about your work, the way you dress, the way you kiss – all kinds of things like that,” he says. “You would realise that people don’t pay as much attention to you and you’re not as important and highly qualified as you think you are.”

 

On the other hand, completely honest feedback would give us a chance at self-improvement and learning – but whether it’s a worthwhile trade-off, Ariely is unsure.

 

These blows to our self-image would begin virtually as soon as we learned to speak – warping childhood development in unpredictable ways. “Imagine a child comes over and says ‘Daddy, mummy, look at my painting!’ and you respond, ‘It’s horrible!’” Lee says. “The negative impacts would be immediate.” Some of the innocence of childhood would also be lost, including magical make-believe such as Father Christmas, the Tooth Fairy and the Easter Bunny. Instead, through their inquisitiveness, children would be exposed early on to the harsh realities of life – which would not necessarily be a good thing.

 

“There’s a lot of things that if children knew about, they’d find hard to understand,” says Paul Ekman, a professor emeritus of psychology at the University of California, San Francisco. “All concealment, particularly by parents to children, is not malevolent.”

 

Children themselves learn the social value of lying from a very young age. “Mom might say to the child, ‘Listen, grandma is going to give you a present for Hanukkah, and you’ve got to tell grandma that you like it, otherwise it’ll hurt her feelings,’” Lewis says. By the age of three or four, studies show that many children have mastered the art of the polite lie.

 

In experiments in an in-press article, Lewis has also found that the more intelligent and emotionally mature the child, the more likely she is to lie when asked if she peeked at a toy she was instructed not to look at. Kang and his colleagues likewise found that learning to lie has cognitive benefits for kids.

 

By the time we’re adults, most of us are lying on a regular basis. In a hallmark 1996 study, Bella DePaulo, a social psychologist at the University of California, Santa Barbara, found that college students lied about once in every three social interactions, and older adults did so about once in every five social interactions. “In many of the lies of everyday life, people pretend to feel more positively than they really do,” DePaulo wrote on PsychCentral. “If they dislike you, they may try to cover that up. If they are bored by what you are saying, they might make the effort to appear interested.”

 

Indeed, in terms of interpersonal relationships, “it would be an utter disaster if we could in fact detect lying and deception,” Lewis says. “Lying is a total and complete necessity in a culture in which the moral understanding is you don’t want to hurt the feelings of other people.”

 

We’re all co-conspirators in the ubiquity of so-called little white lies. “Most people unwittingly, collusively cooperate with the deceiver to allow themselves to be misled,” Ekman says. At the end of a dinner party, for example, we typically tell our hosts that we had a great time – even if we hated every moment. Our hosts readily believe this, having no desire themselves to know just how awful we found their company and food.

 

The downside to this form of polite lying, Lewis says, is that we might get invited back again –“but that’s the price for sparing the feelings of others.” In a world without such polite lies, friendships would crumble, professional relations would be strained and family gatherings would be even more fraught than they already are.

 

Our closest romantic relationships are not spared from lies, either. In a now-classic 1989 study conducted by Sandra Metts at the University of Illinois, just 33 of 390 people were unable to recall a situation in which they were “not completely truthful” with a romantic partner. Likewise, in 2013 Jennifer Guthrie and Adrianne Kunkel from the University of Kansas found that just two of 67 participants in a study did not deceive their romantic partners over the course of a single week.

 

In both studies, most people said they engaged in dishonesty in order to avoid hurting their partner or damaging their relationship. If romances suddenly involved total truthfulness about everything from the way our partner looks in the morning to whether we ever engaged in infidelity, many relationships likely would not last.

 

“I like to joke that the reason my wife and I have been married 40 years is because we have separate bathrooms,” Ekman says. “That’s only partially a joke, though, because there’s things you don’t want people, even your spouse, to know about – and it isn’t just bathroom behaviour.”

 

There are some ways that lie-detecting abilities would be unambiguously beneficial, however. For one, we could immediately detect pathological liars, or those who engage in destructive, serial lying that lacks any social merit, Lewis says. Pathological liars are often narcissists whose need for self-deception is driven by an extreme aversion to shame and is so deeply rooted that they believe their own lies – even if they contradict readily-observable facts or statements they’ve made before.

 

According to Lewis, Donald Trump is a classic example of this. “His self-deception is so enormous that he simply does not know he’s lying,” he says. 

 

Lying in politics, of course, is nothing new, says Vian Bakir, a professor of political communication and journalism at Bangor University in Wales. Plato recognised the merit of the “noble lie,” she says, while the classic political text The Prince for deception’s essential role in political leadership.

 

That said, however, “lying in politics appears to have become super-charged in recent years,” Bakir says. “What is particularly bad about the current moment is that some prominent politicians like Trump, Vladimir Putin and other strong men around the world have taken to brazen lying as a matter of habit and course and don’t care if they’re found out.”

 

According to PolitiFact, a fact-checking site owned by the non-profit Poynter Institute for Media Studies, 70% of Donald Trump’s statements are mostly false, false or “pants on fire,” compared just 32% for Hillary Clinton.

 

Institutions can also brazenly lie, she adds. Britain’s Vote Leave campaigning organization repeatedly stated that the EU costs the UK over £350 million every week – a claim that the UK Statistics Authority later called “a clear misuse of official statistics.”

 

“Given that this claim was not just wrong but a significant and deliberate part of the campaigning material, it would be fair to say that there was deceptive intent there,” Bakir says.

 

Despite ample evidence of dishonesty among certain politicians and political groups, support among core voters tends to remain strong. Bakir points out that studies show that people who strongly believe misinformation are very hard to persuade otherwise, and adds that that, as a species, we suffer from confirmation bias, or a predisposition to believe things that fit into our worldview.

 

In a world in which people could automatically detect lying for themselves, however, support of dishonest politicians could fall by the wayside. “A lot of Trump supporters think this person is getting a bum rap, that he’s not really lying,” Freshman says. “But if people could find out through their own knowledge that they’re being lied to, I think a lot of them would stop making excuses.”

 

A world without lies would throw international relations and diplomacy into chaos, but ultimately, citizens would likely benefit from more honest politicians and officials. The same applies to policing and criminal justice. Police violence and bias would decrease – officers could simply ask suspects if they are carrying a weapon or if they are responsible for a crime – and trials would be replaced with a simple set of questions to determine guilt.

 

“I certainly think this would have benevolent applications in the criminal justice world,” Ekman says. “We want the perpetrator to be found and we don’t want to misjudge an innocent person and punish someone for a crime they didn’t commit.”

 

It's impossible to predict all the ways we would benefit and suffer if all lies were laid bare, but what is for certain is that the world would be a very different place to the one we live in today. Humans, however, are adaptable, and “over time, we would develop new norms and acceptable codes of social conduct,” Bakir says.

 

At the same time, she continues, we would likely do all we could to develop new ways of lying and deceiving each other, whether through technology, drugs, social behaviour or mental training.

 

Kang agrees. “I’m 100% certain we’d continue to deceive each other somehow, we’d just find a different way to do it. It’s a life necessity.”



__________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 20196:24 SA(Xem: 72)
Chào mừng các bạn đã đến với lớp học. Tôi rất vui khi gặp các bạn. Như tôi đã từng nói, hình ảnh đẹp nhất là hình ảnh một thiền sinh đang ngồi thiền, thật là đẹp. Từ khi còn là một cậu bé, mỗi lần nhìn thấy một người đang ngồi thiền là thế nào tôi cũng đứng nán lại một chút để xem; dáng ngồi thật tĩnh lặng, thân hình tĩnh lặng
18 Tháng Năm 201911:26 SA(Xem: 54)
* Tôi đã thấy biết bao người giàu có. Chưa bao giờ từ bỏ tánh tham lam. Vẫn mãi mê ham của cải bạc vàng. Vẫn khao khát chạy hoài theo khoái lạc. * Tôi đã thấy biết bao là vua chúa. Chưa bao giờ an phận với giang san. Dù biên cương giáp bốn biển ngút ngàn. Vẫn muốn nữa, muốn biên thùy rộng mãi. * Người thế gian, từ bần dân, vua chúa.
17 Tháng Năm 20192:36 CH(Xem: 74)
Giờ Đức Phật thuyết về chánh niệm và sự hiểu biết rõ ràng (tỉnh giác). Đây là phương cách mà giáo lý của Ngài phát triển trong rất nhiều bản kinh: đầu tiên, gìn giữ giới luật; sau đến kiềm chế các căn; rồi đến chánh niệm và sự hiểu biết rõ ràng (tỉnh giác). Hai điểm sau cùng đi đôi với nhau, thường được nhắc đến cùng lúc.
16 Tháng Năm 201910:56 CH(Xem: 63)
Chúng tôi đến thăm Việt Nam một vài lần, tôi nhớ có lần chúng tôi đang ở Hà Nội. Lúc đó là Đại hội Phật Giáo, tôi cũng có buổi thuyết trình cùng với những vị khác nữa. Hôm đó đang ngồi đợi, thì có một vị Thầy trẻ người Việt đến chào, sau khi hỏi từ đâu đến, tôi nói tôi đến từ Australia. Thầy ấy nói, oh… woh… vậy Thầy có biết vị Tăng tên Ajahn Brahm không?
15 Tháng Năm 201910:12 CH(Xem: 69)
Nếu ta không hoàn toàn chú tâm đến từng chi tiết, ta sẽ chẳng bao giờ chuyển hóa đến chỗ tuyệt đối. Chú tâm đến chi tiết là cốt lõi của chánh niệm. Tuy nhiên, phần đông không được hướng dẫn hoặc không thực sự thực hành chánh niệm. Hiểu biết qua sách vở là một chuyện, thực hành lại là chuyện khác. Chánh niệm là cốt lõi của trí tuệ,
14 Tháng Năm 20195:40 CH(Xem: 114)
Chúng ta hãy nói một chút về việc hành thiền (thiền tứ niệm xứ). Quí vị cần phải biết một số điểm quan trọng trước khi bắt đầu thực hành. Hành thiền có nghĩa là gì? Quý vị thực hành như thế nào? Trạng thái tâm quan sát ra sao, thái độ thế nào? Mục đích hành thiền của quý vị là gì? Quý vị cần có một ý niệm và mục đích rõ ràng
13 Tháng Năm 20199:32 CH(Xem: 96)
Tôi muốn bày tỏ sự cám ơn đối với tất cả các thiền sinh. Những khó khăn, vướng mắc và những câu hỏi của họ đã đưa đến những câu trả lời và những điểm diễn giảng được trình bày trong cuốn sách này. Tôi thực sự hy vọng rằng cuốn sách này sẽ giúp các thiền sinh hiểu rõ hơn về thiền chánh niệm và giúp cho pháp hành của họ thêm phần sâu sắc.
12 Tháng Năm 20199:16 CH(Xem: 98)
Tu viện này giống các tu viện trong rừng ở Miến Điện. Tôi muốn sống một thời gian tại một tu viện trong rừng. Năm ngoái tôi tới đây và đã thực hiện được mong muốn đó, mặc dầu không hề có ý định trước. Khi tới đây tôi rất thích chỗ này. Tôi nhận ra rằng đối với tôi đây là nơi tu thiền rất tốt. Khung cảnh ở đây đúng là khung cảnh của một tu viện
10 Tháng Năm 201911:05 CH(Xem: 81)
Vào năm 2007, Sayadaw U Tejaniya, một nhà sư người Miến điện, đến thăm các trung tâm Phật Pháp Phương Tây tại Mỹ lần thứ hai. Tôi đã có cơ hội đến nghe Thầy giảng pháp ở một vài nơi, phỏng vấn Thầy và người phiên dịch xuất sắc của Thầy là cô Tet- Tet và trò chuyện với các thiền sư và thiền sinh về kinh nghiệm của họ trên cách tiếp cận mới mẻ của Thầy
09 Tháng Năm 201910:48 CH(Xem: 96)
Cách đây gần một năm, khi con đến vấn đạo, Thầy nhớ là đã phân tích những nguyên nhân của phiền não khổ đau và con đường đi đến giải thoát ra khỏi những trói buộc ấy. Một cách tóm tắt, con đường đó là một đời sống sáng suốt, định tĩnh và trong lành. Hôm nay Thầy nhắc lại một số nét chính yếu để con nắm vững nguyên lý đời sống giác ngộ.
08 Tháng Năm 20199:37 CH(Xem: 120)
Con thích thiền định? đó là một ý hướng tốt nhưng cũng có thể là một trong những mâu thuẫn đưa đến dồn nén của con hiện nay. Thiền định phải hiểu và hành đúng mức bằng không sẽ là con dao hai lưỡi: một là thăng hoa thành diệu dụng, hai là dồn nén và sinh ra biến chứng tâm thần. Thiền định là một mức sống tâm linh cao nhưng
07 Tháng Năm 20198:42 CH(Xem: 79)
Chà, trông L đường đường một đấng nam nhi như thế mà sao hơi yếu đó nghe! Ai lại đi mơ một cảnh Tịnh Độ ở ngoài cuộc đời nắng lửa như một kẻ mê tín vậy. Lại còn mê ba cái ông du tăng trong Thiền Luận nữa chứ! Không biết các ông du tăng ngày xưa ra sao chứ cứ mà làm biếng, vô trách nhiệm cái kiểu ông VT với một số du sĩ ngày nay
06 Tháng Năm 20198:18 SA(Xem: 80)
Thầy tự trách là quá thờ ơ với những nỗi khổ của con. Nhưng Thầy cũng trách con là đã không nói thật hoàn cảnh của con cho Thầy biết. Con sợ làm phiền Thầy, con sợ đánh mất sự thanh thản của Thầy, và vì vậy con đóng kịch để Thầy yên tâm. Con đã lầm với thiện ý ấy. Chính ra Thầy cần phải biết mọi nỗi khổ ở đời để sửa sai mình và nuôi lớn
05 Tháng Năm 20199:53 CH(Xem: 116)
Khi người ta nói “một tâm hồn thánh thiện trong một cơ thể tráng kiện” là người ta lý tưởng hóa đời sống quá, người Tây phương ưa cái gì cũng hoàn hảo như thế đó. Trái lại người bình dân Đông phương có khi thực tế hơn. Họ nói: “Một mái nhà tranh, hai quả tim vàng”. Hai vấn đề tuy không cùng một lãnh vực vậy mà vẫn nói lên
04 Tháng Năm 201910:23 CH(Xem: 97)
Thư con viết khá rành mạch chứng tỏ con có tiến bộ nhiều. Diễn tả rành mạch nội tâm mình là kết quả của chánh niệm tỉnh giác. Một người thiếu sáng suốt, thiếu tỉnh thức và tự tri không làm được điều đó. Những điều con giải bày chứng tỏ con đã bắt đầu lãnh hội và thể nghiệm được những gì Thầy đã hướng dẫn, Thầy mừng cho con.
03 Tháng Năm 201911:21 CH(Xem: 94)
Những ngày lưu lại Đà Nẵng Thầy thấy con siêng năng đi chùa, học hỏi giáo lý và tinh tấn tu tập Thầy rất hoan hỷ. Giữa xã hội loài người hiếm thay là người theo đạo, giữa những người theo đạo, hiếm thay là người theo đạo chánh, giữa những người theo đạo chánh hiếm thay là người hiểu đạo lý, giữa những người hiểu đạo lý hiếm thay là người thực hành
02 Tháng Năm 201910:51 CH(Xem: 112)
Đã lâu không nhận được thư con, Thầy nghĩ là con đã trở lại bình thường. “Trở lại bình thường”, Thầy nói đây, không phải theo nghĩa thông thường, mà là “bình thường tâm thị đạo”. Than ôi! Chúng sinh ít ai có thể trở lại bình thường vì họ hoặc là đã quá tầm thường, quá bất thường hay quá phi thường. Người tầm thường là người bị cuộc sống cuốn trôi
01 Tháng Năm 20195:28 CH(Xem: 111)
Khi chưa biết đạo, người ta thấy núi là núi, nhưng sau thuần đạo rồi người ta lại thấy núi cũng vẫn là núi mà thôi. Cũng vậy, người đời làm cái gì thì kẹt vào cái đó, như con đã kẹt vào cái tu, cái học. Sau khi được khai thị cho thì lại bỏ tu, bỏ học, bỏ hết tất cả. Cuối cùng khi đạo đã thâm trầm thì té ra cũng tu, cũng học, cũng làm tất cả, không bỏ thứ gì.
30 Tháng Tư 201910:33 SA(Xem: 154)
Trong thư con có hỏi Thầy về một triệu chứng khi chánh niệm tỉnh giác là cảm thấy trơ cứng, khô khan và giả tạo trên đối tượng sở quán. Con đừng ngại, rất nhiều người có cảm tưởng đó, tất nhiên là có lý do, nhưng trước hết con đừng chán nản dao động, cứ tiếp tục chánh niệm tỉnh giác rồi mọi sự sẽ được giải quyết và thấu rõ.
29 Tháng Tư 20199:42 CH(Xem: 153)
Phải, chính là bản ngã rơi rụng. Tuy nhiên rơi rụng của cánh sen khác với rơi rụng của bản ngã. Thật ra bản ngã không rơi rụng mà nó tự biến mất khi trí tuệ soi chiếu, vì nó chỉ là ảo tưởng, không có thật, như hoa đốm giữa hư không, chỉ khi mắt bệnh mới thấy, khi mắt sáng thì nó liền tự tiêu. Do đó chỉ cần thấy ra bản ngã chứ không cần dụng công loại bỏ nó
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 830)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1771)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2623)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
18 Tháng Tư 201910:00 SA(Xem: 2202)
Thiền không phải là nỗ lực tìm cầu để đạt được cái chưa có mà là buông hết mọi nỗ lực tìm cầu thì liền thấy ra ngay đó đã có tất cả. Nhiều người nỗ lực tu luyện để thấy ra thực tánh pháp (hay kiến tánh) trong trạng thái thiền định xuất thần,
18 Tháng Tư 20199:00 SA(Xem: 1730)
Có một điều là, xưa nay Phật giáo Việt Nam đã thống nhất, nhưng là thống nhất trên ý chí, trên hiến chương, trên hình thức tổ chức chi chi đó thôi, chứ có một điều chưa bao giờ thống nhất được: ấy là tư tưởng Phật học. Mỗi tông phái thường có một số kinh điển làm tư tưởng nồng cốt cho tông phái mình, từ đó làm kim chỉ nam cho sinh hoạt, tu hành, xiển dương phát triển v.v...
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1521)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 584)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 841)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 1067)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 4243)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 574)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 567)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,