Chapter 12: Marriage, Birth Control and Death

30 Tháng Ba 20209:30 CH(Xem: 389)
Chapter 12: Marriage, Birth Control and Death

WhatBuddhistsBelieve_BWhat Buddhists Believe - Vì Sao Tin Phật

K. Sri Dhammananda

Thích Tâm Quang dịch Việt







Chapter 12 - Marriage, Birth Control And Death



Buddhist Views on Marriage


In Buddhism, marriage is regarded as entirely a personal, individual concern and not as a religious duty.


Marriage is a social convention, an institution created by man for the well-being and happiness of man, to differentiate human society from animal life and to maintain order and harmony in the process of procreation. Even though the Buddhist texts are silent on the subject of monogamy or polygamy, the Buddhist laity is advised to limit themselves to one wife. The Buddha did not lay rules on married life but gave necessary advice on how to live a happy married life. There are ample inferences in His sermons that it is wise and advisable to be faithful to one wife and not to be sensual and to run after other women. The Buddha realized that one of the main causes of man's downfall is his involvement with other women (Parabhava Sutta).Man must realize the difficulties, the trials and tribulations that he has to undergo just to maintain a wife and a family. These would be magnified many times when faced with calamities. Knowing the frailties of human nature, the Buddha did, in one of His precepts, advise His followers of refrain from committing adultery or sexual misconduct.


The Buddhist views on marriage are very liberal: in Buddhism, marriage is regarded entirely as personal and individual concern, and not as a religious duty. There are no religious laws in Buddhism compelling a person to be married, to remain as a bachelor or to lead a life of total chastity. It is not laid down anywhere that Buddhists must produce children or regulate the number of children that they produce. Buddhism allows each individual the freedom to decide for himself all the issues pertaining to marriage. It might be asked why Buddhist monks do not marry, since there are no laws for or against marriage. The reason is obviously that to be of service to mankind, the monks have chosen a way of life which includes celibacy. Those who renounce the worldly life keep away from married life voluntarily to avoid various worldly commitments in order to maintain peace of mind and to dedicate their lives solely to serve others in the attainment of spiritual emancipation. Although Buddhist monks do not solemnize a marriage ceremony, they do perform religious services in order to bless the couples.




Separation or divorce is not prohibited in Buddhism though the necessity would scarcely arise if the Buddha's injunctions were strictly followed. Men and women must have the liberty to separate if they really cannot agree with each other. Separation is preferable to avoid miserable family life for a long period of time. The Buddha further advises old men not to have young wives as the old and young are unlikely to be compatible, which can create undue problems, disharmony and downfall (Parabhava Sutta).


A society grows through a network of relationships which are mutually inter-twined and inter-dependent. Every relationship is a whole hearted commitment to support and to protect others in a group or community. Marriage plays a very important part in this strong web of relationships of giving support and protection. A good marriage should grow and develop gradually from understanding and not impulse, from true loyalty and not just sheer indulgence. The institution of marriage provides a fine basis for the development of culture, a delightful association of two individuals to be nurtured, and to be free from loneliness, deprivation and fear. In marriage, each partner develops a complementary role, giving strength and moral courage to one another, each manifesting a supportive and appreciative recognition of the other's skills. There must be no thought of either man or woman being superior -- each is complementary to the other, a partnership of equality, exuding gentleness, generosity, calm and dedication.


Birth Control, Abortion and Suicide


Although man has freedom to plan his family according to his own convenience, abortion is not justifiable.


There is no reason for Buddhists to oppose birth control. They are at liberty to use any of the old or modern measures to prevent conception. Those who object to birth control by saying that it is against God's law to practise it, must realize that their concept regarding this issue is not reasonable. In birth control what is done is to prevent the coming into being of an existence. There is no killing involved and there is no akusala kamma. But if they take any action to have an abortion, this action is wrong because it involves taking away or destroying a visible or invisible life. Therefore, abortion is not justifiable.


According to the Teachings of the Buddha, five conditions must be present to constitute the evil act of killing. They are:


- a living being
- knowledge or awareness it is a living being
- intention of killing
- effort to kill, and
- consequent death


When a female conceives, there is a being in her womb and this fulfills the first condition. After a couple of months, she knows that there is a new life within her and this satisfies the second condition. Then for some reason or other, she wants to do away with this being in her. So she begins to search for an abortionist to do the job and in this way, the third condition is fulfilled. When the abortionist does his job, the fourth condition is provided for and finally, the being is killed because of that action. So all the conditions are present. In this way, there is a violation of the First Precept 'not to kill', and this is tantamount to killing a human being. According to Buddhism, there is no ground to say that we have the right to take away the life of another.


Under certain circumstances, people feel compelled to do that for their own convenience. But they should not justify this act of abortion as somehow or other they will have to face some sort of bad karmic results. In certain countries abortion is legalized, but this is to overcome some problems. Religious principles should never be surrendered for the pleasure of man. They stand for the welfare of the whole mankind.


Committing Suicide


Taking one's own life under any circumstances is morally and spiritually wrong. Taking one's own life owing to frustration or disappointment only causes greater suffering. Suicide is a cowardly way to end one's problems of life. A person cannot commit suicide if his mind is pure and tranquil. If one leaves this world with a confused and frustrated mind, it is most unlikely that he would be born again in a better condition. Suicide is an unwholesome or unskillful act since it is encouraged by a mind filled with greed, hatred and delusion. Those who commit suicide have not learnt how to face their problems, how to face the facts of life, and how to use their mind in a proper manner. Such people have not been able to understand the nature of life and worldly conditions.


Some people sacrifice their own lives for what they deem as a good and noble cause. They take their own life by such methods as self-immolation, bullet-fire, or starvation. Such actions may be classified as brave and courageous. However, from the Buddhist point of view, such acts are not to be condoned. The Buddha has clearly pointed out that the suicidal states of mind lead to further suffering.




Why Does the World Population Increase?


There is really no ground to think that this is the only period in which the population of the world has increased.


If Buddhists do not believe in the soul created by god, how are they going to account for the increase of population in the world today? This is a very common question that is asked by many people today. People who ask this question usually assume that there is only one world where living beings exist. One must consider that it is quite natural for the population to increase in such places where good climatic conditions, medical facilities, food and precautions are available to produce and to protect living beings.


One must also consider that there is really no ground to think that this is the only period in which the population in the world has increased. There are no means of comparison with any period of ancient history. Vast civilizations existed and have disappeared in Central Asia, the Middle East, Africa and Ancient America. No census figures on these civilizations are even remotely available. Population, as everything else in the universe, is subject to cycles of rise and fall. In cycles of alarming increases of birth rate, one might be consequently tempted to argue against rebirth in this or other worlds. For the last few thousand years, there has been no evidence to prove that there were more people in some parts of the world than there are today. The number of beings existing in the various world systems is truly infinite. If human lives can be compared to only one grain of sand, the number of beings in the universe is like the grains of sand all the beaches in the world. When conditions are right and when supported by their good kamma, a few of these infinite number of beings are reborn as human beings. The advancement of medicine especially in the 19th and 20th centuries has enabled human beings to live longer and healthier lives.


This is a factor that contributes to population increase. Population can further increase unless sensible people take measures to control it. Hence, the credit or responsibility of increasing the population must be given to medical facilities and other circumstances available today. This credit or responsibility cannot be allotted to any particular religion or any external sources.


There is a belief among certain people that all unfortunate occurrences that destroy human lives are created by god in order to reduce the population of the world. Instead of giving so much suffering to his own creatures, why cannot he control the population? Why does he create more and more people in thickly populated countries where there is no proper food, clothing and other basic and necessary requirements? Those who believe that god created everything cannot give a satisfactory answer to this question. Poverty, unhappiness, war, hunger, disease, famine are not due to the will of god or to the whim of some devil, but to causes which are not so difficult to discover.


Sex and Religion


'The lower part of us is still animal.' (Gandhi)


The sex impulse is the most dynamic force in human nature. So far-reaching is the sexual force that some measures of self-control is necessary even in ordinary existence. In the case of the spiritual aspirant, for whoever wants to bring his mind under complete control, a still greater measure of self-discipline is necessary. Such a powerful force in human character can be subdued only if the aspirant controls his thoughts and practises concentration. The conservation of the sexual force helps to develop this strength. For if he controls the sexual force, he will have more control over his whole make-up, over his lesser emotions.


Celibacy is one of the requirements for those who like to develop their spiritual development to perfection. However, it is not compulsory for each and every person to observe complete celibacy in order to practise Buddhism. The Buddha's advice is that observing celibacy is more congenial for a person who wants to cultivate his spiritual achievements. For ordinary Buddhist laymen, the precept is to abstain from sexual misconduct. Although perversion of the sexual force is not under this same category, the perverted person invariably suffers bad reactions either physically, or mentally or both.


There is a need for Buddhist laymen to exercise some degree of control over their sexual force. Man's sexual urge must be controlled properly otherwise man will behave worse than an animal when he is intoxicated with lust. Consider the sexual behavior of what we call the 'lower animal'. Which really is often 'lower'? The animal or the man? Which acts in a normal, regular manner as regards sexual behavior? And which runs off into all manner of irregularities and perversities? Often it is the animal that is the higher creature and man that is the lower. And why is this? It is simply because man who possesses the mental capacity which if rightly used, could make him master over his sex impulses, has actually used his mental powers in such deplorable fashion as to make himself more a slave to those impulses. Thus man can, at times, be considered lower than the animal.


Our ancestors played down this sexual impulse; they knew that it was strong enough without giving it any extra encouragement. But today we have blown it up with a thousand forms of incitation, suggestive advertisements, emphasis and display; and we have armed the sexual force with the doctrine that inhibition is dangerous and can even cause mental disorders.


Yet inhibition the control of impulse is the first principle of any civilization. In our modern civilization, we have polluted the sexual atmosphere that surrounds us. So great is the mind-body urge for sexual gratification.


As a result of this sex exploitation by the hidden persuaders of modern society, the youth of today have developed an attitude toward sex that is becoming a public nuisance. An innocent girl has no freedom to move anywhere without being disturbed. On the other hand, females should be dressed such a manner as not to arouse the hidden animal nature of youths.


Man is the only animal that does not have periods of natural sexual inactivity during which the body can recover its vitality. Unfortunately, commercial exploitation of the erotic nature in man has caused modern man to be exposed to a ceaseless barrage of sexual stimulation from every side. Much of the neuroses of present-day life is traceable to this unbalanced state of affairs. Men are expected to be monogamous, yet women are encouraged in every possible way to 'glamorize' themselves, not for the husband alone, but to excite in every man passions that society forbids him to indulge in.


Many societies try to enforce monogamous relationships. Thus a man with many failings can still be a moral man, meaning that he is faithful to the one wife that the law allows him to have. The danger here lies in the fact that thoughtful people who are intelligent enough to realize that these rules are artificial and not based on any transcendental, universally valid principles, are liable to fall into the error of thinking the same about all the other ethical laws.


Sex should be given its due place in normal human life; it should be neither unhealthily repressed nor morbidly exaggerated. And it should always be under the control of the will, as it can be if it is regarded sanely and placed in its proper perspective.


Sex should not be considered as the most important ingredient for one's happiness in a married life. Those who over-indulge can become slaves to sex which would ultimately ruin love and humane consideration in marriage. As in everything, one must be temperate and rational in one's sexual demands taking into consideration one another's intimate feelings and temperament.


Marriage is a bond of partnership for life entered into by a man and a woman. Patience, tolerance and understanding are the three principal qualities that should be developed and nurtured by the couple. Whilst love should be the knot tying the couple together, material necessities for sustaining a happy home should be made available by the male partner for the couple to share. The qualification for a good partnership in marriage should be 'ours' and not 'yours' or 'mine' . A good couple should 'open' their hearts to one another and to refrain from entertaining 'secrets'. Keeping secrets to oneself could lead to suspicion and suspicion is the element that could destroy love in a partnership. Suspicion breeds jealousy, jealousy creates anger, anger develops hatred, hatred turns into enmity and enmity could cause untold suffering including bloodshed, suicide and even murder. 








Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 130)
28 Tháng Hai 2020(Xem: 1059)
14 Tháng Bảy 202010:23 SA(Xem: 36)
Hoa Trôi Trên Sóng Nước là cuốn sách nói về cuộc hành trình tìm đạo đầy gian khổ kéo dài hơn 40 năm của tác giả. Khi tạp chí Phật học Kyosho vừa khởi động loạt hồi ký này vào năm 1956, nó đã được các độc giả, nhất là độc giả phái nữ, say mê theo dõi. Lòng nhiệt thành và quyết tâm tìm đạo của bà là một tấm gương sáng cho tất cả
13 Tháng Bảy 20209:41 CH(Xem: 36)
Kính Thầy! Con xuất giatu học bên Bắc Tông. Trước đây con đã nghĩ đơn giản Nam TôngTiểu thừa, Bắc TôngĐại thừa; Nam Tông ăn mặn, Bắc Tông ăn chay; Nam Tông tụng kinh tiếng Pali không hiểu được, Bắc Tông tụng kinh tiếng Việt có vẻ thực tế hơn. Con không tìm hiểu thấu đáo mà còn cho rằng mình thật có phước,
08 Tháng Bảy 20209:02 CH(Xem: 132)
"Tôi nghĩ rằng chúng ta nên nhấn mạnh đến sự đồng nhất, sự giống nhau ... nhấn mạnh đến điều đó", nhà sư đoạt giải Nobel Hòa bình nói. Đôi khi, ông nói, chúng ta đặt nặng quá nhiều vào "sự khác biệt nhỏ" và "điều đó tạo ra vấn đề". ("I think we should emphasize oneness, sameness...emphasize that," says the Nobel Peace Prize winning monk.
07 Tháng Bảy 202010:00 CH(Xem: 209)
Trong thế giới chúng ta sống hôm nay, các quốc gia không còn cô lập và tự cung cấp như xưa kia. Tất cả chúng ta trở nên phụ thuộc nhau nhiều hơn. Vì thế, càng phải nhận thức nhiều hơn về tính nhân loại đồng nhất. Việc quan tâm đến người khác là quan tâm chính mình. Khí hậu thay đổi và đại dịch hiện nay, tất cả chúng ta bị đe doạ,
05 Tháng Bảy 20208:28 CH(Xem: 241)
Tâm biết có hai phương diện: Tánh biết và tướng biết. Tánh biết vốn không sinh diệt, còn tướng biết tuỳ đối tượng mà có sinh diệt. Khi khởi tâm muốn biết tức đã rơi vào tướng biết sinh diệt. Khi tâm rỗng lặng hồn nhiên, tướng biết không dao động thì tánh biết tự soi sáng. Lúc đó tánh biết và tướng biết tương thông,
04 Tháng Bảy 20202:37 CH(Xem: 218)
Từ yoniso nghĩa là sáng suốt, đúng đắn. Manasikāra nghĩa là sự chú ý. Khi nào chú ý đúng đắn hợp với chánh đạo, đó là như lý tác ý; khi nào chú ý không đúng đắn, hợp với tà đạo, đó là phi như lý tác ý. Khi chú ý đến các pháp khiến cho năm triền cái phát sanh là phi như lý tác ý, trái lại khi chú ý đến các pháp mà làm hiện khởi
03 Tháng Bảy 20207:32 CH(Xem: 213)
Trước hết cần xác định “tác ý” được dịch từ manasikāra hay từ cetanā, vì đôi lúc cả hai thuật ngữ Pāli này đều được dịch là tác ý như nhau. Khi nói “như lý tác ý” hoặc “phi như tác ý” thì biết đó là manasikāra, còn khi nói “tác ý thiện” hoặc “tác ý bất thiện” thì đó là cetanā. Nếu nghi ngờ một thuật ngữ Phật học Hán Việt thì nên tra lại
02 Tháng Bảy 20206:13 CH(Xem: 268)
Bạn nói là bạn quá bận rộn để thực tập thiền. Bạn có thời gian để thở không? Thiền chính là hơi thở. Tại sao bạn có thì giờ để thở mà lại không có thì giờ để thiền? Hơi thở là thiết yếu cho đời sống. Nếu bạn thấy rằng tu tập Phật pháp là thiết yếu trong cuộc đời, bạn sẽ thấy hơi thởtu tập Phật pháp là quan trọng như nhau.
01 Tháng Bảy 20205:53 CH(Xem: 275)
Khi con biết chiêm nghiệm những trải nghiệm cuộc sống, con sẽ thấy ra ý nghĩa đích thực của khổ đau và ràng buộc thì con sẽ có thể dễ dàng tự do tự tại trong đó. Thực ra khổ đau và ràng buộc chỉ xuất phát từ thái độ của tâm con hơn là từ điều kiện bên ngoài. Nếu con tìm thấy nguyên nhân sinh khổ đau ràng buộc ở trong thái độ tâm
30 Tháng Sáu 20209:07 CH(Xem: 264)
Cốt lõi của đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở chỗ, hầu hết các tôn giáo khác đều đưa ra mục đích rồi rèn luyện hay tu luyện để trở thành, để đạt được lý tưởng nào đó. Còn đạo Phật không tu luyện để đạt được cái gì cả. Mục đích của đạo Phậtgiác ngộ, thấy ra sự thật hiện tiền tức cái đang là. Tất cả sự thật đều bình đẳng,
29 Tháng Sáu 20208:36 CH(Xem: 259)
Theo nguyên lý thì tụng gì không thành vấn đề, miễn khi tụng tập trung được tâm ý thì đều có năng lực. Sự tập trung này phần lớn có được nhờ đức tin vào tha lực. Luyện bùa, trì Chú, thôi miên, niệm Phật, niệm Chúa, thiền định, thần thông v.v… cũng đều cần có sức mạnh tập trung mới thành tựu. Tưởng đó là nhờ tha lực nhưng sức mạnh
28 Tháng Sáu 20209:36 CH(Xem: 270)
Giác ngộvô minh thì thấy vô minh, minh thì thấy minh… mỗi mỗi đều là những cái biểu hiện để giúp tâm thấy ra tất cả vốn đã hoàn hảo ngay trong chính nó. Cho nên chỉ cần sống bình thường và thấy ra nguyên lý của Pháp thôi. Sự vận hành của Pháp vốn rất hoàn hảo trong những cặp đối đãi – tương sinh tương khắc – của nó.
27 Tháng Sáu 20206:31 CH(Xem: 271)
Thầy có ví dụ: Trong vườn, cây quýt nhìn qua thấy cây cam nói nói tại sao trái cam to hơn mình. Và nó ước gì nó thành cây cam rồi nó quên hút nước và chết. Mình thường hay muốn thành cái khác, đó là cái sai. Thứ hai là mình muốn đốt thời gian. Như cây ổi, mình cứ lo tưới nước đi. Mọi chuyện hãy để Pháp làm. Mình thận trọng,
26 Tháng Sáu 20209:57 CH(Xem: 250)
Từ đó tôi mới hiểu ý-nghĩa này. Hóa ra trong kinh có nói những cái nghĩa đen, những cái nghĩa bóng. Có nghĩa là khi một người được sinh ra trên thế-gian này, dù người đó là Phật, là phàm-phu, là thánh-nhân đi nữa, ít nhất đầu tiên chúng ta cũng bị tắm bởi hai dòng nước, lạnh và nóng, tức là Nghịch và Thuận; nếu qua được
25 Tháng Sáu 202010:14 CH(Xem: 301)
trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính
24 Tháng Sáu 202010:08 CH(Xem: 298)
Kính thưa Thầy, là một người Phật Tử, mỗi khi đi làm phước hay dâng cúng một lễ vật gì đến Chư Tăng thì mình có nên cầu nguyện để mong được như ý mà mình mong muốn không? Hay là để tâm trong sạch cung kính mà dâng cúng không nên cầu nguyện một điều gì? Và khi làm phước mà mong được gieo giống lành đắc Đạo quả
23 Tháng Sáu 20207:24 CH(Xem: 327)
Tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết, vì vậy, không nên bỏ mặc nó. Việc có cái nhìn thực tế về cái chết của mình sẽ giúp ta sống một đời trọn vẹn, có ý nghĩa. Thay vì hấp hối trong sự sợ hãi thì ta có thể chết một cách hạnh phúc, vì đã tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Qua nhiều năm thì cơ thể của chúng ta đã thay đổi.
22 Tháng Sáu 20209:23 CH(Xem: 353)
Đúng là không nên nhầm lẫn giữa luân hồi (saṃsāra) và tái sinh (nibbatti). Tái sinh là sự vận hành tự nhiên của vạn vật (pháp hữu vi), đó là sự chết đi và sinh lại. Phàm cái gì do duyên sinh thì cũng đều do duyên diệt, và rồi sẽ tái sinh theo duyên kế tục, như ví dụ trong câu hỏi là ngọn lửa từ bật lửa chuyển thành ngọn lửa
21 Tháng Sáu 20208:58 CH(Xem: 301)
Trong Tăng chi bộ, có một lời kinh về bản chất chân thật của tâm: “Tâm này, này các Tỷ-kheo, là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các cấu uế từ ngoài vào” cùng với ý nghĩa “cội nguồn” của “yoni” trong “yoniso mananikara” là hai y cứ cho tựa sách “Chói sáng cội nguồn tâm”. Tựa đề phụ “Cách nhìn toàn diện hai chiều vô vihữu vi của thực tại”
20 Tháng Sáu 20203:42 CH(Xem: 369)
Trong tu tập nhiều hành giả thường cố gắng sắp đặt cái gì đó trước cho việc hành trì của mình, như phải ngồi thế này, giữ Tâm thế kia, để mong đạt được thế nọ… nhưng thật ra không phải như vậy, mà là cứ sống bình thường trong đời sống hàng ngày, ngay đó biết quan sát mà thấy ra và học cách hành xử sao cho đúng tốt là được.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1300)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2870)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4381)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 95)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 78)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 90)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 683)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 678)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 791)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1105)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1304)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1175)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.