Vì Sao Nhật Bản Gần Như Loại Bỏ Tội Phạm Sử Dụng Súng? - How Japan Has Almost Eradicated Gun Crime

02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1283)
Vì Sao Nhật Bản Gần Như Loại Bỏ Tội Phạm Sử Dụng Súng? - How Japan Has Almost Eradicated Gun Crime

Guns
(Súng săn và súng hơi là hai loại súng duy nhất được mua hợp pháp ở Nhật
Shotguns and air rifles are the only firearms you can legally buy in Japan)



Vì Sao Nhật Bản Gần Như Loại Bỏ Tội Phạm Sử Dụng Súng?
How Japan Has Almost Eradicated Gun Crime 
Harry Low
Bài Đăng Ngày 8/1/2017
Nguồn: bbc.com


__________________


Vì Sao Nhật Bản Gần Như Loại Bỏ Tội Phạm Sử Dụng Súng?

Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật?

 

Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết và vượt qua kì thi bắn súng với ít nhất 95% tổng điểm.

 

Bạn cũng phải kiểm tra tâm lýkiểm tra các chất gây nghiện. Hồ sơ tội phạm của bạn được điều tra và cảnh sát tìm kiếm các mối liên hệ giữa bạn với các nhóm cực đoan. Cảnh sát cũng sẽ tìm hiểu về những người họ hàng của bạn - thậm chí là cả đồng nghiệp. Và cùng với quyền từ chối cấp phép sử dụng súng, cảnh sát cũng có quyền tìm kiếm và thu giữ vũ khí.

 

Đó chưa phải là tất cả. Súng ngắn bị cấm hoàn toàn. Chỉ có súng săn và súng hơi được phép sử dụng.

 

Luật cũng hạn chế số lượng các cửa hàng bán súng. Ở hầu hết các tỉnh của Nhật, không thể có hơn ba cửa hàng mỗi tỉnh và bạn chỉ có thể mua được đạn mới sau khi trả lại các vỏ đạn đã sử dụng từ lần mua trước.

 

Cảnh sát phải được thông báo về nơi để súng và đạn dược - và chúng phải được để ở nơi riêng biệt, có khóa và chìa khóa. Cảnh sát cũng kiểm tra súng một năm một lần. Và sau ba năm, giấy phép của bạn hết hạn, bạn lại phải tham gia khóa học và lại phải vượt qua các cuộc kiểm tra.

 

Điều này giải thích tại sao các vụ nổ súng hàng loạt rất hiếm ở Nhật. Khi giết người hàng loạt xẩy ra, kẻ sát nhân thường sử dụng dao.

 

Luật quản lý súng hiện nay được ra đời năm 1958, nhưng ý tưởng của chính sách này được khởi nguồn từ hàng thế kỉ trước.

 

"Kể từ khi súng xuất hiện trong nước, Nhật Bản luôn có những luật quản lý nghiêm ngặt". Ông Iain Overton, giám đốc điều hành của tổ chức "Hành động vì bạo lực vũ trang" (Action on Armed Violence) và là tác giả của cuốn sách Gun Baby Gun, cho biết.

 

"Nhật là quốc gia đầu tiên thi hành các luật quản lý súng và tôi nghĩ đây là cơ sở để nói rằng súng không có vai trò gì trong xã hội dân sự"

 

Từ năm 1685, mọi người được trả thưởng khi từ bỏ vũ khí nóng. Chính sách này được Overton miêu tả "có lẽ là khởi đầu cho ý tưởng mua lại súng".

 

Kết quả của một cuộc khảo sát vào năm 2007 cho thấy có một tỉ lệ rất thấp những người sở hữu súng - 0.6 súng trên 100, so với 6.2 ở Anh và xứ Wales và 88.8 ở Mỹ.

 

"Khi bạn có súng, bạn sẽ dễ phạm tội nhưng tôi nghĩ đó là về số lượng," theo Overton, "Nếu có ít người sở hữu súng, chắc chắn tỉ lệ bạo lực sẽ thấp"

 

Cảnh sát Nhật hiếm khi sử dụng súng và họ coi trọng võ thuật. Tất cả cảnh sát đều được hi vọng đạt được đai đen môn võ judo. Họ dành nhiều thời gian tập luyện kendo (chiến đấu bằng kiếm tre) hơn là cách sử dụng vũ khí nóng.

 

"Đối phó với bạo lực là không sử dụng bạo lực. Phải luôn có sự tiết chế. Trong năm 2015, trên toàn quốc, cảnh sát Nhật chỉ phải nổ súng 6 lần'' nhà báo Anthony Berteaux nói. "Những gì cảnh sát Nhật làm là sử dụng những tấm đệm lớn để cuốn những đối tượng đang gây sự hoặc say rượu thành một cái bánh cuộn nhỏ và mang họ về đồn cảnh sát để giữ họ bình tĩnh trở lại."

 

Overton nói điều này trái ngược với mô hình ở Mỹ, sự "quân sự hóa cảnh sát".

 

"Nếu quá nhiều cảnh sát rút súng để đối phó với tội phạm sẽ dẫn đến một cuộc chạy đua vũ trang thu nhỏ giữ cảnh sát và tội phạm" ông nói.

 

Với mục đích nhấn mạnh điều bị cấm trong các cách sử dụng vũ khí không phù hợp, một sĩ quan tự sát bằng súng đã bị kết án hình sự sau khi chết. Ông ta thực hiện việc tự sát trong khi đang làm việc. Cảnh sát không bao giờ được mang vũ khí khi không làm nhiệm vụ. Họ phải để lại súng tại cơ quan sau khi kết thúc ca.

 

Cách cảnh sát cẩn trọng với vũ khí nóng được phản ánh rõ trong các lực lượng tự vệ.

 

Nhà báo Jake Adelstein có lần tham gia một buổi tập bắn súng. Khi kết thúc buổi tập, các vỏ đạn được thu thập lại và mọi người rất lo lắng khi không tìm thấy một trong số chúng.

 

"Một vỏ đạn đã biến mất- một viên đạn đã bị dùng sai mục đích- và không ai được phép rời khỏi vị trí trước khi vỏ đạn được tìm thấy". Ông nói.

 

Không có sự phản đối nào với các quy định về việc chỉ được dùng súng để giải trí, Bertaux cho biết. "Việc này được bắt nguồn từ tình cảm của những người theo chủ nghĩa hòa bình rằng chiến tranh quá kinh khủngchúng ta không thể để điều đó xảy ra lần nữa".

 

"Mọi người cho rằng hòa bình luôn luôn tồn tại và khi bạn có nền văn hóa như vậy, bạn thật sự không cảm thấy cần phải trang bị hay sở hữu bất cứ vật dụng gì có thể phá vỡ sự hòa bình đó".

 

Trên thực tế, việc mở rộng vai trò của lực lượng tự vệ Nhật Bản trong các hoạt động gìn giữ hòa bình ở nước ngoài đã gây ra lo lắng ở nhiều khu vực.

 

Theo Ian Overton, "sự phản đối đến mức gần như cấm đoán" việc sử dụng súng ở Nhật Bản nghĩa là nước này đang gần trở thành một nơi hoàn hảo. Tuy vậy ông chỉ ra rằng Iceland cũng đạt được một tỉ lệ rất thấp tội phạm liên quan đến súng, mặc dù tỉ lệ sở hữu súng cao.

 

Henrietta Moore của Viện toàn cầu thịnh vượng (Institute for Global Prosperity) tại University College London hoan nghênh Nhật Bản không coi quyền sở hữu súng là "một quyền tự do dân sự", và từ chối ý tưởng rằng vũ khí nóng là "một cái gì đó bạn sử dụng để chống lại người khác để bảo vệ tài sản của bạn".

 

Nhưng đối với xã hội đen Nhật Bản, luật kiểm soát súng chặt chẽ là một vấn đề. Tội phạm Yakuza sử dụng súng đã giảm mạnh trong 15 năm qua, nhưng những tên tiếp tục sử dụng vũ khí nóng đang tìm cách khéo léo buôn lậu chúng.

 

"Bọn tội phạm đóng gói các khẩu súng bên trong cá ngừ để nó trông giống như một con cá ngừ đông lạnh", sĩ quan cảnh sát đã nghỉ hưu Tahei Ogawa nói. "Nhưng chúng tôi đã phát hiện nhiều trường hợp súng được giấu trong cá."

 

How Japan Has Almost Eradicated Gun Crime 

Japan has one of the lowest rates of gun crime in the world. In 2014 there were just six gun deaths, compared to 33,599 in the US. What is the secret?

 

If you want to buy a gun in Japan you need patience and determination. You have to attend an all-day class, take a written exam and pass a shooting-range test with a mark of at least 95%.

 

There are also mental health and drugs tests. Your criminal record is checked and police look for links to extremist groups. Then they check your relatives too - and even your work colleagues. And as well as having the power to deny gun licences, police also have sweeping powers to search and seize weapons.

 

That's not all. Handguns are banned outright. Only shotguns and air rifles are allowed.

 

The law restricts the number of gun shops. In most of Japan's 40 or so prefectures there can be no more than three, and you can only buy fresh cartridges by returning the spent cartridges you bought on your last visit.

 

Police must be notified where the gun and the ammunition are stored - and they must be stored separately under lock and key. Police will also inspect guns once a year. And after three years your licence runs out, at which point you have to attend the course and pass the tests again.

 

This helps explain why mass shootings in Japan are extremely rare. When mass killings occur, the killer most often wields a knife.

 

The current gun control law was introduced in 1958, but the idea behind the policy dates back centuries.

 

"Ever since guns entered the country, Japan has always had strict gun laws," says Iain Overton, executive director of Action on Armed Violence and the author of Gun Baby Gun.

 

"They are the first nation to impose gun laws in the whole world and I think it laid down a bedrock saying that guns really don't play a part in civilian society."

 

People were being rewarded for giving up firearms as far back as 1685, a policy Overton describes as "perhaps the first ever gun buyback initiative".

 

The result is a very low level of gun ownership - 0.6 guns per 100 people in 2007, according to the Small Arms Survey, compared to 6.2 in England and Wales and 88.8 in the US.

 

"The moment you have guns in society, you will have gun violence but I think it's about the quantity," says Overton. "If you have very few guns in society, you will almost inevitably have low levels of violence."

 

Japanese police officers rarely use guns and put much greater emphasis on martial arts - all are expected to become a black belt in judo. They spend more time practising kendo (fighting with bamboo swords) than learning how to use firearms.

 

"The response to violence is never violence, it's always to de-escalate it. Only six shots were fired by Japanese police nationwide [in 2015]," says journalist Anthony Berteaux. "What most Japanese police will do is get huge futons and essentially roll up a person who is being violent or drunk into a little burrito and carry them back to the station to calm them down."

 

Overton contrasts this with the American model, which he says has been "to militarise the police".

 

"If you have too many police pulling out guns at the first instance of crime, you lead to a miniature arms race between police and criminals," he says.

 

To underline the taboo attached to inappropriate use of weapons, an officer who used his gun to kill himself was charged posthumously with a criminal offence. He carried out the act while on duty - policemen never carry weapons off-duty, leaving them at the station when they finish their shift.

 

The care police take with firearms is mirrored in the self-defence forces.

 

Journalist Jake Adelstein once attended a shooting practice, which ended with the gathering up of the bullet casings - and there was great concern when one turned out to be missing.

 

"One bullet shell was unaccounted for - one shell had fallen behind one of the targets - and nobody was allowed to leave the facilities until they found the shell," he says.

 

There is no clamour in Japan for gun regulations to be relaxed, says Berteaux. "A lot of it stems from this post-war sentiment of pacifism that the war was horrible and we can never have that again," he explains.

 

"People assume that peace is always going to exist and when you have a culture like that you don't really feel the need to arm yourself or have an object that disrupts that peace."

 

In fact, moves to expand the role of Japan's self-defence forces in foreign peacekeeping operations have caused concern in some quarters.

 

"It is unknown territory," says political science professor Koichi Nakano. "Maybe the government will try to normalise occasional death in the self-defence force and perhaps even try to glorify the exercise of weapons?"

 

According to Iain Overton, the "almost taboo level of rejection" of guns in Japan means that the country is "edging towards a perfect place" - though he points out that Iceland also achieves a very low rate of gun crime, despite a much higher level of gun ownership.

 

Henrietta Moore of the Institute for Global Prosperity at University College London applauds the Japanese for not viewing gun ownership as "a civil liberty", and rejecting the idea of firearms as "something you use to defend your property against others".

 

But for Japanese gangsters the tight gun control laws are a problem. Yakuza gun crime has sharply declined in the last 15 years, but those who continue to carry firearms have to find ingenious ways of smuggling them into the country.

 

"The criminals pack the guns inside of a tuna so it looks like a frozen tuna," says retired police officer Tahei Ogawa. "But we have discovered cases where they have actually hidden a gun inside."

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 2019(Xem: 1147)
02 Tháng Sáu 2019(Xem: 1464)
11 Tháng Năm 2019(Xem: 1780)
26 Tháng Giêng 2019(Xem: 1773)
21 Tháng Giêng 2019(Xem: 1729)
25 Tháng Chín 2018(Xem: 2914)
07 Tháng Chín 2018(Xem: 2430)
30 Tháng Tám 2018(Xem: 1990)
08 Tháng Bảy 20209:02 CH(Xem: 88)
"Tôi nghĩ rằng chúng ta nên nhấn mạnh đến sự đồng nhất, sự giống nhau ... nhấn mạnh đến điều đó", nhà sư đoạt giải Nobel Hòa bình nói. Đôi khi, ông nói, chúng ta đặt nặng quá nhiều vào "sự khác biệt nhỏ" và "điều đó tạo ra vấn đề". ("I think we should emphasize oneness, sameness...emphasize that," says the Nobel Peace Prize winning monk.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 147)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 175)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 174)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 177)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 217)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 248)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 221)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 220)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 229)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 237)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 223)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 269)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 268)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 285)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 314)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 275)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 347)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
19 Tháng Sáu 20204:48 CH(Xem: 339)
Lúc còn nhỏ, khi đến thiền viện, tôi phải có cha mẹ đi cùng, và không được đi hay ngồi chung với các sư. Khi các sư giảng Pháp, tôi luôn ngồi bên dưới, chỉ đủ tầm để nghe. Vị thiền sư đáng kính dạy chúng tôi cách đảnh lễ Đức Phậttụng kinh xưng tán ân đức của Ngài. Thiền sư khuyến khích chúng tôi rải tâm từ cho mọi chúng sinh,
18 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 285)
Nhiều người thường thắc mắc làm thế nào để thực tập thiền trong đời sống hàng ngày. Tham gia một khóa thiền và thực tập nghiêm túc là sự rèn luyện tích cực trong môi trường đặc biệt. Đây là một việc hữu ích và quan trọng, nhưng việc thực tập thực sự - nếu thiền có một giá trị thực sự nào đó - phải là trong cuộc sống hàng ngày
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1283)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2854)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4366)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 34)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 69)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
06 Tháng Bảy 20209:00 SA(Xem: 899504)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 646)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 649)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 769)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1078)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1283)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1161)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.