V121

Phật Tử Phản Ứng Với Cơn Dịch Bạo Lực Bằng Súng Đạn Như Thế Nào? - How Should Buddhists Respond To The Gun Violence Epidemic?

12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 1753)
Phật Tử Phản Ứng Với Cơn Dịch Bạo Lực Bằng Súng Đạn Như Thế Nào? - How Should Buddhists Respond To The Gun Violence Epidemic?

FourKnottedGuns_1A
All_SB_Victims_1A

(Ngày 2/12/2015, có 14 nạn nhân trong vụ nổ súng ở San Bernadino,
trong số nầy có cô người Việt tên Nguyễn Thị Thanh Tín (Tin Nguyen).
Dec/2/2015, 14 victims of San Bernadino's shooting)

 

Phật Tử Phản Ứng Với Cơn Dịch Bạo Lực Bằng Súng Đạn Như Thế Nào?
How Should Buddhists Respond To The Gun Violence Epidemic?

  Lewis Richmond - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: lionsroar.com - Bài Đăng Ngày: 24/3/2018

__________________

Phật Tử Phản Ứng Với Cơn Dịch Bạo Lực Bằng Súng Đạn Như Thế Nào?

 

Tháng 12 năm 2015, sau vụ giết người hàng loạt bằng súng tại San Bernardino, Thiền Sư Lewis Richmond đã phải tự hỏi: Phật Tử phải phản ứng về chuyện nầy như thế nào thì thích hợp và có hiệu quả?

 

Vì những sự kiện như vậy gợi lên những cảm xúc mạnh mẽ, bao gồm cả nỗi sợ hãi, tôi nghĩ có thể hữu ích khi nói đến một số sự thật về bạo lực súng đạn ở Hoa Kỳ, mà tôi đã lượm lặt được từ những bài viết gần đây. Một số bài viết nầy thì khó hiểu qua trực giác.

 

Thí dụ, trong 30 năm qua, tỷ lệ bạo lực bằng súng nói chung đã giảm đáng kể. Vâng, quả đúng như vậy. Trên thực tế, tội phạm nghiêm trọng của tất cả các loại cũng giảm đi trong thời kỳ nầy, có lẽ do sự suy giảm về bạo lực liên hệ đến ma túy. Một sự thật khác: kể từ biến cố ngày 11/9 (năm 2001), đã có khoảng 100 người chết ở Hoa Kỳ vì bạo lực khủng bố; và cũng trong cùng thời gian đó, tổng số người chết vì súng (bao gồm nhiều vụ tự tử và bạo lực gia đình) vượt quá con số người chết từ các cuộc chiến tranh Việt Nam, Iraq và Afghanistan cộng lại. Mỗi ngày, mỗi tuần, nhiều người Hoa Kỳ bị giết vì súng, một tình huống độc nhất trong các nước phát triển.

 

Kiểm soát súng là chủ đề đã được nói nhiều qua truyền thông và qua tin tức, đây là một thực tế khó hiểu qua trực giác: tỷ lệ các gia đình sở hữu súng đã giảm đáng kể trong vòng 20 năm qua, trong khi tổng số súng ở Hoa Kỳ (hiện tại có khoảng 300 triệu khẩu súng) đã tăng lên rõ rệt trong cùng thời kỳ. Điều này có nghĩa là những người sở hữu súng không chỉ sở hữu một khẩu súng; họ sở hữu 5, 10, 20, 100, hoặc trong một trường hợp gần đây, 5000 khẩu súng. Ngoài ra, còn có sự khác biệt về địa lý và sắc tộc. Các gia đình sở hữu súng (bình quân gia đình) cao nhất ở miền Nam, thấp nhất ở vùng biển Thái Bình Dương và vùng Đông Bắc. Người da trắng (bình quân đầu người) sở hữu nhiều súng hơn so với người da màu như người gốc La-tinh, người gốc Á Châu và người Mỹ gốc Phi Châu. Ngay cả khi luật kiểm soát súng nghiêm ngặt được thông qua vào ngày mai, và trừ khi chúng ta thật sự sẵn sàng tịch thu hầu hết các loại súng (giống như nước Úc đã làm sau khi vụ giết người hàng loạt bằng súng ở đó), thì 300 triệu khẩu súng vẫn còn ở trong nước Hoa Kỳ. Nguồn cung cấp vũ khí gần như vô tận này giống như một con ngựa nguy hiểm đã rời chuồng từ lâu. Chúng ta cần nhiều may mắn để dẫn con ngựa nầy trở về chuồng.

 

Tôi tiếc rằng tôi không thể cung cấp nguồn trích dẫn về những sự thật nầy; vì tôi không nghĩ mình sẽ viết một bài như thế nầy vào thời điểm đó. Tôi biết các trích dẫn của tôi bắt nguồn từ các trang mạng tin tức có uy tín, và các dữ liệu của họ chủ yếu lấy từ cơ sở dữ liệu thống kê tội phạm của FBI. Tôi nhắc đến tất cả những điều này bởi vì, bên cạnh những điều khác, Phật giáo dựa trên sự quan sát mọi chuyện thật sự đã xảy ra.

 

Vì vậy, tôi tin rằng phản ứng của những người Phật Tử chúng ta, cũng nên dựa vào sự thật chứ không dựa vào cảm xúc. Giới luật đầu tiên và quan trọng nhất của Đạo Phật là ahimsa - nghĩa là không-bạo-lực, không-gây-hại, không-gây-hại khi không-cần-thiết. Điều này đúng với tất cả các giáo phái và các truyền thống của Phật Giáo trong quá khứ và trong hiện tại. Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân... Tôi nghĩ rằng phản ứng của chúng ta cần phải dùng thể lực, và cần phải thực tế hơn thế. Khi người nào đó nã súng ngẫu nhiên vào một đám đông, bằng một khẩu súng trường bán-tự-động, lời cầu nguyện từ bi sẽ không giúp ích được gì. Chúng ta cũng nên nhớ sự thật cao quý đầu tiên của Đạo Phật, nói rằng kiếp người được đánh dấu bằng sự đau khổ. Sự thật nầy không chỉ có nghĩa là mọi người thỉnh thoảng phải chịu đau khổ, mà sự thật nầy còn có nghĩa là con người có khuynh hướng đầu hàng trước "ba thứ độc hại" là "tham lam, sân hận và si mê", con người liên tục tạo ra chiến tranh, bất công, bóc lột, tàn ác, và nhiều hình thức đau khổ không thể tưởng tượng được. Chúng ta luôn luôn có "tham sân si", và ở một mức độ nào đó "ba thứ độc hại" nầy sẽ luôn luôn có mặt. Chiến tranh khủng khiếp biết bao, mà chúng ta lại dễ dàng sắp xếp để quên chúng. Tuy nhiên, chúng ta luôn luôn cần phải nhớ, chiến tranh thì khủng khiếp. Thầy Suzuki Roshi của tôi đã sống qua thời kỳ tồi tệ nhất của Thế chiến Thứ Hai tại Nhật Bản (Thầy đã không phải đi lính Bộ Binh, vì Thầy sống tại chùa của Thầy trong suốt cuộc chiến nầy, và có lẽ Thầy đã thực hiện rất nhiều đám tang cho các thanh niên trẻ). Khi được hỏi về cuộc chiến, Thầy chỉ nói rằng, "Cả đất nước tôi như phát điên lên."

 

Có vẻ như chúng ta đang sống trong một thời kỳ lịch sử hết sức bạo lực, nhưng một nhà tâm lý học, và cũng là một tác giả có sách bán chạy nhất, ông Steven Pinker, đã nghiên cứu điểm này một cách triệt để, và kết luận của ông là tỷ lệ chiến tranh, bạo lực và tàn ác đã đều đặn giảm dần 1000 năm qua. Vâng, qua cái nhìn của ông ấy, chúng ta thật sự đang có sự tiến bộ, mặc dù giống như con ốc sên đang bò. Đấy dường như là một cái nhìn hữu ích, và được ít người nhận xét.

 

Tóm tắt lại, Đức Phật là một trong những vị thầy vĩ đại đầu tiên nhận ra rằng trong cõi người, mọi điều xảy ra đều có lý do. Ngay cả những thủ phạm hung ác nhất tạo ra các hành vi bạo lực vẫn là con người, họ hành động bởi vì họ tuyệt vọng, giận dữ, quá khích về ý thức hệ, hoặc là họ bệnh tâm thần. Mặc dù chúng ta không thể và không nên bào chữa cho họ, Phật Tử chúng ta nên tránh việc phi nhân hóa hoặc phỉ báng họ đến mức chúng ta có phản ứng xấu giống như họ. "Mắt đổi mắt" (Luật trả thù) là một phản ứng dường như làm thỏa thích cơn thịnh nộ của chúng ta, nhưng Đức Phật dạy rằng chúng ta còn có rất nhiều con mắt khác, không phải chỉ có hai con mắt trần tục với nhiều khuyết điểm nầy. Một trong số đó là con mắt trí tuệ, nhìn thấy mọi vật đúng như chúng là, dù tốt, hoặc xấu, dù độc ác đến mức không-thể-hiểu-được, rồi chúng ta phản ứng một cách thích hợp. Những phản ứng khôn ngoan đối với những cực đoan của bạo lực thì không rõ ràng đối với tôi. Có lẽ, cũng không rõ ràng đối với bạn, hoặc với bất cứ người nào khác. Các phản ứng nầy sẽ đòi hỏi chúng ta học hỏi và suy ngẫm cẩn thận. Cùng với sự kiên nhẫn nữa. Tất cả mọi người cần học hỏi trong một thời gian lâu dài. Chúng ta nên làm như vậy.

How Should Buddhists Respond To The Gun Violence Epidemic? 

 

After December, 2015’s mass-shooting in San Bernadino, Zen teacher Lewis Richmond had to wonder: What is an appropriate or effective response as a Buddhist?

 

Since such events evoke strong visceral emotions, including fear, I thought it might be helpful to report some facts about gun violence in America I have gleaned from my recent readings. Some of these are rather counterintuitive.

 

For example, in the last 30 years the overall incidence of gun violence has dropped rather dramatically. Yes, it’s true. In fact, serious crime of all types dropped in that period too, perhaps due to the decline in drug related violence. Another fact: since 9/11, there have been about 100 deaths in America from terrorist violence; during that same period, overall deaths from guns (which include many incidents of suicides and domestic violence) exceeds deaths from the Vietnam, Iraq, and Afghanistan wars combined. Every day, every week, large numbers of Americans are killed by guns, a situation that is unique in the developed world.

 

Since the subject of gun control has been much in the air and in the news, here is another counterintuitive fact: the ratio of gun-owning households has declined significantly in the last 20 years, while the overall number of guns in America (around 300 million now) has gone up markedly in the same period. This means that people who own guns do not own just one; they own 5, 10, 20, 100—or in one recent case, 5000. There are also differences of geography and ethnicity. Per capita household ownership of guns is highest in the South, lowest in the Pacific seaboard and the Northeast.  Whites own substantially more guns per capita than people of color such as Latinos, Asians and African-Americans. Even if strict gun control laws were passed tomorrow, unless we were actually willing to confiscate most guns (as Australia did after a mass shooting there), those 300 million guns would still be out there. This near-infinite supply of firearms is like a dangerous horse who left the barn a long time ago.  Good luck trying to get the horse back in the barn.

 

I regret that I cannot offer citations for all these facts; I did not realize I was going to be writing a piece like this at the time I read them. I know my sources were all reputable news sites, and that their data came largely from the FBI database of crime statistics. I report all of this because, among other things, Buddhism is based on the observation of how things actually are.

 

So I feel our response as Buddhists should also be based on facts rather than emotion. The first and foremost precept of Buddhism is ahimsa—non-violence, non-harm, no unnecessary harm. This is true of all sects and traditions of Buddhism past and present. I feel strongly that as Buddhists we should represent our non-harm precept in any way we can, and be prepared to stand up for it. I don’t think this means we should just meditate, say the loving-kindness prayer, and so on. I think our response needs to be more muscular and practical than that. When someone is firing randomly into a crowd with a semi-automatic rifle, the loving-kindness prayer is not going to help. We should also remember the first noble truth of Buddhism,  that human existence is marked by suffering. This doesn’t just mean that people suffer now and then, it means that because of our human tendency to yield to the three “poisons” of greed, anger, and confusion, human beings are constantly creating wars, injustice, exploitation, cruelty, and many forms of unimaginable suffering. We always have and to some extent always will. Wars are so terrible that we easily arrange to forget them. But they are horrible—always.  My teacher Suzuki Roshi lived through the worst of World War II in Japan (he was not drafted into the Army and lived out the war in his home temple, probably performing a lot of funerals for young men). When asked about the war, he just said, “My whole country went crazy.”

 

It may seem as though we are living in a particularly violent historical time, but the psychologist and best-selling author Steven Pinker has researched this point exhaustively, and his conclusion is that the incidence of war, violence, and cruelty has been steadily decreasing over the last 1000 years.  Yes, from his point of view we are actually making progress, snail-like though it may seem. That seems to me to be a useful and little-remarked-upon perspective.

 

And lastly, the Buddha was one of the first great teachers to recognize that in the human realm things happen for a reason. Even the most heinous perpetrators of violent acts are still human beings, acting out of desperation, rage, ideological fervor, or mental illness. While we cannot and should not excuse them, as Buddhists we should avoid dehumanizing or vilifying them to the point that we respond in kind. An eye for an eye is a visceral response that seems to satiate our own rage, but Buddhism teaches that there are many eyes, not just the ordinary flawed human one. One of those is the wisdom eye, which sees things just as they are, whether good, bad, or incomprehensibly evil, and responds appropriately. What the wisdom response to these extremities of violence is not obvious to me. Nor to you, nor anyone else, probably. It will require careful study and reflection for each of us. And patience. Humanity as a whole is in this for the long haul. We should be too.

__________________


Xem thêm - See more articles:

Đức Phật Và Những Viên Đạn - Buddha and Bullets


_________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Mười Hai 201910:25 CH(Xem: 31)
...Tâm Bồ đề là tâm cầu Phật đạo, cầu giác ngộ. Người Phật tử làm sao gầy dựng được bước đi căn bản luôn tiến, luôn vững, không vì bất cứ lý do gì thoái tâm Bồ đề. Khi tâm Bồ đề thoái rồi thì con đường Phật đạo xem như bị ngó lơ, mình quay lưng đi.
05 Tháng Mười Hai 20199:24 CH(Xem: 48)
Đây là loạt bài giảng về Phật Pháp Căn Bản đã được Hòa thượng Sīlānanda giảng dạy trong các khóa thiền nhiều nơi như: Hoa Kỳ, Canada, Úc Châu, Mễ Tây Cơ, Mã Lai, Singapore... Mặc dầu được gọi là căn bản nhưng đọc các bài giảng này các bạn sẽ học hỏi được nhiều điều hữu ích những điều mà các bạn khó tìm thấy trong các sách vở khác
03 Tháng Mười Hai 20198:41 SA(Xem: 109)
Ngài bắt đầu dạy thiền cho nhóm Thiền Quán Như Lai kể từ cuối nằm 1987 và hiện nay là vị hướng dẫn tinh thần tối cao cho Như Lai Thiền Viện. Tuyển tập "Hương Vị Pháp Bảo" này gồm 10 bài được chọn từ những bài pháp mà Ngài đã giảng qua các lớp giáo lý
01 Tháng Mười Hai 20196:12 CH(Xem: 75)
Có hai đường lối để hộ trì Phật Giáo. Một, được gọi là àmisapùjà, dưỡng nuôi, hay hộ trì bằng sự dâng cúng vật chất, như bốn món vật dụng: y phục, chỗ ở, vật thực và thuốc men. Đó là dưỡng nuôi Phật Giáo bằng cách cung ứng cho hàng Tăng chúng những nhu cầu thiết yếu để các Ngài có thể sống tương đối tạm đủ,
30 Tháng Mười Một 20195:28 CH(Xem: 209)
Ngôi nhà bên ngoài không phải là ngôi nhà thực sự của bạn. Đó chỉ là căn nhà giả tưởng, căn nhà trong thế tục. Còn căn nhà thực sự của bạn, đó là sự bình an. Đức Phật đã dạy ta xây căn nhà thực sự của mình bằng cách buông bỏ cho đến khi ta đạt được bình an, thanh tịnh.
28 Tháng Mười Một 20198:16 CH(Xem: 114)
Quyển sách lạ về cách trình bày nội dung. Không phải như các bài pháp ta thường được đọc mạch lạc: có mở, có thân, có kết. Đằng này sách bao gồm các lời dạy ngắn của thiền sư Ajaan Fuang do tỳ kheo Thanissaro hay các đệ tử khác nhớ lại, hoặc được trích ra từ một số bài pháp đã được ghi âm. Vì lẽ đó, độc giả có thể thấy khó hiểu
26 Tháng Mười Một 201911:38 SA(Xem: 166)
Viết tự truyện có lẽ không phải là chuyện một vị tỳ kheo, một nhà sư Phật giáo nên làm, vì các tỳ kheo chúng tôi phải luôn phấn đấu để diệt ngã, không phải để tôn vinh nó. Qua thiền quán và chánh niệm chúng tôi muốn tu tập buông bỏ ái luyến, thực hành vô ngã. Vậy thì tại sao tôi lại viết cả một quyển sách về mình?
25 Tháng Mười Một 20196:12 CH(Xem: 131)
Trong Kinh Đại Bát Niết Bàn, khi ngài Ananda, vị đệ tử trung kiên và cũng là thân quyến của Đức Phật, bày tỏ ý muốn được Đức Phật truyền lại những lời giáo huấn cuối cùng đến các tăng ni, Đức Phật bảo rằng Ngài đã không giữ gì lại "trong nắm tay như một vị Thầy còn muốn giữ lại điều gì đó". Và Đức Phật đã khuyên các đệ tử của Ngài
23 Tháng Mười Một 20196:00 CH(Xem: 468)
Đức Phật có rất nhiều đệ tử. Nhưng khi đề cập đến các vị đệ tử xuất sắc, vượt trội với những sở trường và hạnh nguyện mang những nét đặc thù khác biệt nhau thời người ta thường nhắc đến “Mười Vị Đệ Tử Lớn” (Thập Đại Đệ Tử) của đức Phật được liệt vào hàng đệ nhất, kể ra như sau:
21 Tháng Mười Một 20195:51 CH(Xem: 178)
Có lẽ linh cảm được sự sớm ra đi của mình, Ni sư Ayya Khema đã hoàn tất quyển tự truyện Quà Tặng Cuộc Đời (I Give You My Life) và sách được xuất bản khoảng đầu năm 1997. Vào ngày 2 tháng 11 năm 1997, Ni sư Ayya Khema (1923-1997) đã ra đi vì căn bịnh ung thư
18 Tháng Mười Một 20199:55 CH(Xem: 174)
Bát Chánh Đạo, một phần giáo lý cơ bản của Đức Phật mà gần như Phật tử nào dầu vừa bước chân đến với Đạo cũng phải biết qua. Vậy thì Bát Chánh Đạo dưới cái nhìn của một thiền sư tu chứng như Sư Bhante H. Gunaratana, sẽ thế nào? Ta có thể học được gì thêm? Đó có lẽ cũng là ý nghĩ mạo muội của tôi khi bắt tay dịch
16 Tháng Mười Một 20192:13 CH(Xem: 183)
Cuốn tiểu sử này được viết ra để hé mở về cuộc đời và cách tu tập của vị Đại sư đã quá cố Phra Acharn Mun Bhūridatta. Đây là kết quả của việc góp nhặt những thông tin do một số các đệ tử cùng thời với Ngài, những người đã được Ngài chỉ dạy vào những thời điểm khác nhau, hảo tâm cung cấp. Do vậy, mức độ chính xác của những thông tin này
15 Tháng Mười Một 20195:51 CH(Xem: 109)
Đã lâu lắm rồi, tôi bỏ thói quen viết nhật ký. Không phải vì không có gì để ghi lại nhưng vì tôi đã chuyển đổi cách sống của mình. Tôi tập sống theo những gì mình đã học được nơi các quyển sách Phật giáo mà tôi đã đọc. Tôi không muốn ghi lại quá nhiều chuyện để mỗi lần đọc, tôi lại phải quay về với quá khứ -đầy nước mắt khổ đau-
13 Tháng Mười Một 20192:54 CH(Xem: 191)
Hình như chúng ta đang ở một thời điểm trong lịch sử của nhân loại, khi càng ngày càng có nhiều người đi tìm ý nghĩa cuộc đời. Trong quá khứ, cuộc sống gia đình, tôn giáo, chính trị, hoặc nghề nghiệp đặc biệt nào đó đã được coi như là đủ để thỏa mãn ước muốn thành đạt của nhân loại. Mặc dầu ước muốn này gần như không được biết đến
12 Tháng Mười Một 20198:43 CH(Xem: 242)
Cuộc đời đức Phật là nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều sử gia, triết gia, học giả, nhà văn, nhà thơ, nhà khảo cổ, nhạc sĩ, họa sĩ, những nhà điêu khắc, nhà viết kịch, phim ảnh, sân khấu... Và hàng ngàn năm nay đã có vô số tác phẩm về cuộc đời đức Phật, hoặc mang tính lịch sử, khoa học hoặc phát xuất từ cảm hứng nghệ thuật,
08 Tháng Mười Một 20198:43 CH(Xem: 252)
Nguyên câu tiên tri như sau: “Chừng nào chim sắt bay, ngựa chạy trên bánh xe, người Tây Tạng phải lang thang khắp cùng trái đất, lúc đó Phật pháp sẽ được truyền đến đất nước của người da đỏ.” (‘Đất của người da đỏ’, được xem là Tây phương, vì đối với người Á châu, da người Tây phương đỏ hồng). Mã lực của các xe hơi, “con chim sắt” máy bay
06 Tháng Mười Một 20195:22 CH(Xem: 196)
Đây là một quyển sách căn bản dành cho người muốn tìm hạnh phúc và sự bình an trong cuộc sống qua con đường tâm linh. Con đường Đạo của Đức Phật rất đơn giản, thích hợp với mọi người. Bất cứ ai với lòng quyết tâm và thiện ý đều có thể đi trên con đường nầy để đạt được tự do, giải thoát cho thân tâm. Cuộc hành trình nầy đòi hỏi người tham dự
02 Tháng Mười Một 201911:37 SA(Xem: 237)
Quyển Khóa Hư Lục Giảng Giải này ra đời do lòng nhiệt tình, tâm tha thiết mong muốn có một “Pho Sách Phật Giáo Việt Nam” thật sự Việt Nam của chúng tôi. Bao nhiêu năm rồi, chúng tôi ao ước những tư liệu Phật giáo Việt Nam còn sót lại được dịch ra chữ quốc ngữ
30 Tháng Mười 20193:43 CH(Xem: 297)
Ngày xửa, ngày xưa, có một cô công chúa Út con gái yêu của hoàng đế La Mã - một ông hoàng giàu sang độc tài và rất hung bạo. Lúc lớn lên, nàng công chúa lại đem lòng thầm yêu trộm nhớ một chàng trai trẻ tuổi trong đội Ngự lâm quân của cha mình.
29 Tháng Mười 20195:40 CH(Xem: 269)
Ngày xưa ở nước Ba Tư, có một vị vua (theo đạo Hồi Giáo) đã cho tập họp tất cả những vị quan thông thái nhất của mình, rồi hỏi họ rằng liệu có một câu thần chú nào mà nhà vua có thể làm theo, để giúp nhà vua vượt qua được mọi tình huống, bất kể lúc nào và ở đâu, trong lúc vui hoặc lúc buồn, trong lúc chiến thắng hoặc khi thất bại.
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 1582)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 2864)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 1753)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
06 Tháng Mười Hai 201910:25 CH(Xem: 31)
...Tâm Bồ đề là tâm cầu Phật đạo, cầu giác ngộ. Người Phật tử làm sao gầy dựng được bước đi căn bản luôn tiến, luôn vững, không vì bất cứ lý do gì thoái tâm Bồ đề. Khi tâm Bồ đề thoái rồi thì con đường Phật đạo xem như bị ngó lơ, mình quay lưng đi.
05 Tháng Mười Hai 20199:24 CH(Xem: 48)
Đây là loạt bài giảng về Phật Pháp Căn Bản đã được Hòa thượng Sīlānanda giảng dạy trong các khóa thiền nhiều nơi như: Hoa Kỳ, Canada, Úc Châu, Mễ Tây Cơ, Mã Lai, Singapore... Mặc dầu được gọi là căn bản nhưng đọc các bài giảng này các bạn sẽ học hỏi được nhiều điều hữu ích những điều mà các bạn khó tìm thấy trong các sách vở khác
03 Tháng Mười Hai 20198:41 SA(Xem: 109)
Ngài bắt đầu dạy thiền cho nhóm Thiền Quán Như Lai kể từ cuối nằm 1987 và hiện nay là vị hướng dẫn tinh thần tối cao cho Như Lai Thiền Viện. Tuyển tập "Hương Vị Pháp Bảo" này gồm 10 bài được chọn từ những bài pháp mà Ngài đã giảng qua các lớp giáo lý
26 Tháng Mười 20199:33 CH(Xem: 289)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
21 Tháng Chín 20198:40 SA(Xem: 1066)
Kinh Pháp Cú (TTS), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26 (Kệ 1-423 - Verses 1-423) - Translated By: Acharya Buddharakkhita - Dịch từ tiếng Hán: Thích Thiện Siêu - Illustrations by - Tranh Vẽ: Mr. P. Wickramanayaka
21 Tháng Tám 201910:09 CH(Xem: 666)
Sở dĩ ảnh hưởng rộng lớn như thế là vì Pháp cú kinh tuy ngắn nhỏ nhưng bao hàm đầy đủ giáo lý căn bản của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, như Tứ diệu đế, lý Duyên khởi, định luật Vô thường, v.v., những lời Phật dạy thật thực tiễn, gần gũi, dễ hiểu, dễ ứng dụng trong đời sống đạo đức hàng ngày, cho cả hai giới xuất gia và tại gia.
20 Tháng Tám 201911:33 CH(Xem: 549)
Kinh Pháp Cú là cuốn kinh chọn lọc những lời dạy của đức Phật Thích Ca Mâu Ni khi còn tại thế. Suốt trong 45 năm thuyết pháp, đức Phật đã nói rất nhiều Pháp ngữ, bao gồm nghĩa lý thâm thiết để cởi mở nghiệp khổ cho chúng sanh mà đưa họ đến Niết-bàn an lạc. Những giáo pháp ấy, ngay ba tháng sau khi Phật diệt độ, các vị Cao đồ đã hội họp
22 Tháng Sáu 20194:39 CH(Xem: 1577)
"Ở gần tỉnh Benares, trong công viên nai ở Isipatana, Bậc Giác Ngộ, bậc hoàn hảo, bậc hoàn toàn tỉnh thức, tức là Đức Phật đã lăn Bánh-Xe-Pháp cao-quý nhất. Và bánh xe pháp nầy không thể nào bị quay ngược (trở lại) bởi bất cứ người nào trên thế giới, dù cho: đó là nhà sư tu khổ hạnh, hoặc là vị Bà La Môn, hoặc là vị trời, hoặc là Ma Vương,
20 Tháng Sáu 201910:54 CH(Xem: 1315)
Tại thành phố Sāvatthī (Xá Vệ). "Nầy các Tỳ Kheo, ta sẽ giảng dạy, và phân tích cho các ông nghe về con đường cao quý có tám phần. Khi ta nói, các ông hãy chú ý và lắng nghe." "Bạch Thế Tôn, dạ vâng," họ cùng trả lời. Rồi, Đức Phật nói như sau: "Con đường cao quý có tám phần là gì? Con đường nầy gồm có: cái-nhìn-đúng, suy-nghĩ-đúng,