03. Venerable Sanatcitto: Love and Attachment

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 465)
03. Venerable Sanatcitto: Love and Attachment


SeeingTheWay_BSeeing The Way

 

* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com

 

____________________


LOVE AND ATTACHMENT - Venerable Santacitto

 

 

Venerable Santacitto (Stephen Saslav) was born of Jewish parents in Brooklyn, New York City in 1947. He excelled at mathematics in high school and went on to study at university.

 

In 1967, just after the Six Day War, he went to Israel to work on a kibbutz. Continuing but not completing his university studies in Jerusalem, he left and went hitch-hiking through Africa, where he was drawn to climb Mount Kilimanjaro in Tanzania. Travelling on through the Seychelles, India and Nepal, he ended up working as an English teacher in Bangkok, where he took a meditation course with Sister Sudhamma. Through her he met an American disciple of Ajahn Chah, Dr. Douglas Burns, whose clever persuasion induced him to visit Wat Pah Pong. Although he was unable to speak Thai, he was deeply affected by meeting Ajahn Chah and Ajahn Sumedho, recognising in them the self-actualisation that had profoundly inspired him in Abraham Maslow's book, Toward a Psychology of Being.

 

The existence of a path to self-actualisation motivated him to become a samanera for a short experimental period. Finding himself unable to leave, however, he went on to receive upasampada in 1971 at Wat Benjamabopitr under Chao Khun Buddhivongsamuni. His twelve years in Thailand were punctuated by seven months back in Brooklyn, and nine months in France. In 1985, at Ajahn Sumedho's invitation, he moved to Amaravati in England, where he established the multi-faith Christmas Humphreys Memorial Library, and was instrumental in setting up an exhibition on lay people's practice in 1988.

 

He is now senior incumbent of the Devon Vihara.

 

The following teaching has been adapted from a session of questions and answers which took place during a retreat led by Venerable Santacitto at Amaravati, September 1988.

 

 

"Probably the easiest way to outgrow ourselves is

 

through the response of compassionate action."

 

 

QUESTION: Could you speak on the differences and similarities of love and compassion?

 

ANSWER: Compassion is a sensitivity to the experience of suffering, or dukkha: a sensitivity of heart to the suffering of others. It's a 'non-separation' from our own heart's response on sensing suffering in another. And because it is a kind of suffering in itself, it impels action. However, since it's not a suffering arising out of selfishness -- that is, from our own sense of separateness -- it doesn't impel blind action. In taking one beyond oneself, the experience of compassion is a very powerful opportunity for the arising and development of wisdom. Probably the easiest way to outgrow ourselves is through the response of compassionate action.

 

Love is a more directly positive quality. With a positive response of heart we thoroughly accept another's reality, with an acceptance that encompasses any resistance we might feel. Again there is the sense of 'non-separation', but this time it is in relationship to happiness.

 

With love, because it often involves highly positive feelings, one can easily become lost in it. Hence we have the expression, 'Love blinds.' Compassion, being more in touch with suffering, tends to keep us grounded better than the sometimes eruptive energies involved in love. One can see how, without care and attention, love can easily drift from being a selfless sensitivity, to becoming an attachment. It slowly becomes 'self-interested'.

 

The best example of selfless love -- and we are all familiar with it -- is the self-sacrificing love of a mother for her child. But it is also a good example of how attachment creeps in. In its original purity of complete acceptance, love is an extremely pleasant experience. But unless we are very clear about feelings of 'getting something out of it', attachment does slowly creep in. And where attachment arises, love is blocked. By limiting our acceptance, the completeness of love disappears.

 

Though compassion mightn't be as conducive to attachment as love, 'self' can still get involved if we are not careful. That which might have been compassion to begin with can turn into pity -- 'feeling sorry for someone' -- which doesn't bridge the sense of separateness. Looking down on others doesn't help us grow beyond ourselves.

 

If we make the effort to intentionally cultivate love, we find it's a quality that can be directed towards all people, including those who we don't necessarily even consider friends. In such cases, rather than feeling euphoric ecstasy, we experience a simple kindness, a sort of grandheartedness -- a willingness to coexist.

 

We must remember, however, that talking about 'pure love' and 'pure compassion' is not with the idea of creating absolutes, but to help guide us in our practice. By recollecting in this way, we can come to appreciate how, the less we allow personal gain to become mixed in, the more all beings benefit.

 

Q: Is devotion another kind of love? Can it be a form of cultivating love?

 

A: Yes; I would say the experiences of devotion and love are very similar. We could say, devotion is a love directed towards someone for whom we feel respect. It includes a sense of gratitude also for the benefits that we have received.

 

Q: Would you say that it's possible to experience a devotional heart quality without a human being as the object -- maybe towards a tree?

 

A: Yes; and there also you are feeling gratitude for what the tree gives you by its existence.

 

Q: When I see nature, I am so full of gratitude, but that seems to be a kind of attachment. I try to see the attachment, but it's difficult. Someone once told me: 'If you go on like this, you will never be free.' [Laughter] I just love trees and birds and nature . . . and I find I'm having to change . . . I don't know how to deal with it.

 

A: It's true that some of these positive qualities of heart may come under the classification of 'attachments', but they can be pretty darned healthy attachments. I sometimes like to look at the practice path as being similar to climbing a ladder; so long as what we're holding on to doesn't obstruct our ability to pull ourselves further upwards, then a so-called attachment might be serving a useful function. However, if we're holding on to a higher rung of the ladder but won't let go of a lower one, then we're stuck. We've got a problem. So holding on to something that is keeping us from going on, even if it's pleasurable, is blocking progress.

 

Q: Yes, but I'm not sure that I want enlightenment to be like that. [Laughter]

 

A: Eventually, we have to let go of everything -- but in the right time. We shouldn't try to force ourselves to let go of things! It's just that from time to time life happens to present us with opportunities where we can either let go or not let go.

 

Q: Is 'letting go' a necessary part of meditation?

 

A: It's entirely up to the individual. There is no need to feel that you have to let go of your devotion towards nature. But later on, you may begin to sense something more valuable in your life, the development of which could be aided by a more balanced relationship with nature. For example, you may begin to feel a greater need for the power of equanimity, finding that always gushing outwards towards nature is something that is preventing you from further blossoming. So you may realise that equanimity need not be a negation or rejection. It's more a matter of allowing the appreciation of nature to settle to a deeper level. It's starting to recognise the nature within ourselves as well as the nature 'out there'.

 

Generally though, as far as trees are concerned, I would say they are a rung of the ladder which pulls us up; especially in our modern materialistic society. To a large extent we have lost touch with our ability to really be with nature. We've forgotten how it functions to help us tune in to our inner nature. Remembering that, simply being with nature can be a very beautiful stepping-up point. Appreciating trees and birds and external nature, definitely doesn't have to be an obstacle to get rid of. We can learn to use such appreciation as a point of balance in our lives -- not only for ourselves, but to share with others also. This is something we need a lot of.

 

Q: It's so sad to hear people always complaining about everything. If only they would just walk outside . . .

 

A: Yes, we tend to get lost into our personal space and limit the mind. Just walking outside and opening up can be a way of letting things free.

 

Q: Do you think that there is symbolic meaning to the Buddha's getting enlightened under a tree? Maybe it means that we can learn from nature. Trees can teach us how to refine ourselves. We can come to understand how important it is to give back to nature what has been taken away.

 

A: That is a very good point; the Buddha was born under a tree, enlightened under a tree, and died under a tree. And he said that sitting under trees was a good thing to do. His recommendation to his bhikkhus was: 'There are these trees, go, sit.'

 

Our particular monastic tradition here comes from what is known as the 'forest tradition' of Thailand. There's an emphasis in this tradition which says that if one really wishes to practise under ideal conditions, then the forests provide these conditions. In their simplicity we can discover an invaluable reflection of our inner nature.

 

To a large extent, Ajahn Chah's teachings were influenced by his vast experience of living in forests. Many of the similes that he used came out of this. His own practice was simply a matter of being a totally open and aware human being in natural surroundings, watching both inwardly and outwardly to see what was happening. Out of such practice came a very deep understanding of himself. But he wasn't trapped by nature. When he needed to go to the city, he could do that quite comfortably without yearning for the forests. He could make the most out of the forest, without becoming dependent upon it. If we become attached to being in the forests -- as monks sometimes do -- then that's a sign that there's still something to learn from nature.



____________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Bảy 2019(Xem: 1542)
23 Tháng Bảy 2019(Xem: 2311)
09 Tháng Bảy 2019(Xem: 1685)
07 Tháng Bảy 2019(Xem: 1659)
02 Tháng Bảy 2019(Xem: 1417)
02 Tháng Bảy 2019(Xem: 1781)
01 Tháng Bảy 2019(Xem: 1497)
30 Tháng Sáu 2019(Xem: 1399)
29 Tháng Sáu 2019(Xem: 1355)
28 Tháng Sáu 2019(Xem: 1494)
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 1378)
26 Tháng Sáu 2019(Xem: 1551)
25 Tháng Sáu 2019(Xem: 1511)
24 Tháng Sáu 2019(Xem: 1677)
31 Tháng Năm 2019(Xem: 1736)
29 Tháng Năm 2019(Xem: 1996)
26 Tháng Năm 2019(Xem: 3614)
25 Tháng Năm 2019(Xem: 3608)
24 Tháng Năm 2019(Xem: 4265)
18 Tháng Tư 2019(Xem: 4030)
18 Tháng Tư 2019(Xem: 4200)
24 Tháng Chín 2018(Xem: 6140)
14 Tháng Bảy 202010:23 SA(Xem: 32)
Hoa Trôi Trên Sóng Nước là cuốn sách nói về cuộc hành trình tìm đạo đầy gian khổ kéo dài hơn 40 năm của tác giả. Khi tạp chí Phật học Kyosho vừa khởi động loạt hồi ký này vào năm 1956, nó đã được các độc giả, nhất là độc giả phái nữ, say mê theo dõi. Lòng nhiệt thành và quyết tâm tìm đạo của bà là một tấm gương sáng cho tất cả
13 Tháng Bảy 20209:41 CH(Xem: 31)
Kính Thầy! Con xuất giatu học bên Bắc Tông. Trước đây con đã nghĩ đơn giản Nam TôngTiểu thừa, Bắc TôngĐại thừa; Nam Tông ăn mặn, Bắc Tông ăn chay; Nam Tông tụng kinh tiếng Pali không hiểu được, Bắc Tông tụng kinh tiếng Việt có vẻ thực tế hơn. Con không tìm hiểu thấu đáo mà còn cho rằng mình thật có phước,
08 Tháng Bảy 20209:02 CH(Xem: 127)
"Tôi nghĩ rằng chúng ta nên nhấn mạnh đến sự đồng nhất, sự giống nhau ... nhấn mạnh đến điều đó", nhà sư đoạt giải Nobel Hòa bình nói. Đôi khi, ông nói, chúng ta đặt nặng quá nhiều vào "sự khác biệt nhỏ" và "điều đó tạo ra vấn đề". ("I think we should emphasize oneness, sameness...emphasize that," says the Nobel Peace Prize winning monk.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 204)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 230)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 208)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 202)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 254)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 262)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 252)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 250)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 257)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 259)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 239)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 290)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 296)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 326)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 351)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 299)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 368)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1297)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2867)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4380)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 88)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 71)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 85)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 682)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 676)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 789)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1102)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1301)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1175)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.