Chapter 7: Moral Foundation For Mankind

30 Tháng Ba 20209:30 CH(Xem: 843)
Chapter 7: Moral Foundation For Mankind


WhatBuddhistsBelieve_BWhat Buddhists Believe - Vì Sao Tin Phật

K. Sri Dhammananda

Thích Tâm Quang dịch Việt

Source-Nguồn: budsas.org, buddhanet.net, samanta.vn

 

____________________

-----------------------------

 

 

PART THREE - LEADING A BUDDHIST LIFE

 

  CHAPTER 7 - MORAL FOUNDATION FOR MANKIND

 


 

What is the purpose of life?

 

Man is the highest fruit on the tree of evolution. It is for man to realize his position in nature and understand the true meaning of his life.

 

To know the purpose of life, you will first have to study the subject through your experience and insight. Then, you will discover for yourself the true meaning of life. Guidelines can be given, but you must create the necessary conditions for the arising of realization yourself.

 

There are several prerequisites to the discovery of the purpose of life. First, you must understand the nature of man and the nature of life. Next, you keep your mind calm and peaceful through the adoption of a religion. When these conditions are met, the answer you seek will come like the gentle rain from the sky.

 

Understanding the nature of man

 

Man may be clever enough to land on the moon and discover wondrous things in the universe, but he has yet to delve into the inner workings of his own mind. He has yet to learn how his mind can be developed to its fullest potential so that its true nature can be realized.

 

As yet, man is still wrapped in ignorance. He does not known who he really is or what is expected of him. As a result, he misinterprets everything and acts on that misinterpretation. Is it not conceivable that our entire civilization is built on the misinterpretation? The failure to understand his existence leads him to assume a false identity of a bloated, self-seeking egoist, and to pretend to be what he is not or is unable to be.

 

Man must make an effort to overcome ignorance to arrive at realization and Enlightenment. All great men are born as human beings from the womb, but they worked their way up to greatness. Realization and Enlightenment cannot be poured into the human heart like water into a tank. Even the Buddha had to cultivate His mind to realize the real nature of man.

 

Man can be enlightened _a Buddha?if he wakes up from the 'dream' that is created by his own ignorant mind, and becomes fully awakened. He must realize that what he is today is the result of an untold number of repetitions in thoughts and actions. He is not ready-made: he is continually in the process of becoming, always changing. And it is in this characteristic of change that his future lies, because it means that it is possible for him to mould his character and destiny through the choice of his actions, speech and thoughts. Indeed, he becomes the thoughts and actions that he chooses to perform. Man is the highest fruit on the tree of evolution. It is for man to realize his position in nature and to understand the true meaning of his life.

 

Understanding the nature of life

 

Most people dislike facing the true facts of life and prefer to lull themselves into a false sense of security by sweet dreaming and imagining. They mistake the shadow for the substance. They fail to realize that life is uncertain, but that death is certain. One way of understanding life is to face and understand death which is nothing more than a temporary end to a temporary existence. But many people do not like even to hear of the word 'death'. They forget that death will come, whether they like it or not. Recollections on death with the right mental attitude can give a person courage and calmness as well as an insight into the nature of existence.

 

Besides understanding death, we need a better understanding of our life. We are living a life that does not always proceed as smoothly as we would like it to. Very often, we face problems and difficulties. We should not be afraid of them because the penetration into the very nature of these problems and difficulties can provide us with a deeper insight into life. The worldly happiness in wealth, luxury, respectable positions in life which most people seek is an illusion. The fact that the sale of sleeping pills and tranquilizers, admissions to mental hospital and suicide rates have increased in relation to modern material progress is enough testimony that we have to go beyond worldly, material pleasure to seek for real happiness.

 

The need for a religion

 

To understand the real purpose of life, it is advisable for a person to choose and follow an ethical-moral system that restrains a person from evil deeds, encourages him to do good, and enables him to purify his mind. For simplicity, we shall call this system 'religion'.

 

Religion is the expression of the striving man: it is his greatest power, leading him onwards to self-realization. It has the power to transform one with negative characteristics into someone with positive qualities. It turns the ignoble, noble; the selfish, unselfish; the proud, humble; the haughty, forbearing; the greedy, benevolent; the cruel, kind; the subjective, objective. Every religion, represents, however imperfectly, a reaching upwards to a higher level of being. From the earliest times, religion has been the source of man's artistic and cultural inspiration. Although many forms of religion had come into being in the course of history, only to pass away and be forgotten, each one in its time had contributed something towards the sum of human progress. Christianity helped to civilize the West, and the weakening of its influence has marked a downward trend of the Occidental spirit. Buddhism, which civilized the greater part of the East long before, is still a vital force, and in this age of scientific knowledge is likely to extend and to strengthen its influence. It does not, at any point, come into conflict with modern knowledge, but embraces and transcends all of it in a way that no other system of thought has ever done before or is ever likely to do. Western man seeks to conquer the universe for material ends. Buddhism and Eastern philosophy strive to attain harmony with nature or spiritual satisfaction.

 

Religion teaches a person how to calm down the senses and make the heart and mind peaceful. The secret of calming down the senses is to eliminate desire which is the root of our disturbances. It is very important for us to have contentment. The more people crave for their property, the more they have to suffer. Property does not give happiness to man. Most of the rich people in the world today are suffering from numerous physical and mental problems. With all the money they have, they cannot buy a solution to their problems. Yet, the poorest men who have learnt to have contentment may enjoy their lives far more than the richest people do. As one rhyme goes:

 

'Some have too much and yet do crave
I have little and seek no more;
They are but poor though much more they have
And I am rich with little store.
They poor, I rich, they beg, I give;
They lack, I have; they pine, I live.'

 

Searching for a purpose in life

 

The aim in life varies among individuals. An artist may aim to paint masterpieces that will live long after he is gone. A scientist may want to discover some laws, formulate a new theory, or invent a new machine. A politician may wish to become a prime minister or a president. A young executive may aim to be a managing director of multinational company. However, when you ask the artist, scientist, politician and the young executive why they aim such, they will reply that these achievements will give them a purpose in life and make them happy. Everyone aims for happiness in life, yet experience shows time and again that its attainment is so elusive.

 

Realization

 

Once we realize the nature of life (characterized by unsatisfactoriness, change, and egolessness) as well as the nature of man's greed and the means of getting them satisfied, we can then understand the reason why the happiness so desperately sought by many people is so elusive like catching a moon beam in their hands. They try to gain happiness through accumulation. When they are not successful in accumulating wealth, gaining position, power and honour, and deriving pleasure from sense satisfaction, they pine and suffer, envying others who are successful in doing so. However, even if they are 'successful' in getting these things, they suffer as well because they now fear losing what they have gained, or their desires have now increased for more wealth, higher position, more power, and greater pleasure. Their desires can never seem to be completely satiated. This is why an understanding of life is important so that we do not waste too much time doing the impossible.

 

It is here that the adoption of a religion becomes important, since it encourages contentment and urges a person to look beyond the demands of his flesh and ego. In a religion like Buddhism, a person is reminded that he is the heir of his karma and the master of his destiny. In order to gain greater happiness, he must be prepared to forego sort-term pleasures. If a person does not believe in life after death, even then it is enough for him to lead a good, noble life on earth, enjoying a life of peace and happiness here and now, as well as performing actions which are for the benefit and happiness of others. Leading such a positive and wholesome life on earth and creating happiness for oneself and others is much better than a selfish life of trying to satisfy one's ego and greed.

 

If, however, a person believes in life after death, then according to the Law of Karma, rebirth will take place according to the quality of his deeds. A person who has done many good deeds may be born in favorable conditions where he enjoys wealth and success, beauty and strength, good health, and meets good spiritual friends and teachers. Wholesome deeds can also lead to rebirth in the heavens and other sublime states, while unwholesome deeds lead to rebirth in suffering states. When a person understands the Law of Karma, he will then make the effort to refrain from performing bad actions, and to try to cultivate the good. By so acting, he gains benefits not only in this life, but in many other lives to come.

 

When a person understands the nature of man, then some important realizations arise. He realizes that unlike a rock or stone, a human being possesses the innate potential to grow in wisdom, compassion, and awareness?and be transformed by this self-development and growth. He also understands that it is not easy to be born as a human being, especially one who has the chance to listen to the Dhamma. In addition, he is fully aware that his life is impermanent, and he should, therefore, strive to practise the Dhamma while he is still in a position to do so. He realizes that the practice of Dhamma is a life-long educative process which enables him to release his true potentials trapped within his mind by ignorance and greed..

 

Based on these realizations and understanding, he will then try to be more aware of what and how he thinks, speaks and acts. He will consider if his thoughts, speech and actions are beneficial, done out of compassion and have good effects for himself as well as others. He will realize the true value of walking the road that leads to complete self transformation, which is known to Buddhists as the Noble Eightfold path. This Path can help a person to develop his moral strength (sila) through the restraint of negative actions and the cultivation of positive qualities conductive for personal, mental and spiritual growth. In addition, it contains many techniques which a person can apply to purify his thoughts, expand the possibilities of the mind, and bring about a complete change towards a wholesome personality. This practice of mental culture (bhavana) can widen and deepen the mind towards all human experience, as well as the nature and characteristics of phenomena, life and the universe. In short, this leads to the cultivation of wisdom (panna). As his wisdom grows, so will his love, compassion, kindness, and joy. He will have greater awareness to all forms of life and better understanding of his own thoughts, feelings, and motivations.

 

In the process of self-transformation, a person will no longer aspire for a divine birth as his ultimate goal in life. He will then set his goal much higher, and model himself after the Buddha who has reached the summit of human perfection and attained the ineffable state we call Enlightenment or Nibbana. It is here that a man develops a deep confidence in the Triple Gem and adopts the Buddha as his spiritual ideal. He will strive to eradicate greed, develop wisdom and compassion, and to be completely liberated from the bounds of Samsara.

 

-ooOoo-

 

Buddhism for man in society

 

This religion can be practised either in society or in seclusion.

 

There are some who believe that Buddhism is so lofty and sublime a system that it cannot be practised by ordinary men and women in the workday world. These same people think that one has to retire to a monastery or to some quiet place if one desires to be a true Buddhist.

 

This is a sad misconception that comes from a lack of understanding of the Buddha. People jump to such conclusions after casually reading or hearing something about Buddhism. Some people form their impression of Buddhism after reading articles or books that give only a partial or lopsided view of Buddhism. The authors of such articles and books have only a limited understanding of the Buddha's Teaching. His Teaching is not meant only for monks in monasteries. The Teaching is also for ordinary men and women living at home with their families. The Noble Eightfold Path is the Buddhist way of life that is intended for all people. This way of life is offered to all mankind without any distinction.

 

The vast majority of people in the world cannot become monks or retire into caves or forests. However noble and pure Buddhism may be, it would be useless to the masses if they could not follow it in their daily life in the modern world. But if you understand the spirit of Buddhism correctly, you can surely follow and practise it while living the life of an ordinary man.

 

There may be some who find it easier and more convenient to accept Buddhism by living in a remote place; in other words, by cutting themselves off from the society of others. Yet , other people may find that this kind of retirement dulls and depresses their whole being both physically and mentally, and that it may therefore not be conducive to the development of their spiritual and intellectual life.

 

True renunciation does not mean running away physically from the world. Sariputta, the chief disciple of the Buddha, said that one man might live in a forest devoting himself to ascetic practices, but might be full of impure thoughts and 'defilements'. Another might live in a village or a town, practising no ascetic discipline, but his mind might be pure, and free from 'defilements'. 'Of these two,' said, Sariputta, 'the one who lives a pure life in the village or town is definitely far superior to, and greater than, the one who lives in the forest.' (Majjhima Nikaya)

 

The common belief that to follow the Buddha's Teaching one has to retire from a normal family life is a misconception. It is really an unconscious defense against practising it. There are numerous references in Buddhist literature to men and women living ordinary, normal family lives who successfully practised what the Buddha taught and realized Nibbana. Vacchagotta the Wanderer, once asked the Buddha straightforwardly whether there were laymen and women leading the family life who followed His Teaching successfully and attained the high spiritual states. The Buddha categorically stated that there were many laymen and women leading the family life who had followed His Teaching successfully and attained the high spiritual states.

 

It may be agreeable for certain people to live a retired life in a quiet place away from noise and disturbances. But it is certainly more praiseworthy and courageous to practise Buddhism living among fellow beings, helping them and offering service to them. It may perhaps be useful in some cases for a man to live in retirement for a time in order to improve his mind and character, as a preliminary to moral, spiritual and intellectual training, to be strong enough to come out later and help others. But if a man lives all his life in solitude, thinking only of his own happiness and salvation, without caring for his fellowmen, this surely is not in keeping with the Buddha's Teaching which is based on love compassion and service to others.

 

One might now ask, 'If a man can follow Buddhism while living the life of an ordinary man, why was the Sangha, the Order of Monks, established by the Buddha?' The Order provides opportunity for those who are willing to devote their lives not only to their own spiritual and intellectual development, but also to the service of others. An ordinary layman with a family cannot be expected to devote his whole life to the service of others, whereas a Monk, who has no family responsibilities or any other worldly ties, is in a position to devote his life 'for the good of the many'.(Dr. Walpola Rahula)

 

And what is this 'good' that many can benefit from? The monk cannot give material comfort to a layman, but he can provide spiritual guidance to those who are troubled by worldly, family emotional problems and so on. The monk devotes his life to the pursuit of knowledge of the Dhamma as taught by the Buddha. He explains the Teaching in simplified form to the untutored layman. And if the layman is well educated, he is there to discuss the deeper aspects of the teaching so that both can gain intellectually from the discussion.

 

In Buddhist countries, monks are largely responsible for the education of the young. As a result of their contribution, Buddhist countries have populations which are literate and well-versed in spiritual values. Monks also comfort those who are bereaved and emotionally upset by explaining how all mankind is subject to similar disturbances.

 

In turn, the layman is expected to look after the material well-being of the monk who does not gain income to provide himself with food, shelter, medicine and clothing. In common Buddhist practice, it is considered meritorious for a layman to contribute to the health of a monk because by so doing he makes it possible for the monk to continue to minister to the spiritual needs of the people and for his mental purity.

 

-ooOoo-

 

The Buddhist Way of Life for Householders

 

The Buddha considered economic welfare as a requisite for human happiness, but moral and spiritual development for a happy, peaceful and contented life.

 

A man named Dighajanu once visited the Buddha and said, 'Venerable Sir, we are ordinary laymen, leading a family life with wife and children. Would the Blessed One teach us some doctrines which will be conducive to our happiness in this world and hereafter?

 

The Buddha told him that there are four things which are conducive to a man's happiness in this world. First: he should be skilled, efficient, earnest, and energetic in whatever profession he is engaged, and he should know it well (utthana-sampada); second: he should protect his income, which he has thus earned righteously, with the sweat of his brow (arakkha-sampada); third: he should have good friends (kalyana-mitta) who are faithful, learned, virtuous, liberal and intelligent, who will help him along the right path away from evil; fourth: he should spend reasonably, in proportion to his income, neither too much nor too little, i.e., he should not hoard wealth avariciously nor should he be extravagant?in other words he should live within his means (sama-jivikata).

 

Then the Buddha expounds the four virtues conducive to a layman's happiness hereafter: (1)Saddha: he should have faith and confidence in moral, spiritual and intellectual values; (2)Sila: he should abstain from destroying and harming life, from stealing and cheating, from adultery, from falsehood, and from intoxicating drinks; (3)Caga: he should practise charity, generosity, without attachment and craving for his wealth;(4)Panna: he should develop wisdom which leads to the complete destruction of suffering, to the realization of Nibbana.

 

Sometimes the Buddha even went into details about saving money and spending it, as, for instance, when he told the young man Sigala that he should spend on fourth of his income on his daily expenses, invest half in his business and put aside one fourth for any emergency.

 

Once the Buddha told Anathapindika, the great banker, one of His most devoted lay disciples who founded for Him the celebrated Jetavana monastery at Savatthi, that a layman who leads an ordinary family life has four kinds of happiness. The first happiness is to enjoy economic security or sufficient wealth acquired by just and righteous means (atthi-sukha); the second is spending that wealth liberally on himself, his family, his friends and relatives, and on meritorious deeds (bhogo-sukha); the third to be free from debts (anana-sukha); the fourth happiness is to live a faultless, and a pure life without committing evil in thought, word or deed (anavajja-sukha).

 

It must be noted here that first three are economic and material happiness which is 'not worth part' of the spiritual happiness arising out of a faultless and good life.

 

From the few examples given above, one can see that the Buddha considered economic welfare as a requisite for human happiness, but that He did not recognize progress as real and true if it was only material, devoid of a spiritual and moral foundation. While encouraging material progress, Buddhism always lays great stress on the development of the moral and spiritual character for a happy, peaceful and contented society.

 

Many people think that to be a good Buddhist one must have absolutely nothing to do with the materialistic life. This is not correct. What the Buddha teaches is that while we can enjoy material comforts without going to extremes, we must also conscientiously develop the spiritual aspects of our lives. While we can enjoy sensual pleasures as laymen, we should never be unduly attached to them to the extent that they hinder our spiritual progress. Buddhism emphasizes the need for a man to follow the Middle Path.

 

 

____________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4887)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1413)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1451)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1327)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 1041)
29 Tháng Mười 202011:05 CH(Xem: 65)
Người giác ngộ là người như thế nào? À, đó có thể là người nam hoặc người nữ. Bạn có thể tìm thấy họ trong một tu viện hoặc một ngôi nhà ở ngoại ô, trong rừng hoặc ở trong một thị trấn nhỏ. Nhưng sự thật thì không có nhiều người trong số họ giác ngộ ở những nơi đó như nhiều người thường nghĩ. Không phải vì sự giác ngộ vốn quá
28 Tháng Mười 20208:55 CH(Xem: 150)
Tôi có một người rất thân đang gặp nhiều khó khăn và khổ đau, chị ta không tìm được một lối sống nào cho có hạnh phúc. Tôi tin rằng nếu chị ta bớt dính mắc và bớt quan trọng hóa những ý nghĩ của mình hơn, đời chị sẽ bớt khổ đau. Đây là điều mà tôi học được trong thiền tập. Nhưng tôi nghĩ là chị chưa sẳn sàng để tìm hiểu về
27 Tháng Mười 20209:49 CH(Xem: 145)
Những ngày qua con có nhiều thời gian hơn để thực hành, hiếm khi nào mà sự thu thúc, độc cư lại được hợp thức hóa như vậy, thật là thuận lợi. Con có dịp xem xét lại quá trình thực hành của mình từ đầu đến nay, ghi lại những điểm căn bản trong từng lá thư của Thầy, và tiếp tục thực hành những bài tập đó. Con thấy những điều đó
26 Tháng Mười 202010:55 CH(Xem: 151)
Cuộc đời con tới hôm nay là một thanh niên hơn hai mươi nhưng con đã gặp không biết bao bất hạnh từ nhỏ cho đến lớn, từ thể xác đến tinh thần có nhiều lúc tưởng như muốn tự kết liễu cuộc sống. Thực ra bấy lâu nay dù nghe pháp sư ông con vẫn quay về cảm nhận nhưng con vẫn bức xúc khổ đau vì những tổn thương bất hạnh
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 206)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 183)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 213)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 260)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4887)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 247)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 253)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 243)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 285)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 324)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 276)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 281)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 359)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2639)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2080)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 343)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1992)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3668)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5221)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 936557)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4887)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2863)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4887)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 247)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 253)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2639)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1724)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1622)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.