Ngôi Nhà Tâm - A Home For The Mind

13 Tháng Năm 202010:44 CH(Xem: 702)
Ngôi Nhà Tâm - A Home For The Mind


ajaan-suwat-suvaco
(Ajaan Suwat Suvaco)



Ngôi Nhà Tâm - A Home For The Mind

Ajaan Suwat Suvaco

Translated from the Thai by Thanissaro Bhikkhu

Diệu Liên Lý Thu Linh chuyển ngữ

Source-Nguồn: accesstoinsight.org, thuvienhoasen.org


__________________

Ngôi Nhà Tâm 

Ajaan Suwat, sinh năm 1919, là một 
tỳ kheo người Thái,  và là sáng lập viên của bốn tu viện tại Hoa Kỳ. Một trong bốn tu viện này là Metta Forest Monastry ở San Diego, nay được Tỳ Kheo Thanissaro trụ trì.  Ngài xuất gia năm 20 tuổi, là đệ tử của thiền sư Ajaan Funn Acaro.  Ngài cũng theo học với ngài Ajaan Mun một thời gian ngắn. 

 

Ngài mất ngày 5 tháng 4, 2002, tại Buri Ram, Nai Mueang, Thailand

 

                                          ***

 

 … “Biết Pháp” có nghĩa là biết sự thật.  Pháp nằm ở đâu?  Không xa chút nào.  Sắc Pháp ở đâu?  Có sắc pháp bên trong ta không?  Có danh pháp (tâm pháp) bên trong ta không? 

 

Cả hai đều ở bên trong ta, nhưng ta không biết làm thế nào để hiểu chúng, để giải mã chúng, vì ta chưa học kinh điển.  Hoặc ngay cả khi chúng ta đã cố gắng nghiên cứu, ta cũng vẫn không thể hiểu chúng đúng với các tiêu chuẩn do Đức Phật đề raVì vậy, hãy cố gắng thấu hiểu thân, ý nghĩlời nói và hành động của chúng ta. Hành động của chúng ta không nằm ở đâu cả.  Chúng chính là các hoạt động của thân.  Vì thế hãy sử dụng thân theo đúng Pháp, kiềm chế nó khỏi các hoạt động làm ô uế nó như: sát hại, trộm cướp, tà dâm.  Khi ta có thể tránh khỏi những thứ này, là ta bắt đầu thực hành Pháp.  Chúng ta tránh nói dối, nói lời chia rẽ, lời thô tục, nói chuyện phiếm.  Khi chúng ta chánh niệm để kiềm chế trong lời nói, ta sẽ không gặp phải bất kỳ mối nguy hiểm nào đến từ lời nói của mình.  Chúng ta sẽ không gặp phải sự nguy hiểm nào khi thực hành đúng theo lời Đức Phật dạy. 

 

Đối với tâm, ta thanh lọc chúng bằng cách hành thiền. Ta dùng chánh niệm để gìn giữ tâm, để đảm bảo rằng nó không vướng vào bất cứ điều gì ô uế hoặc phiền não.  Chúng ta giữ cho tâm thư thái, cởi mở, trong sáng khi hành thiền, khi quán sát Pháp, biết và thấy giáo Phápcho đến khi nó lắng đọng trong sự tĩnh lặng mà chúng ta đã phát triển và duy trì được.  Chúng ta giữ cho tâm tươi sáng, rộng mở.

 

Dầu bạn có đi đến nơi nào, đây là cách bạn nên thực hành. Luôn duy trì sự an tĩnh.  Rồi tâm bạn sẽ có sức mạnh, để có thể buông bỏ các mối quan tâm ở bên ngoài và chỉ chú tâm vào bên trong: an bình và tự tạitrong sáng và rõ ràng, ở ngay tại đây. Sau đó, khi bạn muốn có trí tuệ, bạn có thể thực hành quán chiếu.  Tập trung chánh niệm để giữ thân trong tâm, rồi quán thân.  Đó được gọi là trạch pháp[1] (dhamma-vicaya), quán sự kiện.  Bạn quán các sự kiện vật lý trong thân để nhìn chúng theo tứ diệu đế.  Bạn nhìn vào sự phát khởi của các hiện tượng vật lý ngay tại đây.  Bạn quán sự già, bệnh, chết của các hiện tượng ngay tại đây, bên trong bạn.  Nếu thực sự theo dõi nó, bạn sẽ thấy thân toàn đầy sự chết. 

 

Làm sao ta có thể thấy cái chết khi thân vẫn còn thở, vẫn còn đi đứng? Chúng ta có thể thấy điều đó nếu cái biết của ta tinh tế và chính xácĐức Phật đã thấy cái chết trong từng hơi thở vào ra, tại sao ta không thể?  Có lần Đức Phật hỏi ngài Ananda nghĩ đến đến cái chết bao nhiêu lần trong một ngày, và ngài Ananda trả lời, "100 lần." Đức Phật đối lại: "Như thế ông vẫn còn quá tự mãn.  Ông phải chú ý đến cái chết trong từng hơi thở vào, ra”.

 

Cái chết nào, ta có thể nhìn với từng hơi thở vào, ra? Bất cứ thứ gì phai mờchấm dứt, và biến mất: đó là chết.  Còn cái chết của thân, mỗi ngày đến một gần hơn với chúng ta, gần hơn với từng hơi thở vào, ra.  Sự tàn lụy, sự hư hoại.  Chúng ta phải luôn tạo ra cái mới để thay cho cái cũ.  Rồi cái ta vừa tạo ra cũng sẽ hư hoại.  Vì thế ta cần nhớ đến những sự hư hao – đó được gọi là vô thường, sự hư hoại.  Đức Phật nhìn thấy được điều đó trong từng giây phút.  Cái nhìn đó giúp ta nhận ra thánh đế rằng sinh là khổ, già là khổ.  Không có gì dễ dàng với tuổi già.  Hãy quán sát để thấy điều đó thật rõ ràng.  Sự đau đớnbệnh hoạn cũng là khổ, chết là khổ, tất cả mọi thứ khi có (sinh) đều tạo ra căng thẳng, bấn loạn, gian truân.  Khi quán chiếu đúng theo Pháp Phật, ta sẽ tự thấy sự thật đó trong mọi hiện tượng giống như Đức Phật đã thấy.  Vì tất cả đều ở ngay tại đây.  Ta sẽ đạt được trí tuệ, minh mẩn, không còn ảo tưởng bám chấp vào khổ đau và biến chúng thành tự ngã, không còn bám chấp vào những thứ không thường hằng và coi chúng là tự ngã.  Bất cứ thứ gì thuộc vô thường, hãy để nó vô thường, đừng biến nó thành của ta.  Bất cứ thứ gì khổ não, hãy để nó như thế, đừng biến nó thành của ta.  Không có cái ta nào trong những thứ ấy.  Khi ta chủ tâm quán sát để nhìn sự vật rõ ràng, tâm sẽ buông xảđạt được an bìnhtự tạigiải thoát khỏi mọi bám víu

 

Khi ta mang vật gì đó nặng nề trên vai. Ta biết nó nặng vì trọng lượng của nó đè trên vai ta. Nhưng khi đặt nó xuống, vai ta không còn bị đè nặngTương tự, khi chúng ta thấy rằng sinh là khổ, già là khổ, bệnh là khổ, chết là khổ, thì ta nên xem xét những điều đó khi chúng phát sinh để thấy rằng chúng không phải là ta.  Rồi thì ta có thể buông chúng.  Ta cần theo dõi tâm để đảm bảo rằng nó không lầm tưởng những thứ đó là ta hoặc của ta, hoặc nằm bên trong ta. Chúng chỉ là vật chấtyếu tố cấu thành, và ta để yên chúng như thế.  Do đó khổ không có người nhận.  Giống như khi ta để gánh nặng xuống: không còn gì nặng nề nữa cả. 

 

Vì vậykhổ không là gì hơn các thứ đến với nhau để cấu thành.  Giả sử ta có một khối lớn đá vôi. Khi nhấc lên, nó nặng. Nhưng nếu ta đốt nó cháy, dằm nó thành bụi, rồi để gió thổi đi, thì cái nặng đi đâu? Nó chẳng đi đâu cả. Trước kia, khi đá vôi vẫn còn trên mặt đất, người ta phải sử dụng chất nổ để lấy nó ra, phải dùng cần cẩu để nâng nó lên. Nhưng bây giờ nó đã trở thành tro bụi, sức nặng đã biến mất. 

 

Với khổ đau, phiền não cũng thế. Nếu ta quán sát chúng tường tận, chi li, để có thể nhìn thấy chúng rõ ràng như chúng thực là, thì không có ai ở đó cả. Khi ta quán sát đến từng yếu tố cơ bản của các trải nghiệm, ta thấy rằng chúng không có gì thuộc về ta.  Tóc trên đầu, không phải là ta. Móng tay, móng chân không phải là ta. Xem xét tất cả các thành phần của thân một cách chi tiết. Hoặc nhìn vào các tính chất cơ bản của nó. Chính xác là bạn ở đâu trong đám hỗ lốn đó? Không có ai trong đó cả. 

 

Cũng thế, khi ta quán sát cảm xúc. Không có ai trong đó cả. Đơn giản chỉ là sự tiếp xúc giữa các đối tượng và các giác quan,  tất cả chỉ có thế.

 

Nếu bạn biết buông để tâm trí có thể nghỉ ngơi, không gì có thể khiến tâm cảm thấy nặng nề.  Chỉ có những kẻ hoang tưởng mới bám chấp những điều này.  Đó là lý do tại sao họ cảm thấy bị đè nén.  Nếu ta buông được chúng, ta sẽ không cảm thấy bị đè nặng chút nào. 

 

Khi ta buông được các uẩn (khandhas), chúng sẽ không khiến ta khổ nữa.  Nhưng ta không biết làm thế nào để buông do sự có mặt (sinh). Giống như trạng thái tinh thần bạn vừa phát khởi ở đây: bạn đã tạo ra nó để nó có mặt. Một khi bạn đã để nó phát khởi, sau đó -trừ khi bạn có được lý do chính đáng- không có cách nào để bạn sẵn sàng buông nó đi. Giống như khi có ai đó đột nhiên đến đuổi ta ra khỏi nhà của mình.  Có ai muốn đi không? Ta chỉ đi khi được cung cấp một nơi tốt hơn để ở -một nơi an toàn hơn, thoải mái hơn để ở. Nếu có một nơi ở tốt đẹp hơn, ta sẽ không khó khăn gì mà không rời bỏ ngôi nhà xưa cũ của mình.  Tương tự, nếu ta buông bỏ các chướng ngại tầm thường, ta cần một nơi tốt hơn cho tâm: một trạng thái định tĩnh.  Giống như Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngài: khi họ buông bỏ các chướng ngại, họ bước vào chỗ dừng lại, họ bước vào Niết-bàn.  Còn chúng ta, không có gì để dựa vào,  đó là lý do tại sao ta không thể buông bỏ.  Trước tiênchúng ta phải tạo cho mình một chỗ nương trú.  Ít nhất, ta phải cố gắng giữ niệm buddho, buddho trong tâm.  Khi ta thực sự đạt đến trạng thái buddho –khi tâm thực sự tỉnh thức- lúc đó ta mới có thể dựa vào nó. 

 

Tuy nhiên, ngay lúc này, ta chưa đạt được tâm tỉnh thức. Ta chưa đạt được gì, ngoài bọn ma quỷ ô uế, và chúng luôn ám ảnh ta. Chúng khiến ta rối rắm; ta nằm dưới quyền năng của chúng. Ví dụ, maccu-mara: tử diệt ma, mà đệ tử của chúng –già và bệnh- là những thứ chúng ta rất sợ.  Kilesa-maraphiền não ma.  Tất cả đều là ma quỷKhandha-mara (ngũ uẩn ma): những sự bám víu của chúng ta vào năm uẩn đều là ma quỷAbhisankhara-mara (pháp hành ma): những suy nghĩ chúng ta tạo ra, tốt hay xấu, tất cả đều là ma quỷ, nếu ta tin theo chúng- những sự tạo dựng tốt, xấu hay trung tính.  Đây là các loại ma quỷ vi tếtinh ranh, chúng đội lốt này, lốt nọ để cản trởquấy rối Đức Phật trên đường đạt giác ngộ.  Nếu muốn buông bỏ những thứ này, trước tiên chúng ta cần một cái gì đó tốt hơn để nắm giữ. Ít nhất chúng ta cần thiền định, các mức độ tĩnh tâm tinh tế hơn trạng thái tâm ta hiện có.  Vì thế, tất cả chúng ta nên cố gắng tăng tiến đến các mức độ tinh tế của bình an và tĩnh tại. Khi trở nên nhàm chán trạng thái hỗn loạn, ta có thể bước vào trạng thái yên tĩnh. Khi trở nên nhàm chán uế nhiễm, ta có thể thanh lọc tâm và làm cho nó tươi sáng với giáo Pháp. Ta sẽ có ngôi nhà trong giáo Pháp, trong định tĩnh.  Lúc đó, tâm sẽ hoan hỷ, với khinh an và thoải mái là nguồn dinh dưỡng của nó. 

 

Chúng ta sẽ không còn thèm muốn thực phẩm bình thường. Khi buông được ngũ uẩn phiền não, ta bước vào tầng lớp của Phạm thiên, của khinh an và tự tại vi tế.   Ngay các chư thiên dục giới (sensual deva) cũng không ăn thực phẩm thô như chúng ta. Đối với chư thiên Brahma, nội tâm họ còn trong sángrõ ràng hơn.  Định (jhana) của họ thuần khiết, sự chú tâm của họ rốt ráoThực phẩm của định này là sự khinh antự tại mà họ đang trải nghiệm. Ngay cả ở đây trong cõi người, khi chúng ta đạt được sự khinh an do định mang tới, ta cũng cảm thấy no đầy, hạnh phúc. Thử nghĩ, nếu chúng ta có thể buông bỏ các chướng ngại, chỉ còn lại cái tâm chứng đắc, ta sẽ hạnh phúchoan hỷ đến bực nào.  Chúng ta không còn phải quan tâm đến các gánh nặng của mình.  Chúng ta không còn phải lo lắng về ngũ giới hay tám giới vì chúng ta sẽ ở trong trạng thái của định mà không có tư tưởng bám chấp vào bất cứ uế nhiễm nào.  Tâm ta sẽ sáng rực.

 

Khi bạn hiểu được điều này, hãy quay trở lại với tâm.  Quán sát nó cẩn thận.  Chú tâm thực hành đều đặn, thì bạn sẽ được thư thái và tiến bộ

 

 


[1]  Trạch pháp giác chi: dhammavicayasamb jjhanga, tức là biết lựa chọn phải, trái, chân ngụythiện ác. (GS Minh Chi: Bốn Đế, budsas.org)

A Home For The Mind

... "Knowing the Dhamma" means knowing the truth. Where does the Dhamma lie? Not far off at all. Where are rupa-dhammas (physical phenomena)? Are there any physical phenomena within us? Are any nama-dhammas (mental phenomena) within us? They're both within us, but we don't know how to read them, to decipher them, because we haven't yet studied them. Or even when we have tried to study them, we still can't decipher them in line with the standards set by the Buddha. So let's try to decipher our body, our actions in thought, word, and deed. Our actions don't lie anywhere else. They show themselves in the activity of the body. So we use the body in line with the Dhamma, abstaining from the activities that defile it: killing, stealing, engaging in illicit sex. When we abstain from these things, we've begun practicing the Dhamma. We abstain from telling lies, from divisive speech, from abusive speech, from idle chatter. When we're mindful to show restraint in what we say, we won't encounter any dangers coming from our speech. There are no dangers when we practice in line with the Buddha's way.

 

As for the mind, we cleanse it by meditating. We use mindfulness to look after the heart, to make sure it doesn't get involved in anything defiling or unclean. We keep it cheerful, blooming and bright in its meditation, in investigating the Dhamma, knowing the Dhamma, seeing the Dhamma, until it settles down in the stillness that we've developed and kept composed. We keep it blooming and bright. Wherever you go, this is how you should practice. Make your composure continuous. The mind will then gain strength, so that it can let go of its external preoccupations and stay focused exclusively within: at peace and at ease, bright and clear, staying right here.

 

Then when you want to gain discernment, you can investigate. Focus mindfulness on keeping the body in mind, and then investigate it. This is called dhamma-vicaya, investigating phenomena. You investigate the physical phenomena in the body to see them in line with the four noble truths. You look at the arising of physical phenomena right here. You look at the aging, the illness, the death of phenomena right here within you. If you really look for it, you'll see that the body is full of death.

 

How do we see death when the body is still breathing and able to walk around? We can see it if our discernment is subtle and precise. The Buddha saw death with every in-and-out breath, so why can't we? He once asked Ven. Ananda how often he paid attention to death in the course of a day, and Ananda answered, "One hundred times." The Buddha's response was: "You're still too complacent. You should pay attention to death with every in-and-out breath." What kind of death can you look at with every in-and-out breath? Whatever fades away, ends, and disappears: that's death. As for the death of the whole body, that comes closer every day, closer with each in-and-out breath. This runs down, that wears out. We have to keep creating things to replace what gets worn out. And whatever we create keeps wearing out, too.

 

So we should keep track of the wearing out — what's called vaya-dhamma, degeneration. The Buddha saw this with every moment. This is the sort of seeing that allows us to see the noble truth that birth is stressful, aging is stressful. There's no ease in aging. Look so that you see this clearly. Pain and illness are stressful, death is stressful, all the affairs that come with birth create hardships, turmoil, and stress.

 

When you investigate in line with the Buddha's Dhamma, you'll see the truth for yourself in every way just as the Buddha did. For it's all right here. You'll gain discernment and intelligence, no longer deluded into grasping hold of suffering and making it your self, no longer grasping hold of inconstant things and making them your self. Whatever's inconstant, leave it as inconstant and don't make it you. Whatever's stressful, leave it as stressful and don't make it you. There's no you in any of those things. When you aim your investigation in the direction of seeing this clearly, the mind will let go and attain peace, inner solitude, free from clinging.

 

It's as when we carry something heavy on our shoulder. We know it's heavy because it's weighing on our shoulder. But when we put it down, it's no longer heavy on us. In the same way, when we see that birth is stressful, aging is stressful, illness is stressful, death is stressful, then we should examine those things as they arise to see that they're not us. Then we'll be able to let them go. We should look after our mind to make sure that it doesn't give rise to the assumption that any of those things are us or ours, or that they lie within us. Those things are just objects, elements, and we leave them at that. Stress then has no owner on the receiving end. It's just like when you put down a burden: there's nothing heavy about it at all.

 

So stress is nothing more than things coming together to make contact. Suppose that we have a big hunk of limestone. When we lift it up, it's heavy. But if we burn it in a fire, pound it into dust, and the wind blows it away, then where's the heaviness? It's nowhere at all. Before, when the limestone was still in the ground, they had to use explosives to get it out. It was so heavy that they needed cranes to lift it up. But now that it's pulverized, the heaviness is gone.

 

It's the same with suffering and stress. If we investigate them down to the details, so that we can see them clearly for what they truly are, there's no self there at all. We get down to the basic elements of experience, and we see that they're not our self in the least little bit. If we look at the hair of the head, it's not self. Fingernails and toenails are not self. Look at every part of the body in detail. Or look at its elementary properties. Exactly where are you in any of those things? There's no you in there at all.

 

The same is true when you look at feelings. There's no you in there at all. There's simply contact, the contact of objects against the senses, that's all. If you let go so the mind can come to rest, none of these things will touch it in a way that weighs on it. Only deluded people grab hold of these things, which is why they feel weighed down. If we let them go, we don't feel weighed down at all.

 

When we let go of the aggregates (khandhas), they're not stressful. But we don't know how to let them go because of birth. Like the mental state you've given rise to here: you've created it so that it will take birth. Once you've given rise to it, then — unless you're given a good reason — there's no way you'll be willing to let it go. It's the same as when someone suddenly comes to chase us out of our home. Who would be willing to go? We'd go only if we were offered a better place to stay — a safer, more comfortable place to stay. If we were offered such a place, who would be willing to stay? If we had a better place to go, we could abandon our old home with no problem. In the same way, if we're going to let go of the blatant aggregates, we need a better place to stay, a home for the mind: a state of concentration. Just like the Buddha and his noble disciples: when they let go of the blatant aggregates, they entered cessation, they entered jhana. When they fully let go of all aggregates, they entered nibbana.

 

We, however, don't yet have anything else to depend on, which is why we can't let go. We first have to create a refuge for ourselves. At the very least, we should try to keep buddho, buddho, in mind. When we really reach buddho — when the mind is really a mind awake — then we can depend on it.

 

At the moment, though, we haven't reached the mind awake. We've reached nothing but the demons of defilement, and they keep haunting us. We're embroiled with nothing but demons; we lie under their power. For instance, maccu-mara: the demon of death, whose followers — aging and illness — we fear so much. Kilesa-mara: delusions and defilements. These are all demons. Khandha-mara: our attachments to the five aggregates are all demons. Abhisankhara-mara: the thoughts we create, good or bad, are all demons if we fall for them — meritorious creations, demeritorious creations, imperturbable creations. These are the subtle demons, the demons that bedeviled the Buddha on the way to Awakening, dressing themselves up as this and that. If we're going to let go of these things, we first need something better to hold onto. At the very least we need jhana, levels of mental stillness more refined than what we have at present.

 

So we should all try to give rise to the refined levels of peace and ease I've mentioned here. When we get disenchanted with turmoil, we can enter a state of stillness. When we get disenchanted with defilement, we can cleanse the heart and make it bright with the Dhamma. We'll have our home in the Dhamma, in concentration. The heart can then delight, with rapture and ease as its food. We'll have no desire for coarse food. When we let go of the blatant aggregates, we enter the Brahma level of refined rapture and ease.

 

Even the sensual devas don't eat coarse food like ours. As for the Brahmas, they're even clearer than that, more radiant within themselves. Their jhana is pure, and their concentration radiant. The food of this concentration is the rapture and ease they experience. Even here on the human level, when we gain rapture from concentration, we feel full and happy. If we abandon the blatant aggregates, leaving just the mind in its attainment of concentration, imagine how much pleasure and ease there will be. We'll no longer have to be involved in these heavy burdens of ours. We won't have to worry about the five or the eight precepts because we'll be in a pure state of jhana with no thought of getting stuck on anything defiling. The mind will be bright.

 

When you understand this, focus back on your heart. Examine it carefully. Be intent on practicing heedfully, and you'll meet with prosperity and ease.

 

 


__________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 665)
03 Tháng Sáu 2020(Xem: 721)
02 Tháng Sáu 2020(Xem: 704)
31 Tháng Năm 2020(Xem: 842)
30 Tháng Năm 2020(Xem: 635)
28 Tháng Năm 2020(Xem: 760)
24 Tháng Năm 2020(Xem: 855)
19 Tháng Năm 2020(Xem: 737)
15 Tháng Năm 2020(Xem: 726)
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 349)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 327)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 324)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 334)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
06 Tháng Bảy 20209:00 SA(Xem: 907098)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
24 Tháng Sáu 20209:00 SA(Xem: 816)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 490)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 669)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 608)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 655)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 634)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 894)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 625)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 707)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 700)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 628)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1118)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 855)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
09 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 836)
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ ở rất xa nhau. Trong thâm tâm họ cảm thấy có một khoảng cách rất lớn giữa họ. Vì thế muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sanh để nói thật to. Sự giận dữ càng mãnh liệt thì khoảng cách càng lớn, nên họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ có thể khỏa lấp
07 Tháng Giêng 202012:43 CH(Xem: 1270)
"Một lời dối trá nếu được lặp đi lặp lại đủ mức thì nó sẽ trở thành sự thật" là nguyên tắc tuyên truyền của Joseph Goebbels, một bộ trưởng tuyên truyền của Phát xít Đức. Các nhà tâm lý học gọi đây là 'ảo tưởng về sự thật' và dưới đây là cách phổ biến mà người ta thường thử nghiệm điều này: Những người tham gia được yêu cầu đánh giá
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1463)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3095)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4611)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
03 Tháng Tám 202010:33 SA(Xem: 295)
“Muôn kiếp nhân sinh” là tác phẩm do Giáo sư John Vũ – Nguyên Phong viết từ năm 2017 và hoàn tất đầu năm 2020 ghi lại những câu chuyện, trải nghiệm tiền kiếp kỳ lạ từ nhiều kiếp sống của người bạn tâm giao lâu năm, ông Thomas – một nhà kinh doanh tài chính nổi tiếng ở New York. Những câu chuyện chưa từng tiết lộ này
22 Tháng Bảy 202010:47 SA(Xem: 384)
Để có được tâm-từ không phải là việc dễ dàng, mà đòi hỏi hành-giả cần phải có nền tảng vững chắc để tâm-từ phát sinh, có tâm tinh-tấn không ngừng, có đức nhẫn-nại, kiên trì thực hành pháp-hành niệm rải tâm-từ đúng theo phương pháp, thì tâm-từ mới có thể phát sinh và tăng trưởng, chắc chắn đem lại sự lợi ích, sự tiến hóa,
21 Tháng Bảy 202011:31 CH(Xem: 342)
Sống trong cuộc đời, chúng ta bao giờ cũng mong có một ngày sẽ biết thương mình sâu sắc hơn và gần gũi với người chung quanh hơn. Nhưng chúng ta hành động hoàn toàn ngược lại. Ta tự đóng kín mình, rất sợ sự thân mật, và mang mặc cảm ngăn cách, xa lìa với sự sống chung quanh. Chúng ta thèm khát tình thương nhưng
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 920)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 890)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 1016)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1304)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1530)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1397)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.