Chapter 6: Buddhism Vis-A-Vis Other Approaches

30 Tháng Ba 20209:30 CH(Xem: 781)
Chapter 6: Buddhism Vis-A-Vis Other Approaches


WhatBuddhistsBelieve_BWhat Buddhists Believe - Vì Sao Tin Phật

K. Sri Dhammananda

Thích Tâm Quang dịch Việt

Source-Nguồn: budsas.org, buddhanet.net, samanta.vn

 

____________________

-----------------------------

 

 

Chapter 6 - BUDDHISM VIS-A-VIS OTHER APPROACHES

 


 

Is Buddhism Similar to Other Contemporary Teachings
in India?

 

The Dhamma realized by the Buddha was unheard before.

 

The Buddha said in His first sermon, the Dhammacakka Sutta, that the Dhamma which He preached was unheard of before. Knowledge of the Dhamma which arose was clear to His vision, to His knowledge, to His wisdom, to His penetration, and to His Enlightenment.

 

Some people claim that the Buddha did not preach a new doctrine but merely reformed the old teaching which was existing in India. However, the Buddha was no mere reformer of Hinduism as some protagonists of this ancient creed make Him out to be. The Buddha's way of life and doctrine were substantially different from the way of life and the religious beliefs people had in India. The Buddha lived, taught and died as a non-Vedic and non-Brahmanic religious Teacher. Nowhere did the Buddha acknowledge His indebtedness to the existing religious beliefs and practices. The Buddha considered Himself as initiating a rational religious method, as opening a new path. In fact He had revolutionized the religious way of life in a dignified manner.

 

That was the main reason why many other religious groups could not agree with Him. He was condemned, criticized and insulted by the most noted teachers and sects of the Vedic-Brahmanic tradition. It was with the intention of destroying or absorbing the Buddha and His Teaching, that the Brahmans of the pre-Christian era went so far as to accept the Buddha as an Avatara or incarnation of their God. Yet some others despised Him as a vasalaka, a mundaka, a samanaka, a nastika and sudra. (These words were used in India during the Buddha's time to insult a religious man).

 

There is no doubt that the Buddha reformed certain customs, religious duties, rites and ethics and ways of living. The greatness of His character was like a pin-point that pricked the balloon of false beliefs and practices so that they could burst and reveal their emptiness.

 

But as far as the fundamental, philosophical and psychological teachings are concerned, it is groundless to say that the Buddha had copied ideas from any existing religion at that time. For instance, the idea of the Four Noble Truths, the Eightfold Path and Nibbana, were not known before His coming. Although the belief in kamma and rebirth was very common, the Buddha gave quite logical and reasonable explanations to this belief and introduced it as natural law of cause and effect. Despite all these the Buddha did not ridicule any sincere existing religious belief or practice. He appreciated the value in many where he found Truth and he even gave a better explanation of their beliefs. That is why He once said that the Truth must be respected wherever it is. However, He was never afraid to speak out against hypocrisy and falsehood.

 

-ooOoo-

 

Is Buddhism a Theory or a Philosophy?

 

The enlightenment of the Buddha is not a product of mere intellect.

 

During the time of the Buddha there were many learned men in India who pursued knowledge simply for its own sake. These people were full of theoretical knowledge. Indeed, some of them went from city to city challenging anyone to a debate and their greatest thrill was to defeat an opponent in such verbal combats. But the Buddha said that such people were no nearer to the realization of the truth because in spite of their cleverness and knowledge they did not have true wisdom to overcome greed, hatred and delusion. In fact, these people were often proud and arrogant. Their egoistic concepts disturbed the religious atmosphere.

 

According to the Buddha, one must first seek to understand one's own mind. This was to be done through concentration which gives one a profound inner wisdom or realization. And this insight is to be gained not by philosophical argument or worldly knowledge but by the silent realization of the illusion of the Self.

 

Buddhism is a righteous way of life for the peace and happiness of every living being. It is a method to get rid of miseries and to find liberation. The Teachings of the Buddha are not limited to one nation or race. It is neither a creed nor a mere faith. It is a Teaching for the entire universe. It is a Teaching for all time. Its objectives are selfless service, good-will, peace, salvation and deliverance from suffering.

 

Salvation in Buddhism is an individual affair. You have to save yourself just as you have to eat, drink and sleep by yourself. The advice rendered by the Buddha points the Way to liberation; but His advice was never intended to be taken as a theory or philosophy. When He was questioned as to what theory He propounded, the Buddha replied that He preached no theories and whatever he did preach was a result of His own experience. Thus His Teaching does not offer any theory. Theory cannot bring one nearer to spiritual perfection. Theories are the very fetters that bind the mind and impede spiritual progress. The Buddha said, 'Wise men give no credence to passing theories. They are past believing everything they see and hear.'

 

Theories are product of the intellect and the Buddha understood the limitations of the human intellect. He taught that enlightenment is not a product of mere intellect. One cannot achieve emancipation by taking an intellectual course. This statement may seem irrational but it is true. Intellectuals tend to spend too much of their valuable time in study, critical analysis and debate. They usually have little or no time for practice.

 

A great thinker(philosopher, scientist, metaphysician, etc.) can also turn out to be an intelligent fool. He may be an intellectual giant endowed with the power to perceive ideas quickly and to express thoughts clearly. But if he pays no attention to his action and their consequences, and if he is only bent on fulfilling his own longings and inclinations at any cost then, according to the Buddha, he is an intellectual fool, a man of inferior intelligence. Such a person will indeed hinder his won spiritual progress.

 

The Buddha's Teaching contains practical wisdom that cannot be limited to theory or to philosophy because philosophy deals mainly with knowledge but it is not concerned with translating the knowledge into day-to-day practices.

 

Buddhism lays special emphasis on practice and realization. The philosopher sees the miseries and disappointments of life but, unlike the Buddha, he offers no practical solution to overcome our frustrations which are part of the unsatisfactory nature of life. The philosopher merely pushes his thoughts to dead ends. Philosophy is useful because it has enriched our intellectual imagination and diminished dogmatic assurance which closes the mind to further progress. To that extent, Buddhism values philosophy, but it has failed to quench spiritual thirst.

 

Remember that the chief aim of a Buddhist is to attain purity and enlightenment. Enlightenment vanquishes ignorance which is the root of birth and death. However, this vanquishing of ignorance cannot be achieved except by the exercise of one's confidence. All other attempts, especially mere intellectual attempts are not very effective. This is why the Buddha concluded: 'These [metaphysical]questions are not calculated to profit; they are not concerned with the Dhamma; they do not lead to right conduct, or to detachment, or to purification from lusts, or to quietude, or to a calm heart, or to real knowledge, or to higher insight, or to Nibbana.' (Malunkyaputta Sutta Majjhima Nikaya) In place of metaphysical speculation, the Buddha was more concerned with teaching a practical understanding of the Four Noble Truths that he discovered: what Suffering is: what the origin of Suffering is; what the cessation of Suffering is; how to overcome Suffering and realize final Salvation. These Truths are all practical matters to be fully understood and realized by anyone who really experiences emancipation.

 

Enlightenment is the dispelling of ignorance; it is the ideal of the Buddhist life. We can now clearly see that enlightenment is not an act of the intellect. Mere speculation has something alien to it and does not come so intimately into contact with life. This is why the Buddha placed great emphasis on personal experience. Meditation is a practical scientific system to verify the Truth that comes through personal experience. Through meditation, the will tries to transcend the condition it has put on itself, and this is the awakening of consciousness. Metaphysics merely ties us down in a tangled and matted mass of thoughts and words.

 

-ooOoo-

 

Is Buddhism Pessimistic?

 

Buddhism is neither pessimistic nor optimistic but a realistic religion.

 

Some critics argue that Buddhism is morbid, cynical, hovering on the dark and shadowy side of life, an enemy of harmless pleasures, and an unfeeling trampler on the innocent joys of life. They see Buddhism as being pessimistic, as fostering an attitude of hopelessness towards life, as encouraging a vague, general feeling that pain and evil predominate in human affairs. These critics base their views on the First Noble Truth that all conditioned things are in a state of suffering. They seem to have forgotten that not only had the Buddha taught the cause and end of Suffering, but he had taught the way to end Suffering. In any case, is there any religious teacher who praised this worldly life and advised us to cling to it?

 

If the founder of this religion, the Buddha, was such a pessimist, one would expect His personality to be portrayed on more severe lines than has been done. The Buddha image is the personification of Peace, Serenity, Hope and Goodwill. The magnetic and radiant smile of the Buddha which is said to be inscrutable and enigmatic, is the epitome of His doctrine. To the worried and the frustrated, His smile of Enlightenment and hope is an unfailing tonic and soothing balm.

 

The Buddha radiated His love and compassion in all directions. Such a person can hardly be a pessimist. And when the sword-happy kings and princes listened to Him, they realized that the only true conquest is the conquest of the Self and the best way to win the hearts of the people was to teach them to appreciate the Dhamma - Truth.

 

The Buddha cultivated His sense of humor to such a high degree that His bitter opponents were disarmed with the greatest ease. Often they could not help laughing at themselves. The Buddha had a wonderful tonic; He cleaned their systems of dangerous toxins and they became enthusiastic thereafter to follow in His footsteps. In His sermons, dialogues and discussions, He maintained that poise and dignity which won for Him the respect and affection of the people. How can such a person be a pessimist?

 

The Buddha never expected His followers to be constantly brooding over the suffering of life and leading a miserable and unhappy existence. He taught the fact of suffering only so that He could show people how to overcome this suffering and move in the direction of happiness. To become an Enlightened person, one must have joy, one of the factors that the Buddha recommended us to cultivate. Joy is hardly pessimistic.

 

There are two Buddhists texts called the Theragatha and Therigatha which are full of the joyful utterances of the Buddha's disciples, both male and female, who found peace and happiness in life through His Teaching. The king of Kosala once told the Buddha that unlike many a disciple of other religious systems who looked haggard, coarse, pale, emaciated and unprepossessing, His disciples were 'joyful and elated, jubilant and exultant, enjoying the spiritual life, serene, peaceful and living with a gazelle's mind, light-hearted.' The king added that he believed that this healthy disposition was due to the fact that 'these Venerable Ones had certainly realized the great and full significance of the Blessed One's Teachings'(Majjhima Nikaya).

 

When asked why His disciples, who lived a simple and quiet life with only one meal a day, were so radiant, the Buddha replied: 'They do not repent the past, nor do they brood over the future. They live in the present. Therefore they are radiant. By brooding over the future and repenting the past, fools dry up like green reeds cut down [in the sun]" (Samyutta Nikaya).

 

As a religion, Buddhism preaches the unsatisfactory nature of everything in this world. Yet one cannot simply categorize Buddhism as a pessimistic religion, because it also teaches us how to get rid of this unhappiness. According to the Buddha, even the worst sinner, after paying for what he has done, can attain salvation. Buddhism offers every human being the hope of attaining his salvation one day. Other religions, however, take it for granted that some people will be bad forever and have an eternal hell waiting for them. In that respect, such religions are more pessimistic. Buddhists deny such a belief.

 

Buddhism is neither optimistic nor pessimistic. It does not encourage man to look at the world through his changing feelings of optimism and pessimism. Rather, Buddhism encourages us to be realistic: we must learn to see things as they truly are.

 

-ooOoo-

 

Is Buddhism atheistic?  

 

Atheism is associated with a materialistic doctrine that knows nothing higher than this world.

 

The Buddha has condemned godlessness by which He meant the denial of worship and renunciation, the denial of moral and social obligations, and the denial of a religious life. He recognized most emphatically the existence of moral and spiritual values. He acclaimed the supremacy of the moral law. Only in one sense can Buddhism be described as atheistic, namely, in so far as it denies the existence of an eternal omnipotent God or God-head who is the creator and ordainer of the world. The word 'atheism', however, frequently carries a number of disparaging overtones or implications which are in no way applicable to the Buddha's Teaching. Those who use the word 'atheism', often associate it with a materialistic doctrine that knows nothing higher than this world of the senses and the slight happiness it can bestow. Buddhism advocate nothing of that sort.

 

There is no justification for branding Buddhists as atheists, nihilists, pagans, heathens or communists just because they do not believe in a Creator God. The Buddhist concept of God is different from that of other religions. Differences in belief do not justify name-calling and slanderous words.

 

Buddhism agrees with other religions that true and lasting happiness cannot be found in this material world. The Buddha adds that true and lasting happiness cannot be found on the higher or supramundane plane of existence to which the name of heavenly or divine world is given. While the spiritual values advocated by Buddhism are orientated to a state transcending the world with the attainment of Nibbana, they do not make a separation between the 'beyond' and the 'here and now'. They have firm roots in the world itself, for they aim at the highest realization in this present existence.

  

 

____________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4827)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1357)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1388)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1272)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 991)
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 82)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 99)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 152)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 206)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4827)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 215)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 230)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 210)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 258)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 276)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 242)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 243)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 320)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2562)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2035)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 300)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2812)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 313)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
11 Tháng Mười 202011:07 CH(Xem: 335)
Thiền là sự nghỉ ngơi trong tỉnh thức, nghỉ ngơi thật sự cả thân lẫn tâm, con không làm điều gì khác ngoài quan sát, vì vậy không nên ép mình hay đặt một mục tiêu nào cần đạt đến hết. Như con nói, nhiều khi chỉ đơn giản đang ngồi và enjoy với việc ngồi, đó là lúc con không ép mình và khi đó mới là lúc hành thiền đúng nhất đấy con ạ.
08 Tháng Mười 20204:08 CH(Xem: 429)
The Buddha-Dhamma is a moral and philosophical system which expounds a unique path of Enlightenment, and is not a subject to be studied from a mere academic standpoint. The Doctrine is certainly to be studied, more to be practised, and above all to be realized by oneself. Mere learning is of no avail without actual practice.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1968)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3636)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5160)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4827)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2812)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4214)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4827)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 215)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 230)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2562)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1668)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1586)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.