Chapter 15: War and Peace

30 Tháng Ba 20209:30 CH(Xem: 872)
Chapter 15: War and Peace


WhatBuddhistsBelieve_BWhat Buddhists Believe - Vì Sao Tin Phật

K. Sri Dhammananda

Thích Tâm Quang dịch Việt

Source-Nguồn: budsas.org, buddhanet.net, samanta.vn

 

____________________

-----------------------------

 

 

Chapter 15 - War And Peace

 


 

Why is there no Peace?

 

Man has forgotten that he has a heart. He forgets that if he treats the world kindly, the world will treat him kindly in return.

 

We are living in a world of really amazing contradictions. On the one hand, people are afraid of war; on the other hand, they prepare for it with frenzy. They produce in abundance, but they distribute miserly. The world becomes more and more crowded, but man becomes increasingly isolated and lonely. Men are living close to each other as in a big family, but each individual finds himself more than ever before, separated from his neighbor. Mutual understanding and sincerity are lacking very badly. One man cannot trust another, however good the latter may be.

 

When the United Nations was formed after the horrors of the Second World War, the heads of Nations who gathered to sign the charter agreed that it should begin with the following preamble: 'Since it is in the minds of men that wars begin, it is in the minds of men the ramparts of peace should be erected.'This very same sentiment is echoed in the first verse of the Dhammapada which states: 'All [mental]states have mind as their forerunner, mind is their chief, and they are mind-made. If one speaks or acts, with a defiled mind, suffering follows one even as the wheel follows the hoof of the draught-ox.'

 

The belief that the only way to fight force is by applying more force has led to the arms race between the great powers. And this competition to increase the weapons of war has brought mankind to the very brink of total self-destruction. If we do nothing about it, the next war will be the end of the world where there will be neither victors nor victims -- only dead bodies.

 

'Hatred does not cease by hatred; by love alone does it cease.' Such is the Buddha's advice to those who preach the doctrine of antagonism and ill-will, and who set men to war and rebellion against one another. Many people say that the Buddha's advice to return good for evil is impracticable. Actually, it is the only correct method to solve any problem. This method was introduced by the great Teacher from His own experience. Because we are proud and egoistic, we are reluctant to return good for evil, thinking that the public may treat us as cowardly people. Some people even think that kindness and gentleness are effeminate, not 'macho'! But what harm is there if we settle our problems and bring peace and happiness by adopting this cultured method and by sacrificing our dangerous pride?

 

Tolerance must be practised if peace is to come to this earth. Force and compulsion will only create intolerance. To establish peace and harmony among mankind, each and everyone must first learn to practise the ways leading to the extinction of hatred, greed and delusion, the roots of all evil forces. If mankind can eradicate these evil forces, tolerance and peace will come to this restless world.

 

Today the follows of the most compassionate Buddha have a special duty to work for the establishment of peace in the world and to show an example to others by following their Master's advice: 'All tremble at punishment, all fear death; comparing others with oneself, one should neither kill nor cause to kill.' (Dhammapada 129)

 

Peace is always obtainable. But the way to peace is not only through prayers and rituals. Peace is the result of man's harmony with his fellow beings and with his environment. The peace that we try to introduce by force is not a lasting peace. It is an interval in between the conflict of selfish desire and worldly conditions.

 

Peace cannot exits on this earth without the practice of tolerance. To be tolerant, we must not allow anger and jealousy to prevail in our mind. The Buddha says,'No enemy can harm one so much as one's own thoughts of craving, hate and jealousy.' (Dhammapada 42)

 

Buddhism is a religion of tolerance because it preaches a life of self-restraint. Buddhism teaches a life based not on rules but on principles. Buddhism has never persecuted or maltreated those whose beliefs are different. The Teaching is such that it is not necessary for anyone to label himself as a Buddhist to practise the Noble Principles of this religion.

 

The world is like a mirror and if you look at the mirror with a smiling face, you can see your own, beautiful smiling face. On the other hand, if you look at it with a long face, you will invariably see ugliness. Similarly, if you treat the world kindly the worldly will also certainly treat you kindly. Learn to be peaceful with yourself and the world will also be peaceful with you.

 

Man's mind is given to so much self-deceit that he does not want to admit his own weakness. He will try to find some excuse to justify his action and to create an illusion that he is blameless. If a man really wants to be free, he must have the courage to admit his own weakness. The Buddha says:

 

'Easily seen are other's faults; hard indeed it is to see one's own faults.'

 

-ooOoo-

 

Can We Justify War?

 

The difference between a dog fight and a war or between two groups of people is only in its organization.

 

The history of mankind is a continuous manifestation of man's greed, hatred, pride, jealousy, selfishness and delusion. During the last 3,000 years, men have fought 15,000 major wars. Is it a characteristic of man? What is his destiny? How can men bring destruction to one another?

 

Although men have discovered and invented many important things, they have also made great advances towards the destruction of their own kind. This is how many human civilizations have been completely erased from this earth. Modern man has become so sophisticated in his art and techniques of warfare that it is now possible for him to turn the whole of mankind into ashes within a few seconds. The world has become a storehouse of military hardware as a result of a little game called 'Military Superiority.'

 

We are told that the prototype of a nuclear weapon is more powerful than the atomic bomb which was dropped at Hiroshima Japan in August, 1945 is being planned. Scientist believe that a few hundred thermonuclear weapons will chart the course towards universal destruction. Just see what we are doing to our human race! Think what sort of scientific development it is! See how foolish and selfish man is!

 

Man should not pander to his aggressive instincts. Man should uphold the ethical teachings of the religious teachers and display justice with morality to enable peace to prevail.

 

Treaties, pacts and peace formulae have been adopted and millions of words have been spoken by countless world leaders throughout the world who proclaim that they have found the way to maintain and promote peace on earth. But for all their efforts, they have not succeeded in removing the threat to man-kind. The reason is that we have all failed to educate our young to truly understand and respect the need for selfless service and the danger of selfishness. To guarantee true peace, we must use every method available to us to educate our young to practise love, goodwill and tolerance towards others.

 

The Buddhist Attitude

 

A Buddhist should not be the aggressor even in protecting his religion or anything else. He must try his best to avoid any kind of violent act. Sometimes he may be forced to go to war by others who do not respect the concept of the brotherhood of man as taught by the Buddha. He may be called upon to defend his fellow men from aggression, and as long as he has not renounced the worldly life, he is duty-bound to join in the struggle for peace and freedom. Under these circumstances, he cannot be blamed for his action in becoming a soldier or being involved in defence. However, if everyone were to follow the advice of the Buddha, there would be no reason for war to take place in this world. It is the duty of every cultured man to find all possible ways and means to settle disputes in a peaceful manner, without declaring war to kill his fellow men. The Buddha did not teach His followers to surrender to any form of evil power, be it man or supernatural being.

 

Indeed, with reason and science, man could conquer nature, and yet man has not yet even secured his own life. Why is it that life is in danger? While devoted to reason and being ruled by science, man has forgotten that he has a heart which has been neglected and has been left to wither and be polluted by passion.

 

If we cannot secure our own lives, then how can world peace be possible? To obtain peace, we must train our minds to face facts. We must be objective and humble. We must realize that no one person, nor one nation is always wrong. To obtain peace, we must also share the richness of the earth, not necessarily with equality but at least with equity. There can never be absolute equality but surely there can be a greater degree of equity.

 

It is simply inconceivable that five percent of the world's population should enjoy fifty percent of the its wealth, or that twenty-five percent of the world should be fairly well-fed and some overfed, while seventy-five percent of the world is always hungry. Peace will only come when nations are willing to share and share equitably, the rich to help the poor and the strong to help the weak, thus creating international goodwill. Only if and when these conditions are met, can we envision a world with no excuse for wars.

 

The madness of the armaments race must stop! We must try to build schools instead of cruisers, hospitals instead of nuclear weapons. The amount of money and human lives that various governments waste in the battlefield should be diverted to build up the economics to elevate the standard of living.

 

The world cannot have peace until men and nations renounce selfish desires, give up racial arrogance, and eradicate egoistic lust for possession and power. Wealth cannot secure happiness. Religion alone can effect the necessary change of heart and bring about the only real disarmament?that of the mind.

 

All religions teach people not to kill; but unfortunately this important precept is conveniently ignored. Today, with modern armaments, man can kill millions within one second, that is, more than primitive tribes did in a century.

 

Very unfortunately some people in certain countries bring religious labels, slogans and banners into their battlefields. They do not know that they are disgracing the good name of religion.

 

'Verily, O monk,' said the Buddha, 'due to sensuous craving, kings fight with kings, princes with princes, priests with priests, citizens with citizens, the mother quarrels with the son, the son quarrels with the father, brother with brother, brother with sister, sister with brother, friend with friend.' (Majjhima Nikaya)

 

We can happily say that for the last 2,500 years there has never been any serious discord or conflict created by Buddhists that led to war in the name of this religion. This is a result of the dynamic character of the concept of tolerance contained in the Buddha's teaching.

 

-ooOoo-

 

Can a Buddhist Join the Army?

 

You can be a soldier of Truth, but not the aggressor.

 

One day, Sinha, the general of the army, went to the Buddha and said, 'I am a soldier, O Blessed One. I am appointed by the King to enforce his laws and to wage his wars. The Buddha teaches infinite love, kindness and compassion for all sufferers: Does the Buddha permit the punishment of the criminal? And also, does the Buddha declare that it is wrong to go to war for the protection of our homes, our wives, our children and our property? Does the Buddha teach the doctrine of complete self-surrender? Should I suffer the evil-doer to do with what he pleases and yield submissively to him who threatens to take by violence what is my own? Does the Buddha maintain that all strife including warfare waged for a righteous cause should be forbidden?'

 

The Buddha replied, 'He who deserves punishment must be punished. And he who is worthy of favor must be favored. Do not do injury to any living being but be just, filled with love and kindness.' These injunctions are not contradictory because the person who is punished for his crimes will suffer his injury not through the ill-will of the judge but through the evil act itself. His own acts have brought upon him the injury that the executors of the law inflict. When a magistrate punishes, he must not harbor hatred in his heart. When a murderer is put to death, he should realize that his punishment is the result of his own act. With his understanding, he will no longer lament his fate but can console his mind. And the Blessed One continued, 'The Buddha teaches that all warfare in which man tries to slay his brothers is lamentable. But he does not teach that those who are involved in war to maintain peace and order, after having exhausted all means to avoid conflict, are blameworthy.

 

'Struggle must exist, for all life is a struggle of some kind. But make certain that you do not struggle in the interest of self against truth and justice. He who struggles out of self-interest to make himself great or powerful or rich or famous, will have no reward. But he who struggles for peace and truth will have great reward; even his defeat will be deemed a victory.

 

'If a person goes to battle even for a righteous cause, then Sinha, he must be prepared to be slain by his enemies because death is the destiny of warriors. And should his fate overtake him, he has no reason to complain. But if he is victorious his success may be deemed great, but no matter how great it is, the wheel of fortune may turn again and bring his life down into the dust. However, if he moderates himself and extinguishes all hatred in his heart, if he lifts his down-trodden adversary up and says to him, 'Come now and make peace and let us be brothers,' then he will gain a victory that is not a transient success; for the fruits of that victory will remain forever.

 

'Great is a successful general, but he who conquers self is the greater victor. This teaching of conquest of self, Sinha, is not taught to destroy the lives of others, but to protect them. The person who has conquered himself is more fit to live, to be successful and to gain victories than is the person who is the slave of self. The person whose mind is free from the illusion of self, will stand and not fall in the battle of life. He whose intentions are righteousness and justice, will meet with no failure. He will be successful in his enterprise and his success will endure. He who harbors love of truth in his heart will live and not suffer, for he has drunk the water of immortality. So struggle courageously and wisely. Then you can be a soldier of Truth.'

 

There is no justice in war or violence. When we declare war, we justify it, when others declare war, we say, it is unjust. Then who can justify war? Man should not follow the law of the jungle to overcome human problems.

 

-ooOoo-

 

Mercy Killing  

 

Mercy and Killing can never go together.

 

According to Buddhism mercy killing cannot be justified. Mercy and killing can never go together. Some people kill their pets on the grounds that they do not like to see the pets suffer. However, if mercy killing is the correct method to be practised on pets and other animals, then why are people so reluctant to do the same to their beloved ones?

 

When some people see their dogs or cats suffer from some skin disease, they arrange to kill those poor animals. They call this action, mercy killing. Actually it is not that they have mercy towards those animals, but they kill them for their own precaution and to get rid of an awful sight. And even if they do have real mercy towards a suffering animal, they still have no right to take away its life. No matter how sincere one may be, mercy killing, is not the correct approach. The consequences of this killing, however, are different from killing with hatred towards the animal. Buddhists have no grounds to say that any kind of killing is justified.

 

Some people try to justify mercy killing with the misconception that if the motive or reason is good, then the act itself is good. They then claim that by killing their pet, they have the intention to relieve the unhappy animal from its suffering and so the action is good. No doubt their original intention or motive is good. But the evil act of killing which occurs through a later thought, will certainly bring about unwholesome results.

 

Keeping away from mercy killing can become a nuisance to many. Nevertheless, the Buddhist religion cannot justify mercy killing as completely free from bad reaction. However, to kill out of necessity and without any anger or hatred has less bad reaction than to kill out of intense anger or jealousy.

 

On the other hand, a being (man or animal) may suffer owing to his bad kamma. If By mercy killing, we prevent the working out of one's bad kamma,the debt will have to be paid in another existence. As Buddhists, all that we can do is to help to reduce the pain of suffering in others.

 

Killing for Self Protection

 

The Buddha has advised everyone to abstain from killing. If everybody accepts this advice, human beings would not kill each other. In the case where a person's life is threatened, the Buddha says even then it is not advisable to kill out of self-protection. The weapon for self-protection is loving-kindness. One who practises this kindness very seldom comes across such misfortune. However, man loves his life so much that he is not prepared to surrender himself to others; in actual practice, most people would struggle for self-protection. It is natural and every living being struggles and kills others for self-protection but kammic effect depends on their mental attitude. During the struggle to protect himself, if he happens to kill his opponent although he has no intention to kill, then he is not responsible for that action. On the other hand, if he kills another person under any circumstances with the intention to kill, then he is not free from the kammic reaction; he has to face the consequences. We must remember that killing is killing; when we disapprove of it, we call it 'murder'. When we punish man for murdering, we call it 'capital punishment'. If our own soldiers are killed by an 'enemy' we call it 'slaughter'. However, if we approve a killing, we call it 'war'. But if we remove the emotional content from these words, we can understand that killing is killing.

 

In recent years many scientists and some religionists have used the expressions like 'humane killing', 'mercy killing', 'gentle killing' and 'painless killing' to justify the ending of a life. They argue that if the victim feels no pain, if the knife is sharp, killing is justified. Buddhism can never accept these arguments because it is not how the killing occurs that is important, but the fact that a life of one being is terminated by another. No one has any right to do that for whatever reason.

 

 

____________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 4827)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 1358)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 1389)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 1272)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 991)
25 Tháng Mười 202010:40 SA(Xem: 82)
Kỳ thi ra trường của tôi ở Đại học Cambridge năm 1972 là về đề tài vật lý lý thuyết. Đó là quãng thời gian khó nhọc. Toàn bộ sự nghiệp ăn học ở đại học dồn lại thành một loạt những bài-thi khảo sát. Một là đậu hai là rớt. Kỳ thi của tôi bao gồm một bài thi viết luận ba tiếng đồng hồ liên tục vào buổi sáng và một bài thi sát hạch ba tiếng đồng hồ
24 Tháng Mười 20209:58 CH(Xem: 99)
Tối nay tôi sẽ nói về đề tài “quán hay suy ngẫm, chiêm nghiệm” (contemplation) trong Phật giáo. Làm thế nào để quán chiếu, để chiêm nghiệm, để suy ngẫm về Pháp và làm thế nào để áp dụng những điều này trong sự thực hành. Một trong những lý do tôi muốn nói về điều này là vì mọi người hay hỏi tôi làm sao quán và quán như thế nào
23 Tháng Mười 202010:04 CH(Xem: 152)
Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 8, năm 1965, sau khi học xong khóa hè, tôi chuẩn bị sẽ đi California từ New York bằng xe hơi. Ngày ấy tôi mới 20 tuổi và sang tháng 9 tôi sẽ vào học Đại học Brooklyn. Tôi muốn đến thăm một người bạn. Anh ấy đang ở San Francisco mùa hè ấy. Tôi đã thu xếp để cùng đi với mấy người bạn học. Chúng tôi
22 Tháng Mười 20208:57 CH(Xem: 206)
Bài Kinh ĐẠI NIỆM XỨ (Trường bộ kinh Nikaya) là bài kinh quan trọng cho mọi Phật tử như trong phần mở đầu của bài Kinh, Đức Phật đã dạy: “Này chư tỳ kheo, đây là con đường độc nhất để đem lại sự thanh bình cho chúng sanh, vượt thoát sầu não, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh tríchứng ngộ Niết Bàn. Đó là Tứ Niệm Xứ”.
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4827)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 215)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 230)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
19 Tháng Mười 20209:45 CH(Xem: 210)
Cúng vong linh và cúng cô hồn là tập tục, tín niệm dân gian có từ lâu đời, phổ biến trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng của người Việt. Cúng vong linh thường thực hiện vào những ngày kỵ giỗ, con cháu soạn mâm cỗ dâng cúng ông bà cha mẹ và những người thân đã mất. Cúng cô hồntrai chủ phát tâm sắm sửa cơm nước lễ vật
18 Tháng Mười 202012:11 CH(Xem: 258)
Các lời trích dẫn giáo lý của Đức Phật cùng các danh nhân khác thường thấy trên mạng, báo chí và tạp chí đủ loại tại các nước Tây phương. Dường như trong cuộc sống dồn dập tại các nơi này, một số người đôi khi cũng thích đọc một vài câu ngắn gọn nhưng sâu sắc, giúp mình suy nghĩ về xã hội, con người và sự sống nói chung.
17 Tháng Mười 20206:19 CH(Xem: 276)
Với người hành thiền mong muốn có được tri kiến đúng đắn về năm uẩn qua việc thực hành Pháp Duyên Sanh, cuốn sách này chắc chắn sẽ là một tác phẩm đáng chú ý nhất. Nó cũng là một sự bổ sung rất ý nghĩa cho việc hiểu Pháp Duyên Sanh. U Than Daing, tác giả của cuốn sách, đã hoàn thành một sự giải thích rất rõ ràng và thấu đáo
16 Tháng Mười 20207:35 CH(Xem: 242)
Đúng, khi người tu thấy ra sự sinh diệt, vị ngọt và sự nguy hại của các pháp hữu vi sẽ không còn ham muốn chấp trước bất kỳ điều gì ở đời. Như Bồ-tát Siddhattha xuất gia không bao lâu đã chứng đắc vị ngọt của tất cả thiền định hữu vi hữu ngã nhưng khi đã thấy ra định này chỉ tạo sự dính mắc trong sắc ái, vô sắc ái ngài liền từ bỏ.
15 Tháng Mười 20204:39 CH(Xem: 243)
Thầy đã nhận được thư con và đọc nhiều lần lá thư ấy. Thầy rất thương con! Con cũng giống như thầy ngày xưa khi mới bỡ ngỡ bước chân đi tìm đạo, thật cô đơn và bơ vơ, không biết phải đi về đâu nữa. Khổ nhất là cái cảnh nửa đời nửa đạo như thế. Đời thì vừa chán vừa sợ, mà sợ nhất là những đam mê của nó cùng với phiền não
14 Tháng Mười 20203:07 CH(Xem: 320)
Nhiều Phật tử đã suy tưởng quá nhiều về Phật pháp nhưng lại thực hành quá ít. Rõ ràng là, vì thiếu kinh nghiệm trong việc hành trì giữ giới, cũng như thiếu những kết quả của công phu thiền tập, họ đã làm sai lệch giáo pháp với những mộng tưởng của chính họ. Bất hạnh thay, trong số những Phật tử này là những vị giáo thọ.
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2563)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
14 Tháng Mười 20209:01 SA(Xem: 2035)
Nhiều Phật tử suy nghĩ về giáo pháp quá nhiều mà thực hành rất ít. Thiếu những trải nghiệm như thế nào là giữ giới, và thiếu dữ liệu từ những tầng thiền định sâu (Thiền Na- Jhana), vô tình họ đã bóp méo giáo pháp bằng những mơ tưởng viển vông của chính họ. Bài kinh Udana (Ud1.10), ghi lại lời Phật dạy cho Bāhiya, là một bài kinh ngắn
13 Tháng Mười 20209:53 CH(Xem: 300)
Khi tôi chết, tôi không muốn có những nghi lễ phô trương. Tôi đã viết di chúc dặn dò nếu tôi chết trong vòng năm mươi dặm của Trung tâm Thiền quán Bhavana (West Virginia, Hoa Kỳ), những người trong đạo tràng nên thu xếp hỏa táng thân xác tôi và sau đó, tùy ý xử lý tro cốt. Tôi không quan tâm. Nếu tôi chết ở nơi khác, họ có thể thu xếp
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2812)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
12 Tháng Mười 202010:53 CH(Xem: 313)
Bài học quý ở đây là: thực sự thực hành + nghe pháp để đối chiếu. Chúng ta chưa bao giờ hiểu đúng cả. Chúng ta chưa bao giờ thực hành đúng cả. Chúng ta chỉ đang tiệm cận dần đến cái đúng. Vì vậy đừng chủ quan. Đừng coi nhẹ những hướng dẫn cơ bản. Thỉnh thoảng cần nghe lại và tìm ra lối thoát cho vấn đề của mình trong đó.
11 Tháng Mười 202011:07 CH(Xem: 335)
Thiền là sự nghỉ ngơi trong tỉnh thức, nghỉ ngơi thật sự cả thân lẫn tâm, con không làm điều gì khác ngoài quan sát, vì vậy không nên ép mình hay đặt một mục tiêu nào cần đạt đến hết. Như con nói, nhiều khi chỉ đơn giản đang ngồi và enjoy với việc ngồi, đó là lúc con không ép mình và khi đó mới là lúc hành thiền đúng nhất đấy con ạ.
08 Tháng Mười 20204:08 CH(Xem: 429)
The Buddha-Dhamma is a moral and philosophical system which expounds a unique path of Enlightenment, and is not a subject to be studied from a mere academic standpoint. The Doctrine is certainly to be studied, more to be practised, and above all to be realized by oneself. Mere learning is of no avail without actual practice.
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1968)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3636)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5160)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4827)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
13 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 2812)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quánchánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
08 Tháng Mười 202011:06 SA(Xem: 4215)
Giáo Pháp chắc chắn phải được học, nhưng hơn nữa, phải được thực hành, và trên hết, phải được tự mình chứng ngộ. Học suông mà không thật sự mình thực hành thì không bổ ích. Đức Phật dạy rằng người có pháp học mà không có pháp hành cũng tựa hồ như tai hoa lộng lẫy mầu sắc,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 4827)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 215)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 230)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2563)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1668)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1586)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.