Chỉ Là Một Cội Cây Thôi, Phần 1 - A Tree In The Forest, Part 1

12 Tháng Tám 20172:16 CH(Xem: 2555)
Chỉ Là Một Cội Cây Thôi, Phần 1 - A Tree In The Forest, Part 1


AjahnChah



Chỉ Là Một Cội Cây Thôi, Phần 1
A Tree In The Forest, Part 1

Ajahn Chah
Tỳ khưu Khánh Hỷ soạn dịch
Hòa thượng Kim Triệu hiệu đính
(Source-Nguồn: budsas.org, dhammatalks.net)

____________________


PHẦN 1

 

1. Người lang thang

2. Vỏ chuối khô

3. Người mù

4. Lọ thuốc

5. Trẻ con nô đùa

6. Rắn hổ mang

7. Cái gáo dừa

8. Nấu nướng

9. Thằng khùng

10. Cốc nước

11. Đập ngăn nước

12. Cái lỗ sâu

13. Áo quần dơ

14. Chiếc cốc thủy tinh

15. Người nghiện rượu

16. Vịt

17. Khoảng trống không

18. Gia đình

19. Phân bón

20. Lửa

21. Cá

22. Cá và ếch

23. Cái nơm cá

24. Người đánh cá

25. Đèn bấm

26. Xa lộ

27. Con ếch

28. Trái cây

29. Đống rác

30. Nước sơn

31. Cỏ

32. Bàn tay

33. Cái hố

34. Căn nhà

35. Người nội trợ

36. Con chó chóc

37. Con dao tây

38. Gút thắt

39. Chiếc vá

40. Mái nhà dột

41. Lá cây

42. Lá thư

43. Khúc gỗ

44. Gỗ

45. Con dòi

46. Quả xoài

47. Thuốc và trái cây

48. Thương gia

49. Dầu và nước

50. Trẻ mồ côi

51. Xe bò

52. Mặt hồ tĩnh lặng

53. Nước mưa

54. Nước chảy

55. Con đường

56. Tảng đá

57. Cái đinh vít

58. Cấy mạ

59. Con dao bén

60. Con rắn

61. Con nhện

62. Nước chảy, nước đứng yên

63. Trái ngọt

64. Bình thủy

65. Người khát nước

66. Gai nhọn

67. Cái bẫy

68. Khách lữ hành

69. Cây

70. Con rùa

71. Cành cây và rễ cây

72. Lúa

73. Con trâu

74. Gà rừng

75. Sân đầy loại thú

PART 1

 

1 Aimless Wanderer

2 Banana Peel

3 Blind Man

4 Bottle of Medicine

5 Child Playing

6 Cobra

7 Coconut Shells

8 Cooking

9 Crazy Man

10 Cup of Water

11 Dam

12 Deep Hole

13 Dirty Clothes

14 Drinking Glass

15 Drunk

16 Duck

17 Empty Space

18 Family

19 Fertilizer

20 Fire

21 Fish

22 Fish and Frog

23 Fish Trap

24 Fisherman

25 Flashlight

26 Freeway

27 Frog

28 Fruit Tree

29 Garbage Pit

30 Gift

31 Grass

32 Hand

33 Hole

34 House

35 Housewife

36 Jackal

37 Knife

38 Knot

39 Ladle

40 Leaking Roof

41 Leaves

42 Letter

43 Log

44 Lumber

45 Maggot

46 Mango

47 Medicines and Fruit

48 Merchants

49 Oil and Water

50 Orphan

51 Ox Cart

52 Pool

53 Rainwater

54 River Flow

55 Road

56 Rock

57 Screw

58 Seedling

59 Sharp Knife

60 Snake

61 Spider

62 Still, Flowing Water

63 Sweet Fruit

64 Thermos Bottle

65 Thirsty Man

66 Thorn

67 Trap

68 Traveler

69 Trees

70 Turtle

71 Twigs and Root

72 Unthreshed Rice

73 Water Buffalo

74 Wild Chickens

75 Yard Full of Animals


____________________

PHẦN 1

Mục Lục

Sơ lược tiểu sử

Lời giới thiệu

Cây cổ thụ        

 

* Sơ Lược Tiểu Sử
 

Ajahn Chah sinh năm 1918 trong một ngôi làng phía Bắc Thái Lan. Ngài xuất gia sa di từ lúc còn nhỏ và trở thành một vị tỳ khưu năm 20 tuổi. Ngài theo truyền thống hành đầu đà của các sơn tăng trong nhiều năm. Hằng ngày mang bát xin ăn, chuyên tâm hành thiền và đi khắp nơi để truyền bá giáo pháp.

 

Ajahn Chah hành thiền dưới sự chỉ dẫn của nhiều thiền sư danh tiếng trong đó có ngài Ajahn Mun, một vị thiền sư nổi tiếng và được kính trọng vào thời bấy giờ. Ajahn Chah đã chịu nhiều ảnh hưởng của ngài Ajahn Mun. Ajahn Chah là một thiền sư tuyệt diệu, Ngài đã dạy đạo một cách trực tiếp, rõ ràng, và tận tụy chia sẻ sự chứng nghiệm giáo pháp của mình cho những người đến sau. Lời dạy của Ngài thật đơn giản: "Hãy để sự vật tự nhiên, đừng dính mắc. Hãy xả bỏ tất cả. Sự vật thế nào, hãy để y như vậy". Ajahn Chah viên tịch vào ngày 16 tháng Giêng, 1992 ở Wat Pah Pong, tỉnh Ubon Ratchathani.


Lời giới thiệu

Ajahn Chah thường nhắc nhở chúng ta rằng: Đức Phật chỉ dạy cho chúng ta phương cách tu để thoát khổ nhưng Ngài không thể tu thay cho chúng ta được. Không thể dùng lời để diễn đạt chân lý mà cũng không thể đem chân lý để tặng cho ai. Ajahn Chah thường nói với chúng ta là muốn giúp cho tâm thấy được chân lý chỉ có thể dùng ví dụ và sự so sánh. Nếu tạo được một vị Phật trong tâm thì chúng ta có thể thấy rõ rằng mọi vật không có gì khác với chúng ta cả. Nhiều ví dụ đã được Ajahn Chah dùng để dạy Đạo phát xuất từ những kinh nghiệm thâm sâu trong lúc Ajahn Chah sống trong rừng. Việc thực hành của Ajahn Chah chỉ đơn giảnquán sát, theo dõi một cách chánh niệm và tỉnh giác tất cả những gì đang diễn ra bên trong cũng như bên ngoài chính mình. Ajahn Chah thường nói việc hành thiền của Ngài chẳng có gì đặc biệt. Ajahn Chah tự so sánh mình với một cội cây trong rừng. Cội cây chỉ là cội cây và Ajahn Chah cũng chỉ là Ajahn Chah thôi, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng từ sự không đặc biệt này phát sinh ra một sự hiểu biết sâu xa về chính mình và thế gian. Không thể dùng ngôn từ để diễn đạt giáo pháp. Giáo pháp tự hiển bày trong từng phút giây, nhưng chỉ khi nào tâm tĩnh lặng ta mới có thể thấu hiểu giáo pháp. Ajahn Chah có khả năng kỳ diệu để biến đổi giáp pháo vô ngôn thành những ví dụ tươi mát, lúc khôi hài ý nhị, lúc vần điệu nên thơ, thường là để đánh động vào chỗ linh diệu nhất của con tim. Chúng ta đang chìm đắm trong bể ái dục như thú tham mồi ngon, ruồi say mật ngọt. Đời sống chẳng qua chỉ là những chiếc lá rụng và tâm chẳng khác nào những dòng nước chảy.

 

Lời dạy của Ajahn Chah tràn đầy những ví dụ ý nhị như vậy. Chúng tôi sưu tập những ví dụ đầy ý nghĩa thâm sâu này để khơi động tâm linh những ai đang bị dày vò bởi những nhiệt não của thế gian tìm được một chỗ nghỉ yên tĩnh dưới bóng mát của một cội cây trong rừng. Ajahn Chah thường nói: "Chúng tôi dùng ví dụ để nói về giáo pháp, vì giáo pháp không có hình dáng. Ai có thể nói giáo pháp vuông hay tròn? Phương pháp hay nhứt để diễn giải giáo pháp là dùng ví dụ."

Cây Cổ Thụ


Người ta thường dọ hỏi về cách hành thiền của riêng tôi, tôi chuẩn bị tâm như thế nào khi ngồi thiền. Không có gì đặc biệt hết, tâm tôi để yên tại chỗ mà hồi nào tới giờ nó vẫn ở. Họ hỏi tôi, thế thì Ajahn Chah là một vị Alahán chăng? Tôi có biết đâu, tôi như cây cổ thụ đầy lá hoa và trái, chim chóc tới ăn và làm tổ trong cây đó, nhưng cây cổ thụ không hay biết gì về thân phận của nó, nó cứ sống tự nhiên như vậy, nó sao nó vậy, thế thôi.

PART 1

 

"We have to talk about the Dhamma like this, using similes, because the Dhamma has no form. Is it square or is it round? You can't say. The only way to talk about it is through similes like these."

SIMILES

____________________

1-10

1. Người Lang Thang

 

Khi không có chỗ ở thật sự thì chúng ta chẳng khác nào một kẻ lang thang không định hướng, hết rẽ lối này lại rẽ sang lối kia, dừng một lát rồi lại tiếp tục đi cho đến lúc chúng ta trở về nơi trú ngụ thật sự của mình. Tất cả những gì chúng ta đã làm, chúng ta đều chán ngán chẳng khác nào người rời làng để đi du lịch; khi nào trở về nhà, người đó mới thấy thoải mái dễ chịu thật sự. Chẳng có nơi nào trên thế gian này là nơi trú ngụ bình an thực sự, đó là bản chất tự nhiên của thế gian. Hãy nương tựa vào chính mình để tìm một chỗ trú ngụ an toàn, đừng tìm cầu nơi nào khác bên ngoài. Khi niệm tưởng tới Đức Phật, nhớ những lời dạy chân thật của Ngài, lòng ta khởi dậy một sự biết ơntôn kính sâu xa. Mỗi khi thấy được sự thật của một sự vật nào đó thì chúng ta sẽ thấu đáo lời dạy của Đức Phật, dầu chúng ta chưa bao giờ thực hành giáo pháp. Nhưng dầu cho có kiến thức về Phật pháp và đã từng thực hành giáo pháp, nếu không thấy được chân tướng của giáo pháp thì chúng ta cũng chỉ là những người không nhà, chẳng khác chi những kẻ lang thang không định hướng. Khi thấy được các pháp thế gian đều giả tạo ta sẽ tức khắc rời bỏ tất cả để trở về nơi trú ngụ thật sự của mình, đó là con tâm của chúng ta.

 

2. Vỏ Chuối Khô

 

Khi thấy được mọi sự trên thế gian này chẳng khác nào những vỏ chuối khô vất bỏ thì bạn sẽ không còn bị dao động, chán nản, và đau khổ trước sự đến đi liên hồi của mọi sự vật trên thế gian - dầu vui hay buồn.

Nhận thức được điều này bạn sẽ thong dong trên đường giải thoát.

 

3. Người Mù

 

Cả thân và tâm chúng ta đều không ngừng sinh diệt. Các pháp hữu vi hay mọi sự vật trên thế gian đều luôn luôn biến đổi. Sở dĩ chúng ta không biết chính xác, đúng thực các hiện tượng đổi thay của thế gianchúng ta tin tưởngchấp trước vào những cái giả tạo không thực, chẳng khác nào chúng ta được một người mù dẫn đường. Làm thế nào chúng ta có thể đi được một cách an toàn dưới sự hướng dẫn của một người không sáng mắt. Người mù có thể đưa chúng ta vào rừng rậm um tùm vì họ không thấy đường. Cũng vậy, khi tâm bị mê mờ, dính mắc, bám víu vào các pháp thế gian, thì thay vì tìm được hạnh phúc ta lại gặp khổ đau, thay vì đạt được an bình ta lại gặp giao động. Có một tâm như thế thì chỉ gặp gian nguy và khốn khổ mà thôi. Chúng ta muốn thoát khỏi đau khổ và khó khăn, nhưng chúng ta lại tạo ra khó khăn và đau khổ. Thế rồi, ta than trời trách đất. Ta đã tạo ra những nhân xấu. Và nguyên nhân của các việc làm tệ hạinày là do ta không biết rõ thực tướng của sự vật, không biết rõ các pháp hữu vi luôn luôn biến đổi, cứ khư khư chấp giữ chúng, nghĩ rằng chúng sẽ ở mãi với mình.

 

4. Lọ Thuốc

 

Có thể ví sự tu hành của chúng ta với một lọ thuốc mà thầy thuốc phát cho bệnh nhân. Nếu không uống thuốc mà chỉ đọc cách dùng ghi trên lọ thuốc thì dầu có đọc hàng trăm lần lời chỉ dẫn bịnh nhân cũng không lành bệnh và vĩnh vi ễn không hưởng được chút lợi lộc nào do thuốc đem lại. Thấy không khỏi bệnh, bệnh nhân có thể oán trách thầy thuốc thiếu năng lực, hoặc lọ thuốc chẳng có chút tác dụng nào. Bệnh nhân chẳng hề biết rằng mình chỉ xem xét chai thuốc và đọc cách dùng mà không chịu uống theo lời chỉ dẫn của thầy thuốc. Nếu bệnh nhân biết tuân theo lời chỉ dẫn và uống thuốc đều đặn thì đã khỏi bệnh rồi. Thuốc chữa bệnh của cơ thể. Giáo pháp của Đức Phật chữa bệnh tâm và đưa tâm về trạng thái khỏe mạnh tự nhiên. Đức Phậtbác sĩ chữa tâm bệnh của chúng sinhPhật pháplương dược để trị bệnh phiền não. Chúng ta, mỗi người đều có tâm bệnh, vậy hãy mau mau tìm về nương tựa nơi Phật Pháp.

 

5. Trẻ Con Nô Đùa

 

Quán sát bản chất của tâm nhiều lần, ta sẽ hiểu rõ rằng tâm chỉ là tâm không có gì khác. Đường lối của tâm cũng chỉ là như vậy... như vậy mà thôi. Đó là bản chất tự nhiên của tâm. Nếu thấy được điều này một cách rõ ràng thì ta không còn chấp trước vào sự suy nghĩcảm giác. Ta sẽ không thêm gì vào đó nữa nếu ta luôn luôn tâm niệm rằng "đó chỉ là đường lối của tâm mà thôi." Khi tâm thật sự hiểu rõ thì tâm sẽ xả bỏ tất cả. Suy nghĩcảm giác vẫn còn đó, nhưng chúng mất hết tác dụng. Chẳng hạn, lúc đầu bạn thấy khó chịu khi gặp một đứa trẻ hiếu động, chạy nhảy la hét ồn ào. Bạn có thể la mắng quở phạt nó. Nhưng khi đã hiểu rõ rằng bản tánh tự nhiên của trẻ con là hiếu động và đùa nghịch thì bạn sẽ không còn phiền trách chúng nữa. Khi xả bỏ thì mọi khó chịu sẽ tan biến. Tại sao mọi khó chịu tan biến? Bởi vì chúng ta đã chấp nhận bản chất tự nhiên của trẻ con. Cái nhìn của chúng ta đã thay đổi. Chúng ta chấp nhận bản chất tự nhiên của mọi vật. Chúng ta xả bỏ tất cả. Giờ đây, tâm chúng ta bình an hơn, có chánh kiến, có sự hiểu biết đúng đắn.

 

6. Rắn Hổ Mang

 

Hoạt động của tâm chẳng khác nào một con rắn hổ mang độc hại có thể cắn chết người. Nếu chúng ta không động chạm gì đến rắn thì rắn tự nhiên đi theo con đường của rắn. Dầu cho rắn có độc hại đến đâu cũng chẳng ăn nhằm gì đến ta. Nếu chúng ta không đến gần rắn hay đụng vào rắn thì rắn chẳng hề cắn chúng ta. Rắn hổ mang hoạt động theo bản năng của nó. Chuyện đương nhiên là như vậy. Nếu khôn ngoan, bạn hãy để rắn tự nhiên đừng đếm xỉa gì đến rắn. Cũng vậy, hãy để mặc cái không tốt ở đó; để nó đi theo đường lối tự nhiên của nó. Cũng để cái tốt nằm đó; để nó đi theo đường lối tự nhiên của nó. Đừng nắm giữ vào cái thích hay cái không thích, giống như trường hợp không đụng đến rắn hổ mang vậy. Người thông minh, trí tuệ sẽ có thái độ như vậy đối với mọi cảm xúc dấy lên trong tâm mình. Khi điều tốt hiện khởi hãy để nó tốt như vậy; hiểu biết bản chất của nó. Cũng vậy, khi điều không tốt hiện khởi hãy để nó không tốt như vậy; để nó thuận theo bản chất của nó. Chúng ta không muốn động đến chúng vì chúng ta chẳng muốn gì cả. Chúng ta không muốn cái xấu. Chúng ta cũng chẳng muốn cái tốt. Chúng ta không muốn nặng, cũng chẳng muốn nhẹ. Không muốn hạnh phúc cũng chẳng muốn đau khổ. Khi cái muốn của chúng ta chấm dứt thì sự bình an tĩnh lặng sẽ đến với chúng ta.

 

7. Cái Gáo Dừa

 

Tham muốn là một phiền não, nhưng trước tiên phải có ý muốn mới có thể khởi đầu việc hành thiền. Giả sử bạn đến chợ mua một quả dừa và lúc ra về có người hỏi:

- Anh mua dừa làm gì?

- Mua để ăn.

- Anh sẽ ăn luôn gáo dừa sao?

- Dĩ nhiên là không.

- Tôi không tin, nếu không ăn luôn gáo dừa, tại sao anh lại mua nó?

Vậy đó, bạn sẽ trả lời như thế nào khi có ai cắc cớ hỏi như vậy?

Chúng ta nảy ra ý muốn hành thiền trước khi thực hành. Nếu khôngý muốn thực hành đến trước thì sẽ không có việc thực hành. Quán sát như vậy giúp cho trí tuệ phát sinh. Bạn biết rõ điều này. Chẳng hạn, đối với trái dừa, bạn sẽ ăn luôn cái gáo dừa chăng? Dĩ nhiên là không. Vậy thì tại sao bạn mua nó? Bởi vì cái gáo dừa chứa đựng phần cơm dừa. Chúng ta không ăn gáo dừa, nhưng bây giờ chưa phải lúc vất bỏ nó. Thoạt đầu, phải giữ gáo dừa lại. Sau khi ăn cơm dừa xong, mới vất bỏ gáo dừa.

Việc thực hành của chúng ta cũng vậy. Trước khi hành thiền, ta phải có ý muốn hành thiền, nhưng sự muốn là một phiền não. Bởi vậy khi đã hành thiền rồi, phải bỏ mọi ý muốn, mọi tham ái đi. Nếu có người nào cho rằng chúng ta ăn cả cái gáo dừa thì đó là chuyện của họ. Chúng ta biết chuyện của chúng ta đang làm là được rồi.

 

8. Nấu Nướng

 

Muốn thực hành giới, trước tiên phải huấn luyện thân và khẩu, không cho chúng làm điều bất thiện. Nhiều người cho rằng muốn có giới hạnh bạn phải học thuộc lòng những câu Pàli và phải đọc tụng suốt ngày đêm. Nhưng thật ra, muốn có giới luật tốt đẹp thì chuyện phải làm là giữ thân và khẩu trong sạch. Điều này chẳng có gì khó hiểu. Chẳng khác nào chuyện nấu ăn. Đổ vào nồi thứ này một ít, thứ kia một ít cho đến khi vừa đủngon lành là được. Và khi món ăn đã ngon lành, bạn chẳng cần phải thêm gì vào nữa bởi vì các loại chất liệu để nấu nướng đã đầy đủ cả. Cũng vậy, giữ cho thân khẩu trong sạch là ta đã giữ giới luật tốt đẹp.

 

9. Thằng Khùng

 

Giả sử một buổi sáng nào đó bạn đang đi dạo mát thì có người mắng chưởi bạn. Vừa nghe lời mắng chưởi, tâm bạn biến chuyển ngay. Bạn cảm thấy bực mình, khó chịu, bị nhục mạ và muốn trả đũa tức khắc.

Vài ngày sau đó, có người đến thăm bạn và cho biết rằng người mắng chưởi bạn hôm nọ là một thằng khùng: "Hắn khùng nhiều năm rồi. Hắn đã mắng chưởi nhiều ngườinhư vậy. Chẳng ai thèm để tâm đến những lời mắng chưởi của hắn." Vừa nghe xong, bạn cảm thấy nhẹ nhõm ngay. Sự khó chịu, sự bực mình, sự sân hận và cái cảm tưởng mình bị nhục mạ đang đè nặng tâm bạn hai ba hôm nay bỗng nhiên tan biến tất cả. Tại sao vậy? Bởi vì bây giờ bạn đã hiểu sự thật.

Trước đây, vì chưa biết, bạn nghĩ rằng gã kia là một người bình thường nên bạn tức giận, và sự tức giận này dày xéo tâm bạn, khiến bạn đau khổ. Khi hiểu được sự thật thì mọi chuyện đều thay đổi: "Ồ! Té ra hắn là một thằng khùng. Mọi chuyện xảy ra cũng do tánh khùng của hắn mà thôi! Chấp nhứt hắn làm gì." Thấu hiểu mọi chuyện bạn sẽ cảm thấy dễ chịu. Đã hiểu rõ nên bạn dễ dàng xả bỏ. Nếu không hiểu rõ sự thật thì bạn bị dính mắc ở đó. Khi nghĩ rằng người mắng bạn là một người bình thường, bạn có thể giết hắn. Nhưng khi bạn tìm ra sự thật, biết hắn là tên khùng bạn sẽ cảm thấy thoải mái. Đó là sự hiểu biết chân lý hay hiểu biết sự thật.

Nhiều người thấy được giáo pháp cũng có kinh nghiệm tương tự. Khi tham lam, sân hậnsi mê tan biến thì cũng tan biến một cách tương tự như vậy. Bao lâu chưa biết rõ những điều này, chúng ta thường nghĩ: "Ta phải làm gì đây? Tức quá đi thôi!" hoặc "Ta phải làm gì đây, thích quá đi thôi!" Đó không phải là sự nhận thức hay hiểu biết rõ ràng. Đó cũng giống như lúc bạn nghĩ tên khùng là một người bình thường. Cho đến khi bạn biết được hắn là một tên khùng thì sự bực dọc của bạn mới tan biến. Không ai có thể chỉ cho bạn thấy điều này, chỉ khi nào tâm tự nó nhận biết thì sự dính mắc chấp giữ mới được nhổ bỏ.

 

10. Cốc Nước

 

Nhiều người đến gặp tôi có trình độ trí thức cao trong xã hội, trong đó có thương gia, sinh viên tốt nghiệp, giáo sư và nhân viên chính quyền. Tâm họ đầy ắp các quan điểm về sự vật. Họ quá thông thái nên khó có thể nghe người khác. Giống như một cái cốc, nếu chứa đầy nước dơ thì trở thành vô dụng. Chỉ khi nào đổ hết nước dơ đi ta mới có thể sử dụng được chiếc cốc. Cũng như phải vứt bỏ mọi quan niệm của mình thì bạn mới có thể thấy được chân lý. Kiến thức có được do việc thực hành của chúng ta vượt ra ngoài sự thông thái và ngu dốt. Nếu bạn nghĩ rằng mình thông thái, giàu có, quan trọng và là một Nhà Học Phật Tinh Thông thì bạn đã che lấp chân lý vô ngã. Tất cả những gì bạn thấy sẽ là tự ngã, tôi, của tôi. Nhưng Phật giáo thì loại bỏ tự ngã. Những kẻ quá thông thái sẽ không thể nào học hỏi được. Trước tiên, phải vất bỏ sự thông thái đi. Phải làm cho chiếc cốc trống không trước đã.

1) Aimless Wanderer 

 

When we have no real home, we're like an aimless wanderer out on the road, going this way for a while and then that way, stopping for a while and then setting off again. Until we return to our real home, whatever we do we feel ill at ease, just like somebody who's left his village to go on a journey. Only when he gets home again can he really relax and be comfortable. Nowhere in the world is any real peace to be found. That's the nature of the world. Look within yourself and find it there instead. When we think of the Buddha and how truly he spoke, we feel how worthy he is of reverence and respect. Whenever we see the truth of something, we see his teachings, even if we've never actually practiced Dhamma. But even if we have knowledge of his teachings, have studied and practiced them but still have not seen their truth, then we're still homeless like the aimless wanderer.

 

2) Banana Peel 

 

When you see things in the world like banana peels that have no great value to you, then you're free to walk in the world without being moved, without being troubled, without being hurt in any way by all the various kinds of things that come and pass away, whether pleasant or unpleasant. This is the path that leads you to freedom.

 

3) Blind Man 

 

Both the body and mind are constantly arising and ceasing, conditions are in a state of constant turmoil. The reason we can't see this in line with the truth is because we keep believing in the untrue. It's like being guided by a blind man. How can we travel with him in safety? A blind man will only lead us into forests and thickets. How could he lead us to safety when he can't see? In the same way, our mind is deluded by conditions, creating suffering in the search for happiness, creating difficulty in the search for peace. Such a mind can have only problems and suffering. Really, we want to get rid of suffering and difficulty, but instead we create those very things. All we can do is complain. We create bad causes, and the truth of appearances and conditions and try to cling to them.

 

4) Bottle of Medicine 

 

We can compare practice to a patient who does not take the medicine that his doctor has left for him. Although detailed instructions have been written on the bottle, all the patient does is read them and doesn't actually take the medicine. And before he dies, he may complain bitterly that the doctor wasn't any good; that the medicine didn't cure him. He may think that the doctor was a fake or that the medicine was worthless, yet he had only spent his time examining the bottle and reading its instructions instead of actually taking the medicine. If he had followed the doctor's advice, however, and taken the medicine regularly as prescribed, he would have recovered.

Doctors prescribe medicine to eliminate diseases from the body. The teachings of the Buddha are prescribed to cure diseases of the mind and to bring it back to its natural healthy state. So the Buddha can be considered to be a doctor who prescribes cures for the illnesses of the mind, which are found in each one of us without exception. When you see these illnesses of the mind, does it not make sense to look to the Dhamma as support, as medicine to cure your illnesses?

 

5) Child Playing 

 

When we have contemplated the nature of the heart many times, we will come to understand that the heart's ways are just as they are and can't be otherwise. They make up the nature of the heart. If we see this clearly, then we can detach from thoughts and feelings. And we don't have to add on anything more if we constantly tell ourselves that "that's just the way it is." When the heart truly understands, it lets go of everything. Thinking and feeling will be deprived of power. It is like at first being annoyed by a child who likes to play in ways that annoy us so much we scold or spank him. But later we understand that it's natural for a child to play and act like that, so we leave him alone. We let go and our troubles are over. Why are they over? Because we now accept the natural ways of children. Our outlook has changed and we now accept the true nature of things. We let go and our heart becomes more peaceful. We now have right understanding.

 

6) Cobra 

 

Mental activity is like a deadly, poisonous cobra. If we don't interfere with a cobra, it simply goes its own way. Even though it may be extremely poisonous, we are not affected by it. We don't go near it, or take hold of it, and so it doesn't bite us. The cobra does what is natural for a cobra to do. That's the way it is. If you are clever, you'll leave it alone. Likewise, you let be that which is not good - you let it be according to its own nature. You also let be that which is good. Don't grab at liking and disliking, just as you wouldn't grab at the cobra. One who is clever will have this kind of attitude towards the various moods that arise in his mind. When goodness arises, we let it be good. We understand its nature. In the same, we let be the non-good. We let it be according to its nature. We don't take hold of it because we don't want anything. We don't want evil. We don't want good. We don't want heaviness or lightness, happiness or suffering. When our wanting is at an end, peace is firmly established.

 

7) Coconut Shells 

 

Desire is a defilement. But we must first have desire in order to start practicing the Way. Suppose you went to buy coconuts at the market and while carrying them back home someone asked: "Why did you buy those coconuts?" "I bought them to eat," you reply. "Are you going to eat the shells, too?" "Of course not!" "I don't believe you," he insists. "If you're not going to eat the shells, then why did you buy them?" Well, what do you say? How are you going to answer that question?

We practice with desire to begin with. If we didn't have desire, we wouldn't practice. Contemplating in this way can give rise to wisdom, you know. For example, those coconuts: Are you going to eat the shells as well? Of course not. Then why do you take them? They're useful for wrapping the coconuts in. If after eating the coconuts you throw the shells away, there is no problem. Our practice is the same. We keep desire first, just like we do with the coconut shells, for it's still not time to "throw" it away. This is how the practice is. If somebody wants to accuse us of eating coconut shells, that's their business. We know what we're doing.

 

8) Cooking 

 

At first, we train the body and speech to be free of unwholesomeness. This is virtue. Some people think that to have virtue you must memorize Pali phrases and chant all day and night, but really all you have to do is make your body and speech blameless, and that's virtue. It's not so difficult to understand. It's just like cooking food - put in a little bit of this and a little bit of that until it's just right and it's delicious. And once it's delicious, you don't have to put anything else into it. The right ingredients have already been added. In the same way, taking care that our actions and speech are proper will give us delicious virtue, virtue that is just right.

 

9) Crazy Man 

 

Suppose one morning, you're walking to work and a man starts yelling insults at you. As soon as you hear his insults, your mind gets agitated. You don't feel so good, you feel angry and hurt, and you want to get even! A few days later, another man comes to your house and tells you, "Hey, that man who abused you the other day, he’s crazy! Has been for years! He abuses everybody like that. Nobody takes notice of anything that he says." As soon as you hear this, you are suddenly relieved. That anger and hurt that you've pent up within you all these days melt away completely. Why? Because now you know the truth. Before, you didn't. You thought that man was normal, so you were angry at him and that caused you to suffer. As soon as you found out the truth, however, everything changed: "Oh, he's mad! That explains everything!"

When you understand the truth, you feel fine because you know for yourself. Understanding, you can then let go. If you don't know the truth, you cling right there. When you thought that the man who abused you was normal, for example, you could have killed him. But when you found out the truth, that he was mad, you felt much better. This is knowledge of the truth. Someone who sees the Dhamma has a similar experience. When attachment, aversion and delusion disappear, they disappear in the same way. As long as we don't know these things, we think, "What can I do? I have so much greed and aversion." This is not clear knowledge. It's just the same as when we thought the madman was sane. Until we learned that he was really otherwise, we weren't able to let go of our hurt and anger. Only when the mind sees for itself, can it uproot and relinquish attachment.

 

10) Cup of Water 

 

Many of those who came to see me have a high standing in the community. Among them are merchants, college graduates, teachers, and government officials. Their minds are filled with opinions about things. They are too clever to listen to others. It is like a cup of water. If a cup is filled with stale, dirty water, it is useless. Only after the old water has been thrown out can the cup become useful again. You must empty your minds of opinions, then you will see. Our practice goes beyond cleverness and stupidity. If you think that you are clever, wealthy, important, or an expert in Buddhism, you cover up the truth of non-self - I and mine. But Buddhism is letting go of self. Those who are too clever will never learn. They must first get rid of their cleverness, first empty their "cup".

____________________

11-20

11. Đập Ngăn Nước

 

Thực hành định tâm nhằm mục đích giúp tâm an định vững chắc, đem lại sự bình an tĩnh lặng cho tâm. Tâm chúng ta thường vọng động và bất an, khó kiểm soát. Tâm cuốn trôi theo dục lạc ngũ trần như nước cuốn theo dòng thác lũ và tràn ngập khắp nơi. Con người biết cách khống chế nước, biết sử dụngkiềm chế nước làm cho nước trở thành một nguồn lợi ích lớn lao cho nhân loại. Con người thật thông minh tài giỏi, họ biết cách làm những đập nước khổng lồ, những hồ trữ nước rộng lớn, những mương dẫn nước hữu ích. Tất cả công tác trị thủy trên đều nhằm mục tiêu làm cho nước hữu dụng hơn; không để cho nước phóng túng buông lung, muốn chảy đến đâu thì chảy rồi cuối cùng dồn vào chỗ thấp nhất mà không đem lại chút lợi ích nào.

Tương tự như vậy, khi tâm được kiểm soát, được thường xuyên huấn luyện, được ngăn chặn không cho tự do phóng túng, như nước được đập ngăn giữ, thì sẽ tạo được vô vàn lợi ích. Đức Phật dạy: "Tâm được kiểm soát, chế ngự sẽ đem lại bình an, hạnh phúc thật sự. Hãy thận trọng huấn luyện tâm để đạt được lợi ích lớn lao nhất." Những loại thú như voi, ngựa, bò v.v... phải được thuần hóa trước khi sử dụng vào công việc, và chỉ khi nào đã được huấn luyện thuần thục thì sức mạnh của chúng mới thực sự đem lại lợi ích cho chúng ta. Cũng vậy, tâm được huấn luyện tốt đẹp sẽ có nhiều phúc lợi gấp bội tâm chưa thuần thục. Đức Phật và các thánh đệ tử của Ngài cũng đã huấn luyện tâm như vậy. Trước kia, khi tâm chưa thuần thục, các Ngài cũng phải dày công huấn luyện, tương tự như chúng ta đang cố gắng làm ở đây. Hãy xét xem tại sao các Ngài được chúng ta tôn kính ngưỡng mộ như thế, đồng thời cũng nên xét xem chúng ta đã thu nhận được những lợi lạc gì qua lời dạy của các Ngài. Tâm được kiểm soát và huấn luyện là một thiết bị tốt đẹp, hỗ trợ chúng ta trong mọi công việc và trong mọi hoàn cảnh. Ngườinào chịu bỏ công huấn luyện tâm sẽ có một cuộc sống quân bình, biết phát triển và điều hành hợp lý các hoạt động thường nhật. Và một khi tâm đã được huấn luyện thuần thục, đúng cách thì bình an hạnh phúc to lớn sẽ đến với chúng ta.

 

12. Cái Lỗ Sâu

 

Giả sử có một cái lỗ và có một vật gì ở dưới đáy. Người nào đút tay vào lỗ mà không đụng đến đáy đều than là lỗ quá sâu. Một trăm người hay một ngàn người đều than như vậy. Chẳng một ai bảo rằng tay mình không đụng được đáy lỗ vì tay quá ngắn. Chúng ta hãy trở về với chính mình, hãy bước lùi một bước để nhìn vào chính chúng ta. Đừng than rằng cái lỗ quá sâu mà hãy nhìn vào cánh tay của chính mình. Nếu bạn có thể thấy rõ điều này thì bạn sẽ tiến bộ trên đường tinh thần và sẽ tìm được hạnh phúc tốt đẹp.

 

13. Áo Quần Dơ

 

Khi mặc áo quần dơ hay cơ thể dơ, tâm ta cũng bị ảnh hưởngcảm thấy bực bội khó chịu. Nếu giữ cơ thể và áo quần sạch sẽ gọn gàng thì tâm cũng nhẹ nhàng dễ chịu. Cũng vậy, khi giới luật không được gìn giữ, hành động và lời nói dơ bẩn thì tâm cũng bất an, tinh thần xuống thấp và nặng nề. Nếu không tu hành đàng hoàng thì không thể nhận chân và thấm nhuần phần tinh túy của giáo pháp đang nội tại trong tâm. Hành động và lời nói thiện lương phát xuất từ một con tâm được đào luyện đúng cách. Bởi thế phải kiên trì thực hành để huấn luyện tâm một cách liên tục.

 

14. Chiếc Cốc Thủy Tinh

 

Làm thế nào để có chánh kiến? Tôi có thể trả lời một cách giản dị qua chiếc cốc thủy tinh tôi đang cầm đây. Đây là cái cốc thủy tinh thật trong sáng và hữu dụng. Bạn có thể dùng chiếc cốc này để uống nước hay đựng nước và giữ nước trong một thời gian dài. Chánh kiến hay sự hiểu biết đúng đắn là thấy cái cốc này như một cái cốc vỡ, một cái cốc đã tan thành từng mảnh. Nếu bạn duy trì sự hiểu biết đúng đắn này trong khi dùng chiếc cốc, biết rằng chúng chỉ là tập hợp của những yếu tố, những yếu tố này kết hợp lại với nhau để rồi lại vỡ vụn ra sau đó. Nếu có được chánh kiến như vậy thì bạn chẳng gặp vấn đề gì khó khăn nữa. Cũng vậy, thân thể chúng ta chẳng khác nào chiếc cốc thủy tinh, cũng sẽ đi đến chỗ vỡ ra từng mảnh và chết. Bạn cần phải ý thức điều này. ý thức điều này không có nghĩa là bạn phải đi đến chỗ tự giết mình. Cũng không có nghĩa là đập bể hoặc vứt bỏ chiếc cốc đi. Bạn có thể dùng chiếc cốc cho đến khi nó vỡ ra từng mảnh theo luật tự nhiên của nó. Cũng vậy, cơ thể này chẳng khác nào một chiếc xe phải được sử dụng cho đến lúc nó trở về với cát bụi theo đường lối của nó. Công việc của bạn phải làm là thấy rõ bản chất và đường lối tự nhiên của sự vật. Sự hiểu biết này có thể giúp bạn thong dong tự tại trước mọi biến đổi của thế gian.

 

15. Người Nghiện Rượu

 

Dính mắc vào dục lạc ngũ trần chẳng khác nào người nghiện rượu tự đốt cháy gan ruột mình mà không hề hay biết. Người uống rượu chẳng bao giờ biết đủ, họ uống liên miên mà không hề nghĩ đến sự tai hại của rượu. Rốt cuộc họ sẽ bị đau khổ vì bệnh tật hoành hành.

 

16. Vịt

 

Việc hành thiền chẳng khác nào việc nuôi vịt. Bổn phận của chúng ta là cho vịt ăn uống. Vịt lớn nhanh hay chậm là chuyện của vịt, không phải chuyện của chúng ta. Hãy để cho vịt tự nhiên làm công việc của vịt. Bổn phận của bạn là hành thiền. Dầu tiến nhanh hay chậm, bạn cũng chỉ cần thản nhiên nhận mà thôi. Khi tiến triển nhanh thì biết là tiến triển nhanh, khi tiến triển chậm thì biết là tiến triển chậm, thế thôi. Thấy tiến nhanh mà vui là trật rồi, thấy tiến chậm mà buồn là trật rồi. Nó sao thì biết nó như vậy. Đừng gò ép. Thực hành như vậy là có căn bản tốt đẹp.

 

17. Khoảng Trống Không

 

Mọi người đều muốn Niết bàn, nhưng nếu ta nói cho họ biết rằng Niết bàn chẳng có chi cả thì họ sẽ bắt đầu suy nghĩ. Nhưng Niết bàn thực sự là chẳng có gì cả, hoàn toàn không có gì cả. Hãy nhìn xem cái mái nhà, cái nền nhà này. Thử nghĩ rằng mái nhà là cái có, cái hiện hữu và nền nhà cũng là cái có, cái hiện hữu. Bạn có thể đứng trên mái nhà hay trên nền nhà, nhưng bạn không thể đứng ở khoảng không giữa mái nhà và nền nhà. ở đâu không có cái có thì ở đó trống không. Nếu nói một cách trực tiếp, ta nói Niết bàn là sự trống không này. Nghe nói như vậy, người ta sẽ thụt lùi một bước. Họ không muốn tiến tới. Họ sợ vào Niết bàn sẽ không còn nhìn thấy con cái và thân bằng quyến thuộc. Bởi thế mỗi khi chúng tôi chúc phúc cho thiện tín, cầu mong các thiện tín sống lâu, sắc đẹp, yên vui và sức mạnh thì họ sẽ rất sung sướng. Nhưng nếu bắt đầu nói với họ về sự xả bỏ và trống không thì họ chẳng muốn nghe. Có khi nào bạn thấy một người già, già khụm, có sắc đẹp, khỏe mạnh và yên vui không? Nhưng khi chúng tôi chúc họ sống lâu, sắc đẹp, an vui, sức mạnh thì tất cả đều vui mừnghài lòng. Họ đã dính mắc vào sự có, sự trở thành; dính mắc vào sinh và tử. Họ muốn đứng ở trên mái nhà hay ở trên nền nhà, hiếm có người nào dám đứng ở giữa khoảng trống không.

 

18. Gia Đình

 

Bạn chẳng phải cần đi vào rừng sâu núi thẳm hay hang động âm u để tìm kiếm giáp pháp. Giáo pháp nằm ngay ở tâm bạn. Giáo phápngôn ngữ của kinh nghiệm. Giữa kinh nghiệm và khái niệm có sự khác biệt lớn lao. Người nào nhúng tay vào nước nóng cũng đều cảm thấy nóng. Cảm giác nóng này có thể được diễn tả qua nhiều ngôn ngữ khác nhau. Cũng vậy, người nào nhìn sâu vào tâm cũng đều có kinh nghiệm tương tự. Trình độ văn hoá, địa vị, ngôn ngữ chẳng ảnh hưởng gì đến kinh nghiệm này. Nếu tâm mỗi người đều đạt đến chân lý thâm diệu, đạt đến giáo pháp thì tất cả trở thành một đại gia đình, trở thành cha mẹ, anh chị em của nhau. Được như thế bởi vì tất cả đều nếm hương vị tinh túy của tâm. Con ngườihình dáng khác nhau, có bề ngoài khác nhau, nhưng hương vị tinh túy của tâm thì giống nhau.

 

19. Phân Bón

 

Phiền não của chúng ta là phân bón cho việc hành thiền. Chẳng khác nào dùng các loại phân bò, gà v.v... để bón cho các loại cây ăn trái khiến cây có nhiều quả ngon ngọt. Trong đau khổhạnh phúc, trong hỗn loạnan tịnh. Đau khổ sinh ra hạnh phúc, hỗn loạn sinh ra an tịnh. Hãy lấy đau khổhỗn loạn làm phân bón cho hạnh phúcan tịnh.

 

20. Lửa

 

Không thể làm việc gì chỉ trong một sớm một chiều mà đạt được kết quả. Việc hành thiền cũng vậy, trong thời gian đầu chúng ta không thể nào thấy được kết quả việc hành thiền của mình. Giống như một ví dụ mà tôi thường hay nói với các bạn: Một người lấy lửa bằng cách cọ hai thanh củi vào nhau, nhưng vốn tính vội vã nên anh ta không đủ kiên nhẫn để làm việc này. Anh cố gắng cọ sát một lát lại dừng. Cọ sát rồi dừng, cứ thế mãi. Sức nóng vừa mới tạo được một chút đã tan biến, thế là anh ta cứ phải cọ mãi. Dần dần anh mệt nhoài. Không những anh ta mệt nhoài mà còn thất vọng và chán nản. Anh tự nhủ: "Không thể có lửa được". Và cuối cùng anh ta quyết định bỏ việc tìm lửa.

Thật ra anh có làm công việc tìm lửa, nhưng chưa tạo đủ sức nóng để lửa phát sinh anh đã bỏ cuộc. Tâm chúng ta cũng thế, trừ phi tâm đạt được sự bình an thật sự, bằng không trước sau tâm vẫn như vậy. Bởi thế, Đức Phật dạy chúng ta hãy tiếp tục công việc, tiếp tục thực hành. Có thể chúng ta nghĩ rằng: "Nếu chưa hiểu gì cả thì làm sao có thể thực hành?" Khi nào thực hành đúng đắn, trí tuệ sẽ phát sinh. Bởi vậy, hãy tiếp tục thực hành. Nếu thực hành liên tục không gián đoạn, chúng ta sẽ bắt đầu biết được chúng ta đang làm gì và sẽ quan tâm đến việc hành thiền nhiều hơn.

11) Dam 

 

The training in concentration is the practice to make the mind firm and steady. This brings about peacefulness of mind. Usually our minds are moving and restless, hard to control. The mind follows sense distractions wildly, just like water flowing this way and that. Men, though, know how to control water so that it is of greater use to mankind. Men are clever. They know how to dam water, make large reservoirs and canals - all of this merely to channel water and make it more usable, so that it doesn't run wild and eventually settle down into a few low spots, its usefulness wasted. So, too, the mind that is dammed and controlled, trained constantly, will be of immeasurable benefit. The Buddha himself taught, "The mind that has been controlled brings true happiness, so train your minds well for the highest benefits." Similarly, the animals we see around us - elephants, horses, buffalos, and so on - must be trained before they can be useful for work. Only after they have been trained is their strength of benefit to us.

In the same way, the mind that has been trained will bring many more blessings than an untrained mind. The Buddha and His Noble Disciples all started out in the same way as us - with untrained minds. But, afterwards, look how they became the subjects of reverence for us all. And see how much benefit we can gain from their teachings. Indeed see what benefits have come to the entire world from these men who had gone through the training of the mind to reach the freedom beyond. The mind controlled and trained is better equipped to help us in all professions, in all situations. The disciplined mind will keep our lives balanced, make work easier, and develop and nurture reason to govern our actions. In the end, our happiness will increase accordingly as we follow the proper mind training.

 

12) Deep Hole 

 

Most people just want to perform good deeds to make merit, but they don't want to give up wrongdoing. It's just that "the hole is too deep." Suppose there was a hole and there was something at the bottom of it. Now anyone who put his hand into the hole and didn't reach the bottom would say the hole was too deep. If a hundred or a thousand people put their hands down the hole, they'd all say, "The hole is too deep!" No one would say that his arm was too short. We have to come back to ourselves. We have to take a step back and look at ourselves. Don't blame the hole for being too deep. Turn around and look at your own arm. If you can see this, then you will make progress on the spiritual path and will find happiness.

 

13) Dirty Clothes 

 

It is only natural that when our body is dirty and we put on dirty clothes that our mind will not be light and cheerful but will feel uncomfortable and depressed. So, too, when morality is not practiced, our bodily actions and speech are dirty. This causes the mind to be unhappy, uncomfortable, and distressed. We become separated from right practice and this prevents us from penetrating into the essence of the Dhamma in our mind. Wholesome bodily actions and speech themselves depend on the mind properly trained, since mind orders body and speech. Therefore, we must continue to practice by training our minds.

 

14) Drinking Glass 

 

How can you find right understanding? I can answer you simply by using this glass of water I am holding. It appears to us as clean and useful, something to drink from and keep for a long time. Right understanding is to see this as broken glass, as if it has already been shattered. Sooner or later, it will be shattered. If you keep this understanding while you are using it - that all it is is a combination of elements which come together in this form and then break apart - then no matter what happens to the glass, you will have no problem. The body is like the glass. It is also going to break apart and die. You have to understand that. Yet when you do, it doesn't mean you should go and kill yourself, just as you shouldn't take the glass and break it or throw it away. The glass is something to use until it falls apart in its own natural way. In the same way, the body is a vehicle to use until goes its own way. Your task is to see what the natural way of things is. This understanding can make you free in all the changing circumstances of the entire world.

 

15) Drunk 

 

Anyone attached to the senses is like a drunkard whose liver is not yet cooked. He does not know when he has had enough. He continues to indulge and drink carelessly. He's caught badly and later suffers illness and pain.

 

16) Duck 

 

Your practice is like raising a duck. Your duty is to feed it and give it water. Whether the duck grows fast or slowly is its business, not yours. Let it go and just do your own work. Your business is to practice. If it's fast or slow, just know it, don't try to force it. This kind of practice has a good foundation.

 

17) Empty Space 

 

People want to go to Nibbana but when you tell them that there is nothing there, they begin to have second thoughts. But there's nothing there, nothing at all! Look at the roof and floor here. Think of the roof as a "becoming" and the floor as a "becoming", too. You can stand on the roof and you can stand on the floor, but in the empty space between the roof and the floor there is no place to stand. Where there is no becoming, that's where there's emptiness, and to put it bluntly, we say that Nibbana is this emptiness. People hear this and they back up a bit. They don't want to go. They're afraid that they won't see their children or relatives. That's why whenever we bless the laity by wishing them long life, beauty, and strength, they become very happy. However, if we start talking about letting go and about emptiness they don't want to hear about it. But have you ever seen a very old person with a beautiful complexion, or a lot of strength, or a lot of happiness? No! But we wish them long life; beauty, happiness and strength, and they are all pleased. They're attached to becoming, to the cycle of birth and death. They prefer to stand on the roof or on the floor. Few are they who dare to stand in the empty space between.

 

18) Family 

 

If you want to find Dhamma, it has nothing to do with the forest with mountains or the caves. It's only in the heart, and has its own language of experience. There is a great difference between concepts and direct experience. With a glass of hot water, whoever puts his finger into it will have the same experience - hot - which can be expressed in as many different words as there are different languages. Similarly, whoever looks deeply into the heart will have the same experience, no matter what his nationality, culture, or language may be. If in your heart you come to that taste of truth, of Dhamma, then you become like one big family - like mother and father, sisters and brothers - because you've tasted that essence of the heart which is the same for all.

 

19) Fertilizer 

 

Our defilements are like fertilizer for our practice. It's the same as taking filthy stuff like chicken manure and buffalo dung to fertilize our fruit trees so that the fruit will be sweet and abundant. In suffering, there is happiness; in confusion there is calm.

 

20) Fire 

 

Nothing happens immediately, so in the beginning we can't see any results from our practice. This is like the example that I have often given you of the man who tries to make fire by rubbing two sticks together. "They say there's fire here!" He says, looking at his sticks. He then begins rubbing energetically. He rubs on and on, but soon becomes impatient. He wants to have that fire, but the fire just won't come, so he gets discouraged and stops to rest for while. When he starts again the initial heat that he had worked up has already been lost so the going is slow. He just doesn't keep at long enough. He rubs and rubs until he is tired and stops altogether. Not only is he tired, but he becomes more and more discouraged. "There is no fire here!" He finally decides and gives up completely. Actually he was doing the work, but there wasn't enough heat to start the fire. The fire was there all the time, but he didn't carry on to the end. Likewise with the mind. Until we are able to reach peace, the mind will continue in its confusion. For this reason the teacher says, "Just keep on doing it. Keep on with the practice!" Maybe we think, "If I don't yet understand, how can I do it?" Until we're able to practice properly, wisdom won't arise. So we say just keep on with it.

 

____________________

21-30

21. Cá

 

Chúng ta không muốn có tham ái hay ước muốn. Nhưng nếu không có ước muốn thì làm sao tu hành? Chúng ta phải có ý muốn thực hành. Ước muốn và không ước muốn đều là phiền não, cả hai đều là vấn đề si mê thiếu trí tuệ. Đức Phật cũng có ước muốn vậy. Ước muốn luôn luôn có mặt, đó chỉ là điều kiện của tâm. Những người có trí tuệ vẫn có ước muốn, nhưng họ không chấp trước, dính mắc. Ước muốn của chúng ta chẳng khác nào con cá lớn nằm trong lưới. Phải đợi cho đến khi cá mất sức thì mới có thể bắt được dễ dàng. Nhưng phải luôn luôn trông chừng đừng để cá trốn thoát.

 

22. Cá Và Ếch

 

Chấp trước, dính mắc vào dục lạc ngũ trần chẳng khác nào cá bị mắc câu, dầu có vùng vẫy đến đâu cũng không thoát khỏi. Thực ra bạn không bị bắt như cá, nhưng bị bắt như một con ếch. Con ếch khi đớp mồi, nó nuốt luôn cả lưỡi câu vào bụng, trong khi đó, con cá chỉ bị lưỡi câu móc vào mồm.

 

23. Cái Nơm Cá

 

Nếu nhìn thấy rõ ràng điều tai hại và sự lợi ích của sự vật thì bạn chẳng cần phải nhờ ai nói cho biết điều này nữa. Hãy tưởng tượng rằng người đi bắt cá trông thấy có vật gì động đậy trong nơm cá của mình. Nghe tiếng quậy, tiếng vùng vẫy trong nơm, nghĩ rằng đây là một con cá nên người bắt cá đun tay vào nơm. Lúc đụng nhằm con vật anh ta cảm thấy ngờ ngợ. Anh ta không thể nhìn thấy nó nên không biết chắc đó là con gì? Nếu là một con lươn thì anh sẽ có một bữa ăn ngon lành. Ngược lại, nếu là con rắn thì anh ta có thể bị rắn cắn. Anh không biết chắc đây là con gì. Anh phân vân chẳng biết phải làm sao, nhưng lòng tham quá mạnh anh nắm ngay lấy con vật cho rằng có thể đó là con lươn. Anh kéo con vật ra khỏi nơm và nhận ra ngay đó là con rắn. Cũng may con rắn chưa cắn tay anh ta. Không chút do dự, anh vất rắn đi ngay. Chẳng cần phải đợi ai nói cho anh biết rằng: "Hầy, rắn đó! Vất đi!" Khi nắm con rắn trong tay, anh biết rõ phải làm gì. Lời nói cũng không hiệu lực bằng. Tại sao? Bởi vì anh ta thực sự thấy được sự nguy hiểm. Rắn cắn có thể làm anh đau nhức kinh khủng và có thể chết. Chả cần phải đợi ai nhắc cho anh biết điều này. Việc thực hành cũng vậy, nếu chúng ta cứ thực hành cho đến khi thấy rõ bản chất của sự vật thì chúng ta sẽ không còn đụng đến hay nắm giữ những điều tai hại nữa.

 

24. Người Đánh Cá

 

Việc hành thiền sẽ dẫn chúng ta đến chỗ hiểu biết. Lấy ví dụ về một người đánh cá đang kéo vợt lưới lên và thấy một con cá lớn trong đó, bạn hãy thử tưởng tượng cảm giác của người đánh cá lúc ấy như thế nào. Sợ con cá lớn sẩy chạy mất, anh ta vội vàng giữ lấy lưới giật mạnh và xoắn chiếc lưới lại; kềm ngay chỗ lưới thắt và không cho cá thoát khỏi lưới. Nhưng vừa mới giật mạnh lưới thì cá đã chạy thoát. Cá đã lợi dụng lúc anh vội vã và không thận trọng để chạy thoát.

 

Thời xưa nghệ thuật bắt cá dạy rằng phải làm từ từ, phải thận trọng và nhẹ nhàng thu lưới để cá khỏi chạy mất. Việc hành thiền của chúng ta cũng vậy. Hãy khoan thai, từ tốn, thận trọng thâu lưới để con cá tâm khỏi chạy mất. Đôi lúc chúng ta cảm thấy không muốn hành thiền. Có thể chúng ta không muốn nhìn nữa, không muốn biết nữa, nhưng chúng ta hãy tiếp tục hành trì, hãy tiếp tục xem xét những cảm giác đang dấy lên. Kiên trì đừng chán nản, đó là hành thiền. Nếu cảm thấy thích thú trong việc hành thiền thì hãy hành thiền. Nếu cảm thấy không thích thú trong việc hành thiền cũng cứ hành thiền. Cứ kiên trì tiếp tục hành thiền.

 

Nếu thích thú trong việc hành thiền thì sức mạnh của đức tin sẽ giúp ta có nhiều nỗ lực tinh tấn trong công việc mà ta đang làm. Nhưng ở tầng mức này, chúng ta vẫn chưa có trí tuệ, dầu cho có nỗ lực tinh tấn chúng ta cũng chưa có thể gặt hái kết quả tốt trong việc hành thiền. Chúng ta phải kiên trì thực hành lâu dài, mặc dầu có lúc chúng ta chán nản vì cảm thấy rằng việc hành thiền của mình chẳng đi đến đâu và mình sẽ không tìm được đạo, có lúc chúng ta cảm thấy không thể tìm được bình an hay không đủ điều kiện hoặc phương tiện để hành thiền, cũng có thể cảm thấy con đường đang đi không thể đạt được kết quả. Vì cảm nghĩ như thế, ta có ý muốn dứt bỏ việc hành thiền.

 

Ở giai đoạn này, chúng ta phải hết sức thận trọng. Chúng ta phải sử dụng đức kiên nhẫnchịu đựng giống như trường hợp kéo lưới con cá lớn, chúng ta phải từ từ tìm cách và từ từ kéo nó lên. Trận chiến không quá khó khăn lắm đâu. Bởi vậy, hãy từ từ, thận trọng, liên tục, không gián đoạn kéo lưới dần dần lên. Cuối cùng, sau khi con cá đã bị mệt và ngưng vùng vẫy lúc bấy giờ ta có thể bắt nó một cách dễ dàng. Đó là chuyện bi ình thường xảy ra trong lúc tu hành. Chúng ta phải từ từ và thận trọng để có thể gặt hái kết quả. Chúng ta phải dùng phương thức như vậy để hành thiền.

 

25. Đèn Bấm

 

Trong Phật giáo, chúng ta luôn luôn nghe nói đến sự xả bỏ, không chấp giữ, điều này có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là cầm giữ mà không dính mắc. Hãy lấy cây đèn bấm làm thí dụ. Thấy một vật, thoạt đầu chúng ta chẳng biết đây là vật gì, chúng ta tự hỏi: Cái gì đây? Ta bèn cầm lên.Ồ! cây đèn bấm. Nói xong, ta bỏ cây đèn bấm xuống. Khi cầm nắm các sự vật cũng thế. Nếu không cầm nắm gì cả thì phải làm sao đây? Nếu không nắm giữ vật thì ta không thể làm được gì cả. Bởi thế trước tiên ta phải nắm một thứ, đó là sự muốn. Đúng vậy, có ước muốn sẽ dẫn đến có kết quả. Cũng như việc bạn đến đây, trước tiên bạn phải có ý muốn đi đến đây, nếu khôngý muốn đó thì bạn đã không có mặt ở đây hôm nay. Chúng ta hành động bởi vì chúng ta muốn làm. Nhưng khi ước muốn phát sinh, đừng bám víu vào nó. Cũng như ta không chấp giữ lấy cây đèn bấm này. Cái gì đây? Ta cầm cây đèn lên. Ồ! cây đèn bấm. Thế rồi ta bỏ cây đèn xuống. Đó là ý nghĩa của sự cầm nắm mà không chấp giữ, không dính mắc. Chúng ta ý thức, chúng ta nhận biết, xong liền xả bỏ để nó ra đi. Chúng ta không dại dột chấp giữ, dính mắc vào sự vật. Nhưng chúng ta cầm nắm sự vật với trí tuệ rồi để chúng ra đi. Tốt hay xấu đều xã bỏ, đều để chúng ra đi một cách tự nhiên.

 

26. Xa Lộ

 

Nghĩ rằng chúng ta là những pháp trần hay pháp hữu vi biến đổi, hoặc nghĩ rằng chúng ta đang hạnh phúc hay không được hạnh phúc, hoặc đồng hoá hạnh phúcđau khổ với chúng ta, v.v... Nghĩ như vậy không phải là hiểu biết đầy đủ rõ ràng bản chất thật sự của vạn pháp. Đó là những ý nghĩ sai lầm hay tà kiến. Chúng ta không thể thúc ép sự vật đi theo hay diễn ra theo chiều hướng mà ta ưa thích. Sự vật diễn biến theo đường lối tự nhiên. Lấy một ví dụ đơn giản. Giả sử bạn ra ngồi ngay giữa xa lộ và các loại xe lớn, nhỏ đang boong boong chạy về hướng bạn. Bạn không thể bảo những chiếc xe dừng lại, dầu bạn có nổi giận thì xe cũng vẫn tiếp tục chạy về phía bạn đang ngồi. Vậy thì bạn phải làm gì bây giờ? Bạn chỉ còn cách rời khỏi xa lộ. Xa lộ là nơi để cho xe chạy. Vì thế, bạn sẽ khổ nếu bạn không muốn xe chạy trên xa lộ.

 

Đối với các pháp trần hay pháp hữu vi cũng vậy. Chúng ta cho rằng các pháp trần đã quấy rối ta. Như khi ta đang ngồi hành thiền mà nghe tiếng động, chúng ta nghĩ rằng: Ồ! Tiếng động này đã quấy nhiễu ta! Nếu nghĩ rằng tiếng động quấy rầy thì ta sẽ khổ sở. Thật ra ai đã quấy rầy ai đây? Nếu chịu khó quán sát sâu hơn một chút, chúng ta sẽ thấy rằng chính chúng ta đã quấy rầy tiếng động. Tiếng động chỉ đơn giảntiếng động. Nếu chúng ta hiểu biết tiếng động theo lối này, thì chẳng có chuyện gì xảy ra thêm nữa. Hãy để yên cho tiếng động đến rồi đi. Chúng ta thấy rõ bản chất sanh diệt của âm thanh và thấy âm thanh chẳng có liên hệ gì đến ta cả, đó là trí tuệ thật sự liễu ngộ chân lý.

 

Thấy cả hai mặt bạn sẽ có bình an thật sự. Nếu chỉ thấy một mặt bạn sẽ đau khổ. Khi thấy rõ cả hai mặt là bạn đã hành theo trung đạo, đó là sự thực hành đúng đắn của tâm, đó là điều mà ta gọi là tu chánh tri kiến hay làm theo sự hiểu biết đúng đắn. Tương tự như vậy, bản chất của tất cả pháp trầnvô thườnghoại diệt, nhưng chúng ta muốn nắm giữ, muốn mang chúng theo và tham đắm chấp giữ chúng. Chúng ta muốn các pháp trần trở thành sự thực. Chúng ta muốn tìm sự thật trong những cái không thật. Người nào có ý muốn như thế và dính mắc chấp giữ pháp trần, xem pháp trần như chính mình, người đó sẽ đau khổ. Đức Phật dạy chúng ta hãy chú tâm xem xét điều này.

 

27. Con Ếch

 

Càng lơ là hành thiền, càng lơ là đến chùa nghe pháp, tâm chúng ta càng bị chìm đắm sâu xa hơn như con ếch tiến vào một lỗ hang. Một người nào đó với cái móc đi ngang qua, thế là cuộc đời chú ếch chấm dứt. Chú ếch chẳng còn cơ hội chạy thoát, chỉ có nước nghểnh cổ lên để bị bắt đi thôi. Bởi vậy, phải thận trọng, đừng thụt lùi vào trong lỗ như con ếch. Một người nào đó đi ngang qua sẽ móc cổ bạn lôi ra. ở gia đình, bị con cháu và của cải quấy nhiễu, nên bạn còn tệ hại hơn chú ếch nữa. Bạn không biết làm thế nào để tách rời khỏi con cháu và của cải. Bạn đã thụt lùi vào trong hang rồi đấy. Khi già, đau, chết đến, bạn sẽ làm gì đây? Cái móc sắp đến bắt bạn đó, bạn trốn đi đường nào bây giờ?

 

28. Trái Cây

 

Một cây ăn trái đang nở hoa. Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ thoáng qua. Hoa rơi lác đác trên mặt đất. Một số nụ còn lại phát triển thành những trái cây nhỏ. Một trận gió nữa lại thổi qua và một số tráinon rơi rụng. Một số trái còn lại lớn dần và hườm chín. Một số khác chín mùi trước khi rụng.

 

Con người cũng vậy, như hoa và trái trước cơn gió. Rồi cũng sẽ rơi rụng trong từng lứa tuổi của cuộc đời, một số người chết ngay lúc còn trong bụng mẹ, một số lìa đời vài ngày sau khi sinh, một số sống được vài năm rồi chết khi chưa đạt đến tuổi trưởng thành, một số chết vào lúc tuổi thanh xuân, một số đến tuổi già rồi mới chết. Hãy trầm tư về cuộc sống của con người, liên tưởng đến bản chất của trái cây trước gió.

 

Chúng ta thấy hoa, trái và cả chúng ta đều không vững bền. Tâm chúng ta cũng vậy, khi pháp trần sinh khởi thổi và quét qua tâm, thì tâm rơi như trái cây rơi rụng. Đức Phật hiểu rõ bản chất không vững bền của sự vật, Ngài quán sát hiện tượng của trái, hoa trước gió và nghĩ đến các đệ tử của ngài: Tỳ KheoSa Di. Ngài thấy rằng tất cả đều có cùng bản chất không vững bền. Đó là bản chất chung của mọi sự, mọi vật, mọi pháp trần. Làm sao có ngoại lệ?

 

29. Đống Rác

 

Nếu tâm bạn an tịnh tĩnh lặng thì nó sẽ trở thành một dụng cụ quan trọng để dùng. Nhưng nếu bạn ngồi chỉ với mục đích để có tâm định hầu đạt được cảm giác hạnh phúcvui vẻ thì bạn đã phí mất thì giờ. Hành thiền là làm cho tâm an tịnh tĩnh lặng ổn định, rồi dùng tâm yên lặng ổn định này để xem xét thân và tâm hầu thấy rõ ràng chính xác bản chất của chúng. Ngược lại, nếu chỉ tập cho tâm yên tịnh để phiền não khỏi phát sinh thì chẳng khác nào dùng một tảng đá tạm thời đậy hố rác. Nếu dời tảng đá đi, hố rác hôi thối vẫn còn nằm đấy. Sự định tâm không phải để tạm thời hưởng thụ an lạc, mà là để xem xét chính xác bản chất của thân và tâm, đó là đạo giải thoát chân chính.

 

30. Nước Sơn

 

Phải quán sát thân trong thân, những gì xảy ra trong thân hãy nhìn kỷ nó. Nếu chỉ nhìn bên ngoài sẽ không thấy rõ. Ta thấy tóc, lông, móng, răng, da, v.v... Chúng chỉ là những cái đẹp mê hoặc ta. Bởi thế, Đức Phật dạy ta hãy quán sát bên trong, niệm thân trong thân. Những gì trong thân, hãy thận trọng xem xét. Khi quán sát kỷ càng ta sẽ thấy nhiều điều làm ta ngạc nhiên. Bởi vì, mặc dầu chúng ở bên trong ta, nhưng ta chẳng bao giờ nhìn thấy. Mỗi khi đi đâu ta mang chúng theo nhưng ta chẳng hiểu tí gì về chúng. Như trường hợp ta ra tiệm mua một cái ghế bằng gỗ, thấy một cái ghế có nước sơn bóng loáng đẹp đẽ, ta mua về dùng, nhưng chỉ một thời gian ngắn, chiếc ghế hư gãy vì loại gỗ dùng làm chiếc ghế không tốt. Như vậy, ta chỉ nhìn bề ngoài chiếc ghế mà không để tâm đến chất gỗ bên trong.

 

Cơ thể ta cũng vậy, nếu chỉ nhìn cái vỏ bề ngoài ta sẽ bảo nó hoàn mỹ, nó đẹp đẽ tức là chúng ta quên mất vô thường, khổ và vô ngã. Nếu nhìn vào bên trong ta sẽ thấy nó thật dơ bẩn, xấu xa, chẳng có gì đẹp đẽ. Nếu nhìn với cái nhìn chân thực, nhìn theo chân đế, nhìn vào nguyên chất, đất, nước, gió, lửa của thân thể này mà không phết một lớp sơn mới mẻ bên ngoài thì ta sẽ thấy nó thật là dơ dáy, không có gì đáng để ưa thích thì tâm nhờm chán phát sinh. Cảm giác nhờm chán không phải là tâm chán ghét thế gian, vì không phát xuất từ lòng sân hận. Nó chỉ giản dị là tâm đã được trong sạch, một tâm xả bỏ. Ta thấy rằng tất cả sự vật đều không có bản chất, không thể trông cậy và nương tựa vào được, dầu cho ta có muốn chúng, có yêu thương chúng đến đâu đi nữa chúng cũng chẳng thèm để ý đến ta. Chúng chỉ đi theo đường lối riêng của chúng mà thôi. Sự vật vốn bất ổn, vốn không đẹp. Không ai có thể thay đổi bản chất bất ổn cố và không đẹp đẽ này của chúng. Bởi thế Đức Phật dạy rằng khi ta cảm nhận hình sắc, âm thanh, mùi, vị, xúc chạm và đối tượng tâm ý thì hãy xả bỏ ngay, dầu cho đó là cảm giác hạnh phúc hay đau khổ, chúng cũng đều giống nhau. Hãy xả bỏ, hãy để chúng ra đi.

21) Fish 

 

We don't want desire, but if there is no desire, why practice? We must have desire to practice. Buddha had desire too. It's there all the time, but it's only a condition of the mind. Those with wisdom, however, have desire but no attachment. Our desires are like catching a big fish in a net - we must wait until the fish loses strength and then we can catch it easily. But all the time we must keep on watching it so that it doesn't escape.

 

22) Fish and Frog 

 

If you attach to the senses, you're the same as a fish caught on a hook. When the fisherman comes, you can struggle all you want, but you won't be able to get loose. Actually you're not caught like a fish, but more like a frog. A frog gulps down the whole hook right to its guts. A fish just gets it caught in its mouth.

 

23) Fish Trap 

 

If you see clearly the harm in the benefit of something, you won't have to wait for others to tell you about it. Consider the story of the fisherman who finds something in his fish trap. He knows something is in it because he can hear it flopping about inside. Thinking it's a fish; he reaches his hand into the trap, only to grab hold of a different kind of animal. He can't see it, so he's not sure what it is. It could be an eel, but it could also be a snake. If he throws it away, he may regret it, for if it turns out to be in eel, he'll have lost something nice for dinner. On the other hand, if he keeps on holding onto it and it turns out to be a snake, it may bite him. He's just not sure. But his desire is so strong that he holds on, just in case it's an eel. The minute he brings it out and sees that it's a snake, however, he doesn't hesitate to fling it away from himself. He doesn't have to wait for someone to call out, "Hey, it's a snake! Let go!" The site of the snake tells him what to do more clearly than words could ever do. Why? Because he sees the danger - snakes can bite and make you very sick or kill you. Who has to tell him about that? In the same way, if we practice until we see things as they are, we won't meddle with things that are harmful.

 

24) Fisherman 

 

Our practice of contemplation will lead us to understanding. Let us take the example of a fisherman pulling in his net with a big fish in it. How do you think he feels when pulling it in again? If he's afraid that the fish will escape, he'll rush and start to struggle with the net, grabbing and tugging at it. In this way, before he knows it, the big fish will have escaped. The fisherman mustn't try to hard. In the old days, they taught that we should do it gradually, carefully gathering it in without losing it. This is how it is in our practice. We gradually feel our way with it, carefully gathering it in without losing it. Sometimes it happens that we don't feel like practicing. Maybe we don't want to look, or maybe we don't want to know, but we keep on with it. We continue feeling for it. This is the practice. If we feel like doing it, we do it. If we don't feel like doing it, we do it just the same. We just keep on doing it. If we are enthusiastic about our practice, the power of our faith will give us the energy needed to practice, but we will still be without wisdom. Being energetic alone won't make us benefit much from our practice. On the contrary, after practicing energetically for long time, the feeling that we are not going to find the Way may arise. We may feel that we cannot find peace, or that we're not sufficiently equipped to do the practice. Or maybe we feel that this Way just isn't possible anymore. So we give up! At this point, we must be very, very careful. We must use patience and endurance. It's just like pulling in the big fish - we gradually feel our way with it, we carefully pull it in. The struggle won't be too difficult, so continue to pull it in without stopping. Eventually, after some time, the fish becomes tired and stops fighting and we're able to catch it easily. Usually this is how it happens. We practice gradually and carefully, gathering it together. It's in this manner that we do our contemplation.

 

25) Flashlight 

 

In Buddhism we are endlessly hearing about letting go and about not clinging to anything. What does this mean? It means to take hold of but not to cling. Take this flashlight, for example. We wonder: "What is this?" So we pick it up: "Oh, it's a flashlight." Then we put it down again. We take hold of things, even of wanting, in this way. If we didn't take hold of wanting, what could we do? We couldn't do walking meditation or anything else. It's wanting, yes, a defilement, that's true, but later on that leads to perfection. So we must take hold of things first. It is like coming here. First you had to want to come here. If you didn't want to, you wouldn't be here today. We do things because of wanting, but when wanting arises, we don't cling to it, just like we don't cling to that flashlight - "What's this?" We pick it up. "Oh, it's a flashlight." We then put it down again. This is what "holding but not clinging" means. We know and then we let go. We don't foolishly cling to things, but we "hold" them with wisdom and then let them go. Good or bad, we let them all go.

 

26) Freeway 

 

Not having full, clear knowledge of the true nature of things, we will go on thinking that we are the sankharas or that we are happiness and unhappiness. The truth is that we can't force things to follow our desires. They follow the way of Nature. A simple comparison is this: Suppose you go and sit in the middle of a freeway with the cars and trucks speeding down toward you. You can't get angry at the cars, shouting, "Don't drive over here! Don't drive over here!" It's a freeway. You can't tell them that. So what can you do? You get off the road. The road is the place where cars run. If you don't want the cars to be there, you suffer. It's the same with sankharas. We say they disturb us, like when we sit in meditation and hear a sound. We think, "Oh, that sound's bothering me!" If we understand that the sound bothers us, then we suffer accordingly. If we investigate a little deeper, we will see that it's we who go out and disturb the sound. The sound is simply sound. If we understand it in this way, then there's nothing more to it. We leave the sound alone. We see that the sound is one thing and we are another. This is real knowledge of the truth. We see both sides, so we have peace. If we see only one side there is suffering. Once we see both sides, then we follow the Middle Way. This is the right practice of the mind. This is what we call straightening out our understanding. In the same way, impermanence and death are the nature of all sankharas, but we don't want it that way. We want the opposite to be true. We want to find truth within the things that aren't true. Whenever someone sees like this and clings to the sankharas as being himself, he suffers. The Buddha told us to contemplate this.

 

27) Frog 

 

The more you neglect the practice, and the more you neglect going to the monastery to listen to the Teachings, the more your mind will sink down into a bog, like a frog going into a hole. Later when someone comes along with a hook, the frog's days are over. He doesn't have a chance. All he can do is stretch out his neck and be caught. So watch out you don't back yourself up into a hole. Someone may just come along with a hook and pull you up. At home, being pestered by your children and grandchildren, and possessions, you are even worse off than the frog! You don't know how to detach yourself from them. When old age, sickness and death come along, what will you do? This is the hook that's going to catch you. Which way will you turn?

 

28) Fruit Tree 

 

When a fruit tree is in bloom, a strong gust of wind will blow some of its blossoms to the ground. Those that don't fall will eventually grow into small green fruit. But then another gust comes and some of them will fall, too. As for the rest, they will grow to become fruit nearly ripe, or even fully ripe, before they fall. And so it is with people. Like flowers and fruit in the wind, they, too, fall in different stages of life. Some people die while still in the womb, others within only a few days after birth. Some people live for a few years, then die, never having reached maturity. Some die in their youth. Still others reach a ripe old age before they die. When reflecting upon people, consider the nature of fruit in the wind - both are uncertain. Our minds are also uncertain. A mental impression arises, draws and blows at the mind, and then the mind falls - just like fruit.

 

The Buddha understood this uncertain nature of things. He observed the phenomena of fruit in the wind and reflected upon the monks and novices who were his disciples. He found that they, too, were essentially of the same nature - uncertain! How could it be otherwise? This is just the way of all things.

 

29) Garbage Pit 

 

If your mind becomes quiet and concentrated, it is an important tool to use. But if you're sitting just to get concentrated so you can feel happy and pleasant, they you're wasting your time. The practice is to sit and let your mind become still and concentrated, and then use that quiet concentration to examine the nature of the mind and body. If you make the mind simply quiet with no investigation, however, then for that time it's peaceful and there is no defilement, but that is like taking a stone and covering up a smelly garbage pit. When you take the stone away, it's still full of smelly garbage. You must use your concentration, not to attain temporary bliss, but to accurately examine the nature of the mind and body. This is what actually frees you.

 

30) Gift 

 

We should investigate the body within the body. Whatever's in the body, go ahead and look at it. If we just see the outside, it's not clear. We see hair, nails, and so on and they are just pretty things that entice us. So the Buddha taught us to look at the inside of the body, to see the body within the body. What is the body? Look closely and see! We will see even though it is within us, we've never seen it. Wherever we go we carry it with us, but we still don't know it at all. It's as if we go and visit some relatives at their house and they give us a gift. We take it and put it in our bag and then leave without opening it to see what is inside. When at last we open it we find it is full of poisonous snakes! Our body is like that. If we just see the shell of it, we say it's fine and beautiful. We forget ourselves. We forget impermanence, unsatisfactoriness and not-self. If we look within this body, it's really repulsive. There's nothing beautiful in it. If we look according to reality, without trying to sugar things over, we'll see that it's really sad and wearisome. Dispassion will then arise. This feeling of disinterest does not come from feeling an aversion toward the world. It's simply our mind clearing up, our mind letting go. We see all things as not being substantial or dependable. However we want them to be, they just go their own way, regardless. Things that are unstable are unstable. Things that are not beautiful are not beautiful.

 

So the Buddha said that when we experience sights, sounds, tastes, smells, bodily feelings or mental states, we should let them go. Whether happiness or unhappiness, they're all the same. So let them go!

 

____________________

31-40

31. Cỏ

 

Bạn tham thiền để tìm bình an tĩnh lặng. Sự bình an tĩnh lặng mà người ta thường nói là sự bình an tĩnh lặng làm dịu tâm chứ không phải là bình an tĩnh lặng để loại trừ phiền não. Khi tâm bình an thì phiền não tạm thời bị đè nén như tảng đá tạm thời đè lên cỏ. Khi nhấc tảng đá đi thì chỉ trong một thời gian ngắn cỏ lại mọc lên như cũ. Cỏ không bị chết thật sự mà chỉ bị đè xuống thôi. Nếu dùng tâm an bình này để quán sát sự vật, thấy rõ bản chất tạm bợ của chúng, không còn bám víu vào chúng nữa, đó mới là bình an hạnh phúc thật sự. Đó là đã nhổ tân gốc rễ khiến cỏ không mọc lại được nữa.

 

Khi ngồi thiền phải làm như vậy. Tâm an bình tĩnh lặng do định tâm đem lại chỉ là sự an tĩnh tạm thời. Mục đích của hành thiền là diệt tận phiền não. Bởi thế, muốn có bình an tĩnh lặng thật sự, bạn phải phát triển trí tuệ. Sự bình an tĩnh lặng đến từ trí tuệ sẽ tận diệt phiền não.

 

32. Bàn Tay

 

Người nghiên cứu Phật pháp qua lý thuyết và người hành thiền thường hiểu lầm nhau. Thông thường người nghiêng về lý thuyết thì nói rằng những nhà sư chỉ hành thiền mà thôi thì họ sẽ theo ý kiến riêng của họ, họ không có căn bản giáo pháp. Thực ra thì lý thuyếtthực hành cũng đều giống nhau. Có thể ví như hai mặt trong và ngoài của bàn tay. Nếu lật ngửa bàn tay lên thì lưng bàn tay dường như biến mất, lật úp xuống thì lòng bàn tay dường như biến mất. Thật ra tùy theo cách nhìn của chúng ta mà một mặt của bàn tay bị che khuất đi thôi.

 

Chúng ta nên nhớ đến điều này khi hành thiền. Nếu khi thực hành mà nghĩ rằng sự thực hành của chúng biến mất thì chúng ta sẽ bỏ thực hành và chuyển qua lý thuyết để được kết quả. Tuy nhiên, dầu bạn có nghiên cứu giáo pháp bao nhiêu đi nữa mà không chịu thực hành, bạn sẽ không bao giờ hiểu đúng theo chân lý. Nếu hiểu rõ bản chất thật sự của giáo pháp, chúng ta bắt đầu xả bỏ. Đó là loại bỏ chấp giữ, không còn dính mắc vào chuyện gì nữa hoặc nếu còn dính mắc thì sự dính mắc cũng giảm thiểu dần.

 

33. Cái Hố

 

Có lúc dường như những lời chỉ dẫn của tôi đối với một số các bạn có vẻ mâu thuẫn, nhưng lối dạy của tôi rất giản dị. Giống như trường hợp tôi thấy một người đang đi trên con đường mà tôi quen thuộc. Tôi theo dõi và biết người ấy sắp rơi vào hố bên phải của con đường, tôi bèn gọi người ấy hãy đi sang phía trái. Cũng thế, khi thấy một người sắp rơi vào hố bên trái, tôi lại lớn tiếng nhắc họ đi sang phải. Đó là cách chỉ dẫn của tôi. Bất kỳ dính mắc vào cực đoan nào cũng phải buông bỏ chúng đi. Hãy đi sang phải, hãy đi sang trái, rồi trở về trung tâm, làm như thế sẽ đạt đến chân pháp.

 

34. Căn Nhà

 

Tôi coi tất cả các học trò tôi như con. Tôi chỉ có lòng từ ái và tâm bi mẫn đối với họ. Nếu tôi có vẻ như làm cho bạn đau khổ thì đó là vì sự lợi ích và sự tốt đẹp của bạn. Tôi biết một số các bạn học hành rất giỏi và hiểu biết rộng rãi. Người ít học có ít sự hiểu biết thế gian thì có thể thực hành dễ dàng. Người có nhiều hiểu biết cũng giống như người có một căn nhà rộng rãi, muốn quét dọn sạch sẽ phải bỏ ra nhiều công phu, nhưng khi căn nhà đã được quét sạch sẽ, họ sẽ có một chỗ rộng rãi có thể làm được nhiều việc. Bởi thế phải kiên nhẫn. Kiên nhẫnchịu đựng là điều trọng yếu trong việc thực hành của chúng ta.

 

35. Người Nội Trợ

 

Đừng có thái độ như người nội trợ rửa chén với khuôn mặt cau có. Cô ta muốn rửa chén sạch nhưng không biết rằng tâm mình đang dơ. Bạn có từng thấy như vậy chưa? Cô ta chỉ thấy chén bát trước mắt, nhưng cô không thấy chính mình. Tôi đã nói với một số các bạn đã từng trải qua tâm trạng này rằng: đó là nơi mà họ cần phải chiêm nghiệm. Người ta chỉ để ý đến sự rửa chén cho sạch sẽ nhưng lại để cho tâm bợn nhơ. Điều này không tốt đẹp chút nào, bởi vì như vậy là đã quên mình.

 

36. Con Chó Chóc

 

Một lần nọ Đức Phật và các học trò thấy một con chó chóc, đó là một loại chó sống trong rừng. Con chó chạy ra khỏi rừng, nơi cư ngụ của nó. Nó đứng một lát lại chạy vào bụi rậm. Sau đó lại chạy ra, rồi lại chạy vào một bộng cây. Sau đó lại chạy ra khỏi bộng cây, đứng một lát, chó lại chạy, rồi lạinằm, nằm một lát, nó lạinhảy đi. Thì ra con chó chóc này bị lác. Lác làm nó ngứa ngáy khó chịu, bởi thế nó chạy cho đỡ ngứa, nhưng rồi vẫn không hết ngứa nó bèn đứng lại. Vẫn cảm thấy khó chịu, nó bèn nằm xuống, rồi lại nhảy vào bụi rậm, vào bộng cây. Chẳng bao giờ nó chịu ngừng nghỉ. Đức Phật thấy thế dạy các đệ tử rằng: Này các thầy tỳ khưu, các thầy có thấy con chó chóc lúc chiều không? Lúc đứng, nó đau khổ; lúc chạy, nó đau khổ; lúc ngồi, nó đau khổ; lúc nằm, nó đau khổ. Nó than trách: đứng làm nó khổ, ngồi làm nó khổ... nó than trách chạy, nó than trách nằm, nó than trách bộng cây, nó than trách bụi rậm.

 

Thật ra không phải những điều trên làm nó bất an. Cái làm cho nó bất an chính là bệnh lác. Chúng ta chẳng khác nào một con chó chóc. Sự bất mãn, sự không hài lòng của chúng ta phát sinh từ tà kiến hay sự hiểu biết sai lầm của chúng ta. Bởi vì không thực hành pháp thu thúc lục căn nên ta than trách sự đau khổ bên ngoài. Dầu sống ở Thái Lan, ở Mỹ hay ở Anh quốc, chúng ta đều không hài lòng. Tại sao không hài lòng? Bởi vì chúng ta có sự hiểu biết sai lầm. Chỉ có vậy thôi. Thế nên, bất kỳ đi đến đâu ta cũng không hài lòng. Khi con chó chóc lành bệnh lác thì đi đâu nó cũng thoải mái, cũng hài lòng. Cũng vậy, khi không còn tà kiến, không còn hiểu biết sai lầm, thì đi bất kỳ nơi đâu, ta cũng cảm thấy thoải mái, cũng thấy hài lòng.

 

37. Con Dao Tây

 

Hãy nhìn con dao tây. Mỗi con dao có mũi dao, lưỡi dao và sống dao. Bạn có thể chỉ cầm một mình lưỡi dao lên không? Bạn có thể chỉ cầm một mình sống dao hay cán dao lên không? Lưỡi dao, cán dao, sống dao đều là một phần của con dao tây và dính liền nhau không thể tách rời ra được. Khi cầm dao lên thì bạn cầm mọi bộ phận của nó. Cũng vậy, nếu bạn cầm cái tốt lên thì đồng thời bạn cũng cầm cái xấu lên. Người ta thường tìm kiếm điều tốt mà loại bỏ điều xấu. Nhưng họ không biết rằng chẳng có gì không tốt hay không xấu cả. Nếu bạn không học tập điều này thì bạn sẽ không có sự hiểu biết thật sự. Nếu bạn cầm cái tốt lên thì cái xấu cũng dính liền theo. Nếu bạn cầm hạnh phúc thì đau khổ cũng đeo theo. Hãy huấn luyện tâm cho đến khinó vượt lên trên cả tốt và xấu. Đó là lúc việc tu hành hoàn tất.

 

38. Gút Thắt

 

Chúng ta xem hạnh phúckhông hạnh phúc là bất ổn, không vững bền, và vô thường. Đồng thời cũng hiểu biết rằng các loại cảm giác cũng không tồn tại lâu dài và không nên bám víu vào chúng. Chúng ta nhìn sự vật theo cách này vì ta có trí tuệ. Chúng ta hiểu biết sự vật theo bản chất tự nhiên của chúng.

 

Hiểu biết được như vậy chẳng khác nào gỡ được sợi dây bị thắt gút. Nếu kiên nhẫn và khéo léo tháo gỡ, kéo dây theo chiều thích hợp, gút thắt sẽ được nới lỏng và sợi dây sẽ thẳng trở lại. Chẳng khác nào hiểu biết rằng sự vật không phải luôn luôn ở mãi trong một trạng thái. Trước đây chúng ta tưởng rằng sự vật luôn luôn phải diễn biến theo một chiều hướng nào đó mà không biến đổi theo cách thức khác được. Bởi thế, chúng ta đã kéo cái gút thắt làm cho nó càng chặt hơn. Sự thắt chặt này là đau khổ. Sống theo lối này sẽ bị nhiều thúc ép và căng thẳng. Thế nên, chúng ta nới lỏng nút thắt một chút rồi buông thõng tự nhiên. Tại sao chúng ta phải nới lỏng nút thắt? Bởi vì nó đã bị thắt chặt. Nếu không dính mắc vào nó thì chúng ta có thể nới lỏng dễ dàng. Đó không phải là điều kiện cố hữu. Chúng ta dùng những lời giảng dạy về vô thường làm căn bản cho chúng ta. Chúng ta thấy rằng cả sự hạnh phúckhông hạnh phúc đều không trường cửu. Không nên ỷ lại hay nương tựa vào chúng. Tuyệt đối không có vật gì trên thế gian này mà không bị luật vô thường chi phối. Với sự hiểu biết như vậy, chúng ta sẽ dần dần chấm dứt sự tin tưởng vào những loại tình cảm và cảm giác diễn ra trong tâm chúng ta. Khi chúng ta chấm dứt sự tin tưởng này thì sự hiểu biết sai lầm hay tà kiến của chúng ta cũng giảm thiểu. Đó là ý nghĩa của sự cởi bỏ các gút thắt, tiếp tục làm cho gút thắt càng ngày càng lỏng hơn, dần dần sự chấp giữ dính mắc được bứng tận gốc.

 

39. Chiếc Vá

 

Chỉ nghe giáo pháp mà không thực hành thì chẳng khác nào chiếc vá nằm trong nồi canh. Chiếc vá nằm trong nồi canh mỗi ngày mà chẳng hưởng được chút hương vị nào của canh cả. Bạn hãy suy gẫm điều này mà nỗ lực thực hành.

 

40. Mái Nhà Dột

 

Đa số chúng ta chỉ nói về việc hành thiền mà không thực hành. Điều này chẳng khác nào một người ngụ trong căn nhà mà mái nhà bị dột một bên, nên người ấy phải ngủ vào một phía. Khi mặt trời chiếu vào phía này thì người ấy lăn qua phía kia. Lúc nào người ấy cũng suy nghĩ: "Khi nào ta mới có căn nhà tươm tất như người khác đây?" Nếu mái nhà dột khắp nơi, người ấy sẽ choàng dậy, rời khỏi căn nhà. Đó không phải là phương pháp tốt đẹp, nhưng đa số chúng ta đều làm như thế.

31) Grass 

 

You must contemplate in order to find peace. What people usually mean whenever they say peace is only the calming down of the mind and not the calming down of the defilements. The defilements are simply being temporarily subdued, just like grass being covered by a stone. If you take the stone away, the grass will grow back again in a short time. The grass hadn't really died; it was just being suppressed. It's the same when sitting in meditation. The mind is calm, but the defilements are not really calm. Therefore samadhi is not a sure thing. To find real peace you must develop wisdom. Samadhi is one kind of peace, like the stone covering the grass. This is only a temporary peace. The peace of wisdom is like putting the stone down and just leaving it there. In this way the grass can't possibly grow back again. This is real peace, the calming of the defilements, the sure peace that results from wisdom.

 

32) Hand 

 

Those who study theory and those who practice meditation misunderstand each other. Usually those who emphasize study say things like, "Monks who only practice meditation just follow their own opinions, they have no basis in their teaching." Actually, in one sense, these two ways of study and practice are exactly the same thing. We can understand this better if we consider the front and back of our hand. If we hold our hand out, it seems like the back of our hand has disappeared. Actually the back of our hand hasn't gone anywhere. It's merely hidden underneath. We should keep this in mind when we consider practice. If we think that it has "disappeared," we'll go off to study, hoping to get results. But it doesn't matter how much we study the Dhamma, we'll never understand it if we don't know it in accordance with Truth. If we do understand the real nature of Dhamma, then we begin to let go. This is surrendering, removing attachment, not clinging anymore, or if there is still clinging, it diminishes as time goes by. So study and practice are really just two sides of the same hand.

 

33) Hole 

 

At times it may seem to some of you that I contradict myself when I teach, but the way I teach is very simple. It is as if I see someone coming down a road he isn't familiar with but which I have traveled on many times before. I look up and see him about to fall into a hole on the right-hand side of the road, so I call out to him to go left. Likewise, if I see someone else about to fall into a hole on the left, I call out to him to go right. The instructions are different, but I teach them to travel in the same direction on the same road. I teach them to let go of both extremes and come back to the center where they will arrive at the true Dhamma.

 

34) House 

 

All my disciples are like my children. I have only loving-kindness for them and care for their welfare. If I appear to make you suffer, it is for your own good. I know some of you are well educated and very knowledgeable. People with little education and world knowledge can practice easily. But people with a lot of knowledge are like someone who has a very large house to clean. They have a lot to do. But when the house has been cleaned, they will have a big, comfortable living space. In the meantime, be patient. Patience and endurance are essential to our practice.

 

35) Housewife 

 

Don't be like a housewife washing the dishes with a scowl on her face. She's so intent on cleaning the dishes that she doesn't realize her own mind is dirty! Have you ever seen this? She only sees the dirty dishes. She's looking too far away from herself, isn't she? Some of you have probably experienced this, I'd say. This is where you have to look. People concentrate on cleaning the dishes, but they let their minds go dirty. This is not good. They're forgetting themselves.

 

36) Jackal 

 

The Buddha and his disciples once saw a jackal run out of the forest they were staying in. It stood still for a while, then it ran into the underbrush, and then out again. Then it ran into a tree hollow, then out again. One minute it stood, the next it ran, then it lay down, then it jumped up. The jackal had the mange. When it stood, the mange would eat into its skin, so it would run. Running, it was still uncomfortable, so it would stop. Standing, it was still uncomfortable, so it would lie down. Then it would jump up again, running to the underbrush, the tree hollow, never staying still.

 

The Buddha said, "Monks, did you see that jackal this afternoon? Standing, it suffered. Lying down, it suffered. It blamed standing for its discomfort. It blamed sitting. It blamed running and lying down. It blamed the tree, the underbrush, and the cave. In fact, the problem was with none of those things. The problem was with his mange." We are just the same as the jackal. Our discontent is due to wrong view. Because we don't exercise sense restraint, we blame our suffering on externals. Whether we live in Thailand, America or England, we aren't satisfied. Why not? Because we still have wrong view. Just that! So wherever we go, we aren't content. But just as that jackal would be content wherever it went as soon as its mange was cured, so would we be content wherever we went once we cured ourselves of wrong view.

 

37) Knife 

 

A knife has a blade, a spine and a handle. Can you lift up only the blade? Can you lift up only the handle? The handle, the spine and the blade are all parts of the same knife. When you pick up the knife, all three parts come up at the same time. In the same way, if you pick up that which is good, the bad must follow. People search for goodness and try to throw away evil, but they don't study that which is neither good nor evil. If you don't study this, then you won't have real understanding. If you pick up goodness, badness follows. If you pick up happiness, suffering follows. Train the mind until it is above good and evil. That's when the practice is finished.

 

38) Knot 

 

We contemplate happiness and unhappiness as uncertain and impermanent and understand that all the various feelings we experience are not lasting and not to be clung to. We see things in this way, because we have wisdom. We understand that things are impermanent according to their own nature. If we have this kind of understanding, it's like taking hold of one strand of a rope that makes a knot and pulling it in the right direction. The knot will then loosen and begin to untangle. It'll no longer be so tight and tense.

 

This is similar to understanding that things don't always have to be the way they've always been. Before, we felt that things had to be a certain way, and in so doing, we pulled the knot tighter and tighter. This tightness is suffering. Living that way is very tense. So we loosen the knot a little and relax. Why do we loosen it? Because it's tight! If we don't cling to it, then we can loosen it. It's not a condition that must always be that way. We use the teaching of impermanence as our basis. We see that both happiness and unhappiness are not permanent. We see them as not dependable. There's absolutely nothing that is permanent. With this kind of understanding, we gradually stop believing in the various moods and feelings that come up in our mind. Wrong understanding will decrease in the same degree that we stop believing in them. This is what is meant by undoing the knot. It continues to become looser. Attachment will be gradually uprooted.

 

39) Ladle 

 

If you listen to the Dhamma teachings but don't practice, you're like a ladle in a soup pot. The ladle is in the soup pot every day, but it doesn't know the taste of the soup. You must reflect and meditate.

 

40) Leaking Roof 

 

Most of us just talk about practice without having really done it. This is like the man whose roof is leaking on one side so that he sleeps on the other side of the house. When the sunshine comes in on that side, he rolls over to the other side, all the time thinking, "When will I ever get a decent house like everyone else?" If the whole roof leaks, then he just gets up and leaves. This is not the way to do things, but that's how most people are.

____________________

41-50

41. Lá Cây

 

Hiện giờ chúng ta đang ngồi trong một khu rừng yên tĩnh. ở đây, nếu không có gió thì lá cây đứng yên; khi gió nổi lên thì lá rơi lả tảquay cuồng theo gió. Tâm ta cũng giống như những chiếc lá này. Khinó tiếp xúc với pháp trần thì cũng tùy theo pháp trầnquay cuồng vũ lộng. Bởi vì chúng ta hiểu biết giáo pháp quá ít nên tâm bị pháp trần lôi cuốn không ngừng. Lúc có cảm giác vui vẻ hạnh phúc thì bị cảm giác vui vẻ lôi cuốn. Khi có cảm giác buồn rầu đau khổ thì bị cảm giác buồn rầu đau khổ nhận chìm. Tâm không ngừng quay cuồng hỗn loạn.

 

42. Lá Thư

 

Chỉ cần biết cái gì đang xảy ra trong tâm bạn. Đừng vui hay buồn về nó. Cũng đừng dính mắc. Nếu bạn đau khổ hãy nhìn nó, hiểu nó, rồi xả bỏ nó đi. Cũng giống như bạn nhận được một lá thư, bạn phải bóc lá thư ra trước khi muốn biết nội dung của lá thư.

 

43. Khúc Gỗ

 

Nếu đốn một khúc gỗ và thả xuống dòng sông, khúc gỗ sẽ xuôi theo dòng trôi đi. Nếu khúc gỗ không bị mục hay bị tấp vào bờ thì cuối cùng nó sẽ trôi ra biển. Cũng vậy, tâm thực hành trung đạo nếu không dính mắc vào hai thái cực lợi dưỡngkhổ hạnh thì cuối cùng sẽ đạt được chân bình an. Khúc gỗ trong ví dụ này là tâm ta.

 

44. Gỗ

 

Nếu bạn không chịu bỏ thì giờ huấn luyện tâm mình thì tâm sẽ giữ mãi đặc tính hoang dã mê muội, thuận theo bản tánh tự nhiên của nó. Bạn có thể huấn luyện để bản tánh này thay đổi và đem lại lợi ích. Hãy lấy cây ra làm thí dụ so sánh. Nếu ta chỉ để cây ở trong trạng thái thiên nhiên thì ta chẳng bao giờ có được căn nhà làm bằng gỗ. Cũng không thể dùng gỗ để làm các vật liệu kiến trúc hay các vật dụng trong nhà. Tuy nhiên nếu muốn làm nhà, người thợ cất nhà phải tìm cây ở trạng thái thiên nhiên và họ sẽ cưa xẻ cây để cất nhà. Trong một thời gian ngắn người thợ có thể cất được căn nhà.

 

Hành thiền và phát triển tâm cũng tương tự như vậy. Bạn phải sửa đổi huấn luyện tâm mình như đốn cây thiên nhiên trong rừng và chế biến thành vật hữu dụng. Phải huấn luyện tâm để tâm trở nên tinh tế hơn, chánh niệm, tỉnh thức và nhạy bén hơn.

 

***  Bờ Sông

 

Một bên là yêu thương và bên kia là ghét bỏ, hoặc bờ này là hạnh phúcbờ bên kiakhông hạnh phúc. Theo trung đạo thì yêu, ghét, hạnh phúc, đau khổ, chỉ là những cảm giác thuần túy. Một khi đạt được sự hiểu biết này, tâm sẽ không còn dễ bị lôi cuốn, không còn bị dính mắc vào các cảm giác đó nữa. Đấy là sự thực hành để hiểu rõ tâm không nuôi dưỡng bất kỳ cảm giác nào cũng không chấp giữ, dính mắc vào chúng, được như thế, tâm sẽ tự do trôi xuôi theo dòng nước, không gặp một chút chướng ngại nào, cuối cùng trôi vào đại dương Niết bàn.

 

45. Con Dòi

 

An vui hạnh phúc không tùy thuộc vào chuyện chúng ta giao tiếp nhiều hay ít người trong xã hộinày. An vui, hạnh phúc chỉ đến từ chánh kiến. Khi bạn có chánh kiến, có sự hiểu biết đúng đắn thì an vui hạnh phúc sẽ đến. Nếu có sự hiểu biết đúng đắn thì bất kỳ sống ở nơi nào, bạn cũng cảm thấy hài lòng. Nhưng phần lớn chúng ta không có chánh kiến, không có sự hiểu biết đúng đắn. Người thiếu chánh kiến chẳng khác nào con dòi sống trong đống phân. Con dòi sống trong phân, lấy phân làm thực phẩm, phân là chỗ cư trú lý tưởng nhất. Nếu lấy cây khươi một con dòi ra khỏi đống phân, nó sẽ ngọ ngoạy và cố gắng trở về lại với đống phân.

 

Chúng ta cũng thế, thầy giáo dạy chúng ta hãy nhìn một cách đúng đắn nhưng chúng ta cảm thấy không hài lòng, chúng ta chỉ làm theo lời thầy trong chốc lát rồi lại vội vã trở về với thói quen cố hữu và quan kiến riêng của mình. Bởi vì chúng ta cảm thấy rằng chỉ có những thói quen và quan kiến này mới đem lại an vui hạnh phúc cho chúng ta. Nếu không nhìn thấy những hậu quả tai hại của tà kiến thì chúng ta không thể nào rời bỏ những quan kiến sai lầm này được.

 

Việc hành thiền thật khó khăn, bởi thế chúng ta cần phải lắng nghe lời dạy của thầy, loại bỏ sự hiểu biết sai lầm, loại bỏ sự chấp giữ quan kiến. Đó là những điều thiết yếu của chúng ta trong việc thực hành. Nếu có chánh kiến thì bất cứ đi đến nơi nào chúng ta cũng có an vui hạnh phúc.

 

46. Quả Xoài

 

Giới, định và huệ là con đường mà tất cả các bậc thánh phải đi qua để đến nơi giác ngộ. Tuy phân chia ra làm giới, định, huệ nhưng cả ba chỉ là một. Giới là định, định là giới, định là huệ, huệ là định. Cũng giống như trái xoài khi còn là hoa, ta gọi đó là hoa xoài, khi trở thành trái, ta gọi đó là trái xoài. Khi chín, ta gọi là xoài chín. Hoa xoài, xoài non, xoài già, xoài chín đều là xoài, nhưng nó liên tục thay đổi. Trái xoài lớn trưởng thành từ trái xoài nhỏ. Trái xoài nhỏ phát triển thành trái xoài lớn. Ta có thể gọi chúng với những cái tên khác nhau, hay gọi tất cả chúng chỉ bằng một tên cũng thế thôi.

 

Giới, định và huệ cũng tương quan với nhau như vậy. Cuối cùng thì mọi nẻo đều dẫn đến giải thoát. Trái xoài lúc mới xuất hiện chỉ là hoa, dần dần trưởng thành rồi chín. Dầu người ta đặt cho trái xoài tên gì cũng không thành vấn đề. Chúng ta phải có cái nhìn về giới, định và huệ như vậy. Mỗi khi nó được sinh ra, nó sẽ trưởng thành và chín mùi, rồi sau đó, nó đi về đâu? Chúng ta hãy quán xét điều này. Nhiều người không muốn bị già. Khi tuổi già đến với họ, họ lấy làm tiếc nuối. Những người này không nên ăn xoài chín. Tại sao chúng ta lại muốn xoài chín, nếu xoài không chín đúng thời, ta ủ xoài, thúc ép cho xoài chín mau. Có phải vậy không? Nhưng khi tuổi già đến với ta thì sự tiếc nuối tràn ngập tâm hồn. Nhiều người khóc lóc, sợ hãi tuổi già và chết. Nếu sợ hãi và tiếc nuối như vậy thì không nên ăn xoài chín, mà chỉ nên ăn hoa xoài thôi. Nếu thấy được những điều này thì sẽ thấy giáo pháp. Mọi chuyện đều rõ ràngchúng taan bình hạnh phúc thật sự.

 

47. Thuốc Và Trái Cây

 

Nhiều người cảm thấy nóng nảy và khó chịu khi thấy người khác không hành thiền. Không nên làm thế. Hãy khuyến khích họ, hãy tiếp tục quan sát họ, đừng nói điều gì chống đối họ. Họ sẽ đến với giáo pháp khi những yếu tố trí tuệ nơi họ chín muồi. Cũng giống như trường hợp bán thuốc trị bệnh. Ta quảng cáo thuốc của chúng ta, ai đau đầu hay đau bụng hãy đến mua, người nào không thích thuốc của ta thì hãy cứ để họ tự nhiên. Họ như những trái còn xanh, không thể thúc ép cho chín mau được. Hãy để họ như vậy, hãy để cho họ tự trưởng thành, già và chín muồi một cách tự nhiên. Nếu bạn biết suy tư như thế, tâm bạn sẽ bình an. Bởi vậy không cần phải thúc ép ai cả, chỉ cần quảng cáo thuốc là đủ. Người nào bị bệnh sẽ tự động đến mua.

 

48. Thương Gia

 

Khi làm một việc gì cũng phải làm một cách chánh niệm, sáng suốt. Khi đã thấy biết một cách rõ ràng, thì bạn sẽ làm việc một cách tự nhiên chẳng cần phải chịu đựng hay thúc ép mình nữa. Bạn gặp khó khăn và tự mang gánh nặng vào mình vì bạn quên mất một điều: Đó là quên sáng suốt chánh niệm. An bình tĩnh lặng sẽ đến khi bạn làm mọi công việc trên đời với tất cả thân và tâm của mình, nghĩa là làm với ý thức sáng suốtchánh niệm. Bất cứ việc gì chưa được làm trọn vẹn đều khiến bạn cảm thấy không hài lòng. Những điều này sẽ theo bạn và làm khổ bạn dầu bạn đi đến bất cứ nơinào. Bạn muốn hoàn tất mọi chuyện nhưng đó là điều không tưởng. Không thể nào hoàn tất mọi chuyện được.

 

Hãy lấy trường hợp của các nhà buôn thường đến đây thăm tôi. Họ nói: "Bạch Sư, khi nào con trả xong nợ, mọi việc được thu xếp ổn thỏa con sẽ trở thành một nhà sư." Họ nói như vậy, nhưng đến khi nào họ mới trả hết nợ và thu xếp xong công việc của mình? Chẳng khi nào họ xong được. Họ dùng nợ mới để trả nợ cũ, vừa thanh toán xong món nợ này, họ đã vay món nợ khác. Người nhà buôn nghĩ rằng khi họ hết nợ, họ sẽ an vui hạnh phúc, nhưng không khi nào có thể trả hết nợ. Đó là đường lối mà thế gian làm cho chúng ta điên cuồng rối loạn. Chúng ta cứ chạy loanh quanh như vậy mãi, chẳng hề thấy được hoàn cảnh đáng thương của mình.

 

49. Dầu Và Nước

 

Dầu và nước khác nhau cũng như người trí và kẻ thiểu trí vậy. Đức Phật sống với sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp. Nhưng là một vị Alahán đã vứt bỏ mọi bợn nhơ, nên Ngài không bị dính mắc vào hình sắc, âm thanh, mùi vị và sự xúc chạm. Ngài không bị các loại này chi phối. Trên bước đường trở thành bậc giác ngộ, Ngài đã xả bỏ dần dần các dục lạc trần thế cho đến lúc Ngài hiểu rằng tâm chỉ là tâm và sự suy nghĩ chỉ là sự suy nghĩ. Ngài phân biệt được chúng và không trộn lẫn chúng với nhau. Tâm chỉ là tâm. Tư tưởng, cảm giác chỉ là tư tưởng, cảm giác. Hãy để cho sự vật chỉ là sự vật. Hãy để cho hình sắc chỉ là hình sắc, âm thanh chỉ là âm thanh, mùi chỉ là mùi, vị chỉ là vị, sự xúc chạm chỉ là sự xúc chạm và tư tưởng chỉ là tư tưởng. Tại sao chúng ta bối rối băn khoăn và dính mắc vào chúng? Nếu ta có cảm giác và suy tư theo lối này thì ta sẽ có tâm xả bỏ, không còn chấp trước nữa. Tư tưởngcảm giác của chúng ta sẽ nằm một bên, và tâm của chúng ta sẽ nằm một bên, như nước và dầu cùng đựng chung trong một chai, nước nằm theo phần nước, dầu nằm theo phần dầu.

 

50. Trẻ Mồ Côi

 

Cuối cùng con người bị bệnh thần kinh. Tại sao vậy? Bởi vì họ không hiểu biết. Họ chỉ chìu theo các xung động tình cảm mà không biết cách săn sóc tâm mình. Tâm không có người chiếu cố thì chẳng khác chi trẻ con không có cha mẹ chăm nom săn sóc. Trẻ mồ côi không nơi nương tựa nên rất bất anđau khổ. Cũng vậy, nếu tâm không được săn sóc huấn luyện làm cho thuần thục bằng chánh kiến thì sẽ gặp nhiều phiền toái.

41) Leaves 

 

Right now we are sitting in a peaceful forest. Here, if there's no wind, the leaves remain still. When a wind blows, they flap and flutter. The mind is the same. When it contacts a mental impression, it, too, flaps and flutters. According to the nature of that mental impression. And the less we know of Dhamma, the more the mind will continually pursue mental impressions. Feeling happy, it succumbs to happiness. Feeling suffering, it succumbs to suffering. It's in a constant flap.

 

42) Letter 

 

Just know what is happening in your mind - not happy or sad about it, not attached. If you suffer, see it, know it, and be empty. It's like a letter - you have to open it before you can know what's in it.

 

43) Log 

 

If we cut a log of wood and throw it into a river, it floats downstream. If that log doesn't rot or get stuck on one of the banks of the river, it will finally reach the ocean. Likewise, the mind that practices the Middle Way and doesn't attach to either extreme of sensual indulgence or self-mortification will inevitably attain true peace.

 

The log in our analogy represents the mind. The banks of the river represent, on one side, love, and on the other, hate. Or you can say that one bank is happiness and the other unhappiness. To follow the Middle Way is to see love, hate, happiness and unhappiness for what they really are - only feelings. Once this understanding has been achieved, the mind will not easily drift toward them and get caught. It is the practice of the understanding mind not to nurture any feelings that rise or to cling to them. The mind then freely flows down the river unhampered and eventually flows into the "ocean" of Nibbana.

 

44) Lumber 

 

If you don't bother to train your heart, then it remains wild, following the ways of nature. It's possible to train that nature, however, so that it can be used to advantage. This is comparable to trees. If we just left trees in their natural state, then we would never be able to build houses with them. We couldn't make planks or anything of use to build houses with. However, if a carpenter came along wanting to build a house, he would go looking for trees in their natural state. He would take raw material and use it to advantage. In a short time he could have a house built. Meditation and developing the heart are similar to this. You must take this natural, untrained heart as you would take a tree in its natural state in the forest, and train it so that it is more refined, more aware of itself, and more sensitive.

 

45) Maggot 

 

Contentment doesn't depend on how many people we are with. It comes only from right view. If we have right view, then wherever we stay, we are content.

 

But most of us have wrong view. It's just like a maggot living in a pile of dung. It lives in filth, its food is filth, but it suits the maggot. If you take a stick and dislodge it from its lump of dung, it'll squirm and wiggle back to its home. We are the same. The teacher advises us to see rightly but we squirm about and are uncomfortable. We quickly run back to our old habits and views because that's where we feel at home. If we don't see the harmful consequences of all our wrong views, then we can't leave them. The practice is difficult, so we should listen to the teacher.

 

46) Mango 

 

We say that morality, concentration and wisdom are the path on which all the Noble Ones have walked to enlightenment. They are all one. Morality is concentration, concentration is morality. Concentration is wisdom, wisdom is concentration. It's like a mango. When it's a flower, we call it a flower. When it becomes a fruit, we call it a mango. When it ripens, we call it a ripe mango. It's a lone mango, but it continually changes. The big mango grows from the small mango, the small mango grows from the small mango, and the small mango becomes a big one. You can call them different fruit or all one. Morality, concentration and wisdom are related like this. In the end it's the entire path that leads to enlightenment. The mango, from the moment it first appears as a flower, simply grows to ripeness. We should see it like this. Whatever others call it, it doesn't matter. Once it's born, it grows to old age and then where? We should contemplate this. Some people don't want to be old. When they get old, they become regretful. These people shouldn't eat ripe mangoes. Why do we want the mangoes to be ripe? If they're not ripe in time, we ripen them artificially, don't we? But when we become old we're filled with regret. Some people cry. They're afraid to get old and die. If it's like this, they shouldn't eat ripe mangoes. They'd better eat just the flowers! If we can see this then we can see the Dhamma. Everything clears up and we are at peace.

 

47) Medicines and Fruit 

 

Don't be angry with those who don't practice. Don't speak against them. Just continually advise them. They will come to the Dhamma when their spiritual factors are developed. It's like selling medicines. We advertise our medicines and those with a headache or stomachache will come and take some. Those who don't want our medicines let them be. They're like fruit that are still green. We can't force them to be ripe and sweet — just let them be. Let them grow up, sweeten and ripen all by themselves. If we think like this, our minds will be at ease. So we don't need to force anybody. Simply advertise our medicines and leave it at that. When someone is ill, he'll come around and buy some.

 

48) Merchants 

 

Everything that you do you must do with clarity and awareness. When you see clearly, you'll no longer feel the need to force yourself to do and complete everything. Now you are burdened with difficulties because you miss the point: whatever you do, you should just do with your body and mind completely. This will bring you peace. If you think you have to do and complete everything, then whenever you leave something undone or incomplete, you'll feel discontented and never stop worrying about it. You want to complete everything, but it's really impossible to do so. Take the case of the merchants who regularly come here to see me. They say, "Oh, when my debts are all paid and property in order, I'll come to get ordained." They talk like that, but will they ever finish and get it all in order? There's no end to it. They pay off their debts with another loan; they pay off that one, and do it again. A merchant thinks that when he gets rid of all of his debts, he will be happy, but there's no end to paying things off. That's the way worldliness fools us. We go around and around like that never realizing our predicament.

 

49) Oil and Water 

 

Oil and water are different in the same way that a wise man and an ignorant man are different. The Buddha lived with form, sound, odor, taste, touch and thought, but he was an arahant so he was able to turn away from them rather than toward them. He turned away and let go little by little, since he understood that the heart is just the heart and thought is just thought. He didn't confuse them and mix them together like an ignorant man does. The heart is just the heart. Thoughts and feelings are just thoughts and feelings. Let things be as they are. Let form be just form, let sound be just sound, let thought be just thought. Why should we bother to attach to them? If we feel and think in this way, then there is detachment and separateness. Our thoughts and feelings will be on one side and our heart will be on the other. Just like oil and water - they are in the same bottle but they are separate.

 

50) Orphan 

 

In the end, people become neurotic. Why? Because they don't know. They just follow their moods and don't know how to look after their own minds. When the mind has no one to look after it, it's like a child without a mother or a father. An orphan has no refuge, and without a refuge, he is very insecure. Likewise, if the mind is not looked after, if there is no training or maturation of character with right understanding, it's really troublesome.

 

____________________

51-60

51. Xe Bò

 

Giả sử chúng ta có một chiếc xe và một con bò để kéo xe. Bánh xe tuy không dài nhưng vết xe lăn thì dài. Khi bò kéo xe thì vết xe sẽ theo sau. Bánh xe thì tròn nhưng vết xe thì dài. Hãy xem xét một chiếc xe đang đậu, ta không thấy bánh xe dài, nhưng một khi bò bắt đầu kéo thì vết xe trải dài ra phía sau. Khi bò kéo thì bánh xe lăn và vết xe xuất hiện. Nhưng rồi đến một ngày nào đó, bò già yếu không kéo được xe, bò ra đi, chiếc xe nằm lại đó. Bánh xe không còn lăn nữa. Rồi tới lúc chiếc xe lụn tàn rã ra từng mảnh, trở về với tứ đại: đất, nước, gió, lửa theo định luật của thế gian pháp.

 

Người muốn tìm bình an bằng cách nương theo dục lạc ngũ trần sẽ lăn mãi không dừng, và đến một lúc nào đó, sẽ ra đi như con bò già và chiếc xe rã mục. Bao lâu còn cuốn theo thế gian này thì còn trôi lăn mãi, không dừng nghỉ. Nếu chúng ta chấm dứt việc theo đuổi thì bánh xe sẽ không còn quay nữa. Chấm dứt ngay tại đây. Bao lâu ta còn theo đuổi thế gian này một cách mù quáng thì vết xe lăn vẫn còn. Tạo nghiệp xấu cũng như vậy, bao lâu chúng ta còn tiếp tục theo đi theo đường lối cũ thì sẽ không có chỗ dừng. Nếu chúng ta chịu dừng thì chắc chắn sẽ dừng được. Đó là sự thực hành giáo pháp.

 

52. Mặt Hồ Tĩnh Lặng

 

Hãy chánh niệm và để mọi chuyện thuận theo lẽ tự nhiên thì bất kỳ ở hoàn cảnh nào tâm bạn cũng bình an tĩnh lặng. Nó sẽ tĩnh lặng như mặt nước hồ trong suốt trong rừng sâu. Những loài thú hiếm và quí sẽ đến đó uống nước. Rồi bạn sẽ thấy rõ ràng bản chất của mọi sự vật trên thế gian này. Bạn sẽ thấy rất nhiều điều kỳ diệutốt đẹp trên thế gian đến rồi đi, nhưng bạn vẫn an nhiên tĩnh lặng. Đó là niềm vui của đức Phật.

 

53. Nước Mưa

 

Thật ra tâm ở trạng thái tự nhiên sẽ thanh tịnh trong sạch như nước mưa. Nếu nhỏ một vài giọt phẩm màu xanh vào nước mưa trong suốt, nước mưa sẽ biến thành màu xanh, nếu nhỏ một vài giọt phẩm màu vàng vào nước, nước sẽ có màu vàng. Phản ứng của tâm cũng tương tự như vậy, khi một pháp trần mang màu sắc vui tươi dễ chịu nhỏ vào tâm thì tâm sẽ vui tươi, dễ chịu, khi một pháp trần mang màu sắc héo úa, khó chịu nhỏ vào tâm thì tâm cũng sẽ héo úa, khó chịu. Tâm bị nhuộm màu bởi các pháp trần như nước bị nhuộm màu bởi các loại phẩm nhuộm. Nước mưa trong sạch không màu sắc, nhưng khi gặp màu vàng sẽ đổi sang màu vàng, khi gặp màu xanh sẽ chuyển sang màu xanh. Nước sẽ đổi màu sắc liên hồi theo phẩm màu. Thực ra, dầu đã chuyển sang xanh hay vàng, bản chất tự nhiên của nước vốn vẫn trong suốt sạch sẽ. Bản chất của tâm vốn cũng trong suốt thanh tịnh, nhưng tâm bị ô nhiễm vì bị các pháp trần nhuộm màu, bị mê loạn trong các xung động tình cảm.

 

54. Nước Chảy

 

Cơ thể già và bệnh là chuyện tự nhiên chẳng có gì sai quấy cả. Bởi thế chẳng phải cơ thể chúng ta làm cho chúng ta đau khổ, mà ý nghĩ sai lầm đã đem lại khổ đau cho chúng ta. Khi chúng ta thấy sai sự thật thì phiền não đương nhiên sẽ đến. Ví như nước trong dòng sông, bản tánh tự nhiên của nước là chảy xuống chỗ thấp. Nước từ đồi chảy xuống, chẳng bao giờ nước chảy ngược lên đồi, đó là đặc tính riêng của nước. Đứng bên bờ sông nhìn nước từ cao chảy xuống, nếu ta có ý muốn nước chảy ngược lên thì ta sẽ đau khổ, đau khổchúng taý nghĩ sai lầm hay tà kiến. ý nghĩ của chúng ta đi ngược dòng. Nếu có chánh kiến, ta sẽ thấy rằng nước phải chảy từ cao xuống thấp. Vì không hiểu rõchấp nhận định luật tự nhiên này nên chúng ta luôn luôn bị dao động và buồn khổ, do đó, chẳng bao giờ tìm được sự bình an tâm hồn. Nước phải chảy từ cao xuống thấp. Cơ thể chúng ta cũng vậy, nó phải trải qua giai đoạn trẻ trung, già yếu, bệnh hoạn, rồi chết. Đó là chuyện tự nhiên. Đừng kỳ vọng nó diễn biến theo đường lối phản tự nhiên. Chúng ta không có cách nào để cưỡng lại định luật sanh-già-bệnh-chết này. Vậy đừng đi ngược dòng.

 

55. Con Đường

 

Bất kỳ đang ở nơi nào cũng phải có thái độ tự nhiên và luôn luôn quán chiếu để tự hiểu mình. Nếu hoài nghi phát sanh, hãy để nó đến và đi tự nhiên. Đây là chuyện thật giản dị, hãy xả bỏ tất cả. Cũng giống như đi trên đường, nhiều khi bạn gặp chướng ngại. Khi gặp phiền não, hãy nhìn chúng, chế ngự chúng, rồi xả bỏ, để chúng tự ra đi. Đừng nghĩ tưởng tới những chướng ngại đã qua, đừng lo âu về những chướng ngại chưa đến. Hãy sống trong hiện tại. Đừng quan tâm đến chiều dài của con đường, cũng đừng để ý tới nơi sẽ đến. Mọi chuyện đều thay đổi. Những gì đã gặp qua hãy xả bỏ. Cuối cùng, tâm sẽ đạt được trạng thái quân bình. Bấy giờ dầu bạn đang ngồi nhắm mắt, hay đang rảo bước trong phố thị ồn ào, thì tâm bạn vẫn bình an tĩnh lặng.

 

56. Tảng Đá

 

Xả bỏ hay làm với tâm trống không là hai đề tài ít người hiểu được, vì chúng đi ngược lại quan niệm thông thường của người đời. Nếu dùng ngôn ngữ của người thế gian để giải thích xả bỏ và làm với tâm trống không thì dễ gây nên lầm lẫn, vì con người luôn luôn có tư tưởng: "Tôi có thể làm những gì tôi muốn". Có thể giải thích như vậy, nhưng ý nghĩa thực sự của nó như sau: Như trường hợp chúng ta khiêng một tảng đá nặng, khiêng được một lát, ta cảm thấy nặng nhưng chúng ta không biết làm thế nào để vất bỏ. Bởi thế, ta luôn luôn chịu đựng gánh nặng này. Nếu có ai bảo chúng ta vất tảng đá đó đi, chúng ta sẽ trả lời, nếu vất bỏ nó đi thì tôi còn có gì đâu. Thậm chí nếu người ta giải thích cho chúng ta biết lợi ích của sự trút bỏ gánh nặng, chúng ta sẽ không tin, mà tiếp tục suy nghĩ: "Nếu vất bỏ tảng đá này đi, ta sẽ chẳng còn gì cả". Thế là ta tiếp tục khiêng tảng đá nặng cho đến khi không chịu đựng được nữa, mệt nhoài và đuối sức. Lúc bấy giờ ta phải để tảng đá xuống.

 

Khi đã bỏ tảng đá xuống, bỗng nhiên ta cảm thấy lợi ích của sự vất bỏ tảng đá. Ngay tức khắc, ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn, và ta tự hiểu được sức nặng lớn lao mà ta đã nhận chịu khi khiêng tảng đá. Trước khi vất bỏ tảng đá, chúng ta không biết đến lợi ích của sự xả bỏ. Về sau chúng ta có thể lặp lại việc khiêng tảng đá một lần nữa, nhưng bấy giờ chúng ta đã hiểu được hậu quả của việc mang gánh nặng. Bởi thế, chúng ta có thể dễ dàng vất bỏ nó đi. Sự hiểu biết rằng mang gánh nặngvô ích và xả bỏ đem lại sự nhẹ nhàng, thoải mái là một ví dụ điển hình về sự tự hiểu chính mình. Tính tự tôn tự đại của chúng ta, sự dính mắc lệ thuộc vào tự ngã của chúng ta, chẳng khác nào tảng đá nặng. Ta không muốn vất bỏ tự ngã, vì sợ rằng sau khi vất bỏ thì chẳng còn gì cả, nhưng cuối cùng khi ta có thể vất bỏ tự ngã thì ta sẽ tự mình ý thức được niềm an lạc thanh thản của sự không dính mắc.

 

57. Cái Đinh Vít

 

Nếu do việc hành thiền mà bạn thấy rõ chân lý thì sự đau khổ không còn là vết thương đối với bạn, cũng như cái đinh vít đã được tháo mở. Khi bạn vặn cây đinh vít ngược chiều kim đồng hồ thì nó sẽ được tháo mở, tâm rút lui khỏi mọi sự cũng vậy. Tâm xả bỏ tất cả, tâm không còn bị cột chặt vào tốt, xấu, quyền sở hữu, khen, chê, hạnh phúcđau khổ. Nếu không hiểu chân lý thì chẳng khác nào luôn luôn siết chặt cây đinh vít lại. Bạn vặn chặt nó cho đến khi nó phản ứng lại và bạn sẽ bị đau khổ về mọi chuyện. Khi tháo mở tất cả, bạn sẽ tự doan lạc.

 

58. Cấy Mạ

 

Trong việc hành thiền cần có sự tinh tấn chánh niệm liên tục như cấy mạ. Trong khi cấy mạ nếu bạn cấy mạ ở nơi này vài hôm, lại nhổ lên cấy ở nơi khác, rồi chừng vài hôm sau bạn lại nhổ lên cấy ở một nơi khác nữa. Cứ làm như thế mãi, cây mạ sẽ không bao giờ tăng trưởng, ra hoa và kết hạt được. Trong việc hành thiền cũng vậy, nếu bạn hành thiền độ bảy hôm lại nghỉ bảy tháng đi loanh quanh đây đó làm ô nhiễm tâm, sau đó trở về sống độc cư giữ im lặng trong bảy ngày nữa, rồi lại tiếp tục ra đi, thì việc hành thiền của bạn sẽ không phát triển. Bởi vậy cần phải hành thiền liên tục. Tuy nhiên, đối với các cư sĩ tại gia vì bận rộn công việc làm ăn nên mỗi năm chỉ đi dự vài khóa thiền, thì họ cần phải mỗi ngày để ra từ một đến hai giờ để hành thiền và cố gắng ghi nhận chánh niệm các tác động hằng ngày, càng nhiều càng tốt. Có như thế, việc hành thiền mới tiến triển tốt đẹp.

 

59. Con Dao Bén

 

Khi nói tâm tĩnh lặng, ta muốn nói rằng tâm đứng yên, không phóng đi đây đi đó. Cũng như khi có con dao bén, nếu ta không biết giữ gìn dao, gặp thứ gì cũng cắt, như dùng dao để cắt gạch, cắt đá, cắt kiếng v.v... thì dao sẽ chóng lụt. Chúng ta chỉ nên dùng dao để cắt các vật hữu dụng thôi. Tâm chúng ta cũng vậy, nếu để tâm lang bạt theo tư tưởngcảm giác vô dụng hay vô giá trị thì tâm sẽ trở nên yếu kém, vì nó chẳng có cơ hội để nghỉ ngơi. Nếu tâm không đủ năng lực thì trí tuệ sẽ không phát sinh, bởi vì tâm thiếu năng lựctâm khôngđịnh lực.

 

60. Rắn

 

Con người luôn luôn tìm cầu hạnh phúc và ghét đau khổ, nhưng hạnh phúc là một hình thức vi tế của khổ đau. Chúng ta có thể so sánh hạnh phúc và khổ đau với một con rắn. Đầu rắn là đau khổ, đuôi rắn là hạnh phúc. Đầu rắn rất nguy hiểm vì có răng độc. Nếu đụng vào đầu rắn, rắn sẽ cắn ngay. Nhưng nói chi đến đầu, bạn chỉ cần sờ vào đuôi rắn, rắn cũng quay đầu lại cắn bạn liền; bởi vì cả đầu lẫn đuôi đều thuộc về một con rắn. Cũng thế, hạnh phúcđau khổ, vui và buồn, đều khởi từ một con rắn. Đó là tham muốn. Bởi thế, khi có hạnh phúc thì tâm chưa hẳn đã có an bình thật sự. Chẳng hạn khi ta có được vật ưa thích như giàu sang, uy quyền, lời tán dương thì chúng ta hài lòng vui thích, nhưng tâm vẫn bất an vì lo sợ mất chúng. Sự bất an, sợ hãi này không phải là trạng thái hạnh phúc. Sau này, có thể chúng ta sẽ thực sự mất những thứ ấy, rồi sẽ thực sự đau khổ. Bởi vậy, nếu chúng ta không chánh niệmý thức sáng suốt ngay cả khi đang hạnh phúc thì đau khổ sẽ sẵn sàng nhảy vào. Đó là trường hợp nắm phải đuôi rắn, nếu ta không buông ra ắt sẽ bị rắn cắn. Vì tất cả mọi thứ, cho dù đó là đầu rắn hay đuôi rắn, là việc thiện hay việc bất thiện, đều là những đặc tính của luân hồi không ngừng thay đổi.

51) Ox Cart 

 

Suppose we had a cart, and an ox to pull it. The wheels of the cart aren't long, but the tracks are. As long as the ox pulls the cart, the tracks will follow. The wheels are round, yet the tracks are long. Just looking at the stationary cart, one couldn't see anything long about the wheels, but once the ox starts pulling the cart, we see the tracks stretching out behind. As long as the ox keeps pulling, the wheels keep turning. But there comes a day when the ox gets tired and throws off its yoke. The ox walks off and the cart is left there. The wheels no longer turn. In time the cart falls apart. Its constituent parts go back into the four elements of earth, water, wind and fire. People who follow the world are the same. If one were to look for peace within the world, one would go on and on without end, just like the wheels of a cart. As long as we follow the world, there is no stopping, no rest. If we simply stop following it, the wheels of the cart no longer turn. There is stopping right there. Following the world ceaselessly, the tracks go on. Creating bad kamma is like this. As long as we continue to follow the old ways, there is no stopping. If we stop, then there is stopping. This is the practice of Dhamma.

 

52) Pool 

 

Be mindful and let things take their natural course, then your mind will become quiet in any surroundings. It will become still like a clear forest pool and all kinds of wonderful and rare animals will come to drink from it. Then you will clearly see the nature of all things in the world. You will see many wonderful and strange things come and go. But you will be still. This is the happiness of the Buddha.

 

53) Rainwater 

 

Actually the mind, like rain water, is pure in its natural state. If we were to drop green dye into clear rainwater, however, it would turn green. If yellow dye were added, it would turn yellow. The mind reacts similarly. When a comfortable mental impression drops into the mind, the mind is comfortable. When the mental impression is uncomfortable, the mind is uncomfortable. The mind becomes cloudy, like the colored water. When clear water contacts yellow, it turns yellow. When it contacts green, it turns green. It will change color every time. Actually the water that turned green or yellow is naturally clean and clear. This is also the natural state of the mind - clean and pure and unconfused. It becomes confused only because it pursues mental impressions. It gets lost in its moods.

 

54) River Flow 

 

There's nothing wrong with the way the body grows old and gets sick. It just follows its nature. So it's not the body that causes us suffering, but our own wrong thinking. When we see the right wrongly, there's bound to be confusion. It's like the water of a river. It naturally flows downhill. It never flows uphill. That's its nature. If we were to go and stand on the bank of a river, and seeing the water flowing swiftly down its course, foolishly want it to flow back uphill, we would suffer. We would suffer because of our wrong view, our thinking "against the stream." If we had right view, we would see that the water must flow downhill. Until we realize and accept this fact, we will always be agitated and never find peace of mind. Our body is like the river that must flow downhill. It passes through youth, old age and finally dies. Don't let us go wishing it were otherwise. It's not something we have the power to remedy. Don't go against the stream!

 

55) Road 

 

Wherever you are, know yourself by being natural and watchful. If doubts arise let them come and go. When you meet defilements, just see them and overcome them by letting go of them. It's very simple - hold on to nothing. It's as though you are walking down a road. Periodically you will run into obstacles. When you meet defilements, just see them and overcome them by letting go of them. Don't think about the obstacles you have already passed. Don't worry about the obstacles you have not yet met. Stick to the present. Don't be concerned about the length of the road or about your destination. Everything is changing. Whatever you pass, do not cling to it. Eventually the mind will reach its natural balance. Then it will be still whether you sit with your eyes closed or walk around in a big city.

 

56) Rock 

 

The teaching that people least understand and which conflicts most with their own opinions is the teaching of letting go or working with the empty mind. When we conceive this in worldly terms, we become confused and think that we can do anything we want. It can be interpreted in this way, but its real meaning is closer to this: It's as if we were carrying a heavy rock. After a while we begin to feel its weight, but we don't know how to let go. So we endure this heavy burden all the time. If someone tells us to throw it away, we say, "If I throw it away, I won't have anything left!" If told of all the benefits to be gained by throwing it away, we would not believe it, but would keep on thinking, "If I throw my rock away, I will have nothing." So we keep on carrying this heavy rock until it becomes so unbearably heavy, and we become so weak and exhausted, that we just have to drop it. Having dropped it, we suddenly experience the benefits of letting go. We immediately feel better and lighter and we know for ourselves how much of a burden carrying a rock can be. Before we let go of the rock, we couldn't possibly know the benefits of letting go. Later on we may start carrying burdens again, but now we know what the results will be, so we can now let go more easily. This understanding - that it's useless carrying burdens around and that letting go brings ease and lightness - is an example of knowing ourselves. Our pride, our sense of self that we depend on, is the same as that heavy rock. Like that rock, if we think about letting go of self, we are afraid that without it there would be nothing left. But when we can finally let it go we realize for ourselves the ease and comfort of not clinging.

 

57) Screw 

 

If you clearly see the truth through meditation, then suffering will become unwound, just like a screw. When you unwind a screw, it withdraws. It's not tightly fixed as when you screw it, clockwise. The mind withdraws like this. It lets go, it relinquishes. It's not tightly bound within good and evil, within possessions, praise and blame, happiness or suffering. If we don't know the truth, it's like tightening the screw all the time. You screw it down until it crushes you and you suffer over everything. When you unwind out of all that, you become free and at peace.

 

58) Seedling 

 

In meditation, you must continuously be attentive, just like when planting a seedling. If you plant a seedling in one place, then after three days you pull it up and plant it in another place, and after three more days, pull it up again and plant it somewhere else, it will just die and not grow up and bear any fruit. Meditation is the same. If you do a seven-day meditation retreat and after leaving it, for seven months you go around "soiling" the mind, and then come back and do another seven-day retreat where you don't speak and you keep to yourself, it's like the tree. Your meditation practice won't be able to grow and it will die with out producing any real results.

 

59) Sharp Knife 

 

When we say that the mind stops, we mean that it feels as if it's stopped, that it does not go running about here and there. It's as if we have a sharp knife. If we go and cut away at things randomly, like stones, bricks and glass, without choosing carefully, our knife will quickly become blunt. We must cut only those things which are useful to cut. Our mind is the same. If we let our mind wander after thoughts or feelings which have no use or value, the mind will become weak because it has no chance to rest. If the mind has no energy, wisdom will not arise, because the mind without energy is a mind without concentration.

 

60) Snake 

 

People want happiness, not suffering. But in fact happiness is just a refined form of suffering. Suffering itself is the coarse form. We can compare them to a snake. The snake's head is unhappiness. The snake's tail is happiness. The snake's head is really dangerous. It has the poisonous fangs. If we touch it, it'll bite right away. But never mind the head? Even if we go and hold onto the tail, it will turn around and bite us just the same, because both the head and tail belong to the one snake. Likewise happiness and unhappiness, pleasure and sadness, arise from the same snake: wanting. So when we're happy, the mind isn't really peaceful. For example, when we get the things we like, such as wealth, prestige, praise or happiness, we become pleased, but the mind remains uneasy for fear of losing them. That very fear isn't a peaceful state. Later we may really lose those things, then we truly suffer. So if we're not aware, even when happy, suffering is imminent. It's just like grabbing the snake's tail - if we don't let go, it'll bit. So be it the snake's conditions they're all just characteristics of the Wheel of Existence, of endless change.

 

 

____________________

61-70

61. Con Nhện

 

Theo dõi một con nhện có thể giúp chúng ta phát sanh trí tuệ. Nhện giăng tơ ở một nơi thuận lợi, rồi nằm một nơi chờ đợi. Một lát sau, một con ruồi bay đến sa vào lưới nhện. Khi mồi vừa đụng vào lưới thì nhện tức tốc đến ngay, dùng tơ quấn chặt lấy ruồi rồi cất con ruồi vào một nơi, xong lại trở về trung tâm nằm yên lặng như trước.

 

Tâm chúng ta cũng vậy. Tâm chúng ta luôn luôn bị các loài côn trùng là các đối tượng giác quan xâm nhập. Lúc căn tiếp với trần thì tâm hay biết ngay, chẳng khác nào khi côn trùng đụng vào lưới, thì nhện tiến đến liền. Khi tâm nhận thức đối tượng, nó sẽ suy đạt và xem xét một cách thận trọng rồi trở về trung tâm. Trở về trung tâm có nghĩa là sống chánh niệm với sự hiểu biết rõ ràng, luôn luôn có ý thức sáng suốt và làm mọi việc một cách chính xác, đó là trung tâm của chúng ta. Thật ra chẳng phải làm công việc gì nhiều, chúng ta chỉ y chiếu theo lối này mà sống một cách thận trọng là đủ. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta để cho tư tưởng phóng túng thiếu tinh cần chánh niệm, và cho rằng ta chẳng cần phải hành thiền hay kinh hành gì cả. Nếu sống không thận trọng, ta sẽ quên hết việc thực hành của mình. Không được cẩu thả, thiếu thận trọng. Phải luôn luôn cảnh giác, sẵn sàng như con nhện đợi chờ săn mồi. Đó là phương pháp an trú của chúng ta: luôn luôn duy trì tinh tấn, ý thức sáng suốtchánh niệm, hành động chính xác với trí tuệ minh sát.

 

62. Nước Chảy Đứng Yên

 

Bạn đã từng thấy nước lưu chuyển chưa? Bạn đã từng thấy nước lặng yên chưa? Nếu tâm bạn bình an tĩnh lặng thì chẳng khác nào sự đứng yên của dòng nước lưu chuyển. Bạn đã bao giờ thấy sự tĩnh lặng của dòng nước đang lưu chuyển chưa? Bạn chỉ thấy hoặc là nước lưu chuyển, hoặc là nước đứng yên, chứ chưa thấy sự đứng yên của nước lưu chuyển phải không? Khi tâm bạn bình yên tĩnh lặng, bạn có thể khai triển trí tuệ. Lúc ấy, tâm bạn cũng giống như dòng nước lưu chuyển đứng yên, hầu như nó tĩnh lặng nhưng nó đang lưu chuyển. Bởi thế, tôi gọi nó là "tịnh chỉ lưu thủy" nghĩa là nước chảy nhưng đứng yên tĩnh lặng. Trí tuệ phát sinh tại đây.

 

63. Trái Ngọt

 

Mặc dầu trái cây có vị ngọt, nhưng chúng ta phải nếm trước khi biết vị của nó như thế nào. Thực ra, trái cây dù chẳng ai nếm nó, nó vẫn ngọt như thường, nhưng chẳng ai hiểu biết điều này. Giáo pháp của Đức Phật cũng giống như vậy, mặc dầu đó là sự thật nhưng nó sẽ không thật đối với những người không thật sự hiểu biết nó. Dầu cho nó có tuyệt vời hay tốt đẹp bao nhiêu đi nữa thì đối với họ cũng vô giá trị.

 

64. Bình Thủy

 

Hãy đọc chính mình chứ đừng đọc sách. Chân lý không nằm bên ngoài, đó chẳng qua chỉ là trí nhớ chứ không phải là trí tuệ. Trí nhớ mà không có trí tuệ thì cũng giống như cái bình thủy trống rỗng, nếu không đổ nước vào bình thì bình sẽ trở thành vô dụng.

 

65. Người Khát Nước

 

Một khách lữ hành đi đường xa cảm thấy khát nước dữ dội. Nhìn thấy giòng suối nhỏ, ông ta mừng rỡ đến bên con suối định vốc nước uống. Một người đốn củi đi ngang cho biết: Đây là nước độc không thể uống được. Khách lữ hành nhìn giòng suối nhỏ nói: Ô! Nước trong vắtphảng phất mùi thơm thế kia, có gì mà độc, tôi sẽ múc uống. Người kia lại ngăn: Ông không nên uống đâu, nước trong vắt có mùi thơm tho, vị thật tuyệt, nhưng uống vào, ông bạn sẽ bị bệnh và có thể chết, hay gần chết. Người lữ hành quá khát nước nên không chịu nghe lời người đốn củi. Ông ta khát như người vừa mới mổ xong, bị cấm uống nước một thời gian, ông ta nói: Tôi khát quá, dầu uống xong, có chuyện gì xảy ra cũng được, tôi không chịu nổi nữa rồi. Nói xong, người lữ hành múc nước uống. Ông hớp một hớp, nuốt vào khỏi cổ thấy vị của nước thật ngọt. Ông ta uống cho đã thèm, và ngay sau đó ông ta đau một trận thừa chết thiếu sống.

 

Người lữ hành đã không nghe lời người tiều phu, bởi vì sự thèm khát uống nước quá mãnh liệt. Người tham đắm, dính mắc vào dục lạc, bị dục lạc ngũ trần chi phối cũng chịu hậu quả tai hại một cách tương tự như vậy. Đó là cách mà dục lạc ngũ trần trói buộc con người. Đức Phật đã dạy rằng: "Dục lạc ngũ trần là thuốc độc", nhưng con người ta quá thèm khát nên không nghe theo lời dạy của Ngài. Người ta uống sắc, thinh, hương, vị, xúc và thích thú trong sự hưởng dụng này. Người ta uống, uống mãi nhưng cơn khát không bao giờ dứt, cho đến ngày người ta từ bỏ cõi đời.

 

66. Gai Nhọn

 

Tất cả sự vật chỉ là sự vật, đơn giản thế thôi, chúng chẳng gây ra đau khổ cho một ai cả, cũng giống như cái gai nhọn. Cái gai nhọn có làm cho bạn đau khổ không? Không, nó chỉ là một cái gai nhọn, nó không làm phiền ai cả, nhưng nếu bạn dẫm phải gai, bạn sẽ đau khổ. Tại sao bạn đau khổ? Vì bạn dẫm phải gai. Gai chỉ làm công việc của gai. Nó không làm hại ai cả. Chúng ta đau là do lỗi của chúng ta. Vật chất, cảm giác, tri giác, phản ứng của tâm và sự biết của tâm v.v... tất cả sự vật trên thế gian chỉ là sự vật, đơn giản thế thôi. Chúng sao, chúng vậy, chúng chẳng đụng chạm gì đến ta, chỉ do ta tìm đến chúng mà thôi. Nếu đánh chúng, thì chúng đánh trả lại. Nếu cứ để chúng yên thì chúng chẳng làm phiền ai cả. Chỉ có kẻ ngu ngốc mới gây ra phiền lụy với chúng.

 

67. Cái Bẫy

 

Đức Phật dạy rằng: Đối tượng của giác quan là một bẫy mồi, bẫy của ma vương. Đó là bẫy của người thợ săn, và người thợ săn chính là ma vương. Nếu thú vật bị vướng vào bẫy của người thợ săn thì thật đáng tội nghiệp. Chúng bị giữ chặt cứng, không vùng vẫy thoát thân được, chỉ còn nước nằm chờ người thợ săn đến. Bạn có bao giờ thấy người ta bẫy chim chưa? Chim vừa đụng đến bẫy thì cổ bị vướng vào bẫy. Một cái vòng giữ chặt lấy cổ. Chim có bay hướng nào cũng không thoát được. Càng vùng vẫy, vòng cổ càng bị thắt chặt hơn. Chim chỉ còn nước đợi người chủ của chiếc bẩy đến bắt thôi. Khi người chủ đến, chim lo sợ cuống quít, nhưng cổ đã bị thắt chặt, vô phương đào thoát. Bẫy của "sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp" đều như nhau cả, chúng bắt giữ và cột cứng chúng ta.

 

68. Khách Lữ Hành

 

Khách lữ hành đi xa, muốn trở về nhà, chuyện đương nhiên là không thể chỉ ngồi mà tưởng đến việc trở về là được. Họ phải thực sự lên đường ra đi, và đi đúng hướng mới có thể về đến nhà. Nếu đi lầm đường có thể gặp khó khăn, như đầm lầy hoặc các chướng ngại khó khắc phục khác. Cũng có thể sẽ gặp hiểm nguy nếu không đi đúng đường.

 

Những người đã về đến nhà, có thể nghỉ ngơi và ngủ thoải mái. Nhà là một mái ấm, nhưng nếu người lữ hành chỉ đi tạt ngang nhà, hay chỉ đi quanh nhà thì sẽ không hưởng được các lợi lạc và sự thoải mái của người trở về nhà.

 

Cũng vậy, nếu muốn tiến đến nơi an lạc, hạnh phúc do giáo pháp đem lại, chúng ta phải lên đường, phải tự đi lấy, không ai có thể đi thay cho chúng ta. Ngoài ra, phải duyên theo giới, định, huệ để đi cho đến khi ta có được tâm thanh tịnh, sáng suốt, an lạc, hạnh phúc. Đó là kết quả của hành trình trên chánh đạo.

 

Tuy nhiên, nếu chỉ có kiến thức sách vở, lý thuyết kinh điển, thì đó mới chỉ là sự hiểu biết qua bản đồ và kế hoạch du hành mà chưa thực sự lên đường. Nếu chỉ hiểu biết qua lý thuyết mà không thực hành, thì dù có trải qua hàng trăm kiếp sống cũng không thể nào có được tâm thanh tịnh, sáng suốtan lạc hạnh phúc. Đó chỉ là sự phí phạm thời giờ mà không gặt hái được lợi ích thật sự của pháp hành. Các bậc thầy là những người chỉ cho ta con đường. Sau khi nghe lời giảng dạy của thầy, chúng ta có chịu tự đi hay không, và do đó có hưởng được lợi ích của sự thực hành hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào nơi ta.

 

69. Bài Học Từ Cây Cối

 

Chúng ta có thể học giáo pháp từ cây cối. Cây sinh ra có nguyên nhântăng trưởng theo tiến trình tự nhiên cho đến khi nở nụ, đơm hoa và kết trái. Ngay tại đây, cây giảng dạy giáo pháp cho chúng ta, nhưng chúng ta không hiểu. Chúng ta không đưa chúng vào trong để quán xét, vì thế chúng ta không hiểu cây đang dạy giáo pháp cho chúng ta. Khi trái xuất hiện, chúng ta chỉ biết ăn, mà không hề nhận thức rằng vị ngọt, chua là bản chất của trái cây, và đó là giáo pháp, là lời giảng dạy của trái cây. Tiếp đó lá vàng rồi rụng, chúng ta dẫm lên lá, quét lá, chỉ có thế thôi, mà chẳng tìm hiểu sâu xa. Bởi thế không biết được thiên nhiên đang dạy ta. Về sau đến lúc cây đâm chồi nẩy lộc, lá non xuất hiện, ta cũng chỉ đơn thuần nhìn qua. Đó không phải là chân lý được tìm thấy qua những phản tỉnh và suy tư bên trong. Nếu chúng ta biết đem tất cả vào trong và suy xét, chúng ta sẽ thấy sự sinh của cây và sự sinh của ta chẳng có gì khác biệt, cơ thể chúng ta được sinh ra và tồn tại, tùy thuộc vào điều kiện, tùy thuộc vào các yếu tố đất, nước, gió, lửa. Mỗi một bộ phận trong cơ thể của chúng ta biến đổi tùy theo bản chất của nó chẳng có gì khác biệt với cây cối. Thân, cành, hoa, lá, trái... tất cả đều biến đổi. Tóc, lông, móng, răng, da... tất cả đều biến đổi. Nếu chúng ta hiểu bản chất tự nhiên của sự vật, chúng ta sẽ hiểu chính mình.

 

70. Con Rùa

 

Tìm kiếm sự bình an chẳng khác nào đi tìm kiếm rùa có râu, vì không thể nào tìm được. Nhưng khi tâm đã thuần thục thì bình an sẽ đến tìm ta.

61) Spider 

 

Watching a spider can give rise to wisdom. A spider spins its webs in any convenient niche and then sits in the center, staying still. Later a fly comes along and lands on its web. As soon as the fly touches and shakes the web - boop! ' the spider pounces on it and winds it up in thread. It stores the insect away and then returns again to collect itself silently in the center of its web. This is not at all different from our own minds. Our mind is comparable to the spider, and our moods and mental impressions to the various insects. The senses constantly stimulate the mind. When any of them contacts something, it immediately reaches the mind. The mind then investigates and examines it thoroughly, after which it returns to the center. "Coming to the center" means living mindfully with clear comprehension, being always alert and doing everything with precision - this is our center. There's really not a lot for us to do. We just carefully live in this way. But that doesn't mean that we live heedlessly thinking, "No need to do sitting or walking meditation!" and so forget all about our practice. We can't be careless. We must remain alert like the spider waiting to snatch up insects for its food. This is how we abide - alert, acting with precision and always mindfully comprehending with wisdom.

 

62) Still, Flowing Water 

 

Have you ever seen flowing water? Have you ever seen still water? If your mind is peaceful, it will be just like still, flowing water. Have you ever seen still, flowing water? There! You've only seen flowing water or still water haven't you? When your mind is peaceful, you can develop wisdom. Your mind will be like flowing water, and yet still, It's almost as if it were still, and yet it's flowing. So I call it "still, flowing water." Wisdom can arise here.

 

63) Sweet Fruit 

 

Even though a fruit is sweet, we must first taste it before we know what its taste is like. Yet, that fruit, even though no one tastes it, is still sweet. But nobody knows it. The Dhamma of the Buddha is like this. Even though it's the truth, it isn't true for those who don't really know it. No matter how excellent or fine it may be, it is worthless to them.

 

64) Thermos Bottle 

 

Read yourself, not books. Truth isn't outside. That's only memory, not wisdom. Memory without wisdom is like an empty thermos bottle - if you don't fill it, it's useless.

 

65) Thirsty Man 

 

A man comes walking along a road. He is very thirsty from his journey and is craving for a drink of water. He stops at a place beside the road and asks for a drink. The owner of the water says, "You can drink this water if you like. The color is good, the smell is good, the taste is good, too, but if you drink it, you will become ill. It'll make you sick enough to die or nearly die." The thirsty man does not listen. He's as thirsty as a person after an operation who has been denied a good drink of water for a while. He's crying for water! So he dips out a bit of water and swallows it down, finding it very tasty. He drinks his fill and gets so sick that he almost dies. He didn't listen to the warning that was given to him because of his overpowering desire.

 

This is how it is for a person caught in the pleasures of the senses. The Buddha taught that they are poisonous but he is thirsty and so he doesn't listen. He drinks in sights, sounds, smells, tastes, tactile sensations and mind-objects and they are all delicious. So he drinks without stopping, and there he remains stuck fast until the day he dies.

 

66) Thorn 

 

All things are just as they are. They don't cause suffering to anybody. It's just like a thorn, a really sharp thorn. Does it make you suffer? No, it's just a thorn. It doesn't bother anybody. But if you go and stand on it, you'll suffer. Why is there suffering? Because you stepped on the thorn. The thorn is just minding its own business. It doesn't harm anybody. It's because of we ourselves that there's pain. Form, feeling, perception, volition, consciousness . . . all the things in this world are simply as they are. It's we who pick fights with them. And if we hit them, they hit us back. IF they're left alone, they won't bother anybody. Only the drunkard gives them trouble.

 

67) Trap 

 

The Buddha taught that the objects of the senses are a trap, a trap of Mara's. It is a hunter's trap and the hunter is Mara. If animals are caught in a hunter's trap, it's a sorrowful predicament. They are caught fast and are held waiting for the owner of the trap. Have you ever snared birds? The snare springs and - boop! - caught by the neck! A good strong string holds it fast. Wherever the bird flies, it cannot escape. It flies here and flies there, but it's held tight, waiting for the owner of the snare to come. When the hunter comes along, that's it! The bird is struck with fear and there is no escape. The trap of sights, sounds, smells, tastes, touch and mind-objects is the same. They catch us and bind us fast.

 

68) Traveler 

 

Naturally people who wish to reach their home are not those who merely sit and think about traveling. They must actually undertake the process of traveling step by step, and in the right direction as well, in order to finally reach home. If they take the wrong path, they may eventually run into difficulties, such as swamps or other obstacles, which are hard to get around. Or they may run into dangerous situations and thereby possibly never reach home. Those who reach home can relax and sleep comfortably. Home is a place of comfort. But if the traveler only passed by the front of his home or only walked around it, he would not receive any benefit from having traveled all the way home. In the same way, walking the path to reach the Buddha-Dhamma is something each one of us must do individually ourselves, for no one can do it for us. And we must travel along the proper path of morality, concentration and wisdom until we find the blessings of purity, radiance and peacefulness of mind that are the fruits of traveling the path. However if one only has knowledge of books, sermons, and sutras, that is, only knowledge of the map or plans for the journey, even in hundreds of lifetimes one will never know purity, radiance and peacefulness of mind. Instead one will just waste time and never get to the real benefits of practice. Teachers are those who point out the direction of the Path. After listening to the teachers, whether or not we walk the Path by practicing ourselves, and thereby reap the fruits of practice, is strictly up to each one of us.

 

69) Trees 

 

We can learn Dhamma from trees. A tree is born due to a cause and it, grows following the course of nature until it buds, flowers and bears fruit. Right here the tree is discoursing Dhamma to us, but we don't understand this. We're unable to bring it within and contemplate, so we don't know that the tree is teaching us without investigating: sweet, sour or bitter, it's the nature of the fruit. And this is Dhamma, the teaching of the fruit. Then the leaves grow old. They wither, die and fall from the tree. All we see is that the leaves have fallen down. We don't know that nature is teaching us. Later on, the new leaves sprout, and we merely see that, without taking it further. This is not the truth that is known through internal reflection.

 

If we can bring all this inward and investigate it, we will see that the birth of a tree and our own birth are no different. This body of ours is born and exists, dependent on conditions, on the elements of earth, water, wind and fire. Every part of the body changes according to its nature. It's no different from the tree. Hair, nails, teeth and skin, all change. If we know the things of nature, then we will know ourselves.

 

70) Turtle 

 

Looking for peace is like looking for a turtle with a mustache. You won't be able to find it. But when your heart is ready, it will come and look for you.

 

____________________

71-75

71. Cành Cây Và Rễ Cây

 

Sinh và tử của ta chỉ là một. Bạn không thể có cái này mà chẳng có cái kia. Vừa lúc sinh ra thì ta đã chết rồi. Cái chết và cái sống chỉ là một. Giống như một cội cây. Có cành thì phải có rễ. Có rễ thì phải có cành. Không thể có cái này mà chẳng có cái kia.

 

Người ta buồn rầu than khóc khi có ai chết, và vui cười hớn hở khi thấy một đứa trẻ sinh ra đời. Thật si mê và khôi hài làm sao! Nếu muốn khóc, hãy khóc lúc có ai sinh ra. Hãy khóc cái nguyên nhân, khóc cái gốc, vì không có sinh thì sẽ không có tử.

 

72. Lúa

 

Người nghiên cứu học hỏi giáo pháp, mà không xuyên suốt được nghĩa lý thật sự của giáo pháp thì chẳng khác nào một con chó ngủ trên đống lúa. Khi nó đói, nó rời khỏi đụn lúa và chạy đi lang thang đây đó kiếm ăn. Mặc dầu sống ngay trên đống thức ăn, mà chó chẳng hề hay biết. Tại sao vậy? Bởi vì nó không thấy được hạt gạo bên trong. Nó không thể ăn lúa được. Thực phẩm nằm đó, nhưng chó không thể ăn được. Nó không hiểu lúa đây chính là gạo. Có thể lâu ngày chó không tìm được thức ăn và có thể chó sẽ chết trên đống thức ăn. Con người ta cũng vậy, dầu có nghiên cứu học hỏi giáo pháp nhiều đến đâu đi nữa, chúng ta cũng sẽ không thấy được giáo pháp nếu chúng ta không chịu thực hành. Vì không thấy giáo pháp nên không hiểu giáo pháp.

 

73. Con Trâu

 

Đức Phật thực sự dạy chân lý. Nếu bạn xem xét nghiên cứu tường tận, bạn sẽ thấy giáo phápchân lý, và bạn sẽ không tranh biện với chân lý được. Nhưng chúng ta chẳng khác nào những con trâu. Nếu không cột bốn chân của trâu lại, thì chúng ta chẳng thể nào cho trâu uống thuốc được. Nhưng khi trâu đã bị buộc chặt bốn chân, trâu không còn làm gì được nữa, và bấy giờ nếu bạn muốn bạn có thể bắt nó uống thuốc, và trâu không thể nào cưỡng lại được. Chúng ta cũng vậy, chỉ khi nào bị đau khổ trói buộc ta hoàn toàn, bấy giờ chúng ta mới chịu bỏ si mê. Còn như vẫn có cách để trốn chạy, chúng ta sẽ không chịu dứt bỏ si mê một cách dễ dàng.

 

74. Gà Rừng

 

Bao lâu chân trí tuệ chưa hiện khởi thì chúng ta thấy các căn và các trần là những kẻ thù. Nhưng khi trí tuệ khởi sinh thì chúng ta không còn xem chúng là những kẻ thù nữa. Bấy giờ chúng là cửa ngỏ để chúng ta có được sự hiểu biết đúng đắnsáng suốt.

 

Một ví dụ dễ hiểuthái độ của đám gà rừng. Ta đều biết rằng chúng rất sợ loài người. Bởi sống trong rừng nên tôi biết cách dạy chúng và học hỏi từ chúng. Tôi bắt đầu rải lúa cho chúng ăn. Thoạt đầu vì sợ sệt nên chúng không dám đến gần. Dần dần chúng quen đi, và bắt đầu mong đợi được cho lúa ăn. Đầu tiên chúng tưởng rằng hạt lúa là kẻ thù nguy hiểm. Nhưng trong hạt lúa thì không có gì nguy hiểm. Chúng không biết lúa là thức ăn nên chúng sợ. Về sau, khi chúng thấy rằng không có gì phải sợ, chúng đến và ăn lúa một cách an lành. Đám gà rừng là thế đó.

 

Sống trong rừng ở đây thì chúng ta học một cách tương tự. Khi trước, ta tưởng rằng các căn là trở ngại, và bởi vì ta không biết sử dụng chúng đúng cách nên chúng tạo nhiều vấn đề cho ta. Qua các kinh nghiệm tu tập, ta biết nhận diện chúng theo Chánh pháp. Ta học cách sử dụng chúng, như là đám gà rừng học cách ăn lúa. Từ đó, chúng không còn chống đối ta, và các vấn đề sẽ biến mất.

 

75. Sân Đầy Các Loại Thú

 

Nhiều người nghĩ rằng, những người Tây phương đến học với Ngài Ajahn Chah sẽ gặp trở ngại về vấn đề ngôn ngữ, nhưng thực ra không phải vậy. Có người hỏi Ngài Ajahn Chah làm sao Ngài có thể dạy được những người học trò Tây phương? Ngài có nói được tiếng Anh hay tiếng Pháp không? Ngài có nói được tiếng tiếng Đức không? Ngài Ajahn Chah trả lời: Không. Vậy làm thế nào ngài dạy cho họ? Ngài Ajahn Chah hỏi lại:

 

- Nhà anh có nuôi trâu không?

 

- Dạ có

 

- Nhà anh có nuôi bò, chó hay gà không?

 

- Dạ có.

 

- Vậy thì anh có dùng ngôn ngữ riêng của bò, gà, chó để nói với chúng không?

 

- Dạ dĩ nhiên là không.

 

- Vậy thì làm sao để lo cho nó?

 

Chỉ với một chút ít trí tuệ ta có thể thấy rõ ràng các pháp của thế gian. Chúng ta sẽ hiểu rằng mọi sự trên cõi đời đều là thầy dạy của chúng ta. Cây cỏ chẳng hạn, có thể làm hiển lộ bản chất thực sự của vạn hữu. Khi có trí tuệ thì chẳng cần phải đặt câu hỏi với ai, chẳng cần phải học hỏi nghiên cứu gì nữa. Chúng ta có thể học hỏi đầy đủ từ thiên nhiên để giác ngộ.

71) Twigs and Root 

 

As soon as we're born we're dead. Our birth and our death are just on thing. It like a tree. When there are twigs, there must be a root. When there's a root, there must be twigs. You can't have one without the other. It's a little funny to see how at a death people are so grief-stricken, and at a birth so delighted. I think if you really want to cry, then it would be better to do so when someone's born, for actually firth is death, death is birth; the root is the twig, the twig is the root. If you've got to cry, cry at the root, cry at the birth. Look closely and see that if there were no birth, there would be no death.

 

72) Unthreshed Rice 

 

People who study the Dhamma without penetrating to its true meaning are just like a dog sleeping on a pile of unthreshed rice. When it's hungry, it bounds off the pile of rice grain and runs off looking for scraps of food. Even though it's sleeping right on top of a pile of food, it doesn't know that. Why? Because it can't see the rice. Dogs can't eat unthreshed rice. The food is there but the dog can't eat it. It doesn't know the rice. It might not be able to find anything to eat for a long time, and it may even die . . . right on top of that pile of rice! People are like this. No matter how much we study the Dhamma, we won't see it if we don't practice. If we don't see it, then we won't know it.

 

73) Water Buffalo 

 

The Buddha really taught the truth. If you contemplate it, there is nowhere you can argue with him. But we people are like a buffalo. If it's not tied down by all four legs, it'll not let itself be given any medicine. If tied down and it can do anything --aha! - now if you want to, you can go ahead and give it medicine and it can't struggle away. At this extent it will give up. We people are similar. Only when we are completely bound up in suffering will we let go of our delusions. If we can still struggle away, we will not give up very easily.

 

74) Wild Chickens 

 

As long as true wisdom hasn't yet arisen, we still see the senses and their objects as our enemies. But once true wisdom arises we no longer see them as such. They become the doorway to insight and clear understanding.

 

A good example is the wild chickens in the forest. We all know how much they fear humans. Yet since I've lived in the forest, I've been able to teach them and learn from them too. I began by throwing them rice to eat. At first they were afraid and wouldn't go near the rice. But after a while they got used to it and even began to expect it. They first thought the rice was a dangerous enemy. But there was no danger in the rice. They just didn't know the rice was food, so they were afraid. When they finally saw there was nothing to fear, they could come and eat peacefully. Wild chickens learn naturally like this. Living here in the forest, we learn in the same way. Before, we thought our senses were a problem, and because we thought our senses were a problem, and because we didn't know how to use them properly, they were troublesome. Through experience in practice, however, we learn to se them according to the Truth. We learn to use them, just as the chickens did with the rice. Then they're no longer against us and problems disappear.

 

75) Yard Full of Animals 

 

People often presume there would be a problem with language for the Westerners who wanted to stay at Ajahn Chah's monastery, but this was not the case. Someone once asked Ajahn Chah, "How do you teach all your Western disciples? Do you speak English or French? Do you speak Japanese or German?" "No," replied Ajahn Chah. "Then how do they manage?" he asked. "Do you have water-buffalos in your yard at home?" "Yes, I do."

 

"Do you have any cows, or dogs, or chickens?" "Yes, I have them, too," was the reply. "Tell me," Ajahn Chah asked, "do you speak Water-buffalo or Cow?" "No, of course not." "Well, how do you manage then?"

 



____________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Bảy 2019(Xem: 959)
30 Tháng Sáu 2019(Xem: 882)
29 Tháng Sáu 2019(Xem: 882)
28 Tháng Sáu 2019(Xem: 945)
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 905)
26 Tháng Sáu 2019(Xem: 1026)
25 Tháng Sáu 2019(Xem: 1005)
24 Tháng Sáu 2019(Xem: 1096)
31 Tháng Năm 2019(Xem: 1208)
29 Tháng Năm 2019(Xem: 1351)
26 Tháng Năm 2019(Xem: 3137)
25 Tháng Năm 2019(Xem: 3116)
24 Tháng Năm 2019(Xem: 3609)
18 Tháng Tư 2019(Xem: 3438)
18 Tháng Tư 2019(Xem: 3478)
24 Tháng Chín 2018(Xem: 5392)
01 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2547)
31 Tháng Mười 2017(Xem: 2209)
28 Tháng Mười 2017(Xem: 2667)
25 Tháng Chín 2017(Xem: 3242)
30 Tháng Ba 20209:02 CH(Xem: 160)
With so many books available on Buddhism, one may ask if there is need for yet another text. Although books on Buddhism are available on the market, many of them are written for those who have already acquired a basic understanding of the Buddha Dhamma.
29 Tháng Ba 20209:50 SA(Xem: 180)
Với số sách Phật quá nhiều hiện nay, câu hỏi đặt ra là có cần thêm một cuốn nữa hay không. Mặc dù có rất nhiều sách Phật Giáo, nhưng đa số đều được viết nhằm cho những người đã có căn bản Phật Pháp. Một số được viết theo văn chương lối cổ, dịch nghĩa
28 Tháng Ba 202010:51 SA(Xem: 158)
Quan niệm khổ của mỗi người tùy thuộc vào hoàn cảnh trong cuộc sống hiện tạitrình độ nhận thức của mỗi người. Cho nên con đường giải thoát khổ của mỗi người cũng phải thích ứng theo nguyện vọng của mỗi người. Con đường giải thoát khổ này hướng dẫn
27 Tháng Ba 20203:30 CH(Xem: 123)
TRÌNH BÀY TÓM LƯỢC 4 CÕI - Trong 4 loại ấy, gọi là 4 cõi. Tức là cõi khổ, cõi vui, Dục-giới, Sắc-giới, cõi Vô-sắc-giới. NÓI VỀ 4 CÕI KHỔ - Trong nhóm 4 cõi ấy, cõi khổ cũng có 4 là: địa ngục, Bàng sanh, Ngạ quỉ và Atula. NÓI VỀ 7 CÕI VUI DỤC GIỚI -
26 Tháng Ba 20207:16 CH(Xem: 178)
Ni sư Kee Nanayon (1901-1979) là một trong những vị nữ thiền sư nổi tiếng ở Thái Lan. Năm 1945, bà thành lập thiền viện Khao-suan-luang dành cho các nữ Phật tử tu thiền trong vùng đồi núi tỉnh Rajburi, miền tây Thái Lan. Ngoài các bài pháp được truyền đi
24 Tháng Ba 20202:32 CH(Xem: 189)
Sự giải thoát tinh thần, theo lời dạy của Đức Phật, được thành tựu bằng việc đoạn trừ các lậu hoặc (ô nhiễm trong tâm). Thực vậy, bậc A-la-hán thường được nói đến như bậc lậu tận - Khināsava, bậc đã đoạn trừ mọi lậu hoặc. Chính vì thế, người đi tìm chân lý cần phải hiểu rõ những lậu hoặc này là gì, và làm cách nào để loại trừ được nó.
23 Tháng Ba 20203:56 CH(Xem: 219)
Rất nhiều sách trình bày nhầm lẫn giữa Định và Tuệ hay Chỉ và Quán, đưa đến tình trạng định không ra định, tuệ chẳng ra tuệ, hoặc hành thiền định hóa ra chỉ là những “ngoại thuật” (những hình thức tập trung tư tưởng hay ý chímục đích khác với định nhà Phật), và hành thiền tuệ lại có kết quả của định rồi tưởng lầm là đã chứng được
22 Tháng Ba 20209:08 CH(Xem: 177)
Everyone is aware of the benefits of physical training. However, we are not merely bodies, we also possess a mind which needs training. Mind training or meditation is the key to self-mastery and to that contentment which brings happiness. Of all forces the force of the mind is the most potent. It is a power by itself. To understand the real nature
21 Tháng Ba 20209:58 CH(Xem: 214)
Chúng ta lấy làm phấn khởi mà nhận thấy rằng hiện nay càng ngày người ta càng thích thú quan tâm đến pháp hành thiền, nhất là trong giới người Tây phương, và pháp môn nầy đang phát triễn mạnh mẽ. Trong những năm gần đây, các nhà tâm lý học khuyên
20 Tháng Ba 20208:30 CH(Xem: 190)
Bốn Sự Thật Cao Quý được các kinh sách Hán ngữ gọi là Tứ Diệu Đế, là căn bản của toàn bộ Giáo Huấn của Đức Phật và cũng là một đề tài thuyết giảng quen thuộc. Do đó đôi khi chúng ta cũng có cảm tưởng là mình hiểu rõ khái niệm này, thế nhưng thật ra thì ý nghĩa của Bốn Sự Thật Cao Quý rất sâu sắc và thuộc nhiều cấp bậc
17 Tháng Ba 20205:51 CH(Xem: 313)
Mindfulness with Breathing is a meditation technique anchored In our breathing, it is an exquisite tool for exploring life through subtle awareness and active investigation of the breathing and life. The breath is life, to stop breathing is to die. The breath is vital, natural, soothing, revealing. It is our constant companion. Wherever we go,
16 Tháng Ba 20204:16 CH(Xem: 304)
Giác niệm về hơi thở là một kỹ thuật quán tưởng cắm sâu vào hơi thở của chúng ta. Đó là một phương tiện tinh vi để thám hiểm đời sống xuyên qua ý thức tế nhị và sự điều nghiên tích cực về hơi thởđời sống. Hơi thở chính là đời sống; ngừng thở là chết. Hơi thở thiết yếu cho đời sống, làm cho êm dịu, tự nhiên, và năng phát hiện.
15 Tháng Ba 202012:00 CH(Xem: 251)
Phật giáođạo Phật là những giáo lý và sự tu tập để dẫn tới mục tiêu rốt ráo của nó là giác ngộgiải thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử. Tuy nhiên, (a) mọi người thế tục đều đang sống trong các cộng đồng dân cư, trong các tập thể, đoàn thể, và trong xã hội; và (b) những người xuất gia dù đã bỏ tục đi tu nhưng họ vẫn đang sống tu
13 Tháng Ba 20209:16 CH(Xem: 227)
Người ta thường để ý đến nhiều tính cách khác nhau trong những người hành thiền. Một số người xem thiền như là một thứ có tính thực nghiệm, phê phán, chiêm nghiệm; những người khác lại tin tưởng hơn, tận tâm hơn, và xem nó như là lí tưởng. Một số có vẻ thích nghi tốt và hài lòng với chính mình và những gì xung quanh,
12 Tháng Ba 20209:36 SA(Xem: 347)
Kinh Đại Niệm Xứ - Mahāsatipaṭṭhāna được xem là bài kinh quan trọng nhất trên phương diện thực hành thiền Phật giáo. Các thiền phái Minh Sát, dù khác nhau về đối tượng quán niệm, vẫn không xa khỏi bốn lĩnh vực: Thân, Thọ, Tâm, và Pháp mà Đức Phật
10 Tháng Ba 20202:09 CH(Xem: 318)
Giới học thiền ở nước ta mấy thập niên gần đây đã bắt đầu làm quen với thiền Vipassanā. Số lượng sách báo về chuyên đề này được dịch và viết tuy chưa nhiều lắm nhưng chúng ta đã thấy tính chất phong phú đa dạng của Thiền Minh Sát hay còn gọi là Thiền Tuệ hoặc Thiền Quán này. Thiền Vipassanā luôn có một nguyên tắc nhất quán
10 Tháng Ba 202010:20 SA(Xem: 304)
Trong tất cả các thiền sư cận đại, bà Achaan Naeb là một thiền sư đặc biệt hơn cả. Bà là một nữ cư sĩ đã từng dạy thiền, dạy đạo cho các bậc cao tăng, trong đó có cả ngài Hộ Tông, Tăng thống Giáo hội Tăng già Nguyên thủy Việt Nam cũng đã từng theo học thiền với bà một thời gian. Năm 44 tuổi, Bà đã bắt đầu dạy thiền
08 Tháng Ba 202011:08 SA(Xem: 258)
A.B.: Đầu tiên, khi họ hỏi Sư: “Sư có muốn nhận giải thưởng này không?” và Sư đã đồng ý. Nhưng phản ứng đầu tiên ngay sau đó là: “Tại sao Sư lại muốn nhận giải thưởng này? Sư là một nhà Sư Phật Giáo, đây là việc một nhà Sư (cần phải) làm. Là một nhà Sư, chúng ta đi truyền giáo, đi phục vụ, và chúng ta không nhất thiết phải đòi hỏi
07 Tháng Ba 20205:16 CH(Xem: 330)
Biên tập từ các bài pháp thoại của ngài Thiền sư Ajahn Brahmavamso trong khóa thiền tích cực 9 ngày, vào tháng 12-1997, tại North Perth, Tây Úc. Nguyên tác Anh ngữ được ấn tống lần đầu tiên năm 1998, đến năm 2003 đã được tái bản 7 lần, tổng cộng 60 ngàn quyển. Ngoài ra, tập sách này cũng đã được dịch sang tiếng Sinhala
06 Tháng Ba 20209:21 SA(Xem: 333)
Trước khi nói về phương pháplợi ích của thiền Minh Sát Tuệ, chúng ta cần điểm qua một số vấn đề liên quan đến "pháp môn thiền định" Phật giáo. Gần đây, dường như pháp môn thiền của Phật giáo bị lãng quên và không còn đóng vai trò quan trọng
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 696)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 2287)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 3681)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
30 Tháng Ba 20209:02 CH(Xem: 160)
With so many books available on Buddhism, one may ask if there is need for yet another text. Although books on Buddhism are available on the market, many of them are written for those who have already acquired a basic understanding of the Buddha Dhamma.
29 Tháng Ba 20209:50 SA(Xem: 180)
Với số sách Phật quá nhiều hiện nay, câu hỏi đặt ra là có cần thêm một cuốn nữa hay không. Mặc dù có rất nhiều sách Phật Giáo, nhưng đa số đều được viết nhằm cho những người đã có căn bản Phật Pháp. Một số được viết theo văn chương lối cổ, dịch nghĩa
28 Tháng Ba 202010:51 SA(Xem: 158)
Quan niệm khổ của mỗi người tùy thuộc vào hoàn cảnh trong cuộc sống hiện tạitrình độ nhận thức của mỗi người. Cho nên con đường giải thoát khổ của mỗi người cũng phải thích ứng theo nguyện vọng của mỗi người. Con đường giải thoát khổ này hướng dẫn
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 347)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 517)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 506)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.
01 Tháng Hai 202010:51 SA(Xem: 709)
“Kinh Chú Tâm Tỉnh Giác” là một trong hai bài kinh căn bảnĐức Phật đã nêu lên một phép luyện tập vô cùng thiết thực, cụ thể và trực tiếp về thiền định, đó là phép thiền định chú tâm thật tỉnh giác và thật mạnh vào bốn lãnh vực thân xác, cảm giác, tâm thức và các hiện tượng tâm thần từ bên trong chúng.
31 Tháng Giêng 20207:00 SA(Xem: 882)
“Kinh Chú Tâm vào Hơi Thở” là một trong hai bài kinh căn bảnĐức Phật đã nêu lên một phép luyện tập vô cùng thiết thực, cụ thể và trực tiếp về thiền định, đó là sự chú tâm thật mạnh dựa vào hơi thở. Bản kinh này được dịch giả Hoang Phong chuyển ngữ từ kinh Anapanasati Sutta (Trung Bộ Kinh, MN 118).
24 Tháng Giêng 20208:00 SA(Xem: 6010)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻhạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;